Nga Mỵ – Chương 291+292

31

Chương 291: Một cước đạp bay

Edit: Mặc Mặc

Beta: Sakura

Bên Chiêu Thái tông có năm người, trừ Lâm Tử Mặc là Kết Đan hậu kỳ, còn lại đều là Kết Đan trung kỳ, mà bên này phái Thánh Trí, chỉ có Doãn Tử Chương là Kết Đan trung kỳ, còn lại toàn bộ là Kết Đan sơ kỳ, thực lực vừa vặn kém một cấp bậc.

Chênh lệch giữa mỗi một tầng trong Kết Đan kỳ quá xa, nói một cách đơn giản, dưới tình huống bình thường một tu sĩ Kết Đan hậu kỳ xử lí được từ ba đến năm tu sĩ Kết Đan trung kỳ hoàn toàn không thành vấn đề.

Dĩ nhiên, cụ thể tùy theo năng lực ứng biến, kỹ xảo đấu pháp, bùa,  pháp bảo của mỗi người cùng đủ loại nhân tố khác, tu sĩ Kết Đan trung kỳ chiến thắng Kết Đan hậu kỳ cũng không phải chuyện tuyệt đối không thể, chỉ là khi khả năng này rơi vào chuyện năm tu sĩ Kết Đan đồng thời vượt cấp khiêu chiến thành công, đã trở nên cực kỳ bé nhỏ.

Mặc dù sáu gã Đạo Quân của tam đại tông môn hết sức coi trọng năm người phái Thánh Trí này, nhưng vẫn cảm thấy khó có thể tưởng tượng bọn họ làm thế nào lấy được thắng lợi. Bọn họ coi như là tương đối hiểu rõ khả năng của đám người Đề Thiện Thượng, Doãn Tử Chương rồi, còn có phán đoán như vậy, thì càng đừng nói đến người xem bên ngoài.

Tỷ thí vừa bắt đầu, mọi người cơ hồ nghiêng về một bên chờ nhìn những kẻ phái Thánh Trí không biết trời cao đất rộng này bị quần hùng Chiêu Thái Tông hung hăng dạy dỗ như thế nào.

Ngoài mọi người dự liệu chính là, bên đầu tiên phát động tiến công lại là người bên phái Thánh Trí!

Vẫn là ba người Doãn Tử Chương và Đề Thiện Thượng, Bảo Pháp Hổ làm thành một tổ hợp tam giác hệ Thủy, vừa mới bắt đầu đã huyễn hóa ra một Băng Long khí thế cực kỳ bén nhọn đánh về phía Bộ Tử Lương.

Lâm Tử Mặc đã sớm phát hiện ra ưu thế hơn người của đám người phái Thánh Trí trên phương diện phối hợp, cho nên mới đưa ra khiêu chiến trước, hơn nữa đặc biệt tập luyện kỹ xảo quần công cùng với mấy sư đệ, cộng thêm trước khi bọn họ tham gia Đại hội đấu pháp từng cùng nhau tu luyện hơn một năm, mặc dù vẫn kém sự ăn ý kinh người của phái Thánh Trí. Nhưng vẫn có thể ứng phó được trong rất nhiều tình huống.

Bộ Tử Lương đối mặt với một kích Lôi Đình mà một mình hắn căn bản không thể nào ngăn cản, không chút hoang mang né sau hai vị đồng môn khác.

Hai người đồng môn này một người tên là Ổ Quy, một người tên là Vương Bá, đều là tu sĩ Kim -Thổ song linh căn của Chiêu Thái tông ngàn chọn vạn chọn lựa tới, quanh thân thể hai người trong nháy mắt tạo thành hư ảnh cự nhân to mập màu vàng đất cao chừng ba trượng rộng mười trượng.

Hai hư ảnh tựa như hai bức tường đá khổng lồ, che chắn cho Bộ Tử Lương phía sau.

Băng Long mạnh mẽ  đụng vào người bọn họ, một cỗ sức mạnh từ chỗ hai bên tiếp xúc chấn động phát ra, hư ảnh cự nhân chỉ khẽ run. Nhưng lúc này Băng Long lại bị bắn ra ngoài, tựu hóa thành vô số mảnh nhỏ bắn tung tóe giữa không trung.

Cùng một thời gian Lâm Tử Mặc đã lăng không nhảy lên, hai cánh tay giơ hai cây gậy ngắn bằng thạch anh màu tím lên cao dùng sức đánh xuống, hướng về đám người Doãn Tử Chương lấy khí thế khai sơn phá thạch*(mở núi phá đá) chém thẳng xuống, một cột sét màu tím ước chừng to bằng thân người trong sương trắng tràn ngập giáng xuống từ trên trời.

Pháp lực hệ Lôi là loại pháp lực công kích mạnh nhất trong ngũ hành. Hơn nữa trên tay Lâm Tử Mặc có một đôi linh khí thượng phẩm gia trì, mặc dù uy lực kém hơn bí pháp của năm người Thương Bộ Tề Phồn Kiếm Tông, nhưng hắn còn có bốn sư đệ bất cứ lúc nào cũng chuẩn bị tiến lên giáp công.

Doãn Tử Chương và ba người không muốn mạo hiểm đỡ một kích mãnh liệt này,  phải tứ tán né tránh, lúc này tổ hợp ba người đã bị phá.

Lâm Tử Mặc một kích đắc thủ lúc này tung người đánh về phía Doãn Tử Chương đơn độc vọt đến một bên lôi đài, chỉ cần đánh hạ, những người khác không cách nào tạo thành bất cứ uy hiếp gì đối với bọn họ!

Lâm Tử Mặc có tu vi Kết Đan hậu kỳ cộng thêm hắn nội tu ở Kim Thân Tuyền mấy năm khí lực cơ hồ có thể sánh ngang với tu sĩ Nguyên Anh kỳ, khiến hắn căn bản không sợ hãi pháp lực công kích của Doãn Tử Chương. Toàn tâm toàn ý chỉ muốn lấy pháp lực hệ Lôi cường đại nhất của mình đánh hắn ta xuống đài, nếu có thể làm hắn ta bị thương nặng thì càng hoàn mỹ!

Thái độ Doãn Tử Chương khác thường, không giống trước kia lấy lực đấu lực, ngược lại đột nhiên ném ra mười lá bùa.

Lâm Tử Mặc trong lòng rùng mình, đang định lấy thân thể cứng rắn chống đỡ, công kích như dự liệu chưa tới, hắn đang nghi ngờ thì nghe thấy một tiếng quát to nổ vang bên tai: “Phi!”

Tâm thần hắn chấn động mạnh. Cảm thấy đầu óc như bị một cương châm nung đỏ ghim vào, nhưng dù sao hắn cũng là tu sĩ Kết Đan hậu kỳ, hầu như lập tức phản ứng kịp đó là công kích của Âm Ba Công, đang muốn phong tỏa thính lực của mình, thì một tiếng “Phi” khác nổ vang lần nữa, một chút phòng ngự hắn vừa ngưng tụ lần nữa bị đánh tan.

Chuyện đáng sợ hơn còn ở phía sau, hắn căn bản không cách nào đếm rõ có bao nhiêu tiếng “Phi” vang lên bên tai. Chỉ cảm thấy một luồng sóng như thủy triều vọt về phía hắn, liên tiếp, chấn động khiến đầu óc hắn tê dại một trận.

Gặp tình cảnh này hắn chẳng quan tâm công kích Doãn Tử Chương nữa, lập tức thu hồi tất cả pháp lực tụ hợp quanh người thành một tấm chắn Tử Lôi, hoàn toàn ngăn cách mình với ngoại giới.

Mặc dù bị Âm Ba Công bất thình lình công kích chấn động, đầu óc như căng ra choáng váng. Nhưng dù sao pháp lực Lâm Tử Mặc thâm hậu, cơ hồ trong nháy mắt đã khôi phục như cũ. Mà lúc này Doãn Tử Chương đang đứng phía trước vẻ mặt kinh ngạc nhìn hắn, phảng phất không thể tin hắn lại có thể đỡ cái mười bùa phong ấn pháp lực Hi thanh thuật của Đề Thiện Thượng đồng thời oanh kích.

Trong lòng Lâm Tử Mặc mơ hồ cảm thấy có chút không ổn, chỉ là thiếu chút nữa bị âm ba đánh bất ngờ làm bị thương khiến hắn có chút phiền não, hắn cắn răng một cái không chút do dự thi triển ra thủ đoạn công kích mạnh nhất của mình- “Bát Phương Kinh Lôi”, tám cột sét khổng lồ màu tím ùn ùn kéo đến giáng xuống người Doãn Tử Chương, người đã nhích tới gần rìa lôi đài, tuyệt đối không thể tránh khỏi.

Tiếng sấm ù ù phảng phất truyền đến từ sâu trong linh hồn, giống như trước cũng là một loại thủ đoạn công kích Âm Ba Công, uy lực so với bùa Doãn Tử Chương vừa ném ra không cách nào so sánh được, nhưng pháp lực của Lâm Tử Mặc tinh thâm, đủ để thần hồn Doãn Tử Chương trong nháy mắt rung động quên mất phản ứng.

Doãn Tử Chương quả nhiên ngơ ngác đứng tại chỗ không tránh không né, Lâm Tử Mặc mừng như điên, nhưng song song với vừa ý trong lòng lại đồng thời dâng lên cảm giác bất an mãnh liệt, phảng phất có chuyện gì quan trọng đã bị hắn quên mất.

Hắn chưa kịp nghĩ kỹ, phía sau bỗng một trận băng hàn, toàn thân tóc gáy Lâm Tử Mặc dựng đứng, pháp lực toàn lực thi triển ra đã không cách nào thu hồi, phản ứng tự nhiên của hắn vẫn hết sức nhanh chóng, linh khí hộ thân “Tử Điện Linh Thủy Kính” chợt hiện lên bảo vệ sau lưng của hắn, phản xạ hơn phân nửa pháp lực đánh úp về phía sau lưng hắn.

Bảo Kính hộ thân hiện lên, đồng thời, Lâm Tử Mặc không nhịn được nghiêng đầu nhìn về phía sau, vừa lúc nhìn thấy Doãn Tử Chương cùng Đề Thiện Thượng đang khống chế Băng Long khổng lồ hung hăng đụng vào mặt kính, nhưng ngay sau đó Băng Long bị bắn ngược hướng hai người.

Hai Doãn Tử Chương? Lâm Tử Mặc thất kinh, quay đầu lại thấy Doãn Tử Chương đang thừa nhận công kích toàn lực của mình dưới màu tím điện quang lóe lên đã biến mất, không còn thấy bóng dáng tăm hơi.

Là ảo thuật! Ảo thuật thật lợi hại  !

May là có Tử Điện Linh Thủy Kính trong lúc nguy cấp thay hắn chặn lại công kích trí mạng bất ngờ sau lưng, mấy người âm hiểm này, thì ra là từ lúc bắt đầu đã  lập kế hoạch tính toán hắn, nhưng  mấy sư đệ của hắn đâu? Hắn yên tâm công kích Doãn Tử Chương, chính là bởi vì tự tin mấy sư đệ có thể trông chừng mấy người còn lại. . . . . .

Lâm Tử Mặc mạo hiểm vạn phần tránh được một kiếp, kinh hãi trong lòng chưa hết, bỗng nhiên một luồng sức mạnh từ sau lưng vọt tới, hắn hầu như không có bất kỳ năng lực chống cự nào đã lăng không bay lên ngã ra ngoài lôi đài.

Lần này không phải là pháp lực công kích, mà chân thật là công kích chi lực, Tử Điện Linh Thủy Kính căn bản không cách nào chống đỡ, người động thủ  không cần hỏi chính là đại lực sĩ Thạch Ánh Lục —— thật ra nói một cách chính xác là động cước.

Thạch Ánh Lục vốn đang ở một bên thi triển ảo thuật đột nhiên xông lên một cước đạp Lâm Tử Mặc xuống .

Cùng một thời gian, một người khác đã kiệt sức trọng thương ngã xuống đài, người kia chính là Bảo Pháp Hổ.

 

Chương 292:  Không phụ sự nhờ vả

Từ lúc Doãn Tử Chương ném bùa ra trong nháy mắt chấn loạn tâm thần Lâm Tử Mặc, rồi đến Thạch Ánh Lục trong nháy mắt này huyễn hóa ra hư ảnh Doãn Tử Chương  dụ dỗ Lâm Tử Mặc công kích toàn lực, sau đó Doãn Tử Chương và Đề Thiện Thượng hợp lực đánh lén thất bại, kết quả cuối cùng Thạch Ánh Lục bổ sung một cước quyết định, hoàn toàn hoàn thành trong lúc điện quang hỏa thạch (*), người xem dưới lôi đài hoàn toàn chưa kịp phản ứng, người mạnh nhất bên Chiêu Thái tông, tu sĩ Kết Đan hậu kỳ, Lâm Tử Mặc đã bị người ta một cước đạp bay xuống đài, mất đi tư cách tiếp tục tranh tài.

Điện quang hỏa thạch (*): một khoảnh khắc cực kì ngắn ngủi, tựa như chớp điện, tựa như tia lửa phát ra từ đá đánh lửa

Bên này phái Thánh trí làm liền một mạch, phối hợp gần như thiên y vô phùng, mặc dù ở giữa xảy ra chút việc ngoài ý muốn, nhưng Thạch Ánh Lục đã kịp thời phản ứng đền bù.

Biến hóa như thế vượt quá xa tưởng tượng của mọi người, Lâm Tử Mặc giữa không trung tung mình vững vàng đứng dưới đài, cả người ngây dại, trong đầu trống rỗng. . . . . . Sao lại như thế? !

Tất cả còn chưa bắt đầu, vậy mà hắn đã bị đá xuống đài? Làm sao có thể? ! Làm sao có thể? !

Toàn trường mấy vạn người xem cũng rơi vào một khoảng tĩnh mịch, kết quả này thực quá ngoài dự đoán của mọi người.

Phái Thánh Trí trận đầu giành thắng lợi, đá tu sĩ Kết Đan hậu kỳ mạnh nhất bên đối phương xuống đài, nhưng lại không có ai cười, vẻ mặt Cơ U Cốc ngưng trọng đỡ lấy Bảo Pháp Hổ, đút vào trong miệng hắn ba viên Ngưng Khí đan lục phẩm, đây là đan dược bảo vệ tánh mạng mà Chu Chu tuyên bố Trịnh Quyền luyện chế cho bọn họ, bởi vì linh dược luyện chế  khan hiếm mà trân quý, mỗi người cũng chỉ có ba viên.

Giờ này khắc này vì ngay lập tức giữ được tu vi của Bảo Pháp Hổ, cũng chẳng quan tâm đau thịt hay không.

Thương thế Bảo Pháp Hổ rất nặng, nếu như không phải đã tu luyện ở Kim Thân Tuyền một tháng, chỉ sợ giờ phút này Kim Đan đã vỡ vụn, tu vi hủy hết.

Đề Thiện Thượng tức giận nói: “Bảo sư huynh! Huynh liều mạng như vậy làm cái gì? Không muốn sống nữa sao?”

Bảo Pháp Hổ mặt vàng như giấy, đã không cách nào trả lời vấn đề của hắn, nhưng trong lòng mọi người đều hiểu, Bảo Pháp Hổ là vì hoàn thành trách nhiệm nặng nề bọn họ phó thác cho hắn. Vì bảo vệ Cơ U Cốc nhân vật linh hồn phụ trách chỉ huy biến trận của đoàn đội này không bị thương.

Lâm Tử Mặc rất kỳ quái tại sao sư đệ của hắn không thay hắn bảo vệ hậu phương, nguyên nhân là ở trên người Bảo Pháp Hổ.

Khi Đề Thiện Thượng, Doãn Tử Chương cùng Thạch Ánh Lục hợp lực đối phó Lâm Tử Mặc, Cơ U Cốc và Bảo Pháp Hổ cùng nhau chống đỡ bốn người còn lại bằng trận pháp, nhiệm vụ của bọn họ chính là đem hết toàn lực kéo chân bốn người này, làm bọn hắn không cách nào phân thân đi trợ giúp Lâm Tử Mặc.

Trận pháp của Cơ U Cốc có thể trong nháy mắt tăng lên tu vi của hai người, nhưng  tạo thành áp lực hết sức nghiêm trọng đối với kinh mạch trong thân thể. Tu vi của hai người bọn họ cũng chỉ là Kết Đan sơ kỳ, muốn ngăn cản bốn tu sĩ Kết Đan trung kỳ công kích vốn vô cùng miễn cưỡng.

Bốn người Bộ Tử Lương biết bọn họ làm như vậy tất có duyên cớ, quyết định hoặc là không làm, đã làm thì làm cho xong, hợp lực đánh hai người bọn họ thành trọng thương hoặc đánh bại bọn họ. Bất kể Lâm Tử Mặc bên kia có gì ngoài ý muốn, phái Thánh Trí một lần mất hai người, tất nhiên thực lực trực tiếp giảm xuống, không thể tiếp tục đấu pháp cùng bọn họ.

Bảo Pháp Hổ và Cơ U Cốc biết rõ ý đồ của bọn hắn, nhưng cũng chỉ có thể cứng rắn chống đỡ. Hi vọng bọn Doãn Tử Chương bên kia sớm lấy được thành quả, bọn họ còn có một đường sinh cơ, nhưng đối phương là bốn tu sĩ Kết Đan trung kỳ liên thủ, thực quá mạnh mẽ, mắt thấy hai người không trụ được, Bảo Pháp Hổ bỗng nhiên đem hơn phân nửa pháp lực của trận pháp toàn bộ trút lên người mình, trong lúc chỉ mành treo chuông trả một giá lớn là mình bị trọng thương để bảo vệ Cơ U Cốc, cũng thành công chặn lại bốn người Chiêu Thái tông trước lúc Lâm Tử Mặc bị đạp xuống đài, khiến bọn hắn không cách nào đi lên giúp đỡ.

Cơ U Cốc phát hiện không ổn thì đã không còn kịp ngăn cản nữa. May mà đám người Doãn Tử Chương một kích đắc thủ lập tức quay về phòng thủ, hắn mới rảnh tay cứu Bảo Pháp Hổ.

Bốn người Chiêu Thái tông phát hiện sư huynh của mình bị người đạp xuống đài, đều ngu ngơ một trận, trong chốc lát không tiếp tục truy kích Cơ U Cốc và Bảo Pháp Hổ, cho bọn Đề Thiện Thượng có cơ hội quay lại cứu hộ.

Hiệp thứ nhất kịch liệt va chạm, hai bên đều hao tổn một người, nhưng bàn về tổn thất hiển nhiên bên Chiêu Thái tông thảm trọng hơn, bốn người Bộ Tử Lương giận đến hai mắt đỏ bừng, hung ác nhìn chằm chằm đám người Doãn Tử Chương hận không thể nhào tới cắn hai người bọn họ một miếng.

Doãn Tử Chương mắt thấy Bảo Pháp Hổ trọng thương, tâm tình cũng không khá hơn chút nào, ánh mắt hai bên đụng nhau trên không trung, nhất thời thuốc súng bắn ra bốn phía.

Bộ Tử Lương căm hận nói: “Âm mưu của các ngươi có thể được thực hiện được một lần, không thể được như ý lần thứ hai, chỉ bằng bốn người chúng ta, cũng đã có thể đánh bại bọn ngươi.”

Đề Thiện Thượng liếc mắt nhìn, lạnh lùng xì một tiếng khinh miệt nói: “Chỉ bằng ngươi?”

Bạch Tài Giai một tay kéo Bộ Tử Lương giận đến đỏ mặt tía tai, thấp giọng nói: “Không nên trúng phép khích tướng của bọn hắn.”

Hắn là người nhỏ tuổi nhất đội người này, nhưng bàn về tâm tư tinh tế, so với mấy sư huynh này của hắn thì mạnh hơn nhiều. Trong tổ hợp năm người Chiêu Thái tông, cho tới bây giờ hắn là người bày mưu tính kế, ngay cả Lâm Tử Mặc cũng vô cùng coi trọng ý kiến của hắn.

Hiện tại Lâm Tử Mặc mất tư cách, bốn người còn dư lại này không hẹn mà cùng lựa chọn nghe hắn điều khiển.

Dưới đài Lâm Tử Mặc thật vất vả khôi phục một chút lý trí, siết chặt nắm đấm xoay người liền muốn đến trước mặt hai vị đạo Quân Chiêu Thái tông tạ tội, hắn đi hai bước, bỗng nhiên nghe thấy phía sau truyền đến mấy tiếng cười thưa thớt, sau đó tiếng cười càng ngày càng nhiều, biến thành một trận cười vang rung trời.

Lâm Tử Mặc không cần quay đầu lại cũng có thể nhận thấy được rất nhiều ánh mắt đều tập trung trên mông của mình, hắn khẽ nghiêng đầu nhìn về phía mông, một dấu giày màu xám tro tinh xảo, dấu giày rõ ràng hiện trên cẩm bào màu lam của hắn. . . . . .

Xấu hổ và giận dữ muốn chết!

Lâm Tử Mặc tình nguyện mình là Bảo Pháp Hổ bị pháp lực đánh trúng thiếu chút nữa bể nát Kim Đan trọng thương không dậy nổi trên đài, cũng không nguyện để dấu giày vô cùng nhục nhã này rơi vào trên người mình.

Cả người hắn run rẩy, dấu giày trong nháy mắt bị thuật tinh lọc hoàn toàn thanh trừ, nhưng cái loại nhục nhã này thì thuật tinh lọc cũng không thể trừ đi. Hắn cắn chặt răng, từng bước từng bước đi đến trước mặt hai vị Đạo Quân Cố Vãn, Chúc Bạc nặng nề khom người cúi đầu, sau đó trầm mặc ngồi một bên.

Hắn muốn nhớ thật kỹ nhục nhã hôm nay, một ngày kia, hắn muốn những người phái Thánh Trí này tan xương nát thịt mới có thể giải mối hận của hắn hôm nay.

Trên đài Bạch Tài Giai mẫn cảm nhận thấy cơ hội cho mình biểu hiện đã đến, thường ngày có Lâm Tử Mặc trấn áp ở trên, dù hắn thiên tư xuất chúng lại chỉ có thể lặng lẽ sống dưới bóng người khác, hôm nay trước mặt hắn không có Lâm Tử Mặc, hẳn là đã đến lúc hắn triển lộ năng lực của mình rồi!

“Chúng ta không thể tách ra, cho bọn hắn cơ hội tiêu diệt từng bộ phận. Ổ sư đệ, Vương sư đệ hai người các đệ chắn phía trước, liên thủ bức bọn họ xuống đài, Bộ huynh chúng ta tránh phía sau bọn hắn nhân cơ hội đánh bất ngờ.” Bạch Tài Giai nhanh chóng phân công.

Thật ra mới vừa rồi lần đầu công kích của bọn Doãn Tử Chương dễ dàng bị áp chế, Lâm Tử Mặc một người đi trước truy kích Doãn Tử Chương, Bạch Tài Giai đã mơ hồ cảm thấy không ổn, nhưng hắn đối với thực lực mấy sư huynh đệ của mình  có tự tin, hơn nữa cũng không nên mở miệng đi chỉ huy Lâm Tử Mặc, cho nên mới dẫn đến kết quả bất lợi đối với bọn họ.

Hắn sẽ không phạm phải sai lầm giống nhau lần thứ hai, mặc dù thực lực của hai bên chênh lệch gần một đoạn, nhưng Bạch Tài Giai có lòng tin dưới sự chỉ huy của hắn, bọn họ sẽ là bên thắng lợi cuối cùng.

Mà lần này, anh hùng của Chiêu Thái tông sẽ là Bạch Tài Giai hắn!

Discussion31 Comments

  1. Khiếu Nguyệt Thiên Lang

    một dấu giày trên mông…hắc hắc, TAL cũng biết cách đá quá đi chứ. haha
    mà đâu ra một anh chàng siêu tự kỷ thế này nhỉ. ta nói chứ…..bữa giờ mấy tên tự kỷ như dzị đều ra đi hết rồi đó bạn Bạch Tuộc ơi…ak nhầm, Bạch Tài ơi. hì
    tks nàng nhé! :)

  2. Một trận đấu mà đồng đội có nhiều tâm tư cá nhân như thế thì sức mấy đấu lại được với Thánh Trí như tình huynh đệ ruột thịt đây, chương sau chắc Chiêu thái sẽ thua thảm hại chứ chẳng đùa đâu. TAL cũng quá đáng thiệt đấy, sao lại để dấu giày trên mông của LTM chứ, lần sau để lại trên mặt là được rồi. Đừng có quá đáng quá nhé. Hihihi

  3. =)))) cái kết vô cùng nhục nhã cho LTM, cứ nghĩ đến cảnh lực sĩ thạch đạp bạn Lâm xuống sân khấu là mình không nhịn đc cười =)))). chẳng cần hìn thực lực cao thấp, chỉ thấy một bên phối hợp đồng đội vô cùng ăn ý và tinh tế, PBH còn sẵn sàng hi sinh để thực hiện đúng kế hoạch, còn bên kia toàn người tự tư tự lợi, mang đạm chủ nghĩa cá nhân, như vậy thăng đc ai chứ =))). tks nàng

  4. Không biết Bạch Tài Giai này là ngươi thế nào, nghe nguy hiểm thế!!
    Phái Thánh Trí cố lên! Mình cũng muốn vào đây đăt cươc :(

  5. Cái tên họ bạch này thật là cứ theo đuổi hư vinh k ak chứ âu như đám ng cc lo nghĩ cho đồng môn nữa chứ. Tên này so vs nhị sư huynh còn thua xa ak .
    Ta đọc đến đoạn cái tên họ lâm kia rớt xuống khỏi đài mak ta khâm phục tam sư tỷ quá ak không biết sau này hắn tính trả thù bằng cách nào ta chỉ ngoài cách gia nhập đan quốc .
    Bốn tên tu sĩ còn lại cũng hơn mn ở đây nhiều không biết bên ta có bị trọng thuơng thêm ng nào k ta

  6. tên họ lâm kia thua vì thiếu hiểu bik và khinh địch. giờ thì đẹp mặt chưa, giá mà thua trg tay dtc hay mấy vị khác còn đỡ, TAL trg mắt ng khác là phụ nữ yếu đuối lại sơ kỳ nữa, ko những chỉ 1 đạp bay xuống mà còn ngay mông. có rửa thế nào cũng ko sạch. mà cũng chỉ có bọn tiểu nhân thế này mới đòi tỉ thí với ng ta, khi thua thì lại đòi trả thù. chẳng có tí đức hạnh, có chơi có chịu chứ.
    hy vọng bảo pháp hổ ko có gì, cc luyện đan bồi bổ vài bữa chắc ổn. nhanh chóng đánh tan nát liên minh ngu ngốc của chiêu thái tông đi, như thế bọn họ mang tiếng cao hơn 1 bậc lại thua tới mất mặt. Mà dtc thường ở giờ phút sinh tử tâng cấp, lần này bik chắc sẽ ko tăng nữa vì mới tăng ở đại hội đấu pháp, nhưng mình vẫn hy voing dtc tâng cấp:)) làm cho toàn thể vũ quốc lé mắt luôn

  7. Ha đã hạ được tên lâm tử mặc rồi cũng nhờ một cước dũng mãnh của ánh lục a. Tên bạch tề giai này xem ra là cùng loại người với nhị sư huynh rồi nhưng mà sao bằng nhị sư huynh được. Loại được tên nham hiểm thực lực cao nhất kia ra giờ phần thắng thuộc về đội của tử chương đến 99,99% rồi, chỉ chờ nhận lấy tiền thưởng nữa thôi

  8. BPH không biết sau khi ăn đan dược rồi có cần tình dưỡng lâu không nhỉ tu vị bị tổn hại cũng không phải chuyện nhỏ đâu mong là CC sẽ chế được đan dược khác cao cấp hơn. Họ Bạch kia chưa chiến đầu mà đã ảo tưởng sức mạnh quá rồi mấy người bọn họ nhìn bề ngoài đoàn kết nhưng trong tâm ai cũng muốn thể hiện mình chỉ riêng điều này đã không thắng nổi mấy sư huynh muội rồi

  9. u la la znghe chừng bên DTC sẽ gặp vất vả với ng mới này đây. tui cũng mún đặt cược quá….

  10. Ko nên coi thường những cú động tay động chân của TAL nhé, nữ lực sĩ của phái thánh trí đó. Tên LTM cũng thật vô sỉ mà nghênh ngang đi khiêu chiến người ta đến lúc thua lại ôm hận , với tính cách nhỏ mọn vô sỉ này thì ko bao giờ nâng cao phát triển đc. Chiêu thái tông cũng chỉ đến thế thôi, luôn ghen ghét lẫn nhau có cơ hội là muốn cho ng khác xuống đài để mình đc nổi tiếng ,còn lâu mới bằng phái Thánh Trí đc huynh đệ tử muội lúc nào cũng đoàn kết một lòng vì nhau có mất đi tính mạng cũng vẫn đoàn kết.

  11. Còn nhá BTG người mình lợi dụng cơ hội của người mình thì thắng gì phải đoàn kết như đám người phái thánh trí nè muốn thắng kiểu đồng đội này thì phải bik đoàn kết biết chưa. Há há bữa nay được làm cô giáo sướng ghê mà chắc dạy bậy dạy bạ chết cả đám. LTM chắc từ nay không dám ra khỏi cửa nữa bước lun quá nhục quá trời người mạnh nhất trong đội mà bị cô gái duy nhất trên đài một cước đá bay….yk xấu hổ quá trời quá đất à

  12. Một cước xuống đài. LTM – ng có tu vi cao nhất bên đội CTT lại bị một cô nương có tu vi kém mh 2 bậc sút xuống đài. K những vậy lại còn để lại dấu chân hết sức duyên dáng ở mông :)) vết nhục khó mà rửa của nam tử hán :))
    Tên BTG này nghe có vẻ nguy hiểm nhưng bên nh cũng có 1 CUC cơ trí mà. Chương sau sẽ là đấu trí cùng đấu pháp đây. Hóng quá ^^

  13. Lại có một kẻ tự biên tự diễn nữa rồi, BTG có cơ trí đến đâu cũng làm sao mà sánh được sự cơ trí của CUC cơ chứ, chưa kể người có tu vi cao nhất đã bị xuống đài thì có kết hợp thế nào co hội thắng cũng không cao hơn là mấy đâu.
    Lần này Lâm Tử Mặc quá tiện nghi rồi, sao không để cho hắn trên đài lâu hơn chút nữa, đánh cho phá bỏ tu vi đi tránh hậu họa về sau nhỉ, để cái loại lòng dạ nham hiểm hẹp hòi này bên ngoài dễ bị hắn tính kế lần nữa lắm.

  14. ít nhất thì đối thủ cũng phải có thực lực mạnh tí chứ z thì mí có tính thách đấu để nâng cao thực lực chứ. nếu không thì chỉ đạp 1 phát mà toàn quân địch tan rã thì còn gì là chiến đấu hấp dẫn nữa chứ..keke

  15. Loạn Thế Giang Hồ

    hơ hơ coi bộ BTG bị chứng hoang tưởng ~ Đọc đoạn này thấy đau đầu quá ╮( ̄▽ ̄” )╭

  16. ” phi ” =))) cuối cùng thì cũng thấy được nhóc sư huynh phi rồi , Lần này Lâm tử mặc tha hồ bị ăn ” phi ” của nhóc sư huynh nhé, ăn đủ trả đủ những gì hắn đã gây ra cho mọi người. Sau trân này thì chu chu tha hồ mà ôm linh thạch về , chỉ tiếc là từ trận sau tiền cược sẽ lại ít hơn rồi .
    cái tên Bộ tử lương kia cũng muốn cuốn gói đi theo tên LTM lắm rồi đó nha , sao ta ghét 2 tên này thế không biết :@ chả hiểu cái Lâm thị này sinh tồn kiểu gì nữa, toàn sống theo kiểu đứa mạnh đè đứa yếu, huynh đệ chém giết lẫn nhau , tàn bạo vô nhân đạo

  17. Đệ tử phái Chiêu thái tông này cứ muốn làm anh hùng, Tử Chương thèm vào, người ta không muốn làm anh hùng mà cứ thích gây sự cho nhục nhã, không chịu thấy tấm gương sáng chói trước mắt in một dấu giày hay sao ?? không nhìn thấy nhóm người ta chịu hi sinh bản thân mình để bảo vệ đồng bọn hay sao :-< chả biết nhìn lại mình với nhìn lại nhóm của hình, suy nghĩ ta đây hại chết người, chuẩn bị thêm một em bị nhục nhã nữa rồi.
    Muốn thấy cảnh 5 đệ tử phái Thánh trí liên hợp đấu, đội ngũ vô địch thiếu mất Chu Chu rồi, có Chu Chu nữa chắc sẽ oanh động bao nhiêu người dõi mắt kiêm luôn không dám gây sự.

  18. Một cước này của TAL chắc phải nói là được lưu danh luôn đấy. Ghi dấu ấn khó phai trong lòng tên LTM kia. Đáng đời hắn muốn làm DTC nhục nhã, bây giờ thì kẻ bị người người cười lại là bản thân. Đẹp mặt chửa, ai bảo thích thể hiện. Tks nàng

  19. LTM quá coi thương đối thủ và tự tin với bản thân quá cũng là nguyên nhân bị thua.TAL đúng là lực sĩ.quá trâu.tình cảm sư huynh đệ quá tốt, keo sơn.BPH chịu hi sinh để bảo vệ CUC và mọi người.kính phục.còn trận nữa mong là k ai bị thương

  20. Thua một cách nhục nhã như thế tâm lý thù hận của Lâm Tử Mặc đối với bọn Doãn Tử Chương sẽ tăng lên rất có thể sẽ là nguy cơ sau này của mấy người bọn họ. Cái tên Bạch Tài Giai này chắc bị người ta vùi lấp lắm hay sao mà bùng nổ ghê thế , ta ko tin tâm kế của hắn hơn được U Cốc ca ca đâu

  21. Đúng là Đại lực sĩ Thạch Ánh Lục đã ra tay thì anh tài thiên tư xuất chúng của Chiêu Thái tông cũng chỉ ăn đạp nhục nhã bay xuống đài thôi =)) Ta thật thấy thương cảm cho anh, 1 thân anh tài, cuối cùng hạ đài đầu tiên, lại bằng phương thức “đẹp mắt” nhất =)) Thế là tạm thời đánh bại được đối thủ nặng ký nhất của bên đội Chiêu Thái tông, giờ chỉ cần xử đẹp 4 tên còn lại nữa là xong. Lại mọc đâu ra tên Bạch Tài Giai này nữa, xem ra thủ đoạn mưu mô nham hiểm không phải tay vừa đâu. Thương cho sư huynh Bảo Pháp Hổ quá, vì tận lực với cuộc chiến này mà bị trọng thương như vậy. May mà Kim Đan chưa vỡ vụn, tu vi chưa mất hết. Hi vọng sư huynh sớm bình phục trở lại chứ nếu không thì buồn lắm lắm.

  22. Cái kết của Lâm Tử Mặc quá mất mặt quá nhục nhã mà, xem ra tên này nuốt cục tức ngày hôm nay sẽ còn hận đến già a, lúc đấy thì kết cục cuối cùng của hắn chắc hẳn phải dùng 2 chữ thê thảm để hình dung nữa đấy chứ. Hơ, Bạch Giai Tài gì kia muốn tỏa sáng cũng k có cửa đâu, ai bảo kẻ mà hắn đụng phải là đám ng biến thái đến nghịch thiên của phái Thánh Trí cơ chứ. Hức, hy vọng Bảo Pháp Hổ k bị tổn thương gì và mau chóng bình phục, dù rằng a đã hy sinh vì đại cục nhưng đám huynh muội còn lại sẽ đau lòng lắm

  23. Aizz mấy đứa trẻ háo thắng, muốn đấu lại nhóm Chương ca, còn lâu đi. Dù cho thiếu mất một người nhưng xem xem ai là người cười cuối cùng, nhóm ca ấy xảo quyệt lắm đấy, kế hoạch bình thường không lừa được Cơ U Cốc, mà cho dù ca thì cũng cứng đối cứng thôi, Chương ca là tên biến thái siêu cấp mà. Thanks tỷ

  24. Ta biết cái dấu giày này còn ai ngoài Lục sư tỷ nữa, đánh người xong lưu lại tàn tích thiệt cao tay. Chỉ khổ Hổ sư huynh số khổ, hy vọng huynh ấy ko sao. phải đập cái bọn này bay hết xuống để trả thù cho Hổ sư huynh. T___T

  25. Dấu giày in trên mông. Tá giả cũng sáng tạo quá đi đấy chứ. 1 kích hạ sát toàn bộ tâm tính kiêu ngạo của gã LM này. Đối với người như hắn thì chỉ có nhue vậy mới triệt để hại hắn khốn khổ. Không biết tiếp theo bọn DTC sẽ đối phó như nào o.o

  26. mắc cười quá .tên họ lâm kia bị TAL đạp 1 cái vào mông đến nỗi còn in cả dấu giày trên ng lun rồi bị rớt khỏi đài.hehe.tỷ thật là cmn dũng mãnh nhưg ta thích….

  27. Hai bên giao chiến rất ác liệt a, pháp lực này nọ,thuỷ,sét,mộc,kim bên này phóng bên kia cản mà không đánh được Lâm Tử Mặc hắn xuống đài và cuối cùng là nhờ công của Thạch Ánh Lục bằng một cước pháp đá hắn xuống khỏi sân. Vâng, người tính không bằng trời tính a.dùng bảo giáp để tránh pháp lực nhưng gặp công lực chỉ coá chết a kekkeke ta thấy hả dạ quá đê.
    Bảo Pháp Hổ đúng là huynh trưởng nên hắn cảm thấy mình phải gánh vác thay mấy sư đệ muội của mình, hấp thụ hơn nửa pháp trận tăng tu vi đánh 4 người Chiêu Thái tông ngăn không cho ứng cứu Lâm Tử Mặc khiến cho hắn gần bể nát Kim Đan trọng thương a. Thế mới thấy được tình cảm mấy huynh đệ họ như thế nào a. Mọi người tin tưởng lẫn nhau giáo phó tính mạng mình bên cạnh không chút mảy may suy nghĩ gì a.
    Còn đám Chiêu Thái tông thì cũng chỉ có thế thôi,người xuống đài thì ta lên,thi triển pháp lực để thể hiện trước mặc mọi người lấy đi uy danh của ngươi, trở thành anh hùng Chiêu Thái tông a.
    Cảm ơn ad đã dịch truyện!!!

  28. Lâm tử mặc bị out một cách nhục nhã chưa kịp thể hiện tài năng đã bị đá xuống đài 1 cách trần trụi thoe nghĩa đen :v kiêu ngạo 1 đời bị hủy như v qá là đau mà cũng đáng lắm âm mưu bất chính mà , cũng có ngày bị qả bao nặng nề
    đò chơi sau lưng đâm xuồng
    Bảo Pháp hổ qá là a hùng sứng đáng làm đàn anh ngưỡng mộ sẵn sàng chịu chết để bảo vệ huynh đê
    cảm ơn ad đã edit

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: