Miệng Độc Thành Đôi – Chương 02

40

Chương 2:

Edit: Thùy Lam

Beta: Vi Vi

Giữa trưa, trước cửa tòa cao ốc thương mại người qua kẻ lại, phần lớn đều là nhân viên ở đây, người thì vừa mới ăn trưa về, người thì đang chuẩn bị ra ngoài ăn trưa.

Trong không gian đó, cảnh Tần Chân đang tranh chấp với một anh nhân viên giao đồ ăn mặc đồng phục màu đỏ trở nên vô cùng nổi bật.

Chuyện là thế này, khoảng nửa tiếng trước, bởi vì bận rộn chỉnh lý hồ sơ cho nên Tần Chân đã gọi một suất ‘cơm rang thịt hai lần chín’, kết quả là nửa tiếng sau, anh nhân viên giao hàng này gọi điện thoại tới, cô vừa bước xuống tầng thì đối phương đã đưa tới một suất ‘thịt hai lần chín’, một suất ‘cơm rang trứng’.

Cơm rang thịt hai lần chín có giá hai mươi tệ một suất, còn một suất thịt hai lần chín và một suất cơm rang trứng là ba mươi bảy tệ, vì chuyện này mà Tần Chân tranh cãi với anh nhân viên giao hàng.

Người giao hàng thì cứ kiên quyết chối: “Cô à, tôi mặc kệ nó bao nhiêu tiền, tôi chỉ là một nhân viên giao hàng mà thôi, nếu cô không chịu trả tiền thì tiền này tôi phải tự móc tiền túi ra mà trả đó, cô gọi món như thế nào thì ông chủ của chúng tôi làm theo như vậy, bây giờ cô nói gì với tôi cũng vô dụng, nếu cô không chịu trả tiền thì tôi sẽ không đi đâu hết, cô xem làm sao coi cho được thì làm!”

Xí, người bây giờ thật can đảm, đi bán hàng mà cứ y như là xã hội đen vậy, mấy cảnh này TVB chiếu nhiều lắm, ngay cả câu “không lấy được tiền tôi sẽ không đi đâu hết” cũng nói trôi chảy đâu ra đấy.

Đây vốn chỉ là chuyện nhỏ, nhưng mà thái độ của bên kia lại hung hăng như vậy, khiến Tần Chân cũng nổi nóng, nhất quyết không buông tha:

“Tôi gọi món như thế nào thì anh tự đi mà hỏi ông chủ của các anh đấy, rõ ràng là gọi cơm rang thịt hai lần chín, sao tới chỗ anh thì nó thành thịt hai lần chín thêm cơn rang trứng? Tôi đã bảo anh đi khỏi đây rồi, không phải là cơm tôi gọi, tôi tuyệt đối không thể ngậm bồ hòn này được!”

Anh nhân viên giao cơm nóng nảy:

“Ê, tôi nói cái cô này sao có thể như vậy? Không phải chỉ thêm mười mấy tệ thôi sao? Cái chuyện cỏn con như vậy mà cô cứ cứng đầu với tôi mãi, tôi nói cho cô nghe, cô đừng thấy tôi là nhân viên giao hàng thì dễ bắt nạt, mỗi ngày đến giờ ăn, chúng tôi đều không kịp ăn cơm thì thôi đi, còn phải ôm bụng đói đi khắp nơi giao cơm, nghe cái mùi vị kia thì đến con giun trong bụng cũng muốn chui ra đó, cô có biết không? Giờ cô nói đi, chỉ có mười mấy tệ, cô tranh cãi với tôi làm gì? Mười mấy tệ thì có thể làm gì chứ? Mua được bộ quần áo hay mua được sợi dây chuyền?

Tần Chân trợn mắt: “Anh cũng biết mười mấy tệ không có tác dụng gì? Vậy anh cãi với tôi làm gì? Đã xem thường mười mấy tệ như vậy thì tự bỏ tiền túi của anh ra mà bồi thường đi, nhân tiện trở về dạy dỗ lại ông chủ của các anh, khách hàng không dễ bị gạt như vậy đâu! Còn nữa, anh đừng có ở chỗ này mà nói chuyện giật gân, cái gì mà nhân viên giao cơm dễ bắt nạt? Tự anh nhìn lại đi, bây giờ là ai đang bắt nạt ai, cái người vừa mới nói không đưa tiền thì không chịu đi rốt cục là ai thế?”

Hai người cứ thế anh một lời, tôi một câu tranh cãi rất náo nhiệt.

Trung tâm thương mại này có tổng cộng ba mươi tầng, các doanh nghiệp lớn đều có, Tần Chân chẳng qua chỉ là một nhân viên nhỏ nhoi của một thương hiệu bán nhà thấp kém. Hiện đang là giờ nghỉ trưa, không ít người ra ra vào vào ngó xem náo nhiệt là thuộc thành phần tri thức công ty nước ngoài, họ nhìn cô gái mặc bộ quần áo công sở tầm thường tranh cãi với người giao đồ ăn đến mặt đỏ tía tai chỉ vì mười mấy tệ, đều hứng thú nghị luận.

Lúc Trình Lục Dương bước ra khỏi thang máy chuyên dụng, bên cạnh còn có vài trợ lý áo quần ngay ngắn, đại diện bên hợp tác trong thỏa thuận này mỉm cười tiễn anh đi ra, kết quả là mới đi đến sảnh lớn thì thấy ngoài cửa chính có đám đông đang vây chật kín.

Phương Khải thân là trợ lí nên vội vàng bước tới xem, định tách đám đông ra để cho đám Trình Lục Dương dễ dàng đi qua.

Kết quả khi Trình Lục Dương đứng đợi ở giữa sảnh lớn thì nghe thấy một giọng nói rất đặc trưng, thậm chí còn có mấy phần quen thuộc.

“Anh định làm gì? Chụp ảnh tôi lại để đăng lên blog hả? Anh có biết cái gì gọi là quyền chân dung hay không? Có giỏi thì anh cứ đăng đi, đăng đi rồi đợi tòa án gửi thư tới, tôi kiện anh tội xâm phạm quyền chân dung, quyền danh dự, anh còn phỉ báng tôi nữa!”

Một giọng nam khác giọng vừa rồi cười lạnh nói:

“Ha ha, thật muốn nhổ cứt chó lên cái mặt của cô quá, cái gì mà quyền danh dự? Chị hai à, phiền cô, không biết luật thì đừng có cố mà sĩ diện, cái loại người chỉ vì mười mấy tệ mà đi ức hiếp người dân lao động như cô, tôi nhất định sẽ cho mọi người trên toàn thế giới này đều thấy được cái bản mặt đáng ghê tởm của cô!”

“Anh nói chuyện tôn trọng chút đi, cái gì mà bản mặt đáng ghê tởm? Tôi hỏi anh, các anh đi gạt người như vậy bao lâu rồi? Làm ăn mà làm như vậy sao? Cũng không sợ khách hàng tới một lần thì không dám tới lần thứ hai nữa!”

“Thôi đi, loại gái già như cô đã từng đây tuổi rồi mà còn tính toán so đo, ai mà dám trông mong cô ghé lần thứ hai chứ? Tiết kiệm tiền của cô để dành lên mạng bách hợp (*) tìm bạn đời chẳng phải là tốt hơn sao?”

[(*) mạng bách hợp là trang mạng phục vụ tình yêu và hôn nhân, gia đình lớn nhất của Trung Quốc]

Anh nhân viên giao hàng tức điên rồi, vừa cười lạnh vừa khiêu khích:

“Nhìn bộ dạng lôi thôi lếch thếch như bà già của cô, khẳng định là vẫn còn độc thân, tôi nói không sai chứ? Đăng ảnh lên blog giúp cô quảng cáo cho mọi người trên toàn thế giới, không chừng còn có người bụng đói ăn quàng mà thích cô đó.”

Năng lực chiến đấu toàn thân của Tần Chân lúc này cũng bị kích phát ra rồi:

“Mọi người trên toàn thế giới? Ồ, ngài đây đúng là người nổi tiếng, chỉ một cái blog mà mọi người trên toàn thế giới đều giúp ngài phát tán, tôi quả thật rất sùng bái ngài nha!”

Trước giờ cô luôn miệng lưỡi bén nhọn, hiện tại đang trong tình trạng không chịu thua, cuối cùng hung hăng nói:

“Tôi cho anh biết, Tần Chân tôi sống hai mươi sáu năm, thật không biết bốn chữ ‘bị người bắt nạt’ viết như thế nào! Mười mấy tệ tuy không đáng là gì, nhưng cái loại hành vi không biết xấu hổ mà đi lừa gạt khách hàng này, rõ ràng là lừa đảo! Còn cái miệng thúi của anh, cơm rang này tự anh giữ lại đi, xem xem có thể giúp anh khỏi phải phun ra mấy lời thô tục hay không, muốn lừa gạt tôi hả? Đừng có mơ!”

Tần Chân?

Trong sảnh lớn, Trình Lục Dương trầm ngâm một lát, chợt nhớ ra người này … không phải là cô đầu gấu tông vào xe mình hai ngày trước mà khiến thợ sửa chữa xe trong cửa hàng 4S (*) cũng không biết nên sửa như thế nào sao?

[(*)cửa hàng 4S: nh thức kinh doanh ô tô đặc biệt lấy bốn loại dịch vụ hợp nhất làm nòng cốt, bao gồm: bán xe (Sale), thay thế phụ tùng (Sparepart), phục vụ sau khi bán (Service), phản hồi thông tin (Survey), gọi tắt là 4S]

Có chút thú vị đây.

Đang lúc mọi người vây xem rất náo nhiệt thì phía ngoài bỗng có một người phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi trang điểm đậm vạch đám đông ra mà tiến vào:

“Tần Chân! Bà đây tìm cô cả buổi, mẹ kiếp, cô còn ở đây gây lộn với nhân viên giao hàng?”

Tần Chân đang đỏ mặt tía tai, khí thế mười phần bỗng giật mình, giống như bong bóng xì hơi:

“Chủ…..chủ nhiệm Lưu?”

“Khách hàng kia đã đợi cô ở đường Nhị Hoàn cả nửa tiếng rồi, không phải buổi sáng tôi đã dặn cô rồi sao? Mười hai rưỡi! Đúng mười hai rưỡi người ta ở vườn hoa Xuân Thiên đợi xem nhà, ai ngờ cô quên sạch lời dặn của tôi, còn ở đây cãi lộn vớ vẩn với người ta!”

Lưu Trân Châu giận đến mặt mũi đỏ bừng:

“Mau bắt xe qua đó ngay lập tức cho tôi! Người ta gọi điện tới mắng chúng ta không giữ chữ tín, cho anh ta leo cây đây! Tôi cho cô biết, tiền taxi này là cô tự trả chứ công ty không giải quyết!”

Tần Chân đen mặt, vội vội vàng vàng chạy ra đường tìm một chiếc taxi trống thì bị anh nhân viên giao hàng kéo lại:

“Ê ê, định chạy hả? Cô còn chưa trả tiền đâu, ba mươi bảy tệ, một xu cũng không được thiếu!”

Anh ta vừa nói vừa quơ quơ mấy đồng tiền lúc nãy thu được của Tần Chân lên không trung, Tần Chân nghiến răng nghiến lợi giơ tay giật phắt lại:

“Ba mươi bảy tệ? Tôi cho anh biết, một xu cũng không có!”

Cô hất tay anh ta ra, rồi chui tọt vào một chiếc taxi bên đường, đóng cửa lại, đồng thời hướng về phía người ở bên ngoài nở một nụ cười ngọt ngào:

“Tạm biệt ngài nha, lần sau nhớ là đừng có đi lừa đảo khách hàng, phải xem khách hàng là thượng đế, chứ ngài cứ như vậy thì sẽ bị xuống địa ngục đó!”

Anh ta sửng sốt hồi lâu rồi quay sang nhìn Lưu Trân Châu, hùng hồn nói:

“Bà là cấp trên của cô ta phải không? Nhân viên của bà ăn quịt tiền cơm, phiền bà thanh toán cho cô ta!”

Lưu Trân Châu trước nay đã từng gặp qua vô số người, bà nhìn anh ta cao thấp đánh giá mấy lần:

“Nội bát, thể nhược, mặt vàng, thận hư, tôi nói này chàng trai, hiện nay tỷ lệ nam nữ mất cân đối nghiêm trọng, nam ít nhưng nữ thì đầy ra đấy, cậu cần gì phải nghĩ quẩn mà gấp gáp đi tranh đối tượng với các cô gái độc thân? Hay là vầy, cậu nói tên blog của cậu cho tôi biết, rồi lát nữa cậu đăng ảnh của nhân viên chúng tôi, tôi cũng đăng một cái, thuận tiện giúp cậu tìm đối tượng, tuyên bố tin tức xuất quỹ (*) đáng mừng này.”

[(*) xuất quỹ: bình thường có người không muốn biểu đạt khuynh hướng tình dục của bản thân mình, đến khi muốn công khai hoặc thừa nhận thì được gọi là xuất quỹ]

Anh nhân viên giao hàng biến đổi sắc mặt, nghe tiếng nói chuyện của những người xung quanh thì bỗng nhiên hiểu ra, tức thì giậm chân:

“Mẹ nó, bữa nay coi như ông mày xui xẻo! Gặp phải hai con đàn bà điên!”

Sau khi người trong cuộc rời đi, đám đông ở xung quanh cũng dần dần giải tán.

Đại biểu Trương quay lại, định tiễn Trình Lục Dương ra cửa, lại thấy anh đứng đó với nét mặt như cười như không, cứ như là còn chưa hết hứng thú.

“Tổng giám đốc Trình?”

Ông dè dặt gọi, lại thấy Trình Lục Dương thờ ơ quay đầu hỏi một câu:

“Hai người lúc nãy là ở công ty nào?”

“Là tập đoàn Âu Đình ở tầng mười một.”

“Âu Đình?”

Trình Lục Dương suy tư chốc lát, khi chắc chắn rằng trong trí óc không hề có thông tin nào về hai chữ này, sau đó dường như có chút suy nghĩ mà cười cười:

“Khó trách không hề có tiếng tăm, nhân viên như vậy, ông chủ của họ có biết không?”

Đại biểu Trương im lặng liếc nhìn anh chàng mặc Âu phục màu vỏ quýt này, hết sức trấn định cúi đầu … Tổng giám đốc Trình như vậy, nhân viên của ngài có biết không?

Âu phục màu vỏ quýt… Từ tầng ba mươi xuống tầng một, dọc đường cái màu này đã thu hút sự chú ý của vô số người, vậy mà vị tổng giám đốc Trình đây từ đầu tới cuối đều hết sức bình tĩnh, đôi mắt nhìn thẳng, khí phách mười phần, còn đại biểu Trương đi bên cạnh chỉ bị ảnh hưởng thôi mà đã sắp không bình tĩnh nổi nữa rồi này, có được không?

Năng lực chịu đựng tâm lý tốt như thế cùng với trình độ thưởng thức thời thượng đặc biệt như vậy… Hai người phụ nữ của Âu Đình kia hoàn toàn không đáng kể, còn thua kém nhiều lắm!

P/s:

– Mong mọi người tích cực soát lỗi để bản edit được hoàn thiện nhất.

– Lịch post tạm thời là 2c/tuần, sẽ tăng khi có nhiều chương edit hơn.

– Mọi người tích cực comt như chương vừa rồi thì mình sẽ xem xét không set pass nhé! 

Thời gian đến và đi, con người cũng vậy. Đừng sợ nói lời tạm biệt với quá khứ. Nói tạm biệt là để chuẩn bị cho một tương lai tươi sáng và hạnh phúc hơn

Discussion40 Comments

  1. Buồn cười chết mất. Đúng là kẻ tám lạng người nửa cân mà, Trình Lục Dương mặc âu phục màu vỏ quýt sao? Khiếu thẩm mỹ thật độc đáo à nha, thế mà còn chó chê mèo lắm lông nói Tần Chân không ra gì.
    Mà cũng phải nói chị chủ nhiệm Lưu kia cao tay thật đấy, cho ngay tên bán hàng kia một vố cấm khẩu luôn.
    Thanks nàng!

  2. ặc, đúng là thượng bất chính hạ tất loạn mà, cũng chỉ có bà sếp bưu hãn như thế mới đỡ nổi nhân viên đầu gấu độc mồm độc miệng như Tần Chân thôi đấy =))))) cơ mà công lực của thằng cha giao hàng cũng khá là kinh khủng đấy, là cho mụ Tần Chân phải đỏ mặt tía tai cãi lại cơ mà. Ui chao, lại còn từ bé đến giờ k biết mấy chữ “bị bắt nạt” viết như nào nữa chứ, bà chị này đúng là đanh đá cá cầy k thèm che giấu mà =))))))
    lão Trình kia cũng chả vừa, nào có tổng giám đốc nào hóng hớt như thế chứ, thư ký còn tự nhiên dẹp đường cho a đi vào mà nhìn nữa chứ, cứ như cái việc này làm quen lắm rồi ấy =)))))) Âu phục màu vỏ quýt, trời ạ, ta nói này Trình đại ca, a có nhất thiết phải chóe như thế sao, a k ngại ng khác nhìn nhưng ng đi bên cạnh a cũng có dây thần kinh xấu hổ đấy =)))))))

  3. chô.nữ chính miệng lưỡi lợi hại quá ta.nam chính lại thấy hứng thú nữa chứ.2 người này mà chửi nhau chắc bùng nổ luôn quá.hj

  4. haha mình bik vì sao mặc đồ màu quýt mà trình tổng chúng ta ko hề thấy e ngại ánh mắt ng khác, ngài ấy ko bik mình mặc màu gì ah. nhựg những ng mù màu thường có ng chọn đồ giúp mà, chủ yếu mặc xám đen trắng mới đúng. lại có tiền như thế thì cứ nói 1 tiếng thì ng ta sẽ giao ngay mấy màu đos, thế sao lại có màn mặc màu quýt nhỉ–mà màu cam chói đó:))
    miệng lưỡi ng sau phải nói là độc hơn ng trc, cái chủ nhiệm lưu kia mắng ng thật có ý tứ:))

  5. trời ạ. đúng là độc miệng. chuyện này phải nói là miệng ai cũng đều như được bôi trơn vậy, lời nói ra lực sát thương cực lớn nha.keke. cái anh giao hàng kia ai bảo chọc vào điểm mấu chốt của Tần Chân cơ chứ, ngọt nhạt xin lỗi thì cô cũng k đến nỗi kiên quyết k trả tiền cơm rồi. miệng lưỡi Tần Chân như thế này có lẽ 1 phần công lao là của bà chủ nhiệm Lưu đây. xem đi. Tần Chân cãi nhau vs anh ta hơn nửa buổi mà có nên cơm cháo j đâu. bà này nói có 1 câu mà anh này phải chào thua rồi nè
    cả Trình Lục dương kia nữa chứ. bản thân k biết mình còn độc đáo hơn người ta sao mà còn cảm thán hộ cho công ty Âu Đình chứ. đúng là ở đời, cứ phải mặt dày mới được.haha

  6. Hóa ra không phải bạch thỏ mà là một con hổ chính hiệu, hehe kết nữ chính quá rồi. Bây giờ mình đã hiểu câu chủ nào tớ nấy, boss trên của Tần Chân phải nói là trình độ đẳng cấp rồi. Tần Chân mồm mép thế này mà đấu miệng với anh Dương sẽ tạo ra cảnh long trời nào đây, mong chờ mong chờ à. Mà chết cười vì cái trình thưởng thức của anh, âu phục màu vỏ quýt mới kinh, đã thế anh còn có thần kinh thép vững vàng như không ở chốn đông người, bái phục bái phục. Tks tỉ nha =)

  7. Trình độ đấu võ mồm của chị phải gọi là đỉnh của đỉnh rồi thế mà cấp trên của chị còn khủng bố hơn nhiều

  8. Ak có lỗi chỗ này nhé nàng
    “Tần Chân chẳng qua chỉ là một nhân viên nhỏ nhoi của một thương hiệu bán bán nhà thấp kém.”. -> bị lặp chữ bán nhé

  9. chương này thấy TC cãi nhau với nhân viên giao hàng mà mắc cười ghê luôn, hên là việt nam chưa có thể loại nv giao hàng như thế, nếu không chắc điên cái đầu luôn quá =)) TC đanh đá, mà bà sếp cũng ghê gớm không kém luôn, nói một câu mà khiến tên giao hàng chạy mất dép luôn, hắc hắc

  10. Minh dang suy nghi au phuc au vo quyt la mau g. Xanh vang hay la vang choe. Doc mau doi thoai cua may ng nay that ne pbuc mieng luoi cua ho ghe.

  11. hahhaa áo màu vỏ quýt :)) thế mà anh cứ tưởng người ta nhìn anh là đang trầm trồ khen ngợi anh đẹp trai cơ =))) đẹp thì có đẹp nhưng mà đẹp dị muahhahaha

  12. Âu phục màu vỏ quýt đúng là tâm điểm. không biết chương sau anh tìm đến mua nhà hay là mua lại công ty đây. Mong chờ quá.

  13. ặc, chưa chi mới hai chương đã bị “dọa ” là set pass rồi, mình phải tích cực lên mới được!!!
    Haiz, cấp trên của Tần Chân quá bưu hãn đi, nói như thế làm tình hình đảo ngược 180 độ luôn, tên giao hàng kia cũng phải ngậm mồm không nói gì được. Như thế mới đào tạo ra một độc mồm độc miệng như Tần Chân được, nhưng xem ra tỷ ấy vẫn còn thua đàn chị của mình nhiều lắm, người ta chỉ ra một câu đã làm tên kia á khẩu rồi. Chắc sau này quen TLD thì trình độ độc mồm độc miệng của tỷ cũng tăng lên vùn vụt cho coi. Anh Dương tạo hình lần này hết sức chói mắt, màu vỏ quýt, đã thế còn đi hóng chuyện người ta nữa chứ! Chỉ tội cho những người xung quanh mà thôi!!!

  14. Năng lực chịu đựng tâm lý tốt như thế cùng với trình độ thưởng thức thời thượng đặc biệt như vậy…đọc cái khúc đại diện Trương phát biểu cảm tưởng mà cười đau bụng luôn… TC cũng quá đanh đá đi nhưng mờ ta thích… Hehe.. Còn thêm cấp trên thế ấy thì trình độ của TC còn kém…

  15. ông anh giao hàng này miệng lưỡi cũng bén nhọn ghê cơ mà bán hàng kiểu đó ai muốn mua lần sau nữa hừ hừ. Chị TC cũng không chịu thua kém kìa hì hiwf ngóng cảnh chị giở công phu miệng lưỡi ra cãi nhau tiếp quá

  16. =))) sao ta thấy ai cũng độc miệng thật, thích cái ông đại biểu Trương đó: nhân viên như vậy ông chủ của bọn họ có biết không? ông chủ như vậy nhân viên của họ có biết không =))) không đỡ nổi luôn vs ông này. chương này anh Trình ấn tượng quá âu phục màu vỏ quýt nữa chứ, không đỡ đc ko đỡ đc. tks nàng

  17. TC như thế mới để lại ấn tượng trong lòng anh chứ, anh Trình có vẻ sến nhỉ cách chọn màu của anh cũng thật khác người.

  18. Trời, ta nể trình cãi nhau của TC quá, anh chàng giao hàng độc mồm thế mà ra chiêu nào TC đỡ chiêu đó, còn phản đòn hiểm hóc. Tưởng TC đã hoành tráng rồi ai dè có ngay vị lãnh đạo còn cao thủ hơn. Hức hức, phục lăn cặp song kiếm hợp bích này. Đọc văn án thấy bạn TLD bị mù màu mà, nên âu phục màu vỏ quýt cũng không khiến ta há miệng to lắm, dù cũng hơi shock. Ta muốn cặp này đụng độ quá để hóng hớt trình cãi nhau của họ. Tks nàng!

  19. chủ nhiệm Lưu chỉ dùng 1 câu vậy mà chú giao hàng lặn luôn. nội công thâm hậu, cấp trên của Tần Chân có khác

  20. Đại biểu Trương im lặng liếc nhìn anh chàng mặc Âu phục màu vỏ quýt này==>>’ Âu’==>’âu’

  21. ‘Đang lúc….trang điểm đậm vạch đám đông ra mà tiến vào.’ Sao k phải là ‘tách’ mà là ‘vạch’

  22. chj chân cung doc mieng đôc ko kem cò kè mac cả quyets ko chiu thiêt còn a bi bênh tu ki và mù màu hop quá còn j

  23. Chị này lợi hại rồi, vắt cổ chày ra nước đây mà, chửi khí thế luôn, cái bạn giao cơm cũng tội, trưa đói đi giao lại còn gặp khách hàng như vậy =)) ~ cãi nhau thì lại gặp ngay 2 con sư tử =)) ~ khổ thân a, bạn Trình chuẩn bị địa bạn Tầ rồi kia kìa.

  24. sặc sặc anh phối màu thật là đặc sắc =_= chị Tần lại rất dũng mãnh 0.0
    zự là cái cặp đôi này chuẩn bị khiến độc giả sửng sốt dài dài đây

  25. Kinh khủng chưa chứ công phu qua lợi hại cơ mak nói không bik mệt dùng không hết từ lun ak qua là lợi hại đi,ông giao hàng này miệng lưỡi chửi ng cũng dữ qua đi chứ mak cuối cùng cũng thua thôi chứ sao, cơ mak anh Trình này mù màu thiệt hả tương đâu nói chơi chứ, co mak sếp phải nổi bậc giữa đám đông cơ….

  26. ôi trời ơi, sặc nước. Tần Chân lộ bản chất rồi. Qủa là miệng lưỡi đáo để. TGĐ Trình bắt đầu để ý rồi.
    Nhưng sao có thể mặc bộ màu vỏ quýt được nhỉ ! Kinh chết đi được

  27. hihi, không ngoài dự đoán, lại một màn đặc sắc của chị Tần. Nguyên nhân anh mặc như vậy chắc là như trong văn án nói rồi. hiểu được, hiểu được a~

  28. nói thật là mình đọc truyện Chuyện do em quyết định đã thấy nó chua lắm rồi mà sang truyện này còn bá hơn nữa :D :D :D đáng mong đợi quá đi mất các bác ạ hỳ hỳ

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close