Chúng Tôi Ở Chung Nhà – Chương 06

41

Chương 06:  Ước muốn ăn “thịt” không thành

Edit: Tiểu Ngạn

Quế Lê Lê thường xuyên bịt kín bồn nước, Tiền Phỉ cảm thấy dường như cô ta đã thiếu giảm rất nhiều sự hiểu biết trong cuộc sống thường ngày, giống như thứ gì có thể bỏ vào thứ gì không thể bỏ vào bồn nước. Đã hai lần Tiền Phỉ đau lòng gọi người đến thông cống, tìm vài trăm đồng tiền, đến lần thứ ba, Quế Lê Lê lại nói với cô, cống thoát nước tắc rồi, cô đã luyến tiếc không muốn gọi người đến đây.

Cô nhớ lại một chút hai lần trước họ đến và đã làm như thế nào, sau đó xắn tay áo mình lên tự mình xông trận.

Tuy rằng quá trình có chút ghê tởm, nhưng mà kết quả vẫn khá được, cống thoát nước không tình nguyện ở dưới thanh sắt trong tay cô đã được thông xong. Đến lúc này cô vui sướng ý thức được, bản thân đã thành công nắm giữ kỹ năng sinh tồn hạng nhất – thông cống thoát nước.

Vấn đề cống thoát nước lúc nào cô cũng có thể giải quyết được, nhưng mà cô lại gặp phải vấn đề phiền não khi tủ lạnh báo nguy.

Chợ cách nhà khá xa, cô có thói quen mỗi lần đi chợ đều mua nhiều đồ ăn, bình thường có thể ăn đến ba bốn ngày, để đồ ăn trong tủ lạnh. Nhưng mà dần dần dần dần Quế Lê Lê biến tầng giữ  nhiệt trong tủ lạnh thành nơi để mặt nạ của cô ta. Trong tủ lạnh của cô từng đống mặt nạ đắp mặt chồng lên như núi! Lần đầu tiên thấy mặt nạ của cô ta ở trong tủ lạnh, Tiền Phỉ cảm thấy dùng gương mặt của mình mỗi ngày đều sử dụng rất nhiều cũng phải đến mười năm mới có thể dùng hết đống đồ này.

Cô không mở miệng nổi nói với Quế Lê Lê: “Mặt nạ của cô nhiều quá rồi, có thể cho chừa cho tôi một chút để đồ ăn được không?” Vì thế cô không bao giờ có thể tàng trữ đồ ăn ở trong tủ lạnh được nữa, chỉ đành mỗi ngày đi rất nhiều đường đến chợ để mua.

Cũng may trời đang dần dần chuyển lạnh, sau khi qua tháng mười một, cho dù rau không để tủ lạnh cũng không bị hư thối. Chưa bao giờ giống như năm nay, Tiền Phi cảm thấy thật sự yêu thương mùa đông đến thế.

Bất tri bất giác đã đến tháng mười, đây là một trong những năm Bắc Kinh có lúc gian nan như vậy. Bởi vì trong khoảng thời gian này thành thị không có chút ấm áp nào, không khí mùa đông lại quá lạnh, trong phòng giống như cái hầm băng tay chân đều đông lạnh. Mỗi ngày Tiền Phỉ chỉ có thể lên mạng xem mấy người ở phía Nam kêu gào “Phía Nam bọn tôi cũng muốn có khí ấm” để an ủi bản thân.

Ít nhất cô còn chút hi vọng, qua hai ngày nữa toàn thành phố sẽ ấm lên, nhưng mà đáng thương đồng bào phía Nam, ở trong một mùa đông còn lạnh hơn mọi năm, chỉ có thể ráng chịu mà thôi.

Thời gian gần đây, Tiền Phỉ luôn có thể nghe thấy được hai người cách vách kia chỉ vì một chút việc nhỏ mà luôn không ngừng khắc khẩu.

Có đôi khi cô cảm thấy chuyện tình yêu mà hành hạ nhau như vậy, tần suất cãi nhau nhiều như vậy, còn không bằng giống như cô và Uông Nhược Hải thẳng thắn chia tay thống khoái đi.

Bọn họ thường xuyên vì chuyện đổ rác quét rác dọn dẹp nhà vệ sinh giặt quần áo mà làm ầm lên. Một khi mà cãi nhau, lại giận dỗi hai ba ngày, trong hai ba ngày ấy ai cũng không dọn dẹp phòng ở, cãi nhau xong đến cuối cùng rác ở phòng khách phòng sách lại đến tay cô dọn sạch.

Quá đáng nhất là khi trời tối, cô vừa về nhà đã nhìn thấy Quế Lê Lê và Lý Diệc Phi ở trong phòng khách cãi nhau. Bãi chiến trường đã từ phòng ngủ rời đến phòng khách, xem ra không thể hạ chân đi về phòng được rồi. Mà ý chính cuộc cãi nhau vẫn như cũ là xoay quanh vấn đề làm việc nhà.

Quế Lê Lê nói: Lý Diệc Phi, em là bạn gái của anh, không phải là ô sin, anh không thể cái gì cũng trông cậy vào em làm được!

Lý Diệc Phi nói: Quế Lê Lê, em là một phụ nữ, giặt quần áo nấu cơm, chẳng lẽ không đúng sao?

Quế Lê Lê nói: Em là con một, ba mẹ em dạy dỗ em như một thằng con trai, dựa vào cái gì mà em phải làm mấy thứ đó đây!

Lý Diệc Phi nói: Ngay cả mấy thứ này em cũng không làm được, vậy mà là phụ nữ sao?

Quế Lê Lê nói:  Lý Diệc Phi, anh có thể đừng bắt nạt em được không? Em không muốn làm việc nhà đâu.

Quế Lê Lê giống như uống chút rượu, đứng không vững ở trong phòng khách.

Tiển Phỉ nghe xong mấy câu nói thôi đã cảm thấy vô cùng xấu hổ, vì thế cúi đầu chạy nhanh thành kính mặc niệm “Đừng nhìn thấy tôi” ý định chạy một mạch về phòng mình, không ngờ lúc cách cửa phòng còn hai bước chân bị Quế Lê Lê gọi lại.

Quế Lê Lê vừa chạy qua vừa kêu lên: “Tiền Phỉ! Cô đã trở lại! Thật tốt quá!” Cô nàng chạy đến giữ chặt tay Tiền Phỉ, quay đầu vui vẻ nói với Lý Diệc Phi, “Cũng không phải là em có cách sao!” Cô ta quay lại nhìn Tiền Phỉ, “Tiền Phỉ, cô giúp chúng tôi làm việc nhà được không? Chúng tôi trả tiền cho cô!”

Tiền Phỉ nghe thấy trợn mắt há hốc mồm.

Lý Diệc Phi đi tới, kéo Quế Lê Lê ra, “Quế Lê Lê em có thể tỉnh táo một chút được không? Có thể đừng cùng với lão sếp của em đi ra ngoài uống rượu về lại nổi điên được không? Anh có thể không bị xấu hổ được không? Em nhìn rõ đi, cô ấy là chủ cho thuê nhà, bây giờ em đang ở trong phòng người ta! Người ta không phải là bà giúp việc! Tính tình của cô ấy đủ tốt dễ dàng tha thứ cho em, em có thể đừng bắt nạt mấy người thiện lương được không?”

Lý Diệc Phi liếc mắt nhìn Tiền Phỉ một cái, nói câu xin lỗi, sau đó dắt Quế Lê Lê trở về phòng.

Tiền Phỉ đứng phát ngốc ở cửa một lúc.

Bỗng nhiên cô cảm thấy tên Lý Diệc Phi này cũng không tệ lắm, tuy rằng thoạt nhìn anh ta rất khó sống chung, nhưng mà trong lòng chuyện gì anh ta cũng đều biết. Ví dụ nói cô thiện lương ấy.

Cô trở về phòng của mình.

Đêm nay cô không dùng máy trợ thính nghe hai người kia ầm ỹ đến hơn nửa đêm.

※※※※※※

Sáng sớm hôm sau, để tránh gặp nhau xấu hổ, từ sớm Tiền Phỉ đã ra cửa.

Đến công ty, cô nhận được tin nhắn của Hồ Tử Ninh, hỏi buổi tối cô có rảnh không, nếu rảnh thì cùng ăn cơm.

Cô nhắn tin trả lời đồng ý.

Hai người ở cùng nhau thật sự rất được, thi thoảng cùng nhau ăn một bữa cơm xem một bộ phim. Tháng trước khi đi xem phim, Hồ Tử Ninh nắm lấy tay cô. Tuần trước là sinh nhật Hồ Tử Ninh, Tiền Phỉ đau lòng, mua cho anh ta một cái ví tiền coi như là chúc mừng. Cả tối Hồ Tử Ninh đều vẫn duy trì trạng thái vui mừng, lúc chia tay, anh ta còn hôn cô.

Khi gương mặt điển trai của anh sát lại gần, Tiền Phỉ cảm thấy mình không có kích động như trong tưởng tượng.

Nụ hôn này cho cô cảm giác như chỉ là hai môi chạm vào nhau, cũng không khiến cho tim cô đập nhanh hơn một chút hay là giống như ngừng đập.

Cô vẫn nhớ rõ lần đầu tiên khi Uông Nhược Hải hôn cô, cả người cô nóng bừng lên, trong lỗ tai như là tiếng ấm nước sôi, ầm ầm phì phò không dứt. Khi nụ hôn chấm dứt, tim đập rất nhanh giống như sắp từ cổ họng bay ra ngoài.

Cho dù về sau thời gian bên nhau quá lâu, đã không còn cảm giác kích tình như hồi mới yêu này, nhưng khi hai người hôn nhau, cô vẫn cảm thấy rất thoải mái đón nhận.

Nhưng vì sao khi Hồ Tử Ninh hôn cô, một chút cảm giác hưng phấn cô cũng không có?

Thậm chí cô cũng không muốn cùng anh ta hôn sâu. Cho nên khi Hồ Tử Ninh muốn cạy mở hàm răng của cô, cô đã tránh né.

Hồ Tử Ninh nghĩ cô còn ngại ngùng, cười mỉm nhìn cô, dùng giọng nói thật quyến rũ hỏi: “Hử, làm sao vậy?”

Không biết vì sao cô lại không dám nhìn thẳng gương mặt đào hoa điển trai kia, cúi đầu lúng túng nói: “Có chút quá nhanh!”

Anh ta ôm lấy cô cười ha ha, lấy một giọng điệu cưng chiều nói với cô: “Hử, thẹn thùng sao? Tiểu Phỉ Phỉ của anh cũng thật ngây thơ đáng yêu!”

Cô nghe thấy vậy cả người run lên.

Thì ra cô còn có thể giả vờ trạng thái buồn nôn như vậy.

※※※※※※

Buổi tối lúc tan làm, Tiền Phỉ cùng Hồ Tử Ninh ở tầng 7 nhà hàng Bách Thịnh ăn cơm. Ăn xong Hồ Tử Ninh đề nghị cô: “Thời gian còn sớm, đi qua nhà anh để cho biết nhà đi!”

Tiền Phỉ nghĩ nghĩ, về nhà cũng không có việc gì làm, vì thế đồng ý.

Hồ Tử Ninh thuê phòng cùng với bạn học, khi họ về nhà, trong nhà không có ai ở nhà.

Hồ Tử Ninh mở máy tính lên, chuẩn bị chiếu phim.

Anh ta hỏi Tiền Phỉ: “Muốn xem thể loại phim gì?”

Tiền Phỉ nói: “Cái gì cũng được, miễn là mặt đẹp!”

Hồ Tử Ninh nghĩ nghĩ, hỏi: “Vậy xem <Bình Quả> thì thế nào?” Khi anh ta hỏi câu này, nhìn mặt Tiền Phỉ càng thêm dịu dàng đưa tình hơn so với ngày thường.

Tiền Phỉ không xem qua nhiều phim điện ảnh, dựa vào tên cô đoán đây là một bộ phim nói về một gia đình nông dân nghèo dựa vào hai tay trắng trồng và bán táo làm giàu như thế nào, liền gật đầu nói: “Được! Vậy xem nó đi!”

Hồ Tử Ninh tìm ra phim, ấn phát toàn màn hình, lôi kéo Tiền Phỉ cùng ngồi trên sô pha.

Tiền Phỉ mang lòng tràn đầy chờ mong nhìn chương trình ca ngợi nhân dân cần cù lao động ca ngợi chủ nghĩa xã hội, kết quả chờ xong, lại biết là lừa đảo rồi, cảnh nhìn thấy là Phạm Băng Băng và Đông Đại Vi đang trần chuồng trong phòng tắm cùng những tiếng rên rỉ…

Cô phát hiện Hồ Tử Ninh rất yêu thích Phạm Băng Băng.

Cô muốn rời mắt đi chỗ khác, lại sợ Hồ Tử Ninh cảm thấy giả tạo, nhưng mà nhìn chằm chằm màn hình, lại cảm thấy thật…ba chấm 囧, chính vì thế trong lúc khó xử không biết là nên xem hay không xem, cô cảm thấy được tay Hồ Tử Ninh đang đặt lên đùi cô.

Đầu của anh ta cũng sát lại gần, miệng thổi vào tai cô, cô nghe thấy được tiếng anh ta thở có chút gấp gáp. Cô muốn cử động cũng không dám, sợ chỉ một động tĩnh nhỏ sai lầm cũng sẽ khiến cho Hồ Tử Ninh hiểu thành một ám chỉ.

Trên màn hình, Lưu Bình Quả cũng đang bị chồng cô ta đè lên phía trên tường trong phòng tắm rên rỉ ư a. Cô cảm thấy Hồ Tử Ninh đang liếm lỗ tai mình.

Tay của anh ta dọc theo đùi tiến lên hông cô.

Ngay cả thở mạnh cô cũng không dám.

Cái miệng của anh ta hôn từ lỗ tai đến gương mặt, muốn hôn lên môi cô.

Tiền Phỉ lui về phía sau một chút, ngại ngùng hỏi: “Khi nào thì bạn học anh về?”

Hồ Tử Ninh nâng cằm của cô lên, không cho cô lùi về phía sau, giọng điệu mập mờ nói: “Đừng sợ, sẽ không bị thằng đó nhìn thấy!”

Anh ta vừa nói vừa hôn lấy cô, dùng đầu lưỡi muốn cạy hàm răng của cô.

Trong lòng Tiền Phỉ vô cùng phân vân, rốt cuộc là để cho anh ta thực hiện được, hay là đẩy ra?

Cô cảm thấy về vấn đề sinh lý bản thân không có dục vọng muốn giây phút này Hồ Tử Ninh đặt cô lên trên sô pha làm chuyện ngân nga. Nhưng mà nhìn qua anh ta đã rất động tình rồi, sau khi cô đẩy anh ta ra có phải là không tốt lắm nhỉ? Làm như vậy có thể làm bị thương lòng tự tôn của anh ta không?

Vào lúc Tiền Phỉ còn đang do dự, điện thoại của cô bỗng nhiên vang lên. Cô cảm thấy cuối cùng bản thân đang ở trong sự lựa chọn khó khăn được cứu vớt rồi.

Lúc đầu Hồ Tử Ninh còn không muốn buông cô ra, nhưng mà điện thoại của cô không ngừng vang chuông, vang đến lúc anh ta cũng thấy nhụt chí.

Anh ta không tình nguyện đứng dậy, để cho Tiền Phỉ nhận điện thoại.

Tiền Phỉ nhìn di động hiển thị, là Quế Lê Lê. Không biết vị tổ tông này lại có chuyện gì.

Bỗng nhiên cô cảm thấy không bằng khiến cho Hồ Tử Ninh quên đi chuyện muốn đè lấy mình.

Điện thoại vừa kết nối được, cô chợt nghe thấy giọng Quế Lê Lê mềm mại đáng thương hỏi mình: “Tiền Phỉ, khi nào thì cô trở về nhà đây? Trong nhà bỗng nhiên bị mất điện, tôi có chút sợ hãi! Cũng tại anh ấy có chuyện đi ra ngoài, trễ mới về được đến nhà, cô có thể về sớm giúp tôi được không?”

Tiền Phỉ xoa xoa cái trán, trong lòng phân vân.

Lựa chọn bị Hồ Tử Ninh đè, hay là về đối mặt với vị tổ tông khó chiều này?

Suy nghĩ một chút, cô cảm thấy tối nay mà bị đè, nói thế nào cũng quá nhanh, như vậy thì “thịt” của cô có vẻ rất dễ bị chiếm lấy, vì thế cô nói với Quế Lê Lê: “Cô chờ tôi nửa tiếng, tôi sẽ về nhà!”

Khi cô cúp điện thoại nhìn thấy vẻ mặt Hồ Tử Ninh không được thoải mái.

Cô gượng cười giải thích: “Cô nàng này rất nhát gan!”

Hồ Tử Ninh làm bộ dáng chán nản, nói: “Nhưng mà Phỉ Phỉ, em chính là chủ cho thuê nhà của cô ta, không phải là mẹ cô ta! Em biết không hôm nay, riêng đêm nay bạn học của anh đã đến nhà bạn nó rồi!

Trong lòng Tiền Phỉ có chút lộp bộp.

Trách không được vừa mới xong anh ta nói cô cứ yên tâm, nói họ sẽ không bị bạn học của anh ta nhìn thấy, thì ra anh ta đã sớm tính toán tốt rồi, đêm nay muốn mang cô về nhà vừa tiện xem phim điện ảnh tăng hứng thú thuận tiện “ăn luôn”.

Tiền Phỉ có chút không cười nổi. Cô sửa sang lại chút tóc mai lòe xòe nói lời tạm biệt với Hồ Tử Ninh: “Việc này…vốn cũng không gấp, trước hết em còn phải về nhà đã!”

Dường như Hồ Tử Ninh có chút mất hứng, không có đề cập đến vấn đề đưa cô về nhà. Cô tự an ủi bản thân, dù sao mỗi lần anh ta đề nghị, cô cũng nói không cần, đề nghị hay không kết quả cũng giống nhau.

Tự cô đi tới trạm xe tàu điện ngầm.

Khi lên tàu điện ngầm, cô không nhịn được gửi cho Hồ Tử Ninh một tin nhắn: “Thật xin lỗi mà, Tử Ninh!

Qua khoảng tầm 20 phút, Hồ Tử Ninh mới nhắn tin trả lời cô: “Không sao cả, ai bảo em thiện lương đây!

Trước đây cô rất thích nghe anh ta khen mình thiện lương, nhưng mà tối nay không biết vì sao, cô cảm thấy hoài nghi là anh ta đang mỉa mai mình.

===================================================

LINK COMMENT FACEBOOK (Khuyến khích comt trên website của nhà)

 

CÁI GỌI LÀ YÊU HẬN, CẦU KHÔNG ĐƯỢC, BỎ KHÔNG NỠ, YÊU KHÔNG ĐƯỢC, HẬN KHÔNG ĐÀNH!

Discussion41 Comments

  1. Chợ cách nhà khá xa, cô có thói quen mỗi lần đi chợ đều mua nhiều đồ ăn, bình thường có thể ăn đến ba bốn ngày, để đồ ăn trong tủ lạnh. Nhưng mà dần dần dần dần Quế Lê Lê biến tầng giữ nhiệt trong tủ lạnh thành nơi để mặt nạ của cô ta. Trong tủ lạnh của cô từng đồng ( đống ) mặt nạ đắp mặt chồng lên như núi! Lần đầu tiên thấy mặt nạ của cô ta ở trong tủ lạnh, Tiền Phỉ cảm thấy dùng gương mặt của mình mỗi ngày đều sử dụng rất nhiều cũng phải đến mười năm mới có thể dùng hết đống đồ này.

  2. Không viết ( biết ) vì sao cô lại không dám nhìn thẳng gương mặt đào hoa điển trai kia, cúi đầu lúng túng nói: “Có chút quá nhanh!”

  3. Thằng cha Hồ Tử Ninh này có vẻ rất nham hiểm nhé, âm mưu ăn thịt Tiền Phỉ, cũng may mà có Quế Lê Lê nên Tiền Phỉ mới tránh được một kiếp nạn đấy, mà cái cặp đôi Quế Lê Lê với Diệc Phi này bao giờ mới chia tay nhỉ, suốt ngày cãi nhau không thấy mệt mỏi sao @@

  4. nữ chính có phải là quá ngây thơ thiên lương rồi không,dù gì cũng 26 tuổi rồi,cũng một đời chồng rồi,sao có thể ngây thơ như vậy được cơ chứ.mình là chủ nhà mà để cho người ta bắt nạt như thế,đi hẹn bạn trai mới mà người ta làm thế mà còn phân vân suy nghĩ rồi k phát hiện ý xấu của anh ta.hey
    thánh mẫu a

  5. tên này đích thực ko phải ng đáng tin mà, chính hoa đòi mỏ ngưu lang rồi, mới quen đc mấy lần đã coi phim xxoo rồi giở trò. mà nữ chính còn ngốc suy nghĩ xem nên để bị đè hay đẩy ra, còn xl.. là mình thì mình chạy luôn rồi nhắn tin chia tay, còn mắng vốn ng giới thiệu hắn nữa, tốt cái con khỉ.

  6. Cái con nhỏ QLL kia cứ như bà tướng ý, làm chút việc nhà cũng kêu mệt rồi cãi nhau m sòm lên được, mà Tiền Phỉ cũng qua hiền lành đi, như ta thì đuổi cổ lâu rồi, cho thuê nhà nhưng cũng có phải là muốn làm gì thì làm đâu, vừa khó chịu lại tốn tiền nữa chứ, cuộc sống cứ như kiểu có cái gì chèn ép ý.
    Cái tên HTN kia cũng lòi đuôi cáo nhanh thật đấy, chưa chi đã đòi thịt Tiền Phỉ rồi, may mà con QLL kia dở chứng gọi điện đến đấy. Thanks nàng!

  7. Hơ hơ, mệt với cái đôi này, hừ, thật quá vô ý tứ, con mụ Quế Lê Lê làm ơn biến đi chỗ khác đi, còn k biết cái đạo lý ng sống dưới mái hiên k thể k cúi đầu sao. Cho xin đi, cô ta đi thuê nhà đấy chứ k phải cô ta cho ng ta ở nhờ đâu, mà phá hỏng hết từ cái này đến cái khác, bày bừa tất cả mọi thứ ra, chiếm đủ mọi không gian trong nhà, rồi lại trưng cái vẻ mặt xin lỗi vô tội ra, ng đâu mà chả ý tứ gì hết. Thật quá đáng ghét, k, phải nói là phiền phức đến đáng ghét thì đúng hơn. Còn cái tên Lý Diệc Phi kia nữa, ta cũng bắt đầu ngứa mắt dần đều với cái tên công tử k quan tâm đến ai này rồi, hừ, Tiền Phỉ cảm động vì anh ta còn biết mìn phải làm những gì sao??? Đúng là chỉ có thánh mẫu như bà Phỉ mới đỡ được ông nội này thôi, có mỗi cái việc quản người yêu cũng k xong, còn suốt ngày cãi cọ giận dỗi với mụ Lê la kia làm hại cho nhà cửa càng bề bộn nữa chứ = = Làm ơn đi, chia tay nhanh nhanh giùm cái cho nhà đỡ chật =))))))
    Haizzz, cái tên Hồ Tử Ninh này đúng là bất thiện mà, nếu hắn k vì cái nhà của Tiền Phỉ thì chắc cũng là kẻ thiếu thốn tình cảm đến mức cuồng thịt, hừ, chắc nghĩ bà Phỉ hiền lành dễ dãi nên mới thế đây mà = =

  8. công nhận Tiền Phỉ là thánh mẫu thật. chưa thấy ai lại có thể hết lòng vì người khác thế này, cô quá hiền lành rồi, lúc nào cũng suy nghĩ cho người khác. Tiền Phỉ à, phải biết nghĩ cho bản thân mình 1 chút chứ, cô nghĩ cho họ , họ cũng đâu biết ơn đâu, cuối cùng chỉ là chính cô chịu thiệt thôi. cái cô nàng tiểu thư Quế Lê Lê đỏng đảnh kia thật đáng ghét, lợi dụng Phỉ tỷ hiền lành dễ dụ toàn tỏ vẻ đáng thương nhờ Phỉ tỷ giúp đỡ thôi. nhưng mà lần này cũng may mà nhờ cô ta, Tiền Phỉ mới thoát khỏi tên Hồ Tử Ninh đó. cũng k thể nói hắn xấu hay không xấu, có lẽ loại người này là dạng phổ biến hiện nay, nhưng mà … không ưa nổi hắn. quá thức dụng. thank nàng nhiều nha

  9. ôi chao chương này lộ mặt thằng cha HTN rồi nhé, ai bảo chị nữ 9 vừa ngốc lại còn không biết từ chối nữ chứ, đã không thích cần gì phải cầu toàn chứ. hự, cơ mà đọc mấy chương cũng thất sơ sơ bạn học Lý khá hợp vs n9 đấy, thấy anh ý khá thẳng thắn cộng với chắc vs tính của TP mới chiều nổi anh này thôi. tks nàng

  10. Thấy nghi ngờ nhân phẩm của tên Hồ Tử Ninh này lắm nha, chưa chi định “thịt” người ta rồi, không thỏa mãn mục đích liền cho TP về bằng xe điện ngầm luôn, đúng là sao chị vẫn tin tưởng tên này nhỉ. Phải nói là TP quá hiền đi, chưa thấy ai như thế luôn! Chị làm chủ nhà mà còn kiêm luôn làm osin dọn dẹp và giờ sắp kiêm luôn làm mẹ người ta luôn. Quế Lê Lê này quá đỏng đảnh đi, không biết sao Diệc Phi còn chưa chia tay nữa, ba bữa một trận nhỏ, năm bữa một trận to, gây gỗ nhau miết mà toàn chuyện gì đâu không à!!! Chia tay đi để anh ấy cho TP đi!!

  11. Số của TP đúng là chó má mà lúc đầu còn có tí ấn tượng với HTN nhưng xem ra anh ta cũng chả tốt đẹp gì.Lần này TP phải cảm ơn QLL cứu mạng chị rồi.

  12. Thằng cha này lộ bộ mặt thật rồi đây. Rõ là muốn ăn Tiền Phỉ thật nhanh, chắc thấy nàng có căn nhà nên mới giở trò đây mà, ta khinh. Đọc ức muốn chết, người đi thuê thường nịnh chủ nhà, đây gặp phải cực phẩm Quế Lê Lê này Phỉ Phỉ là chủ trọ mà còn bị sai như bà giúp việc. Cứ nghĩ người ta thiện lương rồi lợi dụng ấy, tức quá. Là chủ nhà bình thường có khi đá cô ta ra ngoài từ lâu rồi ấy chứ. Mà không sớm thì muộn cô ta chắc cũng đi nhanh thôi.

  13. Bạn Tiểu Ngạn ơi, đoạn đầu “Đã 2 làn Tiểu Phỉ đau lòng, gọi ng đến thông cống, tìm vài trăm đồng tiền”, mình nghĩ là ” tốn vài trăm đồng tiền” thì dễ hiểu hơn, phải không bạn. Vài lời mạo muội.

  14. Đá nhanh đá nhanh, Diệc Phi phải đá nhanh, Tiền Phỉ phải đá nhanh luôn. Một cô công chúa, tiểu thư quá, một ông lại bày mưu có chút giả tạo quá. Gặp chủ nhà khác, kiểu như Quý Lê Lê kia chắc bị tống cổ đi tám kiếp rồi, chứ đâu ra kiểu sống mà không biết mình đang mướn nhà, lại giống như mình làm, người ta đã nhượng bộ lắm rồi, cứ thấy vậy mà tiến không biết điều gì cả. Đúng là Tiền Phỉ nhà ta quá lương thiện, bồ tát quá mà.

  15. Mình cảm thấy tên HTN này rất giả tạo, hình như không phải thích TP mà thích cái nhà TP thì phải? Hy vọng đừng để cho UNH nói đúng nha.bắt đầu có cảm tình chút chút với ÁLy rồi đó. Cái con mụ QLL này sao mà không có ưa nổi nha, tưởng mình là đại tiểu thư hay sao ấy..gúm chết

  16. Phạm Hải Lương

    Đấy, thằng kia bộc lộ bản chất rồi đấy. Tử tế gì đâu, cũng chỉ vì mục đích lừa em lên giường thôi. May mà em vẫn đủ quách tỉnh nhé :))

  17. cái thằng cha họ Hồ đó bắt đâu lộ ra bộ mặt thật rui` đây đúng là đồ giả tạo
    mong cho bà QL mau mau chuyển đi đi đúng là bày đặt làm sang quá

  18. HTN này nham hiểm lập sẵn âm mưu rồi cũng may có QLL gọi đúng lúc không thì 1 bước sa chân hối hận nghìn đòi a,

  19. Ôi trời, chán chết đi được. TP định tìm tình yêu mới để lấp vào chỗ trống hoác trong trái tim. Bao giờ TP mới thoát ra được khỏi vũng lầy và muộn phiền của quá khứ đây?

  20. Doc chuyen ma thay phat ngang cap doi nay, Vua lam bieng , luoi lam viet nha lai thich gay go. Que Le Le co ve tham tien nhi

  21. Phải cảm ơn Quế Lê Lê chứ nhỉ? Gọi điện đúng thời điểm quan trọng, cắt đứt cái ý định xấu xa kia của Hồ Tử Ninh, cứu Tiền Phỉ một mạng đó nha, cái tên xấu xa, suy nghĩ cũng hay nhỉ? Chưa gì đã muốn lên giường rồi, lừa trẻ con dễ thật đấy

  22. Mặt nạ của cô QLL này có thể nhiều đến thế sao tội nghiệp TP gặp toàn những người đâu đâu

  23. Nakashima Miharu

    Chương này thể hiện càng rõ tính cách đang ông gia trưởng thuộc thời cổ đại của Lý Diệc Phi – đàn ông là trụ cột gia đình, chỉ cần đi làm kiếm tiền, còn phụ nữ thì phải chăm sóc đàn ông, lo lắng sinh hoạt gia đình. Có điều Lý Diệc Phi lại rất độc mồm, mỗi lần tranh cãi với Quế Lê Lê lại lộ ra thêm một tính cách – chanh chua, điêu ngoa. Ở chương này cũng miêu tả rõ dần bản chất của Hồ Tử Ninh – thích quan hệ thể xác, ích kỉ. Còn Tiền Phỉ, rõ ràng cảm giác không thoải mái ở bên cạnh Hồ Tử Ninh nhưng vẫn xuống nước xin lỗi anh ta…

  24. QLL này bị làm sao ấy nhỉ? Thấy người ta biết điều thì tưởng người ta ngốc chắc. LDP thoạt đầu có vẻ kiêu căng, ngạo mạn nhưng thực tế lại biết điều hơn QLL nhiều, biết phân biệt phải trái, tốt xấu. Nam chính dần dần ghi điểm rồi đó. HTN xem ra cũng không phải tốt như TP nghĩ, “ăn” không được người ta là tỏ thái độ ngay. Số TP thật là xui xẻo mà…

  25. kiều anh nguyễn

    QLL đúng là giải vây cho TP nhỉ, nếu yêu TP thật lòng thì HTN không có làm vậy đâu. Khi yêu ai mà chẳng mong người kia chuẩn bị thật tốt tâm lý, đâu phải cứ muốn là hốt vậy.
    QLL lúc đầu nhìn có vẻ tốt, lịch sự vậy mà giờ ở rồi như con người khác vậy, còn LDP thì ngươcj lại, có vẻ là ngoài lạnh trong nóng đây

  26. bà qll này đúng là cái dạng mặt rấy dày, nhưng thời nay mặt dày dễ sống hơn thì phải

  27. Tên Hồ Tử Ninh này là trai bao cấp cao đấy mà. Hihi Chưa gì đã muốn ăn thịt rồi, hihi nếu không có cú điện thoại ảu Quế Lê Lê không biết Tiền Phỉ nhà ta có bị thịt không nhỉ???? Anh Hồ Tử Ninh này cưa cẩm con gái có nghề hẳn hoi đấy. Anh chấm chị vì chị có sắc, có nhà thấy chị như nai tơ thể nào cũng chấm mút được tí gì ở chị. Anh cứ chờ đi anh chả chấm mút được gì đâu, bị quên lãng sớm bởi vì anh quá nhỏ bé……………..

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close