Tình Bất Yếm Trá – Chương 51 + 52

11

Chương 51: Hiểu lầm

Edit: Mèo

Ôn Tửu nắm tay lái, nhìn Yến Luật đột nhiên xuất hiện, trong lòng ngũ vị tạp trần. Đã hạ quyết tâm muốn chia tay, nhưng khi nhìn đến anh, cô còn có chút khổ sở, có chút không bỏ được.

Lúc này đúng là giờ cao điểm đi làm, xe từ tiểu khu đều phải vội vã đi ra, ở phía sau bấm còi inh ỏi, Ôn Tửu không tiện chặn ở giao lộ gây trở ngại người khác, đành phải quay cửa kính xe xuống, nói với Yến Luật : “Anh tránh ra một chút.

Yến Luật đứng tại chỗ, không có ý muốn dịch chuyển. Đêm qua vừa gọi điện thoại cho Ôn Minh Nguyệt, mới biết được trong tình hình anh không biết rõ, đã bị chia tay như thế. Cuống quýt tức giận, thêm cả khó tin ùa tới, một đêm anh hầu như không ngủ, sáng sớm đã lòng nóng như lửa đốt lái xe lại đây.

Đáng tiếc anh chỉ biết là nhà Ôn Tửu ở tiểu khu này, lại không biết cụ thể phòng ở tầng nào, bằng không đã sớm tới thẳng nhà Ôn Tửu mà hỏi rõ ràng.

“Em xuống đi, anh có lời muốn hỏi em.” Yến Luật luôn luôn kiêu ngạo, chưa bao giờ phải chịu ấm ức như vậy, rõ ràng là Ôn Tửu sai, kết quả là anh còn bị cô im hơi lặng tiếng đá bay.

Ôn Tửu nói: “Em muốn đến công ty đi làm, có chuyện gì chờ sau khi tan tầm chúng ta bàn lại.”

“Không được, anh muốn nói chuyện với em bây giờ.” Anh đã bị giày vò một đêm, căn bản không thể đợi đến tan tầm.

Ôn Tửu thấy anh ra chiều cô không xuống xe, anh thề không bỏ qua, đành phải nói: “Vậy anh tránh ra, em đỗ xe lại ven đường.”

Yến Luật dịch sang bên cạnh vài bước, Ôn Tửu đỗ xe sang cạnh. Vừa mới cởi dây an toàn, cửa xe đã bị Yến Luật mở ra. Luồng không khí lạnh theo thế lùa vào trong xe.

Yến Luật khẩn cấp hỏi: “Đêm qua, em nói với cô chúng ta chia tay là thế nào?”

Ôn Tửu đóng cửa xe, đi lên bậc thang ven đường. Sáng sớm gió còn rất lạnh, tóc bị gió thổi làm mấy lọn tóc bay lộn xộn, càng tôn lên vẻ trong trẻo nhưng lạnh lùng xinh đẹp, rất động lòng người.

Cô ngửa đầu nhìn anh, “Ngày hôm qua anh tắt máy một ngày, không trả lời tin nhắn của em, buổi tối không đến ăn cơm, không phải là có ý chia tay sao?”

Yến Luật vội la lên: “Anh nói chia tay lúc nào?”

Ôn Tửu thản nhiên nói: “Hành vi của anh làm cho em cảm thấy là có ý muốn chia tay.”

Yến Luật đành phải giải thích: “Sáng sớm ngày hôm qua anh nhận được điện thoại dì gọi, phải vào bệnh viện, di động hết pin. Anh gọi cho em là dùng di động của dì gọi, anh không cố ý không nhận điện thoại của em, cũng không cố ý không đến nhà em ăn cơm.”

“Anh biết rõ em đang đợi anh, anh cũng biết rõ cha mẹ em vì anh đến mà sáng sớm đã bắt đầu chuẩn bị, mặc dù di động anh hết pin, mượn di động gọi cho em rất khó hay sao?”

Yến Luật thoáng cái bị nghẹn họng, “Xác thực không khó. Nhưng lúc ấy trong lòng anh thật loạn, muốn yên lặng một chút. Cho nên gọi hơi muộn.”

Ôn Tửu nói: “Anh cần yên lặng một chút, em cũng vậy. Thông qua chuyện ngày hôm qua, em mới đột nhiên ý thức được tính cách của chúng ta không thích hợp ở bên nhau. Buổi tối hôm kia sau khi anh nói chuyện với Thương Cảnh Thiên, liền có thái độ kia đối với em, không nhận điện thoại của em, cũng không nghe em giải thích, anh nhận định là em đang dối gạt anh, nhưng em cảm thấy em cũng không hề làm sai. Anh đã quá để ý việc này, không bằng chúng ta chia tay trước, để tránh về sau vì chuyện này trong lòng vẫn còn vướng mắc.”

Yến Luật dừng một chút, rất tổn thương tự tôn nói: “Anh có thể… Không ngại.”

Ôn Tửu rất bình tĩnh nhìn anh, “Khoảng thời gian trước em đã quá vội vã rồi, chưa cân nhắc cẩn thận mà đã quyết định đến với anh. Hôm qua lúc em chờ anh, đã nghĩ rất rõ ràng. Tính cách chúng ta thật sự không thích hợp ở bên nhau.”

Yến Luật cảm thấy cổ họng nóng lên, suýt chút nữa phun một búng máu. Anh không nghĩ tới anh đã phải cúi người tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục, thế mà Ôn Tửu còn quyết tuyệt chia tay như thế.

Dưới sự giận dữ, anh nắm chặt tay Ôn Tửu, lớn tiếng nói: “Anh không đồng ý chia tay.”

“Mời anh buông ra, em muốn đi làm.”

Ôn Tửu bình tĩnh nhìn anh, khí thế trong trẻo nhưng lạnh lùng trên người gần như phát huy tột độ vào buổi sáng lạnh lẽo này.

Yến Luật biết giờ phút này cho dù là mạnh mẽ giữ lại cô, sự việc cũng sẽ không có gì đổi mới.

Anh kìm nén cảm xúc kích động của bản thân, buông cánh tay cô ra, nói: “Buổi tối anh đi gặp em. Chúng ta nói chuyện đoàng hoàng.”

Ôn Tửu gật gật đầu, xuống bậc thang, lái xe rời đi.

Yến Luật đứng như thế trong chốc lát mới lên xe, tay nắm tay lái, trong lòng bàn tay bốc lên khí lạnh, anh không nghĩ tới anh không trả lời điện thoại của cô một ngày, sự việc lại diễn biến đến tình trạng nghiêm trọng như thế. Cô thế mà lại đề nghị chia tay, rõ ràng là cô sai trước, anh khoan dung rộng lượng tha thứ, thế rồi còn có kết cục như vậy.

Ôn Tửu đến công ty suýt chút nữa là muộn. Đây cũng là lí do vì sao cô rời bỏ căn phòng rộng rãi trong nhà mà đi đến ở tại Lục Nhân Các, trên đường kẹt xe kinh khủng quá, cô lại bị Yến Luật ngăn lại ở cửa trì hoãn hơn mười phút.

Công việc bận rộn ngược lại khiến cô quên cảm giác phiền muộn. Giờ nghỉ trưa, cô đang cùng ăn cơm với vài người đồng nghiệp, di động vang lên, cô thấy là Yến Luật gọi, liền tắt chuông, cũng không tiếp.

Đến lúc tan sở, cô nhìn di động đã thấy có mười bảy cuộc gọi nhỡ.

Cô cầm di động im lặng trong chốc lát, gửi một tin nhắn đi: “Anh có thể cảm nhận được mùi vị chờ đợi một ngày đi.”

Cô ở Lục Nhân Các chờ anh suốt một ngày, thời gian trôi qua từng chút một, thất vọng trong lòng càng lúc càng dày đặc, cuối cùng nặng trịch tràn ngập toàn bộ nội tâm, ngực đau không thể nói nên lời.

Gặp người lớn đối với anh có ý nghĩa không thể tầm thường, anh hẳn là biết việc này mang nghĩa gì, nhưng anh không tới, mãi đến phút cuối cùng mới gọi đến giải thích. Cho tới bây giờ cô cũng không biết rốt cuộc bản thân đã làm sai cái gì, mà lại khiến Yến Luật đột nhiên trở mặt, đối xử với cô như vậy.

Ôn Tửu lái xe, chần chờ ở giao lộ, rốt cuộc là về Lục Nhân Các, hay là về nhà mẹ, cuối cùng quyết định về Lục Nhân Các trước. Nếu Yến Luật đã muốn nói chuyện đoàng hoàng, như vậy thì nói rõ ràng với anh thì hơn.

Về nhà, Ôn Tửu bắt đầu thu dọn đồ đạc. Trong khoảng thời gian này cô quyết định trước chuyển về ở trong nhà, bằng không nếu gặp Yến Luật, sẽ khá xấu hổ. Anh với cô chia tay rồi, chắc hẳn sẽ dọn khỏi nơi đây trở về nhà mình. Cho nên cô cũng không cần phải chuyển hẳn, chỉ về nhà ở một khoảng thời gian thì tốt rồi.

Nửa giờ sau, chuông cửa đã vang lên. Ôn Tửu biết ngay là Yến Luật, nhìn qua mắt mèo, quả nhiên là anh.

Cô mở cửa ra, nói một tiếng với Yến Luật: “Mời vào.” Sau đó chỉ chỉ sô pha, “Mời ngồi.”

Yến Luật lẳng lặng ngồi xuống.

Ôn Tửu rót một ly trà, rất khách sáo để ở trước mặt anh, nói: “Có cái gì nói, hôm nay chúng ta nói một lần cho xong đi.”

Những lời này lộ ra quyết liệt nồng đậm.

Yến Luật không nghĩ tới mình và cô sẽ chia tay, vừa nghĩ đến từ nay về sau mất đi cô, lại không thể chịu đựng được, mặc dù anh không cho rằng mình làm sai, nhưng trước mắt, anh tình nguyện nhận sai trước, đến cứu vãn.

“Hôm qua anh làm không đúng. Nhưng mà em thử nghĩ, anh chợt nghe được em đi ứng tuyển làm bạn gái thuê là vì Thương Cảnh Thiên, hơn nữa em cùng với Thương Cảnh Thiên còn từng có một thời, anh… cần thời gian để bình tĩnh.”

Ôn Tửu ngơ ngác một chút, nhăn chân mày: “Em cùng với Thương Cảnh Thiên từng có một thời gì?”

Trên gương tuấn tú Yến Luật hiện lên một tia lúng túng và không được tự nhiên, “Thương Cảnh Thiên cho anh xem ảnh chụp chung của hai người. Ngay lúc đó xác thực anh rất tức giận, không nghĩ tới em lại gạt anh. Em nói cho anh biết em chưa bao giờ yêu đương, anh vẫn tin tưởng em. Nhưng khi nhìn đến ảnh chụp, trong lòng anh thấy rất khó chịu.”

“Anh nói ảnh chụp em cùng với Thương Cảnh Thiên? Em chụp ảnh với anh ta lúc nào?”

Yến Luật vốn không muốn đề cập đến, nhưng chuyện đến nước này, Ôn Tửu vẫn không chịu thừa nhận, trong lòng anh có chút thất vọng, cũng có chút xót xa, cau mày nói: “Anh tận mắt thấy ảnh chụp của em và anh ta bảy tám năm trước. Em trong ảnh hơi mập.”

Ôn Tửu tỏ ra khó mà tin được nhìn anh.

Yến Luật nói: “Giống như em, điều anh khó chấp nhận nhất là lừa gạt. Nhưng vì em, anh có thể tha thứ, quá khứ của em và anh ta, anh cũng… không ngại.”

Nói tới đây, anh cảm thấy tôn nghiêm của bản thân mình đã vỡ thành bảy tám mảnh, sống lưng đã thấp đến đụng đất rồi. Nhưng để không chia tay, anh đành phải tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục.

Nhưng mà Ôn Tửu nghe thấy những lời này ngược lại tức giận đến nở nụ cười: “Yến Luật, thật ra chia tay với anh, trong lòng tôi vẫn còn do dự, nhưng hiện tại tôi đã vô cùng khẳng định.”

“Vì sao?”

Ôn Tửu tức giận đến run run, “Bởi vì ngay cả tín nhiệm cơ bản nhất đối với tôi anh cũng không có. Thương Cảnh Thiên vừa nói mấy câu đã có thể hạ thấp nhân phẩm của tôi, mấy tấm ảnh đã lập tức có thể khiến anh trở mặt vô tình.”

Ôn Tửu đột nhiên trở nên tức giận như thế khiến Yến Luật rất bất ngờ, trong lòng cũng mơ hồ không yên, dường như trong chuyện này có gì đó anh không biết.

“Em nói rõ ràng.”

Ôn Tửu tức giận nhìn Yến Luật: “Trước giờ tôi chưa từng có gì với Thương Cảnh Thiên, nếu cứng rắn muốn nói có, cũng là từng đánh đập anh ta một trận, bởi vì anh ta hại chết em gái tôi.”

Yến Luật ngẩn ra: “Em gái em?” Anh chưa bao giờ biết Ôn Tửu còn có em gái.

“Đúng, em gái tôi Dịch Đường. Ảnh anh thấy, hẳn là nó. Sau khi ly hôn, mẹ tôi và Dịch Triệu Quân không còn liên hệ, cũng chưa từng đề cập tới người này với tôi. Cho nên, trước giờ tôi không hề ngờ tới tôi sẽ có một em gái, chỉ kém tôi mấy tháng tuổi.”

Lòng Yến Luật trùng xuống, lập tức có loại cảm giác mình đã rơi vào bẫy.

“Tôi cùng với Nguyễn Thư là bạn tốt chơi với nhau từ nhỏ đến lớn, lúc tôi đi võ quán judo, cô ấy cũng đi cùng tôi. Vừa vặn bên cạnh võ quán judo là phòng tập thể thao, bởi vì cô ấy hơi mập, thuận tiện giảm cân, không nghĩ tới nửa tháng đã gầy đi. Về sau trong lớp cô ấy có bạn học tên Dịch Đường quan hệ rất tốt cũng đi theo đến đây. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy Dịch Đường, đã có cảm giác thân thiết là lạ. Sau đó tôi mới biết được, đây là sức mạnh của huyết thống. Tôi cùng với cô ấy mới gặp đã thân, nhanh chóng trở thành bạn tốt. Khi đó cô ấy rất mập, tám mươi kg. Cô ấy nói, cô ấy có người trong lòng, vì anh ta, có khổ có mệt cũng muốn gầy đi.”

Nói đến người này, Ôn Tửu cắn răng nói: “Anh hẳn là có thể nghĩ đến, người cô ấy thích là ai đi?”

Yến Luật ngẩn ra, “Thương Cảnh Thiên?”

“Đúng, là anh ta. Cô ấy vì Thương Cảnh Thiên, thực vất vả giảm béo, lúc cô ấy gầy đi, tôi mới phát hiện cô ấy và tôi trông giông giống, hơn nữa cô ấy càng gầy, cô ấy và tôi càng giống nhau. Chúng tôi đi cùng nhau, giống như là chị em. Chúng tôi tuy rằng thấy rất lạ, nhưng cũng chưa nghĩ tới hướng khác. Mãi cho đến ngày cô ấy đến nhà tôi ăn cơm, mẹ tôi nghe nói cô ấy tên là Dịch Đường, liền hỏi một câu cha cô ấy là ai. Lúc ấy, mẹ tôi liền thay đổi sắc mặt.

Dịch Đường đi rồi, tôi thế mới biết cô ấy hóa ra là em gái cùng cha khác mẹ của tôi. Tôi thế mà gặp gỡ rồi trở thành bạn tốt với cô ấy trong một thành phố lớn như thế. Mẹ tôi nói, chuyện của bậc cha chú không liên quan đến con cái. Bà sẽ không phản đối tôi qua lại với Dịch Đường, chỉ là đừng nói cho Dịch Đường, lấy thân phận bạn tốt như trước ở chung là tốt rồi.

Lúc sinh nhật, nó mời tôi và Nguyễn Thư đến dự tiệc sinh nhật của nó, nói muốn cho Thương Cảnh Thiên một bất ngờ. Nhưng không nghĩ tới là Thương Cảnh Thiên cũng cho nó một bất ngờ khác, anh ta dẫn theo một bạn gái khác, nói thẳng cho Dịch Đường, trước giờ anh ta chưa từng thích nó, ở bên nó chỉ vì thông cảm với việc cô ấy mập. Dịch Đường ngây thơ thiện lương từ thiên đường rơi xuống địa ngục, một đêm kia uống rất nhiều rượu, khóc nức nở ở trên sân thượng. Tôi đi mua thuốc tỉnh rượu cho cô ấy, lúc tôi trở về…”

Ôn Tửu không nói được nữa, ngẩng đầu lên hít một hơi thật sâu, “Anh có biết vì sao tôi thấy máu là choáng không? Bởi vì tôi tận mắt chứng kiến nó rơi xuống từ trên tầng, ngay trước mặt tôi.”

Mặc dù đã cố gắng khống chế cảm xúc của mình, nhưng hai hàng nước mắt vẫn không ức chế nổi mà lăn dài trên đôi má Ôn Tửu.

“Đời này người tôi hận nhất chính là Thương Cảnh Thiên. Tuy rằng Dịch Đường không phải tự tay anh ta đẩy xuống, là tự mình trượt chân ngã tầng, nhưng mà nếu không phải do Thương Cảnh Thiên, nó tuyệt đối sẽ không chết.”

Yến Luật luống cuống chân tay muốn thay cô lau nước mắt.

Ôn Tửu vừa nhấc cánh tay, hung hăng gạt tay anh ra: “Anh đã biết, hiện tại có thể đi được chưa?”

“Thực xin lỗi Ôn Tửu, anh không biết là như thế này. Anh không nghĩ tới, “

“Hiện tại mời anh đi ra ngoài.” Đôi mắt Ôn Tửu lạnh lùng mang theo quyết tuyệt, chỉ ra ngoài cửa nói: “Nếu không đi, đừng trách tôi không khách sáo.”

Yến Luật: “…”

Chương 52: Cứu vãn

Edit: Mèo

Nhắc tới câu chuyện cũ chồng chất vết thương này, Ôn Tửu kích động đau lòng, cũng rất tức giận, vốn muốn nhẹ lời chia tay hòa bình với Yến Luật, nhưng giờ phút này lại bị khơi mào giận dữ, trong tâm trạng không khống chế được, liền không chút khách sáo tiễn khách.

Yến Luật biết sợ rằng tâm trạng cô giờ phút này còn kích động và cáu kỉnh hơn lúc mình nhìn thấy bức ảnh, trong tình huống này, bất kể anh giải thích như thế nào, xin lỗi ra sao, chỉ sợ đều trở thành vô ích. Chỉ có chờ Ôn Tửu tỉnh táo lại rồi nói sau.

Anh im lặng đi ra khỏi phòng Ôn Tửu.

Cửa phòng tức khắc đóng sập lại ngay phía sau anh, anh cảm thấy bản thân lại bị khóa ở bên ngoài cánh cửa trái tim Ôn Tửu, hơn nữa lúc này đây, sợ rằng còn khó mở hơn so mới trước đó.

Anh không nghĩ tới sự thật lại là như vậy. Sao anh cũng không nghĩ ra được Ôn Tửu sẽ có một em gái, hơn nữa giống cô như thế. Cho nên nhìn đến ảnh chụp này, anh không hề nghi ngờ mảy may, nhận định luôn đó là Ôn Tửu. Anh đương nhiên càng không nghĩ tới Thương Cảnh Thiên lại lừa gạt anh, hai người quen biết nhiều năm, lại là bạn bè hợp tác làm ăn.

Anh lập tức xuống tầng, lái xe tới câu lạc bộ tư Kim Sắc. Đêm nay, Thương Cảnh Thiên mở tiệc chiêu đãi vài vị lãnh đạo chủ quản hạng mục ăn cơm, bởi vì Yến Luật vội vã gặp Ôn Tửu, cho nên đã từ chối.

Đến câu lạc bộ, anh vào thang máy lên tầng bảy.

Đẩy ra cửa phòng Sơn Hải Cư, trong căn phòng tráng lệ, Thương Cảnh Thiên vắt chéo chân ngồi ở trên sô pha kiểu dáng Châu Âu, trong tay cầm di động đang trò chuyện vui vẻ.

Nhìn thấy Yến Luật, anh ta lập tức đứng lên, dùng tay ra hiệu mời Yến Luật ngồi, tươi cười hòa nhã, phong lưu phóng khoáng.

Yến Luật không ngồi xuống, mà là lạnh lùng nhìn anh ta.

Thương Cảnh Thiên phong lưu trời sinh, Yến Luật sớm biết. Nhưng anh là người công và tư rõ ràng, cũng không vì sinh hoạt cá nhân của Thương Cảnh Thiên mà phủ định tài năng buôn bán của anh ta. Nhưng giờ phút này, Yến Luật bắt đầu cảm thấy vài nguyên tắc trong quá khứ của mình đã quá rộng rãi, nhân phẩm thấp kém, mặc dù có năng lực cỡ nào, cũng chỉ có thể kính nhi viễn chi (đứng xa mà nhìn ).

Thương Cảnh Thiên vừa thấy sắc mặt Yến Luật không bình thường, liền cúp điện thoại, cười nói: “Không phải là cậu có việc không đến sao? Chuyện đã xong xuôi ?”

Ánh mắt Yến Luật sắc bén như hàn kiếm, “Thương Cảnh Thiên, tôi và anh đã quen biết rất nhiều năm. Tôi là người như thế nào, anh hẳn biết rất rõ.”

“Làm sao vậy?” Thương Cảnh Thiên ngầm có chút căng thẳng.

“Chuyện tấm ảnh là thế nào? Vì sao anh muốn gạt tôi đó là Ôn Tửu?”

Nụ cười của Thương Cảnh Thiên tắt ngấm, giọng điệu đổi thành chân thành mà uyển chuyển, “Yến Luật, cậu là người bạn tôi coi trọng nhất. Tôi không thể trơ mắt nhìn Ôn Tửu vì trả thù tôi, mà lợi dụng cậu, lừa gạt cậu. Cô ta tiếp cận cậu là vì tôi. Cô ta giả vờ yêu cậu cũng là vì muốn tìm cơ hội trả thù tôi. Cho nên tôi mới ngăn cản cậu như vậy.”

Yến Luật cười lạnh: “Anh luôn mồm nói suy nghĩ cho tôi, thật ra là sợ Ôn Tửu nhắc tới sự việc trước kia với tôi, khiến tôi nghi ngờ nhân phẩm của anh, sợ Ôn Tửu cản trở tôi và anh hợp tác đi?”

Thương Cảnh Thiên dừng một chút, “Cũng có nguyên nhân này, hạng mục này đối với anh đối với tôi, đều rất quan trọng. Tôi không muốn vì bất kỳ ai, bất kỳ chuyện gì mà ảnh hưởng tới hạng mục này.”

Giọng Yến Luật lạnh lùng nói: “Đối với tôi, không có hạng mục gì quan trọng hơn Ôn Tửu.”

Thương Cảnh Thiên thót tim, vội hỏi: “Cậu có ý gì?”

“Hạng mục này, dừng ở đây. Tôi sẽ không tiếp tục hợp tác với anh.”

Yến Luật liền xoay người đi.         

Thương Cảnh Thiên không nghĩ tới Yến Luật lại sẽ vì Ôn Tửu mà không đếm xỉa gì đến lợi ích khổng lồ sắp tới tay này.

Yến Luật có thể vứt bỏ, anh lại không thể, anh đã trút toàn bộ tài sản, cũng gửi gắm hi vọng có thể hãnh diện trước mặt anh trai Thương Lương Thần.

Dưới tình thế cấp bách, anh ta đuổi theo, kéo lại tay Yến Luật, “Yến Luật, kinh doanh là kinh doanh, chúng ta đều là người trưởng thành, không nên nhất thời xúc động tình cảm liền ném đi lợi ích tới tay.”

Yến Luật chán ghét nâng lên cánh tay, khuỷu tay vừa nhấc đánh về phía dưới xương sườn Thương Cảnh Thiên. Trong cơn tức giận, Yến Luật không khống chế sức lực, ra tay hơi nặng. Thương Cảnh Thiên ai u một tiếng hô đau, khom lưng đỡ xương sườn, đau đến trắng bệch cả mặt.

Yến Luật trên cao nhìn xuống anh ta, giận nói: “Nếu anh không làm như vậy, mặc dù Ôn Tửu nói cho tôi biết chuyện Dịch Đường và anh, tôi còn có thể hợp tác với anh như trước. Như lời anh nói, chúng ta đều là người trưởng thành, trong chuyện làm ăn, kiêng kị nhất là làm theo cảm tính. Nhưng mà hiện tại không giống, tôi và anh lại tiếp tục hợp tác, chính là đào hầm tự chôn, bảo hổ lột da. Anh tự giải quyết cho tốt.”

Rầm một tiếng, Yến Luật đóng sập cửa đi khỏi.

Thương Cảnh Thiên chậm rãi ngồi xổm xuống, mãi lâu mới chuyển đến trên sô pha, mặt xám như tro.

Yến Luật lái xe rời khỏi câu lạc bộ tư Kim Sắc. Bóng đêm như mực, tâm trạng anh cũng đen tối như thế, hoàn toàn không biết cứu vãn như thế nào.

Thật sự là quan tâm sẽ bị loạn, trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường. Anh luôn luôn tự xưng là cơ trí nhạy bén, thế nhưng lại bị một cái kế vụng về như vậy mà hiểu lầm Ôn Tửu.

Cá tính Ôn Tửu mạnh mẽ như thế, chỉ sợ lúc này đây, anh là thật sự chết không có chỗ chôn.

Nhưng mà anh sao cam tâm buông tha được. Lần đầu tiên anh rung động trước một người phụ nữ, bức thiết muốn kết hôn với cô ấy như vậy. Anh lấy hộp nhẫn trong túi áo ra, nhẹ nhàng mở ra. Kim cương xinh đẹp, phát ra ánh sáng rực rỡ.

Yêu một người, thật ra không liên quan tới thời gian dài ngắn, có lẽ vào một khắc nhìn thấy cô cứu Lục Bình Dũng trên tầng cao nhất kia, anh đã nhận định đây là cô gái đời này anh muốn nắm tay.

Anh cất hộp, lấy di động ra, gửi một tin nhắn thật dài đi, vứt bỏ tự tôn, khẩn thiết nói lời xin lỗi, nhận sai.

Đây là chuyện duy nhất trước mắt anh nghĩ ra được. Đáng tiếc Ôn Tửu không hề đáp lại, đây là trong dự đoán trước. Cô nhất định còn chưa nguôi giận.

Anh thở dài, dọc theo đường cái chậm rãi lái xe trở về, ven đường cái có cửa hàng bán hoa. Anh xuống xe, mua bó hoa hồng to nhất. Trở lại Lục Nhân Các, đứng ở trước cửa phòng Ôn Tửu, anh nâng tay gõ cửa. Bên trong lặng yên không tiếng động, anh chấp nhất gõ hồi lâu, bên trong vẫn không hề động tĩnh.

Anh lấy di động ra, gọi điện thoại cho Ôn Tửu. Ôn Tửu không tiếp. Nhưng trong phòng cũng không có tiếng chuông di động, xem ra cô ấy không ở trong phòng. Lòng anh trùng xuống, lúc này hiểu được, khẳng định là cô đã trở về nhà cha mẹ, hơn nữa trong khoảng thời gian này tất nhiên không ở đây.

Nguyễn Thư tắm rửa xong đi ra khỏi phòng tắm thì thấy ông xã Cố Mặc mất vui ngồi ở đàng kia, chua chát nói: “Điện thoại của em cứ kêu mãi, một người tên là khách hàng tiên sinh gọi ba cuộc gọi cho em, hừ.”

Nguyễn Thư bật cười, “Khách hàng tiên sinh chính là Yến Luật đó.”

Ngày đó ở trong hôn lễ lưu số của Yến Luật, bởi vì tìm chữ “Yến” phải tìm rất lâu, cô bận việc nên lưu luôn là khách hàng tiên sinh, vẫn không sửa lại.

Thế này Cố Mặc mới thay khuôn mặt tươi cười, chân chó lại đây lau tóc cho cô.

Nguyễn Thư gọi lại, cô còn không biết Ôn Tửu và Yến Luật đang ầm ĩ muốn chia tay.

“Xin chào, tôi là Yến Luật, cô có rảnh không, tôi có chút việc muốn nhờ cô giúp đỡ.”

“Chuyện gì a?”

“Gặp mặt nói sau.”

“Vậy, ngay tại tiệm cà phê dưới tầng chúng tôi đi.” Nguyễn Thư báo địa chỉ nhà Cố Mặc cho Yến Luật.

Cúp điện thoại, cô liền đứng dậy thay quần áo, Cố Mặc đang chờ lăn ga giường nuốt nước miếng, cả giận; “Đã muộn thế này anh ta còn tới tìm em?”

Nguyễn Thư trợn trắng mắt, “Tám giờ đã khuya sao? Trước kia tám giờ không phải anh vừa mới bắt đầu sống về đêm sao?”

Cố Mặc đành phải sống một ngày bằng một năm chờ ở trong tân phòng, mắt thấy đã qua nửa giờ, Nguyễn Thư còn chưa trở về, anh đang định đi xuống dưới tầng tìm cô, vừa lúc Nguyễn Thư đã mở cửa trở lại.

“Yến Luật tìm em có chuyện gì?”

“Anh ta và Ôn Tửu chia tay, tìm em tới hỏi, có cách nào để Ôn Tửu đổi ý không.”

Cố Mặc thực ngoài ý muốn, “Vậy em nói như thế nào?”

Nguyễn Thư sờ sờ tóc, thở dài: “Em nói, không có cách nào.”

“Em thực nhẫn tâm.”

“Là thật sự không có cách. Ôn Tửu rất dứt khoát trong chuyện tình cảm, không giống em, không quả quyết.”

“Lòng thực cứng rắn.”

“Không phải nhẫn tâm, mà là nó khuyết thiếu cảm giác an toàn. Em nói tới cảm giác an toàn trong tình cảm. Khi cậu ấy chưa sinh ra, cha đẻ đã thay lòng đổi dạ vứt bỏ mẹ cậu ấy, về sau, em gái cậu ấy lại bị người ta đùa bỡn tình cảm ngã tầng mà chết, anh thử nghĩ tới cảm nhận của cậu ấy xem. Cho nên, cậu ấy có yêu cầu rất cao với đàn ông, cũng yêu cầu rất hà khắc với tình cảm. Một khi cảm thấy không thích hợp, liền lập tức bứt ra.”

Cố Mặc gật đầu: “Em nói rất đúng, cũng khó trách cô ấy xinh đẹp như vậy, vẫn không bạn trai.”

Nguyễn Thư bất đắc dĩ thở dài: “Cho nên, em cũng không có cách nào ổn cả. Em khuyên Yến Luật buông tha.”

Cố Mặc chậc chậc nói: “Em và Ôn Tửu thật đúng là một đôi bạn tốt, người khác đều giảng hòa, không khuyên chia tay, các em thì ngược lại, khích lệ chia tay, kế tiếp có phải em định giới thiệu bạn trai mới cho cô ấy không? Tựa như lúc trước cô ấy bảo em đá anh, còn giới thiệu Hứa Toản cho em.”

“Đúng, em đang có ý này. Anh nói Thẩm Dục thế nào?”

Cố Mặc không nói gì, yên lặng đồng tình đồng bào Yến tiên sinh.

Nguyễn Thư ngoài miệng nói không giúp Yến Luật, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy anh và Ôn Tửu thực xứng đôi, hơn nữa thái độ Yến Luật thành khẩn chân thành như thế, quả thật cô có chút không đành lòng. Ôn Tửu lần đầu tiên yêu đương, cô làm bạn tốt, vẫn rất hy vọng cô bạn có thể có kết cục viên mãn tốt đẹp. Vì thế sáng hôm sau, nhân dịp buổi chiều không có lớp, Nguyễn Thư liền đi công ty Ôn Tửu, tìm cô ấy ăn cơm trưa.

Thật sự là cực kỳ trùng hợp, trong thang máy cô gặp một anh chàng ở cửa hàng bán hoa, trong tay là một lãng hoa thật lớn, cắm đầy hoa hồng Champagne.

Nhìn anh chàng cũng đi tầng hai, cô có trực giác đây là tặng cho Ôn Tửu, quả nhiên, anh chàng giao hoa cùng cô một trước một sau lên tầng hai, hỏi bảo vệ: “Xin chào, xin hỏi văn phòng cô Ôn Tửu ở đâu? Tôi là nhân viên giao hoa của cửa hàng hoa Hương Hương dưới tầng.”

Nguyễn Thư cười nói: “Tôi biết, anh đi theo tôi.”

Cô gỡ cửa văn phòng Ôn Tửu.

Ôn Tửu vừa thấy phía sau cô là hoa hồng Champagne, liền phì cười: “Đây là ý gì, cậu tính cầu hôn tớ hay sao?”

Nguyễn Thư mỉm cười không nói.

Anh chàng giao hoa ra: “Mời cô ký tên.”

Sau khi ký tên, Ôn Tửu mới phát hiện giữa bó hoa hồng to kia có tấm thiệp. Cô cầm lên xem thì thấy người ký tên là Yến Luật, lập tức sa sầm mặt.

Nguyễn Thư mỉm cười nhìn Ôn Tửu, nhắc tới ý nghĩa của hoa hồng Champagne. “Yêu em là hạnh phúc lớn nhất kiếp này của anh, nhớ em là đau khổ ngọt ngào nhất của anh. Không có em, anh giống như là con thuyền lạc hướng giữa biển khơi.”

Ý nghĩa này thật đúng là hơi giống tình hình của hai người lúc này, Ôn Tửu hơi lúng túng, giận lườm cô: “Giỏi lắm giỏi lắm, mình biết cậu có trí nhớ tốt, lời nói buồn nôn như vậy cũng nhớ rành mạch thế.”

Nguyễn Thư nghiêm mặt nói: “Một câu cuối cùng mình còn chưa nói đâu, chính là, anh chỉ chung tình với một mình em.”

Ôn Tửu càng xấu hổ hơn: “Chút nữa xin cậu mang về nhà tặng cho Cố Mặc nhà cậu, ném bỏ cũng đáng tiếc.”

“Thực nhẫn tâm, aiz, ngày hôm qua mình gặp Yến Luật, anh ta gầy xọp đi.”

Ôn Tửu giả vờ thu dọn đồ đạc, im lặng không nói.

Nguyễn Thư ôm vai Ôn Tửu, mỉm cười nói: “Đi thôi, cùng nhau xuống tầng ăn cơm. Mình mời khách.”

Bởi vì một giờ còn phải đi làm, hai người dùng cơm ngay tại một tiệm thức ăn nhanh dưới tầng. Phục vụ mang thực đơn lại đây, Ôn Tửu cầm thực đơn cúi đầu xem.

Nguyễn Thư lưu ý quan sát biểu cảm của cô, âm thầm cảm thấy không ổn, nếu cô ấy rất khổ sở rất buồn bực, chuyện này tỏ rõ cô ấy đã lún rất sâu, Yến Luật muốn cứu vãn rất dễ dàng, nhưng mà cô ấy lại tỏ vẻ bình thản thong dong, chẳng lẽ Yến Luật đã là mây bay thoáng qua rồi?

 Aiz, trong lòng yên lặng thắp nến cho Yến tiên sinh.

Ôn Tửu cầm thực đơn gọi đồ ăn, giao cho người phục vụ, đột nhiên lối đi nhỏ đối diện đi tới một người đàn ông cao gầy tuấn lãng. Cô cảm thấy là lạ, ngẩng đầu lên nhìn, ra là Yến Luật.

Xem ra là vừa hết giờ làm, anh ta tới tặng hoa cho Ôn Tửu.

Nguyễn Thư vội vàng cười ngoắc: “Khách hàng tiên sinh, khéo như vậy, đến cùng nhau ngồi đi.” Cô còn lo lắng Ôn Tửu không cho Yến Luật ngồi xuống, vội vã tự chủ trương dịch vào bên trong, để ra vị trí trống cho Yến Luật.

Yến Luật cười cười với Nguyễn Thư, “Sau khi hết giờ tôi cố ý tới đây.” Nói xong, anh nhìn Ôn Tửu đối diện, ánh mắt thâm tình như vậy, ngay cả Nguyễn Thư cũng cảm thấy lòng mình muốn tan ra.

“Vậy cùng nhau ăn cơm đi.” Ôn Tửu cười cười với anh, thái độ lại vô cùng thân thiết.

Yến Luật thấy thế rất bất ngờ, trong lòng vừa vui lại vừa khó tin, chẳng lẽ cô tha thứ cho anh nhanh như thế?

Trong bữa ăn Ôn Tửu và Nguyễn Thư nói chuyện phiếm, thỉnh thoảng cũng nói vài câu với Yến Luật, tuy rằng là nói mấy câu không có gì đặc biệt, lại cho Yến Luật hy vọng thật lớn.

Anh cảm thấy Ôn Tửu đã tha thứ cho anh, không chỉ không tỏ mặt lạnh, còn cùng ăn cơm, nói chuyện phiếm với anh. Sự phát triển của tình hình hoàn toàn ra ngoài dự đoán của anh, nói thật anh đã chuẩn bị tốt lại đây sẽ bị hắt nước trà, không nghĩ tới lại được tiếp đãi như vậy.

Nguyễn Thư cũng thực ngoài ý muốn, không phải Yến Luật nói, Ôn Tửu quyết tuyệt chia tay với anh ta sao, thấy thế nào cũng không phải như vậy a. Chẳng lẽ là Yến Luật chuyện bé xé ra to, sợ bóng sợ gió một hồi?

Ăn xong, Ôn Tửu gọi nhân viên phục vụ tới tính tiền.

Nguyễn Thư muốn mời khách, Ôn Tửu cười đè lại tay cô ấy: “Đây là dưới tầng công ty mình, sao có thể cho cậu mời.”

“Để anh.” Yến Luật lấy tiền ra thanh toán.

Ôn Tửu ngăn cản anh, rất thành khẩn nói: “Hôm nay tôi mời. Tối hôm qua thái độ của tôi không tốt cho lắm, xin lỗi anh, xin anh đừng để trong lòng.”

Yến Luật vừa mừng vừa lo nhìn cô nhìn cô. Xem ra là đã tha thứ cho anh, anh còn tưởng rằng phải qua ải đầu dài đằng đẵng đây này.

Ôn Tửu cười cười: “Tuy rằng chúng ta chia tay, nhưng anh vẫn là khách hàng của tôi. Mời khách hàng ăn cơm coi như là công việc của em.”

Yến Luật giật mình nhìn cô, không phải một ly nước trà hắt lại đây, mà là một chậu nước lạnh hắt xuống dưới.

Ôn Tửu còn chưa lấy tiền ra, Yến Luật đã thanh toán xong, rầu rĩ nói: “Anh phải về đi làm, buổi tối em lại mời anh đi.”

Nói xong, liền xoải bước rời khỏi tiệm thức ăn nhanh.

Nguyễn Thư xưa nay mềm lòng, nhìn bóng dáng Yến Luật, thật sự là không khỏi đồng tình, “Ôn Tửu, cậu thật sự không tính tha thứ cho anh ta sao? Mình cảm thấy tuy anh ta phạm sai lầm, nhưng tội không đáng chết a. So với Cố Mặc, anh ta tốt hơn không biết bao nhiêu lần.”

Ôn Tửu cười cười: “Thật ra, mình đã tha thứ cho anh ấy.”

Nguyễn Thư vừa mừng vừa sợ, vỗ tay nói: “Thật sự là quá tốt.”

Ôn Tửu nghịch ngợm cười, “Mình là loại phụ nữ lòng dạ hẹp hòi tính toán chi li sao? Ngay cả mẹ Dịch Đường mình cũng có thể tha thứ, chuyện nhỏ ấy của anh ấy ở trong mắt mình đã là gì?”

Sau khi Dịch Đường mất, Đường Quân bị kích thích tinh thần trở nên không bình thường, Dịch Triệu Quân đưa bà đến viện điều dưỡng cũng chẳng quan tâm mà tìm niềm vui mới khác, ngược lại là Ôn Tửu thường xuyên đi chăm sóc bà.

Nguyễn Thư khen ngợi gật đầu: “Đúng, cậu và mẹ cậu đều là những người phụ nữ khoan dung độ lượng.”

Ôn Tửu cười cười: “Nhưng mà mình cũng không định làm lành với anh ấy.”

Nguyễn Thư tươi cười cứng lại rồi, “Vì sao?”

Ôn Tửu cười thở dài: “Bởi vì mình phát hiện, tính cách của mình và anh ấy không thích hợp ở bên nhau, mình hẳn là tìm một người giống cha mình vậy.”

Nguyễn Thư yên lặng thầm nghĩ, khách hàng tiên sinh, anh xong rồi.

Khoảng cách giữa tính của ngài cùng với cha Hứa xa tít tắp, Tôn Đại Thánh làm một cái Cân Đầu Vân cũng không vượt qua được a…

Thời gian đến và đi, con người cũng vậy. Đừng sợ nói lời tạm biệt với quá khứ. Nói tạm biệt là để chuẩn bị cho một tương lai tươi sáng và hạnh phúc hơn

Discussion11 Comments

  1. Sau khi biết rõ sự thật vì sao yến luật lại có thái độ như vậy thì ôn tửu càng muốn chia tay hơn, đúng là ai cũng vậy. Yêu mà lại không tin, chỉ vì người khác nói mà lại nghi ngờ nhân phẩm người mình yêu. Như vậy thực không xứng đáng.
    Bây giờ cứ để yến luật bị giày vò một thời gian, thau đổi tính cách đi. Lại bắt đầu chiếm trái tim ôn tửu. Chứ với tính cách hiện tại của yến luật thì đúng là cùng dấu đẩy nhau thôi.

  2. kieungan nguyenngoc

    Thanks c. Thật là đáng đời cho tên tiểu nhân đáng ghét TCT bị YL đánh có 1 cái là nhẹ lắm rồi,đúng là tiền mất tật mang. Từ bây giờ chắc YL sẽ bị OT ngược dài dài nha, cá tính OT thật mạnh mẽ nói dứt là dứt nha chỉ tội Yến tiên sinh không biết khi nào mới dc tha thứ a…

  3. Thanks. tiểu yến tử à, khoảng cách của anh so với cha Hứa đúng là xa tít tapwf a. Bao giờ phải biến thành một thê nô hoàn toàn mới được tha thứ. cứ tiếp tục cố gắng đi bạn trẻ
    Hóng

  4. Há há tct lần này chết chắc r , dám lừa gạt này , -.-

    Mà cũng tội Yến ca :)) bị c phũ như thế vẫn pải hạ mình như cún con , há há , ai bảo anh k tin chi cơ :))

    Càng đọc càng hài hước =))

  5. quả này bạn trẻ yến bị ăn hành nguyên củ nha :v chúc mừng, chúc mừng , tung bông , tung hoa =)) cứ tra tấn bạn trẻ yến tiếp đi Ôn tỷ , cho chừa cái thói ko chịu dùng não suy nghĩ đi :v

  6. On tuu ky nay qua quyet lam roi, kho than yen luat ma cung dang doi ai kiu lai di tin loi thuong canh thien, hanh trinh theo duoi lai cua yen luat bat dau va day cam go, haizz

  7. lol. xem ra YL tận số rồi, yêu ai ko yêu lại yêu 1 ng như OT, OT muốn tìm ng như cha mình, YL chính xác là ko cùng 1 loại với ông ấy mà, như nguyễn thư nói, đi cân đẩu vân cũng ko tới đc =)) cách mạng chưa thành công, đồng chí cố gắng lên. Mà mấy cái vụ hoa này, mình thật dở, ngoài hoa hồng đỏ bik là yêu ra, còn 11 bông là trọn đời trọn kiếp chỉ yêu minh em (do coi phim/đọc truyện mới bik)…ko nghĩ tới hoa champagn còn có ý nghĩa to lớn như thế :D.
    YL đánh hay lắm, TCT nói công tư phân minh, nhưng việc chia rẽ 2 ng mới là ko công tư phân minh, hên là cuối cùng YL cũng phát hiện, huỷ bỏ làm ăn, để xem TCT có phá sản, ko còn gì ko

  8. mình thấy đàn ông vào được phòng bếp ra được phòng khách là lý tưởng mà đáng tiếc anh Yến còn xa xa mới đạt được đẳng cấp này.

  9. Eo mình thấy nữ chính kiểu lạnh lùng quá ( đáng sợ), vs người khác thì tha thứ mà n.y lại k đc còn chả nghe anh giải thích nữa , sợ nhất là kiểu nữ chính như này luôn. khổ thân anh nam chính vãi
    @.@.@.@.#.#.#.#.#.#.

  10. Một người hợp chưa chắc đã yêu, một người yêu chưa chắc đã hợp, chư yếu là cả hai có đủ yêu để nhường nhịn nhau ko thôi

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close