Y Thủ Che Thiên Q5- Chương 203+204-1

16

Chương 203: Phương pháp giải trừ

Edit: Con Rệp, Sakura

Beta: Sakura

“Phù chú này có phương pháp giải trừ hay không ?” Mộ Chỉ Ly liền hỏi, trên khuôn mặt lộ ra vẻ lo lắng.

Tù Vô Bi trầm ngâm chốc lát, trong mắt mang theo bất đắc dĩ, “Phương pháp của phù chú này vốn lưu truyền từ viễn cổ, đến nay người biết được loại phù chú thuật đã ít lại càng ít, cho dù là ta, cũng ít khi thấy người thi triển phù chú thuật, đừng nói chi là phương pháp phá giải.”

Phù chú thuật quá mức phức tạp, đã dần dần biến mất theo dòng chảy lịch sử, ở trên đời này, sợ là cũng chỉ có lão nhân thuộc tính mới có thể biết được, thật ra ông biết rất rõ một số phù chú đơn giản, nhưng hiển nhiên là không thể đánh đồng cùng loại phú chú cấp cao này.

Long Ngọc Hồng chậm rãi quay đầu, tầm mắt rơi trên người Mộ Chỉ Ly, “Chỉ Ly, lúc trước thứ con thi triển chính là phù chú sao?” Trong lúc lo né tránh việc bị đuổi giết, tất cả mọi người đều không cẩn thận quan sát công kích của Mộ Chỉ Ly , nhưng bà ở phía sau thì lại có thể nhìn thấy rất rõ.

Mộ Chỉ Ly khẽ gật đầu, trong mắt hiện lên một tia mê hoặc, “Con cũng chỉ đánh bậy đánh bạ vô tình thi triển ra phù chú thuật , nếu không phải lão nhân Quang Minh nói qua, con cũng không biết được con đã thi triển cái gì.”

Yến Uẩn Viễn nhướng mày, kinh ngạc nói: “Đánh bậy đánh bạ thi triển ra? Điều này làm sao có thể?” Phù chú thuật vô cùng cao minh, những năm gần đây không biết có bao nhiêu người nghiên cứu phù chú thuật. Thế mà Mộ Chỉ Ly chỉ cần đánh bậy đánh bạ liền có thể thi triển ra, khả năng đánh bậy đánh bạ này thật là làm cho người hâm mộ.

“Lúc trước bị lão nhân Quang Minh dồn đến tuyệt cảnh, bất đắc dĩ con liền nghĩ tới việc dung hợp lực lượng của hai loại thuộc tính, cũng không biết sẽ ra kếtquả như thế nào, sau cùng cứ như vậy thi triển ra phù chú thuật.” Mộ Chỉ Ly cười có chút lúng túng, ” Mặc dù con có thể thi triển ra, nhưng lại khôngbiết cách nào phá giải.”

Có thể thi triển ra đã là vận khí nhưng lại không biết cách giải.

Long Ngọc Hồng thở dài một hơi, trong mắt có thất vọng, Tù Vô bi không có lực chiến đấu, đối với bọn họ mà nói cũng không phải là một chuyện tốt.

Mộ Chỉ Ly cắn môi, giữa lông mày hiện lên vẻ phiền muộn. “Phù chú thuật này thật khó giải quyết , trụ sở bí mật cũng bị phong ấn, liên lạc bị cắt đứt. Cứ như vậy, chỉ sợ muốn liên hệ với những người khác cũng rất khó khăn.” Kể từ khi có trụ sở bí mật, nàng đã sớm thói có thói quen cảm nhận được sự tồn tại của nó, hiện tại không những không thể trở vào trụ sở bí mật, ngay cả điểm không gian cũng không cảm nhận được.

Làm cách nào thì nàng mới có thể truyền đạt tin tức cho cha mẹ đây, thương hội Thiên Huyền không có nguồn cung cấp, muốn tiếp tục chống đỡ là chuyện không thể. Xem ra Nàng đã đánh giá thấp thủ đoạn của lão nhân Quang Minh, chỉ cần hai đạo phù chú đã khiến cho tình huống của bọn họ trở nên vô cùng tồi tệ.

Sắc mặt Long Ngọc Hồng trắng nhợt, nếu như Mộ Chỉ Ly  không cách nào sử dụng không gian,chẳng phải mang ý nghĩa nếu Thiên Âm Môn xảy ra chuyện gì, bọn họ cũng không cách nào trở về ?Chuyện mà họ lo lắng nhất đã xảy ra, nàng cũng thúc thủ vô sách.

Tù Vô Bi nhìn Long Ngọc Hồng  nhìn vẻ mặt liền biết được bà đang nghĩ gì, dừng một chút rồi nói: “Trước mắt nên tìm cách giải quyết tình huống của chúng ta trước đã, phù chú thuật nếu đã tồn tại, đương nhiên sẽ có phương pháp phá giải, nếu Chỉ Ly đã biết được phù chú là như thế nào thi triển ra, như vậy nghĩ theo hướng ngượclại, nói không chừng có thể nghĩ ra phá giải.”

Sau khi Tù Vô Bi vừa nói xong, mọi người đồng loạt gật đầu, không khí vốn ngưng trọng  cũng đã bớt đi vài phần, kế hoạch cản không nổi biến hóa, suy nghĩ nhiều cũng vô ích, chi bằng cẩn thận xem xét tình hình hiện giờ của bọn họ như thế nào.

“Sau đó chúng ta đến chỗ của Yến gia, Yến Hồng Hãn đã đón nhận truyền thừa.” Yến Uẩn Viễn nhìn về phía Mộ Chỉ Ly, có chút thẹn với lương tâm nên trên khuôn mặt già nua hiện lên một tia áy náy.

Mộ Chỉ Ly cười nhẹ, nụ cười vô cùng thanh thuần, “Mặc dù đã qua nhiều năm như vậy, nhưng truyền thừa này nhất định thuộc về Yến gia, ai cũng không thể đoạt đi.”

Nghe nói vậy, Yến Uẩn Viễn có chút kinh ngạc, liền hiểu rõ, ánh mắt nhìn về phía Mộ Chỉ Ly có chút biến hóa, càng thêm xác định suy nghĩ trong lòng.”Chuyện này chính là nhờ ngươi thành toàn.”

” Nếu Truyền thừa chọn trúng Yến Hồng Hãn, đương nhiên là do bản thân của hắn có khả năng, đổi lại là chúng ta e là cho có tiếp nhận truyền thừa cũng không thể thành công.” khóe miệng của Mộ Chỉ Ly hiện lên nụ cười thanh nhã ôn nhu, ánh mắt chân thành, trong suốt như nước.

Yến uẩn Viễn khoát tay, “Chuyện này chính là Yến gia thiếu ngươi một nhân tình lớn.” Ông là người ân oán phân minh, đã nhận ân huệ của người khác thì sẽ nhớ rõ ràng, chuyện lần này đúng là cả Yến gia đã nợ nàng một cái nhân tình.

Nhìn Yến Uẩn Viễn lộ ra cố chấp, Mộ Chỉ Ly thấy buồn cười, không tiếp tục tranh luận vấn đề này nữa. Đối phương là bằng hữu của sư tổ, là trưởng bối của nàng, nếu nàng vẫn tiếp tục tranh luận thật sự là không đúng lễ nghĩa.

Tù Vô Bi cười cười, “Nếu Yến gia thiếu Chỉ Ly một cái nhân tình lớn như vậy, lão gia hỏa ngươi này cũng phải hành động thực tế một chút a. Nếu chỉ nói suông trên miệng, vậy cũng không được việc!”

“Tù Vô Bi nói đúng.” Long Ngọc Hồng nhíu mày, “Yến gia có người có thể thừa kế thuộc tính, khó khăn phải đối mặt sợ là cũng không nhỏ, Nhưng chỉ cần  Cửu U chi địa mở ra là có thể tiếp nhận truyền thừa, vận khí của các ngươi thật vô cùng tốt .”

Một khi Cửu U chi địa mở ra, cho dù là lão nhân thuộc tính phát hiện cũng không có biện pháp động thủ, chỉ có thể cuộc chiến đỉnh cao ở Cửu U chi địa, vận khí này thật tương đối tốt, ít nhất sẽ không giống Chỉ Ly bọn họ đối mặt nhất ba mặt  công kích.

“Yến hồng Hãn chính là Thổ Tử *(con trai của đất), thêm một người thừa kế thuộc tính cùng chiến đấu các người, không khác gì việc tăng thêm một phần lực lượng, lão già ta đây nhất định cũng sẽ cùng các người đánh một trận với lão nhân thuộc tính!” Yến Uẩn Viễn chậm rãi nói, ánh mắt lộ ra sự kiên định.

Nghe lời Yến Uẩn Viễn vừa nói, mọi người đều nhìn vào ông, lộ ra chút kinh ngạc, coi như là hiển nhiên, đối với quyết định này, bọn họ cũng không bất ngờ lắm.

“Không nghĩ tới ba người chúng ta còn có cơ hội kề vai chiến đấu  !” Tù Vô Bi cao hứng, nhìn những bằng hữu ngày xưa một lần nữa lại đứng bên cạnh mình, phảng phất như đã trở lại quá khứ, tĩnh mịch lâu như vậy, thật khiến cho người ta có cảm giác hoài niệm.

Thời gian dần dần trôi qua, tiếng kêu gào của yêu thú phía dưới cũng giảm dần đi.

“Ta xem, đám tay sai bọn họ bây giờ nằm trong bụng yêu thú.” Yến Uẩn Viễn  chậm rãi nói, lấy số lượng yêu thú này, bọn họ quả quyết không thể tránh thoát công kích linh hồn, bỏ mạng trong bụng yêu thú chính là số phận của bọn họ.

Tù Vô Bi gật đầu, “Đúng thế, lần này, lại để cho lão nhân Quang Minh thất vọng a.”

“Cửu U chi địa đã xuất hiện, qua không lâu nữa sẽ mở ra, mọi người phải chuẩn bị tốt, đến lúc đó mới thật sự là chiến đấu, chỉ cần mở cửa, mọi chuyện đều không thể nói trước được.” Long Ngọc Hồng chậm rãi nói, trên khuôn mặt lạnh nhạt  lộ ra ngưng trọng cùng với chút mong đợi.

Nếu như bọn họ chiến thắng, như vậy một nữa lão nhân thuộc tính đều sẽ thay đổi, năm người thừa kế thuộc tính xuất hiện, đây là chuyện lần đầu tiên xảy ra từ trước tới nay. Mặc dù nguy hiểm nặng nề, nhưng nghĩ tới lúc thành công lại cảm thấy nhiệt huyết sôi trào.

Mộ Chỉ Ly nhìn phía dưới, sau khi thấy đám yêu thú đã tản đi mới nói: “Chúng ta có thể rời đi, chỉ cần động tĩnh nhỏ một chút, yêu thú sẽ không phát hiện chúng ta.”

“Lên đường đi!” Yến Uẩn Viễn nhìn qua, liền lên tiếng. Yến Hồng Hãn đang tiếp nhận truyền thừa, hắn cũng phải coi chừng đệ tử Yến gia mới có thể an tâm.

Mọi người đồng loạt đi về  hướng đất truyền thừa, cũng may cho đến mọi người trở lại, cũng chưa từng phát sinh bất kỳ biến cố, đại môn Thánh điện  vẫn đóng chặt như cũ, không biết Yến Hồng Hãn khi nào mới ra. Mọi người ngồi xuống tại nơi cách không xa đệ tử Yến Gia, đợi Yến Hồng Hãn  xuất hiện.

Mộ Chỉ Ly nắm tay Thiên nhi, nghi ngờ nói: “Thiên nhi, thuộc tính truyền thừa cũng không phải là trong khoảng thời gian ngắn liền có thể tiếp nhận xong, sao muội lại nhanh như vậy đã hoàn thành việc tiếp nhận truyền thừa rồi?” Nàng cũng từng tiếp nhận truyền thừa, lúc ấy phải mất mấy tháng, mặc dù thực lực của Thiên Nhi mạnh hơn lúc nàng tiếp nhận truyền thừa , nhưng Yến Hồng Hãn lại tiếp nhận truyền thừa sớm hơn Thiên nhi, Thiên nhi cũng đã đi ra, chuyện này có chút kỳ quái?

Theo câu hỏi của Mộ Chỉ Ly, trên mặt Mộ Dật Thần và Hàn Như Liệt cũng có chút nghi ngờ, nghĩ mãi mà không rõ mấu chốt trong đó. Nói đến, nếu không phải Thiên nhi  xuất hiện vào lúc đó, bọn họ tiếp tục tại đáy biển, tình huống kia thật đúng là không biết sẽ biến thành bộ dáng gì.

Thiên nhi cười một tiếng, vỗ nhẹ tay của Mộ Chỉ Ly, “Lúc ấy thân thể của ta bị thương nặng, chỉ còn lại một hơi thở cuối cùng, tất cả truyền thừa cơ hồ không hề khống chế  mà hướng vào cơ thể của ta, lực lượng Quang Minh chữa khỏi thương thế cho ta, mà trong lúc trọng thương, nhận thức của ta đối với lực lượng Quang Minh lại có thể lĩnh ngộ rất rõ ràng, cho nên mới có thể nhanh như vậy hoàn thành .”

“Nhưng truyền thừa của ta còn chưa tiếp nhận xong, ngay tình huống lúc đó thật sự quá cấp bách, ta chỉ có thể đem phần còn lại của truyền thừa ở trong Thánh điện, lập tức chạy ra, thực lực của ta cũng chưa hoàn toàn vững chắc.” Thiên nhi giải thích, “Thừa dịp hiện tại, ta liền tiếp theo tìm hiểu, hoàn toàn vững chắc thực lực của ta.”

Ba người Mộ Chỉ Ly chợt hiểu ra, không nghĩ tới việc Thiên nhi trọng thương, cũng là cơ hội khiến cho nàng tiếp nhận truyền thừa thêm thuận lợi, nhưng cũng may đây chính là thuộc tính Quang Minh mới có khả năng này, đổi lại thuộc tính Hắc Ám, sợ là ngay cả mạng sống cũng trực tiếp không còn.

Chung quanh khôi phục sự yên tĩnh, trừ tiếng gió thổi lá  động rất nhỏ, thì chính là tiếng kêu của côn trùng .

Mộ Chỉ Ly chuyên tâm ở một bên nghiên cứu  phù chú thuật, thực lực của Tù Vô Bi  bị phong ấn bởi vì sự hiến tế của một gã Tu Luyện Giả  Đại Thừa cảnh, mà nàng và Hàn Như Liệt cũng bị phù chú, hiển nhiên lực lượng của phù chú này không thể nào so sánh với Tù Vô Bi.

Chẳng qua là, loại phù chú như thế nào mà lại có thể khắc chế không gian , không gian chi lực trong cơ thể nàng cũng không bị phong ấn, chỉ có điểm không gian và trụ sở bí mật đều bị khoá lại, đây chẳng phải là kỳ quái sao? Mộ Chỉ Ly trăm mối vẫn không có cách giải.

Hàn Như Liệt vuốt lên hàng mi đang nhăn thành một nắm của Mộ Chỉ Ly, “Đây chính là phương pháp mà lão nhân Quang Minh vì khắc chế truyền tống của chúng ta mà nghĩ ra, nếu có thể nghĩ ra cách giải trừ dễ dàng như vậy thì năng lực của bọn họ sợ là sẽ quá yếu rồi”

Mộ Chỉ Ly gật đầu, biết Hàn Như Liệt đang an ủi mình liền khẽ mỉm cười,tâm trạng có chút lo lắng cũng hoàn toàn thả lỏng.

“Liệt, chàng nói xem phong ấn của bọn họ là gì mà lại có thể khiến  chúng ta cùng với không gian chút  bị cắt đứt liên lạc?” Mộ Chỉ Ly chậm rãi nói, tự lẩm bẩm.

Đôi mắt xanh lóe lên, Hàn Như Liệt cũng lâm vào trầm tư, “Loại phù chú này  khác với với Tù tiền bối, hiển nhiên một loại chú thuật khác, nhưng nếu phù chú thuật này chỉ có thể khắc chế điểm không gian, vậy cũng cũng có chút kỳ hoặc.”

“Đúng vậy, nếu như vậy thì phù chú này chỉ dùng để khắc chế Tu Luyện Giả có thuộc tính Không gian.Hơn nữa, Tu Luyện giả có thuộc tính truyền tống lại càng ít, như vậy loại phù chú thuật này không khỏi quá yếu.” Mộ Chỉ Ly chợt hiểu ra, hình như đã nghĩ ra cái gì đó.

Mộ Dật Thần đột nhiên nhướng mày, “Nói không chừng lão nhân Quang Minh sợ là các ngươi thông qua điểm không gian trực tiếp bỏ chạy, như vậy thì bọn tay sai sẽ không có cách nào tìm được ngươi, mà phù chú thuật lại chỉ có thể chống đỡ được một thời gian ngắn thôi.”

Sau khi Mộ Dật Thần vừa nói xong thì Mộ Chỉ Ly và Hàn Như Liệt nhìn nhau  trong mắt đồng thời hiện lên ánh sáng, độ cong tại khóe miệng chậm rãi kéo lên, nếu như bọn họ đoán không lầm, đây chính là mấu chốt!

Không gian liên lạc vốn là không nhìn thấy, chạm không được, bọn tay sai sao có thể dễ dàng tìm cách cắt đứt liên lạc giữa hai người được chứ, phải biết rằng, đó cũng là đồ vật do hai lão nhân thuộc tính lưu lại.

“Trước tiên thử suy nghĩ phù chú của sư tổ xem sao.” Mộ Chỉ Ly  chậm rãi nói, chuyện của trụ sở bí mật, chỉ có thể dùng thời gian để chứng thực phỏng đoán của bọn họ .

Mộ Chỉ Ly đi tới bên cạnh tù Vô bi  , nhìn trên khuôn mặt tù vô bi hiện lên những đường vân phù chú , đường vân huyền ảo  lộ ra một cổ uy áp.

“Hắc ám phù chú, dùng lực lượng Quang Minh liền có thể giải trừ được, Không gian phù chú thì dùng lực lượng nào để hoá giải, ” chẳng lẽ phương pháp giải trừ không thể dùng biện pháp đảo ngược thuộc tính sao? Nghĩ như thế cũng không đúng, như vậy Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ ngũ loại phù chú Hựu nên thông qua loại phương pháp nào tới giải,

Tù Vô Bi vuốt tóc Mộ Chỉ Ly, trong mắt tràn đầy từ ái, “Không gian phù chú có thể vận dụng thời gian chi lực để giải quyết, về phần các loại thuộc tính ngũ hành Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ, tất cả đều có cách khắc chế, chỉ cần tìm được cách khắc chế hoặc là thuộc tính ngược lại, đó chính là phương pháp giải trừ.”

Mộ Chỉ Ly gật đầu xem như hiểu rõ, liếc mắt nhìn Hàn Như Liệt bên cạnh, may là bất kể Tu Luyện Giả thuộc tính gì thì bọn họ đều có, cho nên vấn đề này không cần lo lắng.

“Nếu như, không gian phù chú cùng thời gian phù chú đụng vào nhau, có sinh ra biến hoá gì không?” Mộ Chỉ Ly  chậm rãi nói, trong mắt hiện lên vẻ suy tư .  Tất nhiên phù chú này không thể nào đưa thời gian chi lực vào trong người Tù Vô Bi. Nếu không, tình huống của Tù Vô Bi sợ là sẽ ngày càng tệ hơn.

Đám người Hàn Như Liệt hai mặt nhìn nhau, bọn họ đều là lần đầu tiếp xúc phù chú thuật, hai loại phù chú đối ngược nhau lại dung hợp thì không ai có thể đảm bảo được chuyện gì sẽ phát sinh.

Yến Uẩn Viễn thở dài một hơi, “Hai loại phù chú khi đụng nhau, có thể sẽ triệt tiêu lẫn nhau, cũng có thể  sẽ phản lại làm cho ông ta bị thương nặng, tỷ lệ của hai chuyện này chính là mỗi bên một nửa .” Phù chú thuật quá mức huyền bí, ông luôn luôn không hề có cảm thấy hứng thú đối với chúng, vì vậy mà lúc trước cũng không tìm hiểu kỹ, kết quả chính là hôm nay thật có chút hối hận.

Nghe thấy tỷ lệ là ngang bằng nhau, tâm tình đám người Mộ Chỉ Ly đều có chút trầm trọng , giọng nói của Mộ Chỉ Ly trầm hẳn xuống, “Ta muốn tìm một biện pháp khác .”

Vừa nói, liền trở lại chỗ cũ, hơi ngửa đầu, nằm ở trên mặt đất, nhìn về phía bầu trời xanh thẳm, mây trắng, vẻ suy tư trong mắt chẳng bao giờ giảm đi, chính nàng cũng cảm thấy loại phương pháp này  tính khả thi không lớn, mình thi triển ra  phù chú thuật sợ là rất khó đánh đồng với loại phù chú Tu Luyện Giả Đại Thừa cảnh hiến tế mà thi triển ra  .

Nếu thất bại, e là sẽ khiến cho tình huống của sư tổ trở nên tồi tệ hơn, vậy cũng có thể xem là  đại nghịch bất đạo.

Hàn Như Liệt nhẹ nắm tay Mộ Chỉ Ly, hai lông mày nhíu lại, trong đầu không ngừng suy nghĩ về phương pháp hoá giải , chỉ có hai loại thuộc tính triệt tiêu lẫn nhau thì phù chú mới có thể hoá giải. Nếu như không thể dùng Quang Minh phù chú hoá giải, vậy còn có biện pháp gì.

Đám người Long Ngọc Hồng một bên nhìn trong hai người Mộ Chỉ Ly và Hàn Như Liệt trầm tư, không nghĩ tới cái trách nhiệm nặng nề này lại rơi vào hai người bọn họ. Ba người bất đắc dĩ cười, cũng suy nghĩ về phương pháp phá giải.

Thời gian trôi qua, đám người Mộ Chỉ Ly ai cũng không nói gì, lúc nào cũng nghĩ đến giải trừ phương pháp, sắc trời từ sáng chuyển vào tối, bầu trời phát ánh sáng sao có một hương vị khác.

Đột nhiên, Hàn Như Liệt nghiêng đầu, ngưng mắt nhìn khuôn mặt nghiên nghiên của Mộ Chỉ Ly , thấp giọng nói: “Ly nhi”

Mộ Chỉ Ly nghe tiếng quay đầu, bốn mắt nhìn nhau, trong mắt có một tia nghi ngờ, “Liệt, chàng nghĩ ra biện pháp rồi sao?”

“Nếu như chúng ta không sử dụng thời gian phù chú, mà là trực tiếp đem thời gian cùng không gian chi lực đưa vào trong cơ thể của Tù tiền bối, đè lên phía trên phù chú kia, không biết chừng có thể có hiệu quả?” trong mắt Hàn Như Liệt lóe lên ánh sáng, rơi vào trong mắt Mộ Chỉ Ly giống như ngôi sao ở phía chân trời, vô cùng sáng chói.

Mộ Chỉ Ly mắt sáng ngời, suy tư nói: “Hai loại lực lượng thuộc tính nếu ở bên ngoài dung hợp chính là có uy lực phù chú, nhưng nếu tồn tại ở trong cơ thể của sư mà dung hợp, có thể sẽ không có xung đột, chỉ cần có thể khống chế hai cỗ lực lượng này rót vào trong phù chú kia, nhất định sẽ có hiệu quả!”

Vừa nói, Mộ Chỉ Ly ngồi thẳng người, Hàn Như Liệt cũng ngồi dậy, đám người Tù Vô Bi nhìn hai người Mộ Chỉ Ly đột nhiên ngồi dậy, trong lòng hơi có nghi ngờ, chẳng lẽ đã có thể có liên lạc với điểm không gian?

Mộ Chỉ Ly không nói hai lời, lúc này đi tới bên cạnh Tù Vô Bi, nói ra phương pháp giải trừ của Hàn Như Liệt.

Đám người Tù Vô Bi vừa nghe lời Mộ Chỉ Ly nói, cũng lâm vào trong trầm tư, chẳng qua là càng nghĩ bọn họ càng cảm thấy loại ý nghĩ này rất có thể thành công , cho dù không thể thành công, cũng sẽ không có nguy hiểm gì,  nếm thử một phen cũng được.

“Hãy làm như vậy đi, theo ta thấy, khả năng rất lớn.” Yến Uẩn Viễn cười nói, tầm mắt rơi vào trên người Mộ Chỉ Ly và Hàn Như Liệt , hiện tại  hai đứa trẻ này quả nhiên là một so sánh với một càng thông minh, sóng Trường Giang sau đè sóng trước, những lão nhân như bọn họ thật sự không có cách nào đuổi kịp a.

Thấy đám người Tù Vô Bi đồng ý, Mộ Chỉ Ly và Hàn Như Liệt liếc mắt nhìn nhau, gật đầu, chuẩn bị hành động. Chuyện này không nên chậm trễ, đợi đến Yến hồng Hãn  truyền thừa kết thúc, bọn họ phải rời đi, trong lúc ở nơi này, nhất định phải nghĩ biện pháp để cho Tù Vô Bi khôi phục thực lực mới được.

Mộ Chỉ Ly và Hàn Như Liệt chia ra đứng ở hai bên Tù Vô Bi , Tù Vô Bi đưa hai tay ra, Mộ Chỉ Ly và Hàn Như Liệt chia ra mỗi người nắm một tay, lực lượng thuộc tính trong cơ thể  dần dần trào vào trong người Tù Vô Bi, hai người đem tốc độ Thiên Lực tràn vào đồng nhất với nhau, như vậy hai loại lực lượng thuộc tính vào  trong cơ thể của Tù Vô Bi mới có thể dung hợp tốt hơn, một khi cao thấp không đều, kết quả tuyệt đối sẽ không tốt.

Lấy hai người bọn họ  tâm linh tương thông, cộng thêm chuyện này cũng không tính là lần đầu tiên làm, cho nên động tác không hề xa lạ, lực lượng cũng khống chế hết sức thoả đáng.

Mấy người Long Ngọc Hồng canh giữ ở bên cạnh của bọn hắn, một khi chuyện vượt ra khỏi dự đoán, bọn họ tuyệt đối sẽ ra tay ứng cứu !

Chương  204 : Đại Kết Cục (Thượng) phần 1

Các đệ tử Yến gia nhìn thấy hành động của đám người Mộ Chỉ Ly thì trong lòng đều rối rít suy đoán, không biết là bọn họ đang làm những gì. Sau khi Yến Uẩn Viễn trở về thì vẫn luôn ở cùng bọn họ, cũng không nói cho bọn họ biết rốt cục đám người Mộ Chỉ Ly là người phương nào. Mọi người đưa mắt nhìn nhau, ai cũng không dám lên tiếng quấy rầy, người có thể khiến cho Yến Uẩn Viễn xem trọng như vậy, chắc chắn không phải là người tầm thường.
Thiên Nhi vẫn luôn ở trạng thái tu luyện, phảng phất như tất cả mọi thứ xung quanh không cùng một thế giới với nàng, nhắm mắt lại, tìm hiểu, gương mặt trắng nõn như trăng rằm kia lộ ra tia nghiêm túc. Mộ Dật Thần thì canh giữ bên cạnh Thiên Nhi, hắn cũng tiến vào trạng thái tu luyện.
Hắn tiếp nhận truyền thừa sớm nhất, tuy rằng lúc đó thực lực của hắn mạnh nhất, nhưng việc lĩnh ngộ thuộc tính thiên phú càng đến hậu kỳ thì mức độ khó khăn khi lĩnh ngộ sẽ càng lớn. Vì vậy trong khoảng thời gian này, hình như lĩnh ngộ thuộc tính thiên phú của hắn đã yếu hơn Hàn Như Liệt và Mộ Chỉ Ly, khách quan mà nói thì thời gian tiếp nhận truyền thừa càng muộn thì càng có lợi cho việc tăng trưởng thực lực của bọn họ.
Miệng vết thương trên người hắn vẫn chưa hoàn toàn khép lại, cũng may là tình hình hôm nay tạm thời yên ổn, cũng không bao lâu nữa thương thế của hắn sẽ hoàn toàn bình phục.
Mộ Chỉ Ly rót Không Gian chi lực trong cơ thể mình dần dần vào trong cơ thể của Tù Vô Bi. Cùng lúc đó, nàng cùng với Hàn Như Liệt vẫn luôn nhìn nhau, nhìn ánh mắt của đối phương, hiểu rõ ý nghĩ của đối phương thì đối với việc khống chế lượng Thiên Lực chuyển vào cũng có tác dụng rất lớn.
Tù Vô Bi hoàn toàn buông lỏng bản thân mình, không hề có chút kháng cự nào đối với dòng Thiên Lực đang từ bên ngoài dũng mãnh tràn vào cơ thể mình, phảng phất như cơ thể mình đã trở thành vật dẫn, lúc này tất cả đều phải dựa vào hai đứa trẻ kia, việc duy nhất ông có thể làm đó chính là không gây bất cứ phiền toái nào cho hai người bọn họ.
Trong đôi mắt đen huyền sâu thăm thẳm của Mộ Chỉ Ly tràn đầy sự cẩn thận, nàng cố hết sức khống chế Thiên Lực ở mức độ bình ổn nhất, không cho xuất hiện bất cứ sai sót nào.
Hai người phảng phất như đã biến thành một người, bóng dáng của đối phương phảng chiếu trong mắt của mình, một loại cảm nhận khó có thể diễn tả bằng lời từ trong lòng bọn họ lan tràn ra, dường như có thể cảm nhận được Thiên Lực mà đối phương phát ra, có thể hiểu rõ từng suy nghĩ của đối phương lúc này, thậm chí có thể nghe thấy nhịp tim của đối phương.
Tình trạng quỷ dị như vậy cũng chưa bao giờ xuất hiện qua, mà giờ khắc này xuất hiện có vẻ như là điều hiển nhiên vậy. Bờ môi của hai người không nhịn được mà giương lên một đường cong mờ nhạt, hai tròng mắt gần như đông cứng, động tác trên tay cũng không hề ảnh hưởng chút nào.

Long Ngọc Hồng và Yến Uẩn Viễn liếc nhau, trong lòng dâng lên một tia kinh ngạc. Thời khắc này, Mộ Chỉ Ly và Hàn Như Liệt rất giống nhau, thậm chí ngay cả độ cong nơi khóe miệng cũng giống như đúc, dạng ăn ý như thế nào thì mới có thể đạt đến trình độ như vậy, dù kiến thức của bọn hắn rất rộng nhưng cũng chưa từng thấy qua hiện tượng thế này.
Vốn trong lòng bọn họ vô cùng lo lắng, nhưng sau khi nhìn thấy hai người ăn ý kinh người như thế thì dần dần buông lỏng vài phần.
Trong cơ thể Tù Vô Bi, hai loại năng lượng  bảy màu và năng lượng gần như trong suốt lặng lẽ đan xen vào nhau, phảng phất như có hai nhánh sông từ trong tĩnh mạch của Tù Vô Bi lan ra, cuối cùng tập hợp ở hai bên trái tim, ầm ầm va vào nhau.
Hai loại năng lượng va vào nhau mang theo một loại chấn động, sắc mặt của Tù Vô Bi trong khoảnh khắc trở nên ửng hồng, phun ra một ngụm máu tươi.
Nhìn thấy một màn này thì trên gương mặt của Long Ngọc Hồng cùng với Yến Uẫn Viễn xuất hiện vẻ lo lắng. Ánh mắt của Mộ Chỉ Ly và Hàn Như Liệt biến đổi, nhưng cũng không hề dừng động tác tay lại.
Tù Vô Bi khẽ lắc đầu một cái, ý bảo Long Ngọc Hồng và Yến Uẩn Viễn không cần lo lắng. Hai cỗ lực lượng này đang dung hòa vào nhau, đương nhiên sẽ không tránh khỏi triệu chứng như vậy.
Mộ Chỉ Ly càng thêm cẩn thận, việc dung hợp này cũng không phải là một chuyện đơn giản, vốn hai người muốn dung hợp thành công ở bên ngoài cũng cần nhân tố may mắn, cũng không phải mỗi lần thi triển đều có thể thành công, mà muốn cơ thể Tù Vô Bi dung hợp hai loại năng lượng này, chỉ cần xảy ra vấn đề gì thì rất có khả năng lồng ngực sẽ bị nổ tung, quyết không thể khinh thường được.
Hai loại năng lượng phảng phất như ai cũng không kém ai, không ngừng va chạm vào nhau. Sắc mặt Tù Vô Bi dần dần trở nên tái nhợt, thế nhưng đôi mắt tinh anh kia vẫn vô cùng sáng ngời.
Bởi vì bầu không khí luôn luôn căng thẳng, tâm căng như dây cung nên phảng phất thời gian như trôi qua vô cùng chậm chạp, dường như mọi người có thể nghe thấy tiếng tim mình đập. Vào giờ khắc này tinh thần của bọn họ tăng lên đến đỉnh điểm, ngay cả gió thổi cỏ lay cũng cảm giác vô cùng rõ.
Sắc mặt của Mộ Chỉ Ly và Hàn Như Liệt cũng rất khó coi, Tù Vô Bi bị ảnh hưởng thì bọn họ cũng không tránh khỏi ảnh hưởng. Tuy rằng độ ăn ý của hai người đã đạt đến đỉnh điểm nhưng dù sao cũng không phải là một người, sắc mặt Mộ Chỉ Ly dần dần trầm trọng, nếu như không thể dung hòa thì hành động lần này cũng chỉ có thể kết thúc trong sự thất bại.
Mặc dù Tù Vô Bi là tuyệt thế cường giả, thế nhưng lại không có Thiên Lực phòng thân, thực lực của ông bây giờ chỉ mạnh hơn so với người bình thường một chút mà thôi, nên không thể nào chống đỡ được lực lượng đột phá của hai loại năng lượng, nếu cứ tiếp tục như vậy thì sợ rằng Tù Vô Bi khó giữ được tính mạng.
Hàn Như Liệt hướng Mộ Chỉ Ly gật đầu một cái, hiển nhiên hắn cũng ý thức được điểm này. Hôm nay, bọn họ chỉ có thể gắng sức lần cuối cùng, nếu như vẫn không thành công thì đành phải bỏ cuộc.

Hai người đồng thời thở một hơi thật dài, năng lượng thuộc tính dưới sự không chế của hai người lần nữa va chạm vào nhau!
Ầm!
Một tiếng nổ rất nhỏ vang dội bên tai, vẻ mặt hai người Mộ Chỉ Ly và Hàn Như Liệt chợt rung động, dưới sự va chạm này, bàn tay đang tiếp xúc với Tù Vô Bi suýt nữa thì buông lỏng.
Trong chớp mắt đó, Long Ngọc Hồng và Yến Uẫn Viễn cũng chuẩn bị chặt đứt liên hệ giữa ba người bọn họ, dù không thể va chạm với Không gian bù chú nhưng ít nhất phải đảm bảo sự an toàn của ba người.
Thế nhưng, lúc lòng bàn tay sắp tách biệt thì Mộ Chỉ Ly và Hàn Như Liệt đồng thời đưa tay lại gần nhau hơn, lần nữa chạm vào bàn tay của Tù Vô Bi.
Khóe miệng hai người chậm rãi giương lên một độ cong, giữa đôi lông mày trước kia vốn nhíu chặt cũng dần dần giãn ra. Vừa rồi dưới sự va chạm kịch liệt, cuối cùng có một luồng năng lượng dung hòa một chỗ.
Lực lượng Không Gian và Thời Gian đã dung hợp với nhau!
Chỉ cần luồng lực lượng này bắt đầu dung hợp thì kế tiếp việc dung hợp chỉ là vấn đề thời gian mà thôi. Lực lượng dung hợp kia dưới sự không chế của hai người dần dần hướng về phía Không Gian bùa chú kia.
Lúc hai đạo năng lượng tiếp xúc với nhau thì sắc mặt Tù Vô Bi dần dần thay đổi, ông chau mày, cắn chặt hàm răng, tựa hồ đang chịu đựng sự đau đớn vô cùng lớn, hai tay không cách nào nắm thành quyền, mà hai chân thì lún sâu vào trong mặt đất, từng sợi gân xanh bắt đầu nổi đầy trên gương mặt của ông.
Nhìn dáng vẻ đáng sợ như thế của Tù Vô Bi thì Long Ngọc Hồng không nhịn được mà bụm chặt miệng. Bà đã nhìn thấy Tù Vô Bi chịu đau đớn rất nhiều lần nhưng mà tình huống kinh khủng như thế này vẫn là nhìn thấy lần đầu tiên, có thể tưởng tượng được giờ khắc này ông phải chịu đựng sự đau đớn như thế nào.
Mộ Chỉ Ly chậm rãi nhắm hai mắt lại, không nhìn dáng vẻ đau khổ của Tù Vô Bi nữa, lúc này nàng không thể bị ảnh hưởng nếu không thì sẽ thất bại trong gang tấc, dù cho hiện tại sư tổ có khó chịu hơn thế nữa thì cũng nhất định phải qua được cái ải này.
Cũng may là suy nghĩ của bọn họ đã đúng, cách làm như thế có thể giải trừ được Không gian phù chú, chỉ cần một khoảng thời gian nhất định thì phù chú này có thể hoàn toàn được giải trừ.
Thất khiếu*(hai mắt, hai tai, hai lỗ mũi và mồn) của Tù Vô Bi đã bắt đầu chảy máu, Long Ngọc Hồng không nhịn được đi qua đi lại, dáng vẻ thống khổ như thế quả thật khiến cho người xem vô cùng khó chịu. Yến Uẩn Viễn thở dài, phù chú chi thuật quả thật vô cùng cường đại, nếu như phù chú này rơi trên người kẻ khác thì sợ rằng cả đời này cũng không có cách nào để giải trừ.
Cho dù có thể giải trừ thì sự đau đớn như vậy cũng không phải người bình thường có thể chịu được, nói không chừng sẽ đau đớn đến chết. Cũng may là Tù Vô Bi không phải là người bình thường, trước đây bọn họ đã từng cùng nhau lưu lạc, nên ông có thể hiểu rõ sự nhẫn nại của Tù Vô Bi, tên này có thể nhẫn nhịn những thứ mà người khác không thể, sức chịu đựng của ông ta tuyệt đối là kinh người.
Đệ tử Yến gia nhìn thấy hình ảnh này thì mỗi một người đều cảm thấy da đầu mình tê dại, rối rít chuyển con mắt sang hướng khác, không dám nhìn. Mọi người đều là người tu luyện, cùng nhau đi đến bước này, chắc chắn đã từng chịu đựng không ít sự thống khổ, nhưng mức độ kinh khủng như vậy thực sự rất hiếm thấy.
Lúc ấn ký lưu lại trên mặt Tù Vô Bi hoàn toàn biến mất cũng là lúc Mộ Chỉ Ly và Hàn Như Liệt dường như vô cùng suy yếu thu tay về, việc này đối với bọn họ không chỉ tiêu hao thực lực, tinh thần bọn họ phải luôn căng thẳng trong thời gian lâu như vậy, phải chú ý mỗi một tia lực lượng, tuyệt đối là một chuyện vô cùng kinh khủng. Lúc này đã buông lỏng tất cả, hai người chỉ cảm thấy vô cùng mệt mỏi, thầm muốn nghỉ ngơi thật tốt.
Tù Vô Bi thì trực tiếp ngã xuống, nằm trên mặt đất, trên mặt nhiễm đầy máu tươi. Từ sau khi ông được mọi người xưng tụng danh hiệu lão giả Vô Bi thì ông chưa bao giờ chật vật như vậy, cũng không biết là bao nhiêu năm rồi ông mới có thể cảm nhận được loại đau khổ như vậy.
Bỗng nhiên Tù Vô Bi nhếch miệng cười, “Thật sự có chút tưởng nhớ đến loại cảm giác này.”
Nghe thấy lời Tù Vô Bi vừa nói thì Long Ngọc Hồng và Yến Uẩn Viễn cũng ngẩn ra, sau đó đều lập tức nở nụ cười. Hồi tưởng lại khoảng thời gian bọn họ cùng nhau xông xáo trước kia, thời thế hôm nay đã thật sự thay đổi, nhưng ông lại có thể lần nữa cảm nhận được loại cảm giác này cũng là một chuyện không tệ. Đám người Mộ Chỉ Ly cũng giống hệt như bọn hắn lúc còn trẻ tuổi, chỉ là đám người Mộ Chỉ Ly càng mạnh hơn so với bọn hắn trước kia.
Mộ Chỉ Ly cũng nằm dưới đất, nhìn bầu trời đầy sao, khóe miệng chậm rãi nở một nụ cười hài lòng. Chính là bởi vì thời đại yên bình mà bọn họ vẫn luôn không ngừng cố gắng, những thời khắc yên bình ngắn ngủi như thế này thật sự vô cùng đáng quý.
Hồi tưởng lại từ lúc bản thân mình còn ở trái đất cho đến tận bây giờ, nếu như không có Thiên Sát Cổ Giới thì nàng cũng sẽ không có cơ hội như ngày hôm nay. Nhắc đến mới nói, nàng chưa từng nghĩ tới mình có thể đi đến bước này, trên đoạn đường này có máu tanh, có bao nhiêu chua xót, có vui sướng, cũng có hạnh phúc. Chỉ còn lại một trận đánh sau cùng, nếu như nàng có thể thành công thì có thể lập ra một thần thoại thuộc về nàng, nếu như thất bại thì sẽ bị trầm luân trở thành cát bụi, nhưng có thể đi đến bước này thì nàng cũng đã rất thỏa mãn rồi.
Tay của nàng chậm rãi nắm lấy bàn tay của Hàn Như Liệt, trên khuôn mặt nở nụ cười hạnh phúc, nhắm hai mắt lại. Bởi vì vô cùng mệt mỏi nên nàng cần nghỉ ngơi một đoạn thời gian, căng thẳng lâu như vậy rồi nên trong phút chốc nàng hoàn toàn buông lỏng người, nàng chỉ cảm thấy một cơn buồn ngủ vô tận đang ập tới.
Lúc Mộ Chỉ Ly mở mắt ra lần nữa đã là ba ngày sau. Đám người Tù Vô Bi đều mỉm cười nhìn nàng, tất cả mọi người đều biết nàng vô cùng mệt mỏi nên trong ba ngày này, không ai quấy rầy nàng.

“Sư tổ, lực lượng của người đã khôi phục rồi sao?” Mộ Chỉ Ly ngượng ngùng sờ sờ đầu, không ngờ bản thân mình chỉ định nghỉ ngơi một chút thôi nhưng lại mất nhiều thời gian đến vậy, cũng không chú ý đến tình trạng của sư tổ.
Tù Vô Bi mỉm cười, gật đầu nói, “Không Gian phù chú đã biến mất, lực lượng của ta hiển nhiên có thể vận dụng bình thường rồi. Chuyện này, thật sự vất cả cho các con.”
“Sư tổ! Nếu không phải vì chúng con thì người cũng sẽ không bị phong ấn, cũng là bởi vì chúng con nên mới khiến cho sư tổ phải chịu khổ lần này.”Trong mắt Mộ Chỉ Ly tràn đầy sự cảm ơn.
Long Ngọc Hồng rất vui vẻ, bọn họ ở cùng với nhau trong thời gian lâu như vậy nên tầng hào quang môn chủ kia của Long Ngọc Hồng cũng hoàn toàn biến mất, không còn vẻ cao cao tại thượng như trước nữa mà là vẻ dịu dàng thân thiện, “Lão gia hỏa này là bởi vì quá lâu không cảm nhận được sự đau đớn nên sự nhẫn nại đã bị giảm xuống, cho nên lúc đó mới có dáng vẻ như vậy. Lần này vừa vặn là cơ hội để cho lão luyện tập.”

Tù Vô Bi bất đắc dĩ nhún nhún vai, than thở một tiếng. “Long Ngọc Hồng nói cũng phải, là bởi vì ta đã ở ẩn quá lâu rồi.”
Nghe vậy, Mộ Chỉ Ly khẽ mỉm cười, ngay sau đó, một tia vui mừng nở rộ trong mắt nàng, lóe ra ánh sáng rực rỡ chói mắt, “Sự liên lạc giữa con và Trụ sở bí mật cũng đã khôi phục!”
“Hàn tiểu tử đã phát hiện ra chuyện này từ hai ngày trước, bây giờ đang ở Trụ sở bí mật. Tốc độ phản ứng của con thật sự yếu đi không ít đó.” Yến Uẩn Viễn nhìn Mộ Chỉ Ly, mỉm cười trêu ghẹo.
Nụ cười của Mộ Chỉ Ly chợt đông cứng, rụt cổ một cái, nàng vừa mới tỉnh lại thực sự không có chú ý đến điểm này, ngay sau đó nàng lập tức trở về Trụ sở bí mật. Chuyện nàng lo lắng nhất chính là việc mất liên lạc với trụ sở bí mật, cho dù là lão nhân Quang Minh cũng không có cách nào triệt để cắt đứt liên lạc giữa bọn họ và trụ sở bí mật, chỉ có thể phong ấn trong thời gian ngắn ngủi mà thôi.
Hàn Như Liệt nhìn thấy Mộ Chỉ Ly thì xuất hiện thì bước nhanh tới, “Chỉ Ly, nàng cảm thấy khỏe hơn chút nào chưa?”
“Ta vốn không có chuyện gì, chẳng qua chỉ ngủ một giấc quá dài mà thôi.”
“ Nàng là bởi vì quá mức mệt mỏi nên mới như vậy.” Hàn Như Liệt mỉm cười, “Ta đã đưa nguồn hàng sang thương hội Thiên Huyền rồi, hiện tại thương hội Thiên Huyền phát triển rất tốt. Hàn Mặc rất có thiên phú ở phương diện buôn bán, Ích Quỳ cũng giúp Hàn Mặc xử lý mọi chuyện. Về phần nơi dừng chân của thương hội Thiên Huyền đã được xây dựng gần xong, có nhạc phụ và nhạc mẫu ở đó nên cũng không có xuất hiện bất cứ vấn đề gì.”
Nghe Hàn Như Liệt nói thì Mộ Chỉ Ly đang lo lắng không yên cũng hoàn toàn tiêu tán, “Đúng rồi, chuyện Thiên Ma tông cùng với Thiên Âm môn đánh nhau hiện tại cũng đã truyền khắp Bồng Lai Bí Cảnh chưa? Thiên Ma tông có hành động gì không?”
“Tin tức này thật sự đã truyền ra, hiện tại có thể nói là lòng người bàng hoàng, bây giờ chính đạo cùng với ma đạo gần như đã hoàn toàn đối nghịch, trận chiến của hai môn phái đứng đầu ma đạo và chính đạo đúng là việc biểu lộ thái độ của hai bên. Trong thời gian gần đây, trận chiến giữa các môn phái xuất hiện nhiều vô số kể, tình thế vô cùng hỗn loạn.”Giọng nói của Hàn Như Liệt mang theo chút tiếc nuối, “Theo ta thấy, sau này Thiên Ma tông và Thiên Âm môn chỉ có thể tồn tại một mà thôi, đến lúc đó bên nào giành chiến thắng cũng chính là kẻ thống trị Bồng Lai Bí Cảnh, mà đến lúc đó, hẳn sẽ không còn việc phân chia chính – ma nữa.”
“ Chàng nói không sai, mâu thuẫn giữa chính đạo và ma đạo đã bị đẩy đến đỉnh điểm, đã định trước chỉ có thể tồn tại một mà thôi. Thiên Ma tông không có tin tức gì sao?”Thiên Ma tông ở trong tình thế bắt buộc đánh một trận phải giành thắng lợi, nhưng cuối cùng lại nhận lấy thất bại mà kết thúc trận chiến, không chỉ như thế, người đứng đầu một phái như Ngụy Văn cũng bỏ mình, đối với ma đạo mà nói chính là tổn thất không nhỏ.

Hàn Như Liệt lắc đầu, “Trong khoảng thời gian này, Thiên Ma tông rất ít xuất hiện, cho dù cục diện ở Bồng Lai Bí Cảnh đã hoàn toàn bị vẩn đục, nhưng bọn chúng vẫn chưa từng xuất hiện bày tỏ thái độ gì cả. Có lẽ qua trận chiến trước kia đã khiến cho thế lực của bọn chúng giảm sút nhiều.”
Hai lông mày của Mộ Chỉ Ly dần dần nhíu lại, đối với thái độ lần này của Thiên Ma tông, nàng vẫn luôn cảm thấy sự việc không đơn giản như vậy. Còn có Hoàng Phổ Vân, trước đó nàng rõ ràng đã hạ một Hắc Ám phù chú với hắn, theo lý thuyết hắn vẫn chưa thể hồi phục thực lực mới phải, nhưng hắn lại có thể tham gia trận giao chiến của sư tổ bọn họ, chuyện này thực sự vô cùng kỳ lạ.
“Bọn họ tuyệt đối sẽ không bỏ cuộc dễ dàng như vậy, nói không chừng bọn họ còn thủ đoạn ẩn giấu nào khác nữa. Chúng ta đều biết rõ điều này.” Trong mắt Mộ Chỉ Ly tràn đầy sự khinh thường, thủ đoạn gian ác độc địa bực này thực sự khiến người ta khinh thường.
Hàn Như Liệt mỉm cười tà mị. “Tuy rằng thế cục hiện nay rất hỗn loạn, thế nhưng vừa vặn thương hội Thiên Huyền có thể lợi dụng cơ hội này để quật khởi, trái lại thương hội Thiên Huyền cũng đã sớm quen với thời thế loạn lạc như vậy rồi.”
Tất cả môn phái đều đang chuẩn bị đối mặt với chiến tranh, cho nên lúc này cái bọn họ cần nhất chính là nâng cao thực lực, mà vừa vặn thương hội Thương Huyền có thể đáp ứng nhu cầu của bọn họ. Trong khoảng thời gian này, giá cả những vật phẩm trong thương hội Thiên Huyền gần như đều tăng lên gấp mấy lần mà không hiểu lý do, nhưng người đến mua thì nối liền không dứt. Đồng dạng tình thế như vậy khiến cho Tán Tu vô cùng hoang mang, ai cũng suy nghĩ muốn chen chân vào thương hội Thiên Huyền.
Mộ Chỉ Ly chăm chú nhìn Hàn Như Liệt, độ cong nơi khóe miệng rực rỡ thêm mấy phần, điều này đối với bọn họ thật sự là một tin mừng.
“Liệt, ta cũng muốn trở về thương hội Thiên Huyền một chuyến. Cửu U chi địa sắp mở ra đối với Tu Luyện Giả mà nói chính là cơ hội cực tốt để lĩnh ngộ. Trước tiên phải đem chuyện của Hàn Mặc sắp xếp xong, đến lúc đó mới có thể yên tâm đi vào đó.Mộ Chỉ Ly chậm rãi nói, Cửu U chi địa trăm năm mới mở ra một lần, đối với Tu Luyện Giả mà nói thì đây là cơ hội rất lớn nhưng mỗi người chỉ có một lần cơ hội trong đời.
Hàn Như Liệt gật đầu, “Nàng nói đúng, tuy rằng Cửu U chi địa sắp xuất hiện, nhưng cách thời điểm thật sự mở ra còn một khoảng thời gian nữa, không bằng cứ thừa cơ hội này đẩy những vật phẩm khác của thương hội Thiên Huyền ra hết đi.”
Đợi đến khi bọn họ đi Cửu U chi địa thì tâm tư bọn họ không cần phải băn khoăn về những chuyện này nữa. Huống chi loại cục diện hỗn loạn này không phải lúc nào cũng có.
“Ta hiểu!” Trên mặt Mộ Chỉ Ly nở một nụ cười tao nhã tươi đẹp, tiếp theo sau Mộ Chỉ Ly liền rời khỏi trụ sở bí mật đến chỗ thương hội Thiên Huyền.
Ở thương hội Thiên Huyền, cái Mộ Chỉ Ly nhìn thấy đầu tiên chính bóng dáng bận bịu luôn tay luôn chân của Cam Thuần Nhi, nụ cười dịu dàng nở rộ trên mặt của nàng ấy  mang theo sức sống cùng với sự linh động của thiếu nữ, nghiễm nhiên trở thành cảnh vật xinh đẹp nhất trong thương hội Thiên Huyền.
Không ít ánh mắt của nam tử trẻ tuổi đều rơi vào bóng dáng xinh đẹp vàng nhạt này, nhưng Cam Thuần Nhi lại phảng phất như không hề phát giác ra.
Một khoảng thời gian không gặp, Cam Thuần Nhi đã không còn sự trói buộc cùng với lo âu trước đây, nghiễm nhiên xem thương hội Thiên Huyền trở thành nhà của mình, ra ra vào vô cùng tự do.
Nhìn thấy một màn này, độ cong trên khóe miệng Mộ Chỉ Ly rộng thêm vài phần, bước nhanh lên phía trước, cười nói, “Thuần Nhi!”
Cam Thuần Nhi nghe thấy giọng nói quen thuộc thì đầu tiên là ngẩn ra, sau đó vô cùng vui mừng, vội vàng xoay đầu lại. Quả nhiên nhìn thấy Mộ Chỉ Ly đang mỉm cười đứng nhìn nàng, “Chỉ Ly, tỷ đã về rồi! Trước đó muội thấy Hàn đại ca quay trở về nhưng lại không thấy tỷ, nên có chút lo lắng.”
“ Trước đó tỷ đang tu luyện, cho nên mới không cùng hắn trở về, để tỷ xem nào, chúng ta đã cách xa bao lâu nay, muội lại càng trở nên xinh đẹp hơn rồi. Mộ Chỉ Ly vừa nói vừa nhìn Cam Thuần Nhi một vòng, sau đó nhéo nhéo cằm Cam Thuần Nhi, “ Có phải muội đã có người trong lòng rồi không?” Biểu cảm của Cam Thuần Nhi đột nhiên khựng lại, hai gò má không kiềm được mà ửng đỏ, bày ra biểu cảm ngại ngùng của thiếu nữ mới lớn, cúi đầu không nói câu nào.
Đôi mắt đen huyền của Mộ Chỉ Ly chợt lóe lên tia sáng, nàng không ngờ là mình chẳng qua chỉ tùy ý hỏi một câu nhưng lại nói trúng rồi, “Không biết là người nào may mắn như vậy, có thể bắt được trái tim của Thuần Nhi nhà chúng ta đây?”

Thuần Nhi vẫn luôn ở thương hội Thiên Huyền, chắc hẳn người bắt lấy trái tim của nàng cũng ở thương hội Thiên Huyền. Một cô nương tốt như thế, cho dù người muội ấy nhìn trúng là ai cũng không thể khiến cho Thuần Nhi đau lòng được.
Nghe lời Mộ Chỉ Ly nói, sắc mặt Thuần Nhi lại càng đỏ hơn, “Muội….”

Mộ Chỉ Ly gật đầu, “ Ta hiểu.” Muốn một cô nương đơn thuần như Thuần Nhi nói ra loại chuyện như vậy thì hiển nhiên là muội ấy thế nào cũng không nói ra miệng được. Dù sao thì một hồi nàng cũng có thể nhìn ra, nói không chừng hai ngươi còn chưa xác định ở cùng một chỗ.
“Thuần Nhi, mẹ ta đâu?” Mộ Chỉ Ly mỉm cười hỏi, nghĩ đến trước đó khi Liệt đến đây thế nào cũng bị phụ thân và mẫu thân lôi kéo hỏi han một trận.
Cam Thuần Nhi đưa tay chỉ phía sau, “Bọn họ đều ở phía sau, hiện tại đang đối chiếu sổ sách.”
Mộ Chỉ Ly khẽ mỉm cười, bước nhanh đến phía sau, hôm nay thương hội Thiên Huyền có không ít cửa hàng  chi nhánh ở Bồng Lai tụ, bất luận là sổ sách hay là những thứ khác đều rất phiền phức. Mặc dù nàng chưa từng lên tiếng hỏi nhưng chỉ cần nhìn tất cả mọi thứ ở thương hội Thiên Huyền đều trật tự ngăn nắp thì cũng biết cha mẹ đã sắp xếp mọi thứ ổn thỏa hết rồi.
Khi Mộ Chỉ Ly đẩy cửa ra thì hình ảnh đầu tiên nàng nhìn thấy chính là Bạch Mạt Lăng đang ngồi ngay ngắn bên bàn đọc sách, một tay cầm bút, đang nghiêm túc kiểm tra sổ sách, ở bên một cái bàn khác hai người Mộ Thiên Tĩnh và Hàn Thành Hạo đang nhỏ giọng bàn bạc chuyện gì đó, sắc mặt hai người rất nghiêm túc.
Nghe thấy tiếng mở cửa thì Mộ Thiên Tĩnh và Hàn Thành Hạo cùng nhau xoay đầu lại, khi bọn họ nhìn thấy Mộ Chỉ Ly đến thì trên mặt hai người đều xuất hiện nu cười vui mừng.
Bạch Mạt Lăng vẫn cúi đầu tính toán, căn bản không dự định ngẩng đầu lên, việc tính toán sổ sách này vốn không thể bị quấy nhiễu được, chắc là có người đến báo cáo chuyện gì đó. Thế nhưng khi bà nghe được Mộ Thiên Tĩnh kêu lên “Ly Nhi” thì bà liền nhanh chóng ngẩng đầu lên, trong đôi mắt xinh đẹp hiện lên sự vui mừng.
“Ly Nhi, rốt cuộc con cũng trở lại rồi.”Bạch Mạt Lăng để bút xuống, vòng qua bàn đọc sách bước nhanh đến lôi kéo bàn tay của Mộ Chỉ Ly, xoay nàng một vòng, khẳng định nàng không có chuyện gì mới yên lòng, “Trước đó chỉ có một mình Liệt trở về, khiến cho mẹ lo lắng không yên.”
Nhìn thấy sự yêu thương và lo lắng trong đáy mắt của Bạch Mạt Lăng thì trong lòng Mộ Chỉ Ly tràn đầy sự cảm động. Con trẻ đi ngàn dặm thì người lo lắng nhất vẫn chính là cha mẹ, bất kể là lúc nào trong lòng của cha mẹ đều lo lắng cho nàng.
“Làm sao con có thể để cho mình có chuyện chứ? Mẹ hãy yên lòng đi. Trước đó là bởi vì tu vi của sư tổ bị phong ấn, sau khi con giải trừ phong ấn thì quá mệt mỏi nên mới nghỉ ngơi hai ngày.” Mộ Chỉ Ly giải thích, nếu như nàng biện lý do khác thì sợ rằng bọn họ sẽ không tin tưởng, chi bằng cứ nói thẳng ra sự thật.
Dù sao thì ngày thường Hàn Như Liệt vẫn luôn ở cùng mình, nhưng lần này chàng lại trở về một mình chắc chắn là có chuyện xảy ra. Chuyện lần này thật sự là bất đắc dĩ thôi, nếu không phải Hàn Như Liệt lo lắng thương hội Thiên Huyền xảy ra chuyện gì thì hắn cũng không trở về trước như vậy.
Ba người Bạch Mạt Lăng chợt bừng tỉnh mỉm cười một cái, lo lắng nói, “Vậy sư tổ của con hiện giờ thế nào rồi?”

“Hiện tại sư tổ đã không sao, lúc trước bởi vì phù chú chi thuật cho nên lực lượng trong cơ thể mới tạm thời bị phong ấn, bây giờ phong ấn đã bị phá giải rồi.” Mộ Chỉ Ly vui vẻ nói, “Thương hội Thiên Huyền ở trong tay của cha mẹ thì càng ngày càng phát triển tốt hơn, mọi người cũng đừng để mình quá cực khổ, hãy giao một số chuyện cho những người khác làm lad được.”

Mộ Thiên Tĩnh phất tay, “Chuyện này có gì là cực khổ, chúng ta đều là Tu Luyện Giả, hiện tại cũng không phải để cho chúng ta đi chiến đấu, chẳng qua chỉ xử lý chút việc trong thương hội Thiên Huyền thôi mà, vẫn cứ để ba người chúng ta chia sẻ một phần trách nhiệm. Nếu như ngay cả làm chút chuyện nhỏ này cũng cảm thấy mệt mỏi thì chúng ta thật sự cảm thấy mình vô dụng.”
“Đúng vậy, chuyện ở đây cứ giao cho chúng ta là được rồi, không cần phải lo lắng.”Ngay sau đó Hàn Thành Hạo lên tiếng, so với việc sống an nhàn trong trụ sở bí mật thì bọn họ cảm thấy xử lý những việc này mới là sở trường của bọn họ.
“Ly Nhi, lần trước ta nghe Liệt nói trong khoảng thời gian ngắn bọn người lão nhân Quang Minh sẽ không xuất hiện gây sự với các con, là thật sao?” Bạch Mạt Lăng lên tiếng hỏi, đôi mày xinh đẹp có hơi nhướng lên lộ ra vẻ lo lắng không yên, trước sau bà đều cảm thấy những tồn tại đó thật sự quá mức kinh khủng.
Tuy rằng bà biết trong mấy năm nay, thực lực của Chỉ Ly bọn chúng đã tăng lên rất nhiều, hôm nay bà căn bản không thể nhìn ra được tu vi của Chỉ Ly, nhưng chỉ cần nghĩ đến việc bọn chúng muốn cùng chiến đấu sống chết với bọn lão nhân khống chế nguyên tố thì bà vẫn cảm thấy khó có thể tưởng tượng được.
Mộ Chỉ Ly nắm chặt lấy bàn tay của Bạch Mạt Lăng, giọng điệu kiên định mà bình thản, đôi mắt đẹp vừa trong suốt vừa chân thành, “Là thật, Cửu U chi địa sắp chính thức mở ra, trong khoảng thời gian này chúng ta sẽ không gặp nguy hiểm gì. Sau khi vào Cửu U chi địa mới là cuộc chiến thật sự, tất cả sẽ được quyết định trong ngày hôm đó.”
Ba người Mộ Thiên Tĩnh đều trầm mặc, bọn họ cũng có chút hiểu biết về Cửu U chi địa, nếu như sau khi vào Cửu U chi địa mà bọn chúng chiến đấu thất bại thì chỉ chỉ có một kết quả duy nhất mà thôi. Chỉ nghĩ đến loại khả năng này thì bọn họ rất khó chịu.
Cảm nhận được bầu không khí đã bắt đầu căng thẳng thì Mộ Chỉ Ly không kiềm được lên tiếng, “  Cha mẹ, công công! trận chiến này không thể nào tránh khỏi được, nếu như có thể chúng con cũng hy vọng có thể sống yên ổn cùng với mọi người. Nhưng mà tất cả đều đã được định trước hết rồi, không có cơ hội thay đổi, bất kể kết quả là thế nào thì con cũng hy vọng mọi người có thể sống thật tốt. Mọi người đừng đi vào Cửu U chi địa.”
Sự thật này đối với ba người bọn họ quá mức tàn nhẫn, chuyện thê thảm nhất trên thế gian đó chính là kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh. Nhưng Cửu U chi địa sắp mở ra rồi, nàng nhất định phải đem chuyện này nói cho rõ ràng.

Ba người liếc nhìn nhau, ai cũng thấy được một tia trầm trọng trong mắt đối phương. Mộ Thiên Tĩnh gật đầu nói,” Chúng ta đều hiểu, các con hãy đánh cược một lần đi!”
Trong lòng bọn họ không hề dễ chịu thì hiển nhiên là trong lòng mấy đứa trẻ cũng không thể nào dễ chịu hơn được. Bọn họ không thể giúp đỡ chuyện gì cả, chuyện duy nhất bọn họ có thể làm chính là không để cho chúng nó lo lắng những chuyện trong nhà. Huống chi bọn họ tin tưởng con mình, ngày đó bọn chúng nhất định sẽ thành công!
Sau khi Mộ Chỉ Ly cùng với Bạch Mạt Lăng tâm sự một lúc lâu mới đi ra, ngày hôm nay cũng thật sự rất may mắn, Hàn Mặc vừa mới từ cửa hàng chi nhánh trở về, thế thì nàng không cần phải đi một chuyến rồi.
“Tỷ.”Mộ Hàn Mặc đi từ xa đã nhìn thấy bóng dáng của Mộ Chỉ Ly, hai mắt đột nhiên sáng ngời,”Lâu rồi không gặp tỷ, đệ nghe nói bọn tỷ gặp phải lão nhân Quang Minh?”
Mộ Chỉ Ly cười nhạt rồi gật đầu, “Giao thủ qua một lần, may không gặp phải chuyện gì.”
“Chuyện này thật sự quá nguy hiểm, tỷ, không bằng trước mắt chúng ta cứ tạm thời bỏ xuống chuyện thương hội Thiên Huyền, cùng mọi người đối mặt? Nếu như có chuyện gì thì đệ cũng có thể giúp đỡ một tay.” Mộ Hàn Mặc đề nghị, trong con ngươi mang theo sự lo lắng, từ trước đến giờ, vẫn luôn là Mộ Chỉ Ly bảo vệ hắn, ngược lại bản thân hắn chưa từng giúp đỡ bất cứ chuyện gì.
“Lần này ta đến đây là muốn nói với đệ chuyện này.” Mộ Chỉ Ly cười nói, “ Cửu U chi địa sắp mở ra rồi, lão nhân thuộc tính cũng bị hạn chế, không thể xuất thủ lần nữa. Cửu U chi địa đối với Tu Luyện Giả mà nói chính là một kỳ ngộ cực kỳ tốt. Hàn Mặc, đợi đến khi nó chính thức mở ra thì đệ hãy bỏ hết tất cả chuyện trong tay xuống, cùng với bọn người Lăng Lạc Trần đi đến Cửu U chi địa đi.”
“Có thật không? Trong khoảng thời gian này bọn hắn sẽ không xuất thủ nữa sao?”
“Thật, đệ cứ yên tâm đi, ta giao cho đệ chuyện này, đệ hãy đem tin tức này nói cho Lăng Lạc Trần bọn họ biết, trong khoảng thời gian này bọn họ cũng đã rất vất vả rồi.”Mộ Chỉ Ly nở nụ cười nhàn nhạt, tuy rằng nàng không ở cùng với bọn người Mộ Hàn Mặc, nhưng nàng cũng biết mấy ngày nay bọn họ luôn chạy đông chạy tây.
Trên gương mặt của Mộ Hàn Mặc chợt hiện lên một nụ cười xấu xa, vội nói, “Tỷ, đệ phải nói cho tỷ biết một chuyện lý thú.”
Ích Quỳ đang đứng ở một bên chợt hiểu ra chuyện gì, lập tức che miệng cười, tiếng cười như tiếng chuông bạc từ miệng nàng truyền ra.
“Hả?” Mộ Chỉ Ly nhướng mày, “Chuyện lý thú gì vậy?”
“Chuyện này liên quan đến Cao đại ca.” Khóe miệng của Mộ Hàn Mặc không tự chủ giương lên nụ cười,”Lúc trước Cao đại ca trợ giúp xử lý chuyện của một cửa hàng chi nhánh, kết quả lại cùng với một cô nương tên là Linh Hi dây dưa lấy nhau.”
“Linh Hi rõ ràng rất yêu thích Cao đại ca, người sáng suốt chỉ cần liếc mắt một cái liền có thể nhận ra. Thế nhưng Cao đại ca tựa như là khúc gỗ vậy, huynh ấy căn bản không hiểu tình cảm là gì, chúng ta nhìn thấy không biết nên khóc hay nên cười mà thôi.”Ích Quỳ mỉm cười nói, làm như nàng đang nhớ lại tình thế lúc đó vậy, ngay cả khóe mắt cũng muốn nở hoa.
Mộ Chỉ Ly nghe vậy thì hiếu kỳ hỏi, “Linh Hi là nữ tử như thế nào?”Tính tình của Cao Chính Thanh vốn rất thẳng thắn, nói đến chuyện tình cảm quá kém. Cô nương đó thích Cao Chính Thanh, sợ là phải phí nhiều công sức rồi. Chỉ có điều đồng dạng nếu người như Cao Chính Thanh thích cô nương nào thì nhất định sẽ toàn tâm toàn ý đối với người đó.
“Dù sao Đệ cũng là nam nhân, cũng không biết phải mở lời thế nào, hãy để cho Ích Quỳ nói đi.”
Ích Quỳ gật đầu, nói, “Dáng vẻ của Linh Hi cô nương đó rất đáng yêu, ngọt ngào quyến rũ động lòng người. Nghe nói nàng ấy là một Tán Tu, một lòng theo đuổi tình yêu, muốn tìm kiếm nam tử của lòng mình. Nghe đâu lúc ấy ở trên đường có một nam tử buông lời trêu ghẹo nàng, đúng lúc Cao đại ca đi qua, ngại hai người đứng đó lôi lôi kéo kéo cản đường nên đã tách hai người sang hai bên, sau đó đi qua, vô tình đã giúp đỡ Linh Hi.”
“Linh Hi cho rằng Cao đại ca yêu thích nàng, ai ngờ Cao đại ca xoay người đi liền không nhớ Linh Hi là ai. Linh Hi vô cùng tức giận, chỉ có điều chính là bởi vậy mà nàng ấy lại có cái nhìn khác về Cao đại ca. Muội cũng chưa từng trao đổi qua với Linh Hi, nhưng muội nghĩ nàng ấy là một cô nương tốt.”Ích Quỳ chậm rãi nói, nữ tử nhìn nữ tử là chính xác nhất, cho dù chưa từng tiếp xúc nhưng thông qua cách xử sự ngày thường cũng có thể nhìn ra được một ít.
Mộ Chỉ Ly cười khẽ,”Vậy chúng ta hãy chờ đợi tin mừng của Cao đại ca đi.”Hôm nay, mọi người cũng tương đối ổn định ở Bồng Lai bí cảnh rồi, việc tìm một người theo bên cạnh cũng là điều cần phải làm. Nhìn thấy kết quả như vậy thì nàng thật sự cảm thấy cao hứng.
“Nếu như đại ca của muội biết tỷ trở về rồi thì nhất định sẽ chạy tới đây.”Ích Quỳ nói, trong khoảng thời gian này mỗi khi nàng gặp được Ích Hàn thì huynh ấy sẽ hỏi nàng hai người Mộ Chỉ Ly có quay lại không?
“ Gần đây Ích Hàn có khỏe không?” Ích Hàn giúp đỡ nàng vô điều kiện nhiều như vậy, ở giới tu luyện lòng người nhạt nhẽo này mà nàng có thể gặt hái được tình bạn thuần túy thế này thật sự hiếm có. “Còn có Phượng Mạch Mạt cô nương, hiện tại nàng đang ở Tuyệt Tình cốc sao?”
Ích Quỳ giang tay, “Mấy ngày nay, muội vẫn luôn ở cùng Hàn Mặc lo chuyện của thương hội Thiên Huyền, cũng không có trở về Tuyệt Tình cốc. Nghe nói hiện tại Phượng cô nương đang ở Tuyệt Tình cốc, nhưng cụ thể thế nào thì muội không rõ lắm.”
“Xem ra Ích Quỳ đã quyết định tương lai sẽ cùng với Hàn Mặc quản lý chuyện của thương hội Thiên Huyền rồi nha!:Mộ Chỉ Ly trêu chọc, mặc dù Ích Quỳ và Mộ Hàn Mặc chưa có thành thân, thế nhưng trong mắt mọi người thì bọn họ nghiễm nhiên đã trở thành một đôi, chắc hẳn không bao lâu nữa thì hai người cũng nên thành thân rồi.
Ích Quỳ là tiểu thư của Tuyệt Tình cốc, cũng không thể không danh không phận ở cùng một chỗ với Hàn Mặc được. Cho dù Cốc chủ và phu nhân chưa nói gì nhưng nàng cũng biết bọn họ cũng không bạc đãi Hàn Mặc. Chỉ là mấy ngày nay nàng phải xử lý quá nhiều việc.
“ Tỷ, tỷ không nên trêu ghẹo người ta như vậy.”Ích Quỳ lẩm bẩm nói, gương mặt nhỏ nhắn thoáng ửng hồng.

“Đều là người trong nhà.”Mộ Chỉ Ly cười ấm áp, “Hàn Mặc, lợi dụng thời cuộc này, tỷ dự định đem Tam Thiên Bồ Đề Đan cùng với những vũ khí mới được luyện chế tung ra ngoài. Đệ hãy chuẩn bị việc này đi, thế nào?”
Trong mắt Mộ Hàn Mặc thoáng xẹt qua một tia trầm tư, sau đó lập tức gật đầu nói, “Yên tâm đi, cứ giao chuyện này cho đệ!”
“Nếu như có gì cần giúp đỡ thì cứ nói cho tỷ biết.” Mộ Chỉ Ly vỗ vỗ bờ vai của Mộ Hàn Mặc, chỉ không gặp một thời gian thế mà Mộ Hàn Mặc đã gầy hơn trước, có thể thấy được mấy ngày nay bôn ba đã khiến cho hắn vô cùng mệt mỏi.
“Gần đây đệ đã tiến bộ rất nhiều, Ích Hàn đại ca còn có mấy vị tiền bối đều đang dạy đệ, so với lúc trước lúng ta lúng túng không biết làm gì thì hiện tại đệ đã có thể một mình đảm đương một phía rồi.” Trong nụ cười của Mộ Hàn Mặc sinh thêm vài phần tự tin, vẻ mặt vô cùng rạng rỡ.
Mộ Chỉ Ly nhìn thấy ánh sáng rực rỡ lóe lên trong mắt Mộ Hàn Mặc thì nàng đang lo lắng không yên thì đã hoàn toàn bỏ xuống. “Vậy là tốt rồi, tỷ về trước đây, có chuyện gì cứ trực tiếp thông báo cho tỷ một tiếng.”
Lúc Mộ Chỉ Ly trở lại Tịch Diệt Sâm Lâm thì Yến Hồng Hãn vẫn đang tiếp nhận truyền thừa, chưa từng đi ra. Mọi người còn lại thì phân ra hai bên tu luyện, tình huống vẫn giống như trước.
“Chỉ Ly nha đầu.”Tù Vô Bi ngoắc tay, Mộ Chỉ Ly vội vàng đi đến, “Sư tổ.”
“Cửu U chi địa sắp chính thức mở ra, con phải tranh thủ ở trong Cửu U chi địa tăng lĩnh ngộ thuộc tính đến tầng chín, như vậy thì mới có thể giành thắng lợi.”Tù Vô Bi cười nhạt nói, trong đôi mắt tịnh mịch cất giấu một tia ngưng trọng.
Mộ Chỉ Ly khẽ gật đầu, “Con nhất định sẽ cố gắng, sư tổ, phải chăng người đã lĩnh ngộ đến tầng chín?
“Ta chỉ có thể lĩnh ngộ đến tầng tám, dù sao thì giữa Tu Luyện Giả thông thường cùng với lão nhân nguyên tố cũng có sự khác biệt, lão nhân nguyên tố có thể đi đến tầng chín của Cửu U chi địa mà chúng ta chỉ có thể đi đến tầng tám. Đây chính là nguyên nhân mà những Tu Luyện Giả thông thường không cách nào chiến thắng lão nhân thuộc tính. Đến lúc đó, chỉ sợ là dù ba lão già này liều mạng đánh một trận cũng chỉ có thể bảo vệ được các con một đoạn thời gian, nếu như muốn đánh bại bọn họ chỉ có thể trong chờ vào các con.”
“Vậy Tu Luyện Giả bình thường chỉ có thể lĩnh ngộ thuộc tính đến tầng tám thôi sao?”Mộ Chỉ Ly nhíu mày, trong lòng ngạc nhiên.
Long Ngọc Hồng nhìn dáng vẻ kinh ngạc đó của Mộ Chỉ Ly thì mỉm cười nói, “Đúng vậy, chỉ có Tu Luyện Giả tài năng nắm trong tay nguyên tố mới có thể lĩnh ngộ đến tầng chín, như thế cũng là một loại hạn chế. Chỉ có lĩnh ngộ được tầng chín mới có thể vận dụng nguyên tố thành thạo, phát huy hiệu quả khiến thế nhân kinh sợ, nói chung giữa hai người thì bản chất vốn có sự khác biệt.”
“Ví dụ như Tù Vô Bi, mặc dù ông ấy có cố gắng thế nào cũng không thể nào ngưng kết ra được một không gian kiên cố được, muốn ngưng kết ra một thế giới khác đó là một chuyện không thể nào.” Yến Uẩn Viễn tiện đà nói tiếp, “Lĩnh ngộ đến tầng chín chính là cơ hội để các con có thể chiến thắng được lão nhân thuộc tính đời trước, nhất định phải nắm chặt cơ hội này.”
“Thiên phú thuộc tính của con chỉ mới lĩnh ngộ đến tầng sáu, cách tầng bảy còn một khoảng cách nhất định.”Trên khuôn mặt của Mộ Chỉ Ly mang theo vẻ u sầu, từ khi nàng tiếp nhận truyền thừa của Lưu Nhan Ngọc đến bây giờ thì vẫn chưa có tiến bộ, việc lĩnh ngộ thuộc tính này thật sự không phải chỉ một sớm một chiều liền có thể thành công.
Tù Vô Bi khoát tay nói, “Đây là chuyện rất bình thường, mấy tiểu tử các con có tuổi tác nhỏ như vậy mà có thể đạt được thực lực như vậy đã là kỳ tích rồi. Muốn lĩnh ngộ thuộc tính cần một khoảng thời gian khá dài, còn phải gặp được kỳ ngộ nhất định. Chúng ta tu luyện nhiều năm như vậy cũng chỉ mới đi tới bước này, lấy thành tích của các con hiện giờ đủ để kiêu ngạo rồi.”
“Nếu như các con chỉ là những Tu Luyện Giả bình thường thì với thực lực như vậy cũng đủ để hành tẩu ở Chủ Thế Giới rồi. Nhưng các con phải đối mặt với đám lão nhân nguyên tố, thực lực như thế thì có vẻ không đủ. Cửu U chi địa đối với các con chính là một kỳ ngộ, chỉ cần có thể nắm chặt thì các con có thể thuận lợi vượt long môn. Ta chỉ có thể lấy những hiểu biết của ta về Cửu U chi địa để khuyên bảo con một ít chuyện mà thôi.”Tù Vô Bi chậm rãi nói .
“Sau khi tiến vào Cửu U chi địa thì đừng có vội vàng, con có đủ thời gian, từ từ lĩnh ngộ, nhất định phải tránh việc lòng không ổn định, hơn nữa tâm trí nhất định phải kiên định, chớ có để những việc khác quấy nhiễu, bằng không thì nhất định sẽ thất bại.”Vẻ mặt của Tù Vô Bi vô cùng bình tĩnh nghiêm túc, mỗi câu mỗi chữ đều được nhấn mạnh.
Long Ngọc Hồng vỗ vỗ bờ vai của Mộ Chỉ Ly rồi nói,”Con phải luôn nhớ kỹ, một khi con thất bại , chết đó chính là kết quả cuối cùng.”
“Chỉ cần bản thân mình còn sống thì nhất định sẽ có cơ hội trở mình, nhất định phải luôn nhớ kỹ điểm này.” Yến Uẩn Viễn dặn dò.
Sau khi Mộ Chỉ Ly nghe xong lời căn dặn của ba vị tiền bối thì lúc này mới ngồi xuống bên cạnh Hàn Như Liệt, trong đầu không ngừng hồi tưởng lại những lời mà bọn họ vừa nói. Ba người bon họ cũng chưa từng đề cập đến việc Cửu U chi địa đến tột cùng là một nơi như thế nào, nhưng nếu như có thể khiến cho bọn họ khẩn trương như vậy thì rõ ràng Cửu U chi địa nhất định rất nguy hiểm.
Thời gian dần trôi qua, ánh mắt của Mộ Chỉ Ly càng trở nên kiên định, nàng đem tất cả những lời mà ba vị tiền bối nói ghi nhớ kỹ ở trong lòng, dũng cảm tiến lên phía trước!
Hiện tại thương hội Thiên Huyền có thể nói là cực kỳ náo nhiệt, tất cả các cửa hàng chi nhánh phân bố ở Bồng Lai tụ đều cùng lúc tung ra vật phẩm mới. Trước đó thương hội Thiên Huyền đã sớm tung ra tin tức, khiến cho tất cả Tu Luyện Giả ở Bồng Lai Bí Cảnh đều rất tò mò, chẳng biết rốt cục bọn họ sẽ tung ra sản phẩm gì?
Trong khoảng thời gian này, thỉnh thoảng trong miệng của rất nhiều Tu Luyện Giả đều nhắc tới Thiên Huyền thương hội, mặc dù Thiên Huyền thương hội đã đem tin tức đẩy cao đến tột đỉnh nhưng ai cũng không biết bọn họ muốn tung ra cái gì, có thể nói là việc này đã lôi kéo được lòng hiếu kỳ của mọi người.

Mọi người vô cùng chờ mong thương hội Thiên Huyền, kể từ khi thương hội Thiên Huyền sáng lập cho đến nay thì mỗi loại vật phẩm đều có tác dụng to lớn, chỉ dựa vào mấy loại này đã có thể khiến cho thương hội Thiên Huyền có chỗ đứng vững vàng ở Bồng Lai Bí Cảnh.
Lúc này, tất cả các cửa hàng chi nhánh đều rất đông khách, mọi người đều nhốn nháo, các Tu Luyện Giả thì nhao nhao vươn cao cổ, nhìn chằm chằm vào bên trong thương hội Thiên Huyền, mong sớm có thể nhìn thấy được vật phẩm mới.
“Chẳng biết là lần này thương hội Thiên Huyền sẽ tung ra bảo bối gì, ta thật sự từ nơi xa chạy tới đây, mong rằng sẽ không khiến ta thất vọng.”Một nam tử vừa nhướng người lên quan sát vừa cảm khái nói.
Người bên cạnh nghe lời nam tử đó nói thì không nhịn được mà trả lời, “Những vật phẩm mà thương hội Thiên Huyền tung ra có vật gì đơn giản chứ? Lần này phô trường thanh thế lớn như vậy chắc chắn vật phẩm tung ra sẽ khiến cho chúng ta mừng rỡ không thôi.”
“Nếu thật sự là như thế thì ta thật sự không thể hiểu vì sao thương hội Thiên Huyền lại có nhiều bảo bối như vậy, mà thứ nào cũng là thứ độc nhất vô nhị ở Bồng Lai Bí Cảnh này”
Nam tử tấm tắc cảm thán
“Sợ là Thiên Huyền thương hội chính là nơi thu hút tiền của cả Bồng Lai Bí Cảnh này.”
“Như vậy thì thế nào chứ? Người ta công khai niêm yết giá của từng món đồ vật, ai bảo người khác không cách nào chế ra được chứ. Chúng ta cần thì cũng chỉ có thể mua.”
Phen này đã thu hút được sự đồng tình của mọi người, thành tích mà thương hội Thiên Huyền sáng tạo ra trong thời gian này thật sự khiến cho người ta đỏ mắt mãi, chỉ có điều dù đỏ mắt cũng chỉ có thể hâm mộ mà thôi, chứ mọi người không có can đảm ra tay với thương hội Thiên Huyền. Từ sau khi chuyện ở thành Lâm Lang truyền ra thì mọi người cũng biết thực lực của thương hội Thiên Huyền, cộng thêm Thiên Âm môn đứng phía sau thương hội Thiên Huyền thì người nào ăn gan hùm mật gấu mới dám ra tay.
Bọn người Mộ Hàn Mặc nhìn thấy một màn đông như trẩy hội thế này thì trên khuôn mặt cũng rất vui mừng. Tất cả những chuyện này đều là do bọn họ nỗ lực tạo nên. Tại nơi cường giả nhiều như mây như Bồng Lai Bí Cảnh này thì việc sáng lập một thế lực như thế chẳng khác nào sáng tạo ra một cái thần thoại.
Cho dù bọn họ chỉ là một Tán Tu, nhưng bất cứ ai ở Bồng Lai Bí Cảnh cũng không dám đắc tội bọn họ. Thật đúng với lời Mộ Chỉ Ly đã nói lúc trước, chỉ cần có thực lực thì dù có là Tán Tu cũng không hề gì.
Hiện tại, Mộ Chỉ Ly và Hàn Như Liệt cũng đang ở thương hội Thiên Huyền, nhìn đám người Mộ Hàn Mặc xử lý mọi chuyện gọn gàng ngăn nắp thì tâm tình bọn họ cũng thả lỏng, có bọn người Mộ Hàn Mặc ở đây thì bọn họ có thể yên tâm buông tay mọi chuyện ở thương hội Thiên Huyền rồi.
Lần này, hai nhân vật đứng đầu không ra mặt, nghiễm nhiên lợi dụng cơ hội lần này để tuyên bố Mộ Hàn Mặc chính là chủ nhân chân chính của nơi này. Đi cùng với việc thương hội Thiên Huyền tạo ra danh tiếng như vậy thì sau này Tu Luyện Giả của đại lục Thiên Huyền đến Chủ thế giới không cần phải sợ hãi nữa rồi.
Tương tự, thương hội Thiên Huyền có nhiều tài phú như vậy thì có thể trợ giúp đại lục Thiên Huyền nhanh chóng cường đại lên. Tin tưởng không bao nhiêu năm nữa thì chênh lệch giữa đại lục Thiên Huyền với Phân thế giới khác sẽ dần dần thu hẹp lại.
“Thương hội Thiên Huyền được như thế sợ rằng chỉ có Chỉ Ly bọn chúng mới có thể nghĩ ra được.”Hàn Thành Hạo nhìn tình huống mọi người điên cuồng tranh nhau mua vật phẩm trong cửa hàng thì không nhịn được mà cảm khái nói.
Mộ Thiên Tĩnh gật đầu,”Tư tưởng của thế hệ thanh niên trẻ bây giờ rất sáng tạo, ngược lại chúng ta không chỉ yếu hơn một bậc đâu.”
Bạch Mạt Lăng đứng ở một bên nghe hai người nói thì trên gương mặt thanh nhã nở nụ cười nhàn nhạt, “Các ngươi nói lời này giống như là tự hạ thấp mình vậy, nhưng trên thực tế là đang tâng bốc mình, dù sao thì bọn chúng cũng là con cái của các ngươi.”

Hai người đang cảm khái thì nghe thấy lời nói của Bạch Mạt Lăng thì đều nở nụ cười, không khí trầm trọng biến thành vui mừng.
“Ha ha, đúng vậy, hai đứa trẻ tài giỏi như thế lại là con cái của chúng ta.”Mộ Thiên Tĩnh cười to nói, trước đây ông không bao nghĩ tới việc con gái của mình đi đến bước này, ông cũng không nghĩ là mình còn sống để hưởng thụ niềm hạnh phúc với con cháu như vậy.

Discussion16 Comments

  1. Tuy phải chịu đau đớn nhưng cuối cùng thì phù chú trên người Vô
    Bi lão giả đã được giải rồi. Mụ Quang Minh thật thâm, bề ngoài xinh đẹp mà nội tâm rắn rết. Hãy đợi đấy, mối thù bị đuổi giết sẽ sớm được thanh toán thôi. Bây giờ bên Ly tỷ có 5 người thừa kế thuộc tính sát cánh bên nhau khó khăn gì cũng sẽ sớm vượt qua thôi.
    Chậc không ngờ đại lực sĩ thẳng tính Cao Chính Thanh cũng có người theo đuổi. Mọi người xung quanh đều phát hiện ra hết rồi mà đại ca kia còn chưa nhận ra đúng là chậm chạm quá nha. Cọc đi tìm trâu hiếm lắm đấy phải
    tranh thủ chứ. Còn Thuần Nhi ngây thơ nữa không biết đã phát triển gian tình với ai rồi. Hi vọng là Lăng Lạc Trần. Nhìn Lăng mĩ nam cô đơn thật không nỡ mà.

  2. Yến Hồng Hãn chính là Thổ Tử … cùng i chiến đấu cácngườ

    =>cùng chiến đấu với các người

  3. Cuộc chiến cuối cùng nha thời khắc quan trọng và cũng là lúc kết thúc tất cả mọi chuyện. Chỉ còn có mấy chục chương nữa là kết thúc ùi ta có chút không nỡ nha dù j cũng theo gần hai năm ùi j hix hix…. may wé phong Ấn của TVB được giả trừ rồi nếu không chờ tới lúc cửu u chi địa mở ra thì CL tỷ như không có phần thắng ùi. Lĩnh ngộ thuộc tính tới tầng thứ chín hơi bị mệt à nha tới tận ba tần lận pHải cần bao nhiu tjời gian đây. CL tỷ cố lên

  4. chắc lão nhân Quang minh ko ngờ rằng phù chú trên TVB lại đk MCL và HNL giải trừ nhanh như vậy, có thêm YHH và TVB, lần này vào Cửu u chi địa lại thêm 1 phần cơ hội ah. Thuần nhi ko biết mến chàng nào đây, LLT hay 1 trong bọn CCT, ai cũng xuất sắc hết ak ^^ Thanks

  5. cuộc chiến đang đi đến thời khắc cuối cùng a, càng ngày càng gây cấn, ai ai cũng dốc hết sức lực đánh một trận cuối cùng, đặt cược tất cả vào ván cờ này, không thành công thì cũng thành nhân. Ly tỷ và mọi người đã đi đến bước này, đạt được thành công như thế này thì dù lần đánh cuộc này có thất bại đi nữa cũng trở thành một huyền thoại lưu lại cho thế hệ sau, dù gì thì cũng không có gì để mà phải lo sợ mất đi.
    đại kết cục a, sắp hết truyện rồi, nhìn lại thấy cũng gần 2 năm rồi, nhanh quá đi. thank các nàng đã luôn giữ vững tinh thần và cố gằng đi đến chương cuối a. ko biết truyện có ngoại truyện ko vậy ta?

  6. Ly tỷ với Liệt ca quả là những nhân tài kiệt xuất, chỉ suy nghĩ chốc lát đã đem vấn đề phù chú của Tù Vô Bi giải quyết triệt để rồi. Trận chiến ở Cửu U chi địa cũng sắp bắt đầu, Ly tỷ thăm mọi người lần này cũng như để từ biệt họ trước khi quay trở lại trận chiến mà gia đình tỷ mọi người đều ủng hộ cổ vũ cho tỷ hết mình với lại vài người cũng có đôi có cặp hết rồi a. Thanks tỷ

  7. Đọc đến đoạn CCT gặp gỡ LH gì đó mà phụt cười =))). Lại còn sợ hai người cản đường nên mới tách ra, bó tay. Còn CTN nữa, không biết là hoài xuân ai đây. Đôi IQ (Ích Quỳ viết tắt hay tóa~ :)))) PML không biết giờ cũng thế nào rồi. Nghĩ lại mà than thở a, mới đó mà đã sắp hoàn rồi. Ta còn có cảm giác tựa như chỉ có mấy ngày trôi qua đó, nhanh thật. Chắc do mình là reader thôi này, chỉ việc ngồi đọc nên không có cảm giác gì. Không như beta với editor, lai lưng ra làm. Iu các nàng lắm, hôn các nàng, ôm các nàng, tks (thanh SỜ) các nàng <3

  8. Gấu áXù Phu Nhân

    Đọc tên chương thấy mà buồn “đại kết cục”.
    Sắp hết rồi sao??? Huhu. K nỡ rời xa!
    Thương hội phát triển như vậy, rồi sau có thành môn phái k nhỉ?
    Chỉ Ly tỷ và Hàn ca sẽ ntn khi vào cửu u?
    1 nửa nóng lòng chờ chap, 1 nửa mún truỵn đg hết :3

  9. Ôi!!Vậy là sau cả một chặng đường dài thì cuối cùng YTCT cũng sắp đến hồi kết mất rùi. Thật vui khi đk đọc một chương dài như thế, nhưng bùn vì truyện sắp hết mất rùi!!o(TToTT)o

    Trong lòng thấy thật cao hứng khi thấy Ly tỉ sau bao cực khổ sắp có đk hạnh phúc viên mãn nhưng đồng thời cũng có chút gì đó hụt hẫng sao đó!!=(( *tự nhiên buồn vô cớ ~ tự kỉ*

  10. Khuong Thi Huong Brl

    Vậy là YTCT cũng sắp kết thúc chuyến hành trình của CL rồi. Bây giờ chỉ còn mỗi cuộc chiến với các lão nhân nguyên tố nữa thôi. Vậy là nhóm CL cũng sắp vào Cửu U chia địa rồi. Thanks các nàng!

  11. – xem ra Nàng đã đánh giá ” thập” thủ đoạn của lão nhân Quang Minh => THẤP
    – nhìn vẻ mặt liền biết được bà đang nghĩ ” gi” => GÌ
    – lão già ta đây nhất định cũng sẽ cùng các người đánh một ” trân” với lão nhân thuộc tính => TRẬN
    – lấy số ” ượng” yêu thú này => LƯỢNG
    – mà trong lúc ” trong” thương => TRỌNG
    – Mộ Chỉ Ly đi tới bên cạnh ” tù Vô bi”, nhìn trên khuôn mặt ” tù vô bi” hiện lên những đường vân phù chú => Tù Vô Bi
    – cũng có thể ” có thể” sẽ phản lại làm cho ông ta bị thương nặng => dư từ ” có thể” ạ
    – tỷ lệ của hai chuyện này chính là mỗi bên một ” nữa” => NỬA
    ta muốn tìm ” môtbịên” pháp khác => một biện
    – cùng ” suynghĩ” về phương pháp phá giải => suy nghĩ

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: