Trời Sinh Một Đôi – Chương 01+02

78

Chương 01: Rơi xuống nước ở Lê Viên

Edit: Tuyết Y

Beta: Tiểu Tuyền

Cây cối dày đặc, những đóa hoa chen chúc nhau, hoa lê tầng tầng lớp lớp xếp trên cây như gấm hoa phủ kín bầu trời. Mùa xuân ấm áp, ánh sáng xuyên qua kẽ lá chiếu lên cỏ xanh càng thêm mơn mởn. Tốp năm tốp ba thiếu nữ đi chầm chậm, người nhẹ giọng nói chuyện, người chăm chú ngắm hoa, cũng có người ngồi trên những cái mộc đôn được đặt xen kẽ dưới gốc hoa lê, ai ai cũng mặc trang phục lộng lẫy áo váy rực rỡ, vì những mỹ nhân trong trắng đẹp đẽ như tuyết này mà khiến Lê Viên thêm phần xinh đẹp.

Chỉ là hôm nay tâm tư của một vài tiểu nương tử mười ba mười bốn tuổi lại không đặt trên việc ngắm hoa. Ánh mắt các nàng như có như không xuyên qua rừng lê, mặc dù không nhìn rõ ràng được gì, nhưng loáng thoáng có tiếng nam tử truyền đến từ đối diện.

Lê Viên của phủ Trưởng Công Chúa Chiêu Vân chính là nơi nổi tiếng cả Kinh Đô. Hằng năm khi hoa lê nở sẽ tổ chức một hội ngắm hoa, những người được mời đều là gia quyến huân quý tầng lớp thượng lưu.

Hơn một tháng trước, vào kỳ thi nhỏ mùa xuân, con trai thứ Hàn Mộc Vũ của Trưởng Công Chúa Chiêu Vân lại có tên trên bảng. Tuy chỉ là hai giáp cuối cùng, nhưng với tuổi của hắn, không nói trong đám đệ tử huân quý, mà ngay cả thư hương môn đệ cũng đã cực kỳ hiếm có.

Nhân dịp hội ngắm hoa, Hàn nhị công tử mời không ít hảo hữu cùng tuổi tổ chức hội thi thơ, chỉ cách nhóm tiểu nương tử một bức tường lê (*).

(*) tường lê ở đây ý chỉ những cây lê tạo thành bức tường ngăn cách hai bên

Triều Đại Chu dân phong phóng khoáng, hạn chế với nam nữ trẻ tuổi vốn không nhiều bằng tiền triều, lại có rừng lê ngăn cách, nên cũng không tính là trái quy tắc.

Những vị phu nhân thái thái kia lại càng có tinh thần, nhân cơ hội có hội ngắm hoa và hội thi thơ để nhìn tiểu bối tất cả các nhà, nói không chừng nhân duyên của nữ nhi nhà mình lại ở nơi này.

“Thanh Diễm tỷ tỷ, Lê Viên này quả thật xinh đẹp vô cùng, toàn kinh thành cũng không tìm được nơi thứ hai.” Thiếu nữ mặc áo màu hồng phấn nhẹ cười thật ngọt ngào, nhìn Trọng Hỉ Huyện chủ đang bị nhóm tiểu nương tử vây ở giữa.

Trọng Hỉ Huyện chủ là nữ nhi duy nhất của Trưởng Công Chúa Chiêu Vân, khuê danh là Thanh Diễm, rất được Hoàng Thượng yêu thích nên phá lệ phong làm Huyện chủ.

Thiếu nữ áo màu vàng đỏ bên cạnh hơi nhíu mày, lặng lẽ kéo thiếu nữ áo hồng phấn một cái.

Hai thiếu nữ trừ màu sắc áo khác nhau ra, còn khuôn mặt thì lại giống nhau như đúc.

Trọng Hỉ Huyện chủ quét mắt nhìn hai thiếu nữ một cái, chút không kiên nhẫn nhanh chóng hiện lên, ánh mắt rơi vào khuôn mặt của thiếu nữ áo trắng, thản nhiên nói: “Chân Lục cô nương quá khen.”

Nói xong liền đứng lên, nói xin lỗi với nhóm tiểu nương tử vây quanh mình rồi một mình đi về phía trước.

Để lại nhóm tiểu nương tử hai mặt nhìn nhau, và ánh mắt nhìn về phía thiếu nữ áo trắng thêm chút trào phúng.

Ai không biết tính tình Trọng Hỉ Huyện chủ hỉ nộ vô thường nhất, người nào nàng nhìn vừa mắt thì là ngàn tốt vạn tốt, người nào nàng không chào đón thì cho dù là Công Chúa nàng cũng không muốn nói nhiều thêm một câu.

Vị Chân Lục cô nương này thật là buồn cười, chỉ ỷ vào Đại cô nương Chân gia năm ngoái gả cho trưởng tử của Trưởng Công Chúa Chiêu Vân mà đã muốn xưng tỷ gọi muội với Trọng Hỉ Huyện chủ rồi.

Chân Lục cô nương xuất thân từ Phủ Kiến An Bá, tên chỉ một chữ Ngọc, thiếu nữ áo màu vàng đỏ là tỷ tỷ song sinh của nàng – Chân Băng

Chân Ngọc chỉ mới mười hai tuổi, không khôn ngoan bao nhiêu, lúc này cảm nhận được sự chế giễu của đám tiểu nương tử thì hốc mắt đỏ lên, cắn môi muốn nói gì đó.

Chân Băng lại nắm tay nàng, hạ giọng nói: “Lục muội, chúng ta không quen Trọng Hỉ Huyện chủ, muội gọi tỷ tỷ quả thật là đường đột rồi, bây giờ còn tranh luận với các nàng chẳng phải càng làm cho người ta kiếm cớ để nói sao?”

“Ai biết được nàng ta kiêu ngạo như vậy chứ? Hừ, có gì đặc biệt hơn người ——”

Tỷ muội hai người đang thấp giọng nói thì chợt nghe phía trước ồn ào, không khỏi ngẩng đầu nhìn lên.

Rất nhiều tiểu nương tử cũng ngây ngẩn cả người.

“Làm sao lại vội vàng hấp tấp như vậy!” Trọng Hỉ Huyện chủ nhìn nha hoàn đang hoảng hốt lo sợ chạy tới, quát lạnh nói.

Dưới sự uy nghiêm của Trọng Hỉ Huyện chủ, nha hoàn mặc áo bỉ giáp (*) màu xanh nói chuyện cũng hơi cà lăm: “Huyện chủ, không. . . . . . không tốt rồi, ở Hồ Tịnh Viễn có người rơi xuống nước!”

(*) áo bỉ giáp: https://haiduongvien.files.wordpress.com/2015/04/2.jpg

“Là ai?”

“Nô. . . . . . nô tỳ vẫn chưa biết, chỉ biết là một vị tiểu nương tử và một vị công tử cùng rơi xuống hồ, đã lập tức tới bẩm báo Huyện chủ rồi.”

Lần này, mọi người xôn xao lên.

Sắc mặt Trọng Hỉ Huyện chủ rất khó coi, cho dù như thế nào thì đây là hội ngắm hoa do Trưởng Công Chúa cử hành, dù Triều Đại Chu dân phong phóng khoáng đi nữa, nhưng khi xảy ra chuyện nam nữ trẻ tuổi cùng rơi xuống nước cũng sẽ rất khó coi.

Lập tức phân phó thiếp thân nha hoàn: “Bích Thúy, ngươi đi xem một chút.”

Nha hoàn mặc áo bỉ giáp màu xanh biếc trả lời vâng rồi lại vội vã chạy về phía Hồ Tịnh Viễn.

Cuối rừng Lê chính là Hồ Tịnh Viễn, hồ rất lớn, trên mặt hồ là một chiếc cầu hành lang dài chín khúc, đứng trên cầu ngắm phong cảnh sẽ rất đẹp.

Có điều hôm nay Hàn nhị công tử tổ chức hội thi thơ ở một chỗ khác của rừng Lê, nếu đi dạo trên hồ thì có thể gặp phải nam tử, vì vậy tiểu nương tử hiểu lễ sẽ không đi về phía bên đó.

Trọng Hỉ Huyện chủ dựa lưng vào một gốc cây lê, tầm mắt rũ xuống một nửa che đi ánh mắt trào phúng.

Cũng không biết hôm nay thành toàn cho ai đây.

Mặc dù tiểu nương tử ở đây tuổi cũng không tính lớn, thuở nhỏ ở hậu trạch nhĩ nhu mục nhiễm (*), cũng biết không ít những thứ cong cong quẹo quẹo này. Cả đám có người giễu cợt ra mặt, có người hào hứng bừng bừng bàn tán.

(*) Nhĩ nhu mục nhiễm: ý chỉ nghe nhiều thấy nhiều tự nhiên bị ảnh hưởng

“Hôm nay đúng là có trò hay để xem rồi, không biết công tử rơi xuống nước là ai, không phải là Hàn nhị công tử chứ?” Người nói chuyện chính là cháu gái của Lại Bộ Hữu Thị Lang – Trương Triêu Hoa.

“Sao Triêu Hoa muội muội lại đoán là Hàn nhị công tử?” Nhị cô nương Dương Thanh của Vĩnh Gia Hầu phủ đè thấp giọng hỏi.

Trương Triêu Hoa xì cười một tiếng: “Việc này còn phải nghĩ sao? Đã dùng cái thủ đoạn hạ tiện này rồi chẳng lẽ còn không chọn người tốt nhất à?”

Một giọng nói chen vào: “Nếu nói là người tốt nhất, cũng không riêng Hàn nhị công tử nha, nghe nói Thế tử Trấn Quốc Công hôm nay cũng ở đây đấy.”

Nhắc tới Thế tử Trấn Quốc Công, nhóm tiểu nương tử đều im lặng.

Công Tước nhất đẳng, dòng dõi tất nhiên không cần nói, chỉ riêng tướng mạo, khí chất của Thế tử Trấn Quốc Công cũng đủ khiến cho vô số tiểu nương tử ái mộ.

“Mặc dù Thế tử Trấn Quốc Công mọi thứ đều tốt, nhưng mệnh lại không được tốt lắm. Thuở nhỏ không có cha mẹ không nói, mà hai lần đính hôn liên tiếp, tiểu nương tử chưa về nhà chồng đã mất.”

Gặp phải chuyện như vậy, nhóm tiểu nương tử lại đều cùng tuổi nên trong lời nói quên kiêng dè một chút.

Tính tình Chân Ngọc hoạt bát, cũng cùng bàn bạc với tiểu nương tử mình quen biết.

Chân Băng lại nhíu mày quan sát khắp nơi, sắc mặt càng ngày càng khó coi, rốt cuộc không nhịn được kéo Chân Ngọc nói nhỏ: “Lục muội, muội có trông thấy Tứ tỷ không?”

Chân Ngọc ngẩn ra, xem thường nói: “Lúc trước chẳng phải tỷ ấy nói mặc hơi nhiều, cảm thấy nóng nên qua bên kia hít thở không khí sao?”

Vừa nói vừa hất cằm lên phía trước, sau đó thoáng cái cứng người lại.

Tỷ muội hai người liếc mắt nhìn nhau, đều trông thấy vẻ khiếp đảm và sợ hãi trong mắt đối phương.

Hỏng rồi, người rơi xuống nước sẽ không phải là ——

Hai người đang kinh nghi bất định (*), đã nghe tiếng bước chân nhè nhẹ truyền đến.

(*) kinh nghi bất định: vừa ngạc nhiên vừa nghi ngờ

Bích Thúy chạy bước nhỏ nhanh chóng đến bên cạnh Trọng Hỉ Huyện chủ, ghé vào bên tai nàng nói nhỏ vài câu.

Ánh mắt Trọng Hỉ Huyện chủ sắc như đao, quét về phía tỷ muội Chân gia một cái, sau đó nói với mọi người: “Các vị, mời theo ta đến phòng khách ngồi.”

Thấy Trọng Hỉ Huyện chủ không nói gì, vài tiểu nương tử có chút nóng lòng bèn sai nha hoàn đi thám thính tình hình.

Trọng Hỉ Huyện chủ thấy nhưng cũng không nhiều lời, chuyện này vốn không giấu diếm được, chưa đến ngày mai thì sẽ truyền khắp cả tầng thượng lưu Kinh Đô thôi.

Quả nhiên lúc tất cả các nhà rời khỏi phủ Trưởng Công Chúa, nhóm tiểu nương tử tất cả đều biết người rơi xuống nước kia chính là Chân Tứ cô nương Chân Diệu của Phủ Kiến An Bá và Thế tử Trấn Quốc Công – La Thiên Trình.

“Nàng ta đúng là không biết xấu hổ, thật sự hại chúng ta mất hết thể diện rồi!” Sắc mặt Chân Ngọc tái nhợt, nghiến răng nghiến lợi nói.

Chân Băng yên lặng không nói gì, sắc mặt cũng vô cùng khó coi.

Mọi người của Chân phủ mang vị Chân Tứ cô nương người đầy bụi đất, vẫn còn đang hôn mê trở về phủ.

Chương 02: Biến vụng thành khéo

Mặt trời rất đẹp, nhưng bầu không khí Phủ Kiến An Bá lại có chút u ám. Bọn nha hoàn mặc bỉ giáp màu xanh đen ra ra vào vào, tất cả đều đặt chân rất nhẹ nhàng.

Chén trà nhỏ màu trắng hoa văn tranh hoa điểu trong tay Lão phu nhân choang một tiếng rơi xuống đất, môi bà run rẩy nói: “Người đâu, mang cái đồ nghiệt chướng kia đến đây cho ta!”

Sắc mặt người phụ nhân khoảng bốn mươi tuổi, mặc váy xếp dài màu tím than điểm hoa ở bên cạnh cũng xanh mét, muốn há miệng khuyên nhủ nhưng rồi lại mím chặt môi.

Nàng là Thế tử phu nhân, là con dâu trưởng của Lão phu nhân, theo lý mà nói khi Lão phu nhân tức giận thì nàng phải khuyên nhủ, nhưng Tứ cô nương này thật sự làm ầm ĩ không ra dạng gì nữa. Hiện tại tiểu nương tử chưa gả trong phủ có năm người, bị một trận ầm ĩ này của nàng khiến danh tiếng Phủ Kiến An Bá mất sạch, việc thành thân của những cô nương khác cũng bị ảnh hưởng.

Nàng thân là Thế tử phu nhân, quý phủ xảy ra chuyện như vậy, mặc dù không phải là một phòng của nàng nhưng cũng đâu còn thể diện gì. Trong lòng thầm hận Tứ cô nương không ra thể thống, nhìn về phía Tam phu nhân mặc áo tà màu hồng cánh sen, sắc mặt lại càng lạnh hơn.

Tam phu nhân Ôn thị phịch một tiếng quỳ xuống, ngược lại không khóc lóc nỉ non giống những phu nhân bình thường khác, đầu tiên nặng nề dập đầu xuống một cái, khi ngẩng lên đã thấy cái trán bầm xanh một mảng: “Lão phu nhân, nghiệt chướng kia xưa nay quen ham chơi, bây giờ gây ra tai họa bực này, dù cho có đánh chết tại chỗ cũng không quá đáng. Chờ con bé tỉnh dậy con dâu sẽ lập tức dẫn con bé đến chịu phạt, chỉ là con bé vừa rơi xuống nước, nước tháng ba lại lạnh, hiện tại vẫn còn đang bất tỉnh.”

Phu nhân trẻ tuổi khác mặc chiếc váy màu ánh trăng thêu viền nghe thế cười lạnh một tiếng: “Lời này Tam đệ muội nói không đúng rồi. Cái gì mà ham chơi? Tứ cô nương năm nay cũng đã mười bốn tuổi, nếu nói là có tâm tư khác thì ngược lại thực sự ——”

“Im miệng!” Lão phu nhân lạnh lùng quét tới đây.

Nhị phu nhân Lý thị cầm khăn che mặt, giọng nói nghẹn ngào: “Lão phu nhân, chuyện hôm nay ngài cần phải xử lý công bằng, mọi người khắp kinh thành đều đang nhìn. Nếu như còn nuông chiều, tiểu nương tử của chúng ta làm sao mà nhìn người ta được đây?”

Nói tới đây, trong lòng lại càng hận, Kiến An Bá Lão phu nhân sinh ba nhi tử. Trưởng nữ của đích tôn đã xuất giá, chỉ còn thứ nữ vẫn chưa đính hôn. Tam phòng có hai nữ nhi, trưởng nữ cũng đính hôn, còn kẻ tự gây nghiệt kia không nói. Chỉ có một đôi nữ nhi song sinh đáng thương của nàng mới vừa mười hai tuổi, chính là người phải chịu liên lụy nhiều nhất.

Nàng vốn là kế thất, đã thấp hơn người bên ngoài một cái đầu, hao hết tâm tư nuôi dạy nữ nhi, thế mà lại để cho cái đứa không có tự trọng kia hại.

“Đi mang Tứ cô nương đến đây.” Lão phu nhân phân phó Vương ma ma đứng ở phía sau.

Tam phu nhân đang quỳ lập tức tái mặt, lại biết Lão phu nhân xưa nay thoạt nhìn tính tình rất tốt, nhưng một khi đã quyết định chuyện gì rồi thì cũng không cho phép phản bác nữa.

Nhị phu nhân cười lạnh một tiếng, đưa mắt nhìn chằm chằm Ôn thị.

Mặc kệ bình thường ngươi đanh đá thế nào, có một đứa con gái như vậy còn không phải bất hạnh sao? Tương lai trò hay còn nhiều.

Không bao lâu, Vương ma ma đã quay trở lại, hai bà tử phía sau dẫn theo Tứ cô nương Chân Diệu.

“Bẩm Lão phu nhân, Tứ cô nương đã tới.” Vương ma ma nói xong lùi lại đứng phía sau Lão phu nhân.

Lão phu nhân nhìn Chân Diệu một cái.

Nàng mặc bộ quần áo ở nhà, áo nhỏ màu xanh lá sen, bên dưới là chiếc váy mã diện (*) màu xanh nhạt, có lẽ vừa tắm rửa nên chưa búi tóc, một suối tóc đen chỉ dùng một sợi dây lụa buộc lỏng, nổi bật lên khuôn mặt nhỏ nhắn càng thêm tái nhợt.

(*)váy mã diện:

“Nghiệt chướng, còn không quỳ xuống cho ta!” Lão phu nhân thấy Chân Diệu đứng ở đó thì lại càng tức giận.

Nhị phu nhân Lý thị che miệng cười: “Ôi! Không phải Tam đệ muội nói Tứ cô nương còn đang mê man sao? Nhưng nhìn bộ dạng này ngược lại vô cùng tỉnh táo nha, xem ra rơi xuống nước cũng không bị gì ——”

Một chén trà cổ màu trắng có hoa văn ném tới: “Lý thị, con còn mở miệng thì đi ra ngoài ngay cho ta!”

Mặt Lý thị căng lên đỏ bừng, lại không dám mở miệng nữa.

Khóe miệng Đại phu nhân nhếch lên một cái.

Xuất thân thứ nữ rốt cuộc cũng chỉ khôn vặt mà thôi. Đừng thấy bình thường Lão phu nhân ăn chay niệm Phật, vẻ mặt hiền hòa, bọn tiểu bối tranh giành nhốn nháo cũng không để ý tới, thế nhưng khi gặp phải loại chuyện khiến danh dự gia tộc bị hao tổn này thì bà chính là lão hổ phát uy đấy. Đã không biết né tránh mà còn cả gan đi lên vuốt râu hùm, thế thì chỉ có hai chữ: muốn chết!

Nếu như vuốt một lần chưa đã ghiền còn muốn vuốt tiếp, thì là sáu chữ: chết không có chỗ chôn thân!

Mà Chân Diệu lúc này vẫn còn rất mơ hồ.

Một khắc trước, nàng vừa đi du lịch về, đón taxi để về nhà, không ngờ tài xế kia thấy nàng chỉ đi một mình nên nổi lên ý xấu, trong lúc phản kháng thì nàng bị bóp cổ, nhưng sao vừa mở mắt nàng lại trở thành Chân Tứ cô nương rồi?

Nàng vẫn có toàn bộ ký ức của Chân Tứ cô nương, nhưng còn chưa tiêu hóa hết đã bị xách qua đây. Chuyện này dù là tinh anh nào xuyên qua cũng thấy mờ mịt nha, huống chi kỹ năng về loại trạch đấu này của nàng rất tệ a.

Nghe thấy thanh sắc lão thái thái tóc trắng ngồi ở vị trí chủ tọa nghiêm khắc bảo nàng quỳ xuống, Chân Diệu lại nghĩ đây là chuyện thân thể nguyên chủ này làm, quyết định vẫn nên tạm thời gạt cái cốt khí gì đó sang một bên thì mới tốt.

Quỳ thì quỳ, nếu như vừa sống lại mà lại bị trầm lồng heo thì quả thật chết quá uổng rồi.

Nhưng mà hình như thân thể này lại không nghe lời, Chân Diệu cong cong đầu gối, có chút lực bất tòng tâm.

Nàng đang lo lắng thì trông thấy một phụ nhân quỳ ở một bên đứng dậy bước dài đến, nhấc chân đạp lên đầu gối của nàng.

Bịch một tiếng, Chân Diệu nặng nề quỳ xuống đất.

Choang choang, lại là hai cái chén nở hoa ở bên cạnh nàng, khắp nơi đều là mảnh sứ vỡ tung tóe.

Tam phu nhân Ôn thị muốn đi lên che trước mặt Chân Diệu, thân thể lay động nhưng lại cố gắng nhịn xuống.

Nhị phu nhân Lý thị sợ bị bắn lên người nên vội vàng tránh né.

Thấy Chân Diệu quỳ thẳng tắp, sự tức giận trong lòng Lão phu nhân cũng hòa hoãn lại, thầm nói nha đầu này cũng biết bảo trì bình thản, nhưng sao hôm nay lại làm ra chuyện hồ đồ kia chứ?

Nếu Chân Diệu biết được ý nghĩ của Lão phu nhân thì chắc phải cười khổ rồi. Nàng còn bị mẹ ruột đạp đến nổ đom đóm mắy đây này, không phải nàng không muốn trốn, mà thuần túy là vì chưa kịp phản ứng nha.

“Tứ nha đầu, ngươi còn có lời gì để nói?” Giọng nói từ bên trên truyền đến.

Trong lòng Chân Diệu nặng trĩu.

Lời này rất giống lời tử tù bị hỏi khi sắp đến lúc hành hình: “Ngươi có di ngôn gì muốn nhắn nhủ không? Không có thì lên đường đi.”

Kiếp trước, gia cảnh Chân Diệu tương đối khá giả, vừa tốt nghiệp đã vác ba lô đi khắp thế giới ăn uống chơi đùa, nàng là loại người chưa từng trải qua cả việc tranh đua trong văn phòng nữa.

Nếu nói có đồng bào xuyên qua có thể làm máy bay chiến đấu trong trạch đấu, thì e rằng nàng chỉ có thể làm gà mẹ thôi.

Cảm thụ được hơi lạnh ép từ trên xuống, đầu óc Chân Diệu cũng không vòng vo, chỉ có thể theo bản năng giơ hai tay lên cao lại cúi sát mặt xuống đất, nặng nề dập đầu mấy cái vang lên tiếng: “Tổ mẫu, cháu gái biết sai rồi, không nên ham chơi chạy lên cầu để gây ra tai họa làm gia tộc hổ thẹn.”

Lão phu nhân nhìn cháu gái không nhúc nhích, đầu cúi rạp xuống đất, trong lòng bà cảm thấy ngũ vị tạp trần, một lúc lâu mới thở ra một hơi nói: “Tứ nha đầu, cháu ngẩng đầu lên nói chuyện.”

Chân Diệu từ từ ngẩng đầu, một đôi mắt trong trẻo bóng loáng nhìn Lão phu nhân: “Tổ mẫu, cháu gái thực sự sai rồi, ngài muốn đánh muốn phạt gì cũng được, nhưng đừng tức giận mà sinh bệnh.”

Nàng có một đôi mắt vô cùng xinh đẹp, con ngươi vừa to vừa đen hơn người bình thường, bỏ đi tâm tư phức tạp, nhìn vào người như vậy, dường như có hai dòng suối trong vắt chậm rãi chảy qua.

Tim Lão phu nhân không khỏi mềm nhũn, bản thân cũng bắt đầu nghi ngờ, chẳng lẽ lần này Tứ nha đầu rơi xuống nước chỉ là tình cờ?

Nhưng vừa nghĩ đến ngày thường Chân Diệu đều tranh cường háo thắng và nhiều tâm tư, ý niệm này trong đầu bà lại bị áp chế xuống, chậm rãi mở miệng: “Tứ nha đầu, cháu nên biết rõ danh tiết của nữ nhi rất quan trọng. Bất kể chuyện này là ngoài ý muốn cũng được, cố ý cũng được, cái nhìn của người đời đối với cháu  đã định rồi, ngay cả nhóm tỷ muội của cháu cũng đã bị cháu liên lụy.”

“Vâng.” Chân Diệu cúi đầu xuống, có phần ủ rũ.

Nguyên chủ này đúng là để lại cho nàng một con đường cùng a.

Kế tiếp, sợ rằng Lão phu nhân sẽ bắt nàng chọn một trong hai cách thắt cổ hoặc trầm lồng heo thôi.

“Nếu như thế, đã bày ở trước mặt cháu rồi, cũng không có lựa chọn khác ——”

“Lão phu nhân ——” Tam phu nhân Ôn thị bất chấp những thứ khác, chạy vội đến quỳ gối ôm lấy đùi Lão phu nhân, “Con dâu xin ngài khai ân, Diệu Nhi … con bé, con bé mới chỉ mười bốn tuổi thôi, xin ngài cho con bé con đường sống.”

“Vợ lão Tam, con không cần cầu xin thay nữ nhi. Dẫn Tứ cô nương đi.”

Hai bà tử tiến lên mang Chân Diệu đi ra ngoài, một người trong đó không cẩn thận đụng phải cổ của nàng.

Cả người nàng lập tức run rẩy một trận, hàn khí từ đáy lòng xông lên.

Trong đầu của nàng vô thức chớp lên hình ảnh đôi tay thô ráp kia luôn bóp chặt cổ nàng không thả, càng bóp càng chặt, đến sau hình như lại biến thành khuôn mặt một người khác.

Chân Diệu lập tức cảm thấy không thể hô hấp, trong đầu chỉ có một ý niệm, ta phải trốn!

Nàng đứng bật dậy, muốn xông ra ngoài.

Vào loại thời điểm này, tìm đường sống là bản năng của con người, còn về phần một tiểu nương tử có thể chạy trốn đi đâu ở trong phủ nhà mình gì đó, hoặc là vấn đề cao thâm như việc chạy ra ngoài rồi sinh tồn thế nào? Đừng đùa chứ? Có bao nhiêu người bình thường đối mặt với sinh tử lại có thể nghĩ tới những thứ này đây.

Chỉ là Chân Diệu mới đến đây, mặc dù nàng được tiếp nhận ký ức, nhưng cuối cùng vẫn còn chút không quen, và bệnh không xác định được phương hướng lại tái phát. Nàng muốn xông ra bên ngoài nhưng lại xông sai hướng, đâm thẳng về phía một cây cột.

“Mau ngăn con bé lại!” Lão phu nhân nhảy dựng lên.

Nhị phu nhân Lý thị kêu “A” một tiếng.

Tam phu nhân Ôn thị lấy tốc độ còn nhanh hơn khi đạp Chân Diệu lúc nãy mà xông lên ôm lấy một cái cổ chân của nàng.

Kiếp trước Chân Diệu coi như là một con lừa gà mờ, tố chất thân thể tốt, còn học chút thuật phòng thân thực dụng. Vốn dĩ thấy mình sắp đâm đầu vào cột, nàng xoay eo nhấc chân lên muốn tránh thoát từ ranh giới chỉ còn ngàn cân treo sợi tóc.

Không ngờ lúc đó chân chưa nhấc lên đã bị Tam phu nhân ôm lấy.

Chỉ nghe vang lên một tiếng “cốp”, thế là đứa trẻ xui xẻo này đã đập đầu vào cột.

Trước khi lâm vào hôn mê, trong đầu nàng chỉ hiện lên một ý nghĩ.

Mẹ ruột ơi, ngài khẳng định không phải là nhân cơ hội trừ hại chứ?

 TT: Post 2c câu khách trước ;10 

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion78 Comments

  1. Hjx, bà mẹ Ôn thị này cũng chỉ là muốn giúp nàng thôi mà, nhưng hình như là càng giúp càng rối thì phải :)) mới hai chương đầu mà thấy hấp dẫn rồi, không biết tình tiết truyện sẽ dẫn dắt như thế nào nữa. Đã thế lại còn là hai chương nhá hàng nữa chứ, tha hồ ngồi hóng cho cổ dài roài :)
    Nhưng có lẽ vì cú đụng đàu này mà nàng lại thoát nạn ấy chứ, thấy mấy mụ phu nhân đấu đá là thấy mệt não rồi @@

  2. đọc 2 chương này thấy cũng rất hay, ko biết Chân Diệu bị phạt như thế nào đây? mong bạn post truyện nhanh nha!
    cám ơn bạn rất rất nhiều!
    chúc bạn có nhiều sức khỏe và cuộc sống nhiều niềm vui!!!!

  3. Hấp dẫn ngay từ chương đầu tiên, hứa hẹn một câu truyện hấp dẫn rồi. Thank’s 2 nàng Tuyết Y và Tiểu Tuyền nha. Truyện này lịch post như thế nào vậy 2 nàng?

    • he he, đây là dự án mới, nên bên mình cần thời gian để làm rồi mới có lịch post cố định nha nàng, còn hiện tại thì sẽ nhá vài chương trước cho các nàng “giải khuây” nha ;69

  4. Ô hô buồn cười quá, mẹ con nhà này đúng là hài hước thật.
    Mà trời sinh một đôi chắc là cái vị thế tử phủ trấn quốc công kia sao. Chắc hai người suốt ngày nói xấu cãi cọ đây. Chờ mong quá đi thôi

  5. Tình yêu vilam

    Ơ mới đọc cứ tưởng huyện chủ la nc chính chứ .hóa ra lại là tứ co nương a.
    Mà là con chính thất hay thứ nữ nhỉ.?.

  6. Chết cười, hai mẹ con nhà này bát tự không hợp hay sao ý, giúp mà hóa thành hại rồi. Cơ mà không biết lần này đập đầu vào cột Chân Diệu có thoát không nhỉ, mới xuyên không đã rơi ngay tình huống này rồi cũng khó cho nàng a.
    Thanks các nàng nha, hóng chương mới.

  7. Haha cái bạn Chân Diệu này số cũng đen nhỉ, lao ra ngoài thành ra bị đập đầu vào cột, trong cái rủi có cái xui, k có kiến thức để thành hot girl xuyên không, nhưng mình thấy như thế hợp lý hơn, đâu phải ai xuyên qua cũng là người tài giỏi chứ, hope truyện được edit hàng ngày hí hí hí

  8. Hoan hô nàng đã tung hàng rồi chờ mãi hihihi tứ cô nương là nữ chính rồi ,chắc nam chính là người rớt xuống nước với chị quá . thank nàng

  9. đã có 2 chương ra lò rồi ^^ cám ơn 2 c :D
    Chân Tứ cô nương vừa mới xuyên qua còn mơ mơ màng màng bị như vậy @@

  10. Hóng hóng nha. Lúc mới dọc thì cứ nghĩ nhân vật chính là anh Hàn nhị công tử ai dè là bị sụp hố. Cái gì mà hà khắc vậy trời, lúc dầu thì nói là tư tưởng phóng khóang nên cách một rừng lê là đuợc mà giờ lại bị bắt đi chết. Gì kỳ vậy… Còn nói chừa một con đường sống, chưa gì bị bắt đi xử rồi.

  11. Bạn Chân tứ xuyên qua rất xui rồi, người ta không tai nạn máy bay thì cũng bệnh tật rồi tự nhiên xuyên qua còn bạn lại bị một kẻ lái taxi có ý đồ xấu dẫn đến thảm án, lúc sắp tránh được cây cột thì bị mẹ đẻ kéo lại đụng luôn. Haizzz dù sao một hồi hiểu nhầm cũng tốt, vớt vát phần nào danh dự, dù sao một cô nương xấu hổ đến mức đụng đầu tự tử thì việc cố ý kéo La thế tử xuống nước để được gả vào nhà người ta có lẽ là một hồi hiểu nhầm mà thôi, thái độ ăn năn hối cải này sẽ giúp Chân tổ mẫu có cái nhìn khác coi như trong cái rủi có cái may đi.

  12. Bạn nhỏ này quá xui xẻo, xuyên qua vớ ngay mớ bòng bong. Hy bọng nam 9 xịn xịn một chút :))

  13. :( Lại nhảy xuống hố rồi. Mới đọc đã thấy hấp dẫn, mong các nàng ra truyện đều đều.

  14. Chân Diệu nhìn vừa mắc cười vừa tội nghiệp ah, mới xuyên qua đã phải chịu hậu quả nghiêm trọng do Tứ cô nương để lại, còn xung khắc vs Tam phu nhân nữa chứ, rõ ràng là chân bủn rủn ko quỳ được, liền bị Tam phu nhân đạp một cái quỳ ko đứng dậy nổi (=w=|||) rõ ràng là muốn trốn, ko muốn chết, liền bị bà ta ôm chân một cái liền thân ái vs cái cột (=.,=!!!) nếu ko phải biết thân thể Chân Diệu xuyên vào là con gái bà ta, ta còn tưởng hai người có thâm thù đại hận gì đó ah (-___-!!!) Truyện hài ghê, xem ra sẽ còn những tình huống dở khóc dở cười như trên nữa đây ^^
    Thanks

  15. Haha chị này cũg dễ thươg ghê. Mù mờ trạch đấu thế này k bjết sốg sao đây :D . Mog chờ wá ^^

  16. Mới chương thứ hai mà đã thấy hài rồi… Thật mong chờ… ờ… ờ… ờ… Mình là mình muốn đọc cover qá cơ n k hỉu

  17. Haha Chân Diệu đáng thương số khổ a.có võ mà hết bị bóp chết rồi xuyên được tới chỗ này lại bị mẹ ruột ngộ sát.nàng làm ta buồn cười quá trời luôn.thật không biết chủ nhân thân thể trước đây của nàng gây ra tội tình gì bắt nàng gánh nữa đây.coi bộ cũng k đơn giản ha.hóng hóng.

  18. Haha, đọc đến đoạn Ôn thị làm Chân Diệu đập đầu vào cột lại buồn cười, y như kiểu phim hành động hài hước, kakakaka
    thật là tò mò không biết kết quả thế nào đây, nhưng ta đoán Chân Diệu vì vậy mà thoát chết
    Aaaaaa….nàng đừng có câu khách nữa, ta quyết định nhảy hố này ;60

  19. đọc 2 chương đầu đã thấy hấp dẫn rùi, cảm ơn bạn rất rất rất nhiều ạ. đọc 2 chương đầu mà đã thấy hấp dẫn rùi. thật mong chờ các chương tiếp theo.

  20. Bà mẹ ruột này vui tính ghê :-) ko biết có thù hằn j vs cô nàng Chân Diệu này ko??? :-))) Hóng chương mới quá đê

  21. xin chào! mình là độc giả lang thang xa hố trọng sinh chi Ôn uyển nhà bạn .do đi làm với ol qua đt nên nhìu lúc ko comen dc. dạo này lại sa hố bộ này. đọc 2 chương đầu thấy rất hấp dẫn. CD hậu đậu như vậy ko biết có sống nổi trong thế giới toàn tính kế này ko. thấy các bạn edit truyện dài như vậy mình rất khâm phục. hy vọng nhà edit nhìu truyện hay nữa. thanks

  22. “áo hồng phấn / áo trắng” ————-> ko biết áo trắng có phải nói Chân Ngọc hay ko?? Nếu đúng vậy thì trên mới nói áo hồng phấn á!
    “gây ra tai họa bực này” —————-> “… bậc …”
    “nổ đom đóm mắy đây” —————-> “… mắt …”
    ==========================================================
    Chưa gì đã thấy hài rồi =))))))) nữ 9 vận xui rủi dễ sợ thật =)))))
    Ko rõ thực hư vụ cùng rơi xuống nước là thế nào đây, Chân 4 trước kia bị té hay rắp tâm j đấy thì ko biết nhưng Chân 6 kia thì ko mấy tốt lành ~.~
    Hai mẹ con này có kị nhau ko mà toàn … à ko phải hại nhau, dù gây ra hậu quả khá thảm nhưng hiệu quả hành động mang đến kết quả tốt ngoài mong đợi :”p
    Truyện hấp dẫn thật ^^!

  23. Ôi trời!! Thấy mẹ của nữ chính có lòng tốt muốn giúp con mà hình như rối càng thêm rối thì phải, chắc hai mẹ con nàh này kahwcs nhau rồi!! Nhưng dù sao cũng được một kết cục khá tốt!! Không biết nguyên nhân làm sao mà bị rớt xuống nước không biết, là sơ sẩy hay có người hãm hại. Tóm lại cũng gây ra chuyện lướn rồi!!! Nữ chính mới qua mà bị xui hết biết luôn, không biết phía bên kai định gaiir quyết như thế nào!!!

  24. lọt hố rồi lol. Mà đoạn chân ngọc mặc áo màu hồng, gọi huyện chủ là tỉ tỉ, nhưng sau đó sao lại là huyện chủ liếc cô gái mặc áo trắng. mình nghĩ là liếc chân ngọc, thế thì phải sửa là áo màu hồng chứ.

  25. hêhe ta chính thức lọt hố nha nàng
    Hay lém. Hấp dẫn ngay từ hai chương đầu tiên

    • Và bắt đầu đọc lại, lọt hố này thế mà gần 2 năm rồi cơ đấy. 2 năm rồi truyện này vẫn hót hòn họt.
      Gia đình Chân gia này cũng có vẻ đông đúc, nhiều chuyện rồi đây? Lão phu nhân tính ra vẫn là người thông thái.
      Chân Diệu vội vàng chạy trốn, không phân tích được phương hướng va vào cây cột, coi như là tự vẫn đi, haha chuyến này nói chung là chắc mọi người nhất là lão phu nhân tin tưởng là nàng vô tình rớt xuống nước là được rồi

  26. Chân Diệu tỷ bi kịch quá nhỉ! Suýt thoát thì lại bị nương hại đập đầu vào cột. Ôn thị cũng chỉ có ý tốt thôi mà, nhưng lại dùng ko đúng chỗ, chữa lợn lành thành lợn què luôn! :)
    Hố này sâu ko thấy đáy nhưng mà hay lắm! Các nàng edit cố lên nha!

  27. chưa j bạn trẻ trog này đã u đầu rồi, như thế chắc là ko có bàn tay vàng hỗ trợ rồi, may quá *vuốt mồ hôi*

  28. Haha….. :)) đỡ không nổi với mẹ ruột này rồi, hết đạp quỳ lại đến kéo chân đập đầu…. tứ cô nhà mình có mở màn thật ấn tượng :)))))). Cái bảng năng sinh tồn kiểu này chỉ có thể gọi là bảng năng sinh tồn ngược thôi :))).
    thank các nàng, ta đọc 2 chương đầu này đã mê mụi rồi đây, các nàng cố gắng phát huy, còn ta cố gắng coment đều đều:))))) & đương nhiên cũng nhiệt tình ủng hộ bộ này :XXXX

  29. Mẹ con nhà này rõ là bát tự không hợp rồi. Haha, cười muốn lộn ruột. Mới đọc chương 2 mà đã thấy hấp dẫn rồi, nhưng mà hơn 400 chương thì… oải quá. Hic hic…

  30. VUi nhỉ, vô khúc đầu đã thấy hài rồi. với lại miêu tả cảnh sắc cũng khá là tinh tế. Mình đọc từ từ cảm giác that là thoải mái. Chưa định hình được nam nữ chính cho tới khi thấy bạn xuyên không này haha

  31. Chào cả nhà, mình là khách vãng lai cơ mà sao mà mình thích nhà này quá đi mất toàn điền văn hay thôi. Cho đăng kí cắm cái cọc cho truyện này nhé hehe

  32. Chưa chi nam chính, nữ chính lên sàn rồi.
    Lại thêm cái gia phả họ Chân này, phu nhân này phu nhân kia, mà thấy trạch đấu, có vẻ nữ chính lê xe bông thì cũng chờ hơi lâu nhỉ ?
    Lại thêm tam phu nhân với Lục Chân =)) thật là dã man.

  33. Tiểu Chân Tứ xui ghê :)) xuyên qua ngay cái tình huống độc đáo éo le ntn, không bt sẽ giải quyết hậu quả ra sao
    Mới chương đầu mà đã ghét cái bà nhị phu nhân rồi, đúng là cái thể loại không lên đc mặt bàn điển hình -_-

  34. Ta lọt hố ah ^^… Chân Diệu nhà ta lý do xuyên không vô cùng đặc sắc ah ^^… bị tài xế taxi bóp cổ ^^… à nhưng lúc 2 bà tử chuẩn bị đưa Chân Diệu đi thì nhớ ra có người bóp cổ… là ai vậy ta?… tội lỗi mẹ của Chân Diệu ghê ^^… lúc nào giúp con đều làm cho con bị thương không ah ^^… thank nhóm edittor đã edit truyện nhìu nha ^^…

  35. đây là một truyện là vừa mang yếu tố xuyên không và trọng sinh mà nhà tam vu nguyet lau edit. Nhà bạn luôn chọn những truyện hay để edit và có tính chất đặc biệt là “nhiều chương”. Nữ chính chắc kiếp trước là trạch nữ hả nàng. Chắc sau khi xk tương lai cũng muốn làm trạch nữ

  36. Ách 2mc chân Diệu ko hợp nhau hay sao mà mẹ xông vào giúp con lại bị thương thêm chân tứ. Cô nương bạn thật xui xẻo. Sau vụ tự tử này chắc vớt vát lại được chút thanh danh.

  37. Mở đầu rất hấp dẫn, đọc khúc đầu thấy không thích vị huyện chủ, may nàng ta không phải nữ chính, thanhks editer nhiều @@

  38. phương nguyễn

    đọc văn án thấy hài ghê nhưng mà truyện dài quá chắc phải có khúc ngược rùi

  39. sắp nghỉ hè nên ta tìm truyện đọc giết tg. Thấy con bạn gt bộ truyện này nên vào xem thử. Ai ngờ ms đọc 2 chương đầu đã thấy hấp dẫn rồi. hihi. Nhưng hình như truyện chưa hoàn thì phải editor ơi nhanh nahnh hoàn truyện này đi nha. Mình sẽ ủng hộ các b hết mình. ;07

  40. nhảy hố là lá la~~~ mới vô còn tưởng bà Trọng Hỉ Huyện chủ mới là nhân vật chính. xoay vòng vòng thì ra khách bả mới là nhân vật chính =))) thiệt là màn xuất hiện hoành tráng a~ nữ chính mới vào đã bay xuống hồ nước. có khi nào bị người khác hãm hại không nhỉ? nếu không thì làm sao mà mất hồn luôn được, phải không? mà cái vụ hiểu lầm cuối chương thiệt đặc sắc! hắc hắc.

  41. Nguyen thu thuy

    Ha ha bà mẹ ruột này hài quá , cười bể bụng luôn rồi {}___{}
    Mới zô đọc chiện này chào thân ái editor &beta cái

  42. Đừng thấy bình thường Lão phu nhân ăn chay niệm Phật, vẻ mặt hiền hòa, bọn tiểu bối tranh giành nhốn nháo cũng không để ý tới, thế nhưng khi gặp phải loại chuyện khiến danh dự gia tộc bị hao tổn này thì bà chính là lão hổ phát uy đấy. Đã không biết né tránh mà còn cả gan đi lên vuốt râu hùm, thế thì chỉ có hai chữ: muốn chết!

    Nếu như vuốt một lần chưa đã ghiền còn muốn vuốt tiếp, thì là sáu chữ: chết không có chỗ chôn thân!

    —— Đại phu nhân khôn vãi biết mà không nói.

  43. Moi nhay ho truyen nay. Moi vao chuong 1 va 2 ma thay hai that. Toi nghiep nu chinh qua. Moi xuyen qua chua gi ma loan thanh mot doan. Nhung trong rui co may. Dinh chay tron ma bien thanh ta toi nen dinh tu sat. Nu chinh de thuong qua di.

  44. Vụ suýt đâm đầu vào cột này thế nào cũng giúp Chân Diệu thoát nạn rồi :)) Cảm ơn editor nhé, truyện hấp dẫn lắm :v

  45. hah đọc muốn cười lộn ruột luôn Chân Diệu đúng là số nhọ nhah vừa đến đã đụng cột rồi mà mọi người chắc tưởng chị tự sát đây mà ta nghĩ mang chị xuống chắc chỉ chấp hành gia pháp phạt quỳ từ đường sám hối hoặc đai loại kiểu như thế thôi

  46. Đọc là thấy có nhiều chuyện vui vẻ để xem ùi, nàng chưa từng tranh đấu để xem làm thế nào nàn tồn tại.
    Thấy 2 mẹ con này là vui rồi, trời ơi chị chỉ tìm đường thoát thân thôi mà, chưa tới 1 canh giưof chị hôn mê 2 lần rùi
    Nhảy hố thôi

  47. Mị thua, số chị nhọ hơn lọ lem rồi, chị chỉ tính chạy trốn theo bản năng thôi ai ngờ chân xoay nhầm phương hướng phi vô cột nhà chớ =))), mà mẹ chị tưởng thật kéo chị về thành ra chị hy sinh đập vô cột nhà, cơ mà mị nghi cái đoạn lão phu nhân sai người đem chị đi là đem chị cạo đầu đi tu lắm, chị mà đi tu thật thì nam chính biết làm sao =)))), thôi thì coi như chị đập đầu là để cứu lấy cuộc đời tươi sáng ở phía sau, người ta vẫn thường có câu khổ trước sướng sau mà =)))

  48. Haha. Chị ngu ngu ngơ ngơ mà may mắn thoát đk kiếp nạn này rồi. T đoán là lúc nguyên chủ rơi xuống nước bị a thế tử hãm hại. Đọc thấy tính cách nữ9 khá thú vị đấy

  49. Hahahahahahhaha chạy trốn mà sao lại đâm vào cột thế này xui xẻo vừa đến thì lại gặp chuyện xui xẻo này.

  50. Tèng teng. Xin thò 1 chân vào hố này của chủ nhà. Cám ơn vì đã bỏ công sức dịch 1 bộ hoành tráng như này :)

  51. Hiuhiu lâu lắm mới tìm đc 1 bộ truyện để nhảy hố, cảm ơn chủ nhà đã bỏ công sức ra đào 1 cái hố cho ta tình nguyện nhảy ^^ ;70

  52. Mình là độc giả mới, đã register để ủng hộ nhưng không nhận được mail. Mình reply ad hỏi email nhưng bị nói là spam. Email là địa chỉ mình cho để được comment tại đây. Tại sao mình bị vậy, có làm gì sai không?

  53. Hay qua chủ nhà ơi mik đọc đến đoạn đầu đập vào cột mà buồn quá cám ơn chủ nhà đã edit ah

  54. Mới hai chương đầu đã thấy mắc cười rồi,cái này đúng là càng giúp càng rối,mà nhờ cái đập đầu đó coi như giúp chân diệu thoát khốn hihhi.

  55. Đọc lại lần thứ 4 các chương đag được mở pass của bộ truyện. Lần này sẽ nghiêm túc comment. Mong các bạn editor và beta xem xét để cho mình pass. Thanks!

  56. Nữ 9 kiếp trước sướng quá nên bị trời ghét mà! Nên mới bị xuyên qua! Tội nữ 9 mù đường quá nặng mà!^^

  57. Muốn đọc tiếp aaa, đọc cái văn án lâu lắm rồi mà giờ mới có thời gian đọc truyện mà sau khi đọc xong hai chương đầu thì lại càng muốn đọc nữa, hay quá! Cảm ơn editor nhiều lắm!

  58. Đã lọt hố từ lâu, đọc lại vẫn thấy hay. Chân Diệu trùng sinh cũng quá chi oi ôi… cẩu huyết quá

  59. thiệt tình là không còn gì để nói, ko có ý định tự tử mà thành ra bị người ta bắt đập đầu vào cột tự tử. mà mẹ ruột nữ 9 cũng ghê thật, đạp chân nữ chính để chị quỳ, hay mình độc nhầm nhỉ

  60. Truyện mới bắt đầu đã thật là gay cấn. Khổ cho Chân Diệu xuyên không ngay vào tứ cô nương danh tiếng lẫy lừng, không những phải quỳ mà chạy chối chết cũng thành bị đập đầu. Quả là đáng thương.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close