Miệng Độc Thành Đôi – Chương 07

34

Chương 7:

Edit: Thùy Lam

Beta: Vi Vi

Trong quán lẩu, Phương Khải và Tần Chân hai mặt nhìn nhau, Phương Khải lấy từ trong ví tiền ra vài tờ Mao gia gia, khóc không ra nước mắt nói: “Thật ngại quá, tôi phải đi trước rồi, bữa ăn này rất vui, lần sau có cơ hội thì gặp lại.”

Vui vẻ? Vui tới mức khóc luôn?

Tần Chân im lặng nhét tiền lại tay anh: “Đừng, đã nói là tôi mời mà, nếu không phải tại tôi thì anh cũng sẽ không đắc tội với sếp mình, nhanh ra ngoài đuổi theo, nói xin lỗi chắc là còn kịp đó.”

“Không kịp nữa rồi……” Phương Khải cười khổ “Không nghe thấy lúc nãy anh ta nổi cơn sao?”

Kỹ năng móc họng được triển khai toàn bộ, lời nói ra không độc chết người thì không thôi.

Tần Chân vội vàng an ủi: “Cũng không nhất định, anh ta trước giờ đều độc miệng, lúc nãy cũng chỉ là thói quen thôi.”

Phương Khải lau mồ hôi: “Cô không biết chứ, bình thường độc miệng là do rảnh rỗi không có chuyện gì làm, không độc thì phí, nhưng tôi nhìn ra được, lúc nãy anh ta không ngớt miệng xỉ vả tôi, còn muốn hung hăng đạp lên thi thể của tôi mà đi.”

Anh khăng khăng để tiền lên bàn, sau đó cuối cùng cũng đuổi theo.

Trình Lục Dương đi trên còn phố ồn ào, sắc mặt dữ tợn đến mức có thể đi diễn Vô Gian đạo (*).

[(*)tên bộ phim điện ảnh hình sự trinh thám của Hồng Kông]

Lâu lắm rồi anh không giận tới như vậy, mặc dù trong lòng biết rõ rất nhiều người không thích anh, nhưng ngay cả người sớm chiều gặp nhau như Phương Khải mà cũng nói anh như vậy, làm cho anh nhất thời giận run cả người.

Chỉ tiếc trên đường này rất ít taxi, anh đi một lúc lâu mà vẫn không thấy chiếc xe trống nào, cuối cùng khó khăn lắm mới bắt được một chiếc, còn chưa kịp lên xe thì đã bị Phương Khải đuổi kịp, túm chặt ống tay áo của anh.

“Tổng giám đốc!!!” Phương Khải lại thể hiện vẻ mặt thương hiệu của mình, nước mắt lưng tròng mà nhìn anh.

Trình Lục Dương chậm rãi nhìn từ con mắt của Phương Khải tới cái tay cậu ta đang lôi kéo mình với ánh mắt lạnh lẽo vô tình, đồng thời tiếc chữ như vàng nói: “Buông tay!”

“Không buông!” Phương Khải vẫn nắm chặt ống tay áo của anh: “Tổng giám đốc, tôi sai rồi, tôi thật sự sai rồi, xin anh đừng đi mà!”

Tài xế nhìn hai người với ánh mắt mang hàm ý sâu sa.

Trình Lục Dương nheo mắt lại, cười lạnh nói: “Phải không? Biết sai rồi? Vậy cậu nói cho tôi biết cậu sai ở chỗ nào?”

“Tôi sai ở chỗ không nên ăn ngay nói thật, vạch trần khuyết điểm của anh trước mặt người ngoài, cho dù có ý kiến với anh thì cũng nên nói nhỏ riêng với anh, chứ không nên nói thị phi sau lưng anh!” Phương Khải hận không thể quỳ xuống liếm gót chân anh, thề son sắt: “Anh đã nói với tôi rất nhiều lần là làm việc phải cân nhắc đến hậu quả, tôi không nên không suy xét đến hậu quả mà nói lời thẳng thắn, làm cho tổng giám đốc anh tức giận. Thật ra thì lúc nãy tôi vẫn chưa nói hết, tổng giám đốc anh tuy độc miệng thì độc miệng, nhưng anh độc rất đúng, độc rất có đạo lý! Chẳng hạn như lúc nãy anh mắng tôi mắng rất đúng, là tôi có lỗi trước, sau đó anh mới độc miệng, cho nên đây hoàn toàn không phải là vấn đề của anh! Tôi hoàn toàn tiếp nhận việc độc miệng của anh!”

“………..” Vẻ mặt của Trình Lục Dương quả thật phơi bày đủ mọi màu sắc, thay đổi liên tục, mặc kệ Phương Khải cắn chết không buông tay mà cứng rắn ngồi lên xe, nổi giận nói  với tài xế: “Lái xe!”

Thân thể của Phương Khải đã chui vào trong xe hơn nửa rồi, còn lôi kéo anh không buông, miệng thì nôn nóng la lên: “Tổng giám đốc! Tổng giám đốc!”

Tài xế chân thành khuyên Trình Lục Dương: “Người trẻ tuổi đừng có xúc động quá, hai người chịu áp lực lớn như vậy mới đến được với nhau đã rất không dễ dàng rồi!”

“Quỷ mới đến với nhau!” Trình Lục Dương không thể nhịn nổi nữa, dứt khoát cởi áo khoác ra, nhét cả tay áo vào lòng Phương Khải, tiếp đó dùng sức đẩy anh ta ra khỏi xe “bịch” một tiếng rồi đóng cửa lại, rít ra hai chữ gần như là từ kẽ răng: “Lái xe!”

Tài xế im lặng đạp chân ga, từ trong kính chiếu hậu liếc nhìn bóng dáng Phương Khải cô đơn đứng nguyên chỗ cũ.

Nhìn chàng trai ấy điềm đạm đáng thương ôm lấy áo khoác của người yêu, đã bị tổn thương đầy mình mà vẫn không đành lòng vứt bỏ chiếc áo còn vương hơi ấm của kẻ phụ tình … Chậc chậc chậc, quả nhiên là đa tình tự cổ không dư hận (*) mà.

[(*)Đa tình tự cổ không dư hận: câu thơ trích trong bài “Hoa nguyệt ngấn” của Hoàng Tử An, có nghĩa là kẻ đa tình từ ngàn xưa chỉ còn lại mối hận]

Nếu như dùng tám chữ để khái quát về con người Trình Lục Dương này thì có hai phiên bản:

  1. Theo góc nhìn của đa số phụ nữ thì anh “đẹp trai lạnh nhạt, lời lẽ sắc bén”.
  2. Phiên bản từ Phương Khải: người này “kiêu căng độc miệng, tự kỷ hẹp hòi”.

Sau sự kiện quán lẩu, Phương Khải phải mất sức chín trâu hai hổ mới có được sự tha thứ của Trình Lục Dương, cái giá phải trả là suốt một tuần lễ không được nhiều chuyện, trừ công việc ra thì không được nói câu nào, hơn nữa mỗi sáng sớm khi đi đón Trình Lục Dương, việc đầu tiên là bước xuống xe cúi người chín mươi độ chào, cảm kích nói một câu: “Tiểu nhân thỉnh an tổng giám đốc đại nhân khoan hồng đại lượng nhất thế giới”.

Kế đó, Trình Lục Dương sẽ hừ lạnh một tiếng: “Ai độc miệng?”

“Tôi độc miệng ạ.”

“Ai lòng dạ hiểm độc?”

“Tôi lòng dạ hiểm độc ạ.”

“Ha ha, không phải tôi là người con của cầu vồng sao?”

“Vậy tôi chính là cháu của cầu vồng!”

Sau khi những đoạn đối thoại hàng ngày có nội dung như vậy kéo dài suốt một tuần lễ, Trình Lục Dương cuối cùng cũng chịu để mắt tới anh ta … Phương Khải vì miệng mình nói bậy mà phải trả giá bằng lòng tự tôn bị chà đạp thê thảm cả trăm lần, cuối cùng cũng rút ra được bài học.

Buổi tối Chủ nhật đó, Trình Lục Dương đích thân nhận một vụ làm ăn, kế đó là một tuần lễ dài tự mình lao đầu vào làm việc.

Trình Lục Dương học đại học ở Anh, ngành kiến trúc và chuyên về thiết kế nội thất.

Anh thiết kế các công trình theo phong cách thanh nhã, không có màu sắc lòe loẹt, nhưng từ sau khi ngồi vào vị trí tổng giám đốc này thì rất ít khi tự tay thiết kế toàn bộ công trình nào cả, bởi vì tuy nói trên danh nghĩa anh không phải là chủ của công ty, nhưng thực tế ai cũng biết mỗi một viên gạch từ trên xuống dưới của La Lune đều mang họ Trình nên không ai dám không để anh vào trong mắt, nếu không khi bước đi trên mỗi viên gạch đều sợ bị trượt chân.

Sở dĩ phải cư xử thận trọng như vậy đối với vụ làm ăn này là bởi vì đích thân Trình Viễn Hàng gọi điện thoại tới căn dặn: “Cha muốn con tự mình thiết kế cho nhà họ Chu.”

Trình Lục Dương luôn chán ghét giọng nói kiểu ra lệnh của cha mình nên vừa tung hứng cái điều khiển từ xa, vừa cà lơ phất phơ nói: “nhà họ Chu? Nhà họ Chu nào mà đáng để cha bận bịu thế còn gọi điện thoại cho con cơ đấy?”

Vừa nghe giọng điệu này của anh, Trình Viễn Hàng liền nhức đầu: “Lúc ăn cơm bình thường đã nói cho con mấy chuyện này, con không bao giờ chịu nghe, còn có thể là nhà họ Chu nào nữa? Thị trường trang trí nội thất ở thành phố này hầu như đã bị Chu Tòng Vĩ độc quyền rồi, bây giờ con gái bảo bối của ông ấy chỉ đích danh con thiết kế phòng ở mới cho cô ta, con đừng có bỏ lỡ cơ hội tốt này.”

“Cơ hội tốt? Của cha hay của con?” Trình Lục Dương lại không nhịn được mà mỉa mai ông, cười ha hả: “Cha vừa nhắc thì con nhớ ra, có phải là Chu Tòng Vĩ mà cha có lôi kéo thế nào cũng đều giả bộ thanh cao không muốn hợp tác với cha?”

Trình Viễn Hàng thoáng cái nổi nóng: “Bảo cậu phối hợp thì cậu cứ phối hợp cho tốt đi, nói với tôi mấy cái này làm gì? Tôi nuôi cậu bao nhiêu năm trời, bây giờ vất vả lắm mới bảo cậu làm chút chuyện, cậu đã chối ba đẩy bốn, nói bóng nói gió, Trình Lục Dương, có phải cậu quên cậu họ gì rồi hay không?”

Lục Thư Nguyệt đang đắp mặt nạ, nghe thấy chồng đang yên đang lành gọi một cuộc điện thoại cũng có thể nổi cáu, liền vội vàng chạy tới phòng sách, kết quả là nghe thấy hai cha con cãi nhau ầm ĩ qua điện thoại thì vội la lên với Trình Viễn Hàng, không ngừng xua tay.

Trình Lục Dương ở đầu kia bình tĩnh cười: “Nuôi con bao nhiêu năm trời? Là cha nuôi hay là ông ngoại nuôi? Cha không nói con họ Trình thì con cũng suýt cho là mình họ Lục rồi.”

“Con —” Huyệt thái dương của Trình Viễn Hàng co giật.

Lại nghe “bang” một tiếng, Trình Lục Dương dứt khoát cúp điện thoại, kết thúc cuộc trò chuyện không mấy vui vẻ này.

Trong căn phòng trống rỗng treo rất nhiều bức tranh sơn dầu có màu sắc sặc sỡ, duy chỉ không có ảnh.

Trình Lục Dương tùy ý ngồi trên ghế sô pha, đôi chân dài bắt chéo trên chiếc bàn thủy tinh, tầm mắt đảo một vòng quanh phòng.

Cái gì cần có đều có, cứ như là một thiên đường nhỏ tách biệt với thế giới bên ngoài, anh chưa bao giờ bạc đãi chính mình, tiêu tiền không cần băn khoăn gì, chỉ cần bản thân thích là được.

Bởi vì anh phát hiện mình kiếm được nhiều tiền như vậy, ngoại trừ phung phí ra thì không có chỗ nào để tiêu.

Tiền lương mỗi tháng của Phương Khải sẽ giao cho người mẹ già nhiều bệnh của cậu ta, rất nhiều đàn ông trong công ty sẽ tiêu tiền vào người phụ nữ mà họ yêu, còn nhân viên đã làm mẹ sẽ để dành tiền, nói là muốn mua nhà cho con cái.

Nhưng anh không giống với họ, Trình Viễn Hàng và Lục Thư Nguyệt không lo ăn lo mặc, cuộc sống giàu có, chút tiền này của anh bọn họ căn bản là không thèm quan tâm, huống hồ trong nhà còn có một ông anh có thể kiếm được nhiều tiền hơn.

Anh không có phụ nữ, cũng không có đối tượng để tiêu tiền, con số khổng lồ trên sổ ngân hàng của anh có thể làm cho rất nhiều người đỏ mắt, nhưng đối với anh nó chỉ là một dãy số không có ý nghĩa mà thôi.

Anh nhớ lại lúc ông lão kia cả người tiều tụy nằm trên giường bệnh vẫn nắm chặt tay anh, muốn anh hiếu thảo với cha mẹ, còn anh thì khóc đến khuôn mặt đều tèm lem nước mắt, liên tục lắc đầu, không ngừng gọi “ông ngoại”.

Từ đầu đến cuối anh đều không nói ra, rằng cha mẹ anh đã có một đứa con hiếu thảo rồi, rằng sự tồn tại của anh hoàn toàn là thừa thãi.

Trên TV đang ồn ào chiếu bộ phim mà anh không thích, Trình Lục Dương nhíu mày, dứt khoát tắt nguồn điện, lấy cái laptop từ trên bàn qua để lên đùi mở phần mềm đồ họa ra.

Tự mình thiết kế phải không?

Nếu ông ta muốn, vậy thì làm cho ông ta xem.

———–

Tần Chân chạy đôn chạy đáo hơn nửa tháng, cuối cùng lấy được phí sửa chữa từ phía trường dạy lái xe, sau khi chuyển tiền cho mã thẻ mà Trình Lục Dương đưa, cô vừa đi về phía công ty, vừa gọi điện thoại cho Phương Khải.

Phương Khải đang dẫn cô con gái độc nhất của Chu Tòng Vĩ tới phòng làm việc của Trình Lục Dương, thấy Tần Chân gọi điện thoại tới thì vui vẻ nhưng không dám bắt máy, đợi sau khi dẫn người vào phòng của Trình Lục Dương mới hí ha hí hửng chạy về phòng mình nhận điện thoại.

Tần Chân giải quyết xong một chuyện, tâm trạng đang rất tốt nên tò mò hỏi Phương Khải vụ quán lẩu lần trước đã được giải quyết chưa, Phương Khải u oán kể lại sự tích một tuần làm trâu làm ngựa mệt nhọc khổ cực, khiến cho Tần Chân cười ha hả.

Phương Khải hỏi cô: “Đúng rồi, không phải cô là quản lý nghiệp vụ bộ phận kinh doanh ở công ty các cô sao? Sao mà có mấy vạn tệ phí sửa xe cũng phải đi tìm người để vay?”

“Quản lý nghiệp vụ? Anh không biết chứ, văn phòng của chúng tôi tổng cộng có bảy người, năm quản lý, hai phó quản lý, chỉ để nghe cho có phong cách thôi.” Tần Chân tức giận nói: “Trên thực tế mọi người đều là làm thuê cả thôi chứ quản lý cái rắm.”

Phương Khải đang định an ủi vài câu thì chuông điện thoại nội bộ trên bàn đột nhiên vang lên, anh vội bảo Tần Chân đợi một chút, nào ngờ vừa bắt điện thoại thì Trình Lục Dương ở đầu kia cất giọng lạnh lẽo: “Qua đây tiễn khách.”

Phương Khải không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ có thể nói vài câu qua loa với Tần Chân, rồi cúp điện thoại đi tới phòng làm việc của tổng giám đốc.

Lúc đẩy cửa ra thì nét mặt của cô Chu kia có phần ngượng ngùng, còn Trình Lục Dương mặt không cảm xúc ngồi ở sau bàn, ra hiệu cho Phương Khải tiễn khách.

Chu Vũ Lâm khách sáo nói: “Vậy lần sau tôi tới xem bản thiết kế______”

“Không cần, đợi tôi chỉnh sửa lại xong sẽ cho người đưa sang cho cô.” Trình Lục Dương ngắt lời cô ta.

Chu Vũ Lâm hơi mất vui: “Bác Trình đã nói nếu tôi có gì không hài lòng thì có thể nói trực tiếp với anh, tôi cũng chỉ ăn ngay nói thật thôi, có phải là anh không vui không?”

“Hửm? Ông ta nói với cô vậy sao?” Trình Lục Dương như cười như không nhướn mày: “Xin lỗi, tôi và cha tôi không thường gặp mặt nên có thể có chỗ chưa hiểu nhau lắm. Nhưng thứ lỗi cho tôi nói thẳng, cô Chu nhiều lần đến xem bản thiết kế, mỗi lần đều nêu ra một vài ý kiến sửa đổi chẳng đáng kể gì, không phải là chi tiết trên ban công không đúng thì là độ cao bậc thềm của toilet không vừa chân. Tôi thấy tôi không có năng lực thỏa mãn được yêu cầu của cô, nếu lần này cô vẫn không hài lòng thì hoặc là cô đi tìm nhà thiết kế khác hợp với khẩu vị của cô hơn, hoặc là ráng chấp nhận, đừng có kén chọn nữa.”

Lời này của anh quá thẳng thắn, làm cho Chu Vũ Lâm xấu hổ tới sắc mặt cũng thay đổi, nhưng nhìn anh vẫn trưng ra vẻ hời hợt, Chu Vũ Lâm không có mặt mũi nào huỵt toẹt với anh, đành phải cười gượng rồi cùng Phương Khải đi ra khỏi công ty.

Sau khi ngồi vào trong chiếc xe hơi màu đỏ, Chu Vũ Lâm vô cùng bất mãn gọi điện thoại cho Chu Tòng Vĩ: “Cha, cha nói chuyện với bác Trình sao vậy? Không phải bác ấy nói là mượn chuyện thiết kế này để con và Trình Lục Dương thân thiết với nhau sao? Làm sao mà Trình Lục Dương lúc nào cũng dùng thái độ đang bàn việc công để nói chuyện với con vậy? Con cũng đã tạo ra nhiều cơ hội để gặp nhau rồi, lần nào cũng nêu vài ý kiến nho nhỏ nhưng anh ta lại nói với con hoặc là ráng chấp nhận, hoặc là đi tìm người khác! Con chẳng còn mặt mũi đâu mà tới nữa!”

Không biết Chu Tòng Vĩ nói cái gì mà Chu Vũ Lâm dứt khoát nói: “Con mặc kệ, con chính là thích anh ấy, chiến thuật vu hồi (*) gì chứ, con không dùng nữa! Cha bảo bác Trình sắp xếp đi, con muốn bọn con trực tiếp gặp nhau trên bàn ăn, đỡ phải để người ta tỏ thái độ với con!”

[(*) chiến thuật vu hồi: một chiến thuật trong quân sự, đưa lực lượng vào bên hông đối phương để phối hợp với lực lượng chủ lực, còn gọi là chiến thuật gọng kìm]

Thông báo:

1. Những bạn đã cmt trên web, fb thay đổi tên (nếu có) thì vui lòng báo luôn ở cmt cho mình. 

2. Lịch post kể từ hôm nay là 2 ngày/chương. (nếu có thay đổi, mình sẽ thông báo trên fb của nhà)

3. Mình chốt danh sách bạn đã cmt vào thời điểm trước khi post chương mới. Từ chương 10 trở đi, mình sẽ bắt đầu đặt pass chương bất kỳ, các bạn cmt 80% số chương sẽ được share pass.

Thời gian đến và đi, con người cũng vậy. Đừng sợ nói lời tạm biệt với quá khứ. Nói tạm biệt là để chuẩn bị cho một tương lai tươi sáng và hạnh phúc hơn

Discussion34 Comments

  1. Sặc, chết cười với bác tài xế mất, trí tưởng tượng bay cao bay xa quá đi. Nhưng cũng phải công nhận hình ảnh bạn Khải cầm tay bạn Trình lôi kéo nói xin lỗi nó cũng hơi bị mập mờ nha.
    Phương Khải lần này hình như vẫn chưa ý thức được sao TLD lại giận đến như thế thì phải, khổ thân a, đi xin lỗi cũng không biết lựa lời mà nói còn nói cái kiểu đấy thì khác gì thêm dầu vào lửa chứ, A Di Đà Phật! Một phút mặc niệm bắt đầu!

    • mình nghĩ hớn hở là vì sở thik buôn chuyện giống nhau, chứ chắc là dù thêm vài chương nữa, giữa 2 ng đó vẫn trong sáng lắm. Cảm thấy PK như bà tám, thik tám về boss mình với ng khác.
      Cái cô họ chu, khẩu vị lớn chắc vì nhìn trúng gia cảnh và nhan sắc của boss lớn thôi, chưa bik gì về TLD, đợi gặp nhau 1,2 lần thì sẽ đem cõi lòng tan nát mà rời đi thôi

      • Chờ xem nàng ta lĩnh giáo trình độ độc miệng của bạn Trình, chắc có nhiều pha đặc sắc lắm đây.

  2. – tổng giám đốc anh đừng đi mà! đừng đi mà!
    – buông tay….
    với cái đoạn này thì bố bác taxi cũng nghĩ như thế ấy chứ. đọc đoạn anh hành hạ PK mà đau cả ruột. cơ mà đọc đến đoạn anh ngồi một mình thì thấy buồn ghê cơ, chẳng phải ai sinh ra đã vậy, cuộc sống của anh nhiều người mơ ước đc như vậy nhưng nào đâu biết đằng sau cuộc sống đó là người đàn ông đến mục đích sống là gì cũng không có
    thật tột nghiệp cái cô nàng cá ngão kia, đụng tới họng súng của anh Trình thì sẽ phải nhận kết quả ê chề mà thôi.
    thank nàng^^

  3. Biet ngay la ong bo gio tro ma. Ko biet hoi nho doi xu voi anh Trinh ra sao ma h con no ghet. Da vay bay h con sap xep hon nhan, lam mai lam moi. Anh Trinh ma biet thi the nao cung noi con tam banh. TC Tan Chan van chua biet an nhan that su cua minh la ai. Mac cuoi nhat la luc TLD va PK nhang nhi. Anh TLD nay dung la tram nam moi gap mot nguoi.

  4. chương trước ủng hộ cặp đôi Tần Chân- Phương Khải, nay ta đổi ý. chuyển sang cặp Phương Khải – Trình Lục Dương đây. hài chết mất thôi. “tổng giám đốc, anh đừng đi mà…”, ” buông tay”, trời. những câu đối thoại thế này vào tai người khác thì bảo sao mà k hiểu lầm cho được đây.hahaha.
    xem TLD xấu tính thế mà cũng có hoa đào nát theo kìa. cái cô Chu này mà cưa đổ tên giám đốc độc miệng này được thì phục cô lắm lắm
    bạn Phương Khải xem ra cảm tình k tệ vs Tần Chân nha. thấy Tần Chân gọi điện thoại đến là vui mừng ra mặt kìa.hehe
    thank nàng nhiều nha

  5. mắc cười cặp chủ tớ này quá đi :)) đúng là quái nhân trong những người bthg, phương khải miệng xin lỗi nhưng lại cứ nói là có tội vì thẳng thắn, như thế chẳng khác nào thừa nhận boss đúng là độc miệng rồi, mà trình lục dương cũng nhỏ mọn ghê cơ, thù dai tới thế, còn bắt ng ta nói những lời buồn nôn như vậy. Mà nếu đây ko phải ngôn tình, thì mọi ng sẽ nghĩ là đam mỹ mất :))
    còn cái đứa con gái kia, lấy lý do sửa này sửa kia tiếp cận TLD, kiểu này phải để boss đây sử dụng kỹ năng miệng lưỡi độc đia, cứ nghe mắng vài lần, thì dù TLD có dát kim cương lên người, thì cô ta dù yêu tiền ko yêu người, chắc cũng ko mặt dày, ko có tự trọng tới mức cứ quấn lấy chứ

  6. Oài! Chu Vũ Lâm kia mặt dày ghê cơ! Đọc đến chương 7 mà chưa thấy 2 người có tình huống gì khiến tình cảm tiến triển nhỉ?
    Dự là bạn Phương Khải kia còn bị lão miệng độc kia hành dài dài! Số Phương Khải bị ngược mà :v
    Đọc đến đoạn PK níu kéo mình thấy có khi phải đổi thể loại truyện thành đam mĩ tiểu bạch thụ với miệng độc công :V

  7. Ha ha, cuộc đời Phương Khải đúng là 1 tấm bi kịch xen lẫn hài kịch mà =))))))) muốn gây điểm trước mặt ng đẹp nên hùa vào nói xấu sếp, chẳng may lại bị ông sếp nhỏ mọn độc mồm độc miệng nghe thấy =))))))) Mà vẫn chưa dừng lại ở đấy, mấy lời van nài cầu xin tha thứ của a rơi vào trong mắt ng khác lại thành 1 màn níu kéo tình cảm giữa 2 ng yêu nhau. *đập bàn* K thể k nói suy nghĩ của ông chú lái taxi đúng là quá cởi mở, k những k kỳ thị mà còn thấy thương hại cho Phương Khải nữa chứ.
    Khi xưa nghe mấy lời của Trình đại địa chủ, ta cảm thấy thằng cha này ăn nói quá chanh chua, làm cho bất cứ cô nương nào cũng phải chào thua về mức độ cay nghiệt, cơ mà giờ ta lại thấy a quá là nam tính, ít ra là nam tính đến lạnh lùng khi ở cạnh Phương Khải nha =))))))) cái trò trả thù của a đúng là ấu trĩ mà, quá đặc sắc luôn đấy =)))))))))

  8. Khổ thân PK cũng vì miếng cơm manh áo mà phải cúi đầu nhận lỗi với anh Trình mặc dù mình chả có gì sai.

  9. Cuối cùng Phương Khải cũng được tha lỗi, khổ thân gặp phải đúng ông chủ độc mồm đến nỗi không nói nổi câu nào chỉ có nghe chửi. Cơ mà bác lái xe lại tưởng 2 anh …., suy nghĩ siêu “tân tiến”, hehe. Anh Dương hồi nhỏ được ông ngoại nuôi, nhưng anh trai anh bố mẹ vẫn nuôi, vậy là sao??? Có vẻ Phương Khải có cảm tình rất lớn với Tần Chân đó, hoho, xem anh Dương làm thế nào để thu hút sự chú ý của chị đây. Tks tỉ nhé

  10. haha.ta buồn cười chết mất,cái đoạn mà phương khải lôi kéo trình lục dương làm bác tài xế cứ tưởng 2 người đồng tính yêu nhau nữa chứ,lại còn cái gì mà dáng đứng cô đơn khi người yêu phụ tình.haha.mà nam chính với nữ chính chưa ra sao thì đã xuất hiện nữ phụ rồi àk.chán

  11. Ặc, cái giá phải trả cho việc nói xấu cấp trên quá lớn đi, cái gì mà phải chào 90 độ, rồi nói những câu ” thật lòng” như thế quả nhiên là hình phạt tàn nhẫn khổ sai đối với Phương Khải. Tức cười chỗ bác tài xế hiểu nhầm Trình Lục Dương với anh Phương Khải đó, nếu thật thì chắc anh Khải là thụ còn Trình Lục thiếu gia sẽ là công rồi. Những lời còn chưa nói của PK thật đúng là ăn ngay nói thật mà, không biết là đang khen hay đang tiếp tục nói xấu trước mặt TLD nữa. Không rõ giữa TLD với ông cha có chuyện gì nữa, thấy mỗi lần mở miệng nói chuyện là tranh cãi ầm ĩ cả nhà lên, mà anh í bị mù màu từ nhỏ hay lớn mới bị zậy, tại thấy anh học thiết kế mà!!!

  12. **Đoạn này:” Quỷ mới đến với nhau!’ Trình Lục Dương không thể nhịn nổi nữa, dứt khoát cởi áo khoác ra … rít ra hai nhữ ( chữ ) gần như là từ kẽ răng ‘ Lái xe!”

    ***** Chưa có gì trên phương diện tình cảm xảy ra giữa nam chính và nữ chính, ấy vậy mà đã có tiểu tam xuất hiện. Con nhỏ này, hoàn cảnh gia thế đều tốt, hơn nữa baba của nhỏ còn là đối tượng làm ăn của baba Trình Lục Dương, thiên thời địa lợi nhân hòa, chẳng nhẽ anh Dương lại phải lấy thân đền đáp cô Chu kia sao =)) đọc cái đoạn Phương khải xin lỗi anh Dương sao mà nghe dễ hiểu lầm thế không biết nữa, cười đau cả ruột

  13. hjhj mình phục khả năng ăn nói của TLD quá đi. Chương này m đọc cứ cảm thấy TLD và PK nói như là một đôi ý quá hài lun. Không bit cặp đôi TLD và TC sẽ tiến triển như thế nào nhỉ, hóng chương mới quá !!!

  14. Ôi, may quá, tim ta suýt rụng xuống với màn ăn năn hối lỗi kinh điển của PK. Cười từ đầu chương đến cuối chương. Bạn TLD quả là con nhím xù lông, ngoài nhọn trong mềm. “Nhìn chàng trai điềm đạm đáng thương ôm áo khoác của người yêu, đã bị tổn thương đầy mình mà vẫn không đành lòng vứt bỏ chiếc áo còn vương hơi ấm của kẻ phụ tình…” trời ơi, ta cười đứt ruột với cái đoạn này, đầu óc tưởng tượng của bác tài xế quá ư kinh diễm. Thủ đoạn trừng phạt của TLD đáng iu chết đi được, tưởng bạn ấy nguy hiểm thế nào hóa ra cũng chỉ như một chú bé giận dỗi mà thôi. Vote cho TLD!!!

  15. Mình thấy truyện này tuy hài do bạn Trình nói độc miệng ra, cũng có bi nữa, bạn Tần thì khổ vì tiền bạc, lại trúng nghề môi giới, dù có bị tức, bị chửi, sỉ vả thế nào cũng phải nhịn, nhiều thứ ảnh hưởng, … còn bạn Trình thì lúc nhỏ chắc bị xa gia đình, lại bị bệnh mù màu, nhưng lại không muốn ai biết, đọc mấy khúc bạn Trình một mình, cứ thấy tội sao ấy. Tuy ảnh độc miệng nhưng mà ảnh lại tốt bụng, thương người. Chắc đúng giống như bạn trợ lý nói, bị rảnh nên độc cho đỡ buồn quá.Chuẩn bị set pass, hôm nay mới lọt hố, không biết có tên trong danh sách đỏ không nữa :(

  16. chưa thấy ông con trai nào mồm độc thích giày vò người ta như cái ông này =))))) ông lái xe hình như đọc nhiều truyện đam mĩ quá rồi thì phải =)))) lại còn ngơ ngác đau khổ đứng ôm áo của người yêu nữa chứ =))) chết cười hahha

    p/s: chị yêu ơi set pass cũng đừng quên em nhé :D

  17. Ui anh TLD này độc miệng mà còn thù dai nữa, tội PK làm trâu tự xĩ vả mình cả tuần để được tha thứ haha… Riêng mình cứ cảm thấy TLD rất đáng thương.từ nhỏ sống với ông ngoại lại không gần cha mẹ, có lẽ anh độc miệng chỉ muốn trút oán giận bản thân rồi lâu dần thành thói quen.TC với TLD còn chưa có tiến triển gì hết, cứ như người của hai thế giới ấy

  18. Đúng là chỉ có trợ lý như Phương Khải mới đỡ nổi tính cách của Trình Lục Dương, 2 người này tính cách khác nhau mà phối hợp ăn ý kinh, cũng ko để ý xung quanh mà làm người ta hiểu lầm là 1 cặp. Cha mẹ Trình Lục Dương nuôi con ko đàng hoàng giờ còn yêu cầu này nọ, chẳng trách tên độc miệng ko ưa.

  19. Tài xế nhìn hai người với ánh mắt mang hàm ý sâu sa. ^^ đam mỹ hehe bác tài xế thật là có con mắt nhìn nghệ thuật a ^^
    Thật ra thì lúc nãy tôi vẫn chưa nói hết, tổng giám đốc anh tuy độc miệng thì độc miệng, nhưng anh độc rất đúng, độc rất có đạo lý! sặc có ai nhận lỗi như bạn này ko a~~ đã vậy anh Trình cũng tung ra chiêu độc thiệt dày vò bạn nhỏ đáng thg PK ^^~~ chít cười mất thui

    quan hệ bố con của anh Trình có vẻ căng thẳng, lại thêm 1 bà cô họ Chu thèm muốn sắc đẹp nữa ko bik lại sao đây

  20. ôi, ôi, 2 anh chị chưa thân cận nhau tý nào thì đã xuất hiện tình địch rồi. Haizzzaaa, còn cái cậu trợ lý nữa…cái cầu nối hớn hở quá…chắc tưởng mình vớ bẫm

  21. thảm trạng a~ anh như vậy như vậy mà cũng có người ái mộ như chị Chu này sao… hên thế, hi vọng chị này cứng chút không thì sẽ bị anh bóp chết ngay khi vừa ra trận.

  22. Ôi, chết cười với cặp đôi tổng giám đốc va trợ lý mất! Trợ lý dại gái đi nói xấu sếp để tán gái mới đau!

  23. Chết cười với cái cách bắt tài xế chuộc tội. Mà có vẻ cuộc sống của anh không được thuận lợi thì phải. Thấy anh cũng tội tội. Bây giờ gái thích anh xếp thành hàng đây. Sao chưa thấy có tí tiến triển nào với chị nhà mình vậy??

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: