Thịnh Thế Đích Phi – Quyển 1 – Chương 21

78

Chương 21. Bách Hoa Thịnh Hội (2)

Editor: Tiểu Mộng

Beta: Tiểu Ly

            Cửa lớn của Diệp phủ.

            Diệp Ly còn chưa kịp ra khỏi cửa thì đã thấy Diệp Oánh dưới sự hộ tống của một đám nha đầu chậm rãi bước tới, sau lưng còn có Diệp Lâm và Diệp San đang mang sắc mặt vui mừng đi theo. Có vẻ như chuyện về thiếp mời của Bách Hoa thịnh hội đã được giải quyết rồi. Đối với hai vị muội muội này, Diệp Ly cũng không quen thuộc mấy, cho nên bình thường, dù thỉnh thoảng vì lấy lòng Vương thị mà hai nàng cũng có chơi trò ngáng chân mình, nhưng mà chỉ cần thật sự đừng đụng tới nàng thì nàng cũng không muốn so đo cùng với bọn họ. Dù sao thì trước giờ nàng cũng vẫn không làm tròn trách nhiệm của một tỷ tỷ, tất nhiên là cũng sẽ không thể trông cậy vào đối phương có thể nảy sinh tình nghĩa tỷ muội với nàng được. Nhìn thấy Diệp Ly, Diệp Lâm và Diệp San cũng phải miễn cưỡng tiến lên chào hỏi.

            “Chào tam tỷ.”

            Diệp Ly gật đầu: “Tứ muội, ngũ muội, lục muội.”

            Diệp Oánh mặc một thân váy dài màu trắng, điểm xuyết một vài cánh hoa anh đào hồng nhạt ở giữa, mái tóc đen được búi thành một búi tóc đơn giản, bên trên cắm một cây trâm hồ điệp song phi, lúc bước đi những cánh bướm tinh xảo lại khẽ rung rinh giống như đang bay lượn. Diệp Oánh thật sự là một thiếu nữ vô cùng biết cách lựa chọn trang phục cho chính bản thân mình. Thật ra thì dung mạo của mấy tỷ muội Diệp gia đều không kém, nhưng thật ra nếu như cùng mặc một trang phục thì trước mặt Diệp Oánh, Diệp Lâm và Diệp San chỉ đủ để làm nền. Nhìn cánh hoa anh đào được vẽ giữa hai đầu lông mày làm cho Diệp Oánh lại có thêm phần thiên tiên thoát tục, mỹ nhân đệ nhất kinh thành quả nhiên là danh bất hư truyền.

            Trong lúc Diệp Ly đánh giá Diệp Oánh thì Diệp Oánh cũng đồng thời đánh giá tam tỷ mà trước nay cả mình và mẫu thân đều không thích. Diệp Oánh vốn không để vào mắt Diệp Ly chưa từng tham gia bất kì một buổi tụ họp nào ở kinh thành, bình thường cũng không cố tình trang điểm lộng lẫy, vừa rồi từ xa nhìn tới lại thấy Diệp Ly chỉ mặc một thân quần áo màu xanh nhạt cũng đủ để chứng minh cho ý nghĩ này rồi. Tuy rằng Diệp Ly cũng không mặc chút quần áo mà mẫu thân đưa đến, thế nhưng nàng ta cũng chẳng thể có đồ tốt hơn để dùng. Thế nhưng sau khi tới gần, Diệp Oánh mới phát hiện, một thân trang phục của Diệp Ly cũng không tầm thường như nàng tưởng. Màu xanh nhạt nhìn có vẻ mộc mạc, tự nhiên nhưng chất vải dưới ánh mặt trời lại vô cùng tươi đẹp, sinh động, hoa văn chìm hình hoa thược dược được thêu bằng chỉ bạc khiến cho thiếu nữ trước mặt trở nên cao quý, ưu nhã. Còn hai cây trâm hoa lan bằng ngọc bích, trên được khảm dạ minh châu đang cài trên tóc của nàng ta lại chính là vật phẩm mới nhất mà Nguyệt Phong hoa lâu tạo ra trong tháng này. Bản thân mình đã sớm yêu thích, chẳng qua là mẫu thân vẫn luôn không đồng ý cho mua, vậy mà không ngờ nàng lại nhìn thấy nó ở nơi này của Diệp Ly. Nhìn Diệp Ly vừa khiêm tốn lại vừa quý phái, đơn giản nhưng vẫn không làm mất đi phong thái, Diệp Oánh vốn có chút tự hào về trang phục của bản thân giờ phút này lại hận không thể ngay lập tức quay trở về xé nát bộ quần áo trên người.

            Nhớ tới chuyện hai ngày trước Định Quốc vương phủ phái người tới tặng đồ cho Diệp Ly, trong lòng Diệp Oánh lại càng thêm buồn bực. Kể từ sau khi đính hôn cùng Lê vương, Lê vương vẫn chưa từng tặng mình bất cứ một vật gì!

            “Nếu đã đến đủ, chúng ta mau lên đường thôi. Đến muộn không hay đâu.” Diệp Ly thu hồi ánh mắt, nói với ba vị muội muội.

            Ngoài cửa đã có ba chiếc xe ngựa đậu sẵn từ sớm, chiếc phía trước là của Diệp Ly, một chiếc sau đó là của Diệp Oánh, Diệp San và Diệp Lâm thân là thứ nữ nên chỉ có thể dùng chung một chiếc xe ngựa. Diệp San nhỏ tuổi nhất nhìn chiếc xe ngựa khắc hoa làm từ gỗ tử đàn, lại nhìn chiếc xe ngựa khắc hoa lê buông mành lụa mỏng giành riêng cho Diệp Oánh, sau đó nhìn lại chiếc xe ngựa mà mình và Diệp Lâm dùng chung, cái miệng nhỏ nhắn hơi nhếch lên đầy tủi thân. Nhìn Diệp Oánh và Diệp Ly đang đi thẳng lên xe ngựa, Diệp San đảo mắt, chủ động xoay người chạy về phía Diệp Ly: “Tam tỷ ơi, San Nhi có thể ngồi cùng tỷ không?”

            Diệp Ly vừa mới bước lên xe ngựa đã phục hồi tinh thần lại, nhìn Diệp San mang vẻ mặt ngây thơ đầy khát vọng trước mắt, không hề quan tâm mà gật đầu đồng ý: “Lên đây đi.”

            Diệp San vui mừng, vội vàng giẫm lên băng ghế bằng gấm mà đi lên xe ngựa. Phía sau, Diệp Oánh hiển nhiên là cũng nghe thấy hai người nói chuyện, khẽ nhấc màn tơ rồi cười nói với Diệp Lâm vẫn còn đang đứng ở một bên: “Đã như vậy thì ngũ muội cũng lên đây ngồi với ta đi. Dù sao ta ngồi một mình cũng rất buồn chán.” Diệp Lâm vội vàng cảm ơn Diệp Oánh, rồi cũng theo Diệp Oánh cùng lên xe ngựa.

            Xe ngựa chậm rãi mà vững vàng đi về phía vườn Mẫu Đơn, Diệp Ly ngồi trong xe ngựa nhìn khuôn mặt tràn đầy vẻ ảo não của Diệp San mà âm thầm buồn cười. Nàng ta đang hối hận vì hành động vừa rồi rất có thể sẽ chọc giận Diệp Oánh sao? Nữ nhi thời đại này thật sự cũng nghĩ quá nhiều rồi, Diệp San cũng phải mấy tháng nữa mới đủ mười ba tuổi, nhớ tới mình kiếp trước cho dù mới mười hai tuổi đã phải học vô số binh thư, nhưng thực tế thì vẫn chỉ là một trẻ con ngây thơ không biết gì thôi. (Xem chương mới nhanh nhất tại tamvunguyetlau.com) Thỉnh thoảng có thể cùng ông nội hay các anh chị em đùa giỡn, vui chơi một chút rồi cẩn thận một tý cũng đã không tệ rồi, nào có những tâm tư đấu đá với nhau như thế này? Chuyện này chẳng qua cũng chỉ là một cách sinh tồn của các nàng mà thôi, cho nên Diệp Ly cũng không cố tình đi gây khó dễ với cô bé đang ảo não kia.

            “Quá mức tranh cường háo thắng cũng không phải là chuyện tốt gì đâu.” Giao cuốn sách trong tay cho Thanh Sương cất đi, Diệp Ly thú vị đánh giá vẻ mặt đang không ngừng biến đổi của Diệp San. Rốt cuộc là tuổi của nàng vẫn còn nhỏ, cho nên vẫn không thể che giấu được suy nghĩ của mình.

            “Tỷ nói vớ vẩn cái gì vậy? Muội mới không như thế!” Khuôn mặt nhỏ nhắn, non nớt của Diệp San đỏ bừng, nàng ta cắn môi trừng mắt nhìn chằm chằm vào Diệp Ly.

            “Ngồi xe ngựa của ta với cùng Diệp Lâm ngồi một xe ngựa có gì khác nhau sao?” Diệp Ly lạnh nhạt hỏi.

            Diệp San hung hăng trừng mắt nhìn nàng, trong mắt toát ra sự không cam lòng và oán hận, thế nhưng rất nhanh lại đã biến thành ủ rũ: “Đúng vậy, cho dù tỷ không được sủng ái thì tỷ vẫn là trưởng nữ. Cho dù bị Lê vương từ hôn tỷ vẫn có thể gả cho Định Vương làm chính phi. Mà ta, cho dù thông minh, cho dù có được phụ thân và tổ mẫu yêu thích thì vĩnh viễn cũng chỉ là thứ nữ, tương lai không phải gả cho người khác làm tiểu thiếp thì chính là gả cho một thứ nam khác làm chính thê.” Diệp Ly nhìn tiểu cô nương đang bất bình, phẫn hận trước mắt, mười hai tuổi đã phải suy nghĩ đến những chuyện này, nàng vẫn có chút không quen. Hơn nữa, nha đầu này nói chuyện quả thật không dễ nghe một chút nào.

            “Mở miệng ra là làm tổn thương người khác cũng không phải là thói quen tốt.”

            “Hừ.”

            Diệp Ly cũng lười phải so đo với nàng ta, cho đến lúc sắp đến nơi nàng mới chậm rãi nói: “Nếu như không có cách nào có thể thay đổi được thân phận, vậy thay vì mơ mộng xa vời tới những thứ mình không thể đạt được, sao không bằng lòng với những gì đã có để bản thân ung dung tự tại hơn một chút?”

            Diệp San sửng sốt, một lúc lâu sau mới kịp phản ứng, tức giận trừng mắt nhìn Diệp Ly: “Tỷ đang cảnh cáo ta không nên vọng tưởng đồ tốt sao?”

            Diệp Ly cảm giác như mình bị nghẹn lời một chút, lúc lâu sau mới nói: “Ý ta là muội còn nhỏ, nghĩ cái gì thì cũng còn lâu mới xảy ra. Với lại, chúng ta cũng nên xuống xe rồi.”

            Nhìn Diệp San xụ mặt, giành xuống xe trước, Diệp Ly buồn cười nhún vai. Thanh Sương bình tĩnh cười nói: “Tiểu thư, người quan tâm lục tiểu thư làm gì? Nàng ta bình thường cũng không để tiểu thư ngài vào mắt. Thật đúng là kẻ thích phụ tấm lòng người khác.”

            Diệp Ly vỗ vỗ tay nàng, đưa tay vén màn xe lên rồi cười nói: “Muội ấy vẫn còn là trẻ con. Mỗi người đều có cách sống riêng của mình, chỉ cần là không nguy hại gì đến ta, sao ta lại đi so đo cùng với một đứa trẻ được chứ?”

            Vườn Mẫu Đơn là vườn ngắm mẫu đơn lớn nhất kinh thành, cũng là vườn mẫu đơn lớn nhất của Đại Sở. Hàng năm đều có rất nhiều người từ khắp nơi trên đất nước, thậm chí là người ở những nước khác không quản ngàn dặm xa xôi đến đây chỉ để thưởng thức vẻ đẹp diễm áp quần phương của hoa mẫu đơn. Tháng tư là mùa hoa mẫu đơn nở rộ, từ xa tới đã có thể ngửi thấy mùi hương hoa nhàn nhạt thoang thoảng trong không trung.

            Phủ Thượng Thư ở kinh thành mấy ngày nay có thể nói là danh tiếng vang dội, một nữ nhi là Chiêu Nghi, thân mang long tự, còn có hai nữ nhi một người tương lai là Lê Vương phi, một người tương lai là Định Quốc Vương phi. Cho nên lúc xe ngựa vừa tới cửa thì đã có không ít ánh mắt nhìn vào. Mọi người vừa cảm thán phong tư của mỹ nhân đệ nhất kinh thành, đồng thời, lại càng có nhiều người hơn nữa đồng tình thương hại đưa ánh mắt nhìn vào chiếc xe ngựa đầu tiên. Vì vậy, Diệp San vừa bước ra ngoài đã lập tức khiến cho mọi người sửng sốt một chút. Phục hồi lại tinh thần mới lại trông thấy sau khi một nha đầu xinh đẹp bước xuống, một thiếu nữ trầm tĩnh thanh lệ chậm rãi vén rèm bước ra từ bên trong.

            Đây chính là Định Vương phi tương lai sao?

            Không biết mọi người đang kinh ngạc hay là đang thất vọng? Vị Diệp Tam tiểu thư này cũng không xấu xí, thô thiển, kém cỏi như mọi người tưởng tượng, cử chỉ thong dong, ưu nhã đến vô cùng khiến cho mọi người không hẹn mà cùng nhớ đến ngoại tổ của vị Diệp tam tiểu thư này – Từ gia, gia tộc trăm năm tri thư đạt lễ. Mọi người lại nhìn đến Diệp tứ tiểu thư tiên thiên, yếu ớt, mảnh mai, nhu nhược đang đứng ở bên cạnh, hiển nhiên là cô nương dung mạo xinh dẹp, cử chỉ hào phóng, thần thái đoan trang như Tam tiểu thư mới thích hợp trở thành đương gia chủ mẫu. Cũng có thể là xuất phát từ lòng ghen tỵ với Diệp Oánh, rất nhiều cô nương khuê tú ở đây đều sinh ra lòng hoài nghi đối với con mắt nhìn người của Lê vương điện hạ, đồng thời cũng thêm tự tin hơn đối với chính bản thân mình.

            Xung quanh vườn Mẫu Đơn quả nhiên là hoa tươi nở rộ, ong bướm dập dìu, mà các thiếu nữ đang tuổi xuân xanh đứng ở nơi này lại càng thêm tươi tắn, càng thêm xinh đẹp. Các cô nương cùng với khuê mật (bạn thân chốn khuê phòng) của mình tốp năm tốp ba kết bạn, cười nhẹ nói khẽ, cùng nhau trò chuyện, tạo nên một khung cảnh thật sự thái bình, phồn hoa.

            Lúc mấy người Diệp Ly đi tới hội trường trung tâm của vườn Mẫu Đơn thì có rất nhiều người đã sớm ở đó rồi. Các thiếu nữ vây quanh nơi đánh đàn, nơi chơi cờ, nơi vẽ tranh, đề thơ. Thị nữ phủ công chúa thì bận rộn qua lại hầu hạ những tiểu thư khuê các quý tộc đang ở nơi này.

            “Oánh Nhi…”

            Diệp Oánh vừa đi tới gần đã lập tức có người ra chào hỏi, mấy thiếu nữ cùng tuổi tiến lên nghênh đón hiển nhiên là mấy cô nương bình thường có quan hệ rất tốt với Diệp Oánh. Những người khác cũng vội vàng nở nụ cười hoan nghênh với Diệp Oánh.

            “Oánh Nhi, muội đã tới rồi, kể từ lúc muội đính hôn với Lê vương điện hạ, chúng ta đã rất lâu không gặp nhau.” Một cô nương mặc y phục rực rỡ cười nói với Diệp Oánh.

            Diệp Oánh mỉm cười, trên khuôn mặt xinh đẹp cũng hiện lên một màu đỏ ửng: “Mẫu thân muốn muội ở nhà, muội cũng rất nhớ mọi người.”

            Sau khi mọi người bận rộn chúc mừng Diệp Oánh, thiếu nữ mặc y phục rực rỡ kia mới hỏi: “Oánh Nhi, vị này… chính là Diệp Tam tiểu thư sao?”

            “Ta là Diệp Ly, xin ra mắt các vị tiểu thư.” Diệp Ly cười trả lời.

            Các thiếu nữ âm thầm trao đổi ánh mắt với nhau, chỉ cảm thấy vị Diệp Tam tiểu thư này cũng không phải vô dụng giống như trong lời đồn đại. Huống hồ tương lai nàng ta lại là Định Quốc Vương phi, trưởng nữ chính thức của phủ Thượng thư, lại còn là cháu ngoại gái của Từ lão tiên sinh, vậy nên rất nhanh đã có người lấy lòng Diệp Ly: “Chào Diệp tiểu thư, ta là thứ nữ của Tần ngự sử, tên là Tần Tranh.”

            “Ta gọi là Mộ Dung Đình, con gái của Dương Uy tướng quân.”

            “…”

            “Hừ, ta cứ tưởng là ai, hóa ra là Diệp Tam tiểu thư bị Cảnh Lê ca ca từ hôn.”

Discussion78 Comments

  1. đoạn gần cuối nè nàng :” Các thiếu nữ âm thầm trao đổi ánh mắt với nhau ………. vậy nên rất nhanh đã có người lấy lòng Diệp Ly :’ Chảo Diệp tiểu thư …. ” => Chảo => Chào

  2. toàn lũ bình hoa di động. hy vọng lần hội tụ này diệp ly làm bẽ mặt tất cả bọn họ, hiển lộ 1 thân tài hoa cho bọn họ ko khép miệng được. ko bik sẽ trổ tài gì nhỉ, chắc khiêu vũ hoặc đàn. một khúc đàn một điệu vũ câu hết trái tim mọi ng:)) cả nam chính nữa ^^.

  3. Lại post giờ hoàng đạo rồi, nàng đánh sai nè: đoạn từ “Phủ Thượng thư…bước ra từ bên trong”, “Mọi người phục hồi tinh thần lại mới trồng thấy…”=> trông thấy.
    Mọi người đến bây giờ mới thấy hoài nghi ánh mắt nhìn người của Lê Vương a. Chứng tỏ là Lê Vương chỉ được vẻ bề ngoài thôi, ngày thường thì luôn mang mặt nạ để gặp người a.
    Câu cuối chắc chắn là của một cô công chúa quen được nuông chiều đến hư rồi, đáng ghét, người hoàng gia chẳng có ai tốt cả.
    Thank nàng. <3 <3 <3

    • ta lại nghĩ câu cuối là một tiểu thư nào đó, nếu là công chúa thì sẽ nói Hoàng thúc chứ không phải nói Lê vuogw điện hạ đâu, nhưng mà chắc cũng có vai vế lắm đây

  4. Ta biết ngay mà nhìn thấy Ly tỉ mặc bộ đồ đó Diệp oánh ko phát điên mới lạ đó. Tiếc là chưa đến cấp độ xé nát quàn áo .tiếc quá tiếc quá.

  5. Trong xa hoi phong kien con cua the thiep thay kho, mot con duong co the thay truoc, lai bi me ca dinh doat hon nhan nua. Vua khong hai long voi me ca lai vua phai co gang lay long,de ba kiêm cho mot cho kha kha. The nen nhung co gai 12,13 tuoi o day da tinh den con duong tuong lai cua minh roi. Diep ly ty den cho bon tiêu thu o day im het mieng di. Làm cho bà thái phi gì gì đó về nhà cho lão le vuong kia mot tran di. Lê vương là một tên keo kjệt từ trong trứng nước như thế diệp oánh không thấy được bản chất của hắn vì luôn nghĩ thứ mà có được từ diệp ly la tốt nhất nên bị hào quang chiến thắng che mờ mắt.

  6. aizzz, Diệp San đúng là k để Diệp Ly vào mắt, mới dám nói như thế chứ, cũng may là Ly nhi nhà ta k thèm so đo với trẻ con, mới tí tuổi đã tính toán thiệt hơn. Diệp Oánh đúng là kiểu ng thấy ng ta k bằng mình thì mỉa mai khinh miệt, còn ng ta hơn mình thì ghen tị uất hận, thật k hiểu nổi, với nhan sắc tài năng của nàng ta, chỉ cần sống tử tế đường đường chính chính là tốt rồi, sao cứ phải ghen tị so đo, mất công ng khác nhìn vào mà chán ghét =)))))) Ta đoán đến cái yến hội này Diệp Ly sẽ tìm thêm đc đồng bọn hợp cạ á =)))) tiện thể làm cái đứa phát ngôn ra câu cuối cùng tức nghẹn họng ^^

  7. Ta biết ngay mà. Vừa đến cái là Ly tỷ bị đám ruồi bọ bu vô giả dối, ghen tị trong lòng rồi chịu k nổi ngta hơn mình nên mở miệng ra cái là muốn ăn đòn rồi. Ta đoán kiểu j chương sau nam 9 lên sàn đá văng mấy con ruồi bọ này cho Ly tỷ nè :D hehe
    Thanks nàng :*

  8. Cảnh Lê ca ca, tởm!! Con nhỏ ở cuối chắc cũng bị thằng cha Mặc Cảnh Lê bỏ bùa rồi. Xiiiiiiiiii, báu lắm đấy, muốn cạnh tranh thì đi đấu đá với Diệp Oánh kìa, cạnh khóe với Diệp Ly làm gì. Loại tâm thần y học cũng bó tay như Mặc Cảnh Lê Diệp Ly nhà ta mới không cần nhé!!!

  9. Khuong Thi Huong Brl

    Không biết con nhỏ đanh đá nào lại xuất hiện phá hư cảnh đẹp đây. Phen Bách hoa hội này có nhiều trò vui lắm đây. Thật không biết nam chính có lên sàn không. Mong chờ ghê. Thanks các nàng!

  10. Cái con nào nói chuyện hách dịch we z hả chiu ra đây cho bà bà tát vỡ mồm chưa thấy mặt mà mới nghe tiếng thui là bik là con đàn bà chanh chua điêu ngoa rồi sao này cho mà ống chề lun

  11. làm người tốt cũng chả dễ gì, có lòng khuyên lại bị hiểu nhầm, haizzz, Ly tỷ đẹp là ở cốt cách, bọn k có mắt nhìn người kia tất nhiên là không nhìn ra rồi
    thanks Tiểu Ly :)

  12. Ha ha giành cho cố vào cuối cùng lại lấy cái thứ chẳng ra gì còn keo kiệt nữa chứ đáng đời con ả diệp oánh. Ở đoạn cuối có con nhỏ điên nào ra sủa bậy thế nhở thấy cách xưng hô như thế chắc là em của cái thằng lê Vương cái nhà nó sao toàn lũ khốn kiếp không vậy nhở???

  13. cái con mụ thối nào nói câu cuối thế???? Lê Vương là cái thá gì chứ, chắc con mụ đó đang ganh ghét vì không được làm Vương Phi a~~~

  14. Sao GATO người ta à, ngon thì làm một bộ giống ngưòi ta mà mặc, hứ. Nhỏ Diệp Oánh kia đức hạnh gì chứ, mặc vào cũng xứng sao. Aizz vừa mới tới đã có con nhỏ ngứa người muốn ăn đánh nào đó ra nói thế. Chuẩn bị làm kẻ đầu tiên Ly tỷ ra tay lập uy đây, muhaha. Thanks tỷ

  15. Phạm Hải Lương

    Lại xuất hiện một con dở hơi ghen ăn tức ở rồi. Cứ tưởng chương này sẽ gặp nam chính chứ.

  16. Vân Đạm Phong Khinh

    Nhiều ng họ có những suy nghĩ thật k giống ng thường. Lê vương xấu xa nv mà ai cũng thich nhi. Còn chế giễu Diệp Ly bị từ hôn. Ta ms vui mừng thay Ly tỷ k phải lây hắn ý. Cái tên vô sỉ đấy. K biết ai nói câu cuối nữa

  17. thanks. con nào ảo ảo điên điên nói câu cuối cùng thế hả? không thấy mọi người đều đang lấy lòng sao? Đúng là ngu ngốc, có lẽ là đích nữ nhà ai được cưng chiều quá đây mà. thật đúng là không biết quan sát, chỉ cần nhìn vào một thân trang phục cùng trang sức là đã thấy Diệp Ly tao nhã ung dung, có khí chatac của một đích nữ nên có rồi. không nhìn lại bản thân mình đi. Tác gỉ chưa miêu tả gì mà ta đã thấy ghê tởm rồi

  18. Câu cuối của nhân vật nào thế k biết. Thật khó nghe. ta đoán lại là của đứa con gái nào là fan của tên cặn bã Lê vương chứ gì. Đúng là toàn não phẳng

  19. Diệp Ly đã có ý tốt chứa chấp con nhỏ Diệp San rồi, thế mà còn không biết cảm ơn, được lên xe ngựa rồi mà còn còn bày tỏ sắc mặt cho Ly tỷ nhìn, tỏ vẻ hậm hực cho ai nhìn cơ chứ…. Bé tí mà đã có nhiều tâm tư rồi…. Mà cái con nhỏ đáng ghét nào kia ???? Dám ăn nói thế với LY tỉ của ta cơ chứ … Tên Cảnh Lê là cái gì cơ chứ??? Làm sao so với Địch vương được cơ chứ, chỉ cái tính chưa cưới Ly tỷ vào nhà mà đã lấy đồ của chị không trả tiền, hơn nữa lại còn qua lại với con nhỏ DIệp Oánh kia chứ, luôn tỏ không ra thích Diệp Ly …. thế mà cầm đồ của Ly tỉ không thấy ngại ….. Hừ hừ….

  20. haiz con nảo con nào bị điên mà đi chọc tới Diệp Ly vậy không biết. Cái gì mà Cảnh Lê ca ca không phải cũng bị Diệp Ly xử đẹp tới mức phải ói tiền ra trả sao nhỏ này chưa thấy quan tài chưa thấy sợ mà

  21. con nhỏ nào tự tìm đường chết đấy nhỉ? đúng là ngực to não phẳng ấy mà, (ko biết có ngực to ko nữa) bị Lê vương từ hôn thì đã sao, dù gì cũng sắp là vương phi của Định vương cơ mà, ko quyền nhưng cũng có thế, bay đặt chê cười người ta, đồ ngu ngốc

  22. Cái đoạn cuối ai nói chuyện mà chói tai thế nhỉ?.
    Công nhận phụ thân của Diệp Ly tỷ ik như heo á con cái gì mà ghê quá thứ nữ thiếp thất tùm lum tùm la đúng là đầu óc chứa nhìu hoocmon nên có 1 đám con cũng không kém (Trừ Diệp Ly tỷ nha) cũng may Diệp ly ty giống bên ngoại nhìu hơn không thì tiêu rồi Diệp San mới tý đầu tuổi mà đã suy nghĩ tướng lai tính toán này nọ lớn lên không biết sẽ là cái dạng gì đây.

    Đắng lòng cho nữ nhân thời cổ đại quá.

  23. Mấy con điên này cứ thích cắn loạn mà! Ly nhi a, sao hiền quá vậy? Con nít thì con nít, nhưng mở mồm là cắn ng khác ko tha thì phải đánh mạnh vào mới dc

  24. Mụ Diệp Oánh này là ai chứ dám xem thường ng khác nhìn mình đi có hơn DL k mak so vs đo thua xa một khoảng, dù j thì cũng là thứ nữ con vk lẻ thôi kên mặt vs ai chứ. Lại thêm một con mụ tự kỉ nữa chưa thấy ng mak đã nghe tiếng đúng là k có gia giáo. Tks tỷ nhìu nhìu

  25. Con mắm thúi nào lại muốn kiếm chuyện với Diệp Ly đây? Chắc Diệp Oánh ở đây chuẩn bị ăn nhục nữa.
    Thanks

  26. Diệp san này đúng là khôn vặt,trộm gà k đc còn mất nắm gạo,he2,k biễt câu này dùng thế có đúng k nhỉ.cuộc sống của thứ nữ ở pkiến đúng là k dễ dàng,chỉ là tùy tâm tư mỗi người thôi.

  27. Đúng là làm ơn mắc oán, toàn những bọn lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử, Ly tỷ nói làm gì cho phí hơi.
    Thật đúng là thêm con “trốn trại” ra phát ngôn câu cuối làm tụt hết cảm xúc

  28. Hồng Nhung Thị Phạm

    đấy,nhìn anh nhà ta chiều chị nhà lại có lòng thế cơ mà.bộ y phục của DO làm sao sánh đc,nói chung là 2 thứ nữ làm nền cho DO còn DO cũng chỉ làm nền đc cho DL thôi =))
    đấy,gato đi,thằng Lê vương có tặng j cho mi ko hả DO =)) lại còn sớm tự mãn =))
    Diệp San nếu đáng yêu tí ta còn thích,nhưng kiểu háo thắng lại hay nịnh nọt mẹ con DO ta cũng chẳng ưa nổi.
    mà còn bé tí,13 tuổi đã tâm tư như thế rồi.haiz..

  29. không biết nhân vật nào xuất hiện cuối cùng đây? ko biết có yêu đơn phương tên le vương siêu cấp mặt dày ko nữa?

  30. Cho con oánh nhi kia chừa cái tật đi ha ha đọc mak zui dễ sợ ai biểu đi bám theo tên mặc cảnh lê đó lm chj nak mak ngay cả một món quà cũng k koa đâu bằng ly tỷ có đồ tốt như thế chứ không biết câu cuối cùng của chương là ai ns ha

  31. Độc cô nương

    soc nang nha,moi 13 thoi ma da lo chuyen cuoi chong roi,k pai la wa som chu.neu noi vay hi minh thanh co co roi ao,that the tham ak.co ma con nao hach dich lai to mom vay

  32. chiếm được người đẹp rồi thì bỏ phế , công nhận LV xấu tính dễ sợ, khi yêu thì chiều chuộng, sắp cưới thì bỏ mặc.
    có bộ y phục mà cũng so đo, DO này rảnh quá hay sao ak
    chỉ là xe ngưạ thui mà cũng chia ra các đằ̀ng cấp khác nhau. Đúng là địa vị khác nên đãi ngộ k̀hác mà

  33. Vân Đạm Phong Khinh

    K biết nhỏ xấu xa nào lên tiếng nữa
    Mà cả con nhỏ lục tiểu thư xấu tính kia chứ
    Thật đáng ghét mà

  34. Việt Anh Vịt

    Ai phun câu cuối cùng thế, đồ bại não, nghĩ ai cũng như mấy ng não ngắn vây quang cái tên vưing gua nát kia s hả

  35. Con mặt ngựa chốt câu cuối cùng kia là ai vậy. Muốn ăn cây chốt vào mặt lắm sao. Loại người pử giữ cốn này gây chuyện sinh sự thì k khôn ngoan chút gì đâu. Đừng tưởng bản thân mình thế mà hay

  36. Nói thật ta mà là Ly tử chắc ta nổj đjên mất. Ngta thật lòg quan tâm khuyên nhủ thì khôg nghe, tỏ vẻ oán hận j chứ. Làm ng thì phảj bjết mình là ai. Xí lạj có thêm kẻ đág ghét nào thế khôg bjết

  37. đang nghe mấy vị tiểu thư tự giới thiệu nghe mát lòn lắm … tự nhiên có con mụ nào phun ra câu cuối.. hên không đúng lúc đang ăn cơm, uông nước… nếu không chắc sặc… phun vô máy tính hết qá :((

  38. đang nghe mấy vị tiểu thư tự giới thiệu nghe mát lòng lắm … tự nhiên có con mụ nào phun ra câu cuối.. hên không đúng lúc đang ăn cơm, uông nước… nếu không chắc sặc… phun vô máy tính hết qá :((

  39. Đúng là hoàn cảnh tạo nên con người, khi mà sống trong một môi trường xung quanh toàn là sự tranh đấu thì buộc con người ta phải lo nghĩ nhiều hơn, thủ đoạn nhiều hơn. Có phần thấy tội nghiệp cho Diệp San, tuy chỉ mới có mười mấy tuổi đầu đã phải lo lắng làm cách nào để bình yên qua ngày, lo lắng lấy lòng con gái chủ mẫu là Diệp Oánh. Còn về phần DL, nàng thấu hiểu Diệp San và thông cảm cho nàng ta. Chớ gặp ta là ta đã chửi nhỏ đó té tát rồi, nhỏ mà bày đặt hỗn!

  40. Đến Hồng Môn Yến rồi, cái mụ Diệp Oánh đúng bị ảo tưởng nặng, mà đáng đời, theo đuổi thằng cha Cảnh Lê làm chi, mấy năm làm cái đuôi, cũng đâu được thằng chã tặng món quà nago. Thấy Diệp Ly không, chưa từng gặp mặt nhau nhưng ảnh đã ra tay cực kỳ phóng khoáng, tặng quà thượng hạng để chỉ đi dự hội thôi. Đáng đời, bởi vạy cha Cảnh Lê đó bỏ Diệp Ly cũng chã cần ;))

  41. Vâng lại là chế nào lại thích gây chuyện thế ah?haizzzz muốn yên tính cũng khó ah.
    Muk Diệp San trẻ con thật í, mới 13 tuổi mà đã nghĩ lấy chồng này nọ như kiểu mai phải cưới luôn vậy, chả bù cho ta năm 13 tuổi ờ thì vẫn nghĩ sau này cưới được người nào nhỉ nhưng muk đến giờ già roài muk vẫn chưa chống lấy đây haizzzz ;53
    Cảm ơn các nàng nha ;55

  42. Ha ha, trang phục và trang sức Định Vương mau cho Diệp Ly chọc mù mắt Tứ tiểu thư nha. Đó xem đi, nàng ta cứ bám theo Lê vương, xem xem Lê vương có tặng nổi cho nàng ta cái gì chưa, hay là toàn tìm cách bòn rút của nhà gái.

  43. Diệp Oánh còn hy vọng hão huyền kẻ keo kiệt Lê vương tặng đồ cho ả. Chưa lấy mà đã mặt dầy đến cửa tiệm nhà vợ mua quỵt thì sao có tâm tư tặng đồ. Chỉ sợ lấy xong của hồi môn cũng bị bòn rút hết sạch. Định vương cũng có hoa đào sao?

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: