Đặc Công Hoàng Phi – Chương 61+62

0

Chương 61: Định Liệu Trước

Edit: Thủy Tịch Linh 

Beta: Leticia

Rất ít người lên tiếng trả lời, chúng mỹ nữ rất muốn nói bọn họ còn chưa có chuẩn bị tốt, cái này quả thực rất khó khăn rồi.

Nhưng thật sự đâu có mặt mũi lên tiếng, nên đành phải im lặng.

Lạc Vũ gật đầu mỉm cười, chậm rãi ngồi trên ghế dựa lớn trên đài cao Thiên Cung, khéo léo thản nhiên cười nói: “Như vậy, chúng ta bắt đầu đi.”

“Hạng mục Đức, có ai nguyện ý lấy máu thịt trị lành bệnh cho quân vương ta thì qua bên tay phải đứng.” Lạc Vũ phất tay áo nói.

Một đám nữ tử thiên kiều bá mị, nhìn về phía bên tay phải của các nàng, nơi đó đứng một đội thị vệ cầm đao sáng loáng, mọi người cảm thấy run rẩy rồi.

Chần chờ, chần chờ, lại chần chờ.

Cổ vũ, cổ vũ, lại cổ vũ.

Đến cuối cùng cũng không ai dám bước ra một bước.

Lấy máu thịt điều dưỡng, mặc dù cũng không tính là việc quá khó khăn, cắt một hai miếng thịt để được hậu phi làm ở Vọng Thiên Nhai, là rất có lời rồi nha.

Nhưng khó khăn ở chỗ, Vân Thí Thiên tới khi nào mới hết bệnh đây hả?

Nếu ăn các nàng sạch sẽ không còn miếng thịt, mà hắn vẫn còn chưa có khỏe lại, như vậy các nàng…

Các nàng tới đây là muốn vào hậu cung phi tần, là muốn làm quang tông diệu tổ, cùng kết thành đôi với người xuất sắc nhất Vọng Thiên quân vương.

Chứ không phải đến đây để đi tìm chết.

Lạc Vũ ngồi phía trên cao cao, nhìn chúng mỹ nữ phía dưới chần chờ, cũng không tức giận, trên mặt vẫn giữ nguyên mỉm cười.

Chậm rãi nói: “Nếu không có ai, như vậy chúng ta bắt đầu thi tuyển hạng mục dung.”

Vừa dứt lời, trong cung điện Vọng Thiên Nhai, các nô phó lập tức đi ra một hàng dài.

Bắt đầu an bài sắp xếp thứ tự cho chúng mỹ nữ.

Gió qua ngọn cây, trời xanh mây trắng.

Từng cơn gió nhẹ thổi qua bầu trời Thiên Cung, mát mẻ mà ôn nhuận, làm cho người ta cũng cảm thấy sảng khoái cả người.

Lạc Vũ ngồi trên đài cao, uống một khẩu trà trong chén, nhìn phía dưới một đám nữ nhân bày ra dáng vẻ chim sa cá lặn, bế nguyệt tu hoa.

Sau khi trải qua quá trình cố gắng, lăn qua lộn lại hồi lâu của chúng mỹ nữ.

Cá không lặn xuống nước trốn, nhạn không rơi, còn về phần ánh trăng, giờ này chưa phải là buổi tối, nên phải đợi tối đến mới biết được.

“Khởi bẩm chủ tử, không ai có thể vượt qua kiểm tra.” Thủ lĩnh nhóm nô phó khom người hành lễ bẩm báo với Lạc Vũ.

Tiếng nói khàn khàn theo không khí yên tĩnh trong Thiên Cung truyền ra bên ngoài rất rõ ràng.

Rõ ràng đến nỗi, mấy mỹ nhân đứng thẳng xung quanh, cả đám xấu hổ cúi đầu.

“Một người cũng không có?” Lạc Vũ biết rõ còn hỏi, sắc mặt không vui.

Nhìn qua như là rất không hài lòng, trong một đám mỹ nữ tuyệt sắc, thế mà không có một người nào đạt tiêu chuẩn.

“Không có.”

Âm thanh khẳng định dị thường, chúng mỹ nhân xấu hổ cơ hồ muốn tìm cái động mà nhảy xuống trốn đi cho rồi.

Trầm mặc trong thời gian một nén hương, Lạc Vũ buông chung trà trong tay, chậm rãi nói: “Như vậy, lại thi tuyển hạng mục thứ tư, công.”

“Vâng.”

Lập tức, một đám nô phó lần lượt lui xuống.

Bắt đầu đi đến chô các mỹ nữ thu văn chương giải thích suy nghĩ, làm như thế nào có thể giúp quân vương xưng hùng xưng bá tại Phật Tiên Nhất Thủy.

Tú hoa gối đầu và bao cỏ, ý nói một người ngoại trừ có xinh đẹp, những thứ khác lại vô dụng, không biết làm gì cả. (*người Trung Hoa gọi là bao cỏ, tương tự bên mình cũng có từ riêng dành cho mấy người này đó là “bình hoa”, chỉ dùng để trưng bày ngoài ra chả có tác dụng gì)

Mặc dù có rất nhiều ví dụ chứng minh ý này.

Nhưng cũng không thể nói tất cả mỹ nữ đều là người ngu ngốc.

Trong đám mỹ nữ này, cũng có rất nhiều nữ tử tài sắc vẹn toàn.

Cho nên thư viết về Phật Tiên Nhất Thủy xưng bá, thật đúng là có vài người nộp lên.

Tiện tay lẩm nhẩm đọc hai trang, Lạc Vũ trực tiếp giao cho Vân Khung, vẫn ngồi một bên để quan khán: “Hoàng tỷ, bình luận một chút xem.”

Vân Khung cũng không chối từ, trực tiếp nhận lấy nhìn xem.

Các mỹ nữ dâng bài lên rất khẩn trương chờ tuyên phán.

“Chiến lược không thực tế, rối tinh rối mù.”

Im lặng xem một lúc lâu, Vân Khung phe phẩy đầu nói tám chữ.

Đánh nát hy vọng duy nhất của chúng mỹ nữ.

Lạc Vũ ngồi trên đài cao, nghe vậy bao quát liếc nhìn các mỹ nhân bên dưới, sau đó ngẩng đầu lên nhìn các phiên vương và quốc quân đứng xa xa quan sát.

Nét mặt nàng hiện lên một tia sắc trầm.

“Một người vượt qua kiểm tra cũng không có, các ngươi quả thực vốn là…”

Giọng điệu cũng không mang theo sự trách cứ, ngược lại chỉ mang theo điểm bất đắc dĩ, nghe ra rất là ôn hòa.

Nhưng lại làm cho mọi người cúi thấp đầu.

Ngay cả những phiên vương và quốc quân tống lễ vật cho Lạc Vũ cũng cúi đầu xuống.

Nếu nữ nhi của bọn hắn có thể qua một cửa, có bọn họ chuẩn bị giúp sức, như vậy cũng dễ làm hơn.

Nhưng một cửa cũng qua không được, vậy mà lại kém cỏi đến mức này.

Bọn họ thật sự muốn Lạc Vũ nương tay, nhưng cũng không có can đảm nói ra lời này a.

Trong lúc nhất thời, cả Thiên Cung là một mảnh áp lực trầm mặc.

Lạc Vũ thấy vậy chậm rãi ho khan một tiếng, thong thả đứng lên nói: “Các vị có thể là do đường xá xa xôi, còn chưa kịp điều chỉnh tinh thần, cho nên hôm nay mới mất phong độ như vậy.

Ta thấy buổi tuyển phi hôm nay đến đây thôi, về phần chọn người…”

Lạc Vũ nói đến đây bỗng nhiên ngừng một chút, nhìn Vân Khung, lại quay đầu mỉm cười nhìn bao quát chúng nữ tử nói: “Sau khi trải qua thương nghị, chúng ta…”

“Vậy còn ngài?” Mấy chữ cho câu trả lời thuyết phục còn chưa nói ra khỏi miệng, trong đám mỹ nhân bên dưới, một nữ nhân đột nhiên mở miệng, dung nhan xinh xắn thẳng tắp nhìn Lạc Vũ.

“Ngài có thể làm được hay không?” Bén nhọn chất vấn cắt không khí.

Chúng mỹ nữ phía dưới đang xấu hổ lập tức ngẩng đầu lên, trong mắt cấp tốc chớp động.

“Quân Dao muội muội nói có lý, quý nhân, nếu đức – dung – ngôn – công là ngài đề ra, như vậy quý nhân tất nhiên sẽ làm được, bởi vậy mới lấy tiêu chuẩn này ra tuyển chọn chúng ta.

Chúng ta không có đức không có tài, không cách nào thực hiện được tiêu chuẩn này, là do chúng ta kém cỏi.

Như vậy xin mời quý nhân làm gương cho chúng ta xem, để chúng ta được mở rộng tầm mắt.

Sau khi trở về, chúng ta cũng có thể tự thuyết phục chính mình, là do không bằng ngài mới có kết quả này.”

Đứng bên cạnh nữ tử xinh xắn, là một nữ tử tươi đẹp như hoa mẫu đơn nhìn Lạc Vũ, sắc mặt trầm ổn, nhưng lời nói lại bộc lộ tài năng.

“Đúng vậy, xin mời quý nhân làm cho chúng ta mở rộng tầm mắt…”

“Phải rồi, chúng ta muốn tâm phục khẩu phục…”

Nhất thời, phía dưới âm thanh các mỹ nhân càng ngày càng vang dội.

Tình thế bắt đầu khó nắm bắt rồi đây.

Đám nữ nhân ồn ào đòi Lạc Vũ làm gương, chỉ chưa nói ra câu, nếu ngươi không làm, đó chính là cố ý làm khó dễ chúng ta rồi.

Vân Khung thấy vậy nhẹ nhàng nhướng mi nhìn về phía Lạc Vũ.

“Lạc Vũ, bổn cung áp chế xuống dùm ngươi nha?” Vân Khung đè thấp giọng nói với Lạc Vũ.

Lạc Vũ chắp tay đứng trên đài cao, nhìn các nữ nhân bất bình phía dưới, tươi cười trên mặt cũng chưa từng biến đổi.

Vẫn là một bộ dáng ung dung cùng ôn hòa như trước.

“Không cần, ta sẽ ứng phó.”

Tay nhẹ nhàng giơ lên.

Phía dưới các mỹ nữ đang ồn ào, lập tức im lặng, đồng loạt nhìn Lạc Vũ đang giơ tay lên.

Lạc Vũ nhìn bao quát mọi người phía dưới, mỉm cười chậm rãi gật đầu nói: “Vì quân vương chọn lựa, điều kiện tuyển chọn này vốn hà khắc, quả thật làm khó mọi người rồi.

Hôm nay, nếu mọi người hoài nghi sự công bằng của ta, như vậy xem ra ta cũng chỉ có thể đáp ứng yêu cầu của mọi người rồi.

Được, xin theo ta qua bên này, ta sẽ thực hiện đức – dung – ngôn – công trước mặt mọi người.”

Gió mát từng trận, mang âm thanh trong trẻo ứng đáp của Lạc Vũ, trong nháy mắt truyền khắp nơi.

“Cái gì? Lạc Vũ đáp ứng rồi?” Phong Vô Tâm quá mức kinh ngạc.

“Nàng thật sự đã đáp ứng rồi? Nàng làm được sao?” Yến Trần trừng lớn mắt.

“Đi, đi, thật là muốn kiến thức một chút nha.” Yến Lâm xoay người chạy về hướng Thiên Cung.

Yến Phi không lên tiếng, trực tiếp đuổi theo.

Ngay lập tức trong lúc đó, các trọng thần trong cung cấm Vọng Thiên Nhai đều thu được tin tức này, một đám người liền chạy về hướng Thiên Cung.

Đức – dung – ngôn – công, nghe qua rất là có lý.

Nhưng tiêu chuẩn cụ thể để thực hiện lựa chọn, vốn rất vô lý.

Cái khác không nói, chỉ nói về chim sa cá lặn, bế nguyệt tu hoa thôi, đây là một trong bốn hạng mục tuyển chọn, quả thực chính là hoang đường đến cực độ.

Ngàn vạn năm lịch sử tại đại lục Vong Xuyên.

Chưa từng nghe nói qua, có ai có dung mạo có thể xúc động đến thú loại, hoa cỏ, trăng sáng, làm cho bọn nó phản ứng.

Bởi vậy, các trọng thần tương đối rõ ràng, đây chính là Lạc Vũ đang làm khó làm dễ.

Lại không ngờ rằng Lạc Vũ đáp ứng, đích thân biểu diễn kết quả.

Như vậy… cũng khiến người ta không thể không đi xem rồi.

Trong tích tắc, người bên trong cấm cung đều ngừng việc đang làm trong tay, chạy về hướng Thiên Cung.

Ngay cả Vân Thí Thiên căn bản mặc kệ việc này, cũng hiếu kỳ tiến đến.

Ánh mặt trời bay lên, ánh nắng vàng nhè nhẹ chiếu rọi lên mái ngói lưu ly tại Thiên Cung.

Chiếu rọi góc này khiến nó càng thêm rực rỡ nhiều màu.

Chỉ trong chốc lát, quần thần đều đến, mọi người tề tụ.

Một phương này bị mọi người vây quanh chật như nêm cối, ngay cả một giọt nước cũng chui không lọt.

Vân Thí Thiên ngồi lên vị trí lúc nãy Lạc Vũ đã ngồi, tay chống cằm nhìn Lạc Vũ.

Phía sau, đám người Phong Vô Tâm, Yến Trần, Yến Lâm, Yến Phi, lưu loát sắp xếp theo thứ tự, toàn bộ đều bày ra vẻ mặt tò mò nhìn Lạc Vũ.

Lạc Vũ không nghĩ tới mình lại làm ra một phen oanh động như vậy, ánh mắt nhìn về đám người Phong Vô Tâm, không nói gì, bỉu môi xem thường.

Một thân lãnh đạm, Lạc Vũ đứng ở phía dưới cùng chúng mỹ nữ.

Xuân lan thu cúc, mỗi người một vẻ đẹp.

Trước mắt bao người, Lạc Vũ ngẩng đầu, nhìn Vân Thí Thiên nãy giờ vẫn đang nhìn nàng, chậm rãi mở miệng: “Chỉ cần có thể chữa khỏi thương thế cho chàng, lên núi đao xuống biển lửa, địa ngục ta cũng dám xông vào.”

Âm thanh không lớn, nhưng lại chấn nhiếp được tứ phương, không gian một mảnh lạnh ngắt như tờ.

Trong mắt Vân Thí Thiên ba quang lưu động, ngồi thẳng thân mình.

Người khác nghĩ rằng Lạc Vũ diễn trò, nhưng nàng nói cũng thật dễ nghe.

Hắn lại không chút nghi ngờ điểm này, chưa bao giờ hoài nghi, ngay lúc Lạc Vũ cầm tay hắn, hắn liền tin tưởng nàng, chưa bao giờ nghi vấn tất cả những gì nàng làm cho hắn.

Nhưng chính thức nghe qua từ trong miệng Lạc Vũ nói ra.

Lại làm cho người ta không thể không kích động.

Nàng như vậy làm sao có thể không làm cho hắn kích động được cơ chứ.

Lạc Vũ chống lại ánh mắt đen sâu thẳm như bầu trời đêm của Vân Thí Thiên, khóe miệng giương lên cởi bỏ tia cười lãnh đạm, cúi người xuống, chậm rãi vén vạt áo nơi bắp chân lên.

Ánh mắt bốn phương lập tức tập trung nhìn vào bắp chân Lạc Vũ.

Chỉ thấy trên bắp chân nhẵn nhụi trắng nõn, hiện đầy những vết thương, mới có, cũ có, thậm chí còn có dấu vết thịt bị lõm xuống.

Những vết xù xì, gồ ghề, nhìn qua người ta liền liên tưởng đây là vết thương do thịt bị cắt mà thành.

Mọi ngưởi bốn phía, ánh mắt trừng lớn.

Yến Trần, Yến Phi, hai mặt nhìn nhau.

Đây là có ý gì, sao bọn họ lại không hề hay biết, quân vương của bọn họ cần nhờ máu thịt của Lạc Vũ để chữa thương.

Mà Vân Thí Thiên thì khẽ nhíu mi, nhìn Lạc Vũ, sao hắn chưa bao giờ biết trên đùi Lạc Vũ có mấy vết thương này?

Hắn cũng chưa bao giờ biết, hắn ăn thịt Lạc Vũ từ khi nào.

Vân Thí Thiên nhìn Lạc Vũ, mắt trầm xuống, trầm xuống, chậm rãi tựa vào ghế dựa phía sau.

Lạc Vũ thấy vậy nhẹ nhàng nháy nháy mắt với Vân Thí Thiên, tay đưa ra, lập tức, bên cạnh nàng có một thị vệ đặt lên một cây đao.

Lạc Vũ cầm lấy, dứt khoát lưu loát khứa lên bắp chân nàng.

Lập tức, máu tươi liền chảy xuống.

Trước mắt bao người, mọi người rõ ràng nhìn thấy Lạc Vũ cắt thịt, đặt lên cái bát bằng ngọc, bưng lên đi về phía Vân Thí Thiên.

Mọi người nhất thời hít một hơi lãnh khí.

Thật sự? Thế mà thật sự cắt thịt lấy máu vì chữa thương cho quân vương bọn họ?

Quả thực rất vĩ đại, rất vĩ đại rồi.

Mà ngồi tại chỗ cao cao phía trên, Vân Thí Thiên trừng mắt nhìn vết thương trên đùi Lạc Vũ, mày nhăn thành chữ xuyên, hai tay trong ống tay áo gắt gao nắm chặt, gân xanh nổi lên.

Nàng thật sự cắt thịt cho hắn?

“Đây là thứ tốt, chàng nếm thử đi.” Lạc Vũ truyền âm nhập mật nói với Vân Thí Thiên.

Sắc mặt vẫn không thay đổi, tự nhiên xử lý vết thương, giống như vân đạm phong khinh, cực kỳ quý phái trang nhã.

Vân Thí Thiên nghe vậy cau mày nghiêng đầu nhìn máu thịt trong bát vừa được dâng lên.

Trầm ngâm một lúc lâu, mới tàn nhẫn trừng mắt nhìn Lạc Vũ, chậm rãi vươn tay tiếp nhận, đưa vào trong miệng.

Thật sự ăn rồi? Quần thần rung động.

Hóa ra những gì Lạc Vũ nói là thật, không phải giả, quân vương của bọn họ…

Mà Phong Vô Tâm, Yến Trần lại liếc nhau, bọn họ có quyền bảo trì trầm mặc.

Nhưng lại không ngờ một màn này lại bị truyền bá ra ngoài.

Vọng Thiên quân vương vốn lãnh huyết vô tình, lại được tặng thêm danh hiệu ác ma, ăn thịt người sống, là ma vương cực phẩm.

Vạt áo nhiễm máu, nhưng nét mặt Lạc Vũ lại tươi cười như hoa, trong lúc mọi người chung quanh vẫn còn đang rung động, mỉm cười nói: “Hình tượng là do tâm tính con người sinh ra, thú loại là do thiên địa sinh ra, đối với dung mạo đẹp xấu mỗi người đều có cái nhìn riêng.”

Vừa nói, vừa chậm rãi đi về hướng ao sen.

Phía sau, một đám mỹ nữ, quần thần, phiên vương vẫn còn trong cơn rung động, cũng nâng bước đuổi theo.

“Ta muốn nàng giải thích.” Phía sau âm thanh âm trầm của Vân Thí Thiên truyền âm nhập mật vào trong tai nàng.

Lạc Vũ quay đầu lại, lộ nét cười xán lạn ới gương mặt âm trầm của Vân Thí Thiên, hắn cũng bước theo kịp theo nàng: “Yên tâm, ta không ngu xuẩn đến tình trạng đó.”

Nụ cười của nàng tại trong mắt mọi người xem ra, chính là nàng thật sự có một mảnh tình si với quân vương.

Lá sen thơm ngát.

Vô số hoa sen nhàn nhã tự tại trôi lơ lững trong ao.

Lạc Vũ tựa người vào lan can bằng phỉ thúy, bán tay nhẹ nhàng cầm mồi câu lên, quăng vào trong nước, dụ một đám cá đến tranh ăn.

Chúng đắc ý vây quanh gần Lạc Vũ, gắt gao nhìn nàng.

Dung mạo Lạc Vũ vốn xuất chúng, nhưng có phải đến trình độ có thể làm cho chim sa cá lặn, bế nguyệt tu hoa hay không?

Thấy mọi người chung quanh nhìn nàng không chuyển mắt, Lạc Vũ mỉm cười.

“Cũng không biết mấy chú cá này có chừa chút mặt mũi cho ta hay không.” Lạc Vũ tươi cười quăng mồi câu trong tay xuống, quay đầu, lộ ra dung nhan hướng về phía mặt nước.

Đàn cá bơi lên, ve vẫy tranh ăn, thật náo nhiệt.

“Không lặn, không lặn, không…”

Chung quanh các mỹ nữ thấy vậy lập tức mừng rỡ, âm thanh vui sướng hoan hô vừa mới tiến tới bên tai, mọi người đột nhiên nhất tề mở to hai mắt.

Chỉ thấy trong ao sen xinh đẹp, cả đám cá đang hỗn loạn tranh ăn, bỗng nhiên nhanh chóng lặn xuống.

Sau đó nhanh chóng bơi bơi, ẩn núp bên dưới lá sen.

Trong nháy mắt, trước mặt Lạc Vũ trống trơn, không còn còn cá nào.

“Cái này…” Vân Khung kinh ngạc rồi, vươn đầu áp xuống xem, thật sự có thể dùng dung mạo làm mấy con cá mắc cỡ ẩn núp?

Một bên, Phong Vô Tâm, Yến Trần, Yến Lâm, Yến Phi, dựa vào lan can nhìn không chuyển mắt.

Thật hay giả? Thật sự có thể làm được?

Lạc Vũ thật đẹp tới trình độ này?

Chỉ có Vân Thí Thiên kinh ngạc một chút, lập tức ánh mắt liếc nhìn bên kia ao.

Sau đó vươn tay nhéo nhéo má Lạc Vũ một chút, thần sắc trong mắt chỉ có hai người bọn họ mới hiểu.

Lạc Vũ thấy vậy ôm lấy cánh tay Vân Thí Thiên, mỉm cười đi đến cuối hành lang.

Đến đây đã có thể nghe thấy tiếng kêu của chim nhạn, trên ngọn cây vài con ma thú đại nhạn cấp ba đang đứng.

Những người khác phục hồi tinh thần lại từ trong khiếp sợ, cũng chạy đuổi theo như ong vỡ tổ.

Gió qua ngọn cây, sóng vỗ lăn tăn trong ao sen, sau khi Lạc Vũ cất bước đi, đàn cá tự do ngao du, không nhìn mọi người tồn tại, bơi tới bơi lui.

Mà bên kia ao sen, Tiểu Ngân nhảy lên bờ từ dưới ao, lắc lắc thân mình, nhằm rũ nước dính trên lông của nó.

Hai tròng mắt khom khom nhìn con rắn nhỏ màu đỏ trong tay, nhân tiện cắn một cái, dát băng dát băng ăn luôn.

Cá sợ rắn, chưa từng thấy có con cá nào thấy rắn độc mà không chạy nha.

Có nó ẩn núp dưới ao thả rắn độc ra.

Lạc Vũ muốn chúng nó lặn xuống như thế nào, chúng sẽ lặn như thế đó.

Tiểu Ngân vừa ăn, vừa xoay người chạy về phía cuối hành lang.

Gió thu bay qua, lá cây sàn sạt rung động.

Trên bầu trời, đại nhạn bay về phía nam, xoay mấy vòng kêu to.

Mọi người đi tới cuối hành lang, tất cả đều ngẩng đầu nhìn đại nhạn đang đứng trên ngọn cây.

Đại nhạn nhìn lướt qua mọi người, trực tiếp không nhìn bọn họ.

Lạc Vũ thấy vậy cười khẽ, dắt tay Vân Thí Thiên tiến lên phía trước, nhẹ nhàng ho khan một tiếng, chậm rãi ngẩng đầu lên.

Cùng khắc, Tiểu Ngân cũng đã đến, đứng trên ngọn cây đối diện đại nhạn.

Thân hình nhỏ bé khéo léo, lông màu bạc dễ dàng ẩn nấp.

Tiểu Ngân nghe Lạc Vũ ho khan một tiếng, vung tiểu móng vuốt với đại nhạn cấp ba.

Chỉ thấy Tiểu Ngân giương ngón trỏ lên, 4 ngón còn lại nắm thành nắm đấm, đầu ngón trỏ chỉ về một đám đại nhạn bên cây kia, mười phần uy hiếp, chỉ ngón tay xuống mặt đất.

Miệng khẽ nhúc nhích, lại gặm thịt hồng xà cấp bốn.

Trong mắt ẩn chứa đe dọa.

Rớt xuống cho lão tử, nếu dám không nghe lời, ta đánh chết các ngươi nha.

Ma thú có ngôn ngữ riêng của ma thú, cũng không biết Tiểu Ngân trao đổi như thế nào.

Đại nhạn nhu thuận tiếp nhận lời đe dọa của Tiểu Ngân, sau khi nhìn Lạc Vũ đứng phía dưới, nghiêng cánh chao đảo, rào rào té xuống bên chân Lạc Vũ.

Nhìn kỹ, còn có thể thấy thân thể chúng còn đang phát run.

Quần thần kinh ngạc, chúng mỹ nữ nhìn nhau thất sắc, này, này thật sự…

Chẳng lẽ dung mạo của Lạc Vũ thật sự có tiềm lực trở thành tuyệt sắc nhất mà các nàng không nhìn ra?

Ánh mắt mọi người nhìn Lạc Vũ bắt đầu không giống lúc trước rồi.

Mà Vân Thí Thiên thì tựa tiếu phi tiếu nhìn quét ngọn cây, Tiểu Ngân đang đắc ý giơ vuốt trên đó.

Uy hiếp, thế mà chỉ dựa vào uy hiếp đã khiến cho ma thú khác thần phục, Tiểu Ngân a Tiểu Ngân, vật nhỏ này…

Lá cây xào xạc, đại nhạn vây vòng quanh Lạc Vũ đáp lời bầy nhạn đang bay trên bầu trời.

Lạc Vũ mỉm cười nháy mắt một cái với Tiểu Ngân.

Làm tốt lắm, tiếp tục.

Tiểu Ngân ăn nốt phần cuối cùng của con rắn độc, tiểu móng vuốt vùi vào trong một đám hoa lá trên cây lau chùi.

Ngày mùa thu, bách hoa nở rộ, chính là thời kỳ nhiều vẻ nhiều màu nhất.

Xuyên qua hành lang, đi qua ao sen, ngự hoa viên phía trước bách hoa tranh tươi, đang xinh đẹp nở rộ.

Đón gió run rẩy, có thể nói là người xinh đẹp hơn so với hoa, hoa lại kiều diễm hơn so với người.

Lạc Vũ keó cánh tay Vân Thí Thiên, đứng trước cổng vòm ngự hoa viên.

Mà mọi người đã vây quanh ngự hoa viên, hơn nữa có vô số người chung quanh đang ngưỡng cổ lên nhìn cho rõ.

Lạc Vũ mỉm cười: “Không thể chọn tất cả, chỉ có thể tùy tiện chọn một đóa hoa vậy.”

Dứt lời, liền cúi đầu, nhìn về phía đóa cúc vàng bên người.

Ngàn cánh hoa nở rộ, phát ra nhè nhẹ ánh sáng ngọc, cánh hoa huyến lệ.

Chính là là một đóa hoa có nhiều cánh phức tạp đến mức tận cùng.

Lạc Vũ bình tĩnh đứng trước đóa hoa cúc vàng, hơi hơi cúi thân xuống, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua đóa hoa: “Đóa hoa này thật xinh đẹp.”

Dứt lời, âm thanh vẫn còn phiêu phù ở không trung.

Trước mặt, đóa cúc vàng lấy tốc độ mà mọi người có thể thấy được, bắt đầu chậm rãi khép lại.

Xôn xao, nhất thời mọi người xôn xao, cơ hồ không dám dụi mắt nhìn.

Thật sự có thể làm đóa hoa phải mặc cảm, mắc cỡ khép lại cánh hoa?

Trời ạ, đây chính lần gặp duy nhất tại Phật Tiên Nhất Thủy, cho đến khắp cả đại lục Vong Xuyên.

Quả thực quá khó tin.

“Cũng nể mặt quá nha, lễ nhượng rồi.” Lạc Vũ thấy vậy quay đầu cười nhìn Vân Thí Thiên, nhẹ nhàng trừng mắt nhìn.

Vân Thí Thiên nhìn lướt qua một mảnh rừng hoa, trong mắt hiện lên mỉm cười, duỗi tay ôm lấy thắt lưng Lạc Vũ.

“Thật sự khép lại rồi?” Phong Vô Tâm kinh ngạc rồi, bàn tay vô thức vươn lên muốn hái đóa hoa đó xuống.

Trốn trong bụi hoa, Tiểu Ngân thấy vậy mạnh mẽ cắn đóa hoa, rút xuống cả cây và lá, ngay sau đó vù một tiếng.

Bay vọt lên, rơi trên cánh tay Vân Thí Thiên.

Lấy lòng đặt cành hoa tới trên tay Vân Thí Thiên.

Vân Thí Thiên nhẹ giơ giơ mi lên, khẽ nhếch khóe miệng, vươn tay tiếp nhận.

Ai còn dám đoạt hoa trong tay Vọng Thiên quân vương cơ chứ, muốn chết sao.

Lạc Vũ thấy vậy áp người vào cánh tay Vân Thí Thiên, giơ giơ ngón tay cái lên với Tiểu Ngân.

Làm rất được, thông minh.

Tiểu Ngân cực kỳ phong cách vung đầu, tiểu móng vuốt giương lên.

Nói chơi sao, cũng không nhìn xem ta đây là ai, khắp thiên hạ này chỉ có ta là thông minh nhất.

Một bộ thối đắc ý, làm Lạc Vũ không nhịn được cười.

Vân Thí Thiên thấy vậy, nhìn lướt qua mọi người vẫn còn trong trạng thái giật mình, chậm rãi nói: “Xinh đẹp hay xấu xí đều không sao cả, ta thích là tốt rồi.” Tự đại mà cuồng ngạo, mang theo cứng cỏi thuộc về khí chất của Vân Thí Thiên.

Lời nói vừa rơi xuống, chung quanh mọi người vẫn còn kinh ngạc do Lạc Vũ có thể làm cho hoa phải xấu hổ, khôn khéo nhận ra một chuyện.

Người mà quân vương của bọn họ muốn, chính là Lạc Vũ.

Đừng nói những người khác không làm được như vậy, cho dù có thể làm được, cũng không có khả năng vào đến hậu cung.

Lập tức, nữ tử đầu tiên mở miệng muốn Lạc Vũ xấu mặt lúc nãy, cười cười thi lễ thật sâu một cái, nhẹ giọng nói: “Quý nhân quả nhiên tuyệt nghệ, chúng ta quả thật không thể sánh bằng.

Quân vương có quý nhân làm bạn, chúng ta thật sự không thể vọng tưởng rồi, thật hổ thẹn.

Lúc này đây, chúng ta đã tâm phục khẩu phục, nhưng mong quý nhân cho chúng ta mở rộng tầm mắt, bế nguyệt tu hoa, thật sự làm cho người ta kinh ngạc thật nhiều, quý nhân có thể thành toàn nguyện vọng này không.”

Xem tình hình mà tính toán, xem bậc thang mà tìm cách hạ xuống, nàng ta cũng là một nhân vật lợi hại.

Lời này vừa nói ra, lập tức không ít mỹ nữ cùng phiên vương, quốc quân cũng mở miệng phụ họa.

Hậu vị này bọn họ không tranh cãi nữa, chỉ cầu có thể xem được toàn cảnh bế nguyệt tu hoa, chứng kiến một màn kinh điển là mãn nguyện rồi.

Lạc Vũ ngẩng đầu nhìn sắc trời, trầm ngâm trong nháy mắt, đầy mặt ôn hòa nói: “Đợi đến đêm nay, lúc thiết yến trong ngự hoa viên đi.”

“Vâng.”

Lập tức, quần thần đáp ứng, nhanh chóng truyền ra.

Chim sa cá lặn, bế nguyệt tu hoa, hôm nay sẽ được chứng kiến hoàn toàn một màn này.

“Như vậy còn “công” thì sao?” Các mỹ nữ đã ưng thuận rồi, nhưng Phong Vô Tâm lại nổi lên hứng thú, hai tay ôm ngực nhìn Lạc Vũ hỏi.

Lạc Vũ nghe nói cười cười: “Kế hoạch vĩnh viễn không thể theo kịp những thay đổi, ta chỉ biết một chút binh thư, chỉ có ba mươi sáu kế.”

“Ba mươi sáu kế?” Vật gì vậy?

Lạc Vũ phất tay, lập tức có người trình giấy và bút mực lên.

Buông tay viết, ngay lập tức mười kế trong ba mươi sáu kế của binh pháp Tôn Tử liền hiện lên trang giấy.

Vân Thí Thiên nhìn mười kế, ánh mắt chậm rãi thâm rồi.

Mà đám người Phong Vô Tâm, Vân Khung, Yến Phi, Yến Trần, Yến Lâm, cẩn thận nhìn xem, từng chút từng chút một liền trở nên hưng phấn, khó có thể nói nên lời.

“Tốt, thứ tốt.” Vân Khung vỗ hai tay, mừng rỡ nói.

“Sớm có vật ấy, chúng ta sẽ không phải gian nan như thế…” Phong Vô Tâm cũng không nói hết câu, nhưng ý tứ này, ai cũng đều hiểu cả.

“Tiếp đi, viết tiếp đi, chỉ mới có mười kế thôi.” Lần đầu tiên Yến Phi mở miệng thúc giục.

Nhưng Lạc Vũ lại gác bút không viết tiếp, cười nói: “Từ nay về sau còn nhiều thời gian mà.”

Binh pháp Tôn Tử, truyền thừa từ xuân thu chiến quốc của Trung Quốc, khi đó trăm nhà tranh minh, nhân vật kinh tài tuyệt diễm có tầng tầng lớp lớp.

Một bộ binh pháp Tôn Tử, kết hợp tất cả tinh hoa binh pháp.

Là thành tựu của bao nhiêu danh tướng, tạo nên bao nhiêu huy hoàng.

Tinh hoa mấy ngàn năm, đưa cho đại lục Vong Xuyên dùng, sao có thể không chấn nhiếp tứ phương được cơ chứ.

“Trở về cung nghị chính.” Yến Phi vốn là đại tướng, làm sao có thể cho Lạc Vũ nói một nửa lưu lại một nửa, lần đầu tiên túm Lạc Vũ kéo về hướng Nghị chính cung.

Đám người Yến Trần, Yến Lâm, Phong Vô Tâm, Vân Khung theo sát phía sau.

Ngược lại xem như ném Vân Thí Thiên qua một bên.

Chúng phiên vương cùng quốc quân thấy vậy, hai mặt nhìn nhau, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc.

Đối với người mà quân vương bọn họ thích mà thiên vị, khả năng này xảy ra rất cao.

Nhưng diễn trò đến nỗi bỏ qua cả quân vương, thì tuyệt đối không có khả năng xảy ra.

Như vậy có thể hiểu rõ một điểm, Lạc Vũ tuyệt đối có bản lĩnh này.

Trầm ngư lạc nhạn, bế nguyệt tu hoa, nhưng chỉ là dung nhan, sao có thể bằng được người có thể trợ giúp quân vương.

Xem ra, lần tuyển phi này, đã bị bỏ qua một bên, mà bọn họ cũng chân thành bội phục.

Trên đoạn đường đi, bị đám người Yến Phi vây quanh dẫn về Nghị chính cung, Lạc Vũ đầy mặt cười khổ, sao những người này lại gấp gáp đến mức này vậy nha.

Nhưng vì tại đại lục Vong Xuyên, lấy đấu khí cùng ma thú tung hoành, toàn bộ đều dựa vào thực lực nói chuyện.

Binh pháp mưu lược, cũng đừng nói, thật đúng là không có gì xuất chúng cả.

Mà lúc này, đột nhiên nhìn thấy một bộ binh pháp Tôn Tử với mười kế, sao lại không muốn biết được tất cả các kế khác cơ chứ.

“Binh pháp có vân, giương đông kích tây là… Mỹ nhân kế là…” Lạc Vũ không có cách nào đành phải chậm rãi giải thích.

“Khoan đã, giương đông kích tây ý tứ, đó chính là… Di…”

Phong Vô Tâm đang suy nghĩ những diệu kế trong lời nói của Lạc Vũ, tầm mắt lơ đãng nhìn thấy Vân Thí Thiên đang chơi đùa với đóa hoa cúc tơ vàng, kinh ngạc liếc qua xem.

Trong điện tầm mắt mấy người cũng đảo qua nhìn.

Chỉ thấy Vân Thí Thiên một tay cầm hoa cúc vàng, một tay cầm lấy một sợi dây dưới cành hoa.

Cứ như vậy, cánh hoa nương theo động tác của Vân Thí Thiên mà nở ra, khép lại, nở ra, khép lại.

“Muội… đây là hoa đang xấu hổ?” Cả mặt Vân Khung cũng bắt đầu méo mó.

Phong Vô Tâm, Yến Lâm, Yến Trần, Yến Phi, bốn người không nói gì nhìn Lạc Vũ.

Lạc Vũ cười rộ lên, nhìn sắc mặt không có gì thay đổi của Vân Thí Thiên.

Nàng đã sớm nghĩ tới sẽ có người phản bác nàng, tất nhiên đã sớm có chuẩn bị tốt rồi.

“Trên đùi, cũng lộ ra đi.” Vân Thí Thiên thấy Lạc Vũ nhìn qua, lập tức cũng không vội xem binh pháp Tôn Tử, trầm giọng chậm rãi nói.

Lạc Vũ nghe vậy cũng nhu thuận, trực tiếp vén ống quần lên, lộ ra một mảnh máu tươi đầm đìa trên chân.

Sau đó, dùng tay kéo một cái, một khối da thịt cứ như vậy bị xé ra.

Đám người Phong Vô Tâm nhìn kỹ, trên bắp chân trắng ngần có một tí vết thương nào đâu, này…

“Thịt hươu và máu hươu, chàng ăn vào mới có lợi.” Lạc Vũ nháy nháy mắt với Vân Thí Thiên.

“Muội…” Vân Khung run rẩy chỉ tay vào Lạc Vũ.

Sắc mặt mấy người này toàn bộ rút gân rồi.

Tiểu Ngân đứng trên đầu vai Lạc Vũ thấy vậy, cười té lên té xuống.

Thật là không có mắt, vậy mà không nhìn ra, đồ đần, đồ đần hả.

Ngay cả Vân Thí Thiên, lúc đầu nhìn thấy vết sẹo giả trên bắp chân Lạc Vũ cũng có nhận ra đâu, nói chi mấy người này.

“Như vậy bế nguyệt…”

“Không cần phải nói rồi, Lạc Vũ biết nhìn xem sắc trời, tối nay chắc chắn có mây.” Phong Vô Tâm phục hồi tinh thần lại, xoa xoa mi tâm.

“Thông minh.” Lạc Vũ mỉm cười, cho hắn một lời tán dương.

Tất cả mọi người đang ngồi đây biết Lạc Vũ làm thế nào chiến thắng mười ba doanh binh của Đế Phạm Thiên, nghe vậy nhìn nhau không nói gì.

Cái gì gọi thủ đoạn, cái gì gọi dự định trước, đây chính là.

Mà mọi người tề tụ trong Nghị chính cung không nói gì, lúc này ngoài thành kinh đô Vọng Thiên Nhai chạy vào một lượng xe ngựa bình thường.

Bề ngoài đơn giản không hoa lệ, bên trong lại cực kỳ đẹp đẽ quý giá.

“Thật sự có thể trầm ngư lạc nhạn, bế nguyệt tu hoa?” Trong xe ngựa, nam tử áo trắng chậm rãi lên tiếng.

“Đúng vậy.”

“Có ý tứ, xem ra không uổng phí ta đến đây một chuyến.”

“Các chủ, ngài…”

Xe ngựa sâu kín, chạy về phía kinh đô Vọng Thiên Nhai.

 

Chương 62: Nan Giải 

Ngày mùa thu bầu trời càng thêm cao nghiễm.

Bầu trời màu lam ngày đó tìm không thấy một chút tì vết nào, ngàn dặm không mây, ánh sáng ngọc màu lam trên thiên khung.

Kết quả bế nguyệt không cần nói cũng biết.

Một vòng trăng tròn trên cao, bị mây đen che khuất một nửa.

Dưới sự chứng kiến của đông đảo mọi người, sau khi nguyệt nhi ẩn núp vào trong mây đen, nháy mắt trong lúc đó thiên địa hoàn toàn tối không ánh sáng.

Cái này so với trầm ngư lạc nhạn, tu hoa, càng thêm lợi hại, lấy lực lượng của thiên địa chấn nhiếp tứ phương.

Kết quả đại điển tuyển phi lần này, đã không còn gì để bàn cãi nữa.

Trầm ngư lạc nhạn, bế nguyệt tu hoa, tất cả đều bị Lạc Vũ thực hiện đầy đủ.

Thử hỏi, ai còn có thể làm đến loại trình độ này? Ai còn có thể so sánh? Ai còn có thể tranh phong?

Đàn hoa né tránh, chúng nữ thần phục.

Chúng phiên vương cùng quốc quân, cũng tâm phục khẩu phục, không phải nhi nữ của bọn họ quá mức xấu xí, không tài đức, mà là nữ nhân trước mắt này là nhân tài trong hàng vạn người.

Sao bọn họ có thể tranh đấu với nàng được chứ.

Trong lúc nhất thời, danh tiếng Lạc Vũ càng thêm đại thịnh, vang khắp Vọng Thiên Nhai.

Mà nói đến đức – dung – ngôn – công, cùng với dung nhan Lạc Vũ có thể đạt đến độ trầm ngư lạc nhạn, đã nhanh chóng bay khắp bốn phương tám hướng, làm chấn động cả Phật Tiên Nhất Thủy.

Rất thần kỳ rồi.

Thật sự có nữ nhân có thể làm được đến trình độ này?

Trong làn sóng rung động này, đồng thời cũng đã làm thay đổi quan niệm từ xưa truyền lại.

Để bình phẩm một tuyệt sắc mỹ nữ, người ta cũng bắt đầu lấy trầm ngư lạc nhạn, bế nguyệt tu hoa làm tiêu chuẩn.

Về phần Vọng Thiên Nhai, thì lại càng không cần phải nói rồi.

Có Lạc Vũ ở đây, nếu không ai có thể xuất sắc hơn so với nàng, cũng không có ai dám có can đảm đề nghị tuyển phi với Vân Thí Thiên hoặc đám người Phong Vô Tâm, Vân Khung.

Một hồi đại điển tuyển phi, Lạc Vũ trở thành người chiến thắng cuối cùng.

Ngày hôm đó, gió mát thổi vù vù, ánh mặt trời lóe ra.

Lạc Vũ mặc một thân quần áo phấn lam, giản dị mà đoan trang, đứng trước cửa thành Vọng Thiên Nhai, tiễn biệt chúng phiên vương và quốc quân từ ngàn dặm xa xôi đến thành đô.

Lúc đầu chúng phiên vương cùng quốc quân không có hảo cảm với Lạc Vũ, bây giờ lại cung kính nịnh nọt, đã nói rõ nhiều vấn đề phát sinh trong lúc đó.

“Không phải nữ nhi nhà các vị không xuất sắc, mà là ta đến sớm hơn các nàng, cùng hoa cỏ và đàn cá trong cung ở chung đã quen thuộc, cho nên chúng chỉ nhận biết ta mà thôi.”

Lạc Vũ đứng trước cửa thành, mỉm cười từ biệt với chúng phiên vương và các mỹ nữ.

Chúng phiên vương nghe vậy nhất tề tươi cười đầy mặt.

Lạc Vũ nói lời này quả thật khách khí rồi.

Nếu có thể ở chung đến quen thuộc, là có thể làm cho trầm ngư lạc nhạn, bế nguyệt tu hoa, thật là chuyện chưa từng xảy ra, đây là nàng giúp bọn họ giữ thể diện.

Cũng là lấy lại thể diện cho chúng nữ tử.

Lập tức, không có ai lên tiếng đâm phá lời nói khách khí này, đám người này cũng tươi cười đầy mặt với Lạc Vũ, nói vô số lời hay, sau đó mới cáo từ.

Tiễn biệt các phiên vương và quốc quân thuộc quốc, mặc dù đây là việc nữ nhân xen vào chính sự, nhưng Lạc Vũ thân là vị hôn thê của quân vương bọn họ nên nàng phải ra mặt là lẽ tất nhiên.

Việc này toàn quyền giao cho Lạc Vũ, Vân Thí Thiên căn bản không có ra mặt.

Đây cũng là một phần quang vinh cùng quyền lực, đã trở thành một thành viên trong nhóm người cầm quyền của Vọng Thiên Nhai rồi.

Ánh mặt trời bao phủ, màu vàng bay múa.

Lạc Vũ tiễn bước xong một vị quốc quân cuối cùng, nàng thở dài một hơi nhẹ nhõm.

Thật là mệt mõi quá, đưa tiễn người cũng không phải dễ làm, đứng mỏi cả chân, mặt cũng cười đến cứng lại luôn.

“Nếu còn có lần sau, ta sẽ cho hắn tự mình làm đi, muốn ta lại ra mặt lần nữa hả, không có cửa đâu.” Lạc Vũ vuốt ve Tiểu Ngân đã tỉnh ngủ đang nằm trong lòng mình, cái bụng của nó kêu “ọt ọt”, nàng xoay người cùng nói với bọn thị vệ hồi cung.

Tiểu Ngân nghe vậy, cái đầu nho nhỏ gật gật, cười híp cả mắt.

Lạc Vũ nâng Tiểu Ngân lên, cười nói: “Trở về ta nướng thịt cho ngươi, cho ngươi ăn đã luôn.”

Tiểu Ngân vừa nghe nhất thời mừng rỡ, nhảy dựng lên đứng thẳng.

Thịt nướng, Lạc Vũ đã lâu không tự tay nướng thịt cho nó ăn rồi, oa oa, nước miếng, nước miếng.

Lạc Vũ nhìn thấy bộ dạng tham lam như thế của Tiểu Ngân, nhất thời cười cười gõ nhẹ đầu của nó: “Ngươi thật là…”

Vù, lời còn chưa nói hết, ánh mắt Tiểu Ngân đột nhiên phóng qua bả vai Lạc Vũ nhìn phía sau, nó nhướng mày, nháy mắt lộ ra tức giận đến tím mặt, vù một tiếng, chạy ra ngoài.

Lạc Vũ nhất thời quay đầu, có chuyện gì vậy?

Theo tầm mắt nhìn, chỉ thấy trên ngọn cây phía trước có một con thú nhỏ, trên thân cũng có bộ lông màu bạc, thoạt nhìn thân hình cũng cỡ Tiểu Ngân.

Lúc này, đang nhìn Tiểu Ngân vù vù chạy đến, nó liền quay đầu bỏ chạy.

Hai mắt Lạc Vũ lập tức có chút trợn to, con vật vừa nãy là một Tiểu Ngân nữa? Là đồng loại của Tiểu Ngân?

Cho đến bây giờ nàng chưa từng thấy Tiểu Ngân có đồng loại.

Nhất thời, Lạc Vũ cũng nổi lên hứng thú, vội vàng nói vài câu với thị vệ, sau đó xoay người chạy vội về hướng Tiểu Ngân.

Trời xanh không mây, tầm mắt vô cùng tốt.

Tốc độ của Tiểu Ngân và con thú nhỏ rất nhanh, Lạc Vũ thi triển toàn lực mới theo kịp.

Theo sát phía sau, một chuyến một người hai thú, chạy như điên về hướng thung lũng ở vùng ngoại ô.

Tia sáng màu bạc hiện ra, nhanh như điện xẹt.

Ngay lập tức, một người hai thú chạy vào thung lũng phía xa xa.

Lạc Vũ chạy theo phía sau hai thú, thấy rõ tất cả.

Tốc độ Tiểu Ngân nhanh hơn ma thú kia, mấy người cấp tốc bay đi, ngay khi đến một sơn tuyền chảy xuôi, Tiểu Ngân mạnh mẽ nhảy phác lên, ma thú kia ngã xuống đất.

Trong nháy mắt hai luồng ngân quang dây dưa cùng nhau.

Lạc Vũ thấy vậy, ánh sáng nhấp nháy trong đôi mắt, thật không ngờ Tiểu Ngân lại nhiệt tình với đồng loại như vậy.

Ý nghĩ này chỉ vừa mới chớp lên, Lạc Vũ đột nhiên bị đứng hình, bởi vì tình huống trước mắt làm nàng kinh ngạc đến nỗi không biết nói gì.

Chỉ thấy Tiểu Ngân nhảy phác lên người tiểu ma thú, vung nắm tay lên, bang bang vỗ vào tiểu ma thú, đây là một trận hành hung a.

Vừa đánh trên miệng vừa kêu không ngừng.

Vẻ mặt phẫn nộ cùng khinh thường.

Nhìn qua, thật giống như đang nói.

Con bà nó, lại có dũng khí lớn lên giống lão tử như đúc, ta cào chết ngươi.

Cho ngươi dám có dũng khí bắt chước ta nè, cho ngươi có dũng khí dám có màu bạc nè, cho ngươi có dũng khí lớn lên có vóc dáng bằng ta nè.

Lão tử là duy nhất trong thiên hạ, ngươi lại dám giả mạo, ta đánh chết ngươi cái đồ giả mạo. (*quá tự kỷ ^_^)

Tiểu móng vuốt vung lên, tốc độ cực nhanh, nắm tay đánh xuống, âm thanh bang bang hữu lực.

Phía dưới, ma thú bị Tiểu Ngân đè nặng, dùng toàn lực chống cự.

Nhưng bị Tiểu Ngân chiếm cứ tiên cơ, phản kích không có lực, căn bản không thể tạo nên bất cứ uy hiếp nào với Tiểu Ngân, chỉ có thể mặc cho Tiểu Ngân tùy ý đánh lên người.

Trong lúc nhất thời, âm thanh “chát chát” liên tiếp vang lên.

Có kiêu ngạo la hét, càng nhiều là bị đau mà thét lên.

Lạc Vũ thấy vậy vươn tay nhu nhu cái trán, vẻ mặt cười khổ.

Lúc này cẩn thận nhìn ra, mặc dù tiểu thú này hơi giống Tiểu Ngân.

Nhưng nhìn kỹ lại, bề ngoài mang bộ lông màu trắng, chứ không phải thuần chất màu bạc.

Về phần mặt mày và móng vuốt nghiêng về giống hồ ly hơn, không như Tiểu Ngân vừa có vẻ giống điêu nhi, lại có điểm giống hồ ly.

Lạc Vũ cười khổ, sao nàng lại có thể quên Tiểu Ngân rất tự kỷ cơ chứ.

Năm đó, màu lông của ma thú báo tử là màu bạc, đã bị Tiểu Ngân rút lông không còn một cọng, bây giờ lại đụng phải một con có bộ dạng hơi giống nó.

Với tính khí này của nó, làm sao có thể bỏ qua.

“Này, này, Tiểu Ngân, đừng đánh nữa, ngươi đừng khi dễ nó nữa.” Lạc Vũ cười khổ đi lên phía trước.

Tiểu Ngân nghe Lạc Vũ nói, hừ một tiếng, không nghe, tiếp tục huy móng vuốt giáo huấn tiểu thú kia.

Con tiểu ma thú kia thê thảm ô ô kêu, bộ lông bị rút bay loạn cả lên.

Lạc Vũ thấy vậy lừa gạt nói: “Nếu không đánh nữa, sau khi trở về sẽ nướng hai con gà rừng cho ngươi.”

Làm như không nhìn thấy, không nghe thấy, nhưng khí lực xuống tay cũng nhẹ đi một chút.

Lạc Vũ thấy vậy, tiếp tục lừa: “Lại nướng thêm một con thỏ hoang.”

Lực nắm tay có chút mềm nhẹ rồi.

“Dứt khoát, một con heo sữa nhỏ, muốn ăn thì dừng tay lại, không muốn ăn cứ tiếp tục đánh, gà rừng, thỏ hoang, xem như ta chưa từng nói, ta về trước nha, ngươi…”

Một lời còn chưa nói hết, Tiểu Ngân mạnh mẽ ngẩng đầu lên, tiểu móng vuốt vung lên hướng về phía Lạc Vũ.

Ý bảo, thành giao.

Lạc Vũ nhất thời dở khóc dở cười nhìn Tiểu Ngân, cái tên này thật là tham ăn mà.

Đồng ý với Lạc Vũ không ra tay đánh nữa, Tiểu Ngân hung hăng trừng mắt tiểu thú bị nó đánh đến sưng phù, như còn chưa hết giận, nó lại xoay người tiểu thú qua.

Vung nắm tay lên, đánh “bang bang” hai quyền, đánh lên hai mắt tiểu thú.

Lập tức, trên mắt tiểu thú lông trắng bị bầm tím, có thể nói đôi mắt giống gấu mèo đại ca.

Trong nháy mắt, Lạc Vũ cũng hết chỗ nói rồi, nhìn Tiểu Ngân lui lại, sau đó lại nhìn tiểu thú trên mặt đất không bò dậy nổi, trong lúc nhất thời nàng không biết nên nghiêm mặt hay nên cười nữa.

“Ngươi đó nha.” Một lát sau, Lạc Vũ mới điều chỉnh lại hơi thở.

Phủi phủi bộ lông Tiểu Ngân đang ngồi chồm hổm trên vai nàng, Lạc Vũ đi đến tiểu thú trên mặt đất.

Nắm lên cái đuôi nhấc tiểu thú lên, nhìn tiểu thú trước mắt bị sưng phù, còn kém chưa chảy ra nước mắt, nghiêm trọng không nói gì.

Tiểu Ngân này ra tay…

“Vân Bạch, chạy trốn đi đâu rồi?”

Đang lúc Lạc Vũ nghiêm trọng không nói gì, một âm thanh ôn nhuận vang lên, một người từ thung lũng đi đến, vừa lúc nhìn thấy Lạc Vũ.

“Vân Bạch, ngươi…” Giọng người nọ đột nhiên cao lên.

Lạc Vũ nghe tiếng ngẩng đầu lên, nhìn một nam tử thư sinh, đối diện với ánh mắt kinh ngạc cau mày, khóe miệng giật giật của hắn.

Không xong, con thú nhỏ này là của hắn hả? Bị bắt ngay tại trận rồi.

Thật xui xẻo, khóe miệng rút gân, chậm rãi buông tiểu thú trong tay, lúc này đã không thể nhận ra diện mạo chân thật của nó rồi.

Con thú nhỏ khập khiễng, chậm rãi đi đến trước mặt thư sinh, ô ô kêu gọi.

“Cái kia… Cái kia… Thật không hay ho.” Lạc Vũ vuốt cái mũi, không thể làm gì khác hơn là cười khúc khích.

“Đây là tiểu sủng vật của công tử nhà ta.” Thư sinh nhìn Lạc Vũ, cau mày, trực tiếp xoay người đi về phía sau núi.

Lạc Vũ thấy vậy quay đầu lại trừng mắt nhìn Tiểu Ngân, Tiểu Ngân đáp trả Lạc Vũ bằng một tiếng “hừ”.

Thật hết cách, đánh ma thú của người ta, lại nhìn qua vị thư sinh kia là không có đấu khí, sao nàng có thể không biết xấu hổ mà chạy trốn chứ.

Lạc Vũ không thể làm gì khác hơn là đuổi theo người ta, vẻ mặt vặn vẹo, nhăn nhó.

Là ma thú nhà mình đánh ma thú nhà người ta đó, làm sao cũng phải bồi lễ với người ta mới phải.

Chuyển qua núi đá phía trước, một uông sơn tuyền róc rách chảy xuống từ trên núi, âm thanh thanh thúy dễ nghe.

Mà thung lũng đứng sừng sững này có hình bát giác, đơn sơ nhưng lại có một phen phong vị.

Trong đình có một nam tử đang ngồi, tóc cao cao bó lên, một thân nguyệt nha trường bào màu trắng, cúi đầu quan ngắm nhìn gì đó phía trước.

“Công tử, ngài xem Vân Bạch nè.” Thư sinh ôm tiểu thú đi lên trước.

Nam tử chậm rãi ngẩng đầu: “Sao lại thành bộ dạng như thế này?”

Âm thanh ôn nhuận, mang theo từ tính nhè nhẹ, phảng phất như mang theo hương rượu, thuần thơm mát, thấm lòng người.

“Bị bọn họ đánh.” Thư sinh chỉ một tay về hướng Lạc Vũ.

Lạc Vũ thấy vậy gương mặt cười cười lấy lòng, đi tới trước vài bước: “Cái kia…cái kia, Tiểu Ngân nhà ta không hiểu chuyện, mới vừa rồi đột nhiên giở tính, đánh nhầm rồi, đánh nhầm rồi.”

Tiểu Ngân ngồi xổm trên vai Lạc Vũ, nghe vậy liền định nhảy dựng lên.

Lạc Vũ vội vàng đè nó lại, gắt gao ôm vào trong ngực, không cho phép Tiểu Ngân lộn xộn.

Hắc hắc cười, nhìn nam nhân đang nghiêng đầu trước mắt, Lạc Vũ cảm giác được chính mình giống như một bà mẹ, giúp đứa con hay gây họa của mình, đến nhà người ta nhận lỗi.

Nam tử nghe vậy, chậm rãi quay đầu lại.

Lạc Vũ liếc mắt nhìn, không khỏi nhẹ nhàng giơ giơ mi lên.

Người trước mắt cực kỳ tuấn lãng, mày kiếm bay xéo nhập tấn, hai mắt sáng quắc sinh huy, ngũ quan như đao khắc ra, không chút tì vết.

Khí tức ôn nhuận mà trầm ổn.

Gió núi thổi bay một chút tóc đen đang buông xuống, nhè nhẹ bay bay.

Làm cho người ta có một loại cảm giác, quân vương lưu lạc chốn nhân gian, siêu phàm xuất trần.

Lạc Vũ đánh giá thật nhanh, hay cho một dung mạo, tốt cho một thân khí chất, thật là có tư cách so sánh cao thấp với Vân Thí Thiên.

Nếu nói Vân Thí Thiên ôn nhuận mà cất dấu bá đạo, ưu nhã mà lộ vẻ ung dung.

Dung mạo tuyệt sắc kết hợp với thiên sơn tuyết liên cao quý cùng hoa mỹ pha lẫn với hỏa liên địa ngục cường thế. (*hoa sen lửa)

Như là đến từ địa ngục.

Như vậy người trước mắt này, làm người ôn hòa, nhẹ nhàng ưu nhã, dung mạo tuấn lãng khôn cùng, như tùng trúc xuất trần, cao quý sừng sững khí phái đứng trong thiên địa.

Tốt cho một người nam nhân.

Lạc Vũ chớp chớp mắt một chút.

“Đánh nhầm?”Nam tử nhìn Lạc Vũ, sau đó lại nhìn Tiểu Ngân, khóe miệng chậm rãi giương lên cười nhẹ, nhìn Lạc Vũ nói.

Lạc Vũ dùng sức nhéo nhéo Tiểu Ngân, cười hắc hắc nói: “Lỡ tay, lỡ tay, tính tình cái tên này thật là thối.”

“Ác, không thể cho phép người khác có màu da cùng dáng người giống nó sao? Thật là kiêu ngạo.”Nam tử nhìn Tiểu Ngân, nhẹ nhàng phun ra một câu.

Lạc Vũ thấy hắn nhìn thoáng qua Tiểu Ngân, cũng đã sờ soạng hiểu được tính tình tiểu tử này rõ ràng, Lạc Vũ không khỏi nhướng mắt, không thể làm gì khác hơn là cười làm lành.

“Nếu không ta trị bệnh tốt cho nó, có thể…”

“Đánh với ta một ván.”

Lạc Vũ còn chưa thương lượng hết câu, nam tử áo trắng đột nhiên gõ gõ bàn cờ, cười khẽ nói với Lạc Vũ: “Xem như là cái giá phải trả vì đã làm bị thương sủng vật của ta.”

Người này thật đúng là dễ nói chuyện, Lạc Vũ nghe hắn nói liền nghĩ vậy.

Lập tức, cúi đầu nhìn lướt qua bàn cờ trước mắt, nhún nhún vai nói: “Ta không biết chơi môn này.”

Năm đó cái gì nàng cũng học, nhưng cờ vây thật không có gì hay để học, môn này nàng học thật sự không tốt.

“Ngươi không biết?” Trong mắt nam tử bạch y, hiện lên một tia kinh ngạc, chợt lóe rồi biến mất.

“Có gì không ổn?” Lạc Vũ ngẩng đầu, nàng không biết chơi cờ vây, có gì đâu mà kinh ngạc dữ vậy.

Chẳng lẽ người này cho rằng nàng chắc chắn biết môn này, hắn quen biết nàng sao?

“Không có.” Sau một thoáng kinh ngạc chợt lóe mà qua, nam tử chậm rãi cười lắc đầu, đầu ngón tay cầm lấy quân cờ nhẹ đặt lên bàn cờ: “Thật tiếc, lần trả giá này đã không thể hoàn trả lại rồi.

Một lát nữa, có lẽ ta sẽ nghĩ ra cách bồi thường khác.”

Sắc mặt ôn nhuận, tươi cười ôn hòa.

Lạc Vũ nghe vậy lại sâu thâm nhìn nam nhân.

Như thế nào lại có cảm giác rằng người nam nhân này rất nguy hiểm với nàng, không phải liên quan đến tính mạng nguy hiểm, mà là một loại nói không nên lời, ẩn dấu nguy hiểm.

“Như vậy chơi cờ năm quân được không?” Thứ duy nhất nàng biết là cờ năm quân.

“Hả?” Nam nhân hiển nhiên chưa từng nghe qua.

Lạc Vũ cũng dứt khoát, trực tiếp sắp xếp các quân cờ lên bàn cờ.

“Xem ra cũng đơn giản.”Nam tử vừa xem đã hiểu quy tắc, thong thả lên tiếng.

“Ta đánh với ngươi ba bàn.” Lạc Vũ cố gắng hào phóng.

Ba bàn cờ năm quân bằng một bàn cờ vây, nhưng tính chất cũng không thể mang ra so sánh với nhau.

Nam tử bạch y nghe vậy, ngẩng đầu liếc nhìn Lạc Vũ, khóe miệng hàm chứa ý cười, chậm rãi đặt quân cờ lên bàn cờ.

Cờ năm quân, đơn giản dễ hiểu, rất dễ đánh.

Năm đó, Lạc Vũ là nhờ vào cờ năm quân này, mà đánh cho các sư huynh sư tỷ không thể chống trả nổi, miễn cưỡng lấy lại chút thể diện vì không biết chơi cờ.

Lúc này thi triển ra, đương nhiên dễ dàng giải quyết nam tử áo trắng rồi.

“Ba bàn đã xong.” Lạc Vũ mỉm cười nhìn nam nhân.

Cờ năm quân, nàng muốn nhường cũng khó làm được.

Mà nam tử nghe Lạc Vũ nói, ánh mắt khẽ nhúc nhích, cười nhìn Lạc Vũ, cúi đầu nhìn những quân cờ trên bàn, trầm tư trong chốc lát.

“Vừa đơn giản vừa phức tạp, tốc chiến tốc thắng, nhưng thật mau lẹ.”

Sau khi bình phẩm, nam tử bạch y chậm rãi nói: “Đánh tiếp một ván nữa đi.”

“Đã thương lượng là đánh ba bàn mà.” Lạc Vũ xoa Tiểu Ngân.

“Ta đâu có nói đồng ý.”Nam tử bạch y cười cười, nhìn Lạc Vũ.

Ý cười trong mắt, làm cho Lạc Vũ cảm giác chính mình thật giống như đang làm nũng xấu lắm, nhất thời không nói gì cúi đầu, tiếp tục đánh cờ.

Sao lại có cảm giác như vậy nhỉ? Thật là.

“Đơn giản dễ hiểu, cũng không quá phức tạp, không bằng cờ vây đánh chiếm từng bước một, nhưng lại có được kết quả nhanh chóng trực tiếp, loại cờ này thật là hay.”

Nam tử bạch y thong thả đặt quân cờ lên bàn cờ.

Lạc Vũ thấy chỉ trong thời gian ngắn, người này lại có thể làm cho nàng hạ xuống hai mươi, ba mươi quân cờ vẫn chưa giành được thắng lợi, thiên phú của người này…

Lập tức tiếp lời: “Đúng vậy, dứt khoát lưu loát, trực tiếp tuyệt sát, không có tâm địa gian xảo.”

Cờ vây phức tạp, phải thiết kế bố cục, nếu sai một bước, dẫn theo cả bàn cờ sai.

Mà cờ 5 quân, vừa xem hiểu ngay, cực kỳ trực tiếp.

Thắng thua chỉ ngay trong một khoảnh khắc lúc đó, vừa đơn giản vừa phức tạp.

Nếu nói cờ vây là xem xét toàn cục diện trong thiên hạ, là vua trong các binh khí.

Như vậy cờ 5 quân này, lại như một thanh lợi kiếm vừa ra khỏi vỏ sẽ phải thấy máu, đoạt tính mạng, tốc chiến tốc thắng.

Đây là hai loại cảnh giới.

“Hóa ra là như vậy, khó trách…”Nam tử bạch y nhìn vào mắt Lạc Vũ, ánh mắt hắn như ngộ ra điều gì, mỉm cười.

Vừa hạ xuống một quân cờ, Lạc Vũ phong kín cục diện ván cờ, nghe thấy nam nhân lên tiếng, ngẩng đầu nói: “Khó trách cái gì…”

“Khụ khụ…” Vừa lên tiếng hỏi, chỉ thấy nam tử bạch y đối diện đột nhiên nhẹ nhàng ho khan hai tiếng.

Mấy ngày nay Lạc Vũ bị Vân Thí Thiên ốm đau, dưỡng thành thói quen.

Lúc này không chút suy nghĩ, trực tiếp khoát tay lên cổ tay nam tử bạch y.

Nam nhân thấy vậy khẽ nhếch mi, hơi kinh ngạc nhìn Lạc Vũ.

Bên cạnh, thư sinh ôm tiểu thú mặt mũi bầm dập, vẫn không hề lên tiếng, thấy tình hình này, trong mắt cũng hiện lên một chút ánh sáng, nhìn Lạc Vũ.

Lạc Vũ thấy vậy liền có chút phản ứng lại, cười nói: “Thói quen thôi.”

Lời còn chưa dứt, lại nói tiếp: “Khí tức có chút rối loạn, hẳn là do lúc luyện công gặp vấn đề, cũng không nghiêm trọng, ăn một viên đan dược là tốt rồi.”

Dứt lời, lấy ra một bình dược, đổ ra một viên đan dược, đưa cho nam nhân bạch y.

Đây xem như là bồi tội Tiểu Ngân đánh bị thương sủng vật của hắn.

Bọn họ xem như không ai thiếu ai.

Nam nhân áo trắng nhìn Lạc Vũ đưa cho hắn một viên đan dược, giương mắt nhìn Lạc Vũ.

Lại cúi đầu nhìn cổ tay, nơi Lạc Vũ vừa đặt tay lên bắt mạch.

Đôi mắt thâm u chợt lóe lên ánh sáng rồi biến mất, khóe miệng tươi cười càng thêm sâu.

“Như vậy ta cũng không khách khí rồi.”Nam tử bạch y vươn tay tiếp nhận, không hề chần chừ, bỏ vào trong miệng.

Bên cạnh, thư sinh thấy vậy tiến lên một bước, xem bộ dạng của hắn như là muốn khuyên can.

Nhưng, cuối cùng cũng không lên tiếng phản bác.

Lạc Vũ thấy nam tử áo trắng ăn dược hoàn của nàng, lập tức ôm Tiểu Ngân đứng dậy, mỉm cười nói: “Tiểu Ngân nhà ta nghịch ngợm, xin thông cảm cho.”

Nam tử áo trắng nhìn Lạc Vũ, mỉm cười nhưng không trả lời.

Lạc Vũ thấy này cũng trực tiếp nói: “Ta ra ngoài đã lâu, ta phải cáo từ rồi, sau này có duyên gặp lại.” Dứt lời, ôm Tiểu Ngân xoay người muốn đi.

“Cha mẹ bị nhốt trong lao ngục, có người lại vui vẻ tranh sủng tổ chức tuyển phi, bi ai a.”

Lạc Vũ xoay người, còn chưa kịp đi, ở phía sau nam tử áo trắng đột nhiên chậm rãi lên tiếng.

Lời này vừa nói ra, sắc mặt Lạc Vũ lập tức biến đổi.

Những lời này là nói về nàng, người này biết nàng, lập tức mạnh xoay người lại, lạnh lùng nói: “Ngươi là ai?”

Ngón tay nam tử áo trắng thong thả phất qua những quân cờ, vẫn ôn nhuận nhìn Lạc Vũ, chậm rãi nói: “Ta đến từ Phạm Thiên Các.”

Vậy mà không kiêng kị một chút nào, không giấu diếm một chút nào, cực kỳ tự nhiên.

Lạc Vũ vừa nghe, mắt có chút trầm xuống, mặt lạnh xuống.

“Những lời này của ngươi là có ý gì?” Lạc Vũ quay người lại, ngồi xuống một lần nữa, đối mặt với hắn.

Nam tử áo trắng nhìn Lạc Vũ trong khoảnh khắc, vẻ mặt lãnh khốc, không còn vẻ đẹp ôn hòa như vừa rồi, lập tức chậm rãi lắc đầu: “Không có đáng yêu như vừa rồi.”

Lạc Vũ nghe vậy lập tức nhướng mày.

Nàng còn chưa kịp lên tiếng, nam tử áo trắng có chút phất tay, chậm rãi nói: “Ta không muốn nợ ân tình của ai, viên dược hoàn ngươi đưa cho ta, ta sẽ có tạ lễ cho ngươi.”

Dứt lời, nam tử có bộ dáng thư sinh bên cạnh, móc 2 vật từ trong long ra, đặt trước mặt Lạc Vũ.

“Hai vật này ta đưa cho ngươi, nhưng có hạn chế về thời gian, một khi qua hết, sẽ phải thay đổi rồi.” Nam tử áo trắng vẫn mỉm cười như trước, ôn nhuận cực kỳ.

Lạc Vũ cau mày, cũng không khách khí, trực tiếp cầm lên mở ra xem.

Liếc mắt nhìn một cái, trong nháy mắt khuôn mặt Lạc Vũ liền trở nên nghiêm túc.

Là bản đồ của hai nơi.

Một chỗ, đánh dấu ở Phong Hỏa Nhai thuộc lãnh thổ Phạm Thiên Các, trên đó rõ ràng viết, đây là nơi giam giữ cha mẹ nàng.

Ghi rõ lúc nào giam giữ ở đó, lúc nào sẽ áp giải tới một chỗ khác.

Trên đó đều ghi lại thời gian chuẩn xác.

“Rốt cuộc ngươi là ai?” Lạc Vũ nắm chặt bản đồ trong tay.

Nam tử áo trắng nhếch Khóe miệng lên: “Ta là ai, ngươi rất để ý sao?”

Lạc Vũ nghe vậy càng thêm nhíu chặt mày.

“Cần gì để ý ta là ai, ngươi chỉ cần biết rằng những gì ghi lại trên này hoàn toàn là sự thật thì tốt rồi, có chút người vốn rất khinh thường động tay động chân trong đó. (*giở thủ đoạn)

Nhưng, chỉ cho phép ngươi chọn một chỗ, chọn tới chỗ nào, tất nhiên sẽ có người cho ngươi bản đồ càng thêm chuẩn xác, coi như đây là hồi báo cho một viên dược hoàn của ngươi.”

Ánh mắt nam tử áo trắng lấp lánh nhìn Lạc Vũ, âm thanh từ tính theo gió bay lên.

Lạc Vũ nghe vậy, ánh mắt khẽ nhúc nhích.

Nếu bản đồ này là thật, như vậy địa vị người trước mặt này tại Phạm Thiên Các…

Vừa nghĩ vừa mở một tấm bản đồ khác trong tay ra nhìn kỹ.

Là quốc thổ kinh đô tổng bộ của Ẩn Tộc.

Trên bản đồ không viết bất cứ chữ gì, chỉ là trung tâm bản đồ, vẽ lên một con Thiên hỏa điểu.

Thiên hỏa điểu, là dược liệu tuyệt đỉnh có thể bào chế huyền hỏa đan cho Vân Thí Thiên.

Năm ngón tay Lạc Vũ gắt gao cầm hai bản đồ.

Rất quý trọng, hai vật này quả thực…

“Mười ngày sau, Thiên hỏa điểu – thứ không dễ già đạt được đến tay của Ẩn Tộc, sẽ bị luyện chế, đến lúc đó dược hiệu sẽ hoàn toàn bị tiêu tan.” Âm thanh trầm thấp truyền đến.

Lạc Vũ ngẩng đầu, nam tử áo trắng vốn ngồi đối diện, đã chậm rãi đứng dậy rời đi.

“Muốn biết ta là ai, lần gặp mặt kế tiếp, ngươi tự nhiên sẽ biết.”

Âm thanh rất ít, trầm thấp mà hữu lực.

Gió núi bay qua, phất lên tóc đen cùng bạch y, xuất trần tuyệt thế.

Lạc Vũ ngồi trên ghế đá, trầm ngâm trong nháy mắt, đột nhiên bay vọt ra, điên cuồng bay về hướng hoàng cung Vân Thí Thiên.

Mười ngày, chỉ có mười ngày thời gian.

Nơi giam giữ cha mẹ nàng ở Phạm Thiên Các, ở phía bắc Phật Tiên Nhất Thủy.

Mà dược liệu bào chế thuốc chữa bệnh cho Vân Thí Thiên, Thiên hỏa điểu lại nằm trong tổng bộ Ẩn Tộc, ở phía nam Phật Tiên Nhất Thủy.

Trong mười ngày tuyệt đối không có cách nào tới được 2 nơi.

Chỉ có thể chọn một chỗ, chỉ có thể một chỗ…

Ánh mặt trời chậm rãi chìm xuống, trời chiều bao phủ trên bầu trời.

Ánh sáng ngọc chiếu xuống, đỏ như máu, đỏ đến làm cho người ta nhìn thấy mà giật mình.

Chính điện không có, Nghị chính cung không có, tẩm cung không có.

Lạc Vũ điên cuồng bay tới, nhưng lại cuống quít vồ hụt.

Vân Thí Thiên đã đi đâu rồi?

Lạc Vũ còn đang nghi hoặc, trong dược phòng mơ hồ truyền vào trong tai tiếng ho khan.

Lạc Vũ vừa nghe lập tức xoay người bước nhanh về hướng mật thất dược liệu của Vọng Thiên Nhai.

Bầu trời u ám, bóng đêm chậm rãi buông xuống.

Ngọn đèn dầu bắt đầu toát lên, chiếu sáng ban đêm trong hoàng cung Vọng Thiên Nhai.

“Quân vương, thương thế của ngài không thể lại kéo dài thêm thời gian nữa rồi.”

Cách cửa sổ, Lạc Vũ rõ ràng nghe thấy âm thanh lo lắng của Phong Vô Tâm, Lạc Vũ không khỏi dừng bước lại.

“Ta không sao, người đâu?” Mãnh liệt ho khan, âm thanh hỗn loạn pha lẫn táo bạo của Vân Thí Thiên vang lên.

Buổi sáng Lạc Vũ ra ngoài, đến giờ vẫn chưa về, không biết chạy đi đâu rồi, Vọng Thiên Nhai cũng không an toàn tuyệt đối.

“Quân vương, nàng sẽ không sao, trước tiên ngài nên chú ý thân thể của mình…Hả…”

“Thí Thiên… Thí Thiên, đệ…” Đột nhiên, tiếng kinh hô của Phong Vô Tâm và Vân Khung đồng thời vang lên, giọng nói tràn đầy lo âu.

Lạc Vũ đi đến bên cửa sổ, nương ngọn đèn dầu nhìn thoáng qua vào trong phòng.

Vân Khung cầm cẩm khăn trong tay dính đầy vết máu, mà khóe miệng Vân Thí Thiên vẫn còn chảy ra máu.

Trái tim Lạc Vũ trầm xuống.

Nàng biết thương thế Vân Thí Thiên không thể lại kéo dài thêm nữa rồi, nhưng không ngờ tới nhanh như vậy, thể lực trong thân mình của Vân Thí Thiên đã không thể áp chế nội thương thêm nữa.

Vẫn gắt gao nắm chặt hai phần bản đồ trong tay.

Một bên vốn là cha mẹ nàng, thân nhân luôn yêu thương, quan tâm nàng.

Một bên vốn là Vân Thí Thiên, là Vân Thí Thiên.

Lạc Vũ đứng trong bóng đêm, cắn chặt môi.

“Còn không tiến vào.” Nhận thấy được khí tức Lạc Vũ ngoài cửa sổ, Vân Thí Thiên khẽ nhíu mi, tay áo bào phất qua cẩm khăn trong tay Vân Khung, lau đi vết máu nơi khóe miệng, lại đi về hường ngoài cửa xem.

Lạc Vũ thấy vậy trong lòng chua xót, bước nhanh tiến vào.

“Chạy đi nơi nào vậy?” Vân Thí Thiên ngồi trên ghế, sắc mặt không biến biển, phảng phất như chưa từng xảy ra chuyện gì.

“Tiểu Ngân nhìn thấy một con ma thú hơi giống nó, chạy theo đánh ma thú nhà người ta.” Lạc Vũ nhìn Vân Thí Thiên hoàn toàn không có ý định nói ra chuyện xảy ra với hắn trong mật thất, nàng chậm rãi nói.

Vân Thí Thiên biết tính tình của Tiểu Ngân, nghe vậy quét mắt liếc Tiểu Ngân, kéo tay Lạc Vũ: “Sau này không cho rời khỏi ta lâu như vậy.”

Vẫn bá đạo như trước, lãnh khốc khôn cùng.

“Thân thể của chàng…”

“Không có việc gì.”

“Chàng…”

“Không cho hoài nghi lời nói của ta.”

Lạc Vũ nhìn Vân Thí Thiên, hắn lại chuyển mắt, lạnh lùng nhìn Phong Vô Tâm đang cau chặt mày bên cạnh.

Phong Vô Tâm thấy vậy cắn răng, trầm giọng nói: “Ta mới thu được tin tức, biết được nơi giam giữ cha mẹ ngươi, bọn họ vô cùng có khả năng bị giam giữ tại…”

Lạc Vũ nghe vậy, trong nháy mắt trăm vị hỗn tạp, cũng đã bị thương nặng thành cái dạng này, lại còn quan tâm đến cha mẹ nàng…

“Chuyện này các ngươi xử lý, ta có chút việc đi một chút, chàng ở đây chờ ta.” Lạc Vũ cắt lời Phong Vô Tâm, ngẩng đầu hung hăng hôn Vân Thí Thiên một cái, xoay người phóng đi về hướng cửa phòng.

“Trở về cho ta.” Vân Thí Thiên kinh ngạc mang theo tức giận, cư nhiên không nghe lời hắn.

Mà Lạc Vũ chạy ra ngoài cửa, gắt gao nắm hai bản đồ trong tay, cắn răng đặt bản đồ giam giữ cha mẹ nàng vào trong lòng, nắm chặt bản đồ Thiên hỏa điểu trong tay.

Bóng đêm lan tràn, đen đến nỗi làm lòng người vỡ tan, đau lòng.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: