Chúng Tôi Ở Chung Nhà – Chương 08

33

Chương 8: Đưa tặng trà

Edit: Tiểu Ngạn

Tiền Phỉ thuận miệng hỏi  một câu: “Mới trở về đấy à?”

Lý Diệc Phi gật đầu.

Sau đó trong phòng khách có vài tiếng động vang lên.

Tiền Phỉ hỏi: “Quế Lê Lê không có cùng trở về sao?”

Lý Diệc Phi đáp: “Không phải Quế Lê Lê trở về rồi sao?”

Tiền Phỉ giật mình, cô thấy Lý Diệc Phi cũng giật mình.

Dường như Lý Diệc Phi có chút tức giận, nâng một tay lên, đưa cái túi cho Tiền Phỉ, “Đây là trà, tôi không uống, cho cô đấy cầm lấy mà uống!”

Đúng lúc Tiền Phỉ buồn ngủ muốn chết, cô cảm thấy Lý Diệc Phi đúng là được ông trời phái xuống cứu vớt cô đây mà bình thường không có chút đáng yêu nào vào đúng thời điểm mấu chốt lại có thể như cục shit trên đầu có vòng thánh (vòng trên đầu thiên sứ ý, ý là như thiên sứ xuất hiện lúc người ta cần).

“Cái này…có được không?” Cô thấy gói trà đóng gói vô cùng tinh xảo, có chút không dám vươn tay ra nhận lấy.

“Cho cô cô cứ cầm đi”, Lý Diệc Phi nhét thẳng cái túi vào tay cô, “Sợ cái gì chứ, cũng không đáng bao nhiêu tiền, mà cho dù tôi có hối hận đã cho cô, cô cũng không cần phải bán nhà bán đất đâu!”

Tiền Phỉ nghe thấy như vậy, dứt khoát nhận lấy cái túi.

Cô trở về phòng. Ngăn cách bởi cánh cửa cô mơ hồ nghe thấy Lý Diệc Phi gọi điện cho Quế Lê Lê. Anh ta hỏi rất lớn tiếng: “Em đang ở đâu, muộn như vậy sao còn chưa chịu về nhà? Cái gì mà anh không phải cũng khuya mới về nhà! Anh là đàn ông, em có thể so sánh được sao! Hơn nửa đêm anh đi xã giao không có ai nói lời ong tiếng ve, còn em hơn nửa đêm cùng với lão sếp xã giao anh lo lắng người khác chỉ vào đầu anh mà nói xấu! Làm sao lại là anh nói khó nghe rồi? Quế Lê Lê sao bây giờ em lại trở thành như vậy, em có thể còn là một cô nàng đứng đắn như trước ở cùng anh sao! Em tranh thủ thời gian trở lại cho anh, nếu không trở lại về sau em cũng về nữa!”

Tiền Phỉ vốn đang buồn ngủ muốn xé túi trà đi pha trà, kết quả ở góc tường nghe trộm một cú điện thoại của người ta đã lấy lại được tinh thần rồi. Cô cảm thấy tên Lý Diệc Phi này miệng không phải “độc” ở mức bình thường, ngay cả cãi nhau cùng bạn gái mình cũng không biết nhường một chút, đương nhiên Quế Lê Lê cũng không phải loại hiền lành gì, mỗi một lần đều dùng tính mạng ra dọa.

Cô thật sự cảm thấy mệt mỏi thay cho hai người kia. Nam là một kẻ thiếu gia, là sống mà không làm gì, không thuận theo thì tên đó sẽ cáu giận, lý lẽ rất chính đáng cho rằng đàn ông không cần làm việc nhà. Nữ không thích lao động thích giả vờ yếu đuối mỏng manh làm dáng, ai cũng không yếu ớt bằng cô ta. Hai tổ tông như vậy đều cần người đến hầu hạ, yêu đương cùng một chỗ có thể nói chuyện rõ ràng được mới là lạ đấy.

Cô bỏ hộp trà còn nguyên sang một bên, tiếp tục công việc.

Khoảng chừng bốn mươi phút sau, Quế Lê Lê đã trở về rồi.

Cô lại nghe thấy tiếng hai người cãi nhau, cách hai cánh cửa, cô nghe thấy những âm thanh đứt quãng tiếng Quế Lê Lê gào to cùng tiếng khóc.

“Lý Diệc Phi, anh dựa vào cái gì mà nói em như vậy! Anh cũng không phải thường cùng đồng nghiệp đi quán bar sao? Anh dám nói anh không có cùng những phụ nữ khác cùng uống rượu không? Đồng nghiệp của em đã từng nhìn thấy, anh cùng một nữ sinh học viện điện ảnh liếc mắt đưa tình!”

Cô nghe thấy tiếng Lý Diệc Phi nói: “Cô có thể đừng xuyên tạc được không, nữ sinh kia cũng không phải là do tôi mang đến, mọi người cùng nhau uống rượu thì sao ư? Đồng nghiệp của cô? Tôi thấy đó là lão sếp của cô mới đúng! Làm sao lão ta biết rõ người ta là sinh viên học viện điện ảnh đây? Là muốn tán tỉnh người ta không thành sao? Lại nói tôi đi quán bar không có người muốn trèo lên người tôi, còn người ta mang cô đi quán bar là muốn ngủ cùng cô đấy, cô tỉnh táo một chút đi!”

Quế Lê Lê vẫn khóc, “Lý Diệc Phi, anh có thể đừng nói khó nghe như vậy với em được không! Chúng ta có thể bình tĩnh nói hay không? Vì sao từ sau khi về nước anh luôn cùng em cãi nhau vậy?”

Lý Diệc Phi giống như giống như đá một phát vào bàn trà, Tiền Phỉ nghe thấy tiếng đồ đạc đụng vào vách tường.

Không ngờ đồ trên taobao lại có thể bền chắc như vậy, rõ ràng bị Lý Diệc Phi đạp đến bây giờ cũng không có bị hỏng. Cô quyết định ngày mai lên mạng cho chủ quán thêm vài bình luận tốt đẹp.

“Bình tĩnh sao? Tôi còn chưa đủ bình tĩnh sao? Tôi cho cô biết tôi đã hối hận vì tôi quá bình tĩnh rồi! Cô nói cùng nhau thuê phòng tôi với cô đã cùng thuê rồi, cô nói muốn thuê tại gần khu trung tâm kinh tế, tôi cũng đã cùng cô thuê ở gần khu trung tâm kinh tế, kết quả thì sao? Hơn nửa đêm tôi đã về nhà, cô còn chưa thèm về! Tôi hỏi cô có chuyện gì mà phải đến hơn nửa đêm cô và lão sếp đến quán bar làm việc? Quế Lê Lê cô thật quá giỏi rồi!”

Tiền Phỉ nghe hai người cãi nhau mà não cũng run lên theo!

Bên cạnh lại ầm ĩ một lúc, dần dần tiếng động gần như lắng xuống, Tiền Phỉ căn cứ vào toàn bộ dấu hiệu suy đoán có lẽ là Quế Lê Lê khóc đến ngất lịm rồi.

Tiền Phỉ cảm thấy có lẽ sự đồng tình của mình vào lúc nửa đêm nên đã lạc đường, cô không thể thương cảm cho Quế Lê Lê dù chỉ một chút được.

Cô xoa xoa đầu tiếp tục tăng ca.

※※※※※※

Sáng sớm hôm sau vừa đến công ty, Tiểu Viện nói cho Tiền Phỉ biết: “Chị Kim nói lát nữa thì bà đi tìm chị ấy nhé, nói tìm bà có việc đấy.”

Sau khi giao nộp <Thống kê công tác nghiệp vụ đầu hàng ba tháng>, Tiền Phỉ đi tìm chị Kim.

Chị Kim lôi kéo cô đến hành lang, thần thần bí bí nói cho cô biết: “Còn nhớ rõ khi chị mới giới thiệu Hồ Tử Ninh cho em đã nói qua, khách sạn của bọn họ dự định đưa ra thị trường không? Đúng lúc chị nghe được dự án này hình như do công ty chúng ta là một sàn chứng khoán khác cùng nhau tiếp nhận, hai bên có thể sẽ tổ chức cuộc họp giới thiệu người cùng nhau bàn về việc phát hành cổ phiếu của bên khách sạn Hồ Tử Ninh ra thị trường! Bây giờ phần lớn nhân viên công ty đều đã ở trong các dự án khác, tương đối thiếu nhân lực, vì thế Phỉ Phỉ à, nói không chừng lần này em có cơ hội tham dự vào dự án lần này đấy!”

Mấy năm trước khi Tiền Phỉ mới vào công ty vẫn luôn ở bộ phận hậu cần, làm một chút việc văn thư phục vụ công việc. Ví dụ như là đăng những quy định mới nhất của ngành lên website của công ty, ví dụ như theo dõi sự biến động của thị trường trong vòng một tuần, sửa sang lại tốt tư liệu gửi đến từng hòm thư mỗi nhân viên. Về sau cô phát hiện bộ phận hậu cần luôn là mệt nhất đấy, lại mãi mãi chỉ được ít tiền hoa hồng nhất, tiền thưởng cũng không đến lượt. Lúc mới đi thi tuyển, muốn vào bộ phận dự án làm. Thế nhưng mà Uông Nhược Hải nói, một phụ nữ mà luôn đi công tác, có còn muốn sống nữa hay không. Cô đè nén ý nghĩ đến bộ phận dự án. Cho đến sau khi chia tay mua được nhà, tiền lương hàng tháng không đủ cho cô đối mặt với cuộc sống, cuối cùng cô đã xin lãnh đạo chuyển đến bộ phận dự án.

Thế nhưng mà ở trong bộ phận dự án, mỗi một tổ có năm đến sáu thành viên, cuối cùng chia tiền thưởng cũng không giống nhau, cho nên chuyển tới bộ phận dự án này đã hơn một năm, cô vẫn là một nhân vật ở vùng biên giới, chưa bao giờ ở trong một tổ nào đó làm từ đầu tới cuối một dự án. Bình thường cứ tổ nào thiếu người, cô sẽ xông lên giúp đỡ làm chân sai vặt, sửa sang lại giấy tờcông việc, đợi đến lúc chia tiền thưởng dự án, có thể chia cho cô một vạn tám ngàn tiền phí vất vả coi như là được rồi.

Lại nói đã hơn một năm trôi qua, công việc sở trường của cô là sửa sang lại giấy tờ công việc, cô đã thay mấy tổ dự án giải quyết tốt hậu quả qua giấy tờ công việc của bọn họ. Thật ra cô rất thích các đồng nghiệp khen mình: “Công ty chúng ta đấy, nếu bàn về việc sửa sang giấy tờ, không ai bằng được Tiền Phỉ! Việc kia cô ấy làm rất chuẩn, cẩn thận! Gọn gàng! Đẹp đẽ!”

Cô vẫn cho đây là kỹ năng số một của mình, thậm chí có lần còn đắc ý nữa. Cho đến khi có lần đi đến phòng trà rót nước không cẩn thận nghe được hai đồng nghiệp nói chuyện riêng: “Cậu nói xem cũng đáng tiếc cho Tiền Phỉ, tổ dự án nào cũng chỉ muốn cô ta sửa sang lại giấy tờ, tổ dự án nào cũng không muốn chia nhiều tiền thưởng cho cô ta!”

“Đúng vậy, cậu nói xem cô ta đã ở bộ phận dự án hai năm qua, chỉ đi chỉnh sửa giấy tờ, ở trong đầu hành mà lại mất hai năm làm việc sửa sang giấy tờ, cậu nói đây không phải quá lãng phí thời gian sao?”

Lúc này cô mới chính thức biết rõ, rốt cuộc mình đang rơi vào hoàn cảnh nào.

Cho nên nếu như chuyện chị Kim nói là sự thật, Tiền Phỉ rất muốn tóm lấy cơ hội lần này.

Cô hỏi chị Kim: “Chị Kim, em rất muốn chính thức gia nhập vào bên trong một tổ dự án, không muốn là người ở bên ngoài biên giới đâu! Chị dạy em nên làm thế nào đi!”

Chị Kim chỉ cho cô một chiêu, “Nếu không em tìm một cơ hội đi do thám tổ dự án ở sếp Lỗ ý, xem ông ấy có thể nhét  em vào tổ dự án ấy không? Nếu dự án này mà hoàn thành, cho dù em chỉ là một con tôm nhỏ, số tiền thưởng được chia cũng không tệ đâu!”

Tiền Phỉ nghe thấy vậy tim đập thình thịch.

“Em phải nói với sếp Lỗ như thế nào đây?”

Chị Kim nghĩ nghĩ một chút, “Sếp Lỗ ý, là tinh anh trong đám tinh anh, không có gì là ông ấy không nhìn rõ được, em cũng không cần cùng ông ấy đi đường vòng, cứ vòng vo trái lại lại không tốt, em cứ đi thẳng vào vấn đề nói với ông ấy về suy nghĩ của em. À đúng rồi, ông ấy rất thích uống trà, em có thể mua cho ông ấy hộp trà ngon!”

Khuya về đến nhà, Tiền Phỉ lên diễn đàn hỏi vấn đề: Tặng quà cho lãnh đạo…phải loại trà như thế nào mới được?

Phía dưới có một loạt người commnent: Hàng đắt.

Mắt cô trợn trắng với máy tính.

Lúc mắt trợn trắng, không biết làm sao tầm mắt của cô lại lệch sang nhìn thấy cái túi mà hôm qua Lý Diệc Phi đưa cho cô.

Cô giật mình, lôi hộp trà từ trong chiếc túi tinh xảo ra, chiếc hộp có một màu sắc cổ xưa mà phía trên có phiếu dán có bốn chữ Vũ Di Nham Trà, cô tìm thấy mã vạch, dùng điện di động quét để biết thêm.

Sau một tiếng “tút”, trang web hiện liên bảng giá của hộp trà: 18888 tệ.

Đầu gối Tiền Phỉ mềm nhĩn, suýt chút nữa quỳ trên mặt đất.

Tên phá sản cách vách kia còn đùa vui, còn nói ngày nào đó muốn đòi cô…, cô không cần phải bán nhà bán cửa…Mức giá này, ít nhất cô đã phải bán một nửa nhà vệ sinh rồi!

Tiền Phỉ cảm thấy nếu hộp trà này dưới một ngàn tệ, cô còn có thểtrái lương tâm giả vờ không biết bao nhiêu tiền mà nhận lấy. Thế nhưng biết nó đắt như vậy, cô cảm thấy nếu không trả lại nó…khẳng định đêm nào cô cũng không yên lòng không thể ngủ ngon.

Cô nhắn tin cho Lý Diệc Phi: “Nghe nói ngày hôm hộp trà hôm qua tiện tay anh cho tôi tận 18888 tệ, quá đắt, tôi thật không dám nhận, anh cầm về đi!

Chưa đến một phút đồng hồ, cô nhận được tin nhắn hồi âm: “Bạn thân cho đấy, không tốn tiền đâu, cho cô cô cứ cầm đi.”

Tiền Phỉ bĩu môi. “Dù sao anh cũng cầm về đi.”

Nửa phút đồng hồ sau. Lý Diệc Phi nhắn tin lại: Cô cứ vứt đi.

Tiền Phỉ xoắn xuýt.

Là anh không tốn tiền, có thể anh trai của anh cũng tốn tiền mà!”

Lý Diệc Phi: “Lão ấy cũng không tốn tiền, lão ấy nạp tiền điện thoại được tặng đấy.”

Tiền Phỉ kinh ngạc bất giác miệng mở thật to. Đây là phải nạp bao nhiêu tiền điện thoại đây!!!

Cô chân thành tha thiết thêm phần thành kính gõ một loạt chữ trên điện thoại di động gửi cho Lý Diệc Phi.

Anh trai của anh vẫn chưa kết hôn phải không? Hoặc nếu như anh ấy đã bất hạnh mà kết hôn rồi…anh ấy còn có anh em nào chưa kết hôn không?

Sau đó không có tin nhắn trả lời.

Cho đến tận hai tiếng sau, cô đã nằm xuống muốn ngủ, kết quả lại nhận được tin nhắn trả lời của Lý Diệc Phi: Có, tôi.

Tiền Phỉ quyết định sẽ “thanh lý” hộp trà này đi.

================================================

LINK COMMENT FACEBOOK (Khuyến khích comt trên website)

 Edit xong roài, soát lại, phát hiện sai từ lại sửa lại, mấy hum nữa sửa lại một loạt chương cũ TT.TT mỗi ngày biết thêm một chút, sửa một chút, hợ hợ. ;51 

 

Discussion33 Comments

  1. haha,tiểu phỉ ơi tiểu phỉ,bạn quá ngây thơ rồi đó,hehe,mà 2 cái con người kia đang ở chung nhà với người khác mà sao lại k có ý thức gì cả,lúc nào cũng ồn ào,đó là thánh mẫu tiểu phỉ chứ người khác là không xong ùi đó

  2. haha. Tiểu phỉ tính voi là họ lý ah. Mà ko hiểu sao ng như LDP lại sẽ thik quế lê lê nhỉ, chẳng lẽ vì cô ta đẹp, chứ loại con gái như thế làm ng ta chán ghét lại mệt mỏi khi quen, vậy mà bọn họ quen đc lâu thê. mà thuê chung nhà càng nói tới tình cảm cũng phải tốt mới sống chung

  3. đôi công tử tiểu thư nhà giàu này chắc sắp tan rồi. 2 người này ai cũng có cái sai của mình. LDP quá gia trưởng, tư tưởng trọng nam khinh nữ nặng nề luôn ấy. làm gì có chuyện anh ta được đi về khuya còn QLL thì k được chứ. cái cô QLL này thì tiểu thư cành các quá cơ, so đo với tên công tử này từng tí một. aiz, tóm lại là không hợp. Tiền Phỉ với LDP này mỗi khi nói chuyện với nhau ta thấy thật hợp gu nha, hài ra phết. hộp trà kia mong rằng sẽ giúp Tiền Phỉ thăng quan tiến chức :))))

  4. Thích câu này của TP quá đi mất :” “Anh trai của anh vẫn chưa kết hôn phải không? Hoặc nếu như anh ấy đã bất hạnh mà kết hôn rồi…anh ấy còn có anh em nào chưa kết hôn không?” Đáng để học tập, haha. Sau câu trả lời của LDP thì liệu đến bao giờ hai người này mới chính thức lên đọt nhỉ? Còn chưa chia tay nhỏ QLL nữa mà, thật là thê thảm, có khi nào đối tác lần này có LDP không nhỉ?

  5. Kb a phải dằn vặt tinh thần thế nào mà mất hẳn 2 tiếng để trả lời tin rõ dài “có, tôi”

  6. “k ngờ là đồ trên taobao lại bền chắc như vậy” =))))) quảng cáo trá hình nha ^^ Thật là Tiền Phỉ nhà mình nghe quá có trọng điểm đi, ng ta cãi nhau chị nghe ra được cái gì vậy, mà âm thầm bên cạnh bình luận chất lượng của cái bàn thường ngày hay bị 2 kẻ thích gây chiến kia đạp qua đạp lại =)))))
    Cặp đôi hoàn hảo về mặt hình thức kia sắp sụp rồi hohoho, trong trường hợp 2 ng này thì đúng là sống thử rất quan trọng đấy, nếu k thì lại tốn 1 hồi làm thủ tục li hôn rồi =)))))) Ban đầu cứ tưởng Lý Diệc Phi k muốn QLL bày ra bộ dáng đáng thương với ng đàn ông khác là vì hắn ta quá yêu cô nàng cơ, hóa ra là do bản tính gia trưởng thích sở hữu đấy, còn ả QLL kia thì khỏi nói, nhõng nha nhõng nhẹo, sống trên đời đúng là 1 sinh vật phá hoại và phiền phức ở level max luôn chứ =)))))
    Hơ mà mấy cái tin nhắn của bà Phỉ hơi bị có ý tứ à nha, ít ra là ng nói vô ý, ng nghe cố tình nha, chứ ông tướng LDP mà k mất công tưởng bở+ hoảng hốt thì cũng k phải đợi đến mấy tiếng sau mới hoàn hồn mà nhắn tin lại đâu nhỉ =))))))))))))

  7. Bạn phỉ của mình đúng là người không chiếm tiển nghi của người khác được. Thấy hộp trà mà anh phi tặng cho giá gần 19 nghìn thì khăng khăng trả lại. Chị phỉ của mình quá thật thà fù có năng lực nhưng không biết bôn chen nhưng hi vọng chi có thể nhân cơ hội này có thể thể hiện mình trước lãnh đạo

  8. Ha ha… không ngờ Lý diệc Phi lại đáng yêu như thế nha… ha ha… “có, tôi” đúng là làm có tiểu Phỉ nhà ta tanh hi vọng mà, bây gờ bên cạnh anh có bạn gái rồi, hơn nữa lại xinh dẹp sao chị chen chân vào được…. lúc nói câu này chắc a cũng chẳng ngờ có ngày mình lại thành đôi với tiểu PHỉ đâu nhỉ??? đấy có được gọi là lửa gần rơm lâu ngày cũng bén không nhỉ??? ở cùng nhà với một cô bạn gái bốc đồng, lười làm việc nhà, tiểu thư giống mình, bên cạnh lại có một người hoàn toàn đối lập, rất phù hợp với vai trò người vợ mà mình mong ước… hì hì… mong chờ chương tiếp theo của nàng a…

  9. truyện hay quá.các bạn nói hết lời mình muốn nói rồi,không biết nói gì nữa
    Cám ơn edit nha,truyện rất hay

  10. Phạm Hải Lương

    Ôi đọc đến cái tin nhắn cuối cùng của bạn Phi mà ta lại thấy ngọt ngào mới chết chứ. Hai bạn này bắt đầu ngấm nhau rồi :D

  11. Hoho, anh có ý gì đây ta. “Có, tôi”, anh tự đề cử mình cho Phỉ Phỉ à, hehe. Kể ra Tiền Phỉ nói chuyện cũng hài phết ý chứ, mình còn tưởng bà thánh mẫu này lúc nào cũng chỉ nhỏ nhẹ cho người ta bắt nạt thôi ý. Chắc anh chuẩn bị chia tay với mụ Quế Lê Lê rồi. Mà anh có lười việc nhà đến đâu sau này sống chung với Phỉ Phỉ cũng chuẩn bị tư tưởng mà làm hết thôi, cố lên anh. Tks tỉ nhé

  12. “Có, tôi” << bị kết câu này nha =)) ~ một câu cả đời dính nhau đây mà. Có khi nào Tiền Phỉ lấy gói trà đó đem tặng cho sếp không ta, mà ông sếp đó lại có dính dáng đến bạn Diệc Phi, hấp dẫn à nha. Bắt đầu nhắn tin, tặng quà cho nhau rồi nhé, chuẩn bị nảy nở hồng hồng rồi đây.
    Giờ chỉ mong cặp Phi Lê khi cãi nhau dữ dội, ảnh tống cổ chỉ đi khỏi nhà, xong tới phiên cặp Phỉ Hồ gì đấy chia tay, bây giờ chỉ mong chờ giây phút đó thôi :( Lâu tóa lâu quá cơ.

  13. =)) “có, tôi” thích câu này thế nhỉ. hehe. cái đôi này đau đầu ghê, may mà gặp chủ nhà như TP nên vẫn thoải mái mà cãi nhau như vậy chứ gặp người khác người ta đuổi đi từ lâu rồi. cơ mà cũng thấy lạ hai bạn trẻ này hồi ở nước ngoài làm sao mà sống với nhau đc vậy, hay lúc đó chưa sống chung, vẫn chỉ hẹn hò với cái vỏ hào nhoáng. tks nàng

  14. Ta nghi cái vụ trà này thế nào cũng đi được một vòng cho xem, đến lúc đó chắc hay lắm đây.
    Hai cái bạn QLL với LDP này sao có thể yêu nhau được lâu thế nhỉ, không ngày nào không cãi nhau, cứ chia tay đi cho xong chuyện. Thanks nàng!

  15. Khổ Tiền Phỉ qua chừng, phải sống chung với cặp đôi cãi vả suốt ngày như thế thật hao tổn tinh thần lẫn thể lực mà. Sao hai người này không chia tay sớm chút, giải thoát cho nhau lẫn cả người khác nữa chứ!! Nam 9 với nữ 9 bắt đầu tặng quà rồi còn nhắn tin với nhau rồi, thích nhất là tin nhắn của nam 9 ” Có, tôi”, không biết nữ 9 cảm nghĩ như thế nào khi đọc nhỉ!! Sao nghi là chị Tiền Phỉ sẽ lấy hộp trà tặng cho ông sếp quá!! Mà cũng chưa thấy ai ngây thơ vô tư cho chị này, đến khi nhìn lại thì hối hận, cũng mong chị được tham gia tổ dự án lần này!! Cái tên Hồ Tử Ninh kia cũng chẳng đối hoài gì đến chị hết trơn zậy, đúng là một kẻ không đáng tin, chỉ có Tiền Phỉ tin thôi!!

  16. mất 2h A Lý mới trả lời ” có, tôi ” , có phải đấu tranh tư tưởng lắm mới trả lời như vậy. Mà 2người cũng dần dần xích lại gần nhau hơn. TP cũng đáng yêu quá đi, không biết đến khi nào thì LDP mới đá QLL hay bị QLL đá cũng được, nhưng mà mau mau tách ra để TP bớt đau đầu với tình huống 2người này thì kết thúc sớm bớt đau khổ nha

  17. Tình yêu có sâu đậm đến đâu mà suốt ngày cứ cãi cọ chì chiết nhau cũng phải đoạn dừng, vậy mà QLL và LDP vẫn bên nhau được ngần ấy năm, rõ giỏi. Anh tung cho TP 1 quả bom nổ chậm, rất thật lòng anh vẫn chưa kết hôn.

  18. vâng ạ câu ” có, tôi” của anh làm em dâng tràn cảm xúc quá đi em cũng muốn chị TP hót luôn anh đi ạ. Không biết khi nào cô nàng QLL kia mới dọn khỏi nhà đây 2 người đều không ai chịu nhường ai làm sao sống chung được đây suốt ngày cãi nhau mệt mỏi chết đi được ấy. Nhà là nơi để nghỉ ngơi không phải chỗ để sau 1 ngày làm việc lại thêm 1 cơn bực dọc nữa

  19. Hồng Hạnh Lê

    chị này thánh mẫu mà công nhận dễ thương thiệt. còn anh nam LDP nói ” có, tôi” vui thật, không biết ý chi đây. truyện càng lúc càng dễ thương. cảm ơn bạn

  20. TP cũng hóm hỉnh thật…hixxxx…Sao đôi kia cãi nhau nhiều vậy mà chưa chia tay nhỉ…

  21. Mot hop tra ma hai nguoi cu text message qua lai, buon cuoi nhi. Nu chinh that la ngheo va kho khan nhung ta thich su kien cuong cua co ay

  22. Cứ nghĩ mình chăm chỉ comment lắm rồi cơ, xem lại thấy chẳng có gì cả, hu hu… lại được đọc lại truyện rồi… Lí Diệc Phi xem ra cũng thật hào phóng nha, cho tiểu Phi hẳn một hộp trà khuyến mại, mặc dù rất đắt, Lí Diệc Phi mang bản chất thiếu gia làm sao sống chung được với một cô tiểu thư như vậy được, ai chịu nhường ai cơ chứ, phải như tiểu Phỉ ý, thánh mẫu như vậy, Lí Diệc Phi cũng không thể cứng rắng được, he he

  23. Nakashima Miharu

    Lý Diệc Phi với Quế Lê Lê vừa hợp lại vừa khắc, ai cũng là người luôn cho mình là đúng cả. Tiền Phỉ thì hết nói rồi, trong cuộc sống nhu nhược khỏi phải bàn, vậy mà trong công việc cũng chẳng cầu tiến, aizzz….

  24. Ặc, xem ra QLL cũng có gian tình với ông sếp rồi. Bằng không LDP cũng không tức giận như thế. Khổ thân TP rõ là có năng lực mà giờ vẫn chỉ là chân le ve sai vặt. Giờ phải tChắc LDP cũng không

  25. Ặc, xem ra QLL cũng có gian tình với ông sếp rồi. Bằng không LDP cũng
    không tức giận như thế. Khổ thân TP rõ là có năng lực mà giờ vẫn chỉ là
    chân le ve sai vặt. Giờ phải trông cậy vào hộp trà của LDP xem có đổi đời được không. Thật không ngờ LDP tùy tiện có thể vứt ra một hộp trà đắt thế. Ta nhẩm nhẩm giá hộp trà mà cũng suýt thì té xỉu, chả trách TP nhũn cả chân xuống. LDP hẳn cũng không ngờ một câu nói đùa của mình sau này sẽ thành sự thực đâu nhỉ. Truyện ngày càng hay rùi, kiu kiu các nàng nhiều nha!!!

  26. kiều anh nguyễn

    Nhờ QLL mà TP được bịch trà ngon ơ vậy á, nếu QLL mà k cãi nhau với DP thì TP nằm mơ cũng không dám bỏ tiền ra mua bịch trà đó, vậy mới nói trong cái xui có cái hên :v
    QLL ngoại tình với ông sếp lun rồi đó, hai người đó chuẩn bị chia tay là vừa

  27. Chính xác là Quế Lê Lê có gian tình với sếp rồi. Mà sao Quế Lê lê ngu thế nhỉ , ông sếp vừa già, vừa có vợ……. mà Diệc Phi thần tiên ca ca của chúng ta đẹp trai, trẻ, con nhà giàu ………. sao không bám cho chặt vào lại theo ông sếp. Sau này có hối hận cũng không kịp trên đời làm gì có thuốc hối hận cơ chứ.
    Tiền Phỉ được bịch trà ngon, hihi nhìn giá tiền chắc cô nàng tròn xoe mắt kinh ngạc và không dám sử dụng đâu. gói trà này nàng sẽ mang đi tặng và có công việc tốt vị trí tốt, hihihi

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: