Chúng Tôi Ở Chung Nhà – 10

37

Chương 10: Phải học tập thật tốt

Edit: Gấu Mèo

Beta: Tiểu Ngạn

Não Tiền Phỉ run lên một cái, lại dùng dáng vẻ khi cãi nhau với Diêu Tinh Tinh thêm chút rượu gan cũng to hơn: “Chủ tịch Lâm, ngài quá khiêm tốn, nếu tôi có thể giống như ngài, hơn ba mươi tuổi đã sở hữu một khách sạn tiếng tăm như thế, đừng nói cho tôi về nằm đất, dù bảo tôi nằm sấp trên đường ray tàu hỏa cũng được!”

Chủ tịch Lâm cười đến mức nếp nhăn trên khóe mắt cũng giãn ra, “Sao mà tôi hơn ba mươi tuổi được chứ? Lão đây đã hơn năm mươi tuổi rồi!”

Vẻ mặt Tiền Phỉ rất thành thật, “Thật hay giả? Chủ tịch Lâm, nếu khi tôi năm mươi, có thể giống như ngài đây nhìn như hơn ba mươi tuổi, đời này sống thật quá đáng giá!”

Chủ tịch Lâm cười đến đỏ mặt rời đi. Trước khi đi còn cố ý hỏi danh thiếp của Tiền Phỉ.

Chủ tịch Lâm đi rồi, Lưu Nhất Phong người phụ trách dự án của công ty Tiền Phỉ  lắc lư đi tới, vỗ vai cô nói: “Tiểu Tiền, thật là nhìn không ra, rất biết ăn nói đấy! Sớm biết thế này thì vừa nãy đã để cô phát huy trên bàn tiệc rồi, cũng không cần để tôi với lão Diêm uống với chủ tịch Lâm đến mức người trước ngã xuống, người sau tiến lên rồi! Cô nói mấy người mở khách sạn sao có thể uống được kinh như vậy?” Lão Diêm là người phụ trách tổ dự án bên công ty Lý Diệc Phi.

Tiền Phỉ cười cười, quay đầu lại thấy Lý Diệc Phi và những đồng nghiệp khác trong công ty anh ra.

Lý Diệc Phi nhìn cô nhếch một nụ cười dường như muốn nói: “Không nghĩ tới cô nịnh nọt cũng có nghề đấy!”

Tiền Phỉ đang muốn đáp trả lại tên này một câu, lại thấy hình như ở phía sau cách tên này không xa có người đang đứng đó.

Cô uống rượu, đôi mắt hơi mơ màng, nheo mắt lại cố gắng quan sát,  cuối cùng cũng nhận ra người kia không phải ai khác chính là Hồ Tử Ninh.

Cô cho rằng Hồ Tử Ninh sẽ không để ý đến cô, dù sao thì cả tuần rồi anh ta cũng không để ý đến cô. Thật không ngờ Hồ Tử Ninh chủ động bước tới, còn chào hỏi với cô: “Phỉ Phỉ, là công ty của các em phụ trách giúp công ty anh lên sàn (sàn chứng khoán)?”

Tiền Phỉ ngẩn ra, gật đầu.

Thái độ của anh ta giống như trước đây dường như tuần chiến tranh lạnh vừa rồi không hề xảy ra, điều này khiến cô hơi khó hiểu.

Hồ Tử Ninh nhìn cô cười: “Sao em không cho anh biết? Đây đều là đồng nghiệp của em à?”

Tiền Phỉ lại gật gật đầu.

Hồ Tử Ninh mỉm cười chào hỏi những người khác: “Chào mọi người!”, sau đó đưa mắt nhìn thẳng vào Tiền Phỉ, “Phỉ Phỉ, anh quay về chỗ làm, em uống nhiều nước chút, tan tầm chờ anh, chúng mình cùng nhau đi ăn cơm nhé!”

Tiền Phỉ lại gật gật đầu, đưa mắt nhìn Hồ Tử Ninh mỉm cười đi xa.

Lưu Nhất Phong đứng bên cạnh trêu đùa: “Ơ? Bạn trai? Trách không được sếp Lỗ nói kiểu gì cũng phải cho cô vào đội, hóa ra còn có chuyện này! Sếp Lỗ thật đúng là bạn tốt của Nguyệt lão đây!”

Tiền Phỉ cảm thấy mặt nóng lên, hơi mất tự nhiên.

Một đám người đi về phía khu làm việc, Tiền Phỉ đi sau đội ngũ. Lý Diệc Phi đang đi trước cô hai bước đột nhiên dừng lại, cô bị tên này chặn đường, cũng không khỏi dừng theo.

Cô ngẩng đầu, thấy Lý Diệc Phi nhìn mình, ánh mắt là lạ.

“Làm sao thế?” Cô khó hiểu hỏi, “Có chuyện gì à?”

Cô thấy hình như Lý Diệc Phi hơi nhíu mày. Cái nhíu mày kia thật sự không còn chút dấu vết nào, cô cũng không rõ có phải mình nhìn nhầm rồi không.

“Anh chàng vừa rồi, là bạn trai của cô?” Anh ta đột nhiên hỏi.

Tiền Phỉ giật mình, đáp: “Đúng thế… Làm sao vậy?”

Lý Diệc Phi nhìn nhìn cô, nhướng mày nói: “Không có gì, hỏi vậy thôi.”

Lúc này đồng nghiệp của Lý Diệc Phi đi đằng trước gọi anh ta , anh ta lại nhìn Tiền Phỉ nói: “Lần đầu vào tổ dự án đúng không? Sau này uống ít thôi, gặp loại chuyện như lần này nếu có người bảo uống thì nói cô không uống được, đổi đồ uống. Cô không có nghĩa vụ phải uống rượu với lãnh đạo xí nghiệp, nếu như cô có lần đầu thế này, sau này cô chờ bị chuốc cho chết luôn!”

Tiền Phỉ ấm lòng, muốn nói câu “Cảm ơn” thì Lý Diệc Phi đã quay đầu đi tới trước rồi.

Tiền Phỉ đành phải đem hai chữ “cảm ơn” đang nghẹn ở trong họng biến thành một hơi dài, từ từ thở ra.

Cái thói quen không chờ nói hết lời của tên này, đến bao giờ mới sửa được đây.

*****

Trước khi tan làm, Tiền Phỉ đã tỉnh rượu. Hồ Tử Ninh đến mời cô ăn cơm, họ đến một quán ăn gần khách sạn.

Đồ ăn được đưa lên, Hồ Tử Ninh vừa gắp rau trong đĩa cho Tiền Phỉ vừa nói: “Tuần qua thật sự quá bận rộn, khách sạn chuẩn bị lên sàn, bên anh có rất nhiều việc phải làm, cho nên không có đến tìm em.”

Anh ta nói như thế, Tiền Phỉ cảm thấy anh ta đã xử lý chuyện khó xử giữa hai người rất chu toàn, đang phân vân có nên tha thứ hay không, anh ta đã đưa thang, thì cô cũng nguyện bước xuống bậc thang này.

Cô cười cười: “Đúng vậy, bên em  cũng loay hoay không thoát ra được!”

Hồ Tử Ninh thấy cô cười, cũng dần dần tự nhiên hơn nhiệt tình ân cần gắp thức ăn.

“Thật không ngờ tới là các em làm vụ đưa khách sạn lên sàn này, như thế thật tốt, chúng ta có thể gặp mặt hàng ngày!” Hồ Tử Ninh vui mừng hân hoan như chim sẻ, nói.

Tiền Phỉ cổ động, cũng vui vẻ hân hoan như chim sẻ, nói: “Đúng thế! Có thể gặp mặt hàng ngày!”

Hồ Tử Ninh đưa tay xoa xoa đầu cô: “Phỉ Phỉ, em thật là đáng yêu!”

Tiền Phỉ cố nén không run lên.

Anh ta lại bày ra cái dáng vẻ đáng buồn nôn này rồi, lại khiến cho cô dao động giữa hưởng thụ và run rẩy.

Hồ Tử Ninh bỗng nhiên nói: “Bình thường tổng giám đốc Lâm của bọn anh là một người vô cùng nghiêm túc, nhân viên khách sạn không có ai là không sợ ông ấy! Nhưng Phỉ Phỉ em cũng thật lợi hại, hôm nay anh thấy em dỗ được cho ông ấy cười!”

Tiền Phỉ cười ha ha hai tiếng: “Đâu có, em chỉ là mượn rượu nói hươu nói vượn mấy câu!”

Hồ Tử Ninh nói: “Anh nhìn thấy tổng giám đốc Lâm có hỏi danh thiếp của em, tám phần là muốn giới thiệu đối tượng cho em! Phỉ Phỉ, về sau nếu ông ấy có tìm em giới thiệu cho em ai đó, thì hãy nói cho ông ấy là em có đối tượng rồi, người đó chính là anh!”

Tiền Phỉ cảm thấy hơi mê man: “Em cảm thấy tổng giám đốc Lâm rượu vào mới muốn lấy danh thiếp của em, quay đi chờ tỉnh rượu ông ấy sẽ quên luôn em là ai, chứ đừng nói tới chuyện xa xôi như giới thiệu đối tượng!” Cô thở hổn hển mà cười mấy tiếng: “Tử Ninh, em cảm thấy anh suy nghĩ quá nhiều rồi!”

Hồ Tử Ninh vừa gắp thức ăn cho cô vừa nói: “Dù sao thì nếu ông ấy tìm em thì nhớ nói tốt cho anh mấy câu, không phải chúng ta đều muốn vươn lên sao, rất nhiều chức vị đều có thể làm được, nếu đã chuẩn bị tốt, anh lại có thể thăng thêm một cấp nữa thành lãnh đạo tầng trung!” Anh ta đặt đũa xuống, cầm lấy tay Tiền Phỉ, “Phỉ Phỉ, nếu anh thăng lên tầng trung, tiền lương cũng sẽ tăng thêm một khoản, sau này có thể giúp em trả tiền vay mua phòng!”

Tiền Phỉ còn đang nhai cơm, còn chưa kịp nuốt xuống đã nghẹn trong cổ họng. Cô nhìn Hồ Tử Ninh, thiếu chút nữa nghẹn đến rưng rưng nước mắt: “Cảm ơn anh!”

Buổi tối cô gọi điện thoại cho Diêu Tinh Tinh, thuật lại toàn bộ chuyện đã xảy ra hôm nay một lần, sau đó nhờ Diêu Tinh Tinh cho ý kiến.

Diêu Tinh Tinh lên tiếng tổng kết ra hai điểm: “Tiểu Phỉ bà nói xem có phải tổng giám đốc Lâm kia vừa ý bà rồi hay không? Tiểu Phỉ bà lại nói xem tên Hồ Tử Ninh kia có phải đã vừa lòng bà khi bà được lãnh đạo tên đó để ý không?”

Tiền Phỉ than thở: “Nếu đúng như bà nói Hồ Tử Ninh vì thấy lãnh đạo của anh ta hỏi lấy danh thiếp của tôi mà đối xử tốt với tôi, tôi sẽ rất đau lòng!”

Diêu Tinh Tinh nói “Thôi” một tiếng: “Đau lòng cái rắm ấy! Nói nghe như thể bà yêu tên đó nhiều lắm ấy!”

Tiền Phỉ thâm trầm nói: “Yêu tinh, bà lại không hiểu rồi, người đã từng bị đàn ông tổn thương sâu sắc giống như tôi, sẽ không yêu mến ai nữa, có thể ưa thích cũng đã là không tệ rồi! Hơn nữa tuy tôi nói tôi không yêu Hồ Tử Ninh cho lắm, thế nhưng tôi yêu thân phận có thể làm đối tượng kết hôn của anh ta! Bây giờ tôi, có phòng ở, công việc cũng đang chuyển biến theo chiều hướng tốt, chỉ thiếu một người đàn ông có thể kết hôn!”

Diêu Tinh Tinh cảnh cáo cô: “Tiền Phỉ bà dừng ngay lại cho tôi! Tôi nói cho mà biết nếu bà vì kết hôn mà làm ra chuyện gì ngu ngốc, tôi lập tức tuyệt giao với bà luôn!”

Tiền Phỉ giải thích: “Thế nhưng mà mỗi khi đêm dài không người, tôi tịch mịch thế nào bà có biết không!”

Diêu Tinh Tinh kêu “STOP” một tiếng: “Cái này thì dễ thôi, nếu bà vì chuyện này là muốn kết hôn thì hoàn toàn chẳng cần thiết! Lên trang taobao mua mấy cây JJ(*) là hoàn toàn có thể đêm đêm làm cô dâu mới! Bảo đảm từ đó trở đi bà sẽ không bao giờ biết đến cái gì là không người tịch mịch lạnh lẽo nữa!”

(*)Cây JJ chính là sextoy đấy ạ. Cái này chắc không cần minh họa chứ.

Tiền Phỉ nổi giận cúp điện thoại cái “cạch” .

Sau khi cúp điện thoại xuống cô mơ hồ nghe thấy, hình như cách vách lại đang cãi nhau.

Tiền Phỉ nghe nghe, không biết thế nào, lại nghĩ tới ngày trước lúc cãi nhau với Uông Nhược Hải.

Trước kia họ cũng cãi nhau giống phòng bên, đều chỉ là vì chút chuyện vặt lông gà vỏ tỏi, không ai nhường ai mãi không dứt. Cứ ầm ỹ đến cùng thường là Uông Nhược Hải sập cửa bỏ đi, cô ngồi trong nhà khóc, hoàn toàn giống như  Lý Diệc Phi và Quế Lê Lê vậy.

Thỉnh thoảng cô lại phát hiện từ trên người Quế Lê Lê, có một số việc trước kia mình thật quá làm kiêu. Ví dụ như một chuyện gì đó đã qua rồi, sau này lúc cãi nhau thỉnh thoảng lại lôi ra, ví dụ như khóc lên thì không dứt luôn, khiến người ta phiền lòng.

Có đôi khi con người là thế, tình cảnh giống nhau, phải nhìn người khác mới thấy được sự sai lầm của bản thân. Cũng luôn ở thời điểm sau khi chấm dứt một mối tình, mới có thể thấy được trước kia mình đã sai chỗ nào.

Thế nhưng cho dù biết rồi thì sao? Người và vật đã không còn ở đó, cũng chỉ có thể tự nói với bản thân, trong một mối tình, không được tái phạm những sai lầm này nữa, không được lại hùng hổ cãi vã dọa người, không được nói những lời gây tổn thương kia nữa.

Cô ngả mình trên giường, cảm thấy phiền muộn.

Đêm nay sao cô lại nghĩ tới Uông Nhược Hải chứ.

Lúc nào cô mới có thể hoàn toàn không nghĩ đến những chuyện đã qua với Uông Nhược Hải đây?

*****

Tiền Phỉ vốn tưởng rằng Lý Diệc Phi là thứ công tử bột, lại không nghĩ tới anh ta thật có vài phần năng lực.

Bình thường thấy anh ta ăn chơi đùa giỡn, sống thật kiêu ngạo, ngay cả giặt cái tất cũng cảm thấy là giảm đi phong thái khí khái của bản thân. Lẽ ra trường phái sống hưởng lạc như thế đều là không có năng lực gì nhờ kéo quan hệ hoặc gặp cái vận khí phân chó gì đó mới vào được tổ dự án mới đúng, nhưng… anh ta mở miệng ra biết luật lệ, công việc đã tiến đến bước nào trình tự ra sao tiếp theo làm gì cũng biết rõ như nằm lòng bàn tay, bảng báo cáo tài vụ khách sạn đưa qua, anh ta cũng chỉ lướt qua một cái là có thể chỉ ra vấn đề mấu chốt.

Biểu hiện của anh ta lúc làm việc, khiến Tiền Phỉ phải nghẹn họng nhìn trân trối. Cô cảm thán xong rồi bắt đầu tự ti. Khó trách người ta đều làm những việc trọng điểm của dự án, mà cô chỉ có thể làm công việc sửa sang bản thảo.

Người so với người, cuối cùng Tiền Phỉ đã hiểu cái tình cảm mà người ta vẫn nói là  “giận điên người”. Cô bắt đầu học lại luật lệ lần nữa, bắt đầu ôn tập lại chương trình đã học, bắt đầu học nhiều sách vở về tài chính. Cô cảm thấy trình độ hiếu học của mình sắp nghịch thiên, ngay cả trước kỳ thi học kỳ đại học, cô cũng chưa từng có được sự giác ngộ tích cực chủ động học tập như thế.

Lúc Diêu Tinh Tinh nói chuyện điện thoại hỏi cô: “Bà bị kẻ nào kích thích thế? Hồi ấy ngày tốt nghiệp không phải đã đốt sách thề là về sau sẽ không bao giờ… học nữa mà, kẻ nào dốc sức liều mạng học đứa đấy là cháu trai!”

===================================================

LINK COMMENT FACEBOOK (Khuyến khích comt ở website)

Lải nhải đêm khuya: Thật sự thì không muốn beta lâu đâu mà nó toàn từ ngữ tiếng lóng trên mạng, thành ngữ đủ kiểu nên bạn mất công tra cứu mệt nghỉ luôn. Chưa kể là câu cú phải mượt mà nữa TT.TT 

Xì poi những chương về sau

– Đi rửa bát đi!

– Không, còn lâu anh đây mới đi rửa bát nhé

– Có đi rửa bát không?

– Tôi thà đơm cúc áo còn hơn!

– À thích đơm cúc áo à, đã thế chị đây tý nữa sẽ giật bung hết cúc áo của chú nhé, cho chú ngồi đơm cúc áo nhé…

(Đại loại là có cảnh thế này  ;02 )

CÁI GỌI LÀ YÊU HẬN, CẦU KHÔNG ĐƯỢC, BỎ KHÔNG NỠ, YÊU KHÔNG ĐƯỢC, HẬN KHÔNG ĐÀNH!

Discussion37 Comments

  1. Diêu Tinh Tinh kêu “STOP” một tiếng: “Cái này thì dễ thôi, nếu bà vì chuyện này là muốn kết hônm ( hôn ) thì hoàn toàn chẳng cần thiết! Lên trang taobao mua mấy cây JJ(*) là hoàn toàn có thể đêm đêm làm tân nương! Bảo đảm từ đó trở đi cậu không bao giờ biết đến cái gì là không người tịch mịch lạnh lẽo nữa!”

  2. Chương sau chẳng nhẽ TP và LDP bắt đầu có tiến triển rồi sao? T.y bắt đàu từ những điều nhỏ nhặt à?
    Đọc cái chương này thấy ghét thằng cha HTN ghê gớm luôn, thấy TP được lòng sếp mình thì sán lại, nhờ vả TP nói tốt giúp hắn trước mặt giám đốc Lâm nữa chứ. Trên đời này có loại bạn trai như thế sao? T khinh :))

  3. chẳng lẽ quế lê lê bỏ đi nên mới có cảnh 2 ng này góp gạo thổi cơm chung;)) Mà LDP hình như bik hồ tử ninh, chắc cùng 1 đám công tử ăn chơi nên nghe đc tiếng xấu của tên đó. nhìn đã bik là lợi dụng tiền phỉ rồi. Đào mỏ

  4. – Đoạn ” Tiền Phỉ than thở:” Nếu đúng như và ( bà) nói Hồ Tử Ninh vì thấy lãnh đạo của anh ta hỏi lấy danh thiếp của tôi mà đối xử tốt với tôi, tôisẽ ( tôi sẽ) rất đau lòng!”
    ~~~
    Thực ra thấy một lỗi nữa nhưng nàng Còi đã ghi rồi nên thôi vậy, dù sao cũng thanks nàng đã vất vả nha =)))
    HTN lại quay lại rồi hả, cứ tưởng dứt luôn được cái thằng chỉ biết lợi dụng kia rồi cơ.
    Cơ mà đọc chương này thấy LDP cũng tốt đấy chứ, còn biết chỉ bảo cho TP tránh sau này bị chuốc rượu nữa, mà đọc cái xì poi của nàng thì có vẻ tiến triển nhanh thật đấy.

  5. Chưa chi đưa ra cái xì poi thấy kích thích rồi!!!
    Đúng là rượu vào lời ra thêm mấy phần dũng khí, chứ ngày thường TP có dám nói mấy lời như thế đâu, may sao lại chiếm được cảm tình với vị giám đốc Lâm này. Nhờ thế mà cái tên Hồ Tử Ninh kia mới quay lại với TP đó. Ngoại trừ TP thì ai cũng thấy được tên ấy muốn lợi dụng TP gây ấn tượng với sếp. Có khi nào anh Phi biết chuyện gì đó nhưng rồi không nói không ta!!

  6. hixxx, cái tên Hồ Tử Ninh kia có âm mưu á…. biết tiểu Phỉ ở công ty đảm nhiệm chức trách đưa công ty của anh ta lên sàn, lại còn biết cách dỗ giám đốc của anh ta vui lòng, muốn thông qua tiểu Phỉ để leo lên chức cao hơn đấy mà, loại đàn ông này sao tiểu PHỉ không bỏ quách đi cho rồi nhỉ? qua lại với tên đó làm gì cho mất thời gian…

  7. Tên họ hồ này thật khiến người ta cảm thấy ác cảm chắc tên này thấy lãnh đạo của mình thích TP nên mới quay lại với TP cho thấy tên này so với họ Uông kia còn Vô sỉ hơn nhiều. TP chịu sự ả hưởng từLDP rồi

  8. Cái tên HTN đáng chết, nếu như có tình ý với chị thì khi thấy TP uống rượu ít ra cũng nhắc nhở như LDP, ai lại quay ra nhờ vả để mình được thăng chức tăng tiền lương, chả đáng mặt đàn ông.

  9. HTN đúng là đồ đáng ghét, thấy lợi dụng được người ta lại xán vào, mà cứ như thể điều này là tốt cho Phỉ Phỉ ấy, ta khinh . Lý Diệc Phi chắc cũng biết thằng cha kia không phải loại tốt nên mới hỏi thế, cũng quan tâm đến chị Phỉ phết đấy chứ. Hóng xì poi chương sau, đọc thấy bắt đầu hấp dẫn rùi. Tks tỉ nhé

  10. Thay dc la LDP quan tam den Tien Phi nhieu nge. Co le anh Phi biet chuyen g do cua ten HTN chu neu khong co mac g anh lai hoi c Tien Phi la ng do la ban trai co ha. Ten HTN nay chac chan co van de, chua g da co y mun nho va TP noi tieng tot cho minh truoc mat sep minh de kiem them nua chu. Chap sau co ve thu vi nha. Cha chan la c Phi keu LDP di rua chen chu g.

  11. “Nếu đúng như và nói …” >> “BÀ NÓI”
    “chuyện này là muốn kết hônm thì hoàn toàn …” >> “ KẾT HÔN”

    Chắc Diệc Phi biết chuyện gì của thằng cha Hồ Tử rồi, thấy ảnh hỏi vậy mà, mà thằng đấy chắc cũng loại đam mê tình dục, lại tham danh vọng rồi, bạn của Tiền Phỉ khuyên chính xác nha, dại mà lủi đầu vào thằng cha Hồ Tử cái là thôi luôn, chưa chỉ hắn đã tham danh vọng một cách lộ liễu quá rồi, Tiền Phỉ ơi một đao chặt đứt cái thằng cha kia đi. Diệc Phi ơi một kiếm chém đứt cô tiểu thư Lê Lê đi. Haizz, lâu tóa cơ.
    Mà mình thấy suy nghĩ về tình cảm của Tiền Phỉ rất rất ư là chính xác, thời gian trôi nhìn lại cảnh vật tương tự, là thế nào mình cũng suy nghĩ tới hồi đó, tại sao mình như vậy, có vui có buồn cũng có chút hối hận nhưng mà … nào quay về được.

  12. LDP cũng quan tâm đến TP đó chứ, nhưng sau càng đọc thì cái tên HTN càng xấu xa thế nhỉ? Bây giờ định quay lại lợi dụng TP vì thấy TP được sếp chú ý ak.đáng ghét quá đi,Phỉ Phỉ à đá bay tên HTN đó lên sao hỏa đi rồi sẽ gặp được người tốt hơn mà yêu.
    Đọc xì poi hấp dẫn quá,khi nào mới thấy được đoạn đó đây,con mụ QLL còn chưa đi nữa mà. Thanks các nàng

  13. tiểu phỉ hiền quá đi,người ta nói mấy câu là đã bỏ qua rồi.tên hồ tử ninh này là tên cơ hội,lợi dụng người khác thôi,thấy tiểu phỉ được lòng ông xếp của hắn nên mới quay lại làm hòa với tiểu phỉ để tiểu phỉ nói tốt trước mặt xếp của hắn ta,thật không biết xấu hổ.lúc đầu hắn nghe tiểu phỉ đã có nhà nên mới làm quen thôi.mà lý diệc phi này có lẽ biết cái gì về tên hồ tử ninh này rồi,chỉ là không nói thôi
    p/s:tks nàng nhiều nhé,ta đọc truyện yêu cầu về câu chữ không cao lắm,chỉ cần hiểu nội dung là tốt rồi.hj

  14. căn bản TP cũng lờ mờ thấy đc bản chất của HTN rồi, bả còn cần phải thêm kích thích mới mạnh mẽ lên đc, khác hẳn anh chàng LDP nhỉ, nhưng mà thấy sờ poi nhưng chương về sau sao mà khác biệt nhiều thế, thấy TP nói giọng du côn như vậy mà thấy lạ quá =))
    tks nàng

  15. Xì, cái thằng cha Hồ Tử Ninh quả thật đáng ghê tởm, nhân khuông dạng cẩu mà = = thấy ng ta lại có giá trị lợi dụng thì sẵn sàng vứt mặt mũi của bản thân xuống rồi giẫm thêm vài phát, cong đuôi lên đi bợ đỡ xu nịnh = = quá ghê tởm, đảm bảo tên này mà cảm thấy bản thân có nhan sắc thêm tí nữa, hoặc có cô nàng giới thượng lưu nào say mê, liền sẽ không do dự mà đá bà Phỉ đi một cách không thương tiếc, còn vô liêm sỉ hơn cả Uông Nhược Hải đấy = = Thú thật ta cũng phát bực với cái bản tính thánh mẫu của bà Phỉ aaaaaaaa Sao có thể cứ thế mà trở lại bình thường với tên HTN kia được,aizzz, làm ơn hãy tỉnh táo hơn đi, cái bộ mặt đê tiện của hắn mà sao chị có thể k nhìn ra được cơ chứ = =
    xì poi quả thật quá hấp dẫn mà, lúc đó hẳn là cô nàng Quế Lê Lê kia đã té đi chỗ khác rồi, để lại không gian cho tên phú nhị đại với thánh mẫu nhà mình. Nói thật nhìn đám xì poi của nàng làm ta xúc động ghê gớm, chỉ muốn đọc 1 lèo hết truyện thôi ^^

  16. aiz. Tiền Phỉ này ngố quá đi. sao vẫn còn tin cái tên HTN kia chứ. gặp lại tên này thật chỉ muốn cho 1 dép thôi. đúng kiểu người lai giả bất thiện, chả biết lợi dụng Phỉ tỷ xong sẽ đá tỷ đi như nào đây. còn xấu hơn cả UNH nữa. Phỉ tỷ, mau mau tỉnh ngộ a
    LDP hình như đang quan tâm đến thánh mẫu nhà ta nè. càng ngày càng quý tên công tử bột này. công nhận mình thích đọc nhất những đoạn đối thoại của 2 bạn trẻ TP- LDP đấy, siêu hài hước, siêu đáng yêu

  17. Chị DTT quá ư là …囧囧囧
    Đến khi nào TP mới đá bay dc tên kia đây, chỉ dc cái lợi dụng, tỷ biết mà k cắt lun đi

  18. Hồng Hạnh Lê

    cha HTN này nhìn thâm quá mới quen hết muốn “thịt” con nhà người ta giờ lại lợi dụng con người ta. Phỉ tỷ đúng là dễ cảm động thiệt. chị Tinh Tinh thì quá bá đạo đọc mén xíu phụt cơm. Không biết anh LDP có biết chi về cha HTN không mà nhíu nhíu mày. ~~~hóng hóng~~~chương bạn tiểu ngạn xì poi hấp dẫn à.*tung bông*

  19. Nakashima Miharu

    Không ngờ Tiền Phỉ có kĩ năng vuốt mông ngựa cao siêu thế, buồn cười chết mất. Có điều, Hồ Tử Ninh không phải là đàn ông khi mà cầu cạnh bạn gái mình nói đỡ mình với sếp anh ta, đúng là không biết xấu hổ.

  20. kiều anh nguyễn

    Thực ra TP cũng có tài ăn nói, giao tiếp lắm chứ bộ, chỉ là tự ti về bản thân mình, cảm thấy thực lực mình chưa đủ thôi, chứ chị mà tự tin lên thì hơn cả khối người đó chị, cố lên TP ơi.
    Càng đọc càng thấy tên HTN đê tiện, dần dần mới lòi ra được bộ mặt thật, chỉ có TP thánh mẫu là còn mộng mị thôi

  21. Ha ha, TP cũng có lúc dẻo miệng thế à, làm Chủ tịch Lâm cười đến rách cả mép. Nhưng ta thấy HTN này cũng không tốt đẹp gì, những lời anh ta nói với TP có vẻ là tốt cho cô nhưng thực tế sâu xa thì cuối cùng chỉ là vì lợi ích của anh ta mà thôi. Mong TP hãy tỉnh táo trước những mỏ khoét kiểu này. LDP cũng có vẻ không có cảm tình gì với anh chàng HTN này. Dần dần TP đã phát hiện ra nhiều phẩm chất tốt đẹp của LDP rồi đấy. Bất tri bất giác LDP đã ảnh hưởng đến TP rồi mà cô chưa phát giác ra thôi. Đôi này là mưa dầm thấm lâu đây mà.

  22. Tiền Phỉ cũng có khả năng vỗ mông ngựa ấy nhỉ???? cứ thể trả mấy chốc mà phất đâu,hihi. Biết ngay mà Hồ Tử Ninh bám váy đàn bà từ trước tới giờ có sai đâu. Nhờ Tiền Phỉ nói với sếp hắn để cho hắn có lợi ích trong công việc.
    Còn anh Lý Diệc Phi ngày càng ảnh hương tới Tiền Phỉ, không biết sau này 2 anh chị yêu nhau sẽ như thế nào đây, ngóng truyện quá trời

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close