Thịnh Thế Đích Phi – Chương 118

20

Chương 118: Hách Liên Huệ Mẫn

Edit: Theresa Thai

Beta: Sakura

Tiễn Quận chúa Dung Hoa đi, Diệp Ly quay đầu lại xử lý xong kế hoạch huấn luyện cần chuẩn bị trong tay giao cho Tần Phong, sáng hôm sau mới đi cáo từ Đại trưởng công chúa chuẩn bị trở về thành.

Đại trưởng công chúa ý vị thâm trường nhìn Diệp Ly cười nói: “Là nên trở về, con đường đường là một Định Quốc Vương phi sao lại ở ngoài thành với lão cụ bà ta đây được? Huống chi Tu Nghiêu nơi đó không có Vương phi giúp đỡ luôn có rất nhiều chỗ không thích hợp.”

Nghe Đại trưởng công chúa nói…, Diệp Ly hơi ngẩn ra, càng cảm thấy trong kinh thành có chuyện gì mà mình không biết. Bái biệt Đại trưởng công chúa, ra cửa thấy Tần Phong đứng ở cửa chờ mình, Diệp Ly cười như không cười liếc hắn một cái, “Có phải trong kinh thành đã xảy ra chuyện gì mà ta không biết?”

Sắc mặt Tần Phong cứng đờ, cười nói: “Nếu có chuyện quan trọng thì có ai dám không bẩm báo cho Vương Phi biết?”

Diệp Ly hí mắt, quay đầu nhìn hắn, cười nói: “Như vậy chính là chuyện không quá quan trọng rồi? Nói nghe một chút đi.”

Thấy Diệp Ly xoay người đi ra ngoài, Tần Phong vội vàng bước nhanh theo sau, vừa nói: “Thật ra thì cũng không có đại sự gì, cái gì kia. . . Mấy ngày trước, sứ giả hòa thân của Bắc Nhung không phải là đến kinh thành sao. Gia Luật vương tử dâng thư lên Hoàng thượng nói là, nếu hai nước đám hỏi sẽ phải có gả có cưới, biểu hiện rõ tình hữu nghị hai nước.”

Diệp Ly quay đầu lại nhìn hắn, thản nhiên nói: “Cho nên lúc này tới lượt công chúa Bắc Nhung, muốn Vương gia cưới? Hoàng đế coi Định Quốc Vương phủ là chỗ nào, loại người loạn thất bát tao gì đều nhét vào trong phủ?”

Tần Phong co cổ lại, Vương Phi đang ghen sao? Vương gia mà biết nhất định sẽ rất vui mừng đi. Vừa nhìn thần sắc Diệp Ly, Tần Phong vội vàng giải thích: “Không phải là công chúa Bắc Nhung. . . Là con gái nuôi của Đại tướng quân Phi Mã Hách Liên Chân của Bắc Nhung quốc, Hách Liên Huệ Mẫn.”

Khóe miệng Diệp Ly không nhịn được rút rút, con gái nuôi của Hách Liên Chân. . . Người nào không biết Hách Liên Chân và Định Quốc Vương phủ có thù sâu như biển, còn có vị con gái nuôi này. . . Xem ra đối phương quả thật rất có lòng tin mới dám lấy một thân phận như vậy đến Đại Sở, “Tại sao ta không biết?”

“Vương Phi bớt giận.” Tần Phong vội vàng thỉnh tội, Diệp Ly nhàn nhạt liếc hắn một cái, lúc này Tần Phong mới nhớ lại Vương phi cũng không thích thủ hạ nói nhảm cái loại thỉnh tội này, vội vàng khai báo: “Là ý của Vương gia. Vương gia nói, nếu Vương phi còn muốn ở bên ngoài, thì trước hết không cần lấy loại chuyện nhỏ nhặt này làm phiền Vương phi, chỉ là một cô gái Bắc Nhung, Vương gia cũng không để ở trong lòng.”

Diệp Ly khẽ gật đầu coi như là nhận giải thích của hắn, mới hỏi: “Đã như vậy, tại sao lại truyền ra cả thành đều biết?” Quận chúa Dung Hoa một mực ở trong kinh thành thì cũng thôi, ngay cả Đại trưởng công chúa lánh xa ở ngoài thành mà cũng biết, thì không thể nói, chuyện này không ầm ĩ lớn.

Tần Phong nói: “Hoàng thượng và Thái hậu nói, Vương phi và Vương gia đám cưới đã hơn một năm, nhưng Vương phi. . . vẫn không có tin tức, cho nên đúng lúc Gia Luật vương tử thỉnh cầu, nói là khai chi tán diệp cho Vương phủ.” Nói xong, Tần Phong cẩn thận dò xét Diệp Ly một cái, đây mới là nguyên nhân chính bọn họ không dám bẩm báo Vương phi.

“Hay cho một cái khai chi tán diệp!” Diệp Ly cười lạnh, “Dâng con gái Bắc Nhung để khai chi tán diệp cho Định Quốc Vương phủ? Trở về thành!” Mọi người luôn có thành kiến, nhưng mà cho dù nàng thật sự không sinh được con, thì dân chúng của Đại Sở và Mặc gia quân cũng không thể tiếp nhận trong thân thể của Định Vương tương lai có huyết mạch của Bắc Nhung được, cái này thuần túy là vấn đề chính trị. Mặc Cảnh Kỳ cũng đánh chủ ý rất hay, hắn thật sự cho rằng mọi người trong khắp thiên hạ đều là người ngu sao?

Còn chưa trở lại Vương phủ, dọc theo đường đi, Diệp Ly đã nghe không ít lời đồn đãi về Định Vương và Hách Liên Huệ Mẫn. Trong đó lại càng không thiếu lời đồn đãi về Định Vương phi lập gia đình hơn một năm còn không có mang thai, rồi lại không chịu dâng trắc phi cho Định Vương, ghen tị, không hiền, v..vv….

Mới vừa vào Vương phủ, Mặc tổng quản liền vội vã chạy tới mời Diệp Ly đến chính sảnh, Diệp Ly nghi ngờ nhướng mày, Mặc tổng quản giải thích: “Gia Luật vương tử và tiểu thư Hách Liên Huệ Mẫn tới chơi, Vương gia đang ở đại sảnh nói chuyện với hai vị. Nếu Vương phi thân là chủ mẫu của Định Vương phủ, đương nhiên cũng nên ra mặt tiếp kiến khách nhân.”

Diệp Ly thú vị nhìn Mặc tổng quản, cười nói: “Mặc thúc không có gì muốn nói về lời đồn đãi phía ngoài sao?” Mặc dù những suy đoán ngổn ngang kia để cho trong lòng Diệp Ly khó chịu, nhưng có một chút cũng không nói sai, nàng lập gia đình một năm không có thai, lại hoàn toàn không có ý tứ cho Mặc Tu Nghiêu nạp thiếp, ở trong mắt mọi người thời đại này xem ra chính xác là ghen tị, không hiền .

Mặc tổng quản trầm ổn nói: “Chuyện của chủ tử thì sao thuộc hạ lại có quyền nghị luận được. Huống chi. . . Lời đồn đãi phía ngoài có hơn phân nửa là Vương gia cho người ta thả ra.”

“Hử? Vương gia muốn làm gì?” Diệp Ly có chút ngoài ý muốn, thật tình vừa nghĩ thì liền biết là đương nhiên, ngắn ngủn mới mấy ngày, mà lời đồn đãi đã truyền đầy kinh thành, thậm chí còn có xu thế phát triển mãnh liệt. Nếu có Định Vương phủ nhúng tay thì nhất định không đến nỗi như thế, xem ra Mặc Tu Nghiêu chẳng những không có trừ khử những lời đồn đãi này, mà ngược lại còn ở phía sau màn lửa cháy đổ thêm dầu.

Mặc tổng quản nói: “Vương gia nói, Vương phi trở lại thì tự nhiên sẽ hiểu dụng ý của ngài ấy. Vương Phi hiện tại. . . .”

Diệp Ly cười một tiếng, rồi nói: “Nếu người ta đã tự mình tới cửa rồi, sao Bản phi lại không gặp chứ.”

Mới vừa đi tới ngoài cửa chính sảnh, đã nghe thấy bên trong truyền đến giọng nói thanh thúy của thiếu nữ, “Vương gia, không biết Huệ Mẫn có may mắn gặp Vương phi một lần hay không?”

Giọng nói của Mặc Tu Nghiêu lại vẫn thanh đạm ôn văn như ngày thường, thản nhiên nói: “A Ly ra khỏi thành đi thăm Hoàng cô, chỉ sợ không có duyên gặp Hách Liên tiểu thư.”

“Vương gia nói giỡn, làm sao lại không có duyên đây. Chờ Huệ Mẫn gả vào Định Quốc Vương phủ chính là tỷ muội tương xứng với Vương Phi, đương nhiên có thể gặp nhau.” Gia Luật Dã cười vang nói, “Huệ Mẫn, muội cũng không cần gấp gáp, Định Vương phi ôn văn thanh tao lịch sự, chính là gương mẫu trong các cô gái của Đại Sở. Tuyệt đối sẽ không làm khó dễ muội.”

“Biểu ca, huynh nói rất đúng, Huệ Mẫn ngưỡng mộ phương danh (tiếng thơm) của Vương phi đã lâu nên nhất thời nóng lòng, để cho Vương gia chê cười.” Hách Liên Huệ Mẫn giòn thanh cười nói, lời nói tự nhiên hào phóng lại không một chút ngượng ngùng và kinh hoảng khi nói về hôn sự của mình như con gái của Đại Sở.

“Gả vào Định Quốc Vương phủ?” Mặc Tu Nghiêu nghi ngờ nói: “Định Quốc Vương phủ cũng không có bàng chi, phụ huynh (Phụ Vương + Vương Huynh) của Bản Vương đã qua đời nhiều năm. Không biết Hách Liên tiểu thư có hôn ước với vị tổ tiên nào của quý phủ?”

“Xì. . . . . .” Diệp Ly không nhịn được cười ra tiếng, phía ngoài đã đồn đại đầy trời, mà Mặc Tu Nghiêu còn ra vẻ không biết, diễn trò cũng hơi thái quá đi. Ho nhẹ một tiếng, lúc này Diệp Ly mới cất bước đi vào trong sảnh.

Hiển nhiên Mặc Tu Nghiêu thấy Diệp Ly thì rất vui vẻ, tự mình đứng dậy, tiến lên kéo tay Diệp Ly, cười nói: “A Ly, rốt cục nàng đã trở lại, đã hết giận chưa, không tức giận với vi phu nữa?”

Diệp Ly cười nhạt, nói: “Vương gia cảm thấy mình làm sai sao?” Bí mật đưa tay bấm Mặc Tu Nghiêu một cái thật mạnh, đưa lưng về phía Hách Liên Huệ Mẫn và Gia Luật Dã, lấy ánh mắt ý bảo: Chàng giở trò quỷ gì?

Lực tay của Diệp Ly tuyệt đối không nhẹ, người Mặc Tu Nghiêu cứng đờ, khoa trương hiện lên trên mặt, nói: “A Ly còn đang tức giận sao? Bản vương biết Bản vương sai rồi. Chỉ cần nương tử cảm thấy không đúng cũng là sai, cho dù người trong thiên hạ nói là đúng, cái đó cũng là lỗi của bọn hắn. Nương tử ngồi.”

Trên khuôn mặt tuấn dật của hắn còn mang theo mặt nạ lạnh như băng ở một bên, cộng thêm uy danh của Định Quốc Vương gia, lúc này lại như trượng phu nhà bách tính đang tìm cách dụ dỗ thê tử, làm cho người ở bên ngoài nhìn thấy liền lộ ra vẻ cổ quái khác thường. Hách Liên Huệ Mẫn và Gia Luật Dã cũng kinh ngạc nhìn nhau một cái. Làm sao cũng không thể tin tưởng Định Vương lại làm trò trước mặt người ngoài như vậy.

Gia Luật Dã hơi hăng hái nâng lông mày lên, cười nói với Diệp Ly: “Vương phi, nhiều ngày không thấy nhưng phong thái của Vương phi vẫn như xưa.”

Diệp Ly mỉm cười gật đầu, rồi nói: “Gia Luật vương tử cũng không kém, vị tiểu thư này là. . . .”

Cũng không đợi Gia Luật Dã giới thiệu, Hách Liên Huệ Mẫn đứng dậy hành lễ theo Đại Sở với Diệp Ly, mới cười nói: “Tiểu muội Hách Liên Huệ Mẫn bái kiến Vương phi tỷ tỷ.”

Diệp Ly khẽ cau mày, nghiêng người tránh khỏi lễ của nàng ta, rồi cười nói: “Hách Liên tiểu thư gọi Bản phi là Vương phi được rồi. Nói đến, Hách Liên tiểu thư hẳn là lớn hơn Bản phi mấy tuổi đi, hai chữ tỷ tỷ này, Bản phi nhận không nổi.”

Lúc này Diệp Ly mới thấy rõ ràng bộ dáng của Hách Liên Huệ Mẫn này. Bởi vì là người Bắc Nhung, nên Hách Liên Huệ Mẫn cao gầy hơn các cô gái Đại Sở rất nhiều, nhưng thân hình thì cũng linh lung, tinh tế, không thấy chút bền chắc tráng kiện nào như cô gái Bắc Nhung ở trong ấn tượng, ngược lại thì ngũ quan hơi tinh sảo, lại có mấy phần thanh tú xinh đẹp của giai nhân Đại Sở. Chỉ là nàng một thân trang phục quý tộc Bắc Nhung màu hồng đào, mặt mang cười càng nhiều thêm mấy phần khí chất oai hùng gan dạ. Cũng có mấy phần giống với Mộ Dung Đình, nhưng mà chỉ gặp một lần, Diệp Ly đã hiểu Hách Liên Huệ Mẫn này hoàn toàn khác với Mộ Dung Đình không chút tâm cơ nào. Phía ngoài cởi mở thanh thoát chỉ là ngụy trang của nàng ta mà thôi, chỉ bằng cặp mắt cười kia vẫn chuyên chú ở trên mặt nàng, thì Diệp Ly đã biết bộ dáng không chút tâm cơ nào như vậy của nàng ta che giấu lai lịch không rõ ràng của mình mà thôi.

Nghe Diệp Ly nói…, Hách Liên Huệ Mẫn hơi sững sờ, rất nhanh liền kịp phản ứng, cười nói: “Vương Phi tỷ tỷ có điều không biết, Huệ Mẫn đã được ý chỉ của Hoàng đế Đại Sở, ít ngày nữa gả vào Định Quốc Vương phủ. Mặc dù không biết quy củ của Đại Sở, nhưng Bắc Nhung chúng ta là người vào cửa trước thì làm lớn, cho nên ta kêu một tiếng tỷ tỷ cũng hẳn là đúng đi.”

Diệp Ly trầm ngâm chốc lát, quay đầu lại nhìn Mặc Tu Nghiêu nói: “Vương gia, chúc mừng Vương gia, Hoàng thượng tự mình ban thưởng cho chàng một vị mỹ nhân đây, chắc Vương gia rất vui mừng đi?”

Mặc Tu Nghiêu vội vàng lắc đầu nói: “Nương tử hiểu lầm, Bản vương chưa bao giờ nhận được ý chỉ tứ hôn gì cả. Mới vừa rồi Bản vương còn đang suy nghĩ, chẳng lẽ Hách Liên tiểu thư là có hôn ước với Phụ Vương hay Vương huynh. Như vậy. . . Mặc dù Phụ Vương và Vương huynh đã mất từ lâu, nhưng Định Quốc Vương phủ còn một cuộc minh hôn, cho dù là một nửa thì cũng rất tốt, chỉ là phải làm phiền nương tử vất vả. Không biết. . . Hách Liên tiểu thư là thứ mẫu phi của Bản Vương hay. . . Tiểu Vương tẩu?”

Lời này vừa ra, cho dù là bình tĩnh như Gia Luật Dã cũng không nhịn được nữa, vẻ mặt nhăn nhó, mặc dù con gái Bắc Nhung không câu nệ tiểu tiết nhưng bị vị hôn phu mà mình nhận định chế nhạo như thế, Hách Liên Huệ Mẫn cũng không nhịn được nữa, sắc mặt khó nhìn lên. Cái gì gọi là ngươi chưa nhận được ý chỉ tứ hôn? Hoàng đế ở tại chỗ tứ hôn, thì căn bản chưa kịp viết chiếu thư, kết quả Mặc Tu Nghiêu đã nghênh ngang rời đi, nửa điểm cũng không có ý định nể mặt Hoàng đế và Bắc Nhung. Sau đó lại càng trực tiếp hơn, nhốt người truyền chiếu thư ở ngoài cửa, đương nhiên là không có chiếu thư tứ hôn rồi.

Ánh mắt Diệp Ly trong suốt, ngước lên, “Quả thật như thế?”

Mặc Tu Nghiêu nghiêm mặt nói: “Tâm của vi phu với A Ly như mặt trời chứng giám tuyệt không nói dối. Nếu Bản vương không để ý liêm sỉ cưới Hách Liên tiểu thư, liền phạt Bản vương thiên lôi đánh xuống, đoạn tử tuyệt tôn.” Dù sao hắn tuyệt đối sẽ không cưới Hách Liên Huệ Mẫn, thề cái gì thì đương nhiên cũng không có chút áp lực nào.

Nghe vậy, thần sắc Diệp Ly mềm mại một chút, ôn nhu nói: “Ta tin tưởng chàng là được, thề độc làm cái gì? Nếu như thế, chút nữa ta sai người ta chuẩn bị hôn lễ là được, nhưng mà. . . Rốt cuộc là Phụ Vương hay Đại ca, có muốn thỉnh Đại tẩu trở lại một chuyến hay không?” Đừng nói nàng làm bại hoại danh tiếng của Hách Liên Huệ Mẫn, người Bắc Nhung không quan tâm cái này nhiều. Huống chi nàng cũng không có ý định khách khí với cô gái muốn tranh đoạt nam nhân với nàng.

Hiển nhiên Mặc Tu Nghiêu hết sức hài lòng với việc Diệp Ly phối hợp, quay đầu lại nhìn về phía Gia Luật Dã ngồi ở một bên. Nói rõ ý, để cho hắn nói rõ, rốt cuộc Hách Liên Huệ Mẫn phải gả là Tiền Tiền Định Vương hay Tiền Định Vương.

Sắc mặt Gia Luật Dã xanh mét, Mặc Tu Nghiêu đã cột việc cưới Hách Liên Huệ Mẫn và lễ nghĩa liêm sỉ cùng nhau rồi, hiển nhiên là quyết tâm muốn giao Hách Liên Huệ Mẫn cho người chết. Nếu thật làm theo ý của hắn ta, vậy bọn họ mới là tiền mất tật mang. Hừ nhẹ một tiếng, Gia Luật Dã nói: “Định Vương, chắc ngài cũng rõ ràng ý tứ của Bản vương tử và Hoàng đế Đại Sở, ngài còn càn quấy như vậy có mất thể thống hay không?”

Mặc Tu Nghiêu còn ủy khuất hơn hắn, than nhẹ một tiếng, rồi nói: “Vương tử có điều không biết, tổ tiên của Bản vương có huấn (lời huấn giáo, dạy bảo), tuyệt đối không thể lấy con gái dị quốc vào cửa, nếu không liền không xứng làm con cháu của Định Quốc Vương phủ. Nhưng mà vì tình hữu nghị giữa hai nước của ta và ngươi, Phụ Vương và Vương huynh đã mất sớm nên cũng không bị quy củ của Định Vương phủ ảnh hưởng. Như thế chẳng phải là vẹn cả đôi đường sao?”

Vẹn cả đôi đường cái quỷ ấy! Gia Luật Dã không thể không thầm mắng ở trong lòng.

“Vương gia, Huệ Mẫn một lòng ngưỡng mộ Vương gia, vì sao Vương gia phải nhục nhã ta như thế?” Hách Liên Huệ Mẫn đứng dậy nhìn Mặc Tu Nghiêu u oán nói.

Mặc Tu Nghiêu thản nhiên nói: “Bản vương không có ý nhục nhã Hách Liên tiểu thư.”

Hách Liên Huệ Mẫn nói: “Đã như vậy, vì sao Vương gia lại lần nữa từ chối? Ta và ngài là danh chính ngôn thuận được Hoàng đế Đại Sở tứ hôn, mặc dù Hách Liên Huệ Mẫn ta không phải xuất thân hoàng tộc nhưng cũng là quý tộc Bắc Nhung, thuở nhỏ đã học văn tập võ, tự hỏi sẽ không bôi nhọ Vương gia.”

Mặc Tu Nghiêu nhìn Hách Liên Huệ Mẫn một chút, cúi đầu nhìn Diệp Ly ngồi ở bên cạnh mình, ôn nhu nói: “Kiếp này, Bản vương chỉ cưới duy nhất một mình A Ly. Hành động lần này của Hách Liên tiểu thư để ái phi của Bản vương ở chỗ nào?”

Ba người trong sảnh đều ngẩn ra, ánh mắt Hách Liên Huệ Mẫn phức tạp nhìn Diệp Ly một cái, nói: “Vương gia vì Vương phi, ngay cả Đại Sở cũng không để ý sao?”

Diệp Ly cau mày, nhìn Hách Liên Huệ Mẫn, nói: “Hách Liên tiểu thư nói gì vậy, không lẽ Vương gia chúng ta không cưới Hách Liên tiểu thư thì Bắc Nhung sẽ hưng binh xâm phạm nước ta?”

Đương nhiên Hách Liên Huệ Mẫn sẽ không thể không có đầu óc nói tiếp như vậy, chỉ là nhìn Mặc Tu Nghiêu nói: “Nghe nói xưa nay Định Quốc Vương phủ trung với triều đình, không lẽ Vương gia vì Định Vương phi muốn kháng chỉ sao? Vương gia sẽ không sợ các thần tử trên triều đình cho Vương Phi là họa quốc (người mang lại tai họa cho quốc gia) sao?”

Sắc mặt Mặc Tu Nghiêu trầm xuống, hình như rốt cục thu hồi nụ cười diễn trò mới vừa rồi. Nhàn nhạt nhìn Hách Liên Huệ Mẫn nói: “Bản vương thấy tài ăn nói này của Hách Liên tiểu thư không giống như là người Bắc Nhung, mà ngược lại ăn nói khéo léo giống như người Đại Sở chúng ta. Hách Liên tiểu thư, Bản vương chỉ muốn hỏi ngươi một vấn đề.”

Hách Liên Huệ Mẫn ngẩn ra, mặc dù nàng nghĩ, không biết vì sao mà rõ ràng hai ngày trước vô luận nàng nói gì, thì vẻ mặt của Định Vương đều ôn nhã mà đáp lời, bây giờ lại đột nhiên tức giận, nhưng vẫn gật đầu nói: “Vương gia xin cứ hỏi.”

Ở một bên, Gia Luật Dã nhíu nhíu mày, hơi cảnh giác nhìn Mặc Tu Nghiêu chằm chằm, cảm thấy lời hắn ta nói ra sẽ không phải là lời hay gì.

Chỉ thấy ánh mắt của Mặc Tu Nghiêu trong trẻo lạnh lùng nhìn chằm chằm dung nhan thanh tú xinh đẹp của Hách Liên Huệ Mẫn, cho đến khi nàng ta phải đỏ mặt quay đầu đi, mới nhàn nhạt phun ra một câu, “Hách Liên tiểu thư, ngươi không thể gả sao?”

Discussion20 Comments

  1. Nghe xong câu cuối của MTN ta muốn lật bàn, MTN lần này quá đủ phúc hắc đi, có cần phải diễn trò nhập tâm đến hủy hoại con nhà ng ta như vậy ko. Cho ĐQV phủ là bù nhìn hay sao mà ai muốn nhào thì nhào muốn nặn thì nặn chứ, hoàng đế thì là con khỉ j BN cũng chưa là con muổi j đâu mà cứ thí chọc vào MTN với DL .Xem ra lần này BN với tên hoàng đế cũng chỉ như con khỉ diễn trò cho vợ ck DL xem thôi

  2. Hay a cho câu không thể ga a chắc là HLHM này không thể gả được rồi nên mới ba lần bốn lượt muốn gã cho MTN ca a áng tiếc đáng tiếc đẹp như x mà không thể gả a hehehe. DLD này ở không không có chuyện gì làm nên mới kiếp chuyện với DL đây mà DL phải mau nghĩ ra kế gì đó làm cho tên DLD này ăn một cú đau thật là đau để trả thù mới được a

  3. Êu, rắc rối đến r nè :)))) hách liên huệ mẫn quả là không tầm thường à nhaz :))) tỷ mới rời thành có 5 ngày thôi mà trong phủ đaz sắp loạn r kìa. Muốn cưới nghêu ca ư??chả phải dễ đâu. Mình thích mấy câu nói của nghêu ca kinh khủng ^.^ chả phải hành động mà cũng có thể gián tiếp hạ gục đối phương. Hố hố muốn gả thì chỉ có thể gả cho người đã mất để vẹn toàn đôi bên. Đúng là vô cùng vô cùng sì nhục người bắc nhung =))))) muốn loạn ca cho loạn nè hé hé
    .
    Ca cũng tâm cơ quá nè, tung tin đồn ra cả kinh thành chả phải là muốn dụ dổ tỷ nhanh trở về phủ sao :)) há há ms có 5 ngày mà ca đã ko chịu nổi đc r kìa, đáng yêu ghê ^.^

  4. Miệng a Nghiêu cũng quá độc đi, con gái nhà người ta lớn lên mơn mởn như vậy mà a chê đó là giá ế “ngươi không thể gả sao?” ặc bà cô Hách Liên đang xấu hổ vì bị nhìn chăm chú chắc không thể ngờ được Định vương lại phun câu đó vào mặt, gương mặt mĩ nhân giờ chắc đổi sắc như tắc kè, từ đỏ ửng chuyển sang tái xanh hoặc màu tím gan heo vì tức giận mất. Đáng đời, ai bảo nói Ly tỷ nhà người ta là họa quốc. Mấy hôm trước ba hoa nhưng chắc không động đến Ly tỷ nên a Nghiêu cũng chẳng tức giận, vẫn bộ dáng ôn hòa đó thôi lần này nói xấu nương tử bảo bối nhà người ta không tức giận sao được.
    Ly tỷ có ghen nhưng chưa làm gì thì a Nghiêu đã xử lý tình địch rồi nha, chưa bao giờ nhận được ý chỉ tứ hôn, bỏ đi khi Mặc Cảnh Kỳ chưa kịp hạ chỉ, về nhà thì đóng cửa không cho người truyền chỉ vào có mà nhận bằng mắt. Càng ngày càng thấy a Nghiêu mặt dày phúc hắc, trước mặt người ngoài mà lời nói buồn nôn quá đi, một điều nương tử đúng, hai điều mình sai thể hiện hình tượng thê nô tuyệt đối, người như vậy sao có thể nạp thiếp vào nhà chọc nương tử tức giận chứ. Hách Liên mặt cũng quá dày đi, người ta đạp ra đến thế rồi mà vẫn nhào vô, cho xin Định vương không cưới người ngoại tộc, biện pháp của a Nghiêu chí lý lắm nha, muốn vào Định Quốc vương phủ vậy thì có hai lựa chọn kìa, hoặc cha a Nghiêu hoặc người a trai đã mất kia, người chết không cần chú ý quy củ quá đâu, rước thêm một bà cô ngoại tộc về cũng được.

  5. Nghiêu ca hài hước gớm, chửi xéo tiểu cô nương nhà người ta ế cơ đấy ;69 Chương này ngọt quá đi, cảm thấy Nghiêu ca tự nhiên lại thành thê nô si tình chính hiệu thế này @@ Thật ra thì cái cô Huệ Mẫn gì đấy cũng không phải là ngu, chỉ là lại gặp phải đôi vợ chồng gian xảo này, một bên mặt trắng, một bên mặt đen, quay cô ý như chong chóng ._. Không biết ông hoàng đế đầu tôm muốn làm trò gì nữa, vua gì mà ngu đến bực cả mình ;55 Cám ơn các nàng <3

  6. Đọc bao nhiêu truyện nữ cường đều rút ra một kết luận: nam 9 đều là sợ vợ cả, cho dù là Vương gia chiến thần hay Hoàng đế anh minh tài trí thống nhất giang sơn thì đều là bên ngoài lạnh lùng, nghiêm túc, ko ai ko sợ, nhưng đến trước mặt thê tử thì đều ngoan ngoãn biến thành thê nô cả. Bộ dáng ko phân biệt thị phi đúng sai như vậy thì làm sao có thể thay lòng đổi dạ đc cơ chứ. Cái gì nương tử cũng đúng, nếu có sai thì cũng là lỗi của người khác. Nghiêu ca à, huynh còn lời nào ngọt hơn nữa ko??? Chỉ cần câu này thôi thì đã làm cho tảng đá cứng rắn nhất cũng phải chảy ra chứ nói gì trái tim con người. ;67
    Mà công nhận miệng Nghiêu ca cũng độc thật, lúc đầu thì kêu người ta gả cho người chết, mà đó chỉ là Nghiêu ca đang đùa giỡn HLHM, nói lời nhẹ nhàng như vậy để nàng ta tự rút lui mà thôi, đến cuối cùng, khi ả ta trực tiếp chọc tới Ly tỷ thì công phu độc miệng của Nghiêu ca đã tăng lên cấp 10 rồi, hỏi thẳng: ko thể gả sao? Vậy thì chẳng khác nào nói nàng ta ko có ai thèm nên mới bám lấy Nghiêu ca, còn cầm hoàng quyền ra ép người ta cưới, mà người ta còn ko chịu nữa. Cái này còn nặng hơn cả trực tiếp tát cho ả một cái vào mặt. Nhìn khuôn mặt cảu ả biến thành tắc kè bông mà thấy tức cười quá ;29 Cái ả HLHM này đã vứt hết mặt mũi của nữ nhân rồi.
    Còn cái tên MCK kia nữa, rảnh rỗi quá cho nên mới tìm Định Vương phủ phiền toái phải ko??? Lại còn ngu ngốc đến mức tự biến mình thành con khỉ để người ta đùa giỡn nữa chứ. Nếu ta mà làm thần dân của tên này chắc ko dám ra đường gặp ai luôn, đế vương gì mà còn ngu hơn cả một đứa trẻ nữa, đã vậy đưa một đứa trẻ lên làm vua thì hơn, tránh cho người ta cười nhạo nước mình.
    thank nàng, love u ;23
    P/s: mỗi lần edit là lại vừa làm vừa chửi tên MCK ngu ngốc này, còn vừa bực mình nữa chứ ;70

    • Bớt nóng, trời đang bắt đầu nóng rồi, nàng hạ nhiệt đi không nóng chết đấy=)))

  7. Lãnh Nguyệt Nha

    haha k thể gả? mệt cho tu nghiêu nói đc câu này, a quá độc miệng, nói zạy con gái nhà ng ta sao chịu nổi? :v :v cái tên hoàng đế chết tiệt kia, rảnh rổi k có việc gì làm à? ng ta nói đây là điển hình ‘khôn nhà dại chợ’ chỉ lo nội đấu, mong cho tên cẩu hoàng đế chết mau đi, sống dai quá chật đất -_-
    tks các nàng <3

  8. Nghiêu ca cũng ác thật đấy, con gái nhà người ta mơn mởn thế kia mà vào trong miệng của ca lại thành gái già, gái ế là sao, quá không nể mặt người ta rồi. Cơ mà đáng đời, ả HLHM này đáng ghét thế không biết, mặt dày mày dạn, người ta đã cự tuyệt thẳng thừng thế rồi mà còn năm lần bày lượt mặt dày đến thúc đẩy tiêu thụ. Nếu thế thì cũng tạm chấp nhận vì theo như lời nàng ta nói là vì đất nước cái gì đó đi, nhưng lại còn châm chọc, chê bai nói xấu Ly tỷ, Nghiêu ca mà để yên mới lạ.
    Mà vụ tứ hôn này cũng đột ngột thật, không biết có phải GLD ăn no rửng mỡ muốn kiếm phiền phức cho Nghiêu ca nên mới bày ra hay không đây, mấy chương trước tuy có đáng ghét nhưng còn chấp nhận được, nhưng muốn ly gián Ly tỷ với Nghiêu ca là ta đã không thể chấp nhận được rồi, hừ, cứ đợi Nghiêu ca rảnh rỗi trừng trị hắn coi, nhàn cư vi bất thiện mà.
    Thanks nàng! ;23

  9. Được rồi, túm lại là rắc rối phiền toái này là do MCK cùng GLD rảnh quá gây nên, 2 kẻ này là ko thích sống yên ổn mà, cái lý do mà MCK đưa ra thật muốn đập vào mặt của hắn vài cái, chuyện hậu viện của Định quốc vương phủ mà cũng đòi dài tay với vào, Nghiêu ca chưa có ý kiến gì cơ mà, hậu cung của hắn làng nhằng 1 đống đó ko lo đi, mẹ cùng em trai tạo phản, vợ lạnh tâm, thiếp thì theo trai, vậy mà còn rảnh rỗi gây chuyện với người ta ah, xâm lăng ko giải quyết, hậu cung ko lo, tạo phản chẳng màng, mà cứ đâm đầu đi đấu vs Định quốc vương phủ, đúng là 1 ông vua bệnh hoạn điên khùng >”< GLD đó nữa, ko "cua" được Ly tỷ nên mới đâm thọt vào 1 cô thiếp thất này đây. Mà cái cô HLGM này cũng bị bệnh nha, con gái nuôi thôi mà tưởng mình là công chúa chắc, gà mà tưởng phượng hoàng ah, 3 hồi tỷ tỷ 4 hồi thiếp thân, lớn tuổi hơn Ly tỷ mà xưng hô kỳ quái, muốn cưa sừng làm nghé ak, dẹp mộng đi thôi, bị Nghiêu ca nói là xứng lắm, dám nói bậy về Ly tỷ còn mặt dày đòi gả cho Nghiêu ca mà, hừ. Thanks

  10. đọc mà chết cười với màn diễn kịch của 2 anh chị, hài không đỡ nổi, phu sướng phụ tùy, chồng 1 câu, vợ 1 câu mà bà Huệ Mẫn kia phải cứng họng… câu kết của anh Nghiêu cũng đáng sợ thật, con gái người ta mà nghe câu này thì còn mặt mũi nào nữa, anh cũng quá là quyết tuyệt đi.

  11. Haha ta chết cườj vớj câu hỏj của Nghiêu ca. Hỏj thật tốt haha. Káj mụ kia đúg là khôg bjết xấu hổ mà. Káj tên vươg tử kia nữa. Thật đág ghét. Toàn lũ thích gây chuyện

  12. tác giả của truyện này kỳ thiệt …. tại sao lại đặt tên con kia giống y hệt ta >0.< … ta vừa đọc truyện vừa nghĩ " chắc truyện không phải nói mình đâu ha … yên tâm… yên tâm… "
    A Ly và A Nghiêu song kiếm hợp bích là không ai đỡ nỗi =)) , cố lên … dô dô… dùng phun nước miếng nhấn chìm chết nó đi ( y như đang nói mình TT.TT)

  13. Hách Liên Huệ Mẫn lại là một con gián điển hình đi cùng với anh Gia Luật Dã kia, thật là xứng tầm ah. Mặc Cảnh Kỳ cũng hay thật, hắn biết là Định vương và tế tướng ở Bắc Nhung là kẻ thù không đội trời chung vậy mà hắn ta lại muốn gả con gái nuôi cho Định vương định phá hoại hạnh phúc nhà người ta, thật là đáng ghét mà ;96 ya ya ya ya muốn oánh cho mấy vị này một trận quá đi thôi á.
    Anh chị í định xử lý cái vụ này thế nào đây?!!! ta thì đọc muốn hộc máu đây ;75 cảm thấy từng lời nói của 2 mộng gián kia mà ngứa quá đi.
    Cảm ơn các nàng đã dịch truyện hem :3

  14. Tự nhiên ở đâu nhảy ra một cô Hách Liên tiểu thư, không biết bọn Bắc Nhung có âm mưu gì, cộng thêm lão hoàng đế hồ đồ. Mà lão ý cũng không hồ đồ, mà là quyết tâm gây chuyện với Định vương phủ. Làm vua mà không quan tâm đến những vấn đề trọng đại, chỉ toàn quan tâm vụn vặt, nhỏ nhen

  15. Gái già đợi gả

    Nghiêu ca phúc hắc dã man.mụ HLHM này cứ thích tìm nhục, phu thê người ta ân ái thế mà cứ muốn làm tiểu tam. Không gả được mới lao vào Nghiêu ca a, không cần Ly tỷ xử lý ca đã thể hiện bản thân rồi ;94

  16. Hai anh chị quá hợp nhau rôi, đều là miệng độc thích trêu chọc người khác đến mức thổ huyết mới thôi. Chỉ có phúc hắc như anh mới nghĩ ra chuyện minh hôn “Không biết. . . Hách Liên tiểu thư là thứ mẫu phi của Bản Vương hay. . . Tiểu Vương tẩu?” ôi trời ơi, cười té ghế luôn! Đây là cách từ hôn hay nhất và hài nhất trong các truyện ta đọc khi vương gia bị tứ hôn

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: