Đặc Công Hoàng Phi – Chương 11+12

4

Chương 11: Đến đế đô (3)

Edit: Thủy Tịch Linh

Typer: Sunny

Beta: Leticia

Lạc Vũ vươn tay vỗ vỗ vai cha mẹ nàng, lại trầm giọng nói: “Không nên hoảng, có con ở đây, nhất định sẽ giải quyết được.”

Cũng không phải là âm thanh leng keng hữu lực, nhưng lại mang theo tính trầm ổn và tỉnh táo mà một nữ tử 14 tuổi không nên có, làm cho người nghe cơ hồ cảm giác được có thể yên tâm.

“Vũ nhi, cha cũng không nói quanh co với con, ba ngày trước có một tin tức xấu truyền đến.”

Biểu tình của Quân Vân rất trầm ổn, cũng không nhìn ra một tia vội vàng xao động, đó là một loại khí chất lão luyện cùng trầm ổn nhẫn nhịn, được tôi luyện từ trong kinh nghiệm sa trường mà ra.

Mà lúc này, hắn xem Lạc Vũ như một người có thể cùng hắn thương lượng đại sự, cùng chung đối mặt khó khăn.

“Dạ, xin cha cứ nói.” Lạc Vũ lên tiếng nói với Quân Vân, giọng điệu cũng không mang một tia bối rối.

Quân Vân thấy vậy âm thầm gật đầu, trực tiếp mở miệng nói: “Ba ngày trước, Quân Phi phái người đi đón Lạc Lê, ba người thủ hạ bị trọng thương trở về.”

Lạc Vũ nghe vậy, lập tức có phản ứng, hai hàng lông mày nhíu chặt, nháy mắt một tia hung ác nổi lên trong mắt, nói: “Đệ đệ bị người khác bắt đi rồi sao?”

“Đúng vậy.”

Quân Phi đứng phía sau, sắc mặt âm trầm ngắt lời, lạnh lùng nói: “Là người của Tử Diễn quốc công phủ, một gã cao thủ lam tôn (cấp 6), ba gã cao thủ thanh tôn (cấp 5), đoạt đi Lạc Lê từ trong tay chúng ta. Chúng ta không phải là đối thủ của bọn họ, không ngăn lại được.”

“Lão đại, xin lỗi.”

Lời vừa nói xong, Quân Phi khuynh đầu gối, định quỳ xuống lĩnh tội với Lạc Vũ.

Lạc Vũ thấy vậy, phất tay áo một cái, một cỗ nội lực nâng dậy Quân Phi, ngăn cản hắn quỳ xuống.

Tử Diễn quốc công phủ, tốc độ thật là nhanh.

Một khi không cách nào tìm được cha mẹ và nàng, liền lập tức xuống tay với Lạc Lê .

Hai mắt gắt gao nheo lại, trong mắt Lạc Vũ chợt lóe qua sát khí.

Một lát sau, Lạc Vũ mới kiềm chế sát khí của mình, chậm rãi nói: “Là do sức lực của ta không đủ, lam tôn là cấp bậc cao thủ, chúng ta không có năng lực chống lại bọn họ.”

Lam tôn, ước chừng là một cao thủ mang trong mình 75 năm nội lực.

Thủ đô đế quốc cũng không có bao nhiêu người, Tử Diễn quốc công phủ cũng chỉ có một người là Đại trưởng lão, vậy mà lại xuất động hắn chỉ vì muốn đoạt đi đệ đệ của nàng, xem ra Tử Diễn quốc công phủ định nhẫn tâm xuống tay rồi.

Năm ngón tay của Lạc Vũ chậm rãi nắm thành nắm đấm.

Lam tôn, cho dù là nàng ra tay đối phó hắn, cũng chưa chắc chiếm được ưu thế, còn chưa kể những người khác trong quốc công phủ.

Điều này, không thể trách người trong ám lâu.

“Lạc Lê là do phụ thân cướp đi, cho nên vấn đề an nguy chúng ta cũng không cần quá mức lo lắng.” Trong bầu không khí nặng nề, Quân Vân trầm giọng tiếp lời.

Dứt lời, nhìn thật sâu vào Lạc Vũ, lại do dự nói: “Chỉ là bọn họ gửi tới một phong thư nói muốn con đến đế đô.”

Lạc Vũ nghe vậy, hai tay ôm ngực ngồi xuống.

Cướp đệ đệ của nàng, trừ dùng để uy hiếp nàng cũng không có bất cứ ý nghĩa gì khác.

Điều này, không cần ai nói nàng cũng có thể đoán được ngay khi hay tin đệ đệ bị bắt.

“Thành hôn?” Lạc Vũ nhướng mày, sâu trong đáy mắt chợt lóe một tia hàn quang.

“Cũng không nói gì, chỉ là âm thầm truyền đến tin tức, muốn con đến đế đô. Nếu không, bọn họ cũng sẽ không giết Lạc Lê, chỉ đưa cho Tam vương tử xử trí mà thôi.” Quân Phi tiếp lời, nhìn Lạc Vũ nói. Lúc này sắc mặt khó xử, lại hiện lên một tia buồn cười: “Nghe nói Tam vương tử rất tức giận. Nếu Lạc Lê rơi vào tay hắn, ta tin tưởng đứa nhỏ sẽ sống rất mệt.”

Hắn vừa nói ra lời này, Quân Vân cũng gật đầu. Đồng thời trên mặt cũng hiện lên một nụ cười châm chọc pha lẫn thần sắc lo lắng bất đắc dĩ.

Mấy ngày nay, Lạc Vũ đều ở trong Vu Sơn, cũng không có nghe lời đồn bị nói thành như thế nào nữa, bởi vậy cũng không biết Tam vương tử tức giận đến mức nào.

Chẳng lẽ hắn ta muốn thành thân với nàng? Thật sự là chê cười.

Nhưng trong chuyện này Quân Phi tuyệt đối sẽ không nói giỡn. Nếu hắn nói như vậy, có nghĩa là tình huống không tốt cho lắm.

Xem ra, tuyệt đối không thể để Lạc Lê rơi vào trong tay Tam vương tử rồi.

Nàng rất hiểu đệ đệ của nàng, cho nên nàng tuyệt đối sẽ không để đứa nhỏ kia chịu một tia ủy khuất hay bị hành hạ nào.

Giá Hiên Mặc Viêm, trái tim người này cũng đủ tàn nhẫn a.

Trong mắt Lạc Vũ chậm rãi toát ra băng sương, nhãn tình lay động, ngược lại khóe miệng lại giương lên mỉm cười: “Con sẽ đi, y theo ý của bọn họ.”

Tốt lắm, chỉ mong sau này bọn họ sẽ không phải hối hận.

Âm thanh cười nhẹ bay vút trong bóng đêm, nghe ra rất thư sướng, rất nhẹ nhàng, không có một tia bị ép buộc hoặc cuồng nộ.

Nhưng lại làm cho Quân Phi, Quân Vân, Phi Yên cảm thấy nan kham cho tiền đồ của Tử Diễn quốc công phủ a.

Gió đêm bay qua, Tử Diễn quốc công phủ tại đế đô, Quân Nhiêu Thiên đột nhiên cảm thấy phía sau lưng ớn lạnh rùng mình một cái, có chút không hiểu tại sao lại bị vậy. Ngẩng đầu, như nghĩ tới cái gì, ngắm vầng trăng sáng.

“Vũ nhi, vậy con…”

“Nương, ngài yên tâm, trong lòng con đều rõ, việc này cứ định như vậy đi.”

Mặc dù Phi Yên biết Lạc Vũ mang một thân công phu kỳ lạ, nhưng trong lòng vẫn không ngừng lo lắng cho nữ nhi.

Con trai hay con gái gì, bà và phu quân cũng đều yêu thương cả. Bà không muốn chỉ vì cứu con trai mà con gái của nàng phải bị liên lụy.

Lạc Vũ ôm cánh tay nàng, dựa vào.

Trong lòng Lạc Vũ đều biết.

Muốn cuồng ngạo cũng phải có tiền vốn của cuồng ngạo.

Đánh không lại người khác, mà lại giương nanh múa vuốt thì cũng không làm gì được người ta. Người không biết co giãn là người ngu xuẩn, vọng động.

Lúc cánh chim vẫn còn chưa đầy đặn để tùy ý giương cánh bay cao trên vùng trời bao la, Lạc Vũ biết rõ, trước khi nàng lớn mạnh, nàng phải tạm thời thu hồi móng vuốt của nàng, sau đó, một kích làm cho đối thủ bị mất mạng.

“Chi chi.”

Ngay lúc Lạc Vũ dựa vào cánh tay của Phi Yên, Tiểu Ngân vẫn đang ngủ trong lòng nàng đột nhiên bò ra. Hiện tại nó thấy đói bụng rồi nha.

“Là ma thú?” Liếc mắt một cái thấy Tiểu Ngân bò ra, Quân Phi và Quân Vân đồng thời cả kinh thốt lên.

Người có đấu khí, mới có thể thu phục ma thú, Lạc Vũ lại không có đấu khí, này…

“Đây là một tiểu ma thú chỉ biết ăn thôi.” Lạc Vũ cười ôm lấy Tiểu Ngân vuốt ve trong tay.

Tiểu Ngân lập tức nhe răng trợn mắt, giống như đang uy hiếp Lạc Vũ, nhưng lại vẫn không nhúc nhích tùy ý Lạc Vũ nhào nắn nó trong tay nàng.

Quân Vân thấy vậy, giương mi nhìn từ trên cao xuống đánh giá Tiểu Ngân, chần chờ nói: “Nó thuộc phẩm loại nào?”

“Không biết.” Lạc Vũ trả lời dứt khoát lưu loát.

Quân Vân nghe vậy, nhìn chăm chú vào Tiểu Ngân vài lần, hắn có loại cảm giác, hình như hắn đã từng gặp qua hình vẽ của con ma thú này ở đâu rồi, nhưng nhất thời cũng không thể nào nhớ rõ.

Nhưng mà… những ma thú mà hắn thấy qua hình vẽ, như vậy bọn chúng đều là… (*những gì chỉ tồn tại trong sách là loại rất quý hiếm và rất lợi hại)

“Được rồi, cha, con có chuyện muốn nói với ngài đây.”

Chà đạp Tiểu Ngân một lát, Lạc Vũ lập tức nhớ lại bởi vì lo lắng chuyện của Lạc Lê mà nàng đã quên một chuyện khác.

Lập tức, đi về phía cửa nơi đang đặt dược lâu, sau đó lại nói với Quân Phi: “Quân Phi, ngươi truyền tin cho bọn họ đi. Cứ nói là ta sẽ đến đế đô. Nhưng phải để cho bọn họ chờ một thời gian. Còn có, nếu đến lúc đó Lạc Lê ít đi một sợi tóc, hậu quả, tự bọn họ gánh lấy.”

Dứt lời, tay túm lấy gùi dược thảo, tay kia lôi kéo cha nàng, sau đó nháy mắt mấy cái cười với mẹ nàng, lại bước ra ngoài.

Phi Yên thấy vậy thầm thì: “Sao đứa nhỏ này lại thân thiết với phụ thân đến thế, người ta không phải nói nữ nhi đều thân với mẫu thân hơn sao?”

Ánh nến chập chờn, Quân Phi cũng không nói gì.

Lạc Vũ lôi kéo Quân Vân vào trong mật thất mà nàng dùng để tu luyện.

Nàng buông gùi trong tay xuống, khuôn mặt đang mỉm cười nhẹ nhàng, lại đổi thành biểu tình nghiêm túc hẳn lên.

Quân Vân cũng cảm thấy sự tình có điểm trầm trọng, hắn biết Lạc Vũ kéo hắn vào nơi này vốn là có chuyện quan trọng cần nói, nên trầm giọng hỏi: “Có chuyện gì?”

Lạc Vũ vẫn không nói gì, chỉ tự tay cởi áo trên người Quân Vân ra, điểm huyệt đạo giữa hai vú, ngón tay nhẹ nhàng nhấn một cái.

“Hự…” Trong nháy mắt, sắc mặt Quân Vân biến đổi, cong người lên một chút.

Cơn đau tới nhanh đi cũng nhanh, ngay lập tức liền tan biến.

Sắc mặt Quân Vân thật sự thay đổi.

“Đây là… bị trúng độc?”

Quân Vân vốn cũng có chút kiến thức nên cũng đoán ra được tám, chín phần.

Lạc Vũ gật đầu, trầm giọng nói: “Độc dược chậm tính, ngài trúng độc ít nhất đã mười bốn năm.”

Quân Vân nghe vậy trong mắt hiện lên kinh ngạc, nhưng chỉ trầm mặc trong nháy mắt, lại lập tức kiềm chế tâm tình, cố gắng đứng thẳng lưng, cau mày nói: “Là loại độc gì?”

“Không biết, Quân Phi đã điều tra khắp trong dân gian Phi Vũ vương quốc, không ai biết loại độc này.” Giọng nói của Lạc Vũ rất trầm.

Quân Vân vừa nghe, trong mắt hiện lên sự kinh ngạc, này…

“Phụ thân, ngài nói cho con biết, có phải ngài đã từng đắc tội qua một người đặc biệt nào đó hay không”

Lạc Vũ cúi người xuống, nhìn thẳng vào gương mặt Quân Vân đang ngồi trước mặt nàng.

Quân Vân nghe Lạc Vũ nói như vậy, đầu tiên ánh mắt có chút bàng hoàng suy nghĩ, ngay sau đó trong đôi mắt đen nhánh chợt lóe qua sửng sốt, sau đó lại áp chế xuống.

Nếu không phải Lạc Vũ bình tĩnh quan sát đôi mắt hắn, nàng gần như sẽ không thấy dấu hiệu này.

“Trước kia lúc còn làm thủ lĩnh vệ đội của đế quốc, tất nhiên sẽ đắc tội không ít người, nhưng cũng không có đặc biệt gây thù chuốc oán với ai.” Tay Quân Vân chậm rãi vỗ vỗ vai Lạc Vũ.

Lạc Vũ thấy vậy, nghĩ rằng cha nàng không nói sự thật, chắc là không quá mức khẳng định, nói như vậy…

“Đã như vậy, sau này phụ thân nên tự cẩn thận một chút, lần này con đi Vu Sơn để tìm dược thảo chế thuốc giải. Lần này là độc dược chậm tính, Lạc Vũ con còn có thời gian chế ra thuốc giải độc…”

Nói đến đây, Lạc Vũ lại nhìn vào mắt Quân Vân không nói tiếp nữa, nhưng ý tứ nàng rất rõ ràng, nếu tiếp theo hung thủ không hạ độc dược chậm tính, như vậy kết quả…

 

Chương 12: Đối chọi cân bằng (1)

Quân Vân đương nhiên hiểu ám chỉ của Lạc Vũ, trầm ngâm hồi lâu mới nói: “Nếu như lần này đến đế đô mà con có thể vào Học viện của đế quốc, thì con hãy đi tìm một người có tên là Vô Nha, có lẽ hắn ta biết được một ít tin tức gì đó.”

Lạc Vũ nghe vậy, tâm tình đang căng thẳng cũng có chút thả lỏng, gật đầu nói: “Dạ được.”

Có đầu mối tìm được hung thủ chủ mưu hạ độc bọn họ là tốt rồi.

Địch nhân ở trong tối, mà bọn họ lại ở ngoài sáng, nếu không muốn làm một con cá nằm trên thớt, thì cũng chỉ có thể tìm ra hung thủ, sau đó trảm thảo trừ căn.

“Như vậy, bây giờ con sẽ bắt tay vào chế giải dươc cho phụ thân đây…”

Trăng thanh gió mát, thế giới nhỏ bé.

Gió xuân đong đưa cành liễu, hoa đào say xuân hồng.

Đảo mắt đã qua một tháng.

Tại đế đô, những đóa hoa nở rộ xinh đẹp, vẫn phồn hoa thịnh vượng như trước.

Lạc Vũ mặc một thân nam trang màu lam nhạt, ngồi trên một con ngựa màu đen thấp kém, thong dong, nhàn nhã đi trong thành.

Đế đô của Phi Vũ vương quốc có chút giống thành cổ La Mã trong trí nhớ của Lạc Vũ, nó ung dung cùng đẹp đẽ quý giá, đại khí cùng nghiêm túc, tất cả đan xen vào nhau.

Đi trên ngã tư đường, Lạc Vũ có cảm giác mình đang đi vào thành cổ La Mã.

“Lạc Vũ tiểu thư.”

Ngay lúc nàng đang chậm rãi ngắm nhìn, đánh giá mọi thứ, một âm thanh nhạt nhẽo vang lên. Cách đó không xa có một người đi tới, đứng lại trước mặt Lạc Vũ bắt chuyện.

Lạc Vũ quay đầu lại, không lên tiếng, nhìn lướt qua một người trung niên có vẻ là chấp sự (*người hầu trong phủ) đang đứng trước mặt.

“Rốt cuộc Lạc Vũ tiểu thư cũng tới rồi, ty chức là người tới đón Lạc Vũ tiểu thư đây, xin mời.” Nam nhân trung niên có chút khom người nói, sau đó đi về phía một tòa xe ngựa hoa lệ, điều khiển lại đây.

Lạc Vũ biết cái bớt đỏ trên mặt nàng là biểu tượng tốt nhất để phân biệt nàng là ai.

Thế lực của Tử Diễn quốc công phủ lớn như vậy, sao lại không tra ra được nàng đã đến đây cơ chứ, cho nên nàng không có một tia biểu tình kinh ngạc, gật đầu một cái, đi về hướng xe ngựa.

Mà những người chung quanh nhìn thấy xe ngựa của Tử Diễn quốc công phủ cũng bu lại đây hóng chuyện.

Đang nhìn thấy Lạc Vũ không chút nào kiêng kị phơi bày ra dung nhan xấu xí, hoàn toàn không hề tỏ ra xấu hổ, trong nháy mắt, lời đồn đãi như sóng biển dâng tràn, hướng bốn phương tám hướng truyền đi.

Xấu nữ của Tử Diễn quốc công phủ, người đã cự tuyệt hôn ước với Tam vương tử, lại nói Tam vương tử “không được” đã tới, đã tới đế đô rồi.

Tin tức giật gân này lập tức uốn lượn bay đi khắp cả đế đô.

Mà Lạc Vũ, nhân vật chính của nguồn tin lại nhàn nhã, ung dung ngồi trong xe ngựa.

Thái độ trầm ổn, vững như bàn thạch, lạnh nhạt nhìn những người đang đồn đãi ác ý chung quanh như những con kiến hôi hoặc trên nét mặt nàng lại hiện lên khí thế cao nhã, khiến cho chấp sự đến đây nghênh đón bị một phen kinh ngạc.

Tuổi còn nhỏ, lại có thể bất động như núi, nàng quả thật là một người có tâm tính trầm ổn.

Ra khỏi khu vực phồn hoa đế đô, tiến vào địa phận của Tử Diễn quốc công phủ, một trong ba thế lực lớn nhất ở Phi Vũ vương quốc.

Một tòa nhà trang trí lộng lẫy, chưa kể còn có bề ngoài to lớn.

Uy nghiêm cao quý, chưa kể bề ngoài khí thế.

Xa hoa, chưa kể bề ngoài tinh xảo.

Bên trong sảnh đường của Tử Diễn quốc công phủ.

Lạc Vũ ngồi tại vị trí dành cho khách nhân trong sảnh đường, chơi đùa chén trà trong tay.

Thật tốt, đã đợi nửa canh giờ cũng không có ai xuất hiện, là muốn hạ mã uy(*hạ khí thế, dằn mặt) nàng đây mà.

Lông mi khẽ nhúc nhích, khóe miệng Lạc Vũ chậm rãi giương lên vẻ tươi cười.

Nếu chủ nhân đã không biết đạo đãi khách. Như vậy, nàng sẽ dạy cho bọn họ cái gì gọi là đãi khách.

Năm ngón tay mảnh khảnh thong thả xoay tròn chén trà trong tay một vòng, nước trà trong chén do bị nội lực hùng hậu thúc đẩy, lập tức ngưng kết thành băng.

Năm ngón tay khẽ sờ, chén trà lập tức vỡ thành vô số khối băng nhỏ.

Khóe miệng Lạc Vũ mỉm cười, trái ngược hẳn với hàn băng chợt lóe mà qua trong mắt.

Lại nhìn sang Tiểu Ngân đã sớm buồn chán không chịu nổi đang bắt đầu gặm cái ghế: “Rồng có đường của rồng, phượng có đường của phượng, sảnh đường này không phải là nơi ta phải ngồi, vậy thì phá hủy nó đi.”

Dứt lời, vung tay lên, khối băng trong tay giống như từng mảnh viên đạn, mạnh mẽ bắn về hướng bốn cây cột trụ bằng bạch ngọc đang chống đỡ cả sảnh đường.

Bốn tiếng va chạm nặng nề vang lên.

Bốn đại trụ bằng bạch ngọc lập tức từ từ nứt ra.

Lạc Vũ vung tay áo lên, thong thả đi ra khỏi sảnh đường, Tiểu Ngân líu ríu theo sau.

Chậm rãi bước ra ngoài sảnh đường, Lạc Vũ thảnh thơi đi về phía đại môn. (*cửa chính)

Mà ngay lúc nàng đi ra khoảng mười thước.

Chỉ nghe phía sau “ầm” một tiếng vang thật lớn, ngay sau đó bụi đất bay lên, sương khói bao phủ.

Đại trụ bạch ngọc chống đỡ sảnh đường đã gãy, mất đi chống đỡ, nhất thời cả sảnh đường cũng ầm ầm đổ xuống.

Mà Lạc Vũ vừa mới bay ra 10 thước từ trong đống bụi đất, ngay cả một sợi tóc cũng không rối loạn.

Một khắc trước là một sảnh đường tinh xảo.

Chỉ trong nháy mắt đã biến thành gạch vỡ, đá vụn phế tích.

Sau một lát trầm mặc ngắn ngủi, lập tức nhảy ra không ít người từ một bên gạch đá vỡ vụn, bọn họ vốn là muốn xem Lạc Vũ bị xấu mặt, kết quả bây giờ bụi đất đầy người.

Đám người hoảng sợ nhìn sảnh đường suy sụp, khóe miệng co giật.

Mà Lạc Vũ thì ngay cả đầu cũng không có quay lại, vuốt ve Tiểu Ngân đang nằm trong lòng, vẫn duy trì tốc độ không nhanh không chậm đi về hướng đại môn.

“Khụ… khụ…, Lạc Vũ tiểu thư, xin người không nên tự ý rời đi.”

Lập tức, có chấp sự đi tới ngăn cản.

Ngay cả đầu Lạc Vũ cũng chưa nâng, chỉ vung tay áo một cái, người chạy đến cản đường lập tức té ngã chổng vó lên trời.

“Lạc Vũ tiểu thư, người như vậy chúng ta rất khó ăn nói…”

Một người ngã trên mặt đất như con chó ăn cứt.

“Lạc Vũ tiểu thư, người…”

Một người té, cái mông ngồi xuống đất, lăn vài vòng, bị mắc kẹt giữa hai tảng đá.

“Lạc Vũ tiểu thư…”

Ven đường, một đám chấp sự nhào tới, muốn nắm được Lạc Vũ.

Nhưng lại không ngờ đến, trước mặt Lạc Vũ như có một bức tường vô hình, bọn họ còn chưa có xông đến, đã bị bắn ngược trở về.

Xa xa, không ít hạ nhân, tiểu thư, thiếu gia của Tử Diễn quốc công phủ đang có tâm tư muốn xem náo nhiệt, cả đám người thấy cảnh này không khỏi nhất tề mở to hai mắt nhìn.

Nhìn xấu nữ Lạc Vũ chỉ chăm chăm đi về phía trước, bước chân không nhanh không chậm, thậm chí đầu cũng không có ngẩng lên, chỉ nhìn chăm chú vào tiểu ma thú trong lòng.

Cứ như vậy, một đoạn đường đá ngã lăn vô số chấp sự, nhàn nhã giống như đang đạp thanh(đạp cỏ trong tiết thanh minh), không nhìn mọi người, đi về hướng đại môn.

“Lạc Vũ tiểu thư, Đại lão gia mời người đến chủ thính nghị sự.”

Ngay lúc cảnh gà bay chó sủa, một âm thanh hùng hậu truyền đến, một nam tử trung niên mặc trường bào thẳng tắp đi lại đây.

Đại quản gia của quốc công phủ đã ra mặt rồi.

Lạc Vũ vẫn đang đi trên đường, lúc này chậm rãi dừng chân, ngẩng đầu cười lạnh nói: “Ta còn tưởng rằng người của Tử Diễn quốc công phủ đã chết hết rồi chứ.”

Lời này vừa nói ra, toàn bộ chấp sự cắn chặt răng.

Ngụ ý nói trong mắt Lạc Vũ, bọn họ cũng không phải người.

Nhưng cũng rõ ràng nghe ra ngụ ý của Lạc Vũ, bọn họ còn chưa đủ tư cách nói chuyện với nàng.

Không khỏi tức giận trong lòng, hay cho một nữ tử kiêu ngạo.

“Lạc Vũ tiểu thư, xin mời.”

Nam nhân trung niên không phản bác cũng không tức giận, trên gương mặt lãnh khốc của hắn thậm chí cũng không có một tia biến hóa nào.

Chỉ khom người làm tư thế mời với Lạc Vũ, sau đó đi trước dẫn đường.

Băng lãnh, dửng dưng ẩn chứa ngạo mạn thuộc về người của Tử Diễn quốc công phủ a.

Lạc Vũ xem tại trong mắt, giễu cợt trong lòng.

Trong chủ thính của Tử Diễn quốc công phủ.

Mặc dù so ra kém với trạm long khắc phượng của hoàng gia tôn quý, nhưng cũng uy nghiêm túc mục làm cho người ta không thể bỏ qua.

Người bình thường căn bản vào không được chủ thính nghị sự.

Mà trong đám hậu bối bị xa lánh tới nơi hẻo lánh, thì Lạc Vũ là người duy nhất vào trong chủ thính này nghị sự.

Trong chủ thính hoa lệ, chính giữa sắp xếp 2 ghế chủ vị, hai bên là 8 chỗ ngồi, trên sáu cây đại trụ bạch ngọc có khắc phi hổ màu đen ôm lấy cây cột, cộng thêm cái bàn bằng gỗ đàn hương phụ trợ, làm tăng thêm vẻ uy nghiêm.

Mà lúc này, đã có một người ngồi trên chủ vị.

Thân ảnh cao lớn, uy vũ khó tả, có ba phần giống phụ thân nàng, hắn vốn là đại bá của nàng.

Là hầu tước của Tử Diễn quốc công phủ, chỉ thấp hơn quốc công gia Quân Nhiêu Thiên, hắn gọi Quân Lệ.

Không nhìn tôn ti trực tiếp ngồi xuống.

Lạc Vũ vuốt vẻ Tiểu Ngân đang híp mắt thoải mái nằm trong lòng nàng, lạnh lùng mở miệng nói: “Ta đã tới, giao đệ đệ của ta ra đây.”

Nhìn nàng một chút sợ hãi cũng không có, một khắc trước đã hủy tiền thính của bọn hắn, sau một khắc lại bình khởi bình tọa nói chuyện với hắn, Quân Lệ nhíu chặt chân mày lại. (*với tư cách ngang hàng)

Trầm giọng nói: “Quân Lạc Vũ, tốt nhất ngươi nên nhận rõ thân phận của ngươi, chú ý khẩu khí (*cách nói chuyện) của ngươi.”

Âm thanh trầm thấp, không giận mà uy.

Hắn không ngờ đến Lạc Vũ không hề bị áp bách bởi xu thế của hắn, nghe hắn nói vậy, ngược lại lạnh lùng giương mi lên, cười lạnh một tiếng nói: “Thân phận của ta, ta biết rất rõ, không cần ngươi phải nhắc nhở. Quân hầu gia, tốt nhất ngươi cũng nhận rõ thân phận của ngươi đi.”

Trong nháy mắt, nét mặt Quân Lệ nổi lên một tia giận tái đi.

Trong đám tiểu bối của Tử Diễn quốc công phủ, chưa từng có người nào dám nói với hắn như vậy.

Trong nháy mắt sắc mặt trầm xuống, nheo mắt lại: “Quân Lạc Vũ, đừng tưởng rằng ngươi bừa bãi học xong cái gì đó, là tưởng rằng đã vô địch thiên hạ rồi, tưởng rằng trên đời này không có bất luận kẻ nào chế ngự được ngươi. Chỉ là một thủ đoạn nho nhỏ của ngươi mà thôi, Tử Diễn quốc công phủ chúng ta cũng không để vào mắt.”

Không giống uy hiếp, nhưng lại là uy hiếp càng sâu.

 

Discussion4 Comments

  1. một đám ko biết trời cao đất rộng, chỉ biết ăn hiếp những kẻ yếu, khi gặp hoàng quyền thì chỉ biết khúm núm, ko bảo vệ người thân, chỉ biết khư khư tính toán lợi ích cho bản thân, một đám như vậy thì làm gì có tư cách nói thân phận trưởng bối, vãn bối với Lạc Vũ. phải biết rằng muốn người khác coi trọng mình thì phải coi trọng người khác trước, đã đối xử với người ta như vậy, còn muốn người ta lấy ân báo oán sao??? xin lỗi, Quân Lạc Vũ người ta ko phải là thánh nhân a.
    thank nàng, love u

  2. Chẹp, có người đụng vào nghịch lân của Quân Vũ rùi, mong chờ xem Quân Vũ xử lý tụi người này như thế nào. Chị quá pro, chỉ có 4 mảnh băng mà làm cả cậy cột bạch ngọc vỡ lun. Hừ, trưởng bối thì sao, không chừng là ông đó là người hạ độc phụ thân Quân Vũ cũng nên.
    Thanks nàng nhìu.

  3. “… tỵ chức là người tới đón Lạc Vũ tiểu thư đây, …” >> “ ty chức”
    “… lạnh lùng mở mieejgn nói: …” >> “mở miệng”
    Ta thấy Lạc Vũ này có vẻ hơi cuồng vọng, cứ bảo là sẽ giấu đi sự lợi hại của mình sau đó cho người ta một kích, nhưng toàn trên nói sau làm liền thôi, với lại thái độ hơi bị cuồng, nhưng mà đối xử với một đám người trơ trẻn thì như vậy mới thấy thỏa mãn, dám khinh thường, chê bai sẽ nhận hậu quả khó lường thôi.

  4. ta khinh mấy người này bây giờ xem thường LV nhưng sau này khi có chuyện sợ rằng cả đám lại nghĩ tới nàng ấy đầu tiên ấy chứ coi LV là quả hồng mềm sao sợ rằng các ngươi phải hối hận

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close