Miệng Độc Thành Đôi – Chương 15

21

Chương 15

Edit: Nora
Beta: Vi Vi

Không phải cô chưa từng nghĩ tới cảnh tượng một ngày gặp lại anh, dù chưa từng thật sự ở bên nhau, cô cũng từng ảo tưởng anh sẽ đi về hướng cô, mỉm cười gọi tên cô như một người bạn học cũ xa cách đã lâu.

Dù sao bọn họ từ cấp hai đến cấp ba đều học chung một lớp, thành phố B to như vậy, có đến mấy vạn học sinh cùng tuổi, âu cũng là một loại duyên phận.

Nhưng dù thế nào Tần Chân cũng chưa từng ngờ rằng sẽ có một ngày thật sự gặp lại anh. Anh ấy thế mà cười đến tinh khôi xán lạn nhìn cô đúng như trong tưởng tượng, chỉ tiếc vừa mở miệng đã làm cô im bặt.

“Cô biết tôi?”

Đổi lại một cách nói khác, những lời này hàm ý: Xin hỏi tôi biết cô sao?

Anh không nhớ rõ cô.

Người cô từng thầm mến đến bảy năm không nhớ rõ cô.

Trong nháy mắt đó, Tần Chân rất muốn khóc.

Bởi vì cô đã từng cố chấp nhấn mạnh với Bạch Lộ rất nhiều lần: cô thầm mến Mạnh Đường bảy năm, là bảy năm, không phải sáu năm cũng không phải tám năm. Nhưng chỉ mình cô biết, sau bảy năm đó rồi lại một lần bảy năm nữa, thật ra cô vẫn chưa từng quên anh.

Cho nên tính đúng ra có lẽ không chỉ là bảy năm.

Mối tình đầu không bệnh mà chết, mối tình đầu xót xa, mối tình đầu hết thuốc chữa của cô.

Trong nháy mắt Tần Chân cảm nhận được lũ lụt bất ngờ ập đến, gió lốc nổi lên, núi lửa phun trào, cảm giác đáng sợ khi các loại thiên tai đồng thời tập kích. Thấy người đàn ông trước mặt đột nhiên thấp giọng cười rộ lên, đành ngồi xuống ghế bên cạnh cô, quay đầu thở dài.

“Cậu có biết cậu bây giờ rất giống đứa bé đòi kẹo mà không được không?” Tiếng nói dịu dàng ấm áp vang lên bên tai, Tần Chân suýt nữa nghĩ rằng mình nghe nhầm, nhưng ngay sau đó Mạnh Đường lại dùng biểu cảm rất quen xác nhận một màn này, bởi vì anh cong khóe môi lên với cô, vô cùng chắc chắn thốt ra hai chữ: “Tần Chân.”

Vì thế Tần Chân chợt hoàn hồn, nhanh như thần thú bị triệu hoán sư gọi về.

Cô bỗng nhiên ý thức được, Mạnh Đường đang nói đùa với cô, ngay từ đầu anh đã nhận ra cô. Điều này cũng chứng minh qua khoảng thời gian dài dằng dặc như vậy, anh vẫn nhớ rõ người gọi bạn học cũ Tần Chân là cô.

Mạnh Đường hỏi cô: “Cậu đang đi đâu vậy?”

Cô đáp: “Thiết kế nội thất La Lune.”

“Cậu làm việc ở đó sao?” Giọng Mạnh Đường có vẻ rất kinh ngạc.

“Không phải, công ty mình chịu trách nhiệm hợp tác với bên kia.”

Mạnh Đường mỉm cười: “Nhiều năm không gặp như vậy, cậu đã trở thành hình mẫu nữ doanh nhân mạnh mẽ giỏi giang rồi.”

Tần Chân đỏ mặt, cố gắng kiềm chế tay chân không biết đặt đâu, gắng giữ bình tĩnh nói: “Chỉ là nhân viên nghiệp vụ thôi mà, căn bản không cách nào so với cậu được.”

“Cậu biết tình hình của mình sao?” Mạnh Đường nhướn mày, rõ ràng chỉ là một động tác nhỏ, không biết vì sao anh làm ra lại có thể có công hiệu như hành tinh va chạm vào địa cầu, vén lên tình cảm thiếu nữ.

Tần Chân thừa nhận: “Cậu giỏi như vậy, đầu tiên thi đỗ chuyên ngành luật của đại học thủ đô, sau đó còn được thầy hướng dẫn đề cử đến đại học Stanford làm nghiên cứu sinh tiến sĩ, ai mà không biết chứ? Nhóm bạn học cũ đều xôn xao, cái tên giáo sư Mạnh danh tiếng đã trở thành vốn liếng khoe khoang của bọn mình rồi.”

Mạnh Đường cười rộ lên, má phải lộ ra một lúm đồng tiền nhẹ, như rót đầy toàn bộ hương thơm say lòng người nhất thế giới.

Tim Tần Chân sắp nhảy ra khỏi yết hầu.

Sau đó hai người như tất cả bạn học cũ xa cách lâu ngày gặp lại vô cùng bình thản trao đổi, ngay khi xe buýt dừng lại, Mạnh Đường nhắc nhở cô: “Đến trạm kìa.”

Tần Chân cười đứng dậy xuống xe, không quên quay đầu phất phất tay với anh, mặt mày rạng rỡ nói câu: “Hẹn gặp lại!”

Mạnh Đường cũng cười nói với cô: “Họp lớp gặp!”

Cô một mực cười tươi như hoa, mãi đến khi xe buýt biến mất khỏi tầm mắt, cả người mới từ từ thả lỏng ra, ý cười nơi miệng cũng biến mất không thấy.

Chờ đợi nhiều năm như vậy, đổi lấy một lần nói chuyện bình thản ấm áp.

Chưa đầy 10 phút thân thiết quen thuộc, rồi lại xa cách khách sáo.

Đây là lần đầu cô rốt cuộc ngồi bên anh, người cô nhung nhớ bao lâu, đây là chuyện cô từng tha thiết ước mơ rất nhiều năm, lần nào cũng ngóng trông thầy giáo có thể xếp cô ngồi cùng bàn với anh.

Nhưng trong suốt bảy năm làm bạn học, bên cạnh anh người đến rồi lại đi, từ đầu đến cuối cũng không đến lượt cô.

Là trùng hợp, cũng là tiếc nuối.

Tần Chân hít hít mũi, bỗng nhiên vành mắt đỏ lên.

Đây đại khái là một phần tí tẹo trái tim thiếu nữ cô còn giữ lại sau bao năm lăn lộn với nghề, về mối tình đầu của cô, về hai chữ Mạnh Đường.

Cô xách túi xoay người lại, đột nhiên phát hiện một chiếc xe Bentley màu đen đang đỗ ven đường, Trình Lục Dương ngồi trong xe, theo cửa sổ mở ra nhìn cô, không biết đã nhìn cô bao lâu.

Cô đoán cảnh tượng vừa rồi mình ngây ngốc phất phất tay với Mạnh Đường trên xe buýt, sau đó còn si mê thật lâu không muốn rời đi đều bị anh ta trông thấy hết.

Khi nhắm mắt theo đuôi Trình Lục Dương chạy vào sảnh lớn, Tần Chân nhịn không được phải giải thích cho mình: “Vừa rồi tôi gặp bạn học cũ…”

“Vậy sao?” Trình Lục Dương nghe xong dường như cũng không hứng thú, thản nhiên liếc nhìn cô một cái, bước vào thang máy.

“Bởi vì đã lâu không gặp cho nên không khỏi nhớ tới chút tình nghĩa bạn học cũ.” Cô lại bổ sung, đi theo bước vào thang máy.

“Hửm.”

“Cho nên đứng ở đó ngẩn người không phải vì luyến tiếc, mà lúc đó thật ra đang bùi ngùi khôn kể, con người mà, nhiều tuổi không khỏi đa sầu đa cảm chút.” Cô tiếp tục pha trò.

“Nhìn ra được.” Trình Lục Dương lại có thể phối hợp mười phần.

Vì vậy Tần Chân biểu lộ chút tươi cười, hôm nay mới thấy tổng giám đốc Trình đáng yêu thế này.

Lại nghe tổng giám đốc đại nhân đáng yêu nhe răng cười, không chút để ý nói: “Tần Chân, có phải tôi từng nói, sau này đừng nghĩ một đằng nói một nẻo ở trước mặt tôi không?”

“…”

“Lúc cô nói dối, trên trán cô liền khắc bốn chữ to: Tôi là lừa đảo.” Vẻ mặt tươi cười của Trình Lục Dương biến mất, nhanh chóng ra khỏi thang máy, anh còn ném lại một câu: “Mọi người ai cũng nhìn ra được cô nhớ mãi không quên chưa dứt khỏi mối tình thắm thiết, sông cạn đá mòn với bạn học cũ đang ngồi trên xe. Cô cho là tôi giống cô, ra ngoài không mang theo trí thông minh sao?”

“…” Lại một lần bị hung hăng nhục mạ.

Những ngày tiếp theo, Tần Chân và Trình Lục Dương ở chung vẫn tràn ngập cảm giác thăng trầm nhấp nhô thoải mái trước sau như một.

Miệng Trình Lục Dương vẫn độc như vậy, tính tình Tần Chân vẫn tốt như vậy, chỉ trừ độ quen thuộc dần dần tăng cao, Tần Chân đã bắt đầu thích ứng cách nói chuyện của Trình Lục Dương.

Người ta đều ăn cơm lớn lên, nhưng Trình Lục Dương thì khác, người này y như lớn lên cùng với **, nói chuyện không phọt được ra phân, trong lòng sợ là sẽ bứt rứt.

Nhưng Tần Chân nhanh chóng phát hiện, tuy nói Trình Lục Dương độc miệng, nhưng lòng dạ không độc, thậm chí ngẫu nhiên còn có thể biểu lộ ra bóng dáng lương thiện.

Ví như mẹ Phương Khải thường xuyên bị bệnh, cơ bản anh ta mười ngày nửa tháng sẽ xin nghỉ phép một lần, mà Trình Lục Dương chưa bao giờ khấu trừ tiền lương của anh ta, lúc nào cũng khoe khoang bộ dáng ta đây là người lãnh đạo khoe khoang tàn bạo nói: “Coi như đại gia thưởng cậu!”

Ví như vào ngày trời oi bức, mỗi lần cô đến công ty, Phương Khải đều sẽ bưng tới cho cô một ly cà phê đá, giúp cô giải khát trong thời tiết nóng. Lúc mới đầu, cô tưởng Phương Khải có ý tốt, cảm kích không biết nói gì cho phải. Về sau có một ngày tới sớm, thấy Phương Khải bưng ba ly cà phê từ dưới tầng đi lên, cô mới biết thì ra đó là Trình Lục Dương căn dặn, ba người bọn họ mỗi người một ly, không ai bị bỏ sót.

Lại ví như, có một lần cô mới từ trên xe buýt bước xuống, thì thấy Trình Lục Dương khom lưng nhét mấy tờ tiền màu hồng cho một người ăn xin già ở cửa công ty. Người già đó bị mù, chỉ lần mò được có tiền trong tay, chưa kịp cảm nhận được mệnh giá bao nhiêu, đã dùng sức cúi đầu nói cảm ơn.

Tần Chân khiếp sợ đứng tại chỗ, thấy sau khi Trình Lục Dương rời khỏi, trong giây lát ông lão lấy ra xem trong tay rốt cuộc có bao nhiêu tiền, cả người đều cứng đờ.

Một khắc kia, trong lòng cô xuất hiện hai ý nghĩ: Thứ nhất, thực mẹ nó thứ cao phú soái (*)! Thứ hai, có phải Trình Lục Dương có anh em song sinh?

[(*)cao phú soái : từ hình dung người đàn ông cao ráo, đẹp trai, giàu có.]

Người này dường như càng ngày càng không giống Trình Lục Dương cô từng biết, ngoại trừ miệng độc trước sau như một.

Dù sao càng ngày Tần Chân càng không sợ anh ta nữa.

La Lune đã ký kết hợp đồng với không ít công ty bất động sản loại nhỏ vừa. Lại thêm bởi vì Trình Lục Dương dẫn dắt một đám nhà thiết kế do anh ta tự mình chọn lựa, thiết kế ra nhà cửa được lắp đặt thiết bị dồi dào cảm giác trẻ trung khác với phong cách truyền thống, nên danh tiếng làm việc cũng dần dần nổi lên.

Mà lúc này đây, Trình Lục Dương thành công không hề dính dáng tới tập đoàn Viễn Hàng.

Trong khoảng thời gian ngắn, Trình Lục Dương trở nên càng ngày càng bận rộn. Tần Chân muốn tới công ty gặp anh ta một lần, còn phải hẹn trước vài ngày.

Vào đầu hạ, hoàn tất một loạt khu nhà ở có thang máy mới được quy hoạch ở trung tâm thành phố, Trình Lục Dương lại càng bận tối mày tối mặt. Thời gian Tần Chân tới lấy bản thiết kế cũng đổi thành buổi tối.

Khi cô đi trên hành lang thường xuyên thấy Trình Lục Dương ở trong văn phòng đang chuyên chú nhìn màn hình máy tính, thỉnh thoảng di chuyển chuột sửa chữa chút gì đó, tăng ca vô cùng vất vả.

Cô gõ cửa, dùng ngữ điệu người quen biết hỏi anh ta: “Ơ, tổng giám đại nhân lại đang tăng ca sao, hôm nay lại kiếm được mấy trăm vạn thế?”

Trình Lục Dương liếc cô một cái: “Không nhiều lắm, vừa đủ mua nổi mấy trăm vạn cô.”

“…”

Sau đó Tần Chân sẽ chờ lấy bản thiết kế, ngồi trong văn phòng, thuận tiện báo cáo cho Trình Lục Dương tài liệu khách hàng bên Âu Đình đưa sang.

Có một hôm cầm nhiều túi tài liệu đến, để phân biệt các căn hộ, màu sắc không giống nhau. Cô đưa túi tài liệu tới, giải thích: “Màu đỏ là trong vòng một trăm mét vuông, màu xanh da trời là từ một trăm đến một trăm năm mươi, màu xanh lá là từ một trăm năm mươi đến hai trăm.”

Trình Lục Dương dừng tay giữa không trung, sau đó dùng ngữ điệu như bình thường nói: “Trên bàn có bút, cô giúp tôi đánh dấu vào.”

Tần Chân lại kiên nhẫn lặp lại theo thứ tự một lần: “Màu đỏ là trong vòng một trăm mét vuông, màu xanh da trời là từ một trăm đến một trăm năm mươi, màu xanh lá là từ một trăm năm mươi đến hai trăm. Tôi thấy rất dễ nhớ mà, chẳng cần phải đánh dấu đâu.”

Trình Lục Dương lập tức lấy một chiếc bút từ trong ống đựng ra, ngắn gọn ra lệnh: “Đánh dấu!”

Tần Chân cảm thấy rất quái lạ, ngẩng đầu nhìn anh ta, lại phát hiện sắc mặt anh ta u ám, đành phải cầm lấy bút kiên nhẫn đánh dấu. Quét mắt nhìn quần áo màu vỏ quýt trên người anh ta, cô còn rất rỗi hơi đùa anh ta một câu: “Tổng giám đốc, hôm nay anh mặc đồ thật đỏm dáng, người bình thường đều không dám mặc màu sắc này ra ngoài đâu, quả thật chọc mù mắt người khác.”

Trình Lục Dương vội hỏi: “Màu gì?”

“À?” Cô vẫn còn cúi đầu đánh dấu, thuận miệng cười nói: “Màu vỏ quýt đó, không phải anh không biết. Mặc bộ quần áo này đi ra ngoài, trừ phi là ngốc không thì cũng bị bệnh mù màu, bằng không ai nhìn thấy thế này đều cười anh đỏm dáng phách lối.”

Không đợi Trình Lục Dương phản ứng, Tần Chân lại tiếp tục nói giỡn: “Vả lại, tôi đã sớm muốn hỏi anh, quần áo sáng chói tươi đẹp như vậy anh dám mặc ra ngoài, mỗi ngày lúc soi gương không sợ chọc mù hai mắt mình sao? Tuy nói anh mặc nhìn cũng rất đẹp, nhưng khó tránh rêu rao khắp nơi, khiến người nghĩ đến trong lòng anh có khuyết điểm màu sắc, bằng không sao lại tự ăn mặc lộng lẫy như thế ? Cứ như sợ người khác không biết anh có năng lực nhận biết màu sắc mạnh mẽ –”

Trình Lục Dương chợt thay đổi sắc mặt, bỗng nhiên ngắt lời cô, lạnh lùng nói: “Cô đi được rồi!”

Tần Chân vừa mới viết xong nét bút cuối cùng, nghe vậy ngòi bút dừng lại, trên giấy lập tức bị loang ra một đốm nhỏ đen như mực. Cô kinh ngạc ngẩng đầu lên thì nhìn thấy Trình Lục Dương mặt lạnh tanh nhìn cô, con ngươi đen như mực chứa đựng đầy tức giận.

“Tổng giám đốc Trình —” Cô đã rất quen thuộc đến nỗi có thể không hề kiêng dè mà đặt câu hỏi với anh ta.

Nhưng còn chưa cho cô đặt vấn đề, đối phương đã chỉ vào hướng cửa, gằn từng chữ: “Phiền cô, lập tức đi ra ngoài!”

Lời này xem như là lời lẽ khách sáo lắm rồi, nhưng bị Trình Lục Dương nói ra bằng thái độ đó, hiệu quả không thua gì một chữ: Cút!

Danh sách các nick được nhận pass chương 16:

1. orimint

2. Xiu lão gia

3. Cỏ cháy

4. Phạm Hải Lương

5. Yuusu

6. Vu Huyen

7. Việt Anh Vịt

8. Còi zí

9. Kaito Kido

10. Xuân ái

11. YuriMiyuki

12. Sau con

13. Linh Tran

14. Trang bống

15. Khuyên Lê

16. Tiêu Tương

17. Hạnh Hồng Phan

18. Fang Fang

19. Jeon Hoang Minh Đuc

20. Nhoc Rajnny

Bạn số 17, 18 tuy không comt từ đầu nhưng đã tích cực cmt mấy chương gần đây nên mình vẫn share pass cho các bạn.

Danh sách này được post trên fb và cuối chương 15. Các bạn trong danh sách inbox fb cho mình hoặc gửi mail vào địa chỉ violetin.08@gmail.com để nhận pass. 

Thời gian đến và đi, con người cũng vậy. Đừng sợ nói lời tạm biệt với quá khứ. Nói tạm biệt là để chuẩn bị cho một tương lai tươi sáng và hạnh phúc hơn

Discussion21 Comments

  1. 7 năm. Tần Chân đúng là người tình sâu nghĩa nặng nha. yêu thầm bạn Mạnh Đường từ cấp 2 đến cấp 3 rồi đến tận bây giờ. kể cũng khổ. chả biết người ta có hiểu tấm lòng cô không chứ.. Trình Lục Dương là nhìn thấy rồi đó. cô càng giải thích thì TLD càng thêm khẳng định người trong lòng cô. đúng là Tần Chân không ngóc đầu lên nổi trước mặt TLD mà.
    aiz. lần này Tần Chân chọc đúng điểm mấu chốt của TLD rồi, xem anh ta tức giận mà lại không miệng độc như mọi khi, đuổi cô kiểu “khách sáo” thế là đủ biết rồi nhá. phen này lại có màn mỹ nhân dỗ anh hùng đây :))))

  2. Hóa ra là yêu thầm, không ngờ TC có thể yêu thầm một người suốt bảy nă, sau đó là thêm bảy năm không quên, có lẽ cuộc sống sớm bươn chải mới đào tạo ra được một Tần Chân mặt dày như ngày hôm nay quá.
    TC dần biết thêm về con người TLD rồi, nhưng chưa được tốt đẹp bao nhiêu lại đụng trúng điểm yếu của người ta, có lẽ sao lần này là TC biết a bị mù màu cũng nên. Nhưng ta thắc mắc nếu a bị mù màu không phân biệt được màu sắc như thế sao có thể thiết kế nhà nhỉ, hay nhà a thiết kế không có mấy màu xanh đỏ đây? Thanks nàng!

  3. Tưởng là ko nhận ra tần chân, hoá ra là chỉ trêu chọc tần chân mà thôi. Nghe cách nói chuyện của mạnh đường, thấy hắn cũng là một người dễ thương đấy chứ, cũng ko uổng công tần chân yêu thầm hắn tới mấy năm. Dám lần này họp lớp Mạnh đường sẽ tỏ tình với Tần chân lắm đây, hehe. Cuộc tình tay ba sắp bắt đầu đây :v

  4. Hoá ra là chin đơn phương ak, phục chị sát đất, 7 năm liên
    A bị tổn thương tinh thần mất r, chị vô ý nhưng mà lại chạm vào nỗi đau của a, mong là về nghĩ lại chị sẽ biết mình nói sai r hiểu a hơn

  5. Mình còn tưởng yêu nhau 7 năm, thì ra chỉ mình Tần Chân đơn phương thôi. Mà không ngờ anh Dương cũng có một mặt như thế kia nha, tốt dễ sợ. Nhưng mà dám chắc cái vụ người ăn xin là do anh không nhìn rõ màu của tờ tiền cho xem. Hehe, quả này anh có vẻ thẹn quá hóa giận rồi, bao giờ mới bị lộ chuyện mù màu đây. Mà cũng tội nghiệp, đến người thân trong gia đình còn không biết anh bị mù màu thì người ngoài làm sao biết được đây. Tks tỉ nhé

  6. Thì ra chị TC yêu đơn phương. Anh Trình cũng buồn cười nhỉ miệng luôn bảo trước mặt anh chị ko cần nói dôi lời ngon tiếng ngọt, khi chị nói thật thì lại nổi tính nóng.

  7. cái kiểu yêu thầm nhiều năm này còn tình cảm có khi chỉ là tiếc nuối thôi, hôi còn nhỏ mình ai chẳng yêu thầm chứ, nhưng người ta quay ra tỏ tình có khi chạy mất dép ý chứ. TC càng ngày càng không sợ TLD đó là một dấu hiệu tốt, có khi sau việc này TC sẽ phát hiện TLD bị mù màu ý chứ, khi hai người có bí mật chung sẽ gắn kết hơn, cơ mà để anh Trình từ bỏ danh hiệu đứa con của cầu vồng thì hơi tiếc nhỉ =)))
    tks nàng

  8. Sao mà Tân Chân si tình quá zậy, tình đơn phương mà kéo dài hơn bảy năm trời, gặp lại người ta vẫn cứ vui lâng lâng, lại theo dõi tình hình người ta nữa chứ!! Pó tay chị này luôn!! He He cuối cùng chị Tần Chân cũng phát hiện ra con người khuất sau miệng mồm độc của Trình Lục Dương rồi, miệng lưỡi sắc nhưng lòng thì mềm nhũng thôi, chỉ ra vẻ ác độc nhưng lại rất tốt bụng, biết quan tâm người khác. Có khi nào chị phát hiện luôn bệnh mù màu của anh không ta, chắc lúc đó chị phải vui lắm khi nắm được thóp anh lắm ha!!!

  9. Cái này là ai cũng một lần phạm vào đại kỵ của nhau, lần trước bạn Trình nói về vấn đề tự trọng với bạn Tần, lần này bạn Tần nói màu sắc với bạn Trình, hai bạn tự ngược nhau mà, nhưng mà người ta có câu, càng cãi nhau càng hiểu nhau nhiều hơn mà, đây cũng là cách yêu ;) ~ không biết sóng này dập bao lâu mới hoãn >”<

  10. ặc ặc!tại sao bạn tần chân lại có thể nói ra cái sự thật phũ phàng thế chứ.hehe.2 người này tuy ngoài mặt như nước với lửa nhưng trong lòng hiểu nhau đến kỳ lạ đấy nhỉ?haha.mà cũng chỉ có tần chân mới dám nói như thế thôi,có ai dám nói với anh dương như thế đâu

  11. sao cứ như bắt gian tại trận thế này, tần chân thì liên tục gthik như sợ bạn trai hiểu lầm tình cũ ko dứt blablabla:)h 2 ng này mà quen nhau, dựa theo tính nhỏ mọn lại độc miệng như TLD thì anh trình ăn dấm tới loét dạ dày luôn quá. còn TC dù tính có tốt, nhưng khi yêu nhau mà toàn nghe thấy ng iu phun phân thế này thì hết muốn ăn cóm ấy chứ:))
    có phải cuối cùng TLD sẽ nói cho Tc bik anh bị mù màu ko nhỉ. hóng chương sau

  12. Phạm Hải Lương

    Hô hô bạn Chân thật là, lại chọc vào nỗi đau của anh ấy. Người khác có thể nói thoải mái riêng bạn thì ko được, lực sát thương cao lắm đó.

  13. Là đơn phương sao? Chắc là nam phụ rồi. Cuối cùng cũng nhìn được 2người từ từ đến gần nhau. Mà sao TC không tin ý một chút xíu nào vậy, lại chọt đúng vết thương của a Trình rồi.. Bây giờ làm seo đây

  14. Ôi, hóa ra là mối tình đầu thầm lặng “ai cũng biết chỉ một người không hiểu” của TC. Bạn TLD tinh tế thật đấy, liếc mắt cái đã nhận ra tâm trạng thật của TC dưới cái vẻ bề ngoài cười cợt vô tâm. Hai bạn ấy đang tiến triển thêm được một bước nữa thì gặp ngay sự cố lần này, TC đã chạm vào giới hạn của TLD, không biết TC có nhận ra được điều cố kỵ ấy của TLD để phá vỡ phòng tuyến xung quanh TLD, rồi hai bạn có sự đột phá trong tình cảm dành cho nhau không nhỉ??? Tks nàng!

  15. đọc chg này ta thấy xót xa quá cái tên MĐ này chắc chắn bik con gái nhà ng` ta iu đơn phg mình mà lại đùa như vậy ko cảm thấy tội lỗi sao vẫn là Trình miệng độc tốt nhất tấm lòng đậu hủ của anh mau mau cảm hóa Tần tỷ rời xa nam phụ mà hoàn thành nhiệm vụ của nữ9 đê ~~~

  16. chị chọc đúng tổ kiến lửa rồi 1 phút mặc niệm a. Ta tò mò 1 chút anh Trình thiết kế nội thất mà không phân biệt được màu sắc thì làm sao thiết kế được đây.
    anh MĐ có thật là tốt lắm không để chị yêu đơn phương bao nhiêu năm có khi bạch mã hoàng tử chỉ là mình tưởng tượng ra thì sao

  17. uhm, bị mù màu sao có thể làm thiết kế được nhỉ ! Phân biệt được màu sắc là điều rất quan trọng của công việc này.

  18. chà, sao hỏa đụng địa cầu rồi, lần này chị dùng dao đâm thẳng vào anh luôn chứ chả chơi… chúc anh chị cắn nhau đau xong rồi thương nhau lắm nhé! ^^
    mới đầu tưởng anh Mạnh Đường kia là nhân vật quan trọng gì, thì ra là Tần tiểu thư quá đa sầu đa cảm đó mà…

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close