Cuồng Đế _ Chương 30

16

Chương 30  Sóng ngầm cuộn trào.

Edit : Tiểu Ngân

Hà Tử Lan nhìn nhìn 4 phía, đem cửa đóng chặt, vừa quay đầu lại có chút bất ngờ lại lần nữa nhìn ngây người, dưới ánh nến chập chờn, thiếu niên phong thần tuấn lãng theo thói quen cong lên một nụ cười tà mị, đôi mắt linh động sâu sắc tràn đầy tự tin, phong thái thảnh thơi, cả người ngạo khí, trên đời chỉ có một không có hai, cho dù ánh sáng không đủ, như trước có thể thấy từ trên người hắn ta  mơ hồ tỏa ra một cỗ khí thế vương giả bễ nghễ thiên hạ.

“Tử Lan, còn chờ cái gì nữa vậy?” Chiếc quạt ngọc trong tay vừa mở ra, Khuynh Cuồng tác phong nhẹ nhàng cười nói, cũng không giống bộ dạng phong lưu lúc nãy.

“Ách, lão đại, ta…” Sắc mặt Hà Tử Lan đỏ lên, hơi cúi đầu xuống, trong ngực cũng không kém bắt đầu đập điên cuồng, nào có chút bộ dạng cao ngạo quyến rũ của hoa khôi, rõ ràng chính là một tiểu muội muội nhà bên mới biết yêu.

“Đừng ta nữa, thời gian của lão đại ngươi không phải rất nhiều, cho nên chúng ta có thể đi rồi!” Khuynh Cuồng buồn cười nói, lại khiến cho Hà Tử Lan càng ngày càng đỏ mặt, bất đắc dĩ lắc lắc đầu, đi đến bên cạnh giá sách, chuyển động cơ quan phía sau cái giá, trên tường treo một bức tranh sơn thủy cực lớn trong nháy mắt di chuyển lên phía trên, một con đường bí mật liền xuất hiện trước mặt bọn họ.

Khuynh Cuồng đi trước bước vào, Hà Tử Lan nhìn bóng lưng kiên cường kia vỗ vỗ ngực mình, dịu dàng cười một cái, cũng theo sau đi vào, chỉ cần có thể luôn luôn ở bên cạnh người chính là việc hạnh phúc nhất trong đời này của Hà Tử Lan nàng .

Nửa ngày, hai người từ trong con đường bí mật ra khỏi Thính Tuyết Lâu, cưỡi khoái mã ( con ngựa tốt, chạy rất nhanh ) yên lặng không tiếng động biến mất trong bóng đêm.

Cùng lúc đó, trong trúc các đang ầm ĩ đến nỗi gà bay chó chạy, tiểu vương gia Mạc Nghệ Hiên hai tay ôm đầu, tông cửa mà chạy, Tiêu Nhược Tịch tay cầm gậy dài một bên đuổi theo hắn đánh, một bên hét to: “Chàng phong lưu đến thanh lâu chơi ta mới chẳng thèm quản chàng, nhưng chàng lại đem Khuynh Cuồng cũng làm hư luôn, xem ta có đánh chết chàng không…”

“Oa…nam nhân bà, nàng không thể không phân trắng đen như vậy nha…rõ ràng là hắn làm hư ta, hắn ta …” Mạc Nghệ Hiên vừa chạy vừa ấm ức phản bác, hắn rất oan uổng nha! Phong lưu nhất, hư hỏng nhất rõ ràng là ‘biểu đệ’, là hắn ta  bức hắn đến nơi này, vì cái gì tất cả mọi người đều trách hắn, ô ô….

“Còn dám ngụy biện, xem ta giáo huấn chàng như thế nào …” Tiêu Nhược Tịch giơ gậy lên không chút lưu tình đánh xuống. Mạc Nghệ Hiên dịch người một cái, khó khăn tránh được, co chân chạy khắp nơi, vừa chạy vừa kêu to: “Oa, nam nhân bà muốn giết chồng, biểu đệ cứu mạng a!…” Đáng tiếc ‘biểu đệ’ của hắn sớm đã bỏ hắn lại, rời đi.

Bên ngoài nháo thành một đoàn, trong trúc các cũng là ‘đao quang kiếm ảnh’ (cảnh tàn sát khốc liệt), sóng ngầm cuộn trào, ‘tình hình chiến đấu’ kia cũng vô cùng kịch liệt!

Dương Văn Hồng phong nhã ngồi ngay ngắn trên cái ghế duy nhất còn lành lặn, đôi mắt như sao sáng lại xuất hiện ánh sáng lạnh, lạnh lùng chăm chú nhìn thẳng thiếu niên mặc cẩm y nghiêng người dựa vào cái cột bên cạnh.

“Nói, hắn ta  ở đâu?” Thiếu niên mặc cẩm y trầm giọng từ tốn nói, giọng nói tuy nhẹ và chậm, nhưng lại khiến người khác cảm thấy áp lực gấp nhiều lần.

“Hành tung của Tam hoàng tử tiểu thần hình như không cần bẩm báo với thái tử ‘Sở Vân’ a?” Đặc biệt nhấn mạnh hai chữ ‘Sở Vân’, Dương Văn Hồng cũng ‘chậm rãi’ trả lời, giọng nói du dương thánh thót lúc này lại mang theo mùi thuốc súng rất nặng.

Hắn rất giận, rất phẫn nộ, mỗi lần vừa nhìn thấy Sở Vân thái tử này, cái gì tu dưỡng của hắn giống như đều vô dụng, rõ ràng là một đại nam nhân lại lớn lên…Ừ, theo lời Khuynh Cuồng chính là ‘hồ ly tinh’, hơn nưa rất thích dùng danh nghĩa tìm Khuynh Cuồng để ‘làm phiền’ tiếp cận hắn ta , giống như hắn ta  là ‘vật sở hữu’ của hắn.

“Láo xược, Dương Văn Hồng, chú ý thái độ nói chuyện của ngươi.” Thái tử Sở Vân Vân Huyền Thiên phất tay áo một cái, quát lớn, xuất ra khí thế thái tử của một nước, mắt phượng híp lại, ánh mắt sắc bén bắn thẳng về phía Dương Văn Hồng.

“Thân là thư đồng của Tam hoàng tử của Long Lân, tiểu thần cho là thái độ nói chuyện như vậy không có vấn đề gì, Sở, Vân, thái, tử, điện, hạ.” Bỗng nhiên đứng dậy, Dương Văn Hồng không sợ đáp lại ánh mắt sắc nhọn của hắn.

“Bùm bùm xẹt xẹt…” Giữa hai người là một mảnh trầm mặc khiến người khác nghẹt thở, vô số tia chớp lóe lên trong không khí, trong phòng tỏa ra mùi thuốc súng nồng nặc.

Cho đến khi hai người kia  đuổi đánh xông vào, cắt đứt cuộc chiến ánh mắt kịch liệt của hai người.

“Oa, hai người các ngươi lại dựng ‘khiên’ lên nữa rồi?” Mạc Nghệ Hiên che gương mặt thanh tú đang bị thương, toe toét cười nói, hắn thật không thể biết được hai người này sao đều giống nhau nhìn đối phương không vừa mắt, bắt đầu từ lần đầu tiên gặp mặt, mỗi lần đều tràn ngập mùi thuốc súng.

“Hai người các ngươi tiếp tục ở đây mắt lớn trừng mắt nhỏ, bà cô ta đi tìm Cuồng Cuồng nhà ta.” Tiêu Nhược Tịch một tay nắm chặt lỗ tai Mạc Nghệ Hiên, hừ lạnh một tiếng nói, quay người liền rời đi, người khác không biết hai người bọn họ có chuyện gì, nhưng trong lòng nàng  lại biết rất rõ ràng, Cuồng Cuồng a Cuồng Cuồng, tiểu tử đệ sao lại gây ra ‘nợ đào hoa’ như vậy a?”

“Ui da, đau đau…” Mạc Nghệ Hiên một bên che chở cái tai của mình một bên kêu đau.

“Hừ…” Vân Huyền Thiên hừ lạnh một tiếng, cũng đi theo ra khỏi Trúc các : Mạc Khuynh Cuồng, ta xem ngươi có thể trốn đến nơi nào ?

Đôi mắt bình thản không gợn sóng của Dương Văn Hồng lúc này lại cuộn sóng mãnh liệt, có loại cảm giác kìm nén đã lâu muốn bạo phát, hít sâu một hơi, nhắm mắt lại, chờ đến lúc mở ra lại là bình tĩnh mông lung không gợn sóng, cũng đi theo ra khỏi Trúc các : Khuynh Cuồng, ta nên bắt đệ phải làm thế nào bây giờ?

Ngoại thành kinh đô, một chỗ bí mật dưới vách đá, hai con ngựa đang đứng, hai hình dáng tuyệt sắc một trắng một hồng nhanh nhẹn xuống ngựa.

“Hắt xì…” Khuynh Cuồng vừa xuống ngựa liền hắt hơi một cái lớn.

“Lão đại sao vậy?” Hà Tử Lan lo lắng hỏi, 3 tháng này trời buổi tối vẫn còn rất lạnh, cưỡi ngựa một mạch đến đây chẳng lẽ bị cảm lạnh rồi?

Ôn hòa cười một cái, Khuynh Cuồng vỗ vỗ vai nàng  nói: “Không sao, chúng ta đi thôi!”

Khuynh Cuồng vững vàng nhảy lên, chân trái trên vách núi thẳng bóng nhẵn nhún một cái, thân thể đứng thẳng nhưng nhún cao hơn một trượng, chân phải theo sau nhún một cái, lại lên cao hơn 1 trượng, cứ như vậy nhún chân trên ‘vách núi thẳng đứng trơn nhẵn’ mà đi lên, một bước liền nhảy lên hơn một trượng, vách núi thẳng đứng hơn 20 trượng  chỉ hai ba lần đã đến đỉnh núi, khinh công cao thật sự hiếm thấy trên đời.

Hà Tử Lan cũng đi theo nhún chân mà lên, lên đến hơn 10 trượng lúc sức lực có chút không chịu được, một sợi lụa trắng từ trên buông xuống, bàn tay trắng nõn vừa nắm mượn lực cũng rất nhanh tung người bay lên.

 

P/S : Chương bù như hôm qua mình đã hứa na  ;11 

Discussion16 Comments

  1. Á, Hà Tử Lan đích thực là người của Tiểu Cuồng nè :)) nhưng hình như nàng ta cũng xuân tâm nhộn nhạp khi ở cùng tiểu Cuồng, tiểu Cuồng đúng là hoa đào nhiều quá nha, nam nữ gì cũng rụng tuốt luốt… Trời ạ, tuỏng vân công tử là ai hoá ra là thái tử Sởn Vân quốc, kẻ bị tiểu Cuồng cường bạo, haha. Ủa, mà hắn ta theo sang Long Lân quốc làm gì nhỉ? Chẳng nhẽ cứ theo tiểu Cuồng đòi nợ vậy hả :))))
    Mà phải công nhận, Tiêu đại tỷ càng lớn càng cường hãn nha, mà Mạc Nghệ Hiên cũng đã tự nhận mình là chồng của nàng rồi kìa, đúng là cặp oan gia mà

  2. “trúc các/ Trúc các” ————-> “Trúc Các” tại chương trước viết hoa nha :D
    “hơn nưa rất thích dùng danh nghĩa” —————————> “… nữa …”
    “tìm Khuynh Cuồng để ‘làm phiền’ tiếp cận” ——————> “… để tiếp cận”
    “lên đến hơn 10 trượng lúc sức lực có chút” —————–> “lúc lên đến …”

    ==========================================================================
    Vậy là khẳng định HTL là người trong tổ chức của KC rồi, công phu cũng ko tồi nha :)) chỉ tiếc là trao lầm tình cảm rồi, uổng quá, hoa đào này ko được rồi =))))
    Lúc trước mỗi lần thời gian KC lớn lên đều diễn tả công phu đến tầng mấy tầng mấy rồi ko hà, lần này sau 5 năm mà chưa biết KC tiến bộ đến mức nào nữa!!!!
    Mà vấn đề cũ ta vẫn luôn thắc mắc nha, sao lão cha HĐ chung tình vời mẹ Vp lại hok có thêm đứa con nào hết zạ, hại KC ko có đệ đệ muội muội gì hết hà!!

  3. Hà Tử Lan này có phải là tiểu cô nương mà Khuynh Cuồng nhận về trong đợt đánh nhau với Mạc nghệ Hiên không nhỉ??? Vân Thiên Huyền và Dương Văn hồng có khi đã thích Khuynh Cuồng rồi, mang hình dáng con trai thế mà vẫn gây nợ hoa đào thế đấy, nam nữ đều đổ a…. Lần này Khuynh Cuồng lên núi làm gì nhỉ? Lại còn dẫn theo Hà Tử Lan nữa????

  4. Khuynh Cuồng người ta là con trai đấy, sao mấy tên này gặp nhau là phóng điện cứ như tình địch vậy, chả nhẽ ở đây không có cái gì là phân biệt giới tính hay nghi kỵ gì tình yêu đồng giới đó chứ.
    Khuynh Cuồng càng lớn càng có mị lực nha, trai gái đều không tha, nàng Hà Tử Lan này cũng trúng độc của KC rồi, không biết hai người là đi đâu thế nhỉ?
    Thanks nàng!

  5. eo ui, cái này là nam nữ già trẻ k tha oy, mị lực của khuynh cuồng quá lớn a~
    nợ đào hoa tùm lum a~ kiểu này sau này chắc sẽ rất náo nhiệt đây :3
    tks nàng

  6. Tội nghiệp cho DVH và VHT quá mà, 2 người cứ đánh nhau sứt đầu mẻ trán đi, rồi người đẹp sẽ vẫn về với người khác thui.
    Tội cho 2 sứ giả hộ hoa mà.

  7. Tiêu Trương

    “… hơn NƯA rất thích dùng danh nghĩa …” >> “NỮA”

    Má ơi, hai vị kia không lẻ xác định đồng tính rồi sao, lại có chiến gây gắt vì Khuynh Cuồng như vậy, gái trai gì cũng không tha luôn, tác giả ưu ái Khuynh Cuồng quá nhợ.

  8. ngố ngơ ngác

    Hay quá ,thích khuynh cuông chit́ lun ý.mới đó mà đã mấy năm trôi wa rồi. Thật là …

  9. woa 5 năm qua đi không biết KC đã làm được những gì nha, VHT thích KC thật rùi hihi

  10. Đọc một lèo từ đầu đến giờ hay quá đi mất. Tiểu khuynh cuồng đúng là quá cuồng rồi đáng yêu quá đi mất. Thank nàng nhiều :)

  11. haha đúng là nhan sắc gây tai hoạ mà, có nam có nữ đều *cuồng* em nó=)) 5 năm không biết võ công đã lên đến cấp mấy rồi a? thu được bao nhiêu đệ tử rồi???

  12. Tks nàng tr hay lắm chac chan hà tử lan là người của tiểu cuồng cuong rồi ak mà chắc là tử lan cũng thích cuồngcuồng

  13. 2 ca Huyền Thiên vs Văn Hồng cứ bắn ra tia lửa điện làm gì chớ,2 ca cũng chỉ làm nam phụ màk thôi,híc thương 2 ca vs Ảnh ca quá,thôi 3 ca cứ về đội ta đi,ta thu nhận hết :3
    Nghệ Hiên cũng thật là xui màk,bị dụ dỗ vào thanh lâu phong lưu,rồi h nhận thay người ta cái tiếng xấu này luôn,đúng là có khổ màk ko thể tố.Thấy cũng tội màk thôi cũng kệ :3

  14. Nhâm Thuỳ Dung

    ui trùi ui thái tử Vân Huyền Thiên này thù dai thật, chạy theo Tiểu Khuynh Cuồng trả mối thù xưa a, đáng thương tiểu khuynh cuồng sớm biết vậy thì đừng chọc ghẹo nam nhân thù sai bày a. ;75
    hehe không biết vị thái tử này có từ thù chuyển sang mến không a, thế thì sẽ thêm một cái đuôi phía sau nữa, thật mong đợi nam chính làm sau đuổi bầy ong bướm này đây ;19

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close