Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ – Chương 717+718

34

Chương 717 : Cuối thu

Edit: Gà

Beta: Nora

 

Sau khi nhận lễ vật, mọi người ngồi xuống nói chuyện. Liên Mạn Nhi vẫn ngồi kế bên Trầm Cẩn như cũ, hai người thỉnh thoảng lại nhỏ giọng nói với nhau vài câu.

“… đã xử lý xong?” Trầm Lục ngồi ghế trên hỏi Ngũ Lang.

“Đều đã xử lý xong, chờ Lục gia phân phó nữa thôi ạ.” Ngũ Lang vội đáp.

“Ừ, đến lúc đó ngươi hãy đi theo Lỗ tiên sinh.” Trầm Lục liền nói.

Lần này Lỗ tiên sinh theo Trầm gia vào kinh đoán chừng sẽ nhận được ý chỉ nhậm chức nhanh thôi. Hơn nữa, theo như tình hình phân tích được rất có thể lần này Lỗ tiên sinh sẽ được lưu lại kinh thành, vào Hàn Lâm viện nhậm chức. Lỗ tiên sinh hy vọng sau khi việc nhậm chức của ông được xác định thì có thể mang Ngũ Lang đi theo ông đến nơi công tác đọc sách và rèn luyện.

Đối với việc này, nhà Liên Mạn Nhi vẫn chưa quyết định.

Mà trong mấy ngày này, Trầm Lục cũng nói cho các nàng biết hắn muốn mang theo Ngũ Lang cùng vào kinh.

Bản điều trần mà Ngũ Lang viết về việc gieo trồng lúa mì vụ đông ở phủ Liêu Đông đã được Trầm Lục xem qua. Lại được phụ tá Trầm phủ và Lỗ tiên sinh chỉnh sửa trau chuốt qua một lần nên Trầm Lục muốn lần này vào kinh chúc thọ trình bản tấu chương đó lên.

Bản thân Ngũ Lang đã có công danh tú tài, với tư cách đại diện cho Liên gia hộ tống Trầm Cẩn vào kinh là chuyện hợp tình hợp lý. Đương nhiên, trong đó cũng đã cân nhắc tới công lao mở rộng gieo trồng giống ngô và khoai lang của Liên gia lúc trước.

Hiển nhiên đây là Trầm Lục muốn nâng đỡ Ngũ Lang, nâng đỡ Liên gia.

Mặc dù lần này vào kinh, Ngũ Lang chưa chắc có thể diện kiến hoàng đế nhưng cho dù thế nào, đây vẫn là cơ hội tốt ngàn năm có một. Đối với tiền đồ của Ngũ Lang, đối với tương lai của Liên gia đều có ý nghĩa rất lớn.

Ngũ Lang đi chuyến này ước tính thời gian đi về và ở lại kinh thành hơn một tháng nữa thì sẽ mất khoảng hai tháng.

Trong lòng cả nhà không nỡ xa Ngũ Lang, hơn nữa lại sắp đến ngày Tết, có rất nhiều chuyện phải có Ngũ Lang ở nhà thì mới làm được. Thế nhưng, những việc này so với tiền đồ của Ngũ Lang, tương lai của Liên gia, bên nào nặng bên nào nhẹ, mọi người trong nhà đều hiểu rõ.

Ngũ Lang đương nhiên muốn đi.

“Mạn Nhi, muội không đi với bọn tỷ sao?” Trầm Cẩn cười hỏi Liên Mạn Nhi.

Liên Mạn Nhi chưa từng xa nhà bao giờ, nàng cũng từng tâm sự với Trầm Cẩn nàng rất hi vọng có cơ hội đi ra ngoài, đi thăm thú các nơi. Nhân cơ hội này có đại đội nhân mã của Trầm gia, còn có Ngũ Lang theo đi cùng, Liên Mạn Nhi vừa hay có thể đi đến kinh thành dạo chơi một phen. Mà dọc đường đi, Liên Mạn Nhi còn có thể bầu bạn với Trầm Cẩn. Trầm Cẩn rất hi vọng Liên Mạn Nhi có thể đi cùng vào kinh.

“Muội… ” Liên Mạn Nhi ngập ngừng do dự.

Không chỉ Trầm cẩn, cả Trầm Lục và Trầm Khiêm đều nhìn nàng, mong đợi quyết định của nàng.

“Lần này muội không đi được. Trong nhà thật sự không thể thiếu người. Chờ sau này, lần sau…” Liên Mạn Nhi rất khó xử, nhưng cuối cùng nàng vẫn phải lắc đầu.

Chuyện trong nhà, chuyện bên ngoài nhìn thì có vẻ thuận lợi, nhưng tất cả chỉ mới vừa đi vào quỹ đạo. Ngũ Lang đã đi rồi, nếu ngay cả Liên Mạn Nhi cũng đi nốt, một khi có chuyện gì phát sinh, nàng lo  trong nhà không thể xử lý ổn thỏa được.

Liên Chi Nhi sắp phải xuất giá rồi, tuy so với tiêu chuẩn của niên đại này thì Liên Chi Nhi đích thật là hiền thê lương mẫu, nhưng đối với những chuyện trong ngoài của Liên gia, Liên Chi Nhi khó có khả năng giải quyết hết được. Tiểu Thất tuy thông minh, đáng tiếc lại còn quá nhỏ tuổi. Còn Liên Thủ Tín và Trương thị…

Tóm lại có rất nhiều nguy cơ tiềm ẩn, Ngũ Lang và Liên Mạn Nhi đều thấy không yên tâm. Ngũ Lang nhất định phải đi, như vậy Liên Mạn Nhi chỉ có thể ở lại.

Trầm Lục, Trầm Cẩn và Trầm Khiêm cũng biết tình huống của Liên gia và địa vị của Liên Mạn Nhi ở Liên gia, vì vậy mặc dù tiếc nuối đối với lựa chọn của nàng nhưng cũng không mấy bất ngờ.

Liên Mạn Nhi là người biết gánh vác, rất nặng ý thức trách nhiệm gia tộc. Trầm Cẩn rũ mắt, trong lòng nghĩ tới chuyện này. Lại nói ban đầu, Trầm Cẩn thấy rất mâu thuẫn đối với chuyện tiến cung. Đúng lúc đó nàng quen biết Liên Mạn Nhi ở Niệm Viên, nghe Liên Mạn Nhi nói một hồi về chuyện cá nhân, gia đình và gia tộc, tận mắt nhìn thấy tất cả những việc mà Liên Mạn Nhi làm mới khiến cho Trầm Cẩn được sáng tỏ thông suốt.

Những chuyển biến tư tưởng này Trầm Cẩn cũng không dối gạt Trầm Lục. Nàng còn nói với Trầm Lục về cách nhìn của mình đối với Liên Mạn Nhi.

Ba huynh muội Liên Mạn Nhi, Ngũ Lang và Tiểu Thất này tuy còn nhỏ tuổi nhưng rõ ràng không phải là vật trong ao. Cho dù không có sự kiện Liên Mạn Nhi cứu Trầm Lục, cho dù nàng và Liên Mạn Nhi không hợp ý, cho dù không có Trầm gia nâng đỡ, huynh muội bọn họ cũng sẽ trở thành những nhân vật nổi bật.

Đại gia tộc muốn tồn tại lâu dài vững chắc thì nhân tài là yếu tố quan trọng nhất. Trầm gia biết rõ đạo lý này, cho nên bọn họ mới dốc hết sức bồi dưỡng con cháu trong nhà. Mà đồng thời, bọn họ cũng chú trọng thu hút nhân tài phục vụ cho mình.

Lỗ tiên sinh nhậm chức ở kinh thành sẽ trở thành trợ lực ngoài cung cho Trầm Cẩn, trợ lực ở kinh thành cho Trầm gia. Mà Ngũ Lang chính là Lỗ tiên sinh thứ hai trong tương lai.

“Chúng ta đi kinh thành nhiều nhất cũng không quá hai tháng. Ta lưu lại Chung quản sự trong phủ, nếu nhà các ngươi có chuyện gì thì cứ tới tìm hắn.” đột nhiên Trầm Lục nói.

“Đa tạ Lục gia.” Ngũ Lang vội đứng dậy, ôm quyền thi lễ nói cảm tạ với Trầm Lục.

Trầm Lục ừ một tiếng nhưng ánh mắt lại nhìn về phía Liên Mạn Nhi.

Liên Mạn Nhi đang trầm ngâm suy nghĩ, vừa ngẩng đầu lên liền chạm phải ánh mắt của Trầm Lục tựa hồ đang ám chỉ cái gì, lại như mong đợi thứ gì đó.

Cho dù nàng cùng đi theo vào kinh cũng chỉ mất gần hai tháng. Trong lúc đó, nếu Liên gia xảy ra chuyện gì đã có Chung quản sự ra mặt, cho dù không thể giải quyết ổn thỏa cũng hoàn toàn có thể kéo dài đến khi các nàng từ kinh thành trở về để giải quyết tiếp.

“Đa tạ Lục gia.” Liên Mạn Nhi cũng đứng dậy phúc thân thi lễ với Trầm Lục.

Tuy là như vậy nhưng Liên Mạn Nhi vẫn quyết định ở nhà. Muốn ra ngoài dạo chơi một chuyến, muốn đến kinh thành thăm thú một chuyến, những thứ này nàng nhất định sẽ làm nhưng không phải bây giờ. Bây giờ làm như vậy vẫn còn quá sớm. Nàng sẽ đợi, đợi mình lớn hơn chút nữa, đợi trong nhà vững chắc hơn chút nữa.

Liên Mạn Nhi đã tỏ ý như vậy, Trầm Lục tự nhiên hiểu tâm ý của nàng.

Khó được nàng còn nhỏ tuổi thế nhưng có thể cự tuyệt được sức hấp dẫn của sự náo nhiệt, phồn hoa. Ánh mắt Trầm Lục sâu sắc nhìn Liên Mạn Nhi, lần nữa nhận định Liên Mạn Nhi là một nữ hài tử rất có chủ kiến, lại biết suy nghĩ cho gia tộc, biết nguyên tắc, lo cho đại cục.

Trầm Lục có chút buồn bã vô cớ, rồi lại ẩn ẩn có chút vui mừng.

Buổi tối, Trầm Lục như cũ giữ cả nhà ở lại Phượng Hoàng Lâu ăn cơm. Bữa cơm này là cơm tiễn biệt. Tiễn đưa Trầm Cẩn và Lỗ tiên sinh. Tất nhiên cũng có đưa tiễn Trầm Lục, Trầm Khiêm và Ngũ Lang, chẳng qua ba người này hai tháng sau đa có thể trở lại.

Liên Mạn Nhi không thích tiễn biệt nhưng thế sự lại luôn không tránh khỏi biệt ly. Cũng may, ly biệt như vậy mặc dù có sầu bi nhưng cũng có mừng vui. Lỗ tiên sinh sắp được về kinh thành hoàn thành giấc mộng lớn của ông. Ngũ Lang có thể mở ra bức tranh tươi sáng tuyệt vời cho nhân sinh của chính mình, cũng đồng thời đưa cả Liên gia bước vào một khung cảnh huy hoàng hơn. Mà Trầm Cẩn trong mấy ngày này xem ra đã đón nhận vận mệnh vào cung của nàng. Dù sao cũng là đi làm hoàng hậu không phải sao.

Trong bữa tiệc tối tất cả mọi người có uống một chút rượu. Tiệc tối cũng không kéo dài, bởi vì sắp vào kinh, Trầm Lục còn rất nhiều chuyện phải xử lý, có thể dành ra chút thời gian đích thân mở một tiệc tối nho nhỏ như vậy đã là khó lắm rồi.

Mặc dù không nỡ nhưng ngày ly biệt đã đến rất nhanh.

Khi Liên Thủ Tín quay lại từ Tam Thập Lý Doanh Tử có mang cho Ngũ Lang rất nhiều quần áo. Hai tháng sau là bắt đầu mùa đông rồi, vài chiếc áo kép mà Ngũ Lang đang mặc tất nhiên là không đủ. Liên Mạn Nhi lại mua vài tấm vải ở tiệm vải lớn trong phủ thành, mời thợ may đến may cho Lỗ tiên sinh và Ngũ Lang mấy bộ quần áo.

Buổi tối trước khi lên đường cả nhà đều vào chỗ ngồi rất trễ, Liên Mạn Nhi lại đem hành lý của Ngũ Lang kiểm tra một lần, sau đó gọi mấy tên sai vặt và quản sự đi theo Ngũ Lang đến dặn dò một hồi. Cuối cùng cả nhà cùng ngồi vào một chỗ dặn dò Ngũ Lang phải chú ý thân thể, ăn nhiều cơm, mặc quần áo ấm.

Ngoài ra, mọi người còn bàn luận tới những chuyện khác.

“… nếu Lỗ tiên sinh có thể vào Hàn Lâm viện rồi ở lại kinh thành. Vậy sau này chắc hẳn ca có thể chạy qua chạy lại một lượt, có thể trông nom được cả hai bên.” Liên Mạn Nhi nhỏ giọng nói với Ngũ Lang.

“Ca cũng hy vọng có thể như vậy.” Ngũ Lang gật đầu nói.

Kinh thành dù sao cũng không phải các phủ phía Nam, không cách phủ Liêu Đông quá xa. Nếu như Lỗ tiên sinh ở lại kinh thành, còn là Hàn Lâm viện, như vậy Ngũ Lang có thể đi theo Lỗ tiên sinh, trong vòng một năm lui tới mấy lần cũng không tính là khó khăn.

Trừ chính sự ra, lần này Ngũ Lang vào kinh còn phụ trách một nhiệm vụ khác nữa.

“… Ca không cần quá gấp gáp, chỉ đi xem trước thôi, nghe ngóng xem, nếu có mặt tiền cửa hiệu tốt nào thì mua lại. Tuy không thể mở tiệm vịt nướng ngay nhưng chúng ta có thể giữ lại để mình dùng hoặc cho thuê đều được hết.” Liên Mạn Nhi lại nói với Ngũ Lang.

Hai ngày trước các nàng đổi một khoản bạc đã gửi ở ngân hiệu Đại Thành thành đại ngạch ngân phiếu cho Ngũ Lang. Lần này vào kinh mặc dù có Trầm Lục chiếu cố nhưng vẫn nên chuẩn bị một chút, ngoài chuẩn bị cho Ngũ Lang, còn cho Lỗ tiên sinh nữa. Liên Mạn Nhi đều đã suy tính đến những chuyện này. Hơn nữa, nếu thời cơ thích hợp còn có thể cầm số tiền này đi mua một vài cửa hiệu mặt tiền nữa.

Tiệm vịt nướng ở Trầm thành hiện giờ đã có chút danh tiếng, Liên Mạn Nhi dự định sẽ mở tiệm vịt nướng thứ hai ở kinh thành.

Ngày hôm sau cả nhà đều dậy rất sớm, trước đưa Lỗ tiên sinh và Ngũ Lang đến Trầm gia tề tựu, sau đó lại tiễn đoàn xe của Trầm gia ra khỏi thành. Lần này Trầm gia vào kinh chúc thọ cũng là đưa Trầm Cẩn tiến cung, tự nhiên thanh thế rất lớn, chưa kể đến xe của những thân hữu quyền quý đứng chật cứng hai bên đường, mà dân chúng trong thành cơ hồ tất cả cũng đều hò nhau ra vây xem.

Liên Mạn Nhi theo đội ngũ đưa tiễn tới trạm Thập Lý ở phía nam Trầm thành. Người đi tiễn quá nhiều, Liên Thủ Tín, Liên Mạn Nhi và Tiểu Thất lẫn trong số đó, trước sau đều là người đi đưa tiễn. Lúc này, đương nhiên không có cách nào đi qua nói chuyện với đám người Ngũ Lang. Cũng may đã sớm dự liệu được tình hình này nên những lời cần nói đã nói hết.

Buổi sáng lúc đến Trầm phủ, Liên Mạn Nhi còn thấy Trầm Cẩn và Trầm Khiêm, nàng cũng nhìn thấy Trầm Lục nhưng chỉ là nhìn thấy ở xa xa, cũng không  có cơ hội tiến lên nói chuyện.

Trầm Lục đến trạm Thập Lý thì xuống ngựa, hướng về nhóm người đưa tiễn nói vài câu, lại dặn dò Trầm Tam trực ở đó vài câu. Sau đó Trầm Lục mới lên ngựa. Cuối mùa thu lá vàng rơi rụng phủ kín cổ đạo, cũng phủ đầy nỗi buồn ly biệt. Trầm Lục ngồi trên lưng ngựa ngoảnh lại nhìn về phía đám người đi đưa tiễn, rất nhanh đã tìm được người muốn tìm.

Liên Mạn Nhi đứng ngoài trạm Thập Lý cách đám người Trầm gia một quãng. Nàng thấy Trầm Lục hướng về phía nàng gật đầu, Liên Mạn Nhi cũng tự nhiên mỉm cười đáp lại.

Trong khóe mắt Trầm Lục hàm chứa ý cười, dứt khoát quay đầu đi, dẫn theo đoàn xe hướng về phía Nam.

 

Chương 718: Đoàn tụ

Edit: Gà

Beta: Nora

 

Thẳng đến khi đám bụi mù đoàn xe của Trầm gia lưu lại biến mất trong tầm mắt, người đi đưa tiễn mới rối rít lên ngựa, lên xe trở về thành. Liên Mạn Nhi nghĩ dù sao hôm nay cũng không còn việc gì gấp nên bảo phu xe đánh xe sang một bên, đợi cho đám người thưa thớt dần, xe của các nàng mới chậm rãi lăn bánh.

Lỗ tiên sinh đi rồi sau này không biết còn có cơ hội trở lại phủ Liêu Đông không nữa. Mà Ngũ Lang đi chuyến này cũng phải mất tới hai tháng. Mặc dù hai người đó ra đi lần này là vì tiền đồ tươi sáng hơn. Song, ly biệt dù sao cũng là ly biệt, trong lòng ba người khó tránh khỏi  trống trải.

Liên Mạn Nhi lại càng thấy mất mát hơn vì thiếu Trầm Cẩn. Khó có được bằng hữu hợp ý nhau như vậy nhưng quen biết còn chưa được bao lâu thì đã mỗi người một phương. Lỗ tiên sinh thì còn có hi vọng trở lại phủ Liêu Đông. Còn Trầm Cẩn đi chuyến này chính là cả đời.

Còn Trầm Lục. Nghĩ đến Trầm Lục, tâm tình Liên Mạn Nhi có chút phức tạp.

“Haiz. . . . . .” Tiểu Thất ở bên cạnh Liên Mạn Nhi thở dài một hơi.

Liên Mạn Nhi rất vui mừng vì có người cắt đứt suy nghĩ của nàng, nàng xoay sang bên cạnh liền thấy Tiểu Thất đang cau lại mày nhỏ, gương mặt bánh bao tràn đầy buồn bã.

“Sao vậy?” Liên Mạn Nhi đưa tay ra nhéo nhéo gương mặt mập mạp của Tiểu Thất, cười hỏi.

“Lòng đệ thấy khó chịu.” Tiểu Thất xoa xoa chỗ bị Liên Mạn Nhi nhéo, sau đó nhích tới bên cạnh Liên Mạn Nhi: “Ca ca đi rồi, Tiểu Cửu ca cũng đi luôn, phải hơn một tháng mới có thể trở về đó tỷ.”

Tiểu Thất không nỡ xa Ngũ Lang là đương nhiên, đồng thời nó cũng không nỡ xa Trầm Khiêm, người bằng hữu tốt, cũng là người chơi cùng này. Những ngày qua đợi ở phủ thành, Tiểu Thất gần như lúc nào cũng ở cùng một chỗ với Trầm Khiêm, hai người đúng là ý hợp tâm đầu.

“Hơn một tháng cũng không tính là dài. Hơn nữa, bọn họ nhất định sẽ trở lại mà.” Liên Mạn Nhi khuyên giải, an ủi.

“Dạ. Sau này Lỗ tiên sinh không trở lại nữa hả tỷ?” Tiểu Thất ngẩng đầu lên hỏi Liên Mạn Nhi.

Tiểu Thất hẳn đã biết đáp án của vần đề này rồi. Giờ nó hỏi Liên Mạn Nhi như vậy, chẳng qua là trong lòng vẫn mong đợi, hi vọng Liên Mạn Nhi có thể nói ra một đáp án khác.

“Cũng không chắc chắn.” Liên Mạn Nhi liền nói: “Có lẽ chừng hai năm nữa Lỗ tiên sinh có thể đến chỗ chúng ta làm quan? Mà nếu ngài ấy không thể đến chỗ này của chúng ta, qua hai năm nữa, đệ cũng đã lớn rồi, đệ có thể đến thăm ngài ấy.”

Quả nhiên, Liên Mạn Nhi vừa nói như thế, Tiểu Thất liền cao hứng.

“Dạ, Dạ.” Tiểu Thất mím môi, gật đầu thật mạnh một cái: “Tỷ, chờ thêm hai năm nữa, chúng ta cùng đi thăm Lỗ tiên sinh ha.”

“Ngoan” Liên Mạn Nhi nhẹ nhàng xoa xoa đầu Tiểu Thất, trong lòng lại nghĩ không uổng công nàng thương yêu Tiểu Thất, bất kể là có chuyện tốt gì, Tiểu Thất cũng sẽ nghĩ tới nàng. Đi thăm Lỗ tiên sinh, Tiểu Thất cũng nhớ là phải đi cùng với nàng.

“Qua hai năm nữa đệ đã trưởng thành, đã có thể xuất môn rồi.” Tiểu Thất vừa nắm chặt tay nhỏ vừa thì thầm nói.

Liên Mạn Nhi nhìn dáng vẻ của Tiểu Thất không khỏi nín cười. Lần trước Lỗ tiên sinh về quê nhà và lần này vào kinh đều không mang theo Tiểu Thất. Một phần nguyên do trong đó cũng là do Tiểu Thất còn quá nhỏ tuổi.

Độ tuổi này của Tiểu Thất là lúc ham vui nhất. Nó rất thích xuất môn, lại bởi vì tuổi nhỏ mà bỏ lỡ hai cơ hội tốt, cũng không thể không buồn bực. Cũng may Ngũ Lang và Liên Mạn Nhi đều đã dỗ dành Tiểu Thất, nói để nó ở nhà là có nguyên nhân rất quan trọng, là vì Liên Thủ Tín và Trương thị, cha mẹ không nỡ xa tiểu nhi tử.

Vì vậy, Tiểu Thất không hề oán trách gì. Nhưng trong lòng Tiểu Thất từng bày tỏ, nó vô cùng vô cùng hi vọng có thêm tiểu đệ đệ, nếu không có tiểu đệ đệ thì tiểu muội muội cũng được.

Lúc này Liên Mạn Nhi không hề biết rằng, bởi vì ngày bé phải trải qua những kinh nghiệm như vậy, sau này Tiểu Thất lớn lên vô cùng vô cùng yêu thích ngao du thiên hạ.

Trở lại ngõ Tùng Thụ, cả nhà vừa mới an trí thỏa đáng xong, Chung quản sự đã tới tìm.

Chung quản sự tới tìm cũng không có chuyện gì. Khoản giá của rượu nho, Trầm gia đã thanh toán xong. Số bạc đó đã được Liên Mạn Nhi gửi vào ngân hiệu Đại Thành. Ngân phiếu mà Ngũ Lang mang vào kinh, phần lớn là dùng số bạc kia để đổi.

“… Trước khi Lục gia đi đã dặn dò tiểu nhân cẩn thận, gia đình Tứ lão gia nếu có chuyện gì cứ việc mở lời, nhất định không được khách sáo.” Chung quản sự trịnh trọng nói với Liên Thủ Tín: “Trong phủ Liêu Đông này, chắc hẳn không có chuyện gì mà chúng ta không thể giải quyết.”

Liên Thủ Tín vô cùng cảm động. Trầm Lục đã từng nói như vậy trong ngày tổ chức yến hội, hiện tại Chung quản sự lại trịnh trọng cất công tới đây, đủ để thấy Trầm Lục thật sự xem đây là chuyện quan trọng mà phân phó. Hơn nữa, việc này còn biểu thị quan hệ của ông với Chung quản sự không tệ, điều này giúp ích cho ông rất nhiều.

Liên Thủ Tín liền bàn bạc với Liên Mạn Nhi nhanh chóng đi đặt mua tiệc rượu, muốn giữ Chung quản sự lại ăn cơm.

“Cha, con nghe nói Chung quản sự rất thích ăn vịt nướng. Như vậy đi, chúng ta cứ mời ông ấy đến Thuận Đức Phường ăn. Nhân tiện để cho Trần chưởng quỹ và Chung quản sự giao thiệp với nhau nhiều hơn, sau này nếu chúng ta không có ở phủ thành, Thuận Đức Phường có chuyện gì sẽ để cho Trần chưởng quỹ trực tiếp đến tìm Chung quản sự, thuận tiện hơn nhiều… Chúng ta sẽ đặt một bàn tiệc vịt nướng, xem Chung quản sự còn có bạn tốt nào không, mời bọn họ đến cùng luôn.” Liên Mạn Nhi liền nói với Liên Thủ Tín.

Vịt nướng của Thuận Đức Phường phải đặt trước mới được. Nhưng mỗi ngày đều lưu lại một vài con, thuận tiện cho chủ nhân có thể tùy thời dùng đến.

“Chủ ý này hay lắm, cha nhất thời cao hứng, không nghĩ tới cái này.” Liên Thủ Tín vui mừng nói rồi vội dẫn Chung quản sự tới Thuận Đức Phường.

Liên Thủ Tín không phải con người hoàn mĩ, ông có khuyết điểm rất rõ ràng. Nhưng đồng thời, ưu điểm của ông cũng rất rõ ràng, một trong số đó cũng là điều  mà Liên Mạn Nhi thích nhất, đó là ông chịu tiếp nhận lời khuyên. Ở nhà ông có thể lắng nghe lời nói của con cái, mà ra ngoài làm việc, ông có thể tiếp nhận ý kiến của các chưởng quầy và quản sự.

Liên Thủ Tín và Chung quản sự đi tới Thuận Đức Phường. Liên Mạn Nhi và Tiểu Thất không đi theo, hai người ngồi trong thư phòng, Liên Mạn Nhi vừa lật xem sổ sách vừa nhìn Tiểu Thất làm bài tập. Trong thư phòng có đốt lò, trong phòng còn đặt hai chậu than, hai hài tử chỉ mặc áo kép nhưng cũng rất thoải mái.

“Tiểu Thất, đệ muốn tìm một tiên sinh khác hay là theo Sở tiên sinh đọc sách?” Chờ Tiểu Thất làm xong bài tập, Liên Mạn Nhi cũng buông sổ sách xuống, nhìn về phía Tiểu Thất hỏi.

“Tỷ, đệ nghĩ, đệ muốn theo Sở tiên sinh.” Tiểu Thất suy nghĩ một chút rồi nói.

“Có mà đệ thích làm bạn với tiểu Cửu ca ấy.” Liên Mạn Nhi liền nói.

“Sở tiên sinh rất tốt, cho dù chúng ta muốn tìm được người tốt như Sở tiên sinh và Lỗ tiên sinh cũng khó.” Tiểu Thất hi cười hì hì gật đầu, lại nghiêm mặt nói.

“Đúng vậy.” Liên Mạn Nhi gật đầu, trên phương diện này, cả Liên Mạn Nhi và Tiểu Thất đều có chung cách nhìn: “Tuy vậy, nếu đệ theo học Sở tiên sinh, đệ nên rõ ràng, Sở tiên sinh sẽ không ra khỏi Trầm phủ.”

“Tỷ, đệ biết mà.” Tiểu Thất ngồi nghiêm chỉnh một chút, nhìn Liên Mạn Nhi nói: “Nếu đệ không tới Trầm gia được thì sẽ giống như ca ca đến thư viện, một tháng đi vài ngày là được. Khi đệ và Tiểu Cửu ca ở trong viện của Sở tiên sinh, Sở tiên sinh và Tiểu Cửu ca đều rất chiếu cố đệ. Lục gia có chuyện gì cũng có thể phân phó. Tỷ, những ngày đệ đọc sách ở trên núi không phải rất tốt sao, ở phủ thành này cũng giống như vậy đó.”

Tiểu Thất nói như vậy xong thì giống như tính khí bướng bỉnh của tiểu thiếu niên, chớp chớp mắt to nhìn về phía Liên Mạn Nhi.

“Nếu đệ đã nghĩ như vậy thì không thành vấn đề.” Liên Mạn Nhi liền nói.

Sau khi Lỗ tiên sinh đi, chuyện sắp xếp việc đi học sau này cho Tiểu Thất cũng được quyết định trước rồi. Ít nhất, trước kì khảo thí đồng tử của Tiểu Thất, hàng ngày nó vẫn tới trường tư thục trên trấn trên đọc sách, khi về nhà thì sẽ có Ngũ Lang dạy. Mỗi tháng, Tiểu Thất còn có thể đi theo Ngũ Lang tới  phủ thành đến học chỗ Sở tiên sinh.

******************

Sau khi đưa tiễn Lỗ tiên sinh và Ngũ Lang đi, Liên Thủ Tín, Liên Mạn Nhi và Tiểu Thất ở lại phủ thành mấy ngày, mắt thấy Thuận Đức Phường và một cửa hàng khác đều làm ăn thuận lợi, hết thảy mọi chuyện đều an bài thỏa đáng, ba người liền lên đường quay về Tam Thập Lý Doanh Tử.

Trên đường đi, vẫn nghỉ tại huyện Cẩm Dương một đêm như cũ, sáng ngày hôm sau liền về tới nhà từ sớm.

Lần này, mấy người Liên Mạn Nhi ở lại phủ thành khoảng thời gian không ngắn, vừa đến nhà, Trương thị, Liên Chi Nhi, Lý thị, Trương Thải Vân liền đi ra nghênh đón, cả nhà thân thân thiết thiết quay về hậu viện nói chuyện.

Liên Mạn Nhi trước tiên lấy ra từng món quà mua tặng cho mọi người.

Lễ vật cho Lý thị là một hộp điểm tâm tinh xảo, trong đó đựng bốn loại bánh hạt đào mua ở cửa hàng điểm tâm ngon nhất trong phủ thành, một xấp gấm xanh có hoa văn chữ Vạn nối tiếp nhau, một hộp sâm Cao Ly, còn có một hộp Hương Chi. Tặng cho Trương thị là hai thước vải, một hộp Hương Chi và một hộp phấn Hàng Châu. Cho Liên Chi Nhi và Trương Thải Vân cũng là một hộp Hương Chi, một hộp phấn Hàng Châu, hai cây trâm hoa.

“Phần cho Diệp Nhi và Gia Ngọc cũng giống như vậy.” Liên Mạn Nhi cười nói.

Ngoài ra, còn có một chút điểm tâm.

“Bộ cho Gia Ngọc, lát nữa mẹ sẽ sai người mang qua cho nó, lại đưa qua hai hộp điểm tâm trong số này cho cha mẹ Gia Hưng nếm thử.” Trương thị liền nói: “Còn bộ của Diệp Nhi, chờ đến buổi chiều thì mang qua cho nó.”

Phân chia quà cáp xong, cả nhà lại ngồi quây quần với nhau, đám người Trương thị ta một câu ngươi một câu, hỏi thăm chuyện ở phủ thành.

“… Vị Ngũ tiểu thư kia đúng là tiến cung làm hoàng hậu sao?” Trương thị hỏi.

“Vâng.” Liên Mạn Nhi gật đầu. “Mấy chiếc hà bao mà chúng ta thêu tỷ ấy khen ngợi rất nhiều.”

“Người ta có vật tốt gì là chưa từng thấy, đây chính là coi trọng tình nghĩa. Nghe mọi người nói thì cô nương này đúng là không tệ.” Lý thị liền nói.

“Đúng thế, phong thái toàn thân kia, vừa nhìn đã biết là quý nhân, là có mệnh làm Hoàng hậu nương nương.” Trương thị liền nói: “Lỗ tiên sinh sau này chắc sẽ ở lại kinh thành không trở lại?”

“Hẳn là như vậy.” Liên Mạn Nhi đáp.

“Vậy ca con đi theo chuyến này, thật sự sẽ được diện kiến hoàng thượng chứ?” Trương thị lại hỏi.

Lý thị, Trương Thải Vân và Liên Chi Nhi đều nhìn Liên Mạn Nhi tỏ vẻ chờ mong.

Hỏi nhiều vấn đề như vậy, đây mới là điều mà bọn họ quan tâm nhất.

“Vâng, nhất định có thể.” Liên Mạn Nhi rất xác định gật đầu, nói.

Nhất thời, mấy người đều tươi cười rạng rỡ.

“Ngũ Lang của chúng ta đã có thể nhìn thấy Chân Long Thiên Tử rồi!” Lý thị và Trương thị cùng cảm khái.

Trương thị và Lý thị đều thấy hạnh phúc

Hạnh phúc thật ra chỉ đơn giản như vậy.

Discussion34 Comments

  1. Trầm lục vừa hy vọng liên mạn nhi đi cùng để bồi đắp tình cảm, vừa thấy liên mạn nhi là người rất biết suy nghĩ cho đại cục, không vì cám dỗ nhất thời mà bỏ qua nhiệm vụ quan trọng nhất đó là gánh vác gia tộc. Ở mạn nhi thì trầm lục sẽ nhận thấy rất nhiều điểm thu hút, nhưng lại ra dáng đương gia chủ mẫu. Sau này làm trầm phu nhân gánh vác quản lý cả trầm gia cũng sẽ rất hợp.
    Lần này ngũ lang thể nào cũng được đề bạt làm quan. Rạng danh liên gia. Để xem liên lão gia tử và mụ già kia còn có thể nói gì. Ngũ lang đi lên từ thực lực, học hành lại muộn, vừa làm nông vưag học mà đã đạt thành tựu lớn. Không bù cho cái lũ ăn hại vô dụng kia

  2. Aizz chưa chi mọi người lại phải tiễn biệt nhau lần nữa, phải rất lâu sau mới có cơ hội gặp lại nha. Ngũ Lang đã vào kinh cùng Lỗ tiên sinh, coi như tiền đồ của anh cũng mở rộng vô cùng. Bé Tiểu Thất cũng mau lớn thật sau này cũng xa nhà như Ngũ Lang. Mạn Nhi cũng gần đến tuổi lấy chồng. Sao mọi người lớn lên nhanh thế! Nhưng nghiệp lớn của Mạn Nhi cũng dần hoàn thành rồi. Thanks tỷ

  3. Trầm Cẩn tiến cung sau này muốn gặp lại cũng khó. Khó khăn lắm Mạn Nhi mới có được người bạn hợp ý như Trầm Cẩn vậy mà chưa gì đã phải chia tay rồi.
    Trầm Lục muốn dụ dỗ Mạn Nhi đi kinh thành kìa, tiếc là người ta lập trường vững vàng vượt qua cám dỗ không đi cùng rồi. Haizz Mạn Nhi còn nhỏ nha, tuy chín chắn, là người vì gia đình, biết lấy đại cục làm trọng nhưng muốn người ta thành Trầm phu nhân thì quãng đường vẫn còn xa lắm. Dạo này độ thân thiết giữa Mạn Nhi và Trầm Lục tăng nhanh nha, có chút làm người ta không thích ứng kịp

  4. Mạn nhi mới tìm được cô bạn thân vậy mà lại phải chia tay rồi mong trầm cẩn vào cung rồi được yên bình a đừng có bị mấy phi tần khác ức hiếp, lục ca rất muốn mạn nhi đi cùng để được gần gũi với mạn nhi hơn khó có cơ hội được ở gần nhau a tiếc là mạn nhi không đi chung

  5. TL voi MN dao nay cang ngay cang an y voi nhau luon y, TL quay dau lai vua dung luc gap anh mat cua MN, 2nguoi gat dau voi nhau nua chu. TL con lo lang nha MN co the gap phien toai nen con dac biet dan do Chung quan su quan tam toi viec lam an cua nha MN. lan nay TL vao kinh con dan theo NL nua, NL co the ra ngoai de hoc hoi them sau nay cang co nhieu co hoi vuon xa hon nua. cho may nguoi o nha cu sang mat ra. MN muon di cung TC lam nhung ma bay gio nha cu dang nham nhe chiem loi cua nha MN nen k di duoc, khi nao NL co cong danh cao hon thi k ke nao dam co y do chiem tai san.

  6. ánh mắt của anh 6 bắt đầu biết đi tìm MN rồi nha :v sao mà 2 người này phát triển tình cảm lâu ghê lun , chờ mấy năm rồi cũng ko đc j ngoài mấy lần nói chuyện :( hức hức

  7. Trần lục bồ kết mạn nhi lắm rùi ấy mà cứ phải giả vờ lạnh lùng. Đợi lâu trần cửu lớn thì kiểu gì cũng có vụ huynh đệ tương tàn vì Mạn Nhi.:)

  8. Trầm Lục thích Mạn Nhi lắm rồi ý. Nhà LMN càng ngày càng phát triển rồi còn có TL đứng đằng sau thì còn phải biết. Mà MN cũng đã suy nghĩ về TL hơi nhiều hơn bình thường rồi. Hy vọng sẽ được mở pass nhanh 1 chút, chứ kg thì cái cổ mình nó càng ngày càng dài ra rồi.

  9. Chào bé Gà và bé Nora. Chị chỉ đọc truyện = điện thoại nên kg biết comment . Bgio đã biết com nên sẽ chịu khó com. Chị hứa và xin thề. Hihihi. Nên 2 bé có thể cho chị xin pass được kg vậy? Nếu được thì mail của chị là luckylucke0701@yahoo.com.

  10. Có gian tình rõ ràng nha, TL vs MN ăn ý như đúng rùi ý, TL nhìn MN, MN cũng tự nhiên nhìn cười lại chứ :D

  11. đau lòng quá !! hic hic! Ước gì Mạn nhi đi theo đc thì tốt quá! Có kịch hay để xem rồi! Nhưng mà cứ để Trầm Lục nhớ nhung tí đi cho tình cảm sâu càng thêm sâu! hí hí
    Thanks tỷ

  12. MN đúng là luôn biết tận dụng thời cơ, lần này Ngũ Lang vào king đi theo Lỗ tiên sinh cùng anh em TL mà Mạn Nhi cũng không quên việc tìm của hàng ở kinh thành để mở rộng buôn bán.
    TL đúng là hy vọng MN đi cùng nhưng MN không đi cũng thấy vui vẻ vid MN biết lo cho gia đình, ca lo xa thế.
    Tiểu Thất hiếu động nhất vậy mà lại không được đi đâu, chắc cũng buồn lắm đấy. MN về mua nhiều quà cho mọi người vậy nhưng nhà cũ không ai được gì, không biết nếu mà biết có chửi nhà MN không nữa

  13. Khó khăn lắm Mạn Nhi mới có được người bạn hợp ý như Trầm Cẩn vậy mà chưa gì đã phải chia tay rồi.

  14. TL vẫn đang quan sát MN nhưng thật ra bồ kết lắm rùi, cơ mà rối rắm vì chi hướng của nàng không ở nơi anh. MN nghĩ về TL kìa, khửa khửa. tks nàng

  15. ưm , 2 chương này đọc thật thoải mái a. không có kẻ điên nào gây chuyện, mọi chuyện của nhà Mạn nhi được thuận lợi, thật tốt

  16. Phạm Hải Lương

    Đọc chương này ta ko nhịn đc, phải phát biểu ý kiến thôi. Bạn Lục buồn cười nhỉ, rõ ràng biết Mạn Nhi của chúng ta vẫn còn là hài tử mà vẫn có tình cảm ko trong sáng. Ko lẽ là luyến đôngf trong truyên thuyết :)). Chắc bạn ý tinh quá nhìn đc thấy cả con người trưởng thành bên trong Mạn nhi. Đúng là lão hồ ly. Ko đúng, là ông cụ non mới đúng. Ta nhớ bạn ý cũng hơn Mạn Nhi có mấy tuổi thôi mà.

  17. Ngũ Lang đi lần này chác sẻ được một chức quan,con đường hoạn lộ của NL nhờ TL giúp rất nhiều
    Nhờ nhìn thấy, gần gủi ,hiểu được MN trách nhiệm với gia đình như vậy,TC cũng bớt buồn hơn khi phải vào cung,chỉ tội nghiệp nàng khi vào cung với bao nhiêu phi tần của HT,dù nàng làm HH cũng khổ nhọc tâm trí không ít
    Gia đình TL có một Hoàng hậu, thế lực càng mạnh hơn,MN sau này làm đương gia ở Trầm phủ,NL,TT đều đi theo con đường hoạn lộ thênh thang rộng mở
    LTT&TT và cả Liên chỉ nhi đều được hưởng phước của ba người con em tài giỏi rồi
    Cám ơn các bạn chia sẻ truyện

  18. Cảm ơn Nora và Gà đã mang đến cho mọi người câu truyện hay
    và cảm động. Trước đây mình toàn tranh thủ lên mạng đọc bằng đt vào buổi
    tối nên ít khi để lại com. Vì sự nghiệp có pass để đọc truyện nên mình vẫn
    tranh thủ đọc vào buổi tối rồi hôm sau đi làm thi vào để com sau.

    MN thật là biết nghĩ
    cho gia đình, dù rất muốn đi cùng TC vào kinh mà cuối cùng vẫn từ chối. Cũng nhờ
    gặp MN nên TC mới thông suốt về trách nhiệm của mình đối với gia tộc nên đã chấp
    nhận việc phải nhập cung.

  19. tình cảm của anh trầm lục giành cho chị mạn nhi ngày càng sâu nặng , anh thấy được những phẩm chất tốt của chị, đi xa thì nhớ chỉ muốn nhìn lại chị, nói chung đọc đoạn này cảm thấy rất ấm áp

  20. Trầm Lục đáng yêu thật! Hy vọng Mạn Nho đi để thêm coe hội gần gũi, Mạn nhi có lẽ cũng nhận ra tâm ý của Trầm Lục, Ngũ Lang làm quan là chắc chắn rồi chỉ không biết là khi nào thôi. TRầm Cẩn và Mạn Nhi cũng buồn khi fai xa nhau,

  21. Nhà Mạn nhi cang ngày càng tốt lên nhỉ, ngũ lang và tieu thất sau này chắc sẽ đều làm quan r…Trầm lục đợi Mạn nhi lớn lên lâu ghê..kkk

  22. đoạn TL quay đầu nhìn MN, rồi MN cười đáp lại ấy, thấy rất tình cảm ah, cứ như là vợ tiễn chồng vậy, ăn ý ghê lun ^^ Ngũ lang chỉ là tú tài đã có thể thấy hoàng thượng rồi, tiền đồ sáng rạng ah. Thanks

  23. Trầm Cẩn vì gia tộc mà phải gả cho 1 ng đàn ông đáng tuổi cha mình, có thể cả đời ko thể có con, đó là số phận của TC khi trở thành Hoàng hậu. cảm thấy TC rất đáng thương

  24. tiểu thất cũng lớn rồi a, biết suy nghĩ và tính toán cho tương lai rồi đấy nhưng vẫn dễ thương,

  25. Đọc 2 chương này vừa vui vừa buồn, vui vì Mạn Nhi đã bắt đầu có suy nghĩ phức tạp đối với Trầm Lục, buồn vì phải tạm biệt với Trầm Cẩn. Số phận người con gái trong đại gia tộc đều khổ hết, đều phải hy sinh cho gia tộc của mình.

  26. Nhà Mạn nhi ngày càng có tiền đồ các huynh đệ tỷ muội đều thiên tư thông minh mà quan trọng nhất là tấm lòng lương thiện

  27. khi nghĩ về trầm lục mạn nhi cảm thấy phức tạp là sao vậy, khúc đó nói đến ấy thì dừng uổng qua

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: