Chúng Tôi Ở Chung Nhà – Chương 22

18

Chương 22 :   Sắp biến thành tiện nhân

Edit: Phi Yến

Beta: Tiểu Ngạn

Hạng mục công việc của khách sạn làm cũng gần xong, Tiền Phỉ và Lý Diệc Phi ai về công ty người nấy, hai bên công ty dựa theo công việc của mình mà hoàn thành việc còn lại.

Công việc của Tiền Phỉ chỉ là phụ trách sắp xếp bản thảo và tài liệu, những chuyện khác không có phần cô.

Trở về công ty cô nhìn thấy các đồng nghiệp trong tổ đang thảo luận viết bản báo cáo, mà cô chỉ người đứng bên cạnh giúp trông coi một đám tài liệu, cô không khỏi có một cảm giác mình vẫn giống như trước kia là một nhân viên lẻ loi chuyên phục vụ trong tổ.

Càng nhìn Lưu Nhất Phong bọn họ sôi nổi thảo luận cô càng cảm giác rõ ràng sự tách biệt của mình.

Hơn nữa khi nhìn Tiểu Trương trong bộ phận hạng mục, cô cảm thấy mấy năm nay mình sống thật uổng phí.

Cô và Tiểu Trương vào công ty cùng một thời điểm, cô vào bộ phận phục vụ hậu cần, Tiểu Trương trực tiếp vào bộ phận hạng mục, lương của hai người đều là bốn ngàn. Mấy năm trôi qua, cuối cùng cô cũng từ bộ phận phục vụ hậu cần chuyển đến bộ phận hạng mục lương tám ngàn thì Tiểu Trương người ta đã là mấy vạn. Cùng là hai mươi sáu tuổi, giữa người với người có cần kém nhau nhiều vậy không.

Tiền Phỉ nghĩ, câu nói đó thật không sai, có một số người, đã thua ngay từ lúc xuất phát. Hồi đó nếu cô bắt đầu cũng vào bộ phân hạng mục nói không chừng cô sẽ giống như Tiểu Trương, chứ không phải như bây giờ, người ta viết bản báo cáo, cô sắp xếp bản thảo, người ta cùng với lãnh đạo công ty ăn cơm, chơi bóng, cô sắp xếp bản thảo, người ta chuẩn bị tài liệu hướng dẫn báo cáo Ủy ban , cô vẫn đang làm công việc sắp xếp bản thảo. Cô vĩnh viễn làm công việc sắp xếp bản thảo, không có cơ hội làm việc khác.

Nhớ lúc đó, nhớ lúc đó cô vì Uông Nhược Hải, mới chọn vào bộ phận hậu cần, bởi vì Uông Nhược Hải không muốn cô vào bộ phận hạng mục, ngày ngày đi công tác, anh ta nói anh ta muốn cảm giác “nhà”, là tan làm về nhà trên bàn đã có sẵn cơm canh nóng hổi chờ mình.

Cô vì thành toàn cho cảm giác “nhà” của anh ta mà gạt bỏ sự nghiệp của mình, kết quả bây giờ nghĩ lại, lúc đó mình đâu có được xem như bạn gái, nói trắng ra mình giống như người ở thì đúng hơn.

Cô nhìn mấy người đang thảo luận kia rất muốn được chen một chân vào. Trong lúc bọn họ thảo luận có một số vấn đề, chi tiết không đúng, cô rất muốn nói với bọn họ mấy chi tiết đó cô biết rất rõ, ví dụ cụ thể như ngày nào quá hạn, con số cố định của văn kiện bảo đảm là bao nhiêu, ví như mười khách hàng tiêu thụ lớn là ai, họ chiếm tổng số lượng là bao nhiêu phần trăm. Lúc cô sắp xếp bản thảo, mấy tài liệu được cô nhập vào máy vi tính, cũng vô tình nhập vào trong đầu cô.

Buổi tối về nhà, cô buồn bực không vui, lúc ăn cơm, cô kể với Lý Diệc Phi chuyện này, hỏi anh ta: “Tôi không muốn cả đời làm công việc chỉnh lý sắp xếp bản thảo, tôi muốn làm nhiều việc hơn, nhưng tôi phải làm thế nào để có thể làm được như vậy?”

Lý Diệc Phi suy nghĩ một lát, nói với cô: “Tiền Phỉ, vấn đề lớn nhất của cô là không biết thể hiện bản thân. Tuy cô nói đồng nghiệp của cô có một số vấn đề không hiểu bằng cô, vậy sao không cho bọn họ thấy năng lực của cô? Cho nên có lúc tôi rất ghét cách giáo dục truyền thống của Trung Quốc, dạy người ta khiêm tốn không được khoe khoang, làm cho người ta đến cả năng lực thể hiện bản thân cũng không có, vốn là phượng hoàng nhưng cuối cùng lại biến thành con gà yếu!”

Tiền Phỉ nghe đoạn trên cảm thấy rất có lý, nghe đến câu cuối cùng, cô đang vì hai chữ  “phượng hoàng” xinh đẹp mà vui vẻ, sau đó lại nghe đến hai chữ “ gà yếu” cô đập bàn, “Anh nói ai là gà? Anh mới là gà!”

Lý Diệc Phi khinh thường lườm cô, “ Chị hai, xin cô nắm bắt trọng điểm câu nói của tôi có được không?” Anh lại lườm cô một cái, “Với lại, tôi nói cô là gà sao? Nghe chưa rõ còn kêu gào cái gì! Tôi nói cô rõ ràng là con gà yếu!” Anh nhấn mạnh chữ “yếu”.

Tiền Phỉ bị tên này chọc tức suýt phun cơm ra, đang định phát tác, không ngờ bị Lý Diệc Phi giành nói trước, “Cô có thể dừng làm loạn nghe tôi nói hết được không! Còn muốn tôi chỉ cách cho cô không?”

Mặt Tiền Phỉ nhăn nhó, “Anh nói đi.”

Cô nhìn chằm chằm mặt Lý Diệc Phi, trong lòng mơ tưởng mình vả cho anh ta trăm ngàn cái tát.

Nghĩ vậy cô cảm thấy trong lòng thoải mái không ít.

Lý Diệc Phi sửa lại nét mặt, chân thành nói với cô: “ Tôi thấy cô nên đi tìm người phụ trách hạng mục trong tổ của cô Lưu Nhất Phong nói chuyện, nói cô muốn được tham gia viết bản báo cáo, đem những gì cô biết nói cho anh ta nghe, để anh ta biết được khả năng của cô. Tiền Phỉ, cô phải biết, có khả năng mà không nói ra, trong mắt người khác cô cùng với người không có khả năng đều như nhau. Cho nên đừng sợ người khác nói cô khoe khoang, bởi vì nó còn tốt hơn so với việc bị người ta nói cô vô dụng.”

Cô nhìn Lý Diệc Phi, vô cùng cảm kích: “Cảm ơn! Không ngờ miệng độc của anh cũng nói được mấy lời hay!”

Lý Diệc Phi nhìn cô nhướng mày nói: “Không nghĩ tới mấy cô gái quê mùa như cô có cái kiểu cảm ơn người khác như thế này.”

※※※※※※

Ngày hôm sau, Tiền Phỉ lấy hết dũng khí tìm Lưu Nhất Phong nói chuyện.

Cô nghe theo lời của Lý Diệc Phi ra sức “triển lãm” bản thân một phen.

Nói xong cô cảm thấy sắc mặt của Lưu Nhất Phong có hơi thay đổi, “Tiền Phỉ, không ngờ đấy, cô nắm rõ tài liệu như vậy! Lúc trước tôi thật là xem thường cô rồi, cho rằng cô là bộ phận hậu cần chuyển đến, chỉ dám giao cho cô mấy công việc giấy tờ. Vậy đi, từ hôm nay cô cùng chúng tôi viết bản báo cáo, khi nào viết quen rồi sau này khi hợp trình bày tài liệu cô cũng đi theo làm cùng.”

Tiền Phỉ vô cùng vui mừng, vô cùng cảm kích Lưu Nhất Phong.

Cô không ngờ chuyện mà mình luôn đắn đo suy nghĩ lại được giải quyết dễ dàng nhanh chóng như vậy.

Buổi tối cô đặc biệt làm nhiều món ăn ngon để cảm ơn Lý Diệc Phi.

Kết quả cơm canh dọn lên bàn rồi mà Lý Diệc Phi chẳng thấy bóng dáng.

Cô nhắn tin cho Lý Diệc Phi: Khi nào về?

Qua một lát, cô nhận được tin trả lời: Có chuyện gì?

Cô nhắn: Anh đang đi chơi hả, vậy tiếp tục đi, tôi chỉ hỏi vậy thôi.

Một  phút sau, cô nhận được tin trả lời của Lý Diệc Phi: Quên nói với cô, hôm nay đừng nấu cơm cho tôi, sorry.

Tiền Phỉ nhìn bàn cơm ngẩn người. Thằng cha này  xin lỗi mình? Tên thiếu gia này đổi tính rồi ư?

Cô lấy chén của mình chuẩn bị ăn cơm, nhìn bàn đầy thức ăn cô thở dài, biết vậy hỏi tên kia trước, làm nhiều món như vậy, cô đâu có ăn hết, thật là lãng phí.

Cô nhấc đũa định gắp thức ăn, thì di động bên cạnh “đinh” một tiếng, một tin nhắn đến: Đồ ăn cứ để phần cho tôi, tối tôi ăn khuya.

Tiền Phỉ cười ha ha, cô cảm thấy thiếu gia vẫn là thiếu gia, vừa nãy nghĩ tên này đã đổi tính chắc là do đầu óc cô không được tỉnh táo.

Để cho tên này về ăn khuya, tức là cô lại phải hâm nóng thức ăn cho tên này, cô phải cô tự ngược mình không…

※※※※※※

Trong một câu lạc bộ nào đó, Lý Diệc Phi tay cầm điện thoại suốt làm cho Đại Quân tức giận nói: “Sao đây, sao đây, hôm nay anh em gọi cậu ra là để cậu vui chơi thoải mái chứ đâu phải ra đây ngồi nghịch điện thoại! Tôi nói với cậu bges, hôm nay tôi hẹn cho cậu một người đẹp thanh thuần, tóc dài mềm mượt, tương lai là minh tinh điện ảnh, thiếu chút nữa tôi làm trái với quy tắc vợ bạn không thể đụng, ra tay trước rồi đó. Thân thể mềm mại, đường cong gợi cảm, lấy về nhà đặt lên giường là có thể hưởng phúc rồi, cuộc sống sau này nói không chừng …! Đợi lát là tới ngay! Không phải tôi nói cậu, cậu đang nhắn tin cho ai mà tiếng kêu đinh đinh không ngừng vậy. ”

Đại Quân vừa nói vừa ghé đầu vào xem, Lý Diệc Phi lấy tay đẩy mặt cậu ta ra, “Cút, muốn nhìn cái gì.”

Đại Quân giống như ăn phải chuột chết, vẻ mặt hoảng sợ phát huy hết cỡ: “Lý Diệc Phi! Cậu nói sorry với nữ hán tử, có phải bị ai cướp mất hồn rồi không? Cậu có phải là cậu không đó? Lúc học tiểu học cậu đánh tôi gãy cả mũi cũng không nói xin lỗi tôi một câu! Không được, tôi phải tuyệt giao với cậu! Tôi muốn lấy lại em gái mềm mại làm của riêng.”

Lý Diệc Phi tắt màn hình “nữ hán tử” lấy chân đạp Đại Quân, “Cút đi!” Anh nghiêm mặt, có hơi không vui “Cô gái kia khi nào mới tới, cô ta làm giá như vậy cho ai coi, cậu thấy bổn thiếu gia giống người chuyên đợi phụ nữ hay sao?”

Nói xong anh đứng lên muốn đi.

Đại Quân vừa kéo anh vừa chửi, “Con mẹ nó, có phải cậu không, lần này là hẹn cho cậu, sao cậu bỏ đi được!”

Lý Diệc Phi mặt không kiên nhẫn nói: “Về nhà ăn cơm!”

Vẻ mặt Đại Quân ngu dại luôn.

“Lý Diệc Phi, đừng nói với tôi cậu thích chủ thuê nhà nữ hán tử này rồi nhé!”

Lý Diệc Phi liếc câu ta, “Tôi chỉ là ngứa mắt với cái đồ kiêu căng dùng chuyện đi trễ để làm giá kia thôi! Chủ nhà nữ hán tử kia chưa bao giờ làm mấy chuyện đi trễ như vậy!”

Hai người đang nói chuyện thì một câu “thật xin lỗi” truyền đến, âm thanh vừa mềm vừa ngọt, giống như có một bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn đang vuốt ve mặt người khác.

Lý Diệc Phi và Đại Quân thôi lôi kéo, ngẩng đầu lên nhìn thì thấy một cô gái tóc dài mềm mại đang không ngừng khom người nói xin  lỗi: “Xin lỗi, em đến trễ! Giờ này đường Trường An kẹt sẽ ghê quá!”

Lý Diệc Phi nhìn cô gái kia sau đó liếc Đại Quân một cái.

Đại Quân nháy mắt với anh, cười như Hồ Hán Tam(*), nhỏ giọng hỏi: “Sao, được không, đáng để chờ không?”

(*) Hồ Hán Tam: Ý ở đây là nhân vật lưu manh, xấu xa.

Lý Diệc Phi ỡm ờ bị hắn lôi đế ghế ngồi.

“Cậu đừng đem chuyện giới thiệu đối tượng làm giống như dắt mối, xấu xa như vậy được không.” Anh nhìn Đại Quân ghét bỏ nói.

Đại Quân “Cắt” một tiếng, ngoắc cô gái kia “Kim Điềm, qua đây, qua đây, giới thiệu với em anh em của anh!”

Lý Diệc Phi nhìn cô gái xinh đẹp cười ngọt ngào với mình, suy nghĩ chút, sau đó rút di động ra nhắn tin cho Tiền Phỉ: Để phần cơm cho tôi, tối tôi về ăn khuya.

※※※※※※

Lý Diệc Phi về nhà nhìn cái bàn trong phòng khách bày đầy đồ ăn.

Buổi tối hôm nay, vốn là anh cùng cô gái mới quen rất là hòa hợp, vui vẻ. Cô gái đó vừa ngọt ngào vừa hiểu chuyện lại được lòng anh, nhưng loại vui vẻ này khi nhìn đến một bàn thức ăn đã nguội lạnh, không hiểu sao, lại có chút áy náy nhen nhóm trong lòng.

Anh đi gõ cửa phòng Tiền Phỉ.

Lúc này Tiền Phỉ vừa xem xong một chương điều khoản, đang định đánh răng rửa mặt đi ngủ. Nghe tiếng gõ cửa, cô từ nhà vệ sinh chạy ra, vừa mở cửa đã ngửi được mùi rượu trên người Lý Diệc Phi.

“Chuyện gì?” Cô có chút bực bội nói.

Lý Diệc Phi từ trên cao nhìn cô, chỉ chỉ bàn thức ăn, ngạo mạn nói: “Giúp tôi hâm nóng thức ăn.”

Tiến Phỉ nhìn anh nói: “Anh tưởng tôi là người giúp việc nhà anh sao? Tự mình hâm đi.”

Cô định đóng cửa thì Lý Diệc Phi đã nhanh nhẹn nhét một chân vào cửa.

“Anh mà không lấy chân ra thì tôi cho anh tàn phế luôn đó.” Tiền Phỉ đe dọa nói.

Anh thuận thế tiến về phía trước, nghiêng đầu nhìn cô “Kẹp đi, cô mà kẹp xong thì bán nhà lấy tiền chữa trị cho tôi.”

Không biết có phải vì anh uống rượu không mà Tiền Phỉ thấy mắt anh phát sáng lạ thường, đối mắt với anh, tự nhiên cô có cảm giác chột dạ khác thường.

Lúc trước cô không có phát hiện anh ta cao như vậy, so với Uông Nhược Hải một mét tám mấy thì còn cao hơn một chút, bản thân cô cao một mét sáu mươi lăm chấm năm (165.5cm), đối với con gái mà nói chiều cao này cũng không phải là thấp, nhưng  khi đối mặt giằng co với anh ta cô không thể không ngẩng đầu, một bên cúi đầu một bên ngẩng đầu, vị thế quá chênh lệch khiến cho khí phách của cô bỗng chốc yếu đi.

Cô có chút không kiên nhẫn mà đẩy Lý Diệc Phi, “Tránh ra, tránh ra, đêm hôm khuya khoắc lại đứng trước cửa phòng của chủ thuê nhà, tôi mà hét lên, ngày mai anh thành người nổi tiếng trong khu đó!”

Lý Diệc Phi vẫn không nhúc nhích, kiên trì đứng ở đó, hỏi: “Hôm nay sao cô làm nhiều món vậy?”

Tiền Phỉ bực bội nói: “Thì Lưu Nhất Phong cho tôi cùng viết bản báo cáo rồi, nên tôi muốn cảm ơn anh! Có vấn đề không? Không có thì tránh ra đi, chị đây còn phải đi ngủ!”

Lý Diệc Phi cúi đầu xuống nhìn cô, nhìn nhìn, từ từ rút chân lại.

Anh đi ra phòng khách, ngồi xuống bàn cơm, ngoắc Tiền Phỉ, “Tôi ban cho cô một cơ hội cảm ơn, mau hâm nóng thức ăn cho tôi!”

Cô nhìn tên kia mặt dày ngồi ở bên kia ngoắc tay với mình, thật hận không thể rút dép ra ném vào mặt tên kia.

Tiền Phỉ cắn răng đi hâm nóng thức ăn.

Hâm xong, Lý Diệc Phi kéo cô ngồi cùng.

Cô ngồi đối diện anh, bực bội hỏi: “Khi nào tôi có thể đi ngủ được?”

Lý Diệc Phi nhìn cô không nói, cho đến  khi thấy lửa giận trong mắt cô, anh mới chậm rãi nói: “Được rồi Tiền Phỉ, bây giờ tôi đã cảm nhận được tấm lòng biết ơn của cô với tôi rồi.”

Tiền Phỉ nhìn hắn xùy một tiếng, “Mắt của anh mù rồi, cần phải chữa trị!” Trong mắt cô rõ ràng chỉ có tức giận chứ không có cảm kích!

Lý Diệc Phi cũng không để ý, gắp thức ăn chậm rãi nói: “ Nhưng mà Tiền Phỉ à, mới đây cô đã hứa gì với tôi? Không phải nói sau này không làm thánh mẫu nữa sao? Không phải nói sau này phải có chút tính cách sao? Sao mà người ta kêu cô nửa đêm đi hâm thức ăn mà cô cũng làm? Cô nói khi nào thì cô mới có tiến bộ đây?”

Tiền Phỉ thật sự không còn nhịn được nữa, cô cúi xuống rút dép ra ném về phía Lý Diệc Phi, “Lý Diệc Phi anh được lợi mà không khoe mẽ thì sẽ chết à?”

Trước khi đi ngủ, Tiền Phỉ nhắn cho Diêu Tinh Tinh:  Yêu tinh, bà nói làm thế nào để đối phó với loại người da mặt dày, đê tiện?

Diêu Tinh Tinh trả lời: Người khác thì còn có thể đối phó, bà thì thôi đi. Bà không biết sao? Người mặt dày đê tiện chuyên dùng để kiềm chế Thánh Mẫu đó!

Tiền Phỉ cảm thấy toàn thân mình từ từ rạn nứt…

※※※※※※

Trước  khi ngủ, Lý Diệc Phi nhắn tin cho Đại Quân: Hôm nay ông anh bị nữ hán tử mặt vàng ném dép vào mặt!

Đại Quân trả lời cực nhanh:  Mẹ kiếp, cậu giết cô ta rồi hả? Cậu bình tĩnh, bình tĩnh, nhắn cho tôi địa chỉ, tôi mặc áo vào, lập tức qua đó liền!

Lý Diệc Phi bật cười, trả lời cậu ta: Cậu tới làm đếu gì ! Tôi không có làm gì cô ấy! Tôi chỉ muốn hỏi cậu, sau khi bị nữ hán tử kia phi dép vào mặt, tôi chẳng những không tức giận mà còn không nhịn được mà vui mừng, cậu nói tôi có bị cái gì không? Con mẹ nó đây là chuyện mà bổn thiếu gia  làm hay sao!

Gần một phút sau, Đại Quân trả lời: Này người anh em, tôi thấy cậu mau dọn khỏi đó đi! Còn ở chung với nữ hán tử, cậu sắp biến thành tiện nhân rồi!

Lý Diệc Phi “Oh Shit~” một tiếng, ném di động qua một bên.

==============================================================

LINK COMMENT FACEBOOK (Khuyến khích comment trên website)

;12 Trời ơi, càng ngày càng ngọt ngào, chuẩn bị đến hai cảnh: Anh chị đi gặp lại Quế Lê Lê và Tiền Phỉ chia tay với Hồ Tử Ninh. Yên tâm, chị Phỉ quá hiền nên anh Phi đã cho thằng đó một trận  ;26

Mau comment đi nào. Lúc hôm nay đọc chương cũ, lên đến tận 30 cmt mà giờ có vài cái là sao  ;20

Discussion18 Comments

  1. nói thật lòng là ta hơi bị thích cái câu “oh shit~” của LDP đấy nha. liệu có phải tình cảm 2 ac đang dần tiến triển k nhỉ? vanx cái kiểu đấu võ mồm cười đau bụng như vậy. cười đau bụng mất thôi. 2 người này đúng là cặp đôi honaf hảo, bù trừ khuyết điểm cho nhau, nhờ có LDP mà TP mạnh bạo hơn, thể hiện mình nhiều hơn, được giao công việc tốt hơn nữa chứ. ra là trước đây vì hy sinh cho cái tên UNH mà TP vẫn phải dậm chân tại chỗ.hừ. còn LDP thì có vẻ k thiết tha lắm với mấy em xinh xinh nữa nhỉ. lại còn thay đổi thái độ vs TP chứ, hết sory rồi lại thích bị TP ném dép vào mặt.keke. thank nàng nha

  2. Anh thik bị ngược hay sao ah, bị ném dép vào mặt mà laij thấy vuì, mong chờ đến ngay chia tay của c wa

  3. He he, TP nấu cơm đợi LDP cứ như là vợ chồng ý, mà a Phi càng ngày càng bớt kiêu căng nha, biết nghĩ đến cảm nhận của người khác, còn biết xin lỗi nữa, đúng là tiến bộ không còn gì hơn.
    Lại đọc xì poi của nàng càng thích, cuối cùng TP cũng nhận ra bộ mặt thật của thằng cha đào mỏ kia hay sao, vui quá đi. Còn QLL nữa, không phải là bị vứt bỏ nên quay về phá đám đấy chứ?
    Thanks nàng! ;23

  4. Ta cũng muốn cm lắm nhưng tìm không thấy phần login nữa. Cm bằng acc Fb thì không được. Mà kéo xuống dưới rồi gõ thông tin vào thì lâu quá. Khung cm cũng bị lag sao ấy, gõ lâu khiếp :(

  5. Sax, đọc đoạn cuối 2 anh nói chuyện với nhau hài không chịu được, nhất là quả anh Phi bị ném dép vào mặt còn vui mới kinh khủng ^d^. Còn bà Phỉ đúng là làm thánh mẫu còn bị người ta chửi , bực điên luôn. Chắc phải cho bà chị này ở cùng anh Phi thật lâu thì mới đồng hoá được cái tính cách này của chị mất . Tks tỉ nhé

  6. Giờ mới biết anh Phi là người thích ngược, bị ném dép vào mặt còn vui mừng mới chết chứ. Đây là cam tâm tình nguyện nha. Đến khi nào anh Phi mới cảm hóa tính thánh mẫu của TP đây. Nói thế mà vẫn ra hâm cơm cho LDP, thiệt hết cách nói nổi. Nhưng cũng nhờ anh Phi chỉ điểm mà công việc của TP có vẻ sáng sủa hơn hẳn. Còn anh Phi cũng thay đổi không kém, biết xin lỗi chị TP rồi, còn tỏ ra áy náy nữa chứ!!! Có tín hiệu mừng!! Thank các tỷ nhiều!!

  7. “… vào bộ PHÂN hạng mục nói không chừng …” >> “PHẬN”
    “… nói với cậu BGES, hôm nay tôi hẹn cho …” >> “BIẾT” ??
    “…. Trường An kẹt SẼ ghê quá !” >> “KẸT XE”
    “… bị hắn lôi ĐẾ ghế ngồi.” >> “ĐẾN”
    “… đối MẮT với anh, tự nhiên cô …” >> “MẶT”

    Công nhận tình cảm thiệt, mà bạn Diệc Phi nha đi gặp gái bắt Tiền Phỉ phải đợi cơm, còn bắt người ta hành hạ như vậy, mà thích câu cuối đoạn đối thoại của hai người, có vẻ Diệc Phi đang huấn luyện Tiền Phỉ hết Thánh mẫu nữa à nha, không biết thành công không nữa, kaka.
    Mà có vẻ hai người cũng nhận thấy tình cảm khác lạ của mình rồi, tình yêu đến rồi, mà hai anh chị này cũng đáng yêu nữa, đi tư vấn tình cảm, tình trạng của mình cho bạn thân biể, một bị phỉ báng, một bị choáng váng luôn.
    Thấy Diệc Phi có nhiều nhiều nhiều thay đổi và là người có tình cảm hơn trước, còn Tiền Phỉ thì có vẻ chịu nói tâm sự và nhờ Diệc Phi chỉ dạy, có thể tiến triển hơn trong mọi mặt, có lẽ, có Diệc Phi, Tiền Phỉ sẽ và chỉ có Thánh mẫu với ảnh thôi, còn ai mà lợi dụng chỉ nữa, ảnh xử đẹp mặt luôn ấy. Kaka. Ngày càng hấp dẫn nha.

  8. Nakashima Miharu

    Uhm, chương này hơi có nhiều lỗi chính tả như ở câu “bộ phân (phận) hạng mục”, rồi “tôi nói với cậu bges (nghe? biết? nhé?)” tuy vẫn dễ đoán được nhưng cứ trúc trắc vào chỗ nho nhỏ thì hơi khó chịu.
    Có vẻ như Lý Diệc Phi dần dần trở nên dịu dàng với Tiền Phỉ hơn, không về nhà ăn cơm thì thấy áy náy, bị ăn dép vào mặt nhưng lại không nổi điên. Thực sự là một bước tiến lới đối với Lý Diệc Phi, còn nhanh hơn cả sự tiến hóa của lời người từ vượn người nữa.

  9. Xin chào Am Bà, Morgan Debra Am một người cho vay cho vay hợp pháp và đáng tin cậy cung cấp các khoản vay

    về một điều khoản và điều kiện rõ ràng và dễ hiểu với lãi suất 2%. từ

    $ 12.000 đến $ 7.000.000 USD, Euro Và Pounds Chỉ. Tôi đưa ra khoản vay kinh doanh,

    Các khoản cho vay cá nhân, sinh viên vay, vay xe và vay phải trả tiền Tắt Bills. nếu bạn

    cần vay tiền những gì bạn phải làm là cho bạn để liên hệ với tôi trực tiếp

    tại: morgandebra1986@gmail.com

    God Bless You.

    Kính trọng,

    Bà Morgan Debra

    Email: morgandebra1986@gmail.com

    Lưu ý: Tất cả bài trả lời phải được gửi đến: morgandebra1986@gmail.com

  10. kiều anh nguyễn

    Tình cảm càng ngày càng gắn bó mà hai anh chị không nhận ra, ăn cơm nhiều cùng nhau cũng trở thành thói quen đó TP ơi.
    TP thực ra thì chuyên môn cũng tốt, lại là nhân viên lâu năm, hiểu công ty, chỉ là chưa nhận ra được mình thực sự có khả năng thôi.

  11. Phạm Hải Lương

    Đọc cái đoạn đối thoại của anh chị mà buồn cười quá, chương này ngọt như ăn kẹo ý.

  12. ơ nàng ơi, cái chương này ta cmt rồi mà tại sao giờ k thấy nữa :(((( ôi thích lúc 2 người ở cùng nhau đấu khẩu quá đi. nhờ có LDP khích lệ mà TP đã dũng cảm đi chứng tỏ bản thân rồi nè. thế mà lại được Lưu Nhất Phong đồng ý cho vào làm luôn mới hay chứ. mong TP ngày càng chứng tỏ khả năng của mình hơn nữa.hehe. LDP này sao vẫn còn đi gặp mấy em xinh tươi vậy. cũng còn gỡ gạc lại chút là hắn vẫn còn nhớ TP ở nhà đấy. xem ra sức nặng của TP k hề nhẹ đâu, LDP bị ném dép mà còn thấy tự hào đi khoe khoang mà :v

  13. Chết cười với phản ứng của Đại Quân khi LPD thông báo bị TP ném dép vào mặt, với bản tính đại thiếu gia vốn có của LDP, Đại Quân cứ ngỡ LDP phải điên cuồng giết chết ai dám coi thường cậu ta như thế…nào ngờ LDP lại nhẹ bẫng cho qua. Thật khổ thân cho trái tim bé bỏng của Đại Quân cứ bị LDP dọa thành ra thế này. Hai bạn LDP và TP ngày càng ăn ý với nhau, thích nhất đoạn các bạn í cứ chành chọe nhau. Thx các nàng nhiều nhiều!!!

  14. Haizzz, tr cái mối lương duyên với thằng cha Uông nhược Hải kia, mụ Phỉ đúng là đã k bắt được gà còn mất nắm gạo, vì cái thằng đó mà tiền đồ cũng suýt bị hủy luôn á =))))) Mà Phi ca đúng là thích bị ngược mà, bị ng ta ném dép vào mặt mà k những k cảm thấy bực tức lại cảm thấy vui mừng đến k nhịn được nữa chứ =)))) Haizzz, xem ra thằng cha Đại Quân kia nói đúng rồi, phi ca càng ngày càng tiện, tới mức biến thành tiện nhân luôn rồi =)))))) Đang định bảo đại tiện, cơ mà nghĩ lại mức độ tiện của Phi ca chưa thể bằng Trình Lục Dương được nên đành thôi ^^

  15. Cái Thằng cha Uông Nhược Hải chỉ nghĩ cho bản thân hắn. Sau này ngồi đó mà hối hận nhá. Tiền Phỉ nhà ta đẹp toàn diện vậy mà không chịu chạy theo thứ gì đâu mai mốt quay lại níu kéo chắc gì đã được….. ngóng………….

  16. Đỗ kim ngân

    Tới chương này cũng chưa có gì kích thích đâu, nhưng kéo xuống đọc cmt của nàng làm ta buồn cười quá :))
    Mn cmt đi cho nàng ý vui …

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: