Miệng Độc Thành Đôi – Chương 10

27

Chương 10:

Edit: Thùy Lam
Beta: Vi Vi

Việc hợp tác giữa Âu Đình và La Lune tiến triển rất thuận lợi, chỉ mới nửa tháng sau, căn nhà đầu tiên được trang hoàng theo bản thiết kế mà Trình Lục Dương đưa ra đã hoàn thành.

Trình Lục Dương đưa Phương Khải cùng đi đến bất động sản của Âu Đình xem thử căn nhà mới được trang hoàng, kết quả là đúng lúc gặp Tần Chân ở sảnh lớn phía dưới.

Tần Chân đang dẫn khách hàng đến xem nhà, người đàn ông đó không phải ai xa lạ, chính là người mà tháng trước đã tìm cô dẫn đi xem bảy tám căn nhà đều không hài lòng, trước khi đi còn sờ soạng tay cô, làm cô buồn nôn đến không nuốt trôi cơm tối.

Không biết ông ta bị chập chỗ nào, vừa tiếc tiền vừa kén chọn, kết quả là lần này lại tới xem nhà, còn cứ khăng khăng chỉ đích danh cô.

Đây đã là căn thứ ba cô dẫn ông ta đi xem rồi, Tần Chân vừa dẫn ông ta vào sảnh lớn thì người này nói mình khát nước, còn mỏi chân nữa, nên muốn nghỉ ngơi một chút trên ghế sofa ở đại sảnh.

Không có cách nào, Tần Chân đành phải tự mình ra ngoài mua giúp ông ta chai nước khoáng, lúc đưa cho ông ta thì không biết là vô tình hay cố ý, ông ta lại sờ soạng tay cô lần nữa.

Lòng Tần Chân trùng xuống, cô nhanh chóng rút tay về, lại nghe thấy người đàn ông đó cười híp mắt hỏi: “Cô Tần năm nay bao nhiêu tuổi?”

“Hai mươi sáu.”

“Ồ, hai mươi sáu sao? Nhìn không ra nhìn không ra, tôi thấy da dẻ cô trắng như vậy, dáng người lại đẹp như vậy, gương mặt cũng trẻ trung xinh đẹp, cô không nói tôi còn tưởng là cô mới tốt nghiệp đấy.” Hướng đề tài khiến người khác phản cảm.

Tần Chân ngoài cười nhưng trong không cười, liếc nhìn đồng hồ đeo tay: “Ông Trương à, sắp mười một rưỡi rồi, không bằng chúng ta xem xong căn hộ này rồi đi ăn trưa nhé?”

Ông ta sáng mắt lên: “Được, đúng lúc tôi đã đói bụng, cô Tần muốn đi ăn ở đâu?”

Tần Chân “a” một tiếng, rồi rất nhanh cười ồ lên: “Ngài hiểu lầm rồi, ý của tôi là mỗi người chúng ta tự mình đi ăn cơm, nếu ngài cảm thấy thích căn nhà mà hôm nay xem, suy nghĩ kỹ rồi thì hoan nghênh tới công ty tìm tôi.”

Khi cô cười, đôi mắt cong cong như vầng trăng lưỡi liềm, vui vẻ đáng yêu, hơn nữa giọng nói lại trong trẻo dễ nghe, thật khiến lòng người ta ngứa ngáy.

Người đàn ông tâm viên ý (*) mã nắm lấy cổ tay cô: “Ôi, để tôi xem giờ đã, thật đã mười một rưỡi rồi sao?”

[(*)tâm viên ý mã: tâm như con khỉ, ý như con ngựa, diễn tả suy nghĩ tán loạn thất thường]

Lấy cớ xem giờ, bàn tay to lớn đầy vết chai kia đã bao phủ cổ tay mảnh khảnh của Tần Chân, đồng thời còn cố ý vô tình mà hơi miết nhẹ.

Tần Chân thay đổi sắc mặt, muốn rút tay về, nhưng không ngờ ông ta chỉ hơi dùng lực đã giữ tay cô lại, cười hề hề với cô: “Cô Tần đừng căng thẳng thế, tôi chỉ muốn kết bạn với cô thôi. Chỉ cần cô ăn cùng tôi bữa cơm, tôi sẽ lập tức theo cô về công ty ký đơn hàng.”

Tần Chân hơi dừng lại, đưa mắt bình tĩnh nhìn ông ta: “Có thật chỉ là ăn bữa cơm thôi?”

“Đương nhiên.” Ông ta nhếch miệng lên thành nụ cười, lại miết cổ tay cô, lúc này mới từ từ buông ra, trong lòng có tính toán trước mà nhìn cô.

Nếu như chỉ ăn bữa cơm là có thể bán được nhà … Tần Chân nhìn xâu chìa khóa nặng trịch trên bàn kia, đang muốn gật đầu nói được thì không ngờ có một giọng nói khác như cười như không vang lên đúng lúc này: “Mặt tướng heo, lòng sáng rõ, quả nhiên là một tay cưa gái!”

Giọng nói kia quá quen thuộc, Tần Chân còn chưa quay đầu lại cũng đã biết người đó là ai, tức thì sống lưng lạnh đi.

Trình Lục Dương đã đứng rất lâu trong sảnh lớn rồi, ngày khi Tần Chân vào cửa đưa nước khoáng cho người đàn ông kia, anh và Phương Khải đã tới.

Từ khoảnh khắc người đàn ông kia sờ soạng tay cô, Trình Lục Dương liền dừng bước, nhàn nhạt nhìn một màn này, sau đó thì nghe rõ rành rành đoạn đối thoại của hai người.

Người đàn ông họ Trương bỗng ngẩng đầu lên, trừng mắt nhìn kẻ nói năng không lễ độ này: “Đồ miệng thúi kia, cậu nói ai đó?”

Trình Lục Dương nheo mắt lại, cười đến gọi là tà mị cuồng quyến (*): “Ai muốn bắn súng thì tôi nói người đó, ai cho là nói mình thì tôi nói người đó!”

[(*): tà mị: tà ác nhưng có mị lực, quyến rũ; cuồng quyến: vừa phóng khoáng lại không mất nề nếp]

“Tổng giám đốc Trình —” Tần Chân vội vàng đứng dậy, nháy nháy mắt với anh, muốn anh đừng có khuấy vũng nước đục này lên nữa.

Nào ngờ Trình Lục Dương hoàn toàn không để ý đến ám hiệu của cô, ngược lại còn cười đến rất là thân thiện dễ gần: “Chân Chân em đừng sợ, anh tới là để ủng hộ em, cứ loại lưu manh mượn cớ mua nhà để cưa cẩm giở trò chọc ghẹo này thì tới một người anh giúp em đuổi một người! Cái thằng cha lần trước dám động tay động chân với em không phải là hiện giờ còn đang nằm trong bệnh viện đó sao? Anh làm việc thì em cứ yên tâm, nếu ai bắt nạt em, anh bảo đảm sẽ khiến thằng đó đứng thẳng đi vào nhưng nằm ngang mà đi ra!”

Họ Trương vừa nghe thì hơi có tật giật mình, lại thấy đối phương là hai người trẻ tuổi, ăn mặc lịch sự, nhìn cũng rất có khí thế, thì không dám làm to chuyện, đành phải vội vội vàng vàng nói: “Xin lỗi nha cô Tần, tôi còn có việc nên đi trước.”

Nói xong cũng không để ý đến lời can ngăn của Tần Chân mà xách cặp màu đen chuồn mất.

“Ông Trương! Này, ông Trương……” Tần Chân la lên nhưng không có ai trả lời, trợn mắt há mồm nhìn con vịt đã đến miệng còn bay mất, lòng cô lạnh đi một nửa, quay đầu lại cả giận nói với Trình Lục Dương: “Tổng giám đốc Trình anh có phải là rảnh rỗi không có chuyện gì làm nên ngứa ngáy không? Vô duyên vô cớ chạy tới phá việc buôn bán của tôi làm gì?”

Trình Lục Dương thu lại dáng vẻ như cười như không kia, liếc nhìn cô một cái: “Phá việc buôn bán của cô? Cô nói thử xem cô đang bán cái gì? Bán nhà? Hay là bán thứ khác?”

Tần Chân nghe anh nói thì tức sôi gan: “Anh có ý gì?”

“Có ý gì? Vì muốn bán nhà mà cô hy sinh không nhỏ đấy, nào là sờ soạng tay, nào là cùng nhau ăn cơm, tôi thấy tên đàn ông kia rất đói khát, nhìn cô mà hận không thể ăn sống nuốt tươi cô rồi. Tôi cũng chỉ đi ngang qua, có lòng tốt nên giúp cô một cái, không cần phải cám ơn tôi đâu.” Nói xong, anh phóng khoáng đi vào thang máy.

Tần Chân vừa nghĩ đến chuyện bị thua thiệt mà vẫn không bán được nhà, thật rất muốn xông tới loạn đao chém chết tên khốn kia, nhưng vừa nghĩ đến anh ta là sếp của cô thì dưới chân như mọc ra cái đinh không thể nào di chuyển được.

Nhà của cô! Đơn hàng của cô! Bát cơm của cô! Tiền thưởng của cô! Cả tháng nay cô còn chưa bán được mấy căn, mắt thấy đã sắp thành công rồi, vậy mà lại bị một kẻ không não không mắt cứ thế mà phá hỏng rồi!

Tần Chân nắm chặt xâu chìa khóa kia, giận đến muốn ấn mở thang máy, trực tiếp nện thẳng vào mặt Trình Lục Dương.

—-

Mặc dù hận anh ta tới nỗi đầu muốn bốc khói, nhưng hôm sau lúc đi đến văn phòng của Trình Lục Dương, Tần Chân lại giống như người không có chuyện gì.

Vẫn theo thường lệ, nhìn nọ sờ kia, Trình Lục Dương vừa nhìn đã biết là cô đang chuẩn bị lời kịch để nịnh nọt rồi nên híp mắt xem hôm nay cô lại định nói cái gì.

Liên tục mấy tuần lễ rồi, văn phòng này to như vậy, cô hầu như đã khen mỗi một món đồ một lần, Trình Lục Dương rất tò mò sau khi nói hết những thứ có thể nói thì cô sẽ lấy cái gì ra để làm đề tài.

Kết quả là Tần Chân dạo quanh văn phòng một vòng, rồi nhìn sàn nhà tấm tắc khen ngợi: “Nhìn cái sàn nhà này sáng rõ biết bao, lau sạch sẽ biết bao? Tổng giám đốc Trình quả nhiên có đôi mắt tinh tường, ngay cả nhân viên vệ sinh cũng nhìn chuẩn như vậy, nếu không phải là người tài giỏi thì sao có thể lau được sàn nhà chói mắt như thế?”

Trình Lục Dương quả thật muốn giận dữ khen ngợi cô đến một trăm lần, nhưng trên thực tế lại thong dong dựa vào ghế ngồi, như cười như không mà hỏi cô: “Ồ, quản lý Tần không cảm thấy tôi phá việc buôn bán của cô nữa? Hết giận rồi?”

Hết giận rồi? Chỉ cần một ngày anh chưa bị bọn buôn người nhét vào bao tải bán đến Tây Tạng làm trai bao, từ đó về sau nụ cười tiếng nói đều theo gió bay đi, thì một ngày cô không nuốt trôi cơn giận này!

Tần Chân hiên ngang lẫm liệt nhìn chằm chằm anh, thẳng sống lưng lên: “Tổng giám đốc Trình nói cái gì vậy? Trên thương trường mua bán không được là chuyện bình thường, sao tôi lại tức giận ngài chứ? Huống hồ ngài lại còn giúp tôi xuất phát từ lòng tốt.”

“Ồ, phải không? Tôi lại thấy cái sàn nhà này hơi bẩn, cô giúp tôi lau đi.”

“…” Tần Chân nhìn vẻ chế nhạo rõ rành rành trên mặt anh thì không nói hai lời, đến phòng trà nước cầm cây lau nhà, chẳng nói câu nào mà từ từ lau.

Trình Lục Dương chưa từng thấy người có thể nhịn đến như vậy thì bỗng dưng có kích thích muốn xé bỏ mặt nạ của người này, cho nên lại sai bảo cô: “Đi pha tách trà.”

“Đi đổ rác.”

“Bàn hơi lộn xộn, sắp xếp lại đi.”

Nhưng cho dù anh có sai khiến như thế nào thì khi anh sửa chữa bản thiết kế, từ đầu đến cuối Tần Chân vẫn nhẫn nhục chịu khó mà giúp anh làm việc.

Rốt cuộc Trình Lục Dương cũng bỏ con chuột ra, nhìn Tần Chân rõ ràng là trong lòng sợ hãi, nhưng vẫn cứng rắn trưng ra vẻ mặt tươi cười khi gặp quý nhân thì không khỏi giễu cợt hỏi cô: “Quản lý Tần học đâu ra bản lĩnh kiềm chế đấy thế? Trời sập xuống cũng cười được, dù xúc phạm cô thế nào cô cũng nhịn được, vì bán nhà mà có thể bán rẻ nhan sắc, bị loại đàn ông trung niên ghê tởm dung tục sờ mó mà cũng không ngại. Nói thật, tôi rất muốn hỏi giới hạn của cô là ở đâu vậy?”

Anh nói chuyện không hề uyển chuyển, cũng không hề che giấu vẻ khinh miệt trong mắt, cứ như vậy mà trực tiếp làm tan rã mặt nạ của Tần Chân, Tần Chân bỗng nhiên cười không nổi nữa.

Từ sau khi cô tới, trong văn phòng này dường như chưa có lúc nào yên tĩnh như giờ phút này, bốn mắt nhìn nhau, ai cũng không nói gì, một người thì hùng hổ dọa người, còn một người thì chui vào ngõ cụt.

Tần Chân cảm thấy mặt nóng bừng, cứ như bao nhiêu năm nay, cô vẫn mặt dày giả bộ không có chuyện gì, cho dù bị đánh vào mặt, cô vẫn có thể cười hì hì mà dấn tới: “Không thì ngài đánh tiếp bên này nhé?”

Bình thường ra, dù đối phương có dữ dằn hung hãn đến mức nào cũng sẽ ngại gây sự tiếp với cô, dù sao thì đưa tay không đánh mặt người cười. Nhưng mà đối mặt với loại hành vi vạch trần gốc gác này của Trình Lục Dương, cô rốt cục không có cách nào giả bộ tiếp nữa.

Sau đó cô thu hồi vẻ mặt tươi cười, nhìn ánh mắt trào phúng của Trình Lục Dương, đột nhiên hỏi anh một vấn đề: “Tôn nghiêm và bánh mì, anh chọn cái nào?”

Trình Lục Dương nói: “Tôi không cần phải giả thuyết loại vấn đề hư cấu này.” Vẻ mặt của anh rất tỉnh táo, hiển nhiên nghĩ đến lựa chọn của Tần Chân, trong mắt khó nén khinh thường: “Bởi vì trước khi gặp quản lý Tần, tôi chưa bao giờ biết bên cạnh có loại người như thế, chỉ cần có bánh mì gặm thì tôn nghiêm chẳng đáng một đồng như đồ chùi chân, có thể mặc cho người ta chà đạp.”

Lỗ tai của Tần Chân bỗng chốc sinh ra vô số tạp âm, giống như bị ù tai vậy, đầu óc hỗn loạn.

Trình Lục Dương vẫn tiếp tục nói móc cô: “Ngoài mặt là một dạng, sau lưng là một dạng, lúc bên cạnh người ta thì miệng cứ như bôi mật, nhưng vừa quay lưng thì hóa thành bà tám, bắt đầu ăn nói lung tung. Quản lý Tần không cảm thấy loại hành vi ham tiền như mạng, không cần tôn nghiêm mà muốn phô trương miệng lưỡi một cách vụng về của cô quả thật rất khiến người khác chán ghét sao?”

Thời gian đến và đi, con người cũng vậy. Đừng sợ nói lời tạm biệt với quá khứ. Nói tạm biệt là để chuẩn bị cho một tương lai tươi sáng và hạnh phúc hơn

Discussion27 Comments

  1. A Dương hơi bị quá đáng đấy, việc gì phải nói độc ác như thế chứ. Nhưng ta lại thấy chính vì quan tâm mới đi nói đấy, chứ nếu đã khinh thường thì người ta thương mặc kệ, coi như không thấy chứ việc gì phải uốn lưỡi nói hết các kiểu châm chọc này làm gì. Không biết khi Tần Chân hết chịu đựng nổi mà bùng nổ thì hậu quả sẽ như thế nào nhỉ?

  2. Anh mới khiến người khác chán ghét ấy, đúng là loại chỉ biết đến mình, không chịu thông cảm cho người khác. Thấy chị cố nín nhịn thì anh kêu chị mặt dày, hai mặt. Anh nghĩ ai cũng có điều kiện tốt như anh chắc, tốt đến nỗi không bao giờ phải dính vào cảnh “tôn nghiêm và bánh mỳ” chọn một trong hai. Mình mà là chị chắc cầm cái gì ném thẳng vào mặt anh rồi, độc mồm quá đáng không chịu nổi. Đọc chương này thấy tức và khó chịu thay Tần Chân kinh khủng. Tks tỉ nhé!

  3. “… cứ loại lưu manh mượn cớ mua nhà để …” >> “loại lưu manh cứ mượn cớ”
    Xong bạn Trình nhà ta rồi, chuẩn bị dành cho bạn ấy mấy chục phút mặc niệm, người sinh ra đã số giàu có, không lo ăn mặc như ảnh sao mà hiểu được cái gọi tôn nghiêm của người sống phải lo toan mọi việc chứ, lúc nào tiền cũng là vấn đề cực lớn đối với họ, họ phải chịu đựng, nhịn nhục mọi thứ để có thể xoay sở ra số tiền, nuôi sống gia đình, bản thân mình, anh này xong rồi, đụng gì không đụng, đụng đến vấn đề này lại còn nói chuyện bằng cái giọng đó, không biết bạn Tần lúc này sẽ ra sao, hi vọng bạn ý mạnh mẽ để dạy lại cho bạn Trình biết, hiểu sự đời hơn. Mặc niệm a, chắc chuẩn bị có chiến tranh giữa các vì sao dồi.

  4. mình chỉ thấy anh Trình nói hơi nặng lời thôi chứ chẳng chê trách đc gì, mỗi người mỗi người mỗi khó khăn khác nhau, có lẽ từ vụ chị để lão già chiếm tiện nghi là anh giận thôi, đàn ông mà, thằng hen thì thích sàm sỡ người khác, thằng không hèn thì coi thường người bị sàm sỡ mà không chống lại để đổi lấy cái khác, một người sống vì tôn nghiêm, một người sống vì bánh mì tất nhiên sẽ có những góc nhìn khác nhau chứ, lòng tự ái của anh cao như thế, không chấp nhận người ta xúc phạm mình dù chỉ một chút, từ góc nhìn của anh khó mà tưởng tượng đc một người như TC.
    tks nàng

    • Đồng ý với bạn, Mỗi người có cái nhìn khác nhau thì làm sao mà hiểu mà thông cảm cho nhau được, cho nên truyện này rất thực tế, với xã hội bây giờ thì cũng không thể trách TLD không hiểu sai về con người TC, nhưng đứng trên lập trường của TC thì mình rất thương cô ấy, một người con gái mạnh mẽ cố gắng vươn lên..Đang mong chờ tác giả làm sao để có thể cho 2người xích lại gần nhau hơn khi hiện tại cứ như kẻ thù

  5. TLD à, a cũng quá đáng thật rồi, cái con ng từ nhỏ đến lớn sống trong sung túc, tiền trong tài khoản chỉ có ý nghĩa như 1 con số thì làm sao hiểu được cái nỗi lo cơm áo gạo tiền của Tần Chân cơ chứ. Biết ng ta nhẫn nhịn còn cố mà vin vào để mỉa mai, sao cũng có ngày mụ Chân bạo phát. Kiểu này là cũ mới dồn vào, tính luôn 1 thể đấy =))))))) Nói chung ta thấy 2 ng này đúng là kẻ tám lạng ng nửa cân, ai kém ai. Chứ mụ Chân cũng luồn cúi quá rồi, cái thằng cha dê xồm kia phải ta ta đã đập giày vào mặt rồi, già rồi còn k nên nết, có tí tiền đã hung hăng, đoán chừng à ông Trình bản tính chính nghĩa trỗi dậy n cái tuôn ra khỏi mồm toàn là những lời độc địa làm ng ta bực mình, mà tính ô này thì khỏi nói, vừa soi mói vừa khó chịu, vẫn phải khen ngợi khả năng chịu đựng của Phương Khải rồi

  6. hjc sao ma TLD nói móc ghê vậy ta m đọc m còn thấy tủi thân nữa là TC. TLD được sống trong cảnh giàu sang nên coi thường người phải vất vả kiếm tiền ak TC chịu đựng như thế cg là tình thế bắt buộc thui nào ai mun bị coi thường xỉ nhục mà vẫn phải cười cảm ơn dâu hjc chương này bun ghê ý m chỉ mun TLD bị ngược dài dài thui

  7. Ôi TC của tui, lần này thì đừng có nhịn nữa nhá…, Mỗi người sinh ra hoàn cảnh khác nhau thì suy nghĩ cũng không thể giống nhau, với người chỉ quen sống trong đống tiền từ bé thì với họ tôn nghiêm là trên hết nhưng đối với người như TC sinh ra đã khổ thì miếng cơm được đặt trên cái thứ gọi là tôn nghiêm rồi.Lần này tuy TLD có ý tốt muốn giúp TC tránh xa con dê già nhưng lời nói của anh ấy đã tổn thương rất nhiều đến TC, có lẽ TLD muốn bóc lớp mặt nạ đó ra nhưng chắc anh không biết rằng sau lớp mặt nạ đó là những thứ mà TC không muốn ngkhác nhìn thấy nhất, hy vọng sau lần này 2người có thể tiến vào giai đoạn mới.thanks các nàng nhiều…moazzz

  8. khổ cho Tần Chân, con người ai chả có lòng tự trọng, nhưng vấn đề là phải hợp hoàn cảnh nữa chứ. tưởng Tần Chân muốn làm người cứ phải tươi cười mọi lúc thế sao? Trình Lục Dương cái tên sinh ra đã ngậm vàng trong miệng này sao mà hiểu được nỗi khổ của cô đây. đã thế lại còn sát muối vào nỗi khổ ấy nữa chứ.đáng ghét. lần này thì có thể hắn đã chạm đến điểm mấu chốt của Tần Chân rồi. cố lên Tần Chân, đừng để tên miệng độc này đắc ý. thank nàng nha

  9. anh dương nói thẳng thắn và ác miệng quá đi,đúng là miệng đọc mà,nhưng mà khả năng chịu đựng của tần chân đúng là rất cao,nếu như không có khả năng chịu đựng như vậy thì chưa chắc tần chân đã có chỗ đứng ở trong cái xã hội này rồi,mỗi người một hoàn cảnh mà,cũng vì miếng cơm manh áo thôi,tần chân còn phải nuôi gia đình cùng đứa em trai đua đòi nữa.hjc.

  10. độc miệng như thế ko bik có ngày mọc mụn nc trong miệng ko thế. sau này yêu tần chân chắc anh trình lãnh đủ chị trả thù hoặc bị ngược tâm:) ko bik có màn ngược tâm ko nhỉ? ko phải ngược thường mà là rất ngược:))
    tội tần chân gặp 1 kẻ nhỏ mọn như thế

  11. Dù biết anh Trình không có ác ý gì nhưng quả thật anh nói rất nặng, nghe rất chói tai và có thể khiến cho người khác hiểu nhầm. Dù sao anh cũng là người tốt, chỉ tội cái miệng độc quá, mở miệng là khiến người ta đổ mồ hôi hột luôn, thành ra khi thấy TC bị lão già kia sàm sỡ chỉ suất phát từ ý tốt. Haiz, thành ra làm chị mất miếng cơm luôn. Kể ra anh cũng đâu có ghét bỏ gì Tần Chân đâu, anh là đang trả thù và thích làm khó chị thôi. Không biết sự chịu đựng của TC sẽ đi tới đâu về đâu ha!!

  12. Phạm Hải Lương

    Anh ác mồm thật, ko hổ danh độc mồm độc miệng :)). Đến đoạn hay thì hết, ko biết bạn Chân bật lại ra sao. Chắc sẽ nói gì đó khiến bạn nam 9 cứng họng đồng thời phải nể phục nữ 9 chăng.

  13. Thương Tần Chân quá, ai chẳng muốn sinh ra ngậm thìa vàng để sống theo ý mình, khỏi phải quỵ lụy ai vì miếng cơm manh áo. Chẳng ai muốn phải sống một cách bất đắc dĩ, để người khác coi thường như thế. Ta mong đến lúc Tần Chân bùng nổ, cho TLD một bài học để bạn ấy phải thay đổi cách nhìn nhận Tần Chân. Càng khâm phục Tần Chân hơn, trong hoàn cảnh nào cũng mỉm cười vượt qua. Tks nàng!

  14. Anh Trình nói ko sai nhưng anh ấy chưa ở vào hoàn cảnh phải kiếm từng bữa cho bản thân mình và còn phải lo bao thứ khác cho người thân thì làm sao hiểu được hoàn cảnh của chị TC chứ!

  15. Sau Ánh Mặt Trời

    Cặp đôi ny lúc đầu coi bộ khó khăn nha, đại ca TLD thỳ bao độc miệng luôn á lại thêm cái ánh mắt khinh thị mới ghê chứ. Nhà a giàu nên a không có cách suy nghĩ nhiw TC hoy chứ làm gì mà khinh bỉ như vậy được…ít ra còn tốt được cái là đuổi cái tên háo sắc kia đy giùm chớ hơm là cho a cái đạp òi ák hự hự

  16. Đọc đoạn lau nhà, đang buồn cười vụ Chân Chân khen người lau nhà tốt. Càng đọc không khí càng trầm xuống. Không biết hóa giải như thế nào. Có chút lo lắng cho anh Trình.

  17. Anh Trình xuất phát từ lòng tốt mà nhưng đúng là lời nói thì độc địa nha em mà là chị ấy thì có khi trong mơ cũng mơ thấy cảnh đem anh thiên đao vạn quả mất. Anh Trình sống cuộc sống cơm áo không lo thì làm sao hiểu được cảnh kiếm tiền vất vả như thế nào. Không biết khi nào 2 anh chị mới hiểu rõ nhau đây

  18. rui` xong lần này anh nói có hơi quá trớn rui` chị Tần bị tổn thg nhgieem trọng ta nghĩ chị cũng có nỗi buồn riêng lần này lại bị móc ra phơi dưới ánh sáng … haiz anh này là ng` độc miệng nhg có tấm lòng đậu hủ nhg mà ko bik cách thể hiện
    hi vọng tên Trình nay mau mau coi lại đừng có mà đi sâu tổn thg chị Tần
    hu hu đừng ngc nhau TT_TT

  19. Cai anh TLD nay chac chua thay dc la anh dang dat rat nhieu su chu y len Tan Chan. Tung cu chi, loi an tieng noi cai g anh cung de y het tron. Con noi nhung loi cay doc de danh tan mat na cua chi ay nua chu. Nhung ma noi nhu vay that la ton thuong ng khac qua.

  20. Tần Chân vất vả vì có cả 1 gia đình phía sau. Trình mục Dương dù kg được bố mẹ thương yêu từ nhỏ nhưng có ông ngoại nuôi nấng thương yêu…Sao cứ làm tổn thương ng khác thế chứ

  21. chàng trai vàng nhà ta lại lên tiếng tổn thương người khác rồi… mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh, ai cũng có nỗi khổ của mình, người ngoài làm sao mà hiểu hết được… ghét anh rồi đó nha! chậc, người ta vì miếng ăn mới nhịn anh nhiều như vậy, không phải ai cũng như anh, sinh ra đã 1 đường thuận lợi, đâu ai lại muốn vứt bỏ tôn nghiêm của mình, chỉ là vạn bất đắc dĩ thôi…

  22. Sao anh lại nói vậy chứ? Là anh không hiểu ý chị hay cố tình không hiểu? Anh và chị mỗi người một hoàn cảnh riêng nhưng anh cứ xức phạm chị như vậy mà đáng mặt đàn ông sao???

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close