Miệng Độc Thành Đôi – Chương 03

32

Chương 3:

Edit: Thùy Lam

Beta: Vi Vi

Lúc Phương Khải cầm tập tranh thời trang mới của quý đi về hướng phòng làm việc, không khí trong sảnh lớn lại bùng nổ.

“Ê, mau nhìn, trợ lý Phương lại mang một tập tranh tới tìm tổng giám đốc kìa!”

“Cô nói xem, lần này tổng giám đốc sẽ chọn màu gì?”

“Tôi cược tiền lương tăng ca tháng này là màu vỏ quýt! Tháng trước anh ấy chọn bộ Âu phục màu vỏ quýt, tháng này đã mặc tổng cộng ba lần, phá kỷ lục rồi!”

“Thật mù mắt rồi, màu sắc chóe thế mà cũng dám mặc ra ngoài… Nhưng mà làm sao bây giờ, vì sao tôi cảm thấy anh ấy thật quá ư là đẹp trai đây? Quả thực là đẹp trai tàn bạo kiêu ngạo điên cuồng!”

Phương Khải đi vào phòng làm việc, ngăn cách những tiếng trò chuyện xôn xao kia ở bên ngoài, sau đó đưa một xấp tranh cho Trình Lục Dương xem qua.

Trình Lục Dương để tài liệu trên tay xuống mà cầm lấy xem.

Có thể làm việc ở La Lune cũng xem như là nhân tài kiệt xuất rồi, lại là một trong những tên tuổi ở thành phố B, với tư cách là tổng giám đốc, trang phục của Trình Lục Dương luôn luôn độc nhất do thương hiệu đối tác cung cấp. Phương Khải chỉ việc mỗi tháng đem một xấp tranh lại đây, còn về phần chọn lựa trang phục đều do Trình Lục Dương đích thân làm, anh tùy tiện khoanh đại vài cái trong số đó là Phương Khải có thể đem đến xưởng may trang phục dựa theo vóc người của Trình Lục Dương.

Lần này cũng không ngoại lệ —

Trình Lục Dương tiện tay lật lật tập tranh, chọn lấy vài bộ nhìn thuận mắt, sau đó khoanh vài vòng đưa cho Phương Khải.

Phương Khải nhận lấy, vừa nhìn một cái liền trợn tròn mắt — hồi tháng giêng năm nay, tổng giám đốc đã chọn một bộ Âu phục đuôi én màu xanh da trời, đến tháng hai thì chọn một bộ Âu phục màu vỏ quýt cùng cái quần màu đỏ chót; bây giờ là tháng ba thì chọn một bộ trang phục đặc biệt, tổng giám đốc nhà anh đã chọn tổng cộng năm bộ Âu phục kiểu mới cùng hai bộ đồ mặc ở nhà… Đỏ, vàng, lam, lục, tím, thêm hai màu nữa là có thể trực tiếp thành bảy sắc cầu vồng treo ở trong phòng làm việc luôn rồi.

Trình Lục Dương ngẩng đầu: “Có vấn đề gì à?”

Phương Khải lắc đầu lia lịa: “Không vấn đề gì, không vấn đề gì.”

Thế là một tuần sau đó, khi Trình Lục Dương mặc bộ Âu phục mới đi làm, từ tầng một cho đến tầng mười ba, dọc đường số lượng cằm rơi xuống đạt tới mức có thể quấn ba vòng quanh công ty.

Phương Khải luôn im lặng đứng ở phía sau anh, đến khi vào phòng làm việc, Trình Lục Dương bỗng hỏi một câu: “Hôm nay trông tôi có chỗ nào không đúng sao?”

“Dạ không có không có.”

“Hay là…. quần áo không hợp?”

“Dạ không có không có.”

“Vậy bọn họ cứ nhìn chằm chằm tôi làm gì?” Giọng Trình Lục Dương đã hơi mất vui: “Vấn đề ở chỗ nào?”

Phương Khải đang suy nghĩ nên trả lời như thế nào thì đã nghe anh tự tin đưa ra đáp án: “Tôi thừa nhận bản thân đẹp trai rồi, nhưng mà cũng không cần nhìn chằm chằm tôi không chớp mắt như vậy chứ? Với lại phụ nữ thì cũng thôi đi, tới đàn ông cũng như thế, chẳng lẽ họ không chịu động não một chút, cho dù có nhìn nhiều hơn nữa cũng không thể biến thành tôi mà?”

“…” Phương Khải bình tĩnh, cung kính đem lịch trình ngày hôm nay trong ipad cho anh xem. Đùa sao, ở vị trí này lâu như vậy mà không có năng lực tự kiềm chế siêu mạnh thì đã sớm không nhịn được mà phun bữa sáng chưa kịp tiêu hóa lên mặt tổng giám đốc nhà anh rồi, có được không?

Tuy rằng tổng giám đốc đại nhân quả thật rất đẹp trai, nhưng cũng không đẹp trai đến độ mà nam nữ đều nhìn lóa mắt, hai trăm phần trăm nguyên nhân khiến bọn họ quay đầu lại rõ ràng là bởi vì bộ đồ âu màu xanh nhạt bảnh chọe kia!

Mà mãi đến tối khi trở về nhà họ Trình ăn cơm, Trình Lục Dương rốt cục mới hiểu được sự thực người ta ngoái đầu nhìn anh không phải do anh đẹp trai.

Lúc ngồi ở trên xe Cadillac, anh nhận được điện thoại của Trình Húc Đông:

“Xe mới chạy có quen không?”

Đây là tác phong điển hình của Trình Húc Đông, sau khi biết xe anh bị đưa đi sửa chữa, liền không nói hai lời đem chiếc Cadillac mà mình còn chưa lái lần nào tới đây, bây giờ lại gọi tới ân cần thăm hỏi.

Trình Lục Dương lạnh lùng trả lời: “Tôi đâu phải tài xế, quen hay không quen làm sao tôi biết?” Dứt lời, anh cao giọng hỏi tài xế Phương Khải: “Trình Húc Đông hỏi cậu lái xe có quen hay không?”

Phương Khải đầu đầy mồ hôi, trong lòng tự biết rõ đại thiếu gia nhà họ Trình làm sao lại quan tâm đến nhân vật nhỏ bé như mình nhưng vẫn vội vàng trả lời: “Dạ quen, quen lắm!”

Trình Lục Dương cầm lấy điện thoại nói: “Anh nghe rồi chứ?”

“…” Trình Húc Đông cười cười bất đắc dĩ, cứ như đã sớm đoán được cái kiểu này của thằng em mình nên vẫn từ tốn hỏi: “Đi tới đâu rồi?”

“Trên đường.”

“Còn bao lâu nữa thì tới nhà?”

“Đói bụng thì anh tự ăn đi, không ai bảo anh đợi tôi.”

“Anh với cha mẹ đều đang đợi em nè, không sao cả, về nhà rồi cùng nhau ăn.”

Bất kể Trình Lục Dương có nói gì hay thái độ không tốt đến đâu thì đối phương vẫn luôn duy trì hình tượng của một người anh cả ôn văn nho nhã, điều này khiến cho trong lòng anh như có một gai không ngừng ngọ nguậy, rất không thoải mái, cuối cùng thì anh dứt khoát cười hai tiếng: “Anh thích chờ thì cứ chờ đi.” Tiếp đó không hề do dự mà cúp điện thoại.

Phương Khải yên lặng lái xe, cảm giác nhiệt độ bên trong xe bỗng dưng hạ xuống mười độ lạnh buốt, thì vòng vo thêm vài vòng rồi cho xe lên một con đường ngoằn ngoèo trên sườn núi.

Khu vực bên đường là vành đai phủ xanh đều đặn, đập vào tầm mắt là từng cái biệt thự nhỏ nằm trong tiểu khu, nhìn qua thì không hề phô trương, nhưng ở trong thành phố lớn tấc đất tấc vàng này thì cũng được coi là xa xỉ.

Cuối cùng, xe dừng trước một căn nhà, Trình Lục Dương sửa sang lại quần áo, bước xuống xe với nét mặt vô cảm, nhưng cũng không quên quay đầu lại hỏi một câu: “Muộn rồi, vào ăn cơm luôn chứ?”

Phương Khải lắc đầu lia lịa: “Mẹ tôi nấu cơm rồi, giờ đang đợi tôi về, tổng giám đốc ngài cứ từ từ mà ăn ạ.”

Nói đùa sao, cũng không phải chưa từng được ăn cơm ở biệt thự, hơn nữa đây lại là bữa cơm gia đình một tuần một lần của nhà họ Trình, bầu không khí đó quả thật giống như Hồng Môn Yến, cho dù thức ăn trên bàn có là cao lương mỹ vị đến đâu thì cũng thành nhạt nhẽo vô vị. Anh thà về nhà ăn cơm thường nóng hổi, cũng không muốn ngồi cứng ngắc ăn đồ cao cấp ở đây.

Trình Lục Dương đi vào cửa lớn ngay lúc Trình Húc Đông cầm cây vợt tennis đang bước về phía cửa.

Sau khi hai anh em bốn mắt nhìn nhau, Trình Húc Đông đầu tiên là sững sờ, đưa mắt nhìn khắp người em mình, kế đó mới như không có chuyện gì mà cười nói: “Anh tưởng một lát nữa em mới tới nên đang định cùng cha ra ngoài chơi một ván, nếu em đã về rồi thì trước tiên ăn cơm đi, ăn xong nghỉ ngơi một lát, hai anh em mình theo cha ra ngoài chơi bóng.”

Trình Lục Dương dựa trên khung cửa cười như có như không: “Chơi bóng? Hay là thôi đi, hai người có cùng cấp bậc chơi bóng, còn em kỹ thuật kém ngay cả cấp bậc cũng không có, không chen chân vào được đâu. Cứ theo quy tắc cũ là được, anh chơi với ông ấy, còn em thì ngồi xem thôi.”

Nghe tiếng nói chuyện của họ, Lục Thư Nguyệt ở trong phòng khách nhanh chóng bước tới: “Lục Dương về rồi? Viễn Hàng, có thể ăn cơm rồi!”

Cho dù tuổi đã ngoài năm mươi, Lục Thư Nguyệt nhìn qua nhiều lắm cũng chỉ khoảng bốn mươi tuổi, làn da được bảo dưỡng vô cùng tốt, ngũ quan xinh đẹp, căn bản không hề giống như mẹ của một đứa con trai ba mươi tuổi.

Trình Viễn Hàng là người cuối cùng ngồi vào bàn ăn, vừa ngồi xuống thì câu nói đầu tiên đã mang theo ý không vui, ông cau mày nhìn Trình Lục Dương: “Ai chọn bộ quần áo này cho con?”

“Tự con chọn.”

“Làm càn! Đường đường là tổng giám đốc công ty, con trai của Trình Viễn Hàng ta, sao lại ăn mặc dị hợm như vậy đi làm?”

Trình Lục Dương lười nhác dựa vào ghế, cười thư thái: “Bộ quần áo này có gì đâu mà dị hợm chứ? Con cảm thấy rất tốt, mặc vào vừa đẹp trai vừa thoải mái, số người quay đầu lại nhìn con nhiều không đếm xuể.”

Trình Viễn Hàng đang định nghiêm mặt khiển trách con thì bị Lục Thư Nguyệt kịp thời ngăn lại, làm mẹ dù sao cũng thương con, không muốn nhìn thấy hai cha con vừa gặp đã gây chiến với nhau nên vội vàng nói: “Được rồi được rồi, thanh niên tụi nó có phong cách riêng của mình, những người cổ hủ chúng ta cũng đừng can dự vào, ăn cơm, ăn cơm!”

Bà nháy nháy mắt với chồng, Trình Viễn Hàng nhìn vẻ mặt của bà, dường như nghĩ đến điều gì nên cũng nhịn xuống, nghiêm mặt ăn cơm.

Trên bàn ăn vẫn quạnh quẽ như trước, bàn ăn rất rộng chỉ có vài người ngồi thưa thớt, tất cả đều có phong thái ưu nhã mà dùng cơm.

Thỉnh thoảng Trình Viễn Hàng hỏi vài câu về chuyện trong công ty, hiện tại ông đã có tuổi, tuy vẫn giữ vị trí chủ tịch tập đoàn Viễn Hàng, nhưng cũng chỉ là trên danh nghĩa mà thôi, chỉ những việc thật sự quan trọng thì ông mới xem qua, còn lại hầu như đều giao cho đứa con cả Trình Húc Đông, còn đứa con út Trình Lục Dương này… bởi vì cứ luôn làm theo ý bản thân, chưa từng có điểm chung với quan điểm của ông cộng thêm tính cách cuồng vọng thích chống đối, Trình Viễn Hàng chỉ dám giao La Lune cho anh, định dùng nó để rèn luyện anh, cho đến lúc thích hợp thì để anh vào trụ sở chính cùng làm việc với anh cả.

Trình Húc Đông là một người mạch lạc, rõ ràng, nói chuyện hay làm việc đều cẩn thận, chặt chẽ, điềm đạm ung dung, mỗi lần trò chuyện với anh, Trình Viễn Hành đều rất hài lòng.

So sánh với người anh cả này thì đứa con út lại làm cho ông nhức đầu, chỉ mới nói có hai ba câu là muốn nổi điên. Không biết là do đột biến gien di truyền hay là thế nào mà chuyện Trình Lục Dương am hiểu nhất chính là chọc cho cha anh nổi nóng, câu nào câu nấy cũng đầy gai, bề ngoài nghe có vẻ như không có ý gì, nhưng câu nào cũng đi vào lòng người, đâm người ta vừa không đau không ngứa lại không có cách nào bỏ qua.

May mà có một người mẹ như Lục Thư Nguyệt giúp xoa dịu không khí, tuy là như vậy nhưng bữa cơm này Trình Viễn Hàng suýt chút nữa là bị nhồi máu cơ tim.

Sau bữa tối, Trình Viễn Hàng và Trình Húc Đông quả nhiên đến sân sau đánh tennis, để lại Trình Lục Dương và Lục Thư Nguyệt ở trong phòng xem ti vi.

Lục Thư Nguyệt nhìn hai cha con trong sân vui vẻ hòa thuận, ăn ý mười phần, lại nhìn đứa con út bên cạnh đang lười nhác chỉnh kênh thì thở dài: “Con đó, khi nào thì mới được như anh con không chọc giận cha con là tốt rồi.”

Trình Lục Dương quay đầu lại, cười như có như không: “Đã có một đứa con trai ngoan, hiếu thảo rồi, sao lại cần con giống như anh ấy nữa? Dù sao thì có anh ấy giúp nối dõi tông đường, thừa kế công ty, không chịu nổi con thì cứ nói, coi như không có đứa con này đi, không phải mọi người giỏi nhất chuyện này hay sao?”

Lục Thư Nguyệt thoáng chốc bị anh chặn họng không trả lời được, hồi lâu sau mới thấp giọng nói: “Lục Dương, con đừng như vậy, trước kia là cha mẹ không tốt —”

“Giờ đã không còn sớm, con cần trở về rồi.” Trình Lục Dương bỗng đứng dậy, ném cái điều khiển từ xa trên bàn thủy tinh, “Con cho Phương Khải về trước nên chắc phải làm phiền tài xế trong nhà đưa con về.”

“Còn sớm như vậy mà đã muốn đi rồi?” Lục Thư Nguyệt vội vàng theo sau, cuối cùng cũng không nhịn được mà nhẹ nhàng nói: “Lần sau về nhà thì đừng có mặc quần áo tươi sáng như vậy nữa, tính tình cha con không tốt, cũng rất bảo thủ, không chấp nhận được loại……loại phong cách sinh động này.”

Trình Lục Dương khựng chân lại, nhưng không lên tiếng mà đi thẳng ra khỏi cửa.

Sau khi lên xe của Trình Viễn Hàng, việc đầu tiên anh làm là gọi điện thoại cho Phương Khải: “Hôm nay tôi mặc quần áo màu gì?”

Phương Khải còn đang ăn cơm, vừa cố gắng nuốt thức ăn xuống vừa nói: “Màu đó là do ngài tự chọn, không thể trách tôi…”

“Bớt nói nhảm đi, nói cho tôi biết, màu gì?”

“… màu xanh.”

Trình Lục Dương im lặng: “…xanh cỡ nào?”

“Không khác mấy… với màu xanh của cái cây trước cổng công ty…”

Vào mùa xuân, cây đa ra lá mới, rực rỡ, nhất là cái cây trước cổng công ty. Trình Lục Dương rất bình tĩnh nhớ lại một lát rồi cúp điện thoại.

Rất tốt, màu xanh lá cây phải không?

Mẹ nó màu xanh lá cây có được không!

Thời gian đến và đi, con người cũng vậy. Đừng sợ nói lời tạm biệt với quá khứ. Nói tạm biệt là để chuẩn bị cho một tương lai tươi sáng và hạnh phúc hơn

Discussion32 Comments

  1. Phạm Hải Lương

    Ôi chết cười với bạn này, hôm qua màu vỏ quýt hôm nay xanh lá cây. Cái kiểu chọn đại thế này chắc bị mù màu :))

  2. Năng lực tự tin của bạn Trình rất mạnh: mọi người nhìn mình==>>mình rất đẹp trai. Đáng khâm phục!!

  3. hóa ra anh bị mù màu =)))))))))))))))) anh này như con nhím gai nhọn đầy mình ý, có khú mắc vs gia đình rồi, nhưng anh đúng là làm người ta nghẹn họng, trình độ tự kỷ thì thôi rồi, may mà lúc đọc cái chương này mình không uống nước. tks nàng nhiều ^^

  4. ặc ặc.bạn trình àk.mình là con gái mà gặp mấy màu đó còn phải e sợ nữa là.thật khâm phục tính can đảm,tự tin thái quá của bạn,nếu gặp bạn ngoài đời tôi sẽ nghĩ bạn là gay mất.lại còn nói người ta nhìn nhiều là vì mình đẹp trai nữa chứ.sặc thật.ta bái phục bái phục
    p/s tks các nàng

  5. oh.anh này bị mù màu àk?ôi!tội nghiệp thằng bé.thảm nào lại chọn đồ như vậy.thế thì những người xung quanh phải nhắc nhở anh ta chứ.chậc chậc

  6. hình như đồng chí TLD này bị mù màu ạ, a ý còn không biết được bản thân mình hôm nay mặc màu gì cơ mà =.=’ Đúng thật là, con người không phải ai cũng hoàn mỹ , ai u =))

  7. hơ hơ, Trình lục dương bị mù màu sao???? Đọc đoạn đầu ta còn tưởng tên này có gu thẩm mỹ dị hợm hay phá cách đến bất bình thường gì đấy cơ. hóa ra là bị mù màu. Cơ mà vẫn k thể chấp nhận được cái thời trang k thể đỡ được của tên này nha, nào có ai chọn vu vơ mà cũng ra một đám k trùng nhau, lại sắp thành bảy sắc cầu vồng cơ chứ =)))))) Hơn nữa, dù cái mắt thẩm mỹ của a có bình thường thì cái tự tin của a cũng đến mức biến thái rồi đấy ông a ạ ^^ thấy ng khác nhìn mình, ờ,là phụ nữ thì a có thể tự tin vào sức hấp dẫn của bản thân, cơ mà già trẻ gái trai đều bị a thu hút cả đấy à =)))))))) haizzz, ông a này tính cách 4D khỏi phải bàn rồi
    Mà khúc mắc giữa hai cha con nhà này có vẻ lớn á, có khi nào cái chứng mù màu của TLD cũng có lien quan k nhỉ?????

  8. bảo sao mà Trình Lục Dương lại cứ chọn mấy cái màu sắc dị hợm chả giống ai, lục lại văn án mới thấy hóa ra anh này bị mù màu aaaaaaa. chết cười mất thôi. may là anh còn được cái đẹp trai nên có mặc mấy bộ này cũng trông k đến mức quá bi đát, chơi trội đấy.
    không biết quá khứ Trình Lục Dương có chuyện j mà tính cách lại 4D như thế này nhỉ. dị đừng hỏi. nói câu nào là làm người khác nghẹn họng câu đấy luôn.
    đoán chừng là căn bệnh mù màu của anh này trong nhà ngoài ngõ k ai biết, bản thân mới tự mình khám phá ra thôi :)))))))

  9. Ta đang thắc mắc là TLD bị mù màu nhưng không ai biết sao, biết là dáng người a đẹp, mặt đẹp đi nữa thì mặc những bộ “bảy sắc cầu vồng” này đi làm cũng quá dọa người đi, cũng may trong công ty a là boss đấy, không thì sớm bị mọi người cười cho thối mũi rồi.
    Nhìn qua có vẻ THĐ là người a tiêu chuẩn mẫu mực đấy chứ nhỉ, thế mà a Dương lại có thái độ rất cần ăn đòn nha, không hiểu cái nhà này có chuyện gì nữa.

  10. giờ thì hiểu vì sao anh cứ chọn ba cái màu lòe loẹt chói mắt, đi đến đâu là người ta phải nhìn tới đó, bất kể già cả lớn bé, đã thế còn tự kỷ mình đẹp trai nữa chứ. Phải nể phục lắm cho đồng chí Phương Khải vẫn còn sống yên ổn bên cạnh TLD. Cả công ty còn đánh cược nhau lần này anh mặt đồ màu gì nữa chứ, haiz, anh bị mù màu nặng quá rồi đi!! Không rõ TLD có khúc mắt gì với gia đình nữa mà thấy anh chẳng có cảm giác gì cả, cứ làm cho có lệ thôi ý, lại chống đối cha mình, nói câu nào là độc câu ấy, thì ra khả năng độc mồm độc miệng của TLD xuất phát từ đây!!!

  11. vì cái đám người kia ko ai dám nói thật, nên nam chính mới khổ sở như thế ah, toàn mặc màu chói ko à =)). cái ng đưa bản thiết kế tính chơi nam chính hay sao mà mấy mẫu vẽ toàn vẽ màu nổi, đáng lẽ đồ cho ng đi làm, lại là boss, thường chỉ đen, xám, xanh đen thôi, chắc nam chính cũng tưởng thế nên chỉ bik chọn kiểu mà ko để ý, nhưng mà miệng anh đâu sao ko dặn 1 câu là ” mẫu này, màu ghi xám” như thế có phải bớt việc hay ko. Mà hình như chẳng ai bik anh ấy mù màu, ngay cả cha mẹ cũng ko bik thì càng lạ, vậy hồi đi học, làm sao chọn đồ, làm sao thi vẽ nhỉ. Mà nam chính như thế bài xích ng nhà, có phải hồi nhỏ vì lúc nào cũng là cái bóng của anh trai, sau đó còn bị ba mẹ bỏ quên, hay bỏ rơi nên mới thế ko?

  12. Hahaha cuối cùng cung biết vì sao TLD chọn âu phục bảy sắc cầu vồng rồi . Mà một người dù ko đẹp trai khoác lên người quần áo sặc sỡ cũng đk người khác ngoái nhìn huống chi lại đẹp trai

  13. A chính bị mù màu mà mn k ai biết s, bố mẹ cũng kb lun hả @@
    Mà ngày nhỏ a bị bố mẹ tổn thương hay s mà thái độ vs gia đình gay gắt quá vậy

  14. Haha, ta còn đang thắc mắc thế nào mà anh toàn mặc màu bảnh chọe như vậy, bây giờ mới nhớ anh bị mù màu, chết cười mất thôi. Lại còn thể loại thấy mọi người nhìn nhiều thì tưởng do mình đẹp trai quá mới chết chứ, đúng là làm người ta buồn nôn, haha. Mà ngày xưa hình như gia đình anh có chuyện gì hay sao mà bà mẹ lại nói là cha mẹ không tốt, bỏ bê anh??? Dù sao vẫn buồn cười kinh khủng vì cái bộ sưu tập 7 sắc cầu vồng này. Chả biết sao bây giờ anh mới hỏi vấn đề này nữa, mà mình đang thắc mắc trong mắt anh nó là màu gì đây ta? Tks tỉ nhé

  15. Anh là boss nên ko ai dám có ý kiến khi anh chọn những bộ đồ màu nổi bậc nhưng người gần gũi như PK cũng nên liều mạng nói thật chứ. Vì sao ngay cả LTN cũng ko nhận ra anh bị mù màu nhỉ?

  16. …. Nhìn anh em càng thương anh, chúng ta đồng cảnh ngộ anh zai ơi :( Đúng, anh bị mù màu, không quan tâm thì làm sao mà để ý, không để ý làm sao mà biết được TT.TT

  17. Hóa ra bạn TLD độc mồm với mọi đối tượng, chắc chỉ có anh trai bạn ấy mới hóa giải các chiêu thức của bạn ấy một cách nhẹ nhàng như vậy. Bạn ấy chắc độc mồm đến nỗi mà những người xung quanh không một ai dám góp ý với bạn về trang phục “bảy sắc cầu vồng” của bạn í. Trình độ tự kỷ của bạn này quá là hoành tráng. Nhưng có vẻ là bệnh mù màu của TLD không phải là bẩm sinh. Chắc từ nhỏ gia đình xảy ra biến cố gì đó khiến bạn ấy bị mù màu và trở nên độc mồm từ đó. Kiu kiu các nàng!

  18. Nhưng mình cảm thấy TLD có chuyện xưa gút mắc với gia đình. Còn chuyện gì đau lòng hơn khi mà chuyện bản thân, bệnh mù màu mà không ai trong gia đình biết. Anh ý còn không thể lái xe nữa…có lẽ sau này TC sẽ làm quản gia khoảng ăn mặc cho a trai khó chịu này rồi

  19. To mo qua, ko biet la trong qua khu cau ut nay bi doi xu nhu the nao ma bay gio tinh hinh trong gia dinh co ve cang thang qua.
    Tinh tinh anh nam chinh doc qua ha, ma cung de hieu, may dua em thuong nhu vay, anh minh cai gi cung ok, cung lam vua long cha me, thi neu minh giong anh thi co khac gi dau.

  20. hớ hớ mỹ nam cũng có nhược điểm nha cũng may anh ấy không quá hoàn mỹ. Lúc đầu ta cứ tưởng anh ý có gu đặc biệt cơ đấy. Không biết chuyện cũ là gì nhỉ khiến cả nhà ăn 1 bữa cơm cũng k yên

  21. mới đọc chương 1 , bỏ chương 2 , giờ nhảy vô đọc chương 3 … cứ tưởng a na9 này có gu thời trang độc lạ chứ , ai dè … a bị mù màu :v , chắc là có uẩn khúc gì rồi , mà mình thích tính cách a na9 này thiệt … >..<

  22. Lẻ nào mù màu thật sao ~ sao thương vậy >”<, mà bị như vậy mà không ai biết sao ? ~ công nhận anh này tự tin + cuồng vọng thật, không biết gút mắc của gia đình này là gì đây ? ~ có ba mẹ với anh cả thương như vậy, hạnh phúc nhỉ :)

  23. anh í mù màu nhg tại sao ko ai bik nhỉ ngay cả cha mẹ cũng zị lun??? khó hỉu quá
    mà cái đoạn anh í mặc đồ như con công đã zị thêm cái miệng của anh nữa làm ta suýt nữa thì phun cơm ra lun òi ^^ nam 9 này thật là đặc biệt

  24. Mình chắc cười đến vỡ bụng mất,anh Dương này mù màu lại tự chọn quần áo như thế thật kiến người ta không còn gì để nói cả. Nhìn cách sống chung của gia đình anh Dương thì thấy được cái miệng độc của anh……

  25. Quỳnh Anh Cỏ's

    tôi phát hiện ra 1 vấn đề,anh TLD bị mù màu thế sao vẫn nhận biết đc màu là cây trc cổng công ty mà k nhận biết đc màu của quần áo mặc dù 2 màu giống hệt nhau ?.?

  26. ây dà, không tồi đâu, anh may mắn cỡ nào mà chọn ngay màu xanh lá nhỡ, tác giả quá ác…kakaka. thích anh này rồi, ít nhất không giả vờ giả vịt, bộ dạng trong ngoài không đồng nhất.
    Ba Trình nói đúng mà, anh Dương quả là bị đột biến gen thật mà. ^^

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close