Tình Bất Yếm Trá chương 55 + 56

16

Chương 55: Đau lòng

Edit: Mèo

Ôn Tửu bất ngờ không kịp đề phòng, gấp gáp nói: “Buông, mau buông.”

Yến Luật nghiêm mặt nói: “Em đừng cậy mạnh, anh đưa em vào trường đua ngựa tìm bác sĩ nhìn xem.” Đột nhiên sắc mặt anh trở nên lạnh lùng, nghiêm túc, khí thế có vài phần không giận mà uy.

Ôn Tửu cảm thấy mình không bị nặng lắm, có trở ngại, nhiều lắm chính là bong gân. Vốn đang giãy muốn xuống tự đi, nhưng nghĩ nghĩ rồi lại thay đổi ý định. Hồ câu cá cách trường đua ngựa rất xa, Yến Luật một đường bế cô đi như vậy, nhất định không chịu đựng nổi.

Để Yến Luật chịu chút khổ chịu chút mệt, biết khó mà lui cũng không tồi, với bộ dáng thiếu gia nuông chiều từ bé, xem anh có thể bế bao lâu?

Tuy rằng Ôn Tửu không mập, nhưng rốt cuộc đường xá không gần, đi trong chốc lát, nhìn thái dương Yến Luật đã đổ mồ hôi, Ôn Tửu mềm lòng.

“Anh thả em xuống, em tự đi được.”

Yến Luật không lên tiếng trả lời, vẫn bế cô đi về phía trường đua ngựa.

Ôn Tửu vốn là muốn làm khó anh, lúc này thật đúng là đau lòng rồi, bắt đầu giãy xuống dưới, sợ anh mệt.

Yến Luật ngừng bước chân, ngược lại ôm cô chặt hơn, “Em đừng lộn xộn.”

Anh không chịu thả Ôn Tửu xuống dưới, nhưng Ôn Tửu lại không muốn để anh nhìn ra mình đau lòng anh, đành phải nói: “Vậy anh cõng em đi, bế như vậy, em thực không thoải mái.” Cõng tiết kiệm sức hơn bế nhiều.

Yến Luật nhìn cô, đột nhiên cười cười.

Trái tim Ôn Tửu đập rộn lên, không biết anh đột nhiên cười cười là có ý gì. Ngược lại có chút chột dạ mà đỏ mặt.

Yến Luật buông Ôn Tửu, khom lưng nói: “Vậy em lên đi.”

Ôn Tửu nhìn tấm lưng rộng rãi của anh, nằm úp sấp lên, chần chờ một chút, nhẹ nhàng ôm cổ anh.

Trên đường hầu như không có ai, gió thổi qua ngay trước mặt, rõ ràng có thể ngửi thấy mùi hương dầu gội trên tóc anh, loại mùi thơm thực nhẹ nhàng khoan khoái sạch sẽ.

Thể lực của Yến Luật rất tốt, một đường cõng cô, cũng không cố hết sức, ngược lại cảm thấy con đường này dài thêm một ít cũng không sao, anh có thể ở bên cô gần gũi như thế. Đôi tay thả trước mặt anh trắng trẻo như tuyết, mười ngón nhỏ dài. Anh như có xúc động muốn hôn lên.

Cả quãng đường, hai người đều không nói gì. Chia tay, hiểu lầm, ngăn cách, giống như chưa từng xảy ra, bọn họ giống như vẫn là người yêu thân mật khăng khít, chưa từng tách ra.

Để ngừa bất trắc, khách cưỡi ngựa có cái gì ngoài ý muốn, sẽ được cứu chữa kịp thời, bên cạnh trường đua ngựa, làng du lịch có bố trí một phòng y tế, tuy Ôn Tửu đã đến trường đua ngựa cưỡi ngựa rất nhiều lần, nhưng chưa từng tiến vào phòng khám.

Bình thường những người đảm nhiệm chỗ này đều là bác sĩ về hưu, xây phòng khám chỉ để ngừa không may, lúc không ai đến cưỡi ngựa, phòng khám này liền như thùng rỗng kêu to. Bình thường ít có bệnh nhân, thích hợp nhất cho bác sĩ già uống trà đọc sách, vừa có thể kiếm khoản thu nhập thêm, vừa có thể dưỡng sinh hưu nhàn.

Ôn Tửu tưởng rằng người khám bệnh bên trong sẽ là một bác sĩ già, ai biết khi Yến Luật cõng cô đi vào thì cô phát hiện, ngồi ở sau bàn là một người đàn ông trẻ tuổi, nhìn qua còn không đến ba mươi tuổi.

Nhìn thấy Ôn Tửu bị cõng tiến vào, anh ta lập tức đứng lên, hỏi: “Ngã ở đâu ?”

Thẩm Nguy Nhiên cũng không phải là bác sĩ ở nơi này, ông nội anh mới là chuyên gia được làng du lịch dùng lương cao mời đến. Hôm nay bạn ông nội mất, Thẩm Nguy Nhiên liền đến trực thay ông nội một ngày.

Anh vừa đứng lên, liền khiến trước mắt người ta sáng ngời, vóc dáng cao gầy rắn rỏi, tuấn tú nho nhã, áo khoác trắng như tuyết sạch sẽ gọn gàng, cả người bỗng tạo cảm giác cao cả xuất sắc.

Yến Luật thả Ôn Tửu lên giường bệnh bên cạnh.

Ôn Tửu ngượng ngùng cười: “Không phải ngã, lúc đi đường, tôi bước trật chân.”

Thẩm Nguy Nhiên khom người cởi giày tất cô ra, nhìn kỹ mắt cá chân Ôn Tửu, lại nhấn vài cái, hỏi: “Đau không?”

Ôn Tửu chỉ vào bên cạnh mắt cá chân nói: “Nơi này có hơi đau.”

Thẩm Nguy Nhiên ừ một tiếng, lại sờ trái sờ phải, sau đó nói: “Không có việc gì, tôi bóp chút rượu thuốc cho cô.”

Yến Luật hỏi: “Không có việc gì? Không cần chụp phim?”

Thẩm Nguy Nhiên cười cười, ngữ điệu rất khẳng định, “Không có việc gì, không cần chụp.”

Anh xoay người đi đến tủ thuốc lấy một chai rượu thuốc ông nội tự chế ra. Mở nắp bình đổ vào trong lòng bàn tay, sau khi chà xát nóng, liền nắm cổ chân Ôn Tửu, xoa nhẹ trong chốc lát. Da Ôn Tửu rất trắng, dáng người mảnh khảnh, ngay cả cổ chân cũng xinh xắn vô cùng, làn da trắng như có thể thấy mạch máu.

Nhìn Thẩm Nguy Nhiên cầm chân Ôn Tửu, Yến Luật vốn đã rất không thoải mái. Cố tình, Ôn Tửu là người hay ngắm tay, đôi tay của Thẩm Nguy Nhiên gần như là đôi tay đàn ông đẹp nhất cô từng thấy, ngón tay thon dài sạch sẽ, móng tay no đủ mượt mà, gần như hoàn mỹ. Cô vô thức nhìn tay anh.

Yến Luật đã ghen đến sắp nổi giận, suýt chút nữa đã muốn kéo Thẩm Nguy Nhiên ra, tự mình bắt tay vào làm.

May mắn, Thẩm Nguy Nhiên rút tay lại, đứng lên, cười cười với Ôn Tửu: “Xong rồi.”

Ôn Tửu thoáng giật mình xoay cổ chân, thật là không đau nhiều nữa, hơn nữa nơi mắt cá chân nóng hầm hập rất thoải mái. Cô cười duyên với Thẩm Nguy Nhiên: “Cảm ơn anh.”

“Không cần khách sáo.”

Thẩm Nguy Nhiên đổ chút rượu thuốc vào trong lọ thủy tinh, đưa cho Ôn Tửu: “Buổi tối trước khi ngủ lại xoa bóp một lần.”

Ôn Tửu lại nói lời cảm ơn, cùng Yến Luật rời khỏi phòng khám.

Trở lại chỗ ở, ba Hứa và mẹ Ôn vừa thấy Yến Luật cõng Ôn Tửu trở về, đều cười hớ hớ nhìn hai người, còn tưởng rằng hai người đã làm lành như lúc ban đầu. Mãi đến khi Yến Luật thật cẩn thận thả Ôn Tửu lên trên sô pha, hai người mới cảm thấy có điểm không đúng, vội hỏi: “Đây là làm sao vậy?”

“Không sao cả, chỉ bị trật chút thôi, vừa rồi con đã đi khám ở phòng khám trong trường đua ngựa rồi.”

Ôn Minh Nguyệt thế này mới yên tâm.

Hứa Toản vội vàng từ trên tầng xuống, vừa nhìn thấy Ôn Tửu liền làm mặt cười, “Chị, chị không sao chứ.”

Ôn Tửu vẫy tay, cười khanh khách hỏi: “Bụng cậu khỏi chưa? Lại đây chị trị cho.”

Hứa Toản liên tục xua tay: “Đã khỏi rồi, không đau nữa rồi, chị nên nghỉ ngơi cho tốt đi.” Sau đó rất nịnh nọt rót hai chén trà cho Ôn Tửu và Yến Luật.

“Anh Yến một đường cõng chị trở về ?”

“Ừ.”

“Chị xem anh Yến đối với chị thật tốt. Nếu em là chị, em đã hạnh phúc chết rồi.”

Ôn Tửu cười cười: “Nếu không, chị giẫm bẹp chân cậu, cũng cho cậu nếm thử mùi vị hạnh phúc này được không a?”

Hứa Toản rất nịnh nọt gượng cười: “A, không không không, loại hạnh phúc này vẫn là để lại chị đi.”

Yến Luật nhấp một ngụm trà, vô cùng chấp nhận lời nói của Hứa Toản.

Trong lúc người một nhà nói nói cười cười, hoàng hôn buông xuống, ba Hứa giữ Yến Luật lại ăn cơm.

Hứa Toản gọi điện thoại, trực tiếp gọi đồ ăn lại đây, mọi người ngồi quây quanh bàn ăn, hoà thuận vui vẻ giống như người một nhà. Ôn Tửu thế lực đơn bạc đã cảm thấy lực bất tòng tâm với chiến thuật của Yến Luật.

Sau khi ăn xong, Yến Luật và ba Hứa đánh cờ vây. Ôn Tửu và mẹ ngồi ở trên sô pha xem tivi.

Mắt thấy đã sắp chín giờ, Ôn Tửu tính lên tầng ngủ. Mới đứng lên khỏi ghế sô pha, mẹ Ôn và ba Hứa gần như đồng thời nói: “Yến Luật, cháu giúp đỡ nó đi lên.”

Hứa Toản tốt bụng nói: “Anh Yến vẫn là bế lên đi.”

Ôn Tửu đưa lưng về phía ba người thân đã muốn phản bội mình, xấu hổ đến nóng bừng cả mặt, tác hợp thế này cũng quá rõ ràng đi. Cô quay đầu trừng Hứa Toản một cái: “Chân con đã tốt rồi. Con có thể tự mình đi.”

Dù vậy, Yến Luật vẫn kiên trì đỡ cánh tay cô, cùng cô lên tầng.

“Cảm ơn. Anh cũng trở về nghỉ ngơi đi.”

“Anh xoa rượu thuốc cho em.”

“Không cần, em tự làm.”

“Em khách sáo với anh làm gì.”

Ngữ điệu này càng như là người một nhà rồi. Ôn Tửu cởi giầy, duỗi chân ra, cố ý nói: “Em cũng chưa rửa chân.” Cô cũng không tin Yến Luật có tính thích sạch sẽ còn dám đặt tay lên.

Kết quả lại ngoài dự định, Yến Luật thế mà không hề ghét bỏ chút nào, ngồi xổm xuống, đặt chân cô lên đầu gối mình, sau đó đổ rượu thuốc vào lòng bàn tay, làm theo Thẩm Nguy Nhiên chà xát nóng lòng bàn tay, dán lên cổ chân Ôn Tửu xoa bóp.

Anh ngồi chồm hổm, tóc đen nhẹ nhàng khoan khoái, rũ xuống thái dương, Ôn Tửu nhìn từ mày rậm của anh, đi dần xuống, lúc rơi xuống môi anh, trong đầu hiện lên hình ảnh ôm hôn anh.

Trong lòng cô lập tức loạn cả lên, trong phòng yên tĩnh lặng yên nổi lên hơi thở ái muội, một dòng nước ấm từ mắt cá chân chậm rãi lan tràn lên trên. Theo cá tính kiêu ngạo của anh, đánh cuộc thua, nên lập tức liền dẹp đường trở về mới đúng, nhưng anh lại không ngại loại tình cảnh xấu hổ này mà ở lại, hiển nhiên vẫn không có ý định dứt bỏ. Ôn Tửu biết rõ mặt mũi người đàn ông quan trọng cỡ nào, anh đã chịu buông bỏ cái giá cùng với tự tôn, thật sự khiến cô cảm động.

“Được rồi. Anh trở về đi, cảm ơn anh.” Hai người cãi nhau tới nay, đây là lần đầu tiên Ôn Tửu dùng ngữ điệu dịu dàng như vậy nói chuyện cùng anh.

Yến Luật đứng lên, cũng chưa đi, mà là nhân thể ngồi ở bên cạnh cô, bình tĩnh nhìn cô.

Ôn Tửu không dám đối diện với ánh mắt anh, ánh mắt sáng quắc bức người như lửa như điện nướng gương mặt cô.

“Anh nghe Nguyễn Thư nói, em muốn tìm một người đàn ông như cha dượng. Anh ở cùng chú Hứa, ngộ ra một điều rất sâu sắc, em có biết đó là gì không?”

“Cái gì?”

“Anh chẳng hề kém gì chú Hứa, hơn nữa anh đẹp trai hơn chú.”

Ôn Tửu vốn đang nghĩ đến anh thấy tính cách của cha rồi sẽ hiểu được, sau đó kiểm điểm lại bản thân từ đầu chí cuối, kết quả lại ra cái kết luận tự kỷ đắc ý như vậy. Cô cũng hết chỗ nói rồi.

Yến Luật lại nói: “Anh vẫn cảm thấy em rất thông minh. Nhưng là lúc này đây anh lại phát hiện em hơi ngốc.”

Ôn Tửu nhướn mày: “Em ngốc?”

“Đúng, anh là người đàn ông tốt như vậy, thế mà em lại buông tha, chẳng lẽ em không ngốc hay sao.”

Ôn Tửu tức đến cười, nâng lên một chân muốn đá ra, hơn nữa theo quán tính nên dùng chân phải.

Yến Luật tay mắt lanh lẹ đón được, nhân thể nắm cổ chân cô, cười nói: “Xem ra chân em thật đúng không đáng ngại.”

Ôn Tửu lớn như vậy, còn chưa ai dám nói cô ngốc, tức giận : “Đi mau, bằng không em sẽ không khách sáo với anh.”

Yến Luật nắm cổ chân cô, nhấc lên trên, Ôn Tửu thu thế không được liền ngã nằm ra giường, Yến Luật lập tức đè lên bả vai cô, mỉm cười nhìn cô: “Được, anh xem em không khách sáo với anh như thế nào.”

Ôn Tửu ra tay muốn công kích anh, Yến Luật sớm đề phòng, nắm cổ tay cô lên tai, chân dài thuận thế chặn lại eo cô.

Ôn Tửu vốn rất thưởng thức chân dài của anh, nhưng sau khi trải qua vài lần vật lộn, phiền muộn nhất là chân dài của anh, dễ dàng đặt trên đùi hoặc eo cô, nửa người dưới của cô liền mất đi cơ hội phản kích.

“Buông.”

Yến Luật cúi đầu nhìn chằm chằm đôi mắt của cô, “Buổi chiều ở trên đường, em đau lòng anh đi.”

Ôn Tửu nóng mặt lên, hừ nói: “Ai đau lòng anh.”

“Nếu không, sao em bảo anh cõng em, rõ ràng bế mới thoải mái hơn.”

Chương 56: Dùng thử

Edit: Khuê Loạn

Ôn Tửu bị Yến Luật vạch trần nhưng không chịu thừa nhận, đỏ mặt nói: “Em chỉ cảm thấy được cõng rất thoải mái, anh đừng có mà tự mình đa tình.”

“Tự mình đa tình?” Yến Luật nhíu mày, đôi mắt tối sầm lại, cúi đầu làm ra vẻ muốn hôn cô.

Ôn Tửu bị anh đè ép, không thể động đậy, nhìn thấy anh sắp hôn tới, vội la lên: “Anh dám, em sẽ kêu lên.”

Yến Luật cách khuôn mặt cô chưa tới hai mươi xen ti mét, ung dung chờ cô, “Được, em kêu đi. Kêu xong rồi, anh lại hôn.”

Ôn Tửu: “…”

Cô mà kêu lên, ba mẹ và cả Hứa Toản dưới tầng đều sẽ chế giễu cô, hơn nữa hai người mà hòa giải thì đúng là bọn họ cầu còn không được.

Ôn Tửu chỉ có một thân một mình, đành phải đỏ mặt trừng mắt nhìn Yến Luật, tuy rằng dáng vẻ cực hung dữ, nhưng cũng chỉ là một con hổ giấy bó tay chịu trói.

Yến Luật quyết đoán cúi đầu xuống hôn. Tuy rằng mới xa nhau chưa bao lâu, nhưng anh đã quen thân mật với Ôn, đã sớm nghiện hương vị thân thiết với cô, vừa mới gần gũi đã có chút khó kìm lòng nổi, vốn định hôn vài cái liền thôi, nhưng vừa gặp phải cánh môi thơm ngọt của cô liền không khống chế được lại muốn càng nhiều, hôn cô đến mức không có lực chống đỡ, đến khi cô thở hổn hển mới buông cô ra.

“Chẳng lẽ anh nói không tính sao, đã thua cuộc không được nhắc đến tái hợp.”

“Anh không nhắc đến a.” Yến Luật cười cười: “Trước giờ anh chưa từng đồng ý chia tay với em, nếu không có chia tay, thì sẽ không có tái hợp, em nói đúng không?”

“Anh chơi xỏ!”

“Học theo em mà, binh bất yếm trá.”

Ôn Tửu buồn bực không còn lời nào để nói.

Yến Luật nhẹ giọng hỏi: “Em còn đang giận anh à?”

“Không.” Ôn Tửu nói rất chân thành, không giống như là thuận miệng nói cho có lệ, hơn nữa Yến Luật cũng biết cô không phải loại người miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo, nếu nói là không, có nghĩa là đã thật sự hết giận.

Yến Luật vừa lòng cười: “Vậy chúng ta coi như là hòa bình rồi nhé.”

Ôn Tửu nghiêm túc nói: “Biết rõ tính cách không hợp, cần gì phải thử lại một lần nữa.”

Yến Luật bình tĩnh nhìn cô: “Không ai phù hợp với em bằng anh, cách nói tính cách không hợp căn bản không thành lập.”

“Đây là anh tự cho là đúng, trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường.”

“Theo em nói, thì phải là người ngoài cuộc tỉnh táo người trong cuộc u mê, cô chú đều là người thương em nhất, ngay cả bọn họ đều đứng về phía anh, có thể thấy được anh thật sự tốt.”

Ôn Tửu hừ nói: “Anh còn có thể bảnh chọe hơn được sao?”

“Không phải bảnh chọe, là tự tin.” Yến Luật trầm giọng nói: “Tự tin về ánh mắt của anh, cũng tự tin, anh có thể cho em hạnh phúc.”

Ôn Tửu giật mình, nhìn anh, im lặng không nói.

Yến Luật biết cô đã mềm lòng, liền nói: “Em có biết không, trên thế giới này, có hàng tỷ người, có thể tìm được một người để yêu, nào có dễ dàng gì? Đặc biệt là người đàn ông tốt như anh, nếu như em buông tay, tương lai nhất định sẽ hối hận không kịp.”

Ôn Tửu bị lý do tự luyến của anh chọc cho vừa buồn cười vừa tức giận.

“Hơn nữa, rõ ràng em thích anh, vừa ôm em một lát đã đau lòng không chịu nổi, còn nói chia tay cái gì.”

Ôn Tửu đỏ mặt, nghiêm mặt nói: “Lần trước đồng ý ở bên anh, thật ra là em có chút xúc động, cũng chưa suy nghĩ cẩn thận, lúc này em phải lý trí hơn, nhìn xem biểu hiện của anh như thế nào. Nếu anh biểu hiện tốt thì khôi phục thân phận bạn trai của anh, nếu biểu hiện không tốt thì loại bỏ hoàn toàn.”

Nói cả buổi, vẫn còn đang thử việc. Trong lòng Yến Luật chán nản mất một nửa, không tình nguyện hừ một tiếng.

Ôn Tửu nhìn ra anh không vui, liền nói: “Nếu không muốn, bây giờ có thể từ chức luôn, em không giữ.”

“Ai nói anh muốn từ chức. Thử việc trong bao lâu?”

“Ba tháng.”

Yến Luật sa sầm mặt, hừ nói: “Không được, quá dài, ba ngày.”

Ôn Tửu nói: “Ba ngày quá ngắn.”

Nghĩ đến thời gian dài như vậy, lại còn danh bất chính ngôn bất thuận, Yến Luật thật sự cảm thấy mình không thể chịu đựng được, hơn nữa ngộ nhỡ trong ba tháng này lại có người đàn ông ưu tú khác xuất hiện, khiến Ôn Tửu động lòng, cơ hội chuyển thành chính thức lại càng xa vời, ví dụ như vị bác sĩ trong phòng khám bệnh, Ôn Tửu cứ nhìn anh ta chằm chằm.

Cho nên, ba tháng, tuyệt đối không được.

Yến Luật suy nghĩ một chút, uy hiếp nói: “Ba ngày. Nếu em không đồng ý, anh sẽ nói chuyện em ứng tuyển làm bạn gái hồi tết âm lịch cho cô chú biết.”

Ôn Tửu cười một tiếng: “Anh dám nói cho họ biết, em sẽ mách ông ngoại anh, ai sợ ai a, hừ.”

“Không sao, ông ngoại anh đã biết rồi.”

Ôn Tửu giật nảy mình: “Hả? Ông đã biết?”

Yến Luật nói: “Ngày đó anh không đến nhà em là vì chuyện này bị ông ngoại biết được, tức giận đến đột nhiên phát bệnh phải đi bệnh viện.”

Ôn Tửu vội hỏi: “Làm sao mà ông biết được?”

“Có người chuyển phát nhanh tài liệu đến. Ông vừa nhìn thấy thì hiểu hết.”

Ôn Tửu hỏi: “Là ai gửi chuyển phát nhanh? Là Úc Thiên Thiên hay là Thương Cảnh Thiên?” Cô không nghĩ ra trừ hai người này còn có ai khác, Hứa Đình Đình hẳn là sẽ không làm như vậy, không hề có lợi cho cô ấy, Yến Luật lại không có quan hệ gì với cô ấy.

Yến Luật không quan tâm nói: “Sẽ không nằm ngoài hai người đó đi. Cái hạng mục kia, anh đã không làm nữa. Trước kia anh cảm thấy Thương Cảnh Thiên tuy rằng lăng nhăng phong lưu, nhưng kinh doanh rất giỏi, lại biết cách móc nối quan hệ, cho nên không quá để ý nhân phẩm của anh ta, hiện tại xem ra, về sau muốn hợp tác với người khác, cần phải thận trọng xem xét nhân phẩm của đối phương.”

Ôn Tửu càng thêm giật mình, khó có thể tin hỏi: “Anh cứ vứt bỏ hạng mục này như vậy sao?”

Yến Luật gật đầu, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: “Không có hạng mục nào quan trọng hơn em cả.”

Ôn Tửu trong lòng đặc biệt rung động, im lặng không nói nhìn anh, mặc dù cô có ôm oán hận đối với Thương Cảnh Thiên, nhưng vẫn không thể mở miệng yêu cầu Yến Luật hủy bỏ sự hợp tác với anh ta, dù sao hạng mục này rất có triển vọng, lại đã đi tới thời khắc mấu chốt, cô không thể yêu cầu Yến Luật vì ân oán cá nhân của cô, mà vứt bỏ lợi ích lớn như vậy.

Cho nên đây vẫn là một khúc mắc trong lòng cô, nhưng hiện tại, khúc mắc này đã được Yến Luật dễ dàng tháo gỡ như vậy. Từ nay về sau, anh không còn là người hợp tác với Thương Cảnh Thiên nữa.

Ôn Minh Nguyệt vẫn nói, trên thương trường không thể làm việc theo cảm tính, nhưng việc Yến Luật làm theo cảm tính lại khiến cô thấy cảm động và ấm áp như vậy. Cô thích người đàn ông chí tình chí nghĩa, yêu ghét rõ ràng như vậy.

Từ trong đôi mắt trong suốt của Ôn Tửu, Yến Luật như thấy được sự dao động tâm lý của cô lúc này, liền cong khóe môi nở nụ cười: “Có phải rất cảm động không? Vậy lấy thân báo đáp đi.”

Ôn Tửu đỏ mặt lên. Quyết tâm chia tay vốn nghĩ rằng không thể phá vỡ được, ai ngờ mới chỉ hai ngày ngắn ngủi đã sụp đổ, trước mắt lại càng cách xa ngàn dặm.

Yến Luật nhíu mày: “Ba ngày thử việc có phải quá dài không? Anh cảm thấy ba phút cũng đủ rồi.”

Ôn Tửu vừa buồn cười vừa tức giận, lườm anh một cái: “Ba ngày. Không thể ngắn hơn nữa.”

“Được, ba ngày.” Yến Luật tươi cười tràn đầy tự tin, việc khôi phục thân phận bạn trai ba ngày sau như ván đã đóng thuyền.

“Em muốn đi ngủ, tạm biệt.” Ôn Tửu cảm thấy anh còn tiếp tục kì kèo thì rất có khả năng sẽ biến thành ba phút, cho nên vội vàng tiễn khách.

Yến Luật đạt được thành công lớn, cười cười đứng lên, “Ngủ ngon.”

“Ngủ ngon.”

Ôn Tửu sửa sang lại đầu tóc, đột nhiên có chút ngượng ngùng nhìn anh. Ý chí chia tay kiên định như vậy, lại dễ dàng bị phá tan như thế rồi.

Buổi sáng ngày hôm sau, cổ chân Ôn Tửu đã khỏi hoàn toàn, có thể hoạt động tự nhiên.

Làng du lịch được xây ở dải đất đồi núi vùng ngoại ô, vào buổi sáng, không khí vô cùng tươi mát, Ôn Tửu thay quần áo xong liền đi đến trường đua ngựa. Thứ nhất là muốn đi cưỡi ngựa, thứ hai cũng muốn đi cảm ơn vị bác sĩ ngày hôm qua.

Đến phòng khám bên cạnh trường đua ngựa, hành lang gấp khúc rất im ắng, Ôn Tửu đi đến trước cửa phòng khám bệnh, trong phòng khám chỉ có Thẩm Nguy Nhiên, trên bàn đặt một chén trà xanh và một quyển sách thuốc, anh đang tưới nước cho một chậu cây văn trúc đặt trên bệ cửa sổ, bóng dáng cao gầy tao nhã.

Ôn Tửu gõ gõ cửa, Thẩm Nguy Nhiên xoay người lại thấy là cô, cười cười: “Chào cô, chân đã khỏi rồi đúng không?”

Ôn Tửu mỉm cười nói: “Đã khỏi rồi, cố ý đến cảm ơn anh. Ngày hôm qua tôi đi vội quá, còn chưa hỏi tên anh.”

“Không cần khách sáo, tôi tên là Thẩm Nguy Nhiên, bác sĩ của bệnh viện hạng nhất trực thuộc đại học y.” Thẩm Nguy Nhiên cười gật đầu: “Mời ngồi.”

“Tôi còn tưởng rằng anh là bác sĩ ở đây.”

“Không, là ông nội tôi khám bệnh ở đây, bạn ông mất, hai ngày nay không đến, vừa đúng lúc tôi được nghỉ nên lại đây làm thay ông hai ngày.”

Ôn Tửu cười: “Hóa ra là hạnh lâm thế gia (*).”

[(*) hạnh lâm là danh từ chuyên dùng cho thầy thuốc, hạnh lâm thế gia: chỉ gia đình có truyền thống làm nghề y.]

Đang nói chuyện, trước cửa chợt hiện lên bóng người, Yến Luật thế mà đang đứng ở cửa. Từ sáng sớm anh đã không thấy Ôn Tửu đâu, nghe Hứa Toản nói cô đến trường đua ngựa, còn tưởng rằng cô đến cưỡi ngựa, kết quả đi đến trường đua ngựa, cũng không tìm được người, phát hiện ra từ sáng tinh mơ cô đã đến tìm Thẩm Nguy Nhiên nói chuyện phiếm.

Anh gắng nặn ra một nụ cười, gật đầu với Thẩm Nguy Nhiên, sau đó liền không chút khách sáo đặt tay lên bả vai Ôn Tửu, khom người hỏi: “Sao không ăn sáng mà đã chạy đến đây rồi?”

Giọng nói ân cần, động tác vô cùng thân thiết như vậy tự nhiên là muốn tuyên bố rõ ràng mối quan hệ giữa anh và Ôn Tửu cho Thẩm Nguy Nhiên biết.

Ôn Tửu nói: “Em định đi cưỡi ngựa một lát rồi mới đi ăn, bây giờ em không đói bụng.”

“Vậy chúng ta đi thôi.” Yến Luật không nói thêm gì nữa liền kéo Ôn Tửu đứng dậy, sau đó cười cười với Thẩm Nguy Nhiên: “Không quấy rầy anh làm việc nữa.”

Ôn Tửu đành phải chào tạm biệt Thẩm Nguy Nhiên.

“Tạm biệt, bác sĩ Thẩm.”

“Tạm biệt.”

Ra phòng khám bệnh, Yến Luật liền hỏi: “Em đã biết tên của anh ta rồi?”

Ôn Tửu nghe thấy giọng anh có vị chua, cố ý nói: “Đúng vậy, anh ấy tên là Thẩm Nguy Nhiên, là bác sĩ của bệnh viện hạng nhất trực thuộc đại học y, thật đúng là tuổi trẻ đầy hứa hẹn, anh tuấn phóng khoáng a.”

Sắc mặt Yến Luật càng lúc càng khó coi.

“Tay anh ấy rất đẹp, anh có để ý không?”

Yến Luật không chút khách sáo chìa bàn tay ra, lập tức đưa đến gần mũi Ôn Tửu, không phục hỏi: “Đẹp hơn tay anh sao?”

Ôn Tửu gật đầu: “Đúng vậy, đẹp hơn tay anh.”

Ánh mắt Yến Luật tối sầm lại, cầm tay Ôn Tửu thật chặt. Ôn Tửu dùng sức muốn rút ra, Yến Luật tất nhiên là khỏe hơn cô, nhẹ nhàng nắm thôi mà cô dùng lực thật mạnh cũng không thể rút ra được.

Yến Luật hừ một tiếng: “Dù đẹp hơn nữa cũng vô dụng. Đời này em cũng chỉ có thể chạm vào tay anh.”

Ôn Tửu nói: “Lòng dạ hẹp hòi. Thử việc thêm một tháng.”

Thời gian đến và đi, con người cũng vậy. Đừng sợ nói lời tạm biệt với quá khứ. Nói tạm biệt là để chuẩn bị cho một tương lai tươi sáng và hạnh phúc hơn

Discussion16 Comments

  1. thanks. Thử việc. Đúng là thị Kim mà, truyện ngọt như đường ấy. Yến tiên sinh à, anh phải chịu khổ tiếp đi. Hắc hắc

  2. đoạn này tỷ ngay đoạn đầu chương 55 :” Thể lực của yến luật rất tốt …. Dôi tay thả trước mặt anh trắng trẻo như tuyết …” => Dôi tay => Đôi tay :)

  3. ko bik phản ứng của YL thế nào khi ot nói thử việc thêm 1 tháng nhỉ:)). làm con trai theo đuổi con gái hay dỗ dành cho bạn gái hết giận nên như YL, đa phần mấy nam phụ ế vì quá tử tế, như YL thì ko sợ ế, chỉ sợ da mặt quá đay thôi:)). ko bik vị bác sĩ thẩm này có họ hàng với phù rể thẩm dục ko nhỉ, liệu anh ta có thành 1 nam phụ để thêm gia vị cho công cuộc theo đuổi OT của YL… nếu như thế chắc vui.

  4. Há há , cuối cùng c cũng đã động lòng r ^^ Yến ca vui nhớ , sắp khôi phục chức vị bạn trai r , hêh

  5. kieungan nguyenngoc

    Thanks c.Cứ tưởng OT sẽ cho Yl ăn hành 1 thời gian không ngờ chưa j đã xiu lòng rùi a, anh cũng thật là bá đạo wa đi :D mong cho nam phụ sớm xuất hiện để có kịch hay để xem :))

  6. Buồn cười hai người này quá đi. Cứ như mèo vờn chuột. Yến luật cũng không vừa, rất nhanh đã kéo lùi khoảng cách, chả mấy chốc có thể khôi phục thân phận bạn trai rồi.
    Bác sỹ thẩm này thật xuất sắc nha, cứ phải để cho yến luật thấy thì mới lo lắng, lại càng cố gắng hơn. Không ngờ ôn tửu cũng dễ tính ghê. Ba tháng thử việc biến thành ba ngày hic hic.

  7. Trang Thu Phương

    SS ơi,em muốn xin pass truyện của nhà ss.Vì mới biết đến tamvunguyetlau nên chưa có đk thành viên nhưng vì truyện các chị làm rất hay nên e sẽ ủng hộ.

    anhtrangphale.laydi97@gmail.com là e mail của e mong chị gửi cho e xin pass truyện

  8. truyện hay quá là hay, càng theo dõi càng hấp dẫn thế ko biết, mong sao anh Yến cứ bị hành dài dài, để ảnh í biết mà hết kiêu

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: