Chúng Tôi Ở Chung Nhà – Chương 16

29

 Chương 16: Cho anh ta một cái tát

Edit: Tiểu Ngọc Nhi

Beta: Tiểu Ngạn

Tiền Phỉ cố gắng nhìn kỹ, xác định mình không có nhìn lầm, vị nữ chính kia đúng là Quế Lê Lê, mà người đàn ông cô ta đang nắm tay khoảng trên dưới bốn mươi tuổi, hơi béo, bộ dạng có vẻ rất có tiền.

Tiền Phỉ rất nhanh quay lưng đi, tránh sang một bên.

Quế Lê Lê nắm tay ông chú giàu có kia đi qua sát người cô. Dường như toàn bộ lực chú ý của cô ta đều đang nhìn chằm chằm vào viên kim cương to như trứng chim bồ câu lấp lánh trên ngón tay, hoàn toàn không hề phát hiện ra bóng dáng củaTiền Phỉ.

Tiền Phỉ loáng thoáng nghe được ông chú kia hỏi: “Có thích không?”

Quế Lê Lê rất dịu dàng đáp lại: “Rấ thích, nhưng mà đắt quá!”

Ông chú vỗ vỗ tay cô ta: “Em thích là được! Đúng rồi, không phải em chọn trúng cái xe thể thao Lexus kia à? Tôi đã nói với người của đại lý xe rồi, tuần sau em có thể đi lấy xe về.”

Quế Lê Lê lại nói gì đó, Tiền Phỉ nghe không rõ, hai người đã dần dần đi cách xa.

Kết hợp với nội dung những cuộc cãi nhau lúc trước của Lý Diệc Phi và Quế Lê Lê mà cô đã nghe được, Tiền Phỉ cũng đã đoán được ông chú kia có khả năng chính là lão sếp trong truyền thuyết của Quế Lê Lê.

Cô đứng một bên vô cùng thổn thức, cảm thấy mình như đang xem một vở kịch mà nội dung của nó khắc sâu vào lòng người.

Bỗng nhiên cô có chút đồng tình với Lý Diệc Phi.

Nhìn ông chủ lớn nhà người ta tán gái kìa, vung tay bao nhiêu, vốn bỏ ra lớn, nào là kim cương to như trứng bồ câu nào là xe thể thao Lexus, còn anh chàng Lý Diệc Phi kia bây giờ chỉ là một viên chức nhỏ bỏ đi thuê phòng cùng người ta, cho dù bộ dạng anh ta đẹp nhưng da mặt cũng không thể làm cơm ăn, càng không thể coi là tiền để tiêu được, hơn nữa bản chất được chiều chuộng thấm vào tận trong xương kia, một chút việc nhà cũng không muốn làm, máy giặt tự động cũng không thèm đưa tay nhấn nút, quần áo động một chút là phung phí mang ra ngoài giặt khô. Vừa so sánh như vậy, Tiền Phỉ cảm thấy nếu mình là Quế Lê Lê, nói không chừng cũng chạy theo lão sếp kia rồi.

Sau khi về đến nhà, mí mắt của cô vẫn giật giật. Cô có ý muốn hỏi Lý Diệc Phi một chút có tính toán thế nào với Quế Lê Lê, có nên nói ra chuyện mình vừa trông thấy cho anh ta biết, cảnh cáo anh một chút hay không, nhưng lại cảm thấy nói ra quả thực quá đả kích Lý Diệc Phi, người này rất sĩ diện, nhất thời do dự.

Do dự rồi lại do dự, điện thoại của cô bỗng nhiên vang lên. Cô nhìn màn hình, sửng sốt.

Lại là Quế Lê Lê.

Tiếp điện thoại, cô nghe Quế Lê Lê ở đầu bên kia nói: “Tiền Phỉ, là thế này, tôi định chia tay với Lý Diệc Phi, ngày mai sẽ trở về chuyển đồ. Cô có thể giúp tôi nói với anh ấy, bảo anh ấy thu dọn đồ cho tôi không, ngày mai tôi sẽ đến chuyển đi.”

Tiền Phỉ giật mình, “Chuyện này, Quế Lê Lê à, sao cô không tự nói với Lý Diệc Phi? Loại chuyện này, để tôi truyền đạt không tốt lắm đâu!”

Quế Lê Lê hít hít mũi, ra vẻ tủi thân khóc nức nở: “Bây giờ tôi không có cách nào nói chuyện với anh ấy, anh ấy đã làm tôi quá tổn thương rồi!”

Tiền Phỉ bỗng nhiên nhớ tới một màn tình yêu cuồng nhiệt ở cửa ra vào mình thấy lúc sáng kia.

Nếu buổi tối không nhìn thấy cô ta, bây giờ nghe giọng điệu tủi thân như vậy, Tiền Phỉ cảm thấy mình nhất định sẽ mềm lòng. Nhưng cô ta đã tiếp nhận đồ tốt từ người đàn ông khác, nay lại còn có thể khóc bằng giọng dịu dàng như vậy, Tiền Phỉ cảm thấy thật bội phục. Đời người phải diễn, toàn bộ đều là kỹ xảo, lời này nói thật không sai, cô quả thực đã gặp phải diễn viên giỏi rồi.

“Quế Lê Lê.” Tiền Phỉ không muốn tiếp tục làm bánh bao cho người ta lợi dụng nữa, “Tôi chỉ là chủ cho thuê nhà, loại chuyện này tôi cảm thấy tôi không tiện truyền lời thay cô, cô vẫn nên tự mình đi nói với Lý Diệc Phi đi!”

Đang định cúp điện thoại, thì đầu bên kia Quế Lê Lê lớn tiếng gọi cô: “Tiền Phỉ! Cô chờ một chút!” Não Tiền Phỉ như bị đâm một cái, cũng đợi cô ta một chút.

“Tiền Phỉ! Tôi xin cô đó! Cô giúp tôi chuyển lời lần này đi được không! Xin cô! Nếu tôi gọi điện cho anh ấy, nhất định anh ấy sẽ ném hết đồ của tôi đi! Quần áo của tôi đều rất đắt tiền! Tiền Phỉ, cầu xin cô! Cô đi nói với anh ấy, khuyên nhủ anh ấy đời người có gặp cũng có chia xa đừng để anh ấy xúc động, sau đó giúp tôi thu dọn đồ một chút, được không?”

Giọng cô ta càng dịu dàng, Tiền Phỉ nghe thấy lại càng đau đầu.

“Quế Lê Lê, tôi là người ngoài cuộc, chuyện chia tay này cô hẳn nên giáp mặt nói rõ ràng với Lý Diệc Phi, bảo người thứ ba truyền lời như vậy, thì còn ra gì nữa, cô nói đúng không?”

Quế Lê Lê một mực cầu khẩn: “Cô giúp tôi đi Tiền Phỉ, tôi không dám gọi điện thoại cho anh ấy!”

Tiền Phỉ cảm thấy có chút phiền chán, “Quế Lê Lê, chuyện này tôi thật sự không tiện nhúng tay, cùng lắm tôi chỉ có thể giúp cô nói qua một câu, vậy nhé!”

Cúp điện thoại, Tiền Phỉ cảm thấy não mình ong ong đau.

Cô thở sâu, đi đến phòng Lý Diệc Phi gõ gõ cửa.

Trong tích tắc Lý Diệc Phi mở cửa ra, Tiền Phỉ cảm thấy dường như mình vừa xuyên qua thời không đến một niên đại hỗn loạn.

Phòng Lý Diệc Phi bừa bộn giống như vừa bị kẻ thù bên ngoài cướp sạch vậy.

Tiền Phỉ trợn mắt há hốc mồm: “Lý Diệc Phi, không phải chứ, phòng ở bừa bộn như vậy mà anh cũng ở được? Mỗi ngày còn có thể làm bộ dạng người tài ba đi làm, anh làm sao làm được? Anh thật đúng là làm cho tôi mỗi ngày đều thấy được mở mang đó!”

Lý Diệc Phi vẻ mặt lạnh lùng, “Đừng nói như thể cô chưa từng nhìn thấy phòng tôi là cái dạng gì!”

Tiền Phỉ giật mình. Lúc trước cô có từng nhìn qua cửa thấy anh đá bàn trà, nhưng khi đó lực chú ý của cô đều bị chân anh ta hấp dẫn, nên không để ý xem phòng anh ta rốt cuộc thế nào.

Tiền Phỉ không thể tin được hỏi: “Phòng của anh, từ lúc chuyển đến tới giờ, sẽ không phải là luôn bừa bộn như vậy chứ?”

Lý Diệc Phi nhíu mày nhìn cô, “Cô tới gõ cửa phòng tôi, không phải chỉ để bình luận vấn đề sạch sẽ của phòng tôi chứ?

Tiền Phỉ sửng sốt, nghĩ đến lời mình sắp phải nói, cảm thấy da đầu bắt đầu run lên.

“Là như vậy, Quế Lê Lê vừa gọi điện thoại cho tôi, nói….bảo anh thu dọn đồ của cô ấy lại, ngày mai cô ấy qua lấy….”

Giọng cô càng lúc càng nhỏ, bởi vì sắc mặt Lý Diệc Phi trở nên càng ngày càng tái mét!

“Cô ta có ý gì? Sao không tự mình gọi điện thoại cho tôi?”Anh ta lạnh lùng hỏi.

Tiền Phỉ nhất thời không dám chống lại đôi mắt lửa giận phừng phừng kia của tên này, ánh mắt nhìn loạn ra xung quanh: “Chuyện này tôi nào biết được, đây là chuyện giữa hai người, tôi chỉ truyền lời, anh đừng trút giận lên người vô tội đấy!”

Lý Diệc Phi cười lạnh hai tiếng, sau đó lùi lại, mở to cửa ra nhường bước, “Không phải cô ta nói với cô, thu dọn đồ của cô ta sao, vậy cô mau vào thu dọn đi!”

Tiền Phỉ sửng sốt, hai người này sao có thể vô lại như vậy chứ?

Cô không thể nhịn được nữa: “Hai người các anh không bị gì chứ? Các anh muốn chia tay hay muốn sống muốn chết, có thể đừng kéo theo tôi đựơc không? Tôi chỉ là một thành viên bình thường trong nghìn nghìn vạn vạn chủ thuê nhà thôi, tôi không kiêm chức ở ủy ban hòa giải đâu? Như vậy đi, lời cần chuyển tôi đã chuyển, có thu dọn đồ hay không là chuyện của anh, có tới lấy đồ hay không là chuyện của cô ấy, hai người cứ quên tôi đi! Tạm biệt!” Nói xong, cô mang theo tim gan bị chấn kinh của mình vịn tường trở về phòng.

Cô ở trong phòng đợi, bỗng nhiên nghe được bên ngoài vang lên tiếng âm thanh hoãn loạn. Chờ đến khi yên tĩnh, cô lặng lẽ mở cửa nhô đầu ra xem.

Vừa nhìn thấy, cô tức muốn chết.

Lý Diệc Phi ném toàn bộ đồ đạc của Quế Lê Lê ra phòng khách, chất thành đống lớn.

Cô nhịn rồi lại nhịn, áp chế cơn tức, từ phòng bếp tìm vài cái túi đựng rác màu đen cỡ lớn, rồi nhét đồ của Quế Lê Lê vào.

Trong lúc cô đang thu dọn, cửa phòng Lý Diệc Phi mở ra, anh ta giống như dùng vô ảnh thủ (một chiêu thức võ công) ném hết đồ của Quế Lê Lê ra, trong đó còn có nước hoa, rơi trên mặt đất phát ra tiếng loảng xoảng, doạ cho lá gan Tiền Phỉ run rẩy, chỉ sợ bình nước hoa thuỷ tinh kia không cứng rắn một chút lăn lộn như vậy sẽ vỡ nát.

Tiền Phỉ nhìn phòng khách vừa dọn xong thoáng cái đã bừa bộn, lại nhìn kem và lotion dưỡng da trong tay Lý Diệc Phi đang định ném ra, cô lập tức không nhịn được giận, lớn tiếng ngăn lại: “Lý Diệc Phi anh dám ném thử xem! Tôi sẽ báo động nói anh đùa giỡn lưu manh đấy!”

Cô thật muốn hỏi Lý Diệc Phi, người nhà anh không dạy anh khi ở nhà người khác phải có đạo đức hiểu lễ phép không được làm loạn sao?

Cô tức giận nói: “Được rồi anh đừng ném nữa! Tôi đi vào trực tiếp dọn được chưa? Anh có thể tích chút đức cho căn nhà của tôi không!”

Cô kéo túi rác màu đen, khắc chế không cho mình chảy máu não, từng bước cắn răng đi vào phòng Lý Diệc Phi.

Cô vừa nhặt đồ trên đất nhét vào túi to, vừa oán hận nghĩ: Lúc trước tại sao mình có thể tai điếc mắt mù đem phòng ở cho hai kẻ dở người này thuê cơ chứ!

Tiền Phỉ tiện tay, khi thu thập đống đồ phế phẩm của Quế Lê Lê, nhìn chỗ nào loạn thì thuận tay dọn dẹp một chút. Chờ xử lý xong đồ đạc của Quế Lê Lê, thì phòng Lý Diệc Phi cũng được cô dọn dẹp chỉnh tề. Lúc cô đứng dậy mới ý thức được vấn đề này, Tiền Phỉ hận bản thân đến sắp hộc máu.

Thật muốn giả vờ nổi điên làm cho cái phòng này loạn lên giống khi nãy quá!

Cô mang mấy cái túi đen để ở phòng khách, chờ ngày mai Quế Lê Lê đến lấy.

Buổi tối cô có hơi mệt, vừa nằm lên giường đã ngủ thiếp đi. Một giấc này cô ngủ khá sâu. Ngày hôm sau khi cô đang ngủ thì bị tiếng khóc chói tai của con gái đánh thức.

Đã có máy trợ thính cách âm, song cô vẫn cảm nhận được tiếng người khóc lóc như sóng âm cá heo vậy.

Cô rút máy trợ thính ra, xoay người rời giường, vừa thay quần áo vừa nghe tiếng khóc tê tâm liệt phế của Quế Lê Lê ngoài cửa.

“Lý Diệc Phi, vì sao anh lại như vậy? Anh dựa vào cái gì nói em là người đàn bà hư hỏng? Anh dựa vào đâu nói trong mắt em chỉ có tiền? Em chỉ muốn cho bản thân sống thoải mái một chút, đối xử tốt với mình một ít, như vậy cũng là sai sao? Em còn muốn chia tay trong hòa bình với anh, nhưng vì sao anh lại như vậy? Chẳng lẽ nhất định phải đánh nát nốt chút tình cảm cuối cùng của chúng ta anh mới cam tâm sao?”

Cô vừa lắc đầu, vừa nghe Lý Diệc Phi nói: “Cô không phải thứ đàn bà hư hỏng? Không phải thì thằng cha chờ dưới lầu kia là ai? Cô tưởng tôi không biết đúng không, lão ta không phải là lão sếp của cô sao? Cô bảo lão ta lên đây!”

Chợt nghe được bên ngoài có tiếng hét, cô sợ hai người thật sự động thủ đánh nhau, không quản đến chuyện rửa mặt nữa, lập tức mở cửa phòng xông ra ngoài.

Thì ra là Lý Diệc Phi muốn đi ra cửa, Quế Lê Lê liều mạng ngăn cản.

Tiền Phỉ nhẹ nhàng thở ra.

Cô nhất thời không biết có nên lui về phòng hay không.

Quế Lê Lê nhìn thấy cô, khóc lóc gọi: “Tiền Phỉ cô đừng ngốc đứng ở đó nữa! Mau tới giúp tôi kéo anh ấy lại!”

Tiền Phỉ nhìn bộ dáng Lý Diệc Phi, quả thật là muốn lao xuống lầu, vội vàng chạy tới hợp sức với Quế Lê Lê kéo anh về.

Lý Diệc Phi gào lên với cô: “Tiền Phỉ chuyện này không liên quan tới cô, cô buông tôi ra!”

Quế Lê Lê cũng kêu lên: “Tiền Phỉ, cô nhất định phải giữ chặt! Ở đây giao cho cô, tôi đi trước đây!” Nói xong vội thả tay ra.

Tiền Phỉ lập tức cảm thấy sức nặng cùng khí lực toàn thân Lý Diệc Phi thoáng cái đều chuyển hết sang người mình. Còn Quế Lê Lê thì vội vàng chạy về phía cửa.

Khi chạy tới cửa, cô ta dừng lại, quay đầu, cực kì chua xót nói với Lý Diệc Phi: “Diệc Phi, chúng ta cứ như vậy đi, có lẽ chia tay đối với chúng ta đều là chuyện tốt! Anh đừng đi xuống tìm ông ấy, được không? Em thật sự không muốn nhìn thấy bất kì ai trong hai người phải chịu thương tổn vì em! Diệc Phi, em biết anh làm như vậy là vì còn chưa từ bỏ được tình cảm của chúng ta, chưa từ bỏ được em, nhưng tính cách hai ta thực sự không hợp! Tuy rằng em yêu anh như vậy, nhưng em quyết định, chúng ta chia tay đi! Kể từ hôm nay, anh hãy quên em đi!”

Nói xong những lời này, cô ta đẩy cửa rơi lệ tiếp tục chạy.

Tiền Phỉ cảm thấy mình thật lòng phục Quế Lê Lê, quá giỏi rồi, diễn kịch như thật.

Cô cảm giác Lý Diệc Phi gần như sắp tức điên rồi.

“Fuck, tôi không bỏ được cô! Con mẹ nó ông đây không chịu nổi cảnh cô cắm sừng lên đầu ông đây đấy!”

Anh vừa đẩy Tiền Phỉ vừa gào lên: “Tiền Phỉ cô buông ra cho tôi! Cô buông ra! Con mẹ nó cô có phải là phụ nữ không vậy, khoẻ như vậy làm gì?”

Tiền Phỉ mới sáng sớm chưa hiểu gì đã bị hai người này làm cho đầy một bụng tức giận, khi ba chữ ‘con mẹ nó’ rơi vào tai, làm bay mất chút tính tình tốt đẹp cuối cùng của cô.

Cô ưng thuận buông Lý Diệc Phi ra.

Giây tiếp theo, cô cũng không biết chính mình tại sao lại bị nhân vật chính điên khùng trong phim Hàn nhập thể, trực tiếp quăng một tát lên mặt Lý Diệc Phi.

Lý Diệc Phi phút chốc ngây ngẩn cả người.

Anh ta che mặt, ánh mắt mở to giống như nhìn thấy người ngoài hành tinh xâm lấn Trái Đất, “Cô đánh tôi? Con mẹ nó Tiền Phỉ thế mà lại dám đánh tôi?”

Tiền Phỉ nghe anh ta còn nói tiếp “Con mẹ nó”, không hề nghĩ ngợi, lại quăng thêm một cái tát nữa.

Bàn tay này bị Lý Diệc Phi chặn lại giữa không trung.

Lý Diệc Phi nắm cổ tay cô, không thể kiềm chế cơn giận hỏi: “Tiền Phỉ cô điên rồi sao?”

Tiền Phỉ vùng thoát khỏi tay anh ta, “Lý Diệc Phi, mặc kệ anh ở nhà được nuông chiều từ bé ra sao, nhưng anh đang ở nhà tôi, anh còn nói con mẹ nó con mẹ nó tôi không để yên đâu! Chính bản thân anh cũng có mẹ, anh hi vọng mẹ anh không có việc gì thì cứ bị người ta lôi ra gọi tới gọi lui sao?”

Lý Diệc Phi nhìn chằm chằm Tiền Phỉ, ánh mắt giống như muốn nuốt chửng cô. Trong một cái chớp mắt Tiền Phỉ thậm chí cảm thấy tên này sẽ vung tay đánh trả mình.

Nhưng may mắn anh chỉ trừng mắt lườm cô, cô cũng cứng đầu đối mặt. Thẳng đến khi cô bị anh ta trừng tới mức vẻ ngoài hùng dũng cũng bắt đầu run lên, thì cuối cùng anh ta cũng xoay mặt sang chỗ khác.

Trong phòng bỗng nhiên trở nên rất tĩnh lặng.

Tiền Phỉ yên lặng nhìn Lý Diệc Phi. Từ bên cạnh nhìn sang, cô thế mà lại nhìn thấy ở đáy mắt anh ta ánh lên chút hoài niệm và ưu thương.

Lòng của cô nháy mắt mềm nhũn.

Anh ta vừa bị bạn gái gióng trống khua chiêng bắt cá hai tay đòi chia tay, cô lại tát anh ta một cái còn nói ngoan độc như vậy, trong lòng anh ta nhất định rất đau khổ.

Trong lòng cô không đành lòng, nhỏ giọng ngập ngừng nói với anh: “Thật xin lỗi…”

Lý Diệc Phi không để ý đến cô, liếc xéo cô một cái rồi xoay người về phòng đóng cửa.

Tiền Phỉ đứng ở phòng khách, nhìn đống đồ vẫn còn nguyên của Quế Lê Lê – cô ta vừa chạy chối chết, nên cũng không cầm đi cái gì.

Trong lòng cô cảm thấy bất mãn, chuyển hết mấy túi ro ra ngoài cầu thang, lại nhắn tin cho Quế Lê Lê, nói đồ đạc đều để ở cửa nhà, bảo cô ta lặng lẽ tới chuyển đi, đừng vào nhà nữa.

Một lát sau, Quế Lê Lê gửi lại cho cô một tin: “Anh ấy có ổn không?”

Tiền Phỉ nhìn câu hỏi của cô ta, cảm thấy vô cùng phiền chán. Cô cảm thấy điểm ấy của Quế Lê Lê thật giống với Uông Nhược Hải, đều làm cho người ta càng thêm chán ghét, nếu đã quyết định chia tay thì cũng đừng ra vẻ “Tôi còn quan tâm anh” này nọ chứ.

Cô hồi âm cho Quế Lê Lê: “Khi nào cô trở về lấy đồ, nhớ đặt chìa khoá ở thảm chùi chân trước cửa ra vào.”

Vài giây sau, Quế Lê Lê gửi tin: “Tiền Phỉ, mấy ngày nay cô giúp tôi chăm sóc anh ấy một chút được không? Tôi đột ngột bỏ đi, tôi sợ anh ấy không buông bỏ được.”

Tiền Phỉ nhìn tin nhắn, bỗng nhiên vui vẻ. Cái kiểu tự cho mình hơn hẳn người khác của cô bạn này bắt đầu phát tác sắp giống với bệnh tâm thần phân liệt rồi.

Cô nhắn lại: “Trước hết, cô tự chăm sóc bản thân mình cho tốt đi. Tôi có chút việc, không nói nữa.”

Cô ném di động lên sô pha. Bỗng nhiên cảm thấy cánh tay hơi đau. Vén tay áo lên thì thấy cánh tay xanh tím một mảng, đều do ban nãy khi kéo Lý Diệc Phi bị anh ta bóp chặt.

Tiền Phỉ nghiến răng nghiến lợi nhìn vết bầm trên tay mình, càng lúc càng giận, bỗng nhiên cảm thấy không còn áy náy vì cái tát kia nữa. Thậm chí cô cảm thấy vừa rồi mình khi đánh miệng độc kia nên tăng thêm chút lực nữa mới phải.

 ———————————–

LINK COMMENT FACEBOOK (Khuyến khích comt tại web)

CÁI GỌI LÀ YÊU HẬN, CẦU KHÔNG ĐƯỢC, BỎ KHÔNG NỠ, YÊU KHÔNG ĐƯỢC, HẬN KHÔNG ĐÀNH!

Discussion29 Comments

  1. chưa thấy ai như quế lê lê còn giả bộ chia tay nhưng còn yêu, cứ như cô ta mới là ng bị hại vậy. khi nào thì LDP thik Phỉ phỉ nhỉ.

  2. Hồng Hạnh Lê

    phải công nhận bà chị QLL nói mà như hát á, ảo tưởng sức mạnh dễ sợ, làm như mình có giá lắm ko bằng. tội chị phỉ nhà mình tự nhiên không không bị dây vô, bầm tay nữa chớ. chị tát cái đã thiệt lẽ ra còn phải đem đống đồ của bà QLL đập vô mặt mới hả cơn tức… thôi cho ba chị kia bay lun đi. bắt đầu đoạn sống chung bồi dưỡng tình cảm của 2 anh chị. cố lên chị phị đào tạo cho anh LDP thành thê nô chính hiệu đi… truyện rất hay cảm ơn bạn rất nhiều

  3. Trời ơi, có ai như ta vừa đọc vừa lăn lộn với cái dòng suy nghĩ cực kỳ k hợp hoàn cảnh của Tiền Phỉ =))))) Còn nghĩ cái gì mà nếu mình là QLL, cũng nhịn k được mà chạy theo lão sếp kia =))))) Cho xin đi, bà chị mà có thể bất chấp kinh tởm mà đi theo mấy ông gia bụng phệ thì cũng chẳng thành chị của ngày hôm nay đâu ạ =))) Tội nghiệp mụ Phỉ, mới có hai mươi mấy cái xuân xanh, chỉ vì cái cặp đôi hoàn cảnh dở hơi kia mà phải đeo máy trợ thính sớm đến mấy chục năm =)))))
    Mụ QLL thật là hết biết, giả bộ thâm tình làm cái gì cơ chứ, còn có ai k biết con ng ả ta như thế nào sao, hay là chính ả ta cũng k đủ dũng khí thừa nhận bản thân lẳng lơ lười nhác giả tạo??? Mà cái bản tính 3 phải của bà Phỉ đúng là hết nói nổi luôn, làm cho ng ta vừa tức vừa buồn cười. Trong con ng mụ Phỉ quả thật là cả 1 đống những mâu thuẫn, ai có thể gộp chung cái bản tính thánh mẫu ba phải với cái tát dứt khoát đến nổ đom đóm mắt này cơ chứ, cứ như ng máy được cài đtặ chế độ cứ nghe đến “con mẹ nó” là bạo phát ấy. Đáng đời lão LDP cái tội đẩy vụ thu dọn đồ cho QLL cho mụ Phỉ, mà cũng đáng đời mụ Phỉ phải dọn dẹp vì cái bản tính cả nể đến ngốc nghếch, còn QLL, thôi ta cũng chẳng rảnh mà nguyền rủa nàng ta, phải cặp kè với lão béo bụng phệ còn k phải là cái giá quá thảm, tự đẩy mình xuống hố à =))))

  4. Sợ mụ QLL này quá, em yêu anh , em yêu anh, nhug mà em yêu cái nhẫn kim cương và cái xe hơi hơn cho nên ngàn lần xin lỗi anh nhé anh yêu, vãi cả diễn kịch ạ, cho mụ này đi thi diễn xuất, đảm bảo đứng hạng 1 luôn, chỉ khổ mỗi cho TP, bầm dập hết cả ngưởi, đã thế sau này còn phải hứng luôn gã LDP này giùm nữa chứ =)) há há

  5. xong. cuối cùng đi đôi tiểu thư – công tử cũng chia tay. ừm, có vẻ không yên bình lắm nhỉ? QLL 1 bộ dạng anh rất tốt nhưng em rất tiếc, aiz, đúng là đọc mà ngứa ruột với cô nàng này mà, chia tay thì cứ chia tay, lại còn có bộ dạng quan tâm người yêu cũ? giả tạo. còn LDP này k biết là còn chưa dứt tình được hay là do cay cú bị căm sừng nữa. hẳn là anh ta có chút k nỡ bỏ QLL này, con người LDP có lẽ tình cảm hơn QLL chỉ biết có mấy thứ vật chất phù phiếm kia. TP lần này tự nhiên bị cuốn vào trận này cũng khổ thật, ai biết toàn trai xinh gái đẹp mà chia tay cũng thô lỗ quá chừng. mà cái tát kia của TP tuy cũng giúp LDP tỉnh người nhưng cũng hơi…thực ra thì căn bản cái câu “con mẹ nó” dạo này cũng hơi phổ biến mà. tỷ đúng là thánh mẫu có khác :))). thank nàng nha

  6. Việt Anh Vịt

    Tỷ cũng quá là … rồi, chuyện của 2 ng đó thì kệ đi có liên quan gì, tỷ giải quyét chuyện của tỷ đi mới đúng chứ
    Con bé QLL phải nói là diễn viên tài năng, k đi làm diễn viên hơi phí, nước mắt như có van, thích cai mở chảy ồ ồ được ngay

  7. đọc chương này mà thấy nổi da gà, sao trên đời lại có những ng điêu ngoa tự huyễn hoặc về bản thân đến vậy đc nhỉ?sợ bà QLL này ghê đáng ra bả nên làm diễn viên mới đúng, tham tiền, lười biếng,lăng nhăng mà còn làm như mình là thánh mẫu nhờ ng khác chăm sóc cho bạn trai cũ sax cho xin đê.chia tay rồi vậy là LDP với TP đến với nhau đc rồi.

  8. Sao trên đời này lại có thể tồn tại loại người như QLL đưọc nhỉ. Lúc đầu không biết còn trách LDP không quan tâm đến bạn gái thật, về sau thì mới cảm thấ LDP đáng thương, bị bạn gái cắm sừng mà còn tỏ vẻ em yeu anh nhưng em không thể từ bỏ mấy cái nhẫn kim cương và mấy cái xe lexus. Đọc chương nayc thạt sự tức bốc khói luôn, đã thế cinv làm ra như thể cong quan tâm tới LDP lắm zay. Nếu quan tâm thì tự đi mà làm, sao lại nhờ TP làm gì. Dù khá ồn ào nhưng tống được con mụ này ra khỏi cửa là tốt rồi. Đây lag ần đầu tiên thấy thánh mẫu chúng ta đánh người đấy. Nhưng đúng với hình tượng thánh mẫu, đán người ta xong mà mình còn áy náy lương tâm xin lỗi nữa chứ, sẵn đó phát huy tối đa rước tên này về nhà luôn!

  9. Cuối cùng thì cũng có một đôi chia tay rồi, nhưng với cái trình độ diễn kịch với hoang tưởng của QLL thì sau này mà TP với LDP có thành đôi chỉ sợ con nhỏ này sẽ về phá đám thôi. LDP tuy bị cắm sừng có đáng thương thật đấy nhưng đọc chỉ thấy đáng ghét thôi, chuyện hai người chia tay mà cứ làm như là chuyện của TP ấy, cái đôi này đúng là cực phẩm mà.

  10. Chả hiểu sao LDP có thể sống cùng một người như QLL được nhỉ. Đã ham tiền mà còn giỏi diễn kịch,chắc vì giỏi mới lừa được thiếu gia như LDP. Mà với tính cách 2người này thì chia tay là không phải chuyện mới lạ r. Không biết đến khi nào TP mới nhận ra bản chất tên HTN mà đóng gói đá văng hắn đi. Thật ta ta rất đồng ý với TP lẽ ra phải dùng sức thêm nữa mới đòi được lợi tức bị LDP đàn áp

  11. Ec ec.QLL nay cho mjh la cai gi chu.con noi LDP k bo dc co ta.dung la tu phu qua muc ma.con TP sao hom nay lai lao the nhi.con tat
    anh phi may cai nua chu.hehe
    ps tks nang nhe

  12. ối mẹ ơi, đã theo sếp già lắm tiền rồi mà làm ra vẻ si tình ghê lắm ý, “tôi nhờ chị chăm sóc anh ý” đọc đến câu này chỉ muốn ném ngay cái đt vào mặt mụ này thôi. hôm nay mới đc mục sở thị căn phòng của hai vị thiếu gia, tiểu thư này, =)) ra ngoài trông gọn gàng đẹp đẽ như ai, về nhà lại sống trong ổ chó. Hóa ra bạn LDP tức chẳng qua là mình bị cắm sừng, cũng phải thôi, thiếu gia đẹp trai bình thường đi đến đâu gái theo đến đấy, mà bây giờ bị bồ đá để đi theo sếp bụng bự =)) đáng đời ai bảo anh ko có kim cương ai bảo anh ko có ô tô
    tks nàng^^

  13. Cái con mụ Quế Lê Lê này đúng là không còn gì để nói, kiểu vừa ăn cướp vừa la làng. Cái thể loại sướt mướt này cho đi nhận giải Oscar là chuẩn luôn. Phỉ Phỉ đúng là tai mềm, nghe được vài câu đã giúp người ta, đã thế còn phải phục vụ lại bị ăn chửi, chịu luôn >< . Cái quả ra đi không biết xấu hổ này của QLL mà sau vẫn còn ảo tưởng mặt dày quay lại nữa, chịu luôn. Lại còn LDP thích trút giận lên người khác, chắc anh cũng chả còn tình cảm gì với mụ kia, chỉ tại sĩ diện đàn ông bị cắm sừng nên tức giận thôi. Công cuộc đưa anh vào khuôn khổ của Phỉ Phỉ còn dài dài. Tks tỉ nhé

  14. hô hô cảnh kinh điển cuối cùng cũng tới :)) bé Lê Lê k uổng bệnh nhân hoang tưởng trốn trại mà :)))) 1 đôi đã hi sinh anh dũng, còn lại đôi ngưu lang – thánh mẫu kia nữa thôi :)))))

  15. cô em QLL hát tuồng hay thật chỉ tội nghiệp bạn Phỉ Phỉ đáng thương bị thương tích vô duyên

  16. “Rấ thích, nhưng mà đắt quá !” >> “RẤT THÍCH”
    “Nếu buổi TỐI không nhìn thấy cô ta, …” >> “BUỔI SÁNG” chứ nhỉ ??

    Chồi, ít có ai có bản lĩnh tự tin như chị lê như vậy đâu nha, siêu tự tin luôn, ta nghĩ bạn Diệc Phi điên cuồng như thế kia là tức bởi lời nói ả ấy chứ, chứ ảnh có muốn xuống oánh thằng cha béo kia đâu, khổ cho Tiền Phỉ, khi không cho cặp này mướn nhà, suốt 15 chương chịu đủ hành hạ, tai ương từ hai người này =)) ~ ngủ không yên, lại bị sai làm culi, lại phải bị đổ oan bao nhiêu lần, lại được xem phim tình cảm kiêm hành động miễn phí nữa, tốn bao nhiêu là tiền =)) ~ một cặp đã thanh trừ, còn một cặp nữa, hơi bị lâu a. Thấy mụ Lê nhắn tin cho Tiền Phỉ muốn ói ghê, vì Tiền Phỉ không phải người hay xía vào chuyện người khác, nếu không chắc chỉ đã chửi thẳng vào mặt mụ Lê rồi, diễn quá giỏi, lại còn buồn nôn thế kia.

  17. Với QLL chỉ có 2 từ quá ” bái phục” thật ra ngoài đời thật có rất nhiều dạng người như mụ ấy.

  18. Phạm Hải Lương

    Vẫn còn tiếc cái con dở hơi đấy hay sao mà buồn nhỉ? Hay là tức vị bị cắm sứng thôi? Túm lại là chiến dịch thành công 1/2, anh tự do rồi còn chị nữa thôi :D.

  19. QLL la dien hinh cac co gai ham tien , tha di theo may ong Gia xep de co tien thoi, ta thay cai nay that giong ban than nhi

  20. Nakashima Miharu

    Cuối cùng vẫn cảm thấy Quế Lê Lê và Hồ Tử Ninh hợp nhau hơn (về độ mặt dày). Có điều Quế Lê Lê là một nhân vật đáng thương. Cô ta tự tin thái quá và hoang tưởng về mình quá nhiều, người như Quế Lê Lê rất khó chấp nhận thực tế và cái sai của bản thân. Tuy nhiên Quế Lê Lê không đáng để đồng tình. Còn Hồ Tử Ninh là tuýp nhân vật xấu và tham vọng. Anh ta biết rõ sự xấu xa của bản thân nhưng lại cho đó là đúng, người này lại rất đáng trách và cần ăn đánh đến khi tỉnh ra. Tiền Phỉ lại có vẻ rất hợp với công việc giúp việc hoặc lao công vì rất biết nghe lời, bị sai khiến như thế mà vẫn làm theo, thật không thể khen Tiền Phỉ là thánh mẫu được. Lý Diệc Phi lại là một công tử chính hiệu, và còn khá ấu trĩ….

  21. Quế Lê Lê rất dịu dàng đáp lại: “Rấ thích, nhưng mà đắt quá!”, ————Rất thích, QLL diễn kịch giỏi thiệt, tình nồng ý mật với người khác mà, gọi cho TP khóc thut thít thấy ghê, LDP ở dơ thiệt, ra ngoài bóng loáng ở nhà là chuột chù

  22. kiều anh nguyễn

    Ờ, thấy QLL với HTN hợp nhau thiệt đoá, coi bộ tác giả phải xem xét cho ending cặp này thành đôi nha.
    Miệng thì QLL luôn nói yêu DP, nhưng mà người ta tặng nhẫn kim cương, xe hơi thì vẫn đưa tay ra nhận, may mà giờ DP không được ông ba chu cấp, chứ nếu không chắc hai người này đã cứoi nhau rồi, không đến lượt TP nhà ta

  23. Ớ, ngạc nhiên toàn tập trước sức tưởng tượng vô cùng phong phú của bạn QLL, nào thì”em không muốn một trong hai người tổn thương vì em….” Đúng là ngàn chấm với cô nàng này. Cặp này chia tay rùi, lưu lại một cảm giác nhẹ nhõm, không bít khi nào đến cặp TP – HTN để hai bạn LDP và TP mỗi ngày xích lại gần nhau một tí đây nhỉ??? Tks a lot!

  24. Thế là cặp này chia tay rồi, không biết khi nào anh Phi và chị Phỉ mới thành đôi đây ta. Giờ anh Phi và chị Phỉ ở chung nhà không có kẻ thứ 3 chẳng mấy chốc mà lửa gần rơm lâu ngày cũng bén đâu. HIHi ngóng tới ngày 2 anh chị ăn thịt quá. hihi :D

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close