Nga Mỵ – Chương 375+376

19

Chương 375: Phí của trời

Edit: Khuê Loạn

Beta: Sakura

Không còn tiếng tiêu của Long Thiệp Lan kích thích, Băng Hải Bạch Linh Tê nhanh chóng yên tĩnh trở lại, gió bão kéo dài suốt bốn ngày rốt cục đã chấm dứt, mặt biển đang sôi trào không ngừng nghỉ từ từ khôi phục lại sự yên bình vốn có.

Ba người nhóm Chu Chu ngồi ở trong Huyền Vũ Linh Thuyền, lẫn trong hàng nghìn tảng băng trôi xuôi theo dòng nước chảy về phía Băng Hải Bạch Linh Tê, rốt cục dần dần nhìn thấy rõ diện mạo của con kỳ thú thượng cổ trong truyền thuyết kia.

Thân thể con Băng Hải Bạch Linh Tê này so với trong truyền thuyết thì còn khoa trương hơn, riêng về thể tích thì còn to hơn chiếc bảo hạm bọn họ ngồi lúc trước đến mấy lần, một chiếc sừng tê giác đen nhánh sừng sững trên cái đầu khổng lồ, chỉ riêng một chiếc sừng tê giác này thôi, cũng phải ít nhất bảy, tám người mới có thể miễn cưỡng ôm hết.

Giờ phút này cả thân thể cao lớn của Băng Hải Bạch Linh Tê đang nửa chìm nửa nổi vắt ngang trên mặt biển, quả thực giống y như một ngọn núi vậy. Tứ chi của nó vì không dùng đến nên đã sớm thoái hóa nên ngắn hẳn đi, rất chi là không cân đối với thân thể khổng lồ của nó.

Ở bên cạnh nghe thấy tiếng thở của nó giống y như là tiếng sấm rền, nhưng có lẽ cũng bởi vì nó đã nằm yên, mặc dù cảm thấy đinh tai nhức óc, nhưng cũng không làm cho lòng người kinh sợ như lúc trước, có Huyền Vũ Linh Thuyền bảo vệ cộng thêm nút tai, Chu Chu, Doãn Tử Chương và Sa Hoài Đan đều không cảm thấy khó chịu.

Đối mặt với một con quái vật khổng lồ, làm cho bọn họ chân chính cảm nhận được sự nhỏ bé yếu ớt của bản thân.

Cho dù là người hay nhìn thấy những loại sinh vật kỳ quái như Sa Hoài Đan, tâm trí kiên định như sắt thép như Doãn Tử Chương cũng không khỏi sinh ra một nỗi sợ hãi. . . . . . .

Nghĩ đến việc phải tiến vào trong cơ thể nó qua đường miệng, lại càng không nhịn được mà thấy tê dại hết cả da đầu.

Chu Chu len lén đưa tay tóm lấy góc áo Doãn Tử Chương, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, trong lòng nàng âm thầm kêu may mắn, may mà có hắn bên cạnh, nếu không chỉ có một mình nàng đối mặt với con quái thú đáng sợ này thì chỉ sợ là chưa kịp làm gì đã bị dọa sợ đến nhũn cả chân tay ra rồi.

Doãn Tử Chương phát hiện ra hành động của nàng, cầm tay nàng nghiêng đầu cười nhạo: “Heo ngốc, lá gan nhỏ như vậy còn đòi cậy mạnh chỉ đi một mình.”

“Này này này, sao ngươi có thể nói với sư muội của ta như vậy!” Sa Hoài Đan thấy không thoải mái, sư muội vừa xinh đẹp vừa dịu dàng lại đáng yêu, sao lại giống như heo được? !
Doãn Tử Chương có chút không vừa ý liếc nhìn khuôn mặt xinh đẹp quá mức của Chu Chu, hừ nhẹ một tiếng không thèm để ý đến Sa Hoài Đan.

Dáng vẻ này của Chu Chu, hắn nghĩ chắc trong một thời gian ngắn hắn vẫn chưa thể hoàn toàn quen với nó được, không thể không nói, hắn cảm thấy đối với một khuôn mặt xinh đẹp tuyệt luân như vậy thì nói bất cứ một lời nặng nề nào hay là trêu ghẹo giễu cợt cũng chính là khinh nhờn, thậm chí là một loại tội ác.

Sao Chu Chu của hắn lại biến thành như vậy chứ? !

Doãn Tử Chương không tiếp chiến, Sa Hoài Đan cũng không tiếp tục, bọn họ cứ trôi trên mặt biển như vậy, ngồi chờ thời cơ thích hợp.

Hơn một canh giờ trôi qua trong nháy mắt. Trong lúc con tê giác kia còn lười biếng vặn vẹo thân mình, đã làm cho vùng biển xung quanh cuồn cuộn nổi lên những cột sóng lớn cao đến hơn mười trượng, dâng lên từ khắp bốn phương tám hương, làm cho Huyền Vũ Linh Thuyền bị đẩy ra xa hơn hai ba trăm trượng.

Bọn họ tận mắt nhìn thấy một tảng đá ngầm khổng lồ bị con Băng Hải Bạch Linh Tê kia vô ý chạm phải, trở nên yếu ớt hơn cả đậu hũ, trong nháy mắt đã biến thành vô số sỏi đá cát vụn chảy theo dòng nước biến mất hoàn toàn.

May mà có lực ngự thủy mạnh mẽ của Long Thiệp Lan, lại nhanh chóng đưa bọn họ đến gần Băng Hải Bạch Linh Tê một lần nữa.

“Ò. . . . . .” Con tê giác này rốt cục khẽ ngẩng đầu phát ra một tiếng nặng nề, mở to miệng chìm vào trong biển———-nó muốn ăn rồi!

Ba người nhóm Chu Chu vừa mừng lại vừa khẩn trương, không cần họ tự ra tay, Long Thiệp Lan đã âm thầm thao túng nước chảy nhanh chóng đưa Huyền Vũ Linh Thuyền đến gần chỗ miệng nó.

Cổ họng con Băng Hải Bạch Linh Tê này phát ra tiếng nuốt xuống ầm ầm, một lực hút khổng lồ hút hết một lượng lớn tảng băng, cá các loại và tảo biển vào trong chiếc miệng rộng của nó.

Trong nháy mắt xung quanh chỉ còn lại một màu đen tuyền, mấy người bọn họ giống như vừa tiến vào trong một sơn động trống trải, trôi xuống theo đường nước chảy quay cuồng, qua đại khái thời gian nửa nén hương, bốn phía rốt cục dần yên tĩnh trở lại, tốc độ nước chảy cũng chậm lại hơn nhiều.

Sa Hoài Đan trước tiên ngồi thẳng người nhìn ngắm bốn phía. Chu Chu và Doãn Tử Chương cũng bắt đầu đánh giá hoàn cảnh xung quanh. Đối với bọn họ mà nói, nhìn trong bóng tối cũng không quá khó khăn.

Bọn họ nhớ mang máng là tiến vào cái chỗ này từ một cái lối khá hẹp, nơi này rõ ràng là rộng lớn hơn nhiều so với cái lối vừa đi qua, trên vách động có vài thứ không lồ đang ngọ nguậy, bên trên vách động chia thành tầng tầng lớp lớp gồm hàng vạn ô vuông nhỏ, nhìn qua giống như tổ ong.

Nhưng có điểm khác chính là, tổ ong thì không động đậy, mà những thứ ô vuông nhỏ trên vách động này thì lại khẽ co giãn. Phải nói là cả “sơn động” này đều chậm chạp co giãn, so với lúc nãy vừa trôi qua “Dòng nước xiết” ở thực quản thì cũng đỡ hơn rất nhiều rồi.

Bọn họ biết nơi này chắc là trong dạ dày của Băng Hải Bạch Linh Tê, cho dù đã sớm chuẩn bị tâm lý thì trong lòng cũng không nhịn được mà nổi da gà.

Chu Chu cứng rắn chịu đựng không phun ra tại chỗ, nàng nhanh chóng nhắm mắt lại thả thần thức cảm ứng vị trí của Băng Hinh Hải Liên, nàng không muốn ở cái địa phương quỷ cái này thêm một khắc nào nữa.

May mà có Huyền Vũ Linh Thuyền ngăn cách, nếu không chỉ riêng mùi chua thối nát của các loại thức ăn cũng đủ hun chết bọn họ vài lần.

“Ở phía trước!” Chu Chu chỉ vào một cái động tối thật lớn ở phía trước, nàng rõ ràng cảm giác được một cỗ hơi thở thanh tân tinh khiết truyền đến từ phía bên kia, chắc chắn là Băng Hinh Hải Liên rồi.

Sa Hoài Đan vội vàng làm phép dẫn nước chảy một cách khó khăn đưa bọn họ đến gần cái động kia.

Nhích tới gần cái cửa động đen ngòm, bọn họ rốt cục đã nhìn thấy hoàn cảnh bên trong, Chu Chu run run ngồi xuống, gần như là đem đầu chôn trong ngực Doãn Tử Chương.

Trong “sơn động” này toàn là những nếp thịt, hoạt động mạnh mẽ hơn nhiều so với huyệt động mà bọn họ vừa đi qua, hằng hà sa số mảnh vụn của tôm cá tảo biển, và những hỗn hợp động vật không biết tên ở trong động bắt đầu trộn đều, trong đống hỗn độn bẩn thỉu, bỗng nhiên lóe lên một tia ánh sáng trắng, hơi thở tinh khiết mát lạnh cũng chợt lóe lên rồi biến mất cùng với ánh sáng trắng, trong nháy mắt lại biến mất tăm tích.

“Vừa rồi thứ đó chính là Băng Hinh Hải Liên!” Chu Chu khẳng định.

Băng Hinh Hải Liên dù chỉ thoáng xuất hiện, nhưng cảm giác của nàng thì vô cùng rõ ràng, một gốc sen được ánh sáng trắng bao phủ, những thứ dơ bẩn xung quanh không thể lây nhiễm đến nó một chút mảy may nào, chỉ là quá nhiều đồ tạp nham, Băng Hinh Hải Liên lại quá nhỏ, làm cho nó bị vùi lấp trong nháy mắt.

Tình hình của Băng Hinh Hải Liên cũng không phải là quá ổn, nói vậy chứ sống lâu trong hoàn cảnh bẩn thỉu này, cũng bị ảnh hưởng một chút. Con Băng Hải Bạch Linh Tê này quá lợi hại, nếu như bọn họ không đến tìm Băng Hinh Hải Liên, thì chỉ qua một thời gian ngắn nữa, có thể gốc sen đẹp đẽ mỹ lệ này sẽ bị con tê giác thô kệch này tiêu hóa hết.
Đó mới thật sự là phí của trời.

“Làm sao mới có thể tìm được nó đây?” Sa Hoài Đan nghiến răng nghiến lợi nói, công việc cực khổ bẩn thỉu không thể để cho sư muội xinh đẹp khả ái đi làm, vậy thì cũng chỉ có thể để cho các sư huynh đi làm thôi.

 

Chương 76: Kinh biến

Edit: Thu Hiền

Chu Chu lắc đầu cười khổ nói: “Băng Hinh Hải Liên là tiên hoa tinh khiết nhất trong thiên hạ, chỉ có người tu luyện công pháp hệ Mộc, thân có Mộc linh căn mới có khả năng tiếp cận nó, ta phải tự mình đi.”

Nói xong nàng hít sâu một hơi, hai tay kết ấn một cái một cây ngô đồng xanh tươi ướt át  từ phía sau nàng dần dần hiện ra, xuyên qua vòng bảo hộ của Huyền Vũ Linh Thuyền thăm dò một đoàn hỗn độn trong động kia.

Đây là lần đầu tiên Doãn Tử Chương nhìn thấy phân thân Mộc linh của nàng, thân cành thon dài mềm dẻo, hình dạng phiến lá xanh biếc rất khác biệt tản mát ra vầng sáng nhàn nhạt, ưu nhã mà tràn ngập linh tính cùng hình tượng hỏa linh Tiểu Trư tròn mập tức cười xa cách to lớn làm cho người líu lưỡi.

Sa Hoài Đan thấy cũng trợn mắt há mồm, hắn ở Bắc Hải thấy cây cối vốn không nhiều lắm,  một gốc cây xinh đẹp như vậy thì lại càng chưa thấy qua, hắn vẫn cho rằng hoa tươi là thực vật đẹp nhất trong thiên hạ, hôm nay mới biết được nguyên lai cây cối xanh tươi cao lớn cũng có thể cảnh đẹp ý vui như vậy.

Nhưng mà cành ngô đồng vừa mới thò ra khỏi vòng bảo vệ của thuyền Huyền Vũ Linh, liền phát ra từng đợt âm thanh chi chi rất nhỏ, lấy mắt thường đều có thể nhận thấy được tốc độ  cành cây từ từ khô héo  ảm đạm.

“Khí ăn mòn thật lợi hại!” Chu Chu trừng to mắt, rốt cục phát hiện ở nơi trong dạ dày này muốn tìm kiếm Băng Hinh Hải Liên quả thực không đơn giản giống như trong suy nghĩ.

Nếu như không có Huyền Vũ Linh Thuyền bảo hộ, bọn hắn không hề phòng bị tiến vào trong cái dạ dày này, chỉ sợ thân thể đều lập tức bị khí ăn mòn xâm hại.

Nhất là Sa Hoài Đan đang bị thương tổn, sẽ càng thêm nghiêm trọng.

Chu Chu nhíu mày, hiện tại có thể lấy tốc độ liều với những loại khí ăn mòn này.

Mộc Linh của nàng tuy chưa từng như hỏa linh có ba loại thiên hỏa gia trì, nhưng mà cũng vô cùng cường đại, thực tế  cảm giác đối với linh thảo hoa và cây cảnh thì hơn tu sĩ Mộc linh căn rất nhiều, cơ hồ chỉ là thời gian trong nháy mắt tiếp cận được vị trí Băng Hinh Hải Liên.

Thay vào đó, động tĩnh bên trong động quá lớn. Mắt thấy lập tức ôm được cành hoa thì Băng Hinh Hải Liên lại bởi vì trong dạ dày đột nhiên hoạt động bị đẩy sang bên kia, mà lúc này cành ngô đồng rốt cục không chịu nổi khí ăn mòn quấy nhiễu, hào quang ảm đạm triệt để tiêu tán.

Chu Chu lần nữa phóng thích ra cành ngô đồng thứ hai, thứ ba dò xét vị trí Băng Hinh Hải Liên.

Bành! Huyền Vũ LinhThuyền tránh né không kịp, bị nước trong dạ dày không ngừng tăng lên dũng mãnh đánh vào bay nghiêng ra ngoài nửa trượng, hành động của Chu Chu lần nữa tuyên bố thất bại.

Huyền Vũ Linh Thuyền vừa vặn ở vào vị trí giao giới của hai cái dạ dày, tuy nhiên Sa Hoài Đan đã hết sức điều khiển, nhưng vẫn không thể hoàn toàn tránh đi một luồng sóng to lớn khác.

Bọn hắn vội vàng hết một nén nhang, lần này sắp thành lại bại.

Tình huống trong dạ dày lại càng đổi càng không xong. Đồ ăn không ngừng dũng mãnh càng lúc càng tràn đầy dạ dày, không gian hoạt động của bọn họ càng trở nên nhỏ hẹp, toàn bộ dạ dày hoạt động dần dần kịch liệt, hơn nữa vậy mà bắt đầu đẩy những thứ đồ ăn gần tiêu hóa hết về phía sâu trong cùng.

Mộc Linh của Chu Chu đã liên tục phân ra hơn mười cành ngô đồng ở trong dạ dày tìm kiến lấy tung tích Băng Hinh Hải Liên, đáng tiếc nhân tố quấy nhiễu quá nhiều, từ đầu đến cuối  không thể thành công, ngược lại cảm giác được Băng Hinh Hải Liên bắt đầu bị đẩy xuống chỗ sâu nhất trong dạ dày.

Doãn Tử Chương cau mày nói: “Càng kéo dài lâu như vậy càng phiền toái, Chu Chu, ta cùng muội xuống dưới kiếm cái Băng Hinh Hải Liên kia đi. Ta đến hộ pháp cho  nàng, có lẽ cái Băng Hinh Hải Liên này không phát hiện không ổn. Sa huynh làm phiền huynh lúc này tiếp ứng.”
Năng lực phòng hộ của Huyền Vũ Linh Thuyền rất cường đại. Nhưng khuyết điểm cũng rất rõ ràng- bản thân nó không có năng lực phi hành hoặc di động, điều khiển nó vận động vô cùng hao tổn lực, hơn nữa động tác cũng không linh hoạt.

Sa Hoài Đan muốn phản bác, Doãn Tử Chương không kiên nhẫn cùng hắn cãi cọ. Kéo Chu Chu cùng nhảy ra, Sa Hoài Đan không cách nào, chỉ đành phải thao túng Huyền Vũ Linh Thuyền chặt chẽ phối hợp đuổi kịp từ đằng sau.

Tuy hắn luôn tuyên bố mình là yêu thú cấp bảy lợi hại như thế nào, nhưng trong lòng  vô cùng hiểu rõ bản thân sau khi bị thương thì đúng là thực lực không bằng Doãn Tử Chương ở trạng thái hoàn hảo, thực thế loại  tình huống này cực kỳ bất lợi với hắn, cho nên thời khắc  mấu chốt cũng chỉ có thể lui lại phòng tuyến. Trơ mắt nhìn xem” tình địch” thể hiện bản lĩnh.

Băng Hinh Hải Liên sinh hoạt ở sâu trong nước, đối với thứ lạnh như băng đã sớm hình thành thói quen, nếu Chu Chu như dùng thiên hỏa hộ thân sẽ khiến nó phản ứng kịch liệt, dùng Mộc hệ pháp hộ thân, thì nó lại bị chi khí đậm đặc trong dạ dày ăn mòn gây thương tích, Doãn Tử Chương công pháp hệ Băng tương đối phù hợp với phương diện này.

Doãn Tử Chương đưa tay ôm lấy eo Chu Chu, toàn lực dùng băng sương hình thành kết giới cách biệt những thứ ăn mòn mãnh liệt chung quanh mình  ở bên ngoài.

Chu Chu dựa vào Doãn Tử Chương, cảm thấy rất bình tĩnh, toàn lực truy tung cái đóa hoa Băng Hinh Hải Liên lúc ẩn lúc hiện kia, bất tri bất giác liền càng tiến càng sâu.

Phía trước tối om mà dường như có thứ gì đó vô cùng đáng sợ đang chờ đợi bọn hắn, Chu Chu hết sức chăm chú, hồn nhiên chưa phát giác ra, cành ngô đồng theo thần thức cảm ứng một đường tiến về phía trước tìm kiếm.

“Bắt được!” Chu Chu trầm thấp hoan hô một tiếng, cành lá xanh biếc thon dài vừa thu lại, một cây Bạch Liên duyên dáng yêu kiều hiện ra trước mắt bọn hắn.

Bạch Liên trong suốt như ngọc, thân cành lá xen thì như phỉ thúy tạo thành, mạch gân vàng ở giữa tỏa ra khí tức tinh thuần khiết tịnh, mà ngay cả trên liên căn cũng chưa từng nhiễm chút dơ bẩn nào, tuy ở trong hoàn cảnh ác liệt như vậy chờ đợi mấy ngày, lại phảng phất như một mình sinh tại quỳnh tương ngọc dịch, trong dao trì thánh tuyền.

Chu Chu cẩn thận từng li từng tí duỗi tay nắm chặt thân hoa dưới đài hoa bạch liên, bỗng nhiên toàn thân chấn động, cả người như bị hạ định thân pháp, trực tiếp cứng lại trong ngực Doãn Tử Chương.

“Chu Chu? Làm sao vậy?”  Doãn Tử Chương phát giác được nàng không ổn, thò tay muốn đoạt đi cái gốc Băng Hinh Hải Liên trong tay nàng, nhưng còn chưa có chạm đến cái đóa hoa sen kia thì đã cảm thấy một uy áp cường đại đánh úp xuống hắn, hắn xử trí không kịp đề phòng cả người bị từ trên người Chu Chu bắn ra ngoài, va mạnh vào chỗ nếp thịt nhô lên phía trên biên giới hai cái dạ dày.

Toàn bộ dạ dày đột nhiên run lên, tiếp theo điên cuồng mà hoạt động, ngũ tạng của Doãn Tử Chương bốc lên, trước mắt  sao kim loạn tránh, miễn cưỡng tránh thoát phía sau vài nếp thịt đè ép, cấp thiết muốn trở lại bên người Chu Chu.

Chu Chu hiện tại toàn thân lộ ra bên ngoài, lại không có cái gì phòng hộ, bết bát nhất chính là nàng không biết chuyện gì xảy ra, cả người không nhúc nhích, ngay cả phóng thích ra pháp lực hộ thân đều làm không được.

Sa Hoài Đan thao túng Huyền Vũ Linh Thuyền, đột nhiên thấy một màn như vậy, vội vàng xông lên cứu giúp, lại bởi vì dạ dày đột nhiên hoạt động vô cùng kịch liệt mà những vật khác trong dạ dày bị văng ra mấy trượng.

Cùng lúc này trong dạ dày bên kia liên lục truyền ra tiếng nước  khủng bố, cảm giác vô cùng nguy hiểm làm cho Doãn Tử Chương  trong lòng phát lạnh, hắn không kịp quay đầu nhìn lại sau lưng đến tột cùng xảy ra chuyện gì, hắn nỗ lực bổ nhào vào trước người Chu Chu, đẩy nàng về phía Sa Hoài Đan.

Chu Chu quay mắt nhìn về phía hắn, rõ ràng trong thấy phía sau hắn  trong cái dạ dày đen nhánh kia bỗng nhiên tuôn ra một lượng lớn chất lòng màu vàng đục đậm đặc, như hồng thủy vọt tới bọn hắn.

Nàng không biết những thứ kia là vật gì, chỉ biết là nếu để cho chúng dính vào thân thì lập tức sẽ nguy hiểm tính mạng.

Cái khí thể trong dạ dày đã đủ để ăn mòn tổn thương Mộc Linh của nàng, huống chi là chất lỏng ở chỗ càng sâu kia tuôn ra?

Chu Chu lòng nóng như lửa đốt, hết lần này tới lần khác không thể động đậy, trong lòng điên cuồng gọi: A Chương, A Chương! Huynh ngàn vạn lần không được gặp chuyện không may!

Discussion19 Comments

  1. Đang đến hồi gay cấn thì lại hết. Có lẽ nào cũng có một kẻ nữa trốn trong dạ dày ko nhỉ.

  2. Chời, vụ gì đây, cái con tê tê chết tiệt này, không biết nó làm quái gì nữa, lấy được Băng Hinh rồi thì Tử Chương lại gặp nạn, tác giả cũng ít có ác, cứ cắt ngay khúc gây cấn, lúc người ta vui mừng thì làm một cú sốc khác, vụ gì đây, Tử Chương bị gì đây giời >”<, tiểu ngược này là tiểu ngược kia sao ? Mà chắc không phải quá, vụ này khác vụ kia mà, hồi họp quá, mai ơi, mau đến nhé :((

  3. Cái gì z trời vừa mới đụng vào năng hình hải liên là giống như bị người khác thao túng thân thể z trời. Con têtê này ở ngoài đã xấu bên trong còn xấu hơn toàn mấy thứ đò ghê gớm hại người không chém mấy đau cho nó đau rồi ợ đám người CC ra ngoài hết cho rồi.

  4. Trời không lẽ ở chương này tử chương bị chết như sa tỷ xipoi trên fb? Hix hồi hộp quá đi mất :'(

  5. ôi A Chương A chương ngàn vạn lần đừng xảy ra chuyện gì nhé :(( bao nhiêu lần nguy cấp vẫn vượt qua đc mà, chết kiểu này xui xẻo quá. hức hức. thanks nàng

  6. Không phải là Chương ca sẽ gặp chuyện không may đấy a. Thế là rốt cuộc phải đối mặt với cái cảnh mà Sa tỷ xì poi rồi à :'(. Thật là không muốn chút nào hết á. Dù là biết Chương ca sẽ được trọng sinh nhưng vẫn nhịn không được mà không muốn đối mặt. Tks nàng

  7. Cái ngày mà mọi người sợ nhất đã đến rồi sao, nguy hiểm quá đi, chỉ vì cái bông hoa sen này mà mọi người đã chịu biết bao khổ cực rồi, giờ Chương ca lại trong tình trạng ngàn cân treo sợi tóc này nữa, không muốn đâu.

  8. có phải dtc chết vì cái quái này ko, có thể lắm ah, mà còn bị con quái vật hôi thối này tiêu hoá mà tan chảy chết, 1 cái chết quá là bẩn thỉu đi, tội nghiệp A chương. Thà đánh nhau, chảy máu còn tốt hơn ấy chứ. Nhưng có lẽ vì a chuong chết ở đây, nên cái long tộc kia có đủ pháp lực cứu dtc 1 mạng, dù là hồn ma ko có thân xác, nhưng chắc phải có cách khiến dtc có lại thân xác chứ? nếu ko sao tiếp tục tu luyện, trc h chưa nghe nói hồn ma cũng có thể tu luyện thăng cấp tu vi :))

  9. nguy hiểm quá trời lun, không biết dtc có bị sao không, ngàn vạn lần đừng có nói là bị con quái vật này hấp thụ đến chết nhé, lãng xẹt lắm đấy. :)) mà không hiểu cc vì sao lại bị đứng yên như thế khi chạm vào cây Băng Hải Hinh Liên đó nhỉ? hóng chương mới lắm lun để biết kết quả của dtc =.=

  10. Chu Chu bị sao vậy đang yên đang lành lại không cử động được là sao? Cái bông sen đó ta nhớ là có thần thức rồi mà sao lại ngu ngốc như vậy, có người đến cứu ra mà còn phản ứng gì nữa vậy? bao tử con tê giác này đang tiết dịch tiêu hóa ( axit ) đây mà trời ơi A Chương không lẽ hết vai ở đây sao, trở thành chất dinh dưỡng cho tê giác hả? đừng nha mất hình tượng lắm đó ><

  11. Chương ca sẽ gặp chuyện không may a. Con Băng Liên Hải Linh tê này cũng quá lợi hại đi. Tên họ Long kia đúng là xúi dại mà. Thanks tỷ

  12. huuhuhu theo như thông tin mấy bạn sì poi thì khả năng Chương ca chết là 100%, ta đi úp mặt vô tường khóc đây, mỹ nam đã ra đi. Trước giờ đọc truyện toàn thấy nam chính bị thương gần chết chứ chưa bao giờ chết luôn, đây rõ là trường hợp cá biệt. huuhuh

  13. Cái chất lỏng quái quỷ này là gì vậy. Dịch vị sao. Dtc nếu bị chúng dính vào thì chắc chắn k thể sống đc

  14. Trong bụng của con Băng Hải Bạch Linh Tê này thật kinh khủng mà, vào rồi mới biết a, những ngăn chia ra,hôi thối, chua ngoét của mấy loại động vật bị tiêu hoá cảm giác kinh thế. Vậy mà đám A Chương phải tự mình vào trong đó a. Nếu mà không có Huyền Vũ Linh Thuyền thì đám Chu Chu đã bị chất ăn mòn ở trong BĂng Hải Bạch Linh Tê này ăn mòn hết rồi a.
    Chất dịch lỏng vàng đấy không lẽ là dịch tiêu hoá của con Băng Hải Bạch Linh Tê? Nếu mà A Chương dính vào thì phải làm sao bây giờ? Nếu huynh mất mạng thì Chu Chu phải làm sao a?!!
    Thanks ad đã dịch truyện nhé!!!

  15. cái con này ăn cái gì mà ăn như hạm v trời cứ ăn vào một đống cho rối à
    Ko biết TC có bị gặp nguyhiểm gì n ữa ko đây
    cám ơn ad đã dịch

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: