Tình Bất Yếm Trá – Chương 61 + 62

12

Chương 61: Cùng giường

Edit: Leticia

Ôn Tửu vừa thấy vẻ mặt của anh, liền biết anh muốn mình ở lại chăm sóc anh. Anh bị thương tay phải xác thực là rất bất tiện, lại là do cô đẩy ngã mà bị thương, cho nên về tình về lý cô đều không thể không ở lại chăm sóc. Sở dĩ do dự là vì phòng ở Lục Nhân Các đều là căn phòng nhỏ, phòng của Yến Luật cũng chỉ có một chiếc giường, nếu ở lại trong phòng anh, đương nhiên phải “cùng giường chung gối” với anh. Vừa nghĩ tới lần kinh nghiệm từng ngủ cùng kia, Ôn Tửu còn có chút xấu hổ.

“Vậy anh chờ em chốc lát, em về tắm rửa xong lại tới đây.”

Yến Luật nói: “Em mang các thứ đến đây rồi tắm luôn ở phòng tắm nhà anh cũng được.” Như vậy thật tốt, ừ, nếu có thể tắm chung thì còn tốt hơn nữa.

“Như vậy rất phiền. Em sẽ đến nhanh thôi, anh chờ em một lát là tốt rồi.”

Ôn Tửu trở về tắm rửa xong, lấy mấy thứ như điện thoại di động, chìa khóa, trực tiếp mặc áo ngủ, bên ngoài choàng một chiếc áo bông rồi đến nhà Yến Luật. Yến Luật nhìn thấy cô, liền cười cười.

Cũng không biết là chính mình nghĩ nhiều hay không, Ôn Tửu cảm thấy nụ cười của anh vô cùng có hàm ý, long lanh như tỏa sáng vậy.

“Không còn sớm nữa, anh mau tắm rửa rồi đi ngủ đi.” Ôn Tửu lập tức đi vào phòng vệ sinh, tùy ý đánh giá một chút, phát hiện bồn rửa mặt và bồn cầu đều mới tinh.

Nghĩ đến Yến Luật vì mình mà phải tốn công tốn sức thuê phòng, Ôn Tửu không kìm lòng nổi mà cong khóe miệng lên, trong lòng thật ngọt ngào.

Cô cầm lấy bàn chải đánh răng, bóp kem đánh răng, đang muốn gọi Yến Luật lại đây. Vừa ngẩng đầu thì thấy ở trong gương, Yến Luật đã đứng ở cửa phòng vệ sinh. Vóc dáng cao to, như sắp đụng vào khung cửa của phòng vệ sinh.

Ôn Tửu cười cười với Yến Luật trong gương: “Em giúp anh lấy kem đánh răng rồi, lại đây đánh răng đi.”

Yến Luật đi đến phía sau Ôn Tửu, buồng vệ sinh nho nhỏ lập tức giống như là bị lấp đầy. Yến Luật rất thản nhiên đưa ra yêu cầu: “Em đánh cho anh đi, anh không đánh được bằng tay trái.”

Chuyện giúp người khác đánh răng này, Ôn Tửu rất muốn nói cô không biết. Yến Luật cúi đầu nhìn cô, tỏ vẻ chỉ cần cô nói ra chữ không, liền lập tức lên án cô.

Ôn Tửu đành phải để bàn chải đánh răng tới bên miệng anh, thời điểm cho vào miệng anh, vừa muốn cười, vừa cảm thấy thú vị. Yến Luật cao ráo, cô lại không thuận tay, kết quả không cẩn thận chọc bàn chải đánh răng vào lợi Yến Luật.

Yến Luật vốn muốn hưởng thụ chút mùi vị được cô “chiều chuộng”, nhưng thế này thì còn không bằng tự thân dùng tay trái, tiếp nhận bàn chải từ tay cô, thở dài: “Anh tự mình đánh đi.”

Ôn Tửu vội đưa nước cho anh, giúp anh súc miệng, sau đó hỏi: “Khăn nào là khăn rửa mặt?”

“Màu trắng.”

Ôn Tửu kéo xuống đưa cho anh, Yến Luật lau nước ở cằm, thản nhiên nói: “Tắm rửa thì làm sao bây giờ?”

Ôn Tửu ngẩn ra, đúng vậy a, chuyện này thì xử lý thế nào?

Yến Luật nhìn cô, thấp giọng nói: “Nếu không, em giúp anh tắm?”

Ôn Tửu nóng bừng mặt lên, lập tức nói không.

Yến Luật giơ tay phải bị thương nói: “Vậy em nói làm sao bây giờ, anh bị như thế này ngay cả cởi quần áo cũng không làm được.”

Ôn Tửu đỏ mặt nói: “Hôm nay anh bị thương, nên đừng tắm nữa.”

“Được, cho dù hôm nay không tắm, chẳng lẽ anh luôn không tắm? Vết thương này dù thế nào cũng phải dưỡng một tuần mới khỏi đi?” Yến Luật xoay người bình tĩnh nhìn Ôn Tửu, “Một tuần không tắm rửa em cảm thấy có cảm giác gì?”

Đối với người mắc bệnh sạch sẽ như anh thì một tuần không tắm rửa chỉ sợ sẽ điên mất, nhưng bảo cô tắm rửa cho anh thì cũng quá khó xử cô rồi, ở trong đầu cô tưởng tưởng đến hình ảnh tắm rửa cho anh, lập tức tim đập thình thịch, mặt bắt đầu nóng lên.

“Không được không được, anh vẫn nên tự mình tắm đi.”

Mặt Ôn Tửu đỏ ửng lên, nở rộ tươi tắn xinh đẹp, đoạt mất hồn người. Khó có khi nhìn thấy biểu cảm xấu hổ túng quẫn của cô, sao Yến Luật có thể dễ dàng buông tha, cúi đầu nói ở bên tai cô: “Anh đã từng nhìn em… Chẳng lẽ em không muốn báo thù?”

Ôn Tửu đỏ mặt trừng mắt lườm anh: “Không muốn.”

Yến Luật như cười như không: “Cơ hội báo thù tốt như vậy, chẳng lẽ em muốn bỏ qua?”

“Yến Luật.” Rốt cục Ôn Tửu thẹn quá thành giận, bão nổi rồi, khuôn mặt trái xoan xấu hổ đỏ bừng lên.

Yến Luật mỉm cười nhìn cô, rốt cục có cảm giác hãnh diện. Thật vất vả, cuối cùng đã tìm được cơ hội đùa giỡn cô một lần.

Anh giơ cánh tay cuốn băng gạc lên, chậm rì rì nói: “Dù sao tay là do em làm bị thương, em phải chịu trách nhiệm.”

Ôn Tửu hung dữ nói: “Em giúp anh cởi quần áo, còn tự anh tắm. Chỉ cần giơ tay phải lên, không đụng tới nước là được rồi.”

“Được rồi, em giúp anh cởi quần áo.” Yến Luật lập tức giống hoàng thượng, dang hai tay ra, kiêu căng hếch cằm, thoang thả chờ cung nữ xinh đẹp hầu hạ.

Ôn Tửu duỗi tay cởi cúc áo lông của anh, cẩn thận kéo tay áo ở bên tay phải của anh xuống, sau đó khoác áo lên khuỷu tay, rồi lại cởi cúc áo sơ mi.

Cô thầm nghĩ, coi như là đàn ông thấy ở trong bể bơi là được, hơn nữa lại là bạn trai của mình, dù sao nhìn thân thể anh cũng là quang minh chính đại, lý lẽ chính đáng nên kiên trì cởi cúc áo sơ mi.

Áo sơ mi là áo sát người, ngón tay Ôn Tửu không thể tránh né đụng tới thân thể anh, độ nóng dường như theo khe hở quần áo truyền ra, theo từng nút từng nút bị cởi bỏ, mặt cô cũng càng ngày càng hồng. Cuối cùng khi cởi đến nút áo ở dưới cổ, ánh mắt cô dừng ở hầu kết của anh, rõ ràng thấy hầu kết của anh nuốt một cái, sau đó, hơi thở của anh bắt đầu trở nên dồn dập.

Vào giây phút lộ ra da thịt thân thể, Ôn Tửu cảm thấy tim mình đập thình thịch loạn lên.

Yến Luật có bề ngoài tuấn tú đẹp đẽ, nhưng thân thể lại rất rắn chắc khỏe mạnh, cơ bắp đẹp mà không thô, tràn ngập cảm giác mạnh mẽ tốt đẹp, đường cong đẹp giống như pho tượng. Cô thật sự là nhịn không được muốn vuốt ve một chút.

Buồng vệ sinh nho nhỏ, quả thực tràn ngập dụ hoặc khiến người ta rối loạn tinh thần. Cô khoác áo sơ mi lên cánh tay, rồi xoay người muốn đi ra ngoài.

Yến Luật giữ cổ tay cô lại: “Phía dưới.”

Ôn Tửu vừa nghe liền đỏ mặt, hung hăng nhéo hông anh một cái.

Yến Luật hít vào một hơi: “Anh nói là dây lưng phía dưới, em nghĩ đi đâu đấy?”

Ôn Tửu càng lúng túng hơn, lung tung cởi bỏ thắt lưng da của anh.

Yến Luật vẫn không buông tay, Ôn Tửu nghĩ đến anh còn muốn tiếp tục bảo cô cởi quần, lúng túng nói: “Còn lại, tự anh cởi đi.”

Yến Luật hậm hực nói: “Em không định khen anh hai câu?” Dáng người tốt như vậy, thế mà cô vẫn giữ im lặng, đúng là có mắt không tròng.

Ôn Tửu buồn cười trừng mắt với anh: “Ừ, dáng người của anh đẹp hơn nhiều so với khi còn bé. Hài lòng chưa?”

“Không hài lòng.”

“Hoàn mỹ không khuyết điểm, hài lòng chưa?”

“Cũng chưa hài lòng.”

Chiếc quần đã tháo dây lưng mắc lỏng lẻo ở eo Yến Luật, lộ ra cơ bụng rắn chắc mà xinh đẹp, Ôn Tửu nhìn thoáng qua, nhanh chóng rời mắt, nhưng Yến Luật lại cầm lấy tay cô đặt lên trên cơ bụng của anh.

Ôn Tửu cuống quít rút tay ra, chạy trốn ra khỏi buồng vệ sinh, vừa không cẩn thận, suýt chút nữa đụng vào cửa. Phía sau vang lên tiếng cười, Ôn Tửu ảo não vắt quần áo của Yến Luật lên trên sô pha, sau một lúc lâu mới bình tĩnh trở lại, hừ, thế mà lại bị anh đùa giỡn, thật sự là đáng giận.

Một lát sau, Yến Luật mở cửa buồng vệ sinh ra: “Giúp anh mang đồ ngủ lại đây.”

Ôn Tửu đi vào phòng ngủ, thấy đầu giường của anh có một bộ đồ ngủ, liền cầm lấy đưa cho anh, Yến Luật đứng ở phía sau cửa, Ôn Tửu vừa nhìn thấy thân thể anh, lập tức cảm thấy như tiếp xúc với điện, nhanh chóng rời ánh mắt.

Cơ ngực mang theo bọt nước, khêu gợi muốn chết, thật sự là làm cho tim người ta đập thình thịch.

Yến Luật mặc áo ngủ đi ra, dùng tay trái cầm khăn mặt lau tóc ướt sũng.

Ôn Tửu hỏi: “Có máy sấy không? Nếu không có để em về nhà lấy.”

“Ở ngăn kéo phía dưới ti vi.”

Ôn Tửu mở ngăn kéo phía dưới ti vi ra, lấy máy sấy. Yến Luật ngồi ở bên cạnh cô, Ôn Tửu cũng không dùng lược, lấy ngón tay chải vuốt tóc anh, Yến Luật ngồi vắt chéo đôi chân dài, ra dáng cực kỳ hưởng thụ.

Yến Luật lấy máy sấy khỏi tay cô, thấp giọng nói: “Chúng ta đi ngủ đi.”

Một câu đơn giản như vậy đã khiến mặt Ôn Tửu đỏ lên. Tóc Yến Luật xoã tung, gương mặt tuấn tú, thật sự là đẹp đến khiến người ta rung động, sạch sẽ trong sáng, đôi mắt rất sáng, tất cả bên trong đều là cô, chỉ có cô.

Yến Luật dắt tay cô đi vào phòng ngủ.

Ôn Tửu cởi áo bông bên ngoài, Yến Luật vừa thấy áo ngủ trên người Ôn Tửu, liền tiếc nuối thật sâu vì thời tiết và mùa lúc này. Áo ngủ mùa đông căn bản chính là quần áo ở nhà, tay áo dài, hơn nữa kiểu dáng bảo thủ, chẳng khác gì áo ngủ dành cho nam giới, dáng người đẹp của Ôn Tửu bị bao bọc cực kỳ kín đáo, chỉ có vòng eo yểu điệu được quần áo rộng thùng thình tôn lên, ngược lại càng lộ ra đường cong uyển chuyển, khiến người miên man bất định.

Ôn Tửu vừa thấy anh nhìn chằm chằm ngơ ngẩn, không hiểu lại đỏ bừng mặt, xốc chăn lên nằm vào.

Vào trong chăn, Yến Luật liền dán sát người vào cô, vừa muốn ôm cô, đột nhiên phát hiện tay phải bị thương, không thể thỏa thích, đành phải hậm hực gác chân lên trên đùi Ôn Tửu.

Ôn Tửu đẩy cái chân dài của anh ra, sẵng giọng: “Thật nặng, mau tránh ra.”

Yến Luật ung dung nói: “Quen là tốt rồi. Dù sao về sau em sẽ quen.” Ngụ ý, về sau cả đời đều phải ngủ cùng nhau như thế này.

Ôn Tửu bất đắc dĩ, đẩy anh nói: “Tắt đèn đi.”

Yến Luật không chịu tắt: “Để anh nhìn em.”

“Không phải là anh đã nhìn cả tối rồi sao?”

“Anh muốn nhìn ở chỗ này.” Ngón tay Yến Luật chạm vào ngực cô. Trong áo ngủ mềm mại, không có nội y. Theo bản năng Ôn Tửu hất tay anh ra, Yến Luật khoa trương kêu thảm thiết.

“Đụng tới miệng vết thương rồi hả?” Ôn Tửu vội vàng ngồi dậy xem tay anh.

Yến Luật lập tức quay lưng lại, không trả lời.

Ôn Tửu lắc lắc vai anh, “Anh tức giận? Em không cố ý. Ai bảo anh lộn xộn.”

Yến Luật không nhúc nhích, cũng không chịu xoay người, xem ra là rất tức giận. Ôn Tửu đành phải hôn hai má anh, nhẹ giọng dỗ anh: “Đừng nóng giận, em nói xin lỗi rồi mà.”

“Không thể sờ bạn gái một chút sao?”

Ôn Tửu lúng túng rồi, sau một lúc lâu mới đỏ mặt nói: “Vậy, anh sờ một chút thôi nhé.”

Yến Luật thu được toàn thắng, lúc này mới xoay người. Bàn tay đặt ở chỗ mình nhớ nhung rất lâu rồi, mềm mại đầy đặn trong lòng bàn tay quả thực khiến người ta không thể tự kiềm chế. Đến tận đây, tình hình càng không thể cứu vãn … Hoàn toàn mất đi khống chế. Ôn Tửu hối hận không thôi, luống cuống tay chân muốn đẩy anh ra, lại không dám lộn xộn sợ đụng tới tay phải của anh, thoáng chốc, nơi nơi thất thủ.

Yến Luật vận sức chờ phát động, hỏi: “Có thể sao?”

Ôn Tửu bối rối trả lời: “Em còn chưa chuẩn bị xong.”

“Vậy bao lâu em mới có thể chuẩn bị xong?” Đôi mắt của Yến Luật sáng như của báo tuyết, khiến Ôn Tửu không có lực chống đỡ.

Chương 62: Cầu hôn (1)

Edit: Leticia

“Em không biết.”

Tuy rằng cô rất thích anh, nhưng dù sao chưa bao giờ trải qua, thực rất sợ hãi loại chuyện này, theo bản năng cứ muốn kéo dài việc này, hơn nữa cô tạm thời còn chưa có ý định kết hôn, cảm thấy cứ duy trì hiện trạng như vậy, yêu đương với anh đã rất thỏa mãn rồi.

Nhưng Yến Luật lại thấy căn bản không đủ. Ôn Tửu trả lời như thế khiến anh cảm thấy sốt ruột, quả thực là cảm giác xa xa không có kỳ hạn.

“Anh rất vội.” Anh lôi kéo tay cô, đặt tay cô ở dưới thân, Ôn Tửu cảm giác như tiếp xúc với điện, vội vàng rút tay về. Tiếng hít thở dồn dập mà nhẫn nại của Yến Luật táp vào gương mặt cô, khiến lòng cô rối bời.

Hai người thở dốc quấn quít lấy nhau. Yến Luật cắn môi cô, uy hiếp: “Nói mau, bao lâu?”

“Lúc kết hôn.”

Trước mắt Yến Luật tối sầm, liền nói ngay: “Vậy ngày mai đi kết hôn.”

Mặt mày Ôn Tửu cong cong nhìn anh cười: “Trong ba năm em không muốn kết hôn.”

Suýt chút nữa Yến Luật phun ra một búng máu, nghiến răng nghiến lợi nói: “Ba năm, em muốn anh nghẹn chết sao?”

Ôn Tửu bỡn cợt cười: “Trước đây mọi người đều là như thế, kết hôn mới động phòng hoa chúc. Mấy ngàn năm cũng chưa thấy có người nào vì chuyện này mà nghẹn chết. Yên tâm đi, anh sẽ không nghẹn chết đâu.”

“Trước đây người mười bảy mười tám đã kết hôn rồi.”

Ôn Tửu bật cười: “Cũng đúng, anh đã từng này tuổi rồi.”

“Em dám ghét bỏ anh?” Yến Luật hừ một tiếng, thân thể trầm xuống.

Mắt thấy anh muốn làm thật sự, Ôn Tửu vội vàng nói: “Nếu anh còn lộn xộn nữa, em sẽ về đi ngủ. Rõ ràng là anh muốn em ở lại chăm sóc anh. Nhưng em thấy anh khỏe như vâm ý, căn bản không cần chăm sóc.”

Yến Luật chỉ nói mạnh mồm thế thôi chứ không thật sự dùng sức mạnh, đành phải kìm nén ham muốn sắp không khống chế được, trượt xuống khỏi người cô.

Ôn Tửu nghe tiếng hít thở của anh, cũng biết anh nhẫn nhịn rất vất vả, nhẹ giọng nói: “Ngủ đi, ngày mai còn phải đi làm đấy.”

Đêm nay, hai người đều không được ngủ ngon. Một người liều mạng quấn quít như bạch tuộc, một người liểu mạng hất tay dài chân dài của đối phương ra.

Yến Luật có thói quen dậy sớm để tập thể hình, cứ đến thời gian đó liền tỉnh giấc, nhưng bởi vì tay bị thương, hơn nữa ôn hương nhuyễn ngọc ôm đầy trong ngực, cũng không cam lòng rời giường, thừa dịp Ôn Tửu còn chưa tỉnh, vươn tay vào trong áo ngủ của cô.

Bởi vì chiến đấu hăng hái với anh đến hơn nửa đêm, lúc này Ôn Tửu ngủ rất say, mê man mở trừng mắt, cảm thấy trên người cứ như là có một con sâu róm bò trên người, cô nhắm mắt lại đảo tròn mắt, vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, cho đến tận khi con sâu kia đi đến đùi, rốt cục cô cũng tỉnh, sau đó liền đối diện với đôi mắt sáng bức người.

Trong nháy mắt Ôn Tử đỏ bừng mặt, hung dữ túm tay anh từ trong quần áo cô ra. Cô hất mái tóc dài, vẻ mặt mê mang trợn trừng mắt lại xấu hổ, bộ dạng đó có một phen hương vị đáng yêu khác. Yến Luật nhìn lại cảm thấy lòng ngứa ngáy khó nhịn, vốn buổi sáng đã dễ dàng kích động, lúc này lại càng không thể nhịn được nữa, nhào lên trên người cô rồi giở trò một phen, cuối cùng phát hiện, nhìn như được tiện nghi, thật ra càng khốn khổ, còn phải tự dập lửa do chính mình đốt lên.

Ôn Tửu nhìn vẻ mặt nghẹn khuất của anh, không khỏi buồn cười.

Yến Luật phẫn nộ xuống giường, mở tủ quần áo ra, cầm một bộ quần áo mới từ trong đó ra, nói với Ôn Tửu: “Em giúp anh thay quần áo đi.”

Anh đứng ở trước giường, Ôn Tửu quỳ gối trên giường, cởi cúc áo ngủ, tuy rằng tối hôm qua đã làm một lần, nhưng cô vẫn cảm thấy có chút không được tự nhiên, ngượng ngùng nhìn thân thể anh. Sau khi vội vàng cởi áo ngủ, liền mặc áo sơ mi vào cho anh, cài cúc áo.

Yến Luật không hề chớp mắt nhìn gương mặt cô, thật vừa lòng nhìn da thịt trắng nõn như tuyết chậm rãi nhiễm lên một tầng màu hồng nhạt, ánh mắt trong veo cũng mang theo ngượng ngùng. Hình ảnh xinh đẹp như vậy tự nhiên càng khiến anh nhiệt huyết sôi trào, anh bổ nhào lên người Ôn Tửu, đặt cô ở dưới thân.

“Ba năm sau mới kết hôn, anh không chờ được.”

Ôn Tửu không nghĩ tới sáng tinh mơ anh lại nói chuyện này, vội đẩy mặt anh ra, “Để nói sau đi, nếu không sẽ đi làm muộn đấy.”

“Tay khỏi rồi thì làm chuyện kia, được không?” Ánh mắt Yến Luật sáng quắc nhìn chằm chằm cô, như là một con diều hâu nhìn chằm chằm vào con chim bồ câu nhỏ. Ôn Tửu muốn đưa anh đi làm trước, sau đó mình mới có thể đi tới công ty, vốn thời gian đã gấp gáp, anh còn không nhanh không chậm lằng nhằng với cô như vậy. Anh là ông chủ, đến muộn cũng không sao cả, nhưng cô là người làm công, tuy rằng là quản lí, nhưng như vậy thì càng phải làm gương.

“Trở về nói sau, nhanh chút không còn kịp rồi.”

Yến Luật tạm thời buông cô ra. Ôn Tửu vội đứng lên, cầm di động, chìa khóa rồi đi ra khỏi phòng ngủ, quay đầu nói: “Em trở về nấu cơm, anh thu dọn xong rồi đến ăn cơm, sau đó em đưa anh đi làm.”

Sau khi trở về Ôn Tửu chuẩn bị bữa sáng xong xuôi rồi, Yến Luật cũng thu dọn xong, tuy rằng một đêm ngủ không ngon, nhưng anh trời sinh dáng người đẹp, vừa vận đồ âu màu xám bạc lập tức trông sáng láng, anh tuấn tuấn lãng.

Hai người cùng nhau ăn cơm, Ôn Tửu lái xe đưa anh đến công ty. Đến nơi, Yến Luật tháo dây an toàn, lại vòng qua cửa xe bên Ôn Tửu.

Ôn Tửu nghĩ đến anh có chuyện muốn nói, liền quay cửa kính xe xuống, “Làm sao vậy?”

Yến Luật cúi người xuống, rồi là một nụ hôn thật dài.

Trong lòng Ôn Tửu vừa ngọt ngào vừa ngượng ngùng, đây chính là ở trước cửa tòa nhà của công ty, bao nhiêu người đi làm đều nhìn đây này.

“Được rồi anh mau vào đi thôi, em bị muộn rồi.”

Yến Luật hừ một tiếng, “Là anh quan trọng hay là đi làm quan trọng?” Vốn muốn để cho cô đi rồi, nhưng lại trả thù bằng một nụ hôn dài nữa, lúc này mới thả người.

Ôn Tửu vội vàng lái xe đi tới công ty. Công ty của hai người một đông một tây, chạy một vòng lớn như vậy, lại thêm kẹt xe, tuy rằng rời nhà rất sớm, nhưng vẫn đến công ty muộn nửa tiếng. Ôn Tửu nghĩ, vẫn cảm thấy Yến Luật về ở dinh thự Khuynh Thành thì tốt hơn. Như vậy tiện đường hơn, thêm nữa trong nhà anh nhiều phòng, cô sẽ không phải chen chúc trên một cái giường với anh nữa, nếu cứ tiếp tục như thế này, thật sự là “Hiểm nguy liên tiếp”.

Lúc nghỉ ngơi giữa trưa, Ôn Tửu nghĩ đến tay phải Yến Luật không tiện dùng đũa, liền gọi điện thoại tới, quan tâm vấn đề ăn cơm của anh.

Yến Luật nói: “Dùng tay trái cầm thìa tùy tiện ăn hai miếng, hừ, em cũng không thèm quan tâm đến anh.”

Giọng nói u oán này suýt chút nữa khiến Ôn Tửu bật cười, cô dịu dàng nói: “Buổi tối em mời ăn tiệc bù lại nhé?”

“Anh đã đặt bàn ở Quỳnh Lâu rồi, tan tầm em đến đón anh đi.”

Quỳnh Lâu là một nhà hàng Tây hạng sang trong thành phố, nằm trên tầng cao nhất của tòa nhà Kim Khê, tên nhà hàng lấy từ câu thơ của Tô Thức:

Rắp định cưỡi mây lên đến

Chỉ sợ lầu Quỳnh điện ngọc

Cao ngất lạnh lùng sao.” (*) Nơi này luôn luôn đắt hàng, chỗ phải đặt trước từ sớm, nhà hàng hình tròn, có thể nhìn ra xa toàn bộ cảnh đêm của thành phố Z.

[(*) Trích từ bài từ ‘Thủy điệu ca đầu’ (do Nguyễn Chí Viễn dịch) của nhà viết từ nổi tiếng thời nhà Tống Trung Quốc Tô Thức (Tô Đông Pha)]

Tan tầm, Ôn Tửu đi đón Yến Luật, đi về hướng hồ Kim Ba, đến tòa nhà Kim Khê, đỗ xe xong xuôi, hai người vào thang máy. Trong gương chiếu rọi ra hình bóng hai người, Yến Luật ôm vai Ôn Tửu, chỉ vào gương nói: “Em xem, ngoại trừ anh, em còn có thể tìm được người đàn ông nào xứng đôi với em hơn sao?”

Ôn Tửu bật cười, “Anh còn có thể đỏm dáng hơn được sao?”

Yến Luật hừ nói: “Rõ ràng chính là sự thật.”

Ra khỏi thang máy, có một bồi bàn mặc đồ âu đi giày da dẫn hai người vào nhà ăn. Đập vào mắt là cảm giác lộng lẫy đẹp đẽ, trên nóc nhà mắc chằng chịt các loại đèn treo như là bầu trời sao lấp lánh, từng chỗ ngồi đều đặt hoa tươi kiều diễm ướt át, tiếng đàn thanh u như có như không, giống như từ bầu trời đêm xa xôi vọng tới.

Bình thường người tới nơi này ăn cơm cũng không nhiều, một là do giá tiền quá đắt, hai là phải đặt bàn sớm, nơi này thích hợp nhất cho những đôi tình nhân, hôm nay kỳ quặc là trong nhà ăn lại không có người khách nào khác, chỉ có hai người Ôn Tửu và Yến Luật.

Ngay từ đầu Ôn Tửu còn tưởng rằng là vẫn còn sớm, nhưng sau khi thấy ăn sắp xong, vẫn không thấy có người nào nữa, cô mới cảm thấy có điểm không thích hợp, chẳng lẽ là Yến Luật bao tất cả nhà hàng?

Nhưng nhìn vẻ mặt của anh lại không giống, biểu cảm trên khuôn mặt tuấn tú rất bình tĩnh. Cho dù không phải cuối tuần, ít khách hơn, nhưng không đến mức không có khách khác đến a, Ôn Tửu nhịn không được hỏi: “Sao hôm nay lại không có người, không phải là anh bao hết nhà hàng chứ.”

Yến Luật thản nhiên ừ một tiếng, đưa qua một ánh mắt “giờ em mới biết”.

Ôn Tửu càng cảm thấy kinh ngạc, giật mình nhìn Yến Luật, tim bắt đầu nhảy bịch bịch, anh muốn làm gì?

Chẳng lẽ là cầu hôn? Nhưng nhìn anh bình tĩnh thong dong như thế, cũng không giống a. Hơn nữa cơm cũng ăn xong rồi, anh cũng không tỏ vẻ gì, ít nhất hẳn là phải có một bó hoa hồng và nhẫn chứ.

Lúc này, bồi bàn bưng lên một suất bánh ngọt xinh xắn rất độc đáo.

Đồi núi màu xanh nhạt dùng kem trà xanh làm thành, được vây quanh bởi hàng rào các quả đào vàng, mặt trên điểm các quả anh đào nhỏ tinh xảo đặc sắc, mấy màu sắc này phối hợp với nhau, quả thực là tươi ngon đáng yêu, đẹp đẽ đến mức khiến người ta không đành lòng ăn mất.

Yến Luật nở nụ cười yếu ớt, đưa tình ẩn tình nói: “Em nếm thử kem trà xanh ở đây đi, mùi vị vô cùng ngon, chỉ có một phần, không có phần thứ hai.”

Ôn Tửu cười gật đầu, chọn ăn anh đào, dỡ bỏ hàng rào đào vàng, ăn xong rồi đẩy phần đồi chè đến trước mặt Yến Luật, “Anh ăn đi.”

Yến Luật ngẩn ra: “Sao em không ăn?”

Ôn Tửu cười cười: “Em vừa có kinh nguyệt, không thể ăn lạnh.”

Yến Luật thay đổi sắc mặt, đờ đẫn nhìn Ôn Tửu, tỏ vẻ sắp hộc máu.

Ôn Tửu nhẹ giọng nói: “Anh ăn đi.”

“Anh không ăn.”

Yến Luật hít vào một hơi, ngoắc gọi bồi bàn.”Đóng gói kem này lại.”

Còn muốn đóng gói một phần kem? Ôn Tửu nhíu mi, quý công tử vung tiền như rác không tiết kiệm đến mức như vậy a. Hơn nữa bồi bàn cũng tỏ vẻ rất kỳ quái nhìn Yến Luật.

Ôn Tửu thản nhiên cười: “Thôi đi, đóng gói mang về còn không chảy thành nước sao.”

Bồi bàn nặn ra một nụ cười gượng: “Vẫn là đóng gói đi, kem này thật sự là rất đắt.”

Cậu ta đi cầm một hộp cơm, sau đó bưng kem lên, thật cẩn thận đặt kem vào, cất xong rồi, hai tay đưa cho Yến Luật: “Tiên sinh ngài muốn xem một chút hay không?”

“Không cần, cảm ơn.”

Yến Luật tiếp nhận hộp cơm.

Nhẫn kim cương mua rất lâu rồi nhưng vẫn chưa được công diễn bị bao bọc trong kem trà xanh, có tâm tình giống chủ nhân, lạnh buốt.

Yến tiên sinh dùng tay bị thương bao băng gạc, yên lặng che kín ngực, dì cả, dì thắng rồi.

Discussion12 Comments

  1. ko bik vivi đi đâu rồi. pm xin pass cả mấy ngày mà chưa có để đọc:( bth toàn đọc truyện khuya nên lỡ mất cơ hội vivi onl xin pass.

  2. trùi ui, đọc mà thấy thương bạn trẻ yến ghê lun :)) ko biết khi nào bạn trẻ yến mới cầu hôn thành công nữa , há há

  3. Nguyễn Thuỳ Dương

    =)) Dì cả luôn luôn là vũ khí hữu hiệu của chị em :)). Nhưng mà a YL sa ngã tới độ dì cả đã đi rồi mà anh vẫn thua thì phải tự kiểm điểm bản thân :))

  4. A, Anh Yến càng ngày càng dê, tay bị thương rồi mà vẫn còn k quen dở trò.Cơ mà màn cầu hôn cũng quá đặc sắc đi, đọc đến đây ta cười đau cả bụng. Lần sau mà có cầu hôn lần nữa anh nên xem ngày trc đi. Đúng là số anh quá đen

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: