Nga Mỵ – Chương 223+224

26

Chương 223: Tươi cười phóng đãng

Edit: Hoài Thu

Beta: Sakura

Thời điểm Chu Chu vô cùng mừng rỡ vì lấy được tin tức Long Cốt Tinh La Bàn, Doãn Tử Chương ,Đề Thiện Thượng, Cơ U Cốc cùng với Thạch Ánh Lục, bốn người đang phiền não không thôi.

Nguyên nhân rất đơn giản, Doãn Tử Chương cùng Lâm thị thiếu gia lớn lên tuy rằng bộ dáng vô cùng giống nhau, thế nhưng tính cách lại khác nhau một trời một vực, hết lần này tới lần khác Doãn Tử Chương đều không giỏi ngụy trang, dẫn đến kế hoạch ban đầu vốn thiên y vô phùng, trở nên thập phần khó khăn.

“Ta nói lão Tứ a, đệ cười một cái sẽ chết sao? Cả ngày bày ra bộ mặt núi băng, ai tin đệ là công tử phong lưu đệ nhất Vũ quốc? So với núi băng đệ nhất Vũ quốc cũng không sai biệt lắm! Người khác vừa nhìn thấy bộ mặt người chết này của đệ, cũng biết đệ là giả mạo!” Đề Thiện Thượng trừng mắt nhìn Doãn Tử Chương, bộ dạng chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói.

Doãn Tử Chương cố gắng kéo hai bên khóe miệng, lộ ra dáng vẻ tươi cười cứng ngắc, ngay cả Thạch Ánh Lục cũng không khỏi lắc đầu liên tục: “Sư đệ vẫn  không nên cười, cười lên so với không cười còn đáng sợ hơn!”

Cơ U Cốc tương đối có kiên nhẫn, hướng dẫn từng bước nói: “Đệ tận lực nghĩ tới một chút chuyện vui, tỷ như khi thành công Trúc Cơ, thành công Kết Đan, cừu nhân bị đệ giết được, tiểu sư muội làm cho đệ rất nhiều thức ăn ngon…”

Hắn thoáng cái kể ra hơn mười loại sự tình khiến Doãn Tử Chương cao hứng, dẫn dắt Doãn Tử Chương không ngừng nghĩ tới tình cảnh vui sướng, một lúc sau, hắn nói khô cả họng, Doãn Tử Chương rốt cuộc lộ ra một chút dáng vẻ tươi cười tự nhiên.

Đề Thiện Thượng lại vẫn lắc đầu nói: “Không giống không giống, kém quá xa.”

“Sư đệ cười lên rất dễ nhìn, nữ hài tử thấy nhất định sẽ thích, ta nghĩ so với tên họ Lâm kia còn khá hơn!” Thạch Ánh Lục đứng ở góc dộ nữ nhân thở dài nói. Tứ sư đệ lớn lên bộ dạng vô cùng tốt. Chỉ cần tươi cười một chút, cả người tựa như phát sáng, nếu như Chu Chu ở đây, nhất định sẽ nhìn đến ngây ngốc.

Nàng căn bản không có chú ý tới, Cơ U Cốc bên cạnh vừa nghe xong lời này, dáng vẻ tươi cười so với Doãn Tử Chương còn muốn cứng ngắc hơn.

Bộ dạng tươi cười của lão Tứ càng xem càng đáng ghét! Chỗ nào dễ nhìn chứ?!

“Tam sư muội thật không có hiểu biết, bộ mặt tươi cười của lão Tứ không phải dáng vẻ phong lưu công tử đức hạnh, lão Nhị nhìn qua còn phong lưu hơn hắn. Phải cười đến dâm đãng một chút, nhãn thần phải hèn mọn một chút, từ nụ cười cho tới ánh mắt. Cười đến nữ nhân xuân tâm nhộn nhạo, mặt đỏ tới mang tai…” Đề Thiện Thượng vừa nói vừa đứng một bên làm mẫu, da đầu mấy người sư đệ sư muội toàn bộ tê dại tại chỗ, cả đám toàn thân nổi da gà tránh ra xa.

Khuôn mặt tiểu tiên đồng ngây thơ đáng yêu liền xuất hiện biểu tình dâm đãng hèn mọn. Quả thật là vượt qua sức thừa nhận của người bình thường. Thạch Ánh Lục không chịu nổi muốn ói, Cơ U Cốc xoa xoa mi tâm, tròng mắt sắp rớt ra ngoài.

Sắc mặt của Doãn Tử Chương so với gặp quỷ còn khó nhìn hơn, rốt cuộc không nhịn được nói: “Ta không làm được, thà kêu ta kết đan ngay hôm nay còn dễ hơn…”

Đây là lần đầu tiên Doãn Tử Chương công khai thừa nhận mình sức lực có hạn, vô pháp hoàn thành nhiệm vụ khó khăn gian khổ. Nhưng Cơ U Cốc cùng với Thạch Ánh Lục đều có thể hiểu được, cái này mức độ khó quá cao. Cũng chỉ có đại sư huynh mới có thiên phú như vậy, bọn họ đều không làm được.

Bốn sư huynh đệ hai mặt nhìn nhau. Đều không có biện pháp.

Đề Thiện Thượng xoa xoa mặt, lập tức nghĩ ra chủ ý: “Còn có biện pháp! Ta nghe nói Phồn Kiếm tông ngoại trừ Nguyên Anh tổ sư Trâu Thạch đã từng gặp qua bộ dáng của chúng ta, hắn gần đây lại đang bế quan, sẽ không tham gia thọ yến của Thái Vũ Trì. Tam đại tông môn cùng với người của Tây phương ngũ quốc đều không nằm trong nhóm khách mời. Đó chính là nói, đến lúc đó ngoại trừ Lưu trưởng lão là người nhà mình, không ai nhận ra chúng ta!”

Cơ U Cốc nhíu mày nói:” Sau đó?”

“Đệ với tiểu Tam không phải giả bộ thành tùy tùng của lão Tứ, cùng đi với hắn tới Thái gia sao? Đến lúc đó để tiểu Tam giả trang thành tình nhân của lão Tứ, tiểu Tam xinh đẹp như vậy, lão Tứ chướng mắt những nữ nhân khác cũng là chuyện bình thường. Đến lúc đó lão Tứ đối với tiểu Tam ra vẻ thân thiết, không cần nhất thiết hướng kẻ khác ra vẻ cái gì phong lưu công tử. Bọn hắn thấy lão Tứ có mỹ nhân làm bạn, chung quy sẽ không hoài nghi?”

Đề Thiện Thượng dương dương đắc ý nói ra “kế sách tuyệt hảo” của mình. Đổi lấy ba sư đệ sư muội trăm miệng một lời, chém đinh chặt sắt “Không được”

“Tứ sư đệ và Chu Chu vô cùng tốt, sao có thể cùng ta… Nếu Chu Chu thấy, nhất định muội ấy sẽ rất khó chịu! Hơn nữa như vậy rất xấu hổ.”Thạch Ánh Lục phản đối nói.

Doãn Tử Chương mặt không chút thay đổi: “Ta đối với tam sư tỷ cũng không giả bộ được.”

Cơ U Cốc mặt đen lại, không còn dáng vẻ tươi cười: “Ta sớm phải biết làm sao huynh nghĩ ra được chuyện gì tốt.”

“Sách sách. Ta chỉ là đề xuất ý tưởng, các đệ không đồng ý thì thôi. Trừng ta làm gì? Các đệ đây là thái độ gì?” Đề Thiện Thượng hừ một tiếng không nói.

Vấn đề vẫn không có cách giải quyết.

Bốn người trợn mắt nhìn nhau một lúc, Doãn Tử Chương liền lên tiếng nói:”Bất kể như thế nào, ngày mai ta cũng phải đi Thái gia, Chu Chu đã đi được năm ngày, ta nhất định phải xác nhận muội ấy vẫn bình an vô sự.”

Cơ U Cốc liếc mắt nhìn Đề Thiện Thượng bộ dáng buồn chán ngắm nghía linh thạch, chậm rãi nói: “Có lẽ còn có biện pháp.”

Ba người còn loại đồng loạt nhìn hắn, chờ hắn nói ra biện pháp.

“Đến lúc đó Tứ sư đệ cũng không cần kiềm chế gì cả, tính tình tận lực táo bạo một chút, nhất là thấy nữ tử liền nổi giận, sau đó ta đóng vai tùy tùng của đệ hướng mọi người giải thích, Lâm đại lão gia sợ đệ phong lưu hỏng việc, trước khi đi hạ trên người đệ “Cấm Sắc chú”, chỉ có như vậy mới có thể che giấu trót lọt.”

Cái gọi là “Cấm Sắc chú” là một loại cấm chế của Phật môn, nhằm vào tu sĩ mới nhập môn, giúp bọn hắn đoạn tuyệt sắc dục. Người bị hạ chú chỉ cần cùng nữ tử đụng chạm tay chân, cả người sẽ giống như bị liệt hỏa đốt cháy, sinh ra các loại ảo giác kinh khủng, thể xác và tinh thần vô cùng thống khổ. Chỉ cần bị hạ chú thời gian dài, nhìn thấy nữ tử liền không nhịn được sinh ra ý sợ hãi, chủ động tránh xa.

Loại chú thuật này lưu truyền rộng rãi, dùng đối phó với đám phong lưu háo sắc thành tính vô cùng hiệu quả, không ít Tu sĩ chưa lập gia đình cũng sử dụng.

Một kẻ phong lưu công tử bị cha mình hạ Cấm Sắc chú, không thể tiếp cận nữ sắc, ngay cả tay của nữ nhân cũng không chạm được, tính tình đại biến trở nên hung dữ, cũng có thể lý giải được.

Doãn Tử Chương thở phào nhẹ nhõm, nói: “Cứ như vậy đi!” Hắn không sợ bị nhạo báng cũng không sợ mất mặt, chỉ cần không bắt hắn học theo bộ dáng tươi cười dâm đãng của đại sư huynh là được.

Thạch Ánh Lục hai mắt phát sáng sùng bái nói: “Nhị sư huynh ngay cả biện pháp như vậy cũng nghĩ ra được, huynh thực sự rất thông minh a!”

Cơ U Cốc được người trong lòng ca ngợi, tự nhiên rất hưởng thụ, mỉm cười nói: “Cũng không có gì, nếu như không phải nhìn thấy Đại sư huynh, ta cũng không nghĩ ra biện pháp này.”

Đại sư huynh chính là điển hình tiêu biểu cho có sắc tâm nhưng không thể nào hành động, bởi vì không thể gần nữ sắc dẫn đến tính tình có hơi nóng nảy… Doãn Tử Chương và Thạch Ánh Lục đồng thời bừng tỉnh đại ngộ.

Đề Thiện Thượng bị người hung hăng đạp một cước vào chỗ đau, nổi giận lôi đình tại chỗ, phòng trọ bình dân thanh tĩnh trong tiểu viện lần thứ hai phát sinh sự kiện bạo lực nghiêm trọng.

Thạch Ánh Lục nhìn phía ngoài sân được Cơ U Cốc bày ra tầng tầng trận pháp, thở dài nói: “Bản lĩnh bày trận của Nhị sư huynh càng ngày càng cao, bọn họ đều là Trúc Cơ hậu kỳ, đánh thành như vậy cư nhiên không có tiếng động nào truyền ra ngoài!”

Doãn Tử Chương yên lặng gật đầu, ánh mắt dời về phía hai thân ảnh một lớn một nhỏ đang kịch chiến, đã biết hai vị sư huynh quả thực rất mạnh, nhất là năng lực phá hoại.

 

Chương 224: Thành công hội họp

Chu Chu sốt ruột chờ đợi, rốt cuộc cũng có tin tức Doãn Tử Chương.

Ngày thứ hai sau khi Chu Chu biết được tin tức của Long Cốt Tinh La Bàn, thì có kẻ chạy đến nội viện của Tả Hoa Bình thông báo Tam thiếu gia Lâm thị của Vũ quốc đã tới. Bạch Liễu vội vã trở về phòng thay trang phục đẹp mắt, một phen chuẩn bị, sau đó đến Viện khách chỗ Tam thiếu gia Lâm thị nghỉ ngơi bắt đầu “biểu diễn”.

Lý do đã sớm chuẩn bị tốt, tân phu nhân thay mặt lão tổ Thái gia hoan nghênh Lâm tam thiếu, sợ hạ nhân chiêu đãi không chu toàn nên đặc biệt phái đại nha hoàn bên người tới hầu hạ.

Lâm thị Vũ quốc đối với Phồn Kiếm tông mà nói, không thể nghi ngờ thân phận địa vị càng cao hơn, cho nên Lâm tam thiếu tuy chỉ là một Luyện khí kỳ tu sĩ, cũng xứng đáng với phần đãi ngộ đặc biệt này.

Bạch Liễu y phục xong xuôi, phân phó mấy tiểu nha hoàn còn lại chuẩn bị cơm nước trà bánh tinh xảo cùng với rượu linh quả, sau đó xuất phát. Đi ngang qua hoa viên, thấy Chu Chu một thân đầy bụi đất đang ngồi xổm xới đất bón phân cho một gốc hoa sơn trà tam sắc, bỗng nhiên tâm niệm vừa động, quay đầu liếc mắt nhìn đám tiểu nha hoàn thanh tú thướt tha sau lưng, nhất thời có cảm giác các nàng thập phần không vừa mắt.

Nàng mới là nhân vật chính, mang theo hai con tiểu hồ ly xinh đẹp quyến rũ, vạn nhất Lâm tam thiếu ai đến cũng không cự tuyệt – đều nhận cả, đây chẳng phải là thiệt thòi lớn cho nàng hay sao? Phải thay đổi người!

Bạch Liễu ngay lập tức gọi quản gia tới, phân phó hắn đi tìm một tiểu nha hoàn bộ dáng “giản dị thành thật”, hơn nữa sai Chu Chu rửa mặt chải đầu một phen, thay một thân quần áo mới, thế chỗ hai tiểu nha hoàn bên cạnh nàng.

Trong lòng Chu Chu nóng như lửa đốt không tìm ra cơ hội đi gặp đám người Doãn Tử Chương, không nghĩ tới vậy mà Bạch Liễu lại vừa khéo giúp nàng, liền cao hứng đến độ suýt cười ra tiếng.

Nàng cố sức đè nén không biểu lộ ra vẻ mặt vui mừng, thân thể lại không tự chủ được có chút run rẩy. Bạch Liễu thấy vậy tưởng nàng khẩn trương lo sợ, giễu cợt nói: “Nha đầu thôn dã không hiểu sự đời! Chờ lát nữa gặp khách quý, ngươi cẩn thận một chút cho ta, nếu dám làm ta mất mặt, trở về xem ta có lột da ngươi hay không!”

Chu Chu “kinh sợ” liên tục gật đầu, cầm lấy hộp thức ăn theo sau Bạch Liễu, đi tới viện khách.

Trang viên Thái gia rất lớn, đại bộ phận người của Thái gia đều ở phía Tây, phía Đông là nơi bày tiệc rượu cùng với mấy địa phương công cộng, phương Bắc là nơi ở của Thái gia đệ tử cùng với gia quyến của đám thuộc hạ. Mà phía Nam còn lại là viện dành để tiếp đãi khách quý. Ngay chính giữa là một hoa viên rộng lớn.

Bạch Liễu mang theo Chu Chu cùng một nha hoàn gọi là Thúy Hoa băng qua hoa viên, mất hai khắc thời gian đã tới bên ngoài khách viện của Lâm tam thiếu.

Vừa lúc nhìn thấy hai nha hoàn xinh xắn mặt mũi tái nhợt, cước bộ lảo đảo từ bên trong chạy ra, một người trong đó hôm qua Chu Chu vừa mới gặp qua, chính là nha hoàn thiếp thân của phu nhân gia chủ Thái gia, hình như gọi là Xán Hoa.

Xán Hoa không nghĩ tới lại đụng phải Bạch Liễu. Lập tức ý thức được mình thất thố, sửa sang lại quần áo, vẻ mặt mỉm cười nói: “Thì ra là Bạch Liễu muội muội.”

Bạch Liễu khách khí nói:” Xán Hoa tỷ tỷ hảo, tỷ đây là thay Thái phu nhân tới chiêu đãi khách quý sao? Sao đã rời đi rồi?”

Tiểu nha hoàn bên người Xán Hoa vẫn chưa hết kinh hãi, đang định trả lời thì bị ánh mắt của nàng ngăn lại.

“Phu nhân có chút việc gấp kêu chúng ta trở về hầu hạ, Bạch Liễu muội muội, thứ lỗi không tiếp. Mấy ngày nữa rảnh rỗi liền tìm muội nói chuyện.” Xán Hoa cười khanh khách, lôi nha hoàn bên cạnh rời đi.

Đợi hai người đi xa, Bạch Liễu thu hồi vẻ mặt tươi cười giả tạo. Hừ lạnh một tiếng nói: “Loại người xấu xí như vậy, cũng muốn lọt vào mắt Lâm tam thiếu? Thật không biết tự lượng sức mình! Chúng ta đi. Hai người các ngươi cầm đồ theo sau, lanh lợi một chút cho ta!”

Đi được một đoạn, Xán Hoa quay đầu về phương hướng Bạch Liễu vừa rời khỏi, nhổ nước bọt:” Hồ ly tinh, chờ gặp Lâm tam thiếu, xem ngươi còn tốt không!”

Tiểu nha hoàn đi cùng nàng vỗ ngực một cái nói: “Đều nói Lâm tam thiếu phong lưu háo sắc, thế nào lại đáng sợ như vậy? Làm ta sợ muốn chết, chậm nửa bước nữa chắc sẽ bị hắn giết!”

Xán Hoa nhíu mày một cái, nói: “Trở về, phu nhân sẽ phái người nghe ngóng, hung dữ như vậy… quả thực so với đồn đãi chính là hai người khác nhau!” Mỹ nhân như nàng đưa tới cửa vậy mà liền bị đuổi ra, nàng muốn nhìn xem Bạch Liễu rốt cuộc có kết cục gì!

Bên kia Bạch Liễu khẽ vặn thắt lưng, ưỡn mông, dáng vẻ mê người bước vào đại môn khách viện. Xa xa chỉ thấy một thiếu niên vô cùng tuấn mỹ thần tình lạnh lùng đang cùng một nam tử nói chuyện.

Chính là mỹ nam tử một thân cẩm y quý giá, đứng thẳng trong viện khiến cảnh xuân trong vườn đều thất sắc, dung mạo xuất chúng như vậy không cần nhiều lời nhất định là Lâm tam thiếu gia!

Nhân tài bực này, cho dù không có mục đích gì khác, Bạch Liễu cũng cam nguyện ngã vào trong lòng.

Nụ cười của nàng phát ra càng quyến rũ động lòng người. Tiến lên vài bước khom mình hành lễ, nũng nịu nói: “Nô tỳ ra mắt Lâm tam thiếu gia.” Từng chữ từng chữ, dư âm lượn lờ, chỉ nghe giọng nói này cũng đủ khiến kẻ khác tiêu hồn.

Lâm tam thiếu gia phong lưu háo sắc trong truyền thuyết không có lấy nửa điểm tươi cười, lạnh như băng nhìn nàng không nói lời nào.

“Nô tỳ là nha hoàn bên người tân phu nhân của lão tổ Thái gia, phu nhân sợ đám người hầu trong phủ thô kệch, tiếp đón không được chu đáo, nên đặc biệt sai nô tỳ đến đây hầu hạ…” Vừa dứt lời, chợt nghe “Phanh” một tiếng thật lớn, sau đó một chén trà vụt một tiếng hướng mặt nàng bay tới.

May là Bạch Liễu cũng có chút tu vi, phản ứng không chậm, hơi nghiêng mình lách người tránh được, bất quá cũng bị dọa sợ không nhẹ, ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn mỹ nam tử hung ác trước mặt, không biết mình đến tột cùng đã làm sai cái gì.

“Cút! Lại là loại nữ nhân này! Lăn ra ngoài cho ta! Bằng không bản thiếu gia hiện tại giết ngươi!” Lâm tam thiếu gia giống như ăn phải thuốc nổ, hưng dữ trừng mắt nhìn Bạch Liễu, tức giận mắng.

Nam tử bên người vẻ mặt bất đắc dĩ không ngừng khuyên hắn bớt giận, nữ Tu sĩ bộ dáng bình thường bên cạnh bọn họ vẻ mặt áy náy bước lên trước, hướng đám người Bạch Liễu thấp giọng nói: “Thiếu gia nhà ta thân thể … không khỏe, tính khí nóng nảy, đắc tội.”

Bạch Liễu nhớ tới bộ dạng chật vật vừa rồi của Xán Hoa, nhất thời bừng tỉnh, nguyên lai xui xẻo không chỉ có mình nàng! Chết tiệt! Xán Hoa con tiện nhân kia rõ ràng là chờ xem bộ dáng chê cười của nàng.

“Tam thiếu gia hắn rốt cuộc làm sao vậy?” Bạch Liễu không rõ hỏi.

Vị nữ tu sĩ này không đáp, dáng điệu mập mờ nhìn Chu Chu và Thúy Hoa sau lưng nàng, nói: “Thiếu gia đuổi hết nha hoàn trong viện đều ra ngoài, hiện tại quả thực thiếu người hầu hạ, nếu là tân phu nhân có ý tốt, vậy để hai người bọn họ lưu lại. Các nàng bộ dạng cũng thích hợp…”

Bạch Liễu mãnh liệt quay đầu nhìn Chu Chu và Thúy Hoa, quả thực không thể tin được lỗ tai của mình!

Hai cái nha đầu quê mùa này thích hợp? Có còn thiên lý hay không a! Lâm gia tam thiếu hắn cùng đám tùy tùng có phải hay không… đều mù cả rồi?

Bạch Liễu mãi cho đến khi bị người “mời” rời khỏi, nghĩ mãi vẫn chưa tin được.

Lâm tam thiếu gia hành động khác thường, rất nhanh truyền khắp viện khách, còn chưa tới buổi trưa, ngay cả Thái Vũ Trì cũng biết. Bọn hắn trên dưới tìm hiểu, rốt cuộc thông qua tùy tùng của Lâm tam thiếu gia uyển chuyển ám chỉ mà biết được, nguyên lai Lâm tam thiếu nổi tiếng háo sắc của Vũ quốc, trước khi ra khỏi cửa đã bị cha mình “Phế đi võ công”(phế cái gì thì các nàng biết rồi đó hờ hờ), bây giờ ngay cả đầu ngón tay của mỹ nhân cũng không dám đụng.

Việc này ngay lập tức trở thành đề tài bát quái nóng hổi, bất quá vì ngại uy danh Lâm thị Vũ quốc nên không ai dám công khai pha trò, chỉ có thể ở trong tối rỉ tai nhau vài câu.

 

Discussion26 Comments

  1. Ax phế võ công có xần phải nói cho nó…sao ta không bik nhưng mà cái võ công này ai mà thèm phế đi là tốt à mà chắc ĐTT muốn cái võ công này lắm mà không được nha haha.

  2. =)) bạn Đề vs bạn Cơ toàn xoáy vào nỗi đau của nhau. hắc hắc nhìn từ bên ngoài bạn Cơ vs bạn Thạch là một đôi, bên ngoài phong quang như thế chứ bên trong mấy ai biết, không biết bao giờ bạn Cơ mới dụ đc bạn THạch, không biết mấy năm nay nhìn đôi Doãn Chu khanh khanh ta ta thì có ê ẩm không. hắc hắc. đối vs mọi người nhan sắc CC quá an toàn mà =))) tks nàng

  3. :)) cứ chờ mong bộ mật bỉ ổi, phóng đáng của đại sư huynh trên mặt dtc, nhưng cũng thấy hơi khói thực hiện vì dtc ng ta là núi băng ngàn năm đứng giữa mặt trời cũng ko tan chảy nữa…ko ngờ thật sự là thế…nên chỉ có thể dùng cách này để che dấu :)) ko bik sau này cc và dtc ở bên nhau, liệu chương ca có cầm thú ko nhỉ :)) cc mà xinh đẹp lên nữa, còn hơn cả thạch ánh lục, lúc đó nếu chương ca vẫn còn là núi băng được, vì cũng ko shock lắm, nhưng chắc mọi ng lại chờ mong hành vi cầm thú, bộ mặt không bằng cầm thú của dtc lắm đây :))

  4. -Sư đệ cười lên rất dễ nhìn…Thạch ánh Lục đứng ở góc dộ nữ nhân thở dài nói.
    Haha Chương ca thật khổ, coi như là chịu tiếng xấu thay cho tên tiểu tử kia nhưng hậu quả sau này là do hắn gánh chịu nha. Chu tỷ thật là số may mắn, chưa gì đã tiến vào phòng Chương ca một cách thuận lợi rồi. Mà các sư huynh sư tỷ cũng đều ở đó hết, chắc lần này tên Thái Vũ Trì sẽ được phen tiếc đứt ruột a, mấy người từng nổi danh thổ phỉ chính nghĩa ở Tây Phương ngũ quốc mà. Thanks tỷ

  5. thanks. Đại sư huỵn à, chỉ có huynh ngàu ngày tập cáo bộ dạng kia đi dọa con gái nhà lành chứ Doãn ác bá chỏ cười với Chu Chu thôi . Hắc hắc. Thật đúng là Nhị sư huynh âm hiểm, chưa gì đã tạo ra mọt kế hoạch hay như vậy rồi, lại còn cho Đại sư huynh một vố thật đau a.
    Câu Doãn ác bá nói với Chu Chu đầu tiên là gì nhỉ? hóng

  6. hí hí thật không dám tưởng DTC sắm vai phong lưu đa tình, nhưng nghĩ cái kế của máy người bọn họ mà buồn cười quá gì mà phế đi cái…. chứ nghĩ thôi đã muốn cười rồi. lần này thig CC gặp dược DTC thoải mái rồi nha

  7. – Thạch Ánh Lục đứng ở gốc ” dộ” nữ nhân thở dài nói => ĐỘ
    haha nhị sư huynh âm hiểm a không cần làm gì chỉ nói vài câu thôi đã hủy đi một người rồi a

  8. Thật là chỉ cần nghĩ đến bộ dạng tên đại sư huynh kia, một tiểu tiên đồng đáng yêu cười dâm đãng đừng nói là mấy người kia không thừa nhận được đến ta tưởng tượng thôi mà muốn cuồng tiếu rồi. Đúng là khổ thân cho tên lưu manh kia, có tâm mà không có sức, muốn làm việc thô bỉ, hạ lưu cũng không làm được :))). Chết cười mà. Tks nàng

  9. Giờ mình mới thấy có cái làm khó được DTC nha, bảo anh ấy cười dâm đãng như ĐTT còn khó hơn việc kết đan!! Mà ai chứ ĐTT mấy chuyện này phải rành lắm nè, nhưng với khuôn mặt baby đáng yêu kia mà làn bộ mặt phong lưu dâm đãng thì thật hết chỗ nói, quá biến thái ti tiện đi! May mà còn có một Cơ U Cốc đa mưu, chứ thôi thì biết khi nào mới họp mặt Chu Chu được! Tuy cái cớ hơi thô thiển nhưng hiệu quả vô cùng tốt! Nhờ cái tiềm chất trời sinh để làm nha hoàn mà CC thuận lợi họp mặt các sư huynh tỷ, đúng là cũng có cái lợi của thôn cô đấy chứ!

  10. Bề ngoài xấu xí của Chu Chu cũng thật là có tác dụng nha bao lần trót lọt thành công rồi. Thật là khổ thân cho DTC bảo làm j có thể làm chứ bày ra vẻ mặt tươi cười dâm đãng thì thật là quá khó rồi. Cái kẻ có khả năng dâm đãng như ĐTT thì ko thể giả trang đc đúng là phí. Cũng may CUC âm hiểm thông minh vừa nghĩ đc kế sách hay lại vừa đâm thọt cho ĐTT một cái làm cu bé ăn cục tức ko phải là nhẹ.

  11. Hâhha ” phế đi võ công” hài chết mất thôi. Mà Nhị ca cũng thâm thuý đấy chứ, mưu kế như vậy cũng nghĩ ra. Đang tưởng tượng cái mặt con nít của lão đại nở nụ cười dâm đãng thì như thế nào đây nè.

  12. lục tỷ nói làm nhị sư huynh ghen rồi kìa,doãn ca chỉ cười với chu chu thôi,giờ hai người gặp lại nhau sau mấyngày xa cách rồi hóng típ thanks

  13. Ha ha nhị sư huynh đúng là gê thật ak nha ta k dám đắc tội vs nhị sư huynh cơ u cốc âu ak nha. Hjx hình ảnh thiếu niên anh tuấn ngày nào nah còn đâu. Hajzzz.
    Cuối cùng thì cc cũng đoàn tụ đc vs a chương uj nhj . K biết huynh muội gặp lại ntn đây

  14. ĐTT đúng là lúc nào cũng bị đánh trúng chỗ đau, nhìn được nhưng không ăn được kể cũng khổ. CUC đúng là phúc hắc nham hiểm, lúc nào cũng cố tình chọc vào chỗ đau của ĐTT, mấy sư huynh đệ nhà này chẳng lúc nào hòa thuận được cả.
    TDC chỉ có CC là được đối xử khác biệt thôi,để cho hắn đi gỉa dạng cái loại thối nát như Lâm gia Tam thiếu thì còn khó hơn lên trời, biện pháp mà CUC nghĩ ra đúng là tiện lợi, vừa thành công che giấu lại còn có thể để CC bên cạnh, nhất là có thể thoát khỏi khối kẻ tính kế như đám người Bạch Liễu này, toàn tiện nhân mà còn bày đặt chó chê mèo lắm lông.

  15. biết ngay là DTC không giả được thằng cha Tam thiếu dâm đãng đó mà =)) chỉ có mỗi đại sư huynh ĐTT mới giả được thôi, tiếc là ham hố lúc bé mà thành, còn bày ra kế sách đốt nhà người ta nữa chứ ;)
    TAL với CC còn ngu ngơ, lúc nào cũng hành độnh + nói cho CUC với DTC ghen hết mà không biết mình làm sai chỗ nào ;) tội 2 anh quá. Mà CUC tại sao không nói rõ cho TAL biết tình cảm của mình nhỉ >”< hay tại nói rồi mà TAL không hiểu ta ơi :|
    tks cả nhà đã edit :*

  16. Oa, cuối cùng Doãn ca nhà mình vẫn là tốt nhất, giả bộ hung dữ thì được chứ dâm đãng như anh Đề thì không =)) Ta nói tâm ma của anh Đề quá nặng mà, xem ra cả đời này chắc khó mà giải được =)) Đáng đời ả hồ ly tinh Bạch Liễu, cứ tưởng nhúng chàm được anh Doãn nhà mình à, đâu dễ như vậy. May mà Bạch Liễu chọn Chu tỷ làm nha hoàn đi cùng làm nền, mới giúp Chu tỷ đến hội ngộ Doãn ca cùng các sư huynh sư tỷ được. Phải công nhận mức độ thâm hiểm của Nhị sư huynh ha, kế sách lúc nào cũng có, bái phục bái phục.

  17. Haha, đọc hai chương này cười quá đi, nhất là cái đoạn tả về đại sư huynh đề thiện thượng kia diễn tả bộ mặt dâm loạn ý ạ , hình dung ra thôi đã thấy mắc cười rồi. Lại được cả doãn tử chương nữa, bảo đúng tảng băng lạnh lùng đi đóng giả phong lưu thiếu gia, làm sao mà làm được cơ chứ. Mà cuối cùng thì chu chu cũng tụ hợp được với mọi người rồi, sau khi biết vị trú long cốt tinh la bàn rồi ko biết mọi người sẽ hành động như thế nào nữa, mong là mọi thứ suôn sẻ :)

  18. nhìn Doãn ka “hi sinh” vì sự nghiệp thật tội, thanh danh sau này chắc sẽ bị ảnh hưởng dù gì cũng giống khuôn mặt mà lị

  19. “Bị phế đi võ công” haha. Nhị sư huynh cũng đủ âm hiểm ngoan độc.
    Đang tưởng tượng đại sư huynh với nụ cười dâm đãng.hê hê.

  20. Cơ U Cốc sắc mặt cũng k dễ nhìn nha. Haha k ngờ lại có ngày ăn dấm chua vs cả tứ đệ. Lúc đầu tg lão nhị khôn ngoan btinh k ngờ cũng dễ bị kích độg vậy
    P/s hy vọng lão tứ k thật sự bị phế =)))))

  21. Cơ U Cốc thích tam sư tỷ mà không thèm nói ra, chị í thì lại ngây thơ vô số tội. Ta nói thật với Cơ U Cốc nhé huynh mà không tỏ tình đi thì đợi đến mấy nghìn tuổi không bít chị Thạch Ánh Lục có biết anh iu chị ấy không bít nữa. Haizzzzz
    Còm thêm cái ông Đề Thiền Thượng nữa đúng là cái gì chứ cái thói trăng hoa mà không được của lão í phải nói cách vài chap lại có cảnh đấy, lắm lúc ta thấy đáng thương mà đáng ghét nhiều hơn. Khuôn mặt trẻ con cùng với biểu tình dâm đãng hèn mọn nó như thế nào nhỉ? Tác giả Nga My ơi có thể vẽ cho ta hình dung được không? Chắc lúc nhìn thấy ta phải đi nôn oẹ cùng chị Thạch Ánh Lục a.
    A Chương với Chu Chu 5 ngày không gặp nhau rồi hjhj không bít gặp rồi thế nào ta?!!!

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: