Nga Mỵ – Chương 161+162

36

Chương 161: Khảo hạch Luyện Đan Sư nhị phẩm

Edit: Nhung Định

Beta: Sakura

Những chuyện tương tự cứ thế phát sinh, trên đường bọn họ tình cờ đụng phải một hai Tu sĩ Kết Đan kỳ, cũng rất khách khí khi nói chuyện ngang hàng với Thân Cẩu, hơn nữa thầy trò Thân Cẩu cũng coi đó là chuyện đương nhiên.

Cuối cùng Đề Thiện Thượng cũng hiểu Luyện Đan Sư ở Tây Phương ngũ quốc được người tôn trọng đến bậc nào.

Lúc bọn họ ở Tây Nam đã cảm thấy Trịnh Quyền đi tới chỗ nào cũng là uy phong tám hướng, cho dù đối với Nguyên Anh tổ sư cũng một bộ dáng lớn lối “Lão Tử đáp lại ngươi đã là để mắt ngươi rồi”, nhưng dù sao ông ấy cũng là Luyện Đan Sư lục phẩm đỉnh.

Không nghĩ tới ở Tây Phương ngũ quốc càng thêm khoa trương, ngay cả Luyện Đan Sư nhị phẩm cũng vênh váo ngất trời.

Nơi này quả thực chính là thiên đường của Luyện Đan Sư a! Nếu như không phải là sản lượng giống linh dược quá ít, ảnh hưởng tới tinh tiến tài nghệ của Luyện Đan Sư, chỉ sợ toàn bộ Luyện Đan Sư của đại lục Tấn Tiềm cũng muốn định cư ở đây.

Tiếc nuối duy nhất là bọn họ vội vã lên đường, không cách nào tận tình hưởng thụ loại đãi ngộ kiểu hoàng đế này.

Đến Đồng quốc, dần dần rời xa vòi rồng tàn sát bừa bãi, khu vực Thiết trảo ma điêu hoành hành, rốt cục bọn họ không cần nữa dựa vào cặp chân bước đi, đổi thành từng người phi hành pháp bảo, một đoàn người đi gấp, năm ngày sau đã tới Tích thành – thủ đô của Tích quốc, mà cuộc so tài thi đấu Luyện Đan Sư đã bắt đầu mười ngày.

Thật ra thì Luyện Đan Sư ở Tây Phương ngũ quốc trong vòng hai trăm tuổi đạt tới nhị phẩm cộng lại vẫn chưa tới ba mươi người, phần lớn người dự thi cũng là từ bên ngoài ngũ quốc muốn mời chào “Ngoại viện”, những thứ này ngoại viện có một hay là vì phần thưởng lớn của hoàng đế các quốc gia, hơn nữa hy vọng có thể tỷ thí với người cùng nghề để tăng kiến thức tăng tài nghệ.

Hàng trăm Luyện Đan Sư hấp dẫn người xem tính bằng đơn vị hàng nghìn. Toàn bộ Tích thành người kín hết chỗ, may là đám người Đề Thiện Thượng còn có thể đặt chân ở phủ đệ Thân Cẩu, nếu không chỉ sợ ngay cả chỗ ở cũng không tìm thấy

Trước khi Thân Cẩu trở lại Tích thành cũng đã truyền thư cho sư phụ Trịnh Kiến Huy, nói sẽ mang khách quý tiến đến bái kiến, đáng tiếc Trịnh Kiến Huy chủ trì cuộc so tài thi đấu không có cách phân thân, cho nên ước định thời gian gặp mặt vào buổi tối ngày thứ hai bọn họ đến Tích thành.

Cơ U Cốc nói thừa dịp ban ngày không làm gì trước hết để Chu Chu đi tham gia khảo hạch, lấy được chứng thực Luyện Đan Sư nhị phẩm rồi hãy nói, đề nghị này ngay lập tức được Thân Cẩu đồng ý, nhanh chóng dẫn bọn họ cùng hai đệ tử của mình đi tới hội quán Luyện Đan Sư thiết lập tại Tích thành phía nam.

Hội quán Luyện Đan Sư là nơi Tu sĩ ở Tích thành tụ tập, phố giao dịch nằm trên đường cái trước cửa hội quán.

Tích thành với tư cách là thủ đô Tích quốc, một trong năm nước Tây Phương. Quy mô khí thế vượt xa so với Phần thành, ít nhất phố thị lớn hơn gấp mười lần Phần thành, Tụ Bảo lâu và Đấu Pháp đường đều có chi nhánh ở chỗ này, hơn nữa mặt tiền cửa hàng thoạt nhìn vừa lớn vừa khí phái, Đề Thiện Thượng quan sát rất hưng phấn. Thương lượng chờ sau khi Chu Chu khảo hạch rồi cùng nhau đến phố thị đi dạo một chút, thuận đường bán chiến lợi phẩm vớ vẩn “thu được” trong mấy ngày này.

Xe ngựa Thân Cẩu nghênh ngang xuyên qua phố thị đi tới trước cửa hội quán, mọi người xuống xe rồi nhìn xung quanh. Một tòa “Ngọc Lâu” rộng lớn xa hoa tọa lạc tại trước mắt.

Đây đúng chính là Ngọc Lâu, tường được xây bằng ngọc trắng, mái cong mái nhà cùng khắc hoa cửa sổ dùng ngọc xanh làm, ba tầng kiến trúc đơn giản ở trong một khu phố thị náo nhiệt lại lộ ra vẻ xa cách. Từ trong ra ngoài lộ ra một cỗ khí độ cao cao tại thượng thanh quý (*cao quý, sang trọng), bởi vậy có thể thấy được địa vị cao thượng của hội quán này ở Tích quốc.

Thân Cẩu dẫn theo đám người Chu Chu đi vào bên trong hội quán. Vừa lúc nhìn thấy hai Luyện Đan Sư khác của Tích quốc cũng dẫn theo khách nhân của mình đang nói chuyện với hội quán trưởng Cung Hàng, vài nhóm người vừa thấy mặt liền chào hỏi lẫn nhau.

Kia hai Luyện Đan Sư Tích quốc một người là Luyện Đan Sư nhị phẩm tên là Kỷ Tiến, một người khác là Luyện Đan Sư tam phẩm tên là Thành Hiểu Thương, hai người đều quen biết Thân Cẩu, bọn họ dẫn theo hai Luyện Đan Sư bên ngoài mời tới, cũng tính toán hôm nay xin Cung Hàng an bài khảo hạch,  để vượt qua vòng đấu vòng loại ngày mai.

Cung Hàng đánh giá đám người Đề Thiện Thượng phía sau Thân Cẩu, cười hỏi: “Thân tiên sinh cũng mời tiểu hữu tới tham gia thi đấu đại hội? Không biết là vị nào? Hoặc là mấy vị?”

Hắn biết mấy đệ tử của Thân Cẩu  cũng không ra hồn, ngay cả Luyện Đan Sư nhất phẩm còn không thi đậu, chắc chắn sẽ không miễn cưỡng dự thi. Mà mấy người Đề Thiện Thượng này đều rất lạ mặt, hơn phân nửa chính là một trong bọn họ.

Thành Hiểu Thương tự thấy tu vi cấp bậc cao hơn Thân Cẩu và Kỷ Tiến, thái độ có mấy phần cao ngạo. Làm như khinh thường nhiều lời với bọn họ, nhưng cũng âm thầm đánh giá những người Thân Cẩu mang đến này.

Bàn về tu vi. Mấy người trẻ tuổi này thật khiến cho người ta sợ hãi thán phục, xem số tuổi thực của bọn hắn tuyệt đối không vượt qua bốn mươi tuổi, nhưng tu vi yếu nhất cũng đã là Trúc Cơ sơ kỳ rồi, hơn nữa còn là nữ tu. Tình cờ đụng phải một nửa thiên tài như vậy còn không coi là kỳ quái, một lần tới bốn người thì rất hiếm thấy.

Từ đầu đến cuối cùng, cũng không có người chú ý đến Chu Chu _ một người không có tu vi, dáng vẻ lớn lên lại quê mùa xấu xí, con nhóc vậy có cái gì đáng để chú ý? Hơn phân nửa là hẳn thị nữ nha hoàn, Thân Cẩu này tốt xấu cũng đường đường là Luyện Đan Sư nhị phẩm, ra cửa cũng không thể mang nha hoàn có thể gặp người sao? Mang theo một người quái dị như vậy bên người cũng không ngại mất thể diện!

Thân Cẩu cười nói: “Trẻ tuổi xuất chúng Luyện Đan Sư khó tìm, lão phu nào có vận khí như vậy, một lần gặp được mấy vị? Chỉ có một người, là vị Chu Chu cô nương này.” Vừa nói hướng đến Chu Chu.

Cung Hàng, Kỷ Tiến, Thành Hiểu Thương cùng với bốn Luyện Đan Sư khác được thỉnh mời tới cũng không tin tưởng nhìn về Chu Chu, Kỷ Tiến vội ho một tiếng nói: “Thân huynh chớ có nói đùa, căn bản nàng ta chỉ là một người phàm thôi!”

Thành Hiểu Thương lại càng khinh thường, hừ nói: “Không biết phân biệt!”

Thân Cẩu biết bọn họ sẽ không tin tưởng, lúc đầu ông cũng không cách nào tin, nhưng sự thật thắng hùng biện, ông cũng không có ý định lãng phí miệng lưỡi giải thích với bọn họ, nói với Cung Hàng: “Cung quán trưởng, vị Chu Chu cô nương này đúng là Luyện Đan Sư, lão phu sẽ không lấy loại chuyện này nói giỡn, sau khi khảo hạch sẽ biết rõ ràng.”

Mặc dù Thân Cẩu chỉ là Luyện Đan Sư nhị phẩm, nhưng sư phụ hắn chính là Trịnh Kiến Huy người đứng đầu giới luyện đan ở Tích quốc, đương nhiên Cung Hàng không muốn tùy tiện bỏ qua mặt mũi của ông ta, lập tức gật đầu nói: “Được rồi! Mấy vị mời đi theo ta.”

Tích quốc Luyện Đan Sư  khảo hạch bất luận phẩm cấp nào đều thi bốn hạng mục, chính là lúc trước Thân Cẩu đã nói: phân biệt linh dược, khống hỏa, thần hồn cảm giác cuối cùng quan trọng nhất là luyện đan, chỉ là căn cứ phẩm cấp khác nhau, độ khó dễ cũng không giống nhau.

Cung Hàng dẫn mọi người tới bên ngoài kho linh dược, nói: “Đợi ta và Thành tiên sinh, Kỷ tiên sinh và Thân tiên sinh từng người dựa theo mục lục tồn kho trong sách rút ra năm loại linh dược tam phẩm trở xuống, trong thời gian một nén nhang các ngươi phải từ trong khố phòng tìm ra, năm loại đều tìm ra thì được điểm tối đa.”

Đầu tiên đi vào là một Luyện Đan Sư do Thành Hiểu Thương mang đến, Cung Hàng tiện tay mở ra trước mặt một quyển mục lục tồn kho thật dầy, chọn hai loại, lại để cho Thành Hiểu Thương và ba người khác chọn một loại để cho công bằng.

Vị Luyện Đan Sư kia ghi nhớ tên gọi năm loại linh dược, nhíu mày xoay người đi vào trong khố phòng, sau một nén nhang mang ra bốn loại linh dược, giao cho Cung Hàng nghiệm chứng không sai, được bốn phần.

Ba Luyện Đan Sư khác tham gia khảo hạch theo thứ tự vào khố phòng tìm kiếm năm loại linh dược bất đồng của mình, trong đó thành tích tốt nhất là vị Luyện Đan Sư  do Thành Hiểu Thương mang đến, trong thời gian quy định tìm đủ năm loại linh dược, trong đó một Luyện Đan Sư do Kỷ Tiến mang đến chỉ tìm được ba loại, tạm thời coi như là thành tích kém nhất.

Cuối cùng rốt cục đến phiên Chu Chu ra sân. . . . . .

 

            Chương 162: Muốn sai cũng là các ngươi sai

Đoàn người Thân Cẩu, trừ Doãn Tử Chương bên ngoài, những người còn lại đều có chút không bình tĩnh. Tuy nhiên bọn hắn phần lớn là người thường, nhưng cũng hiểu một số đạo lý.

Trí nhớ của người tu tiên tốt hơn người phàm bình thường rất nhiều, chỉ cần là linh dược bọn họ nhìn qua cũng có thể ghi tạc trong lòng, vấn đề là thế gian linh dược đâu chỉ ngàn vạn, không có một quyển sách nào có thể ghi nhận đầy đủ tất cả ngoại hình, tính trạng của linh dược, hơn nữa đối với Luyện Đan Sư trẻ tuổi, gặp phải một ít linh dược không nhận biết là chuyện thường.

Mặc dù Chu Chu theo sư phụ Luyện Đan Sư lục phẩm đỉnh Trịnh Quyền, lại có thể tùy tiện xuất nhập thư phòng Trịnh Quyền xem tất cả tàng thư của ông, nhưng nàng vẫn là tiểu cô nương không có tu vi, trí nhớ còn kém hơn những Luyện Đan Sư khác một bậc, chớ đừng nói chi là nàng bái nhập sư môn vẫn chưa tới hai năm kia! Cho dù ngày ngày trong thư phòng đọc sách, có thể nhớ được ở bao nhiêu?

Về phần những người khác Cung Hàng, Thành Hiểu Thương, Kỷ Tiến cùng với bốn Luyện Đan Sư tham gia khảo hạch, càng không ôm hi vọng đối với nàng, tâm địa xấu chút thậm chí nhìn có chút hả hê, chờ bêu xấu nàng và Thân Cẩu.

Trong lòng Thân Cẩu cũng có chút bồn chồn, lúc đấy ông ủng hộ để cho Chu Chu tới tham gia khảo hạch trước hết, chính là muốn xác định thực lực chân chính của nàng, như vậy mình hướng sư phụ đề cử nàng, cũng có thể thêm mấy phần thực lực.

Chu Chu ghi nhớ tên gọi năm loại linh dược kia, đi vào khố phòng không lâu đã đi ra ngoài, giao bốn loại linh dược cho Cung Hàng.

Cung Hàng nửa tin nửa ngờ nhận lấy đặt lên bàn, để cho mấy người còn lại cùng nghiệm nhìn, thế nhưng toàn bộ đều đúng hết!

Kỷ Tiến giật mình không hiểu nhìn về Chu Chu nói: “Chu Chu cô nương, thời gian còn có rất nhiều, vì sao không tìm một loại cuối cùng ‘Thanh vi Thiên Nguyệt thảo’?”

Chu Chu buồn bực nói: “Trong khố phòng không có loại linh dược này.”

“Làm sao có thể?” Cung Hàng cau mày nói. Trong khoảng thời gian này không ít người tới tham gia chứng thực Luyện Đan Sư cấp hai, kho đặc biệt đề xuất sửa sang lại qua, một lần nữa thẩm tra đối chiếu mục lục, làm sao có thể có thiếu thuốc đây?

Luyện Đan Sư tìm ra năm loại linh dược khinh thường nói: “Ngươi căn bản là không nhận biết Thanh vi thiên nguyệt thảo đi. Ta rõ ràng nhớ được nó đang ở vị trí thứ năm đứng hàng số ba ở trung tâm tầng hai.”

Hắn thốt ra lời này, lập tức đưa tới ánh mắt kính nể của mấy người còn lại.

Thanh vi thiên nguyệt thảo là linh dược tam phẩm tương đối hiếm thấy, tác dụng duy nhất chính là luyện chế “Thiên Mục đan”, loại đan dược này bản thân sẽ thường gặp, tác dụng cũng không lớn, cho nên phần lớn trên sách linh dược cũng không có ghi tư liệu kỹ càng về nó.

Thành Hiểu Thương mời về tới vị Luyện Đan Sư này trong thời gian quy định tìm ra năm loại linh dược mình muốn tìm thì thôi, thậm chí ngay cả những dược vật khác trong khố phòng đều nhất nhất nhận được cũng nhớ rõ ràng vị trí, bác văn cường ký (*tinh thông đủ loại sách*) như vậy thật khó được.

Thành Hiểu Thương cũng có quanh vinh, ra vẻ tha thứ cười cười nói: “Tiểu cô nương tuổi còn trẻ, có thể trong thời gian ngắn như vậy tìm được bốn loại linh dược cũng rất không dễ dàng. Tiểu cô nương da mặt mỏng, Lý hiền chất không nên quá so đo.”

Ngụ ý là nhận định Chu Chu sai lầm rồi, Cung Hàng và Kỷ Tiến cười mà không nói, hiển nhiên cũng đồng ý lời của Thành Hiểu Thương cùng vị “Lý hiền chất” kia.

Doãn Tử Chương lạnh nhạt nói: ” Sư muội ta sẽ không nhận lầm, muốn sai cũng là các ngươi sai lầm rồi.” Hắn nói không to. Nhưng giọng nói như đinh chém sắt, thoáng một phát cắt đứt tiếng cười đùa của mấy người kia.

Chu Chu cắn cắn đôi môi, kiên trì nói: “Ta không có nhận lầm. Hắn nói một ít gốc cây kia không phải là Thanh vi Thiên Nguyệt thảo, là ‘Lục văn ngô công’.” Có chỗ dựa thì không có gì phải sợ, quan trọng là … Nàng thật không sai.

“Lý hiền chất” liếc Doãn Tử Chương, không cho là đúng nói: “Ngươi, một tu sĩ bình thường biết cái gì? Chẳng lẽ ngươi cũng là Luyện Đan Sư?”

Thân Cẩu thấy cục diện muốn cương rồi. Vội vàng nói: “Là phải hay không phải, lấy ra nhìn thì biết.”

Cung Hàng tự mình đi vào khố phòng. Ở vị trí thứ năm đứng hàng số ba ở trung tâm tầng hai, lấy một ít cành linh dược bị tranh cãi đưa đến trước mặt mọi người.

Thành Hiểu Thương, Kỷ Tiến, Thân Cẩu và ba Luyện Đan Sư còn lại cùng tiến lên trước nghiệm nhìn, càng xem thì sắc mặt Thành Hiểu Thương  càng xấu hổ.

Sau một lúc lâu, Cung Hàng ngẩng đầu hỏi Chu Chu nói: “Tại sao ngươi nói đây là ‘Lục văn ngô công’?”

Chu Chu đáp: “‘Lục văn ngô công’ và Thanh vi thiên nguyệt thảo hình dáng tướng mạo rất giống nhau, khác biệt là trên lá ‘Lục văn ngô công’ cây có lục vân tinh tế, hơn nữa trên cây mọc số cành là số lẻ, còn Thanh vi thiên Nguyệt thảo là số chẵn, hơn nữa mọc đối xứng nhau.”

Cung Hàng gật đầu lia lịa, nói: ” Kiến thức của Chu Chu cô nương thật uyên bác, là người quản lý kho thuốc sơ sót, xấu hổ xấu hổ!”

Ông ta nói như vậy tương đương thừa nhận Chu Chu đúng. “Lý hiền chất” kia xấu hổ đến da đỏ cả lên, nhưng hắn cũng là người lỗi lạc, hướng Chu Chu thở dài nói: “Tại hạ Lý Khôi. Mới vừa rồi lỡ lời mạo phạm, xin cô nương tha lỗi.”

Kỷ Tiến vẫn cảm thấy kỳ quái: “Chu Chu cô nương vào kho thuốc trong thời gian ngắn như vậy. Sao lại kết luận trong kho thuốc không có Thanh vi thiên nguyệt thảo?”

Chu Chu khó xử nhìn hắn nói: “Ta cảm thấy không có.”

Đây là trả lời kiểu gì? ! Kỷ Tiến nở nụ cười khổ.

Vì mục đích công bằng, Cung Hàng rút một loại linh dược khác để cho Chu Chu vào khố phòng đi tìm, Chu Chu bên này đi vào bên kia lấy ra dược, mấy vị ban giám khảo tạm thời thấy vậy, hoàn toàn nhìn Chu Chu với cặp mắt khác xưa.

Mặc dù tiểu nha đầu này lớn lên với một bộ dáng thôn cô xấu xí, có được bản lãnh phân biệt linh dược này, cũng đủ để làm cho người ta kính nể.

Đây không phải tìm linh dược. Quả thực giống như là có người trước đó đem thuốc tìm đến rồi đánh dấu để cho nàng đi lấy.

Hạng mục thi thứ hai chính là năng lực thần hồn cảm giác, khảo hạch vẫn tiến hành ở khố phòng linh dược, chỉ là lần này lấy đan dược làm đề thi.

Đám người Cung Hàng vào trong phòng đan dược, chọn lựa năm viên đan dược để vào trong bình ngọc đặc chế, sau đó giao cho năm người Chu Chu, muốn bọn họ lấy thần thức cảm giác trong đó đựng đan dược gì.

Chu Chu nhận được là bình ngọc do Thành Hiểu Thương đưa tới, vẻ mặt lão gia hỏa này âm hiểm cười, đoán chừng là mới vừa rồi đã mất mặt mũi, hiện tại có lòng muốn nhân cơ hội hòa nhau một trận, cũng không biết đan dược trong bình ngọc có cái gì cổ quái.

Những bình ngọc này, mỗi một bình có khắc phù văn làm trở ngại, nhiễu loạn thần thức thăm dò, muốn cảm giác chủng loại đặc tính đan dược trong đó cũng không dễ dàng, đây là khảo hạch Luyện Đan Sư nhị phẩm còn tương đối đơn giản, khảo hạch cấp bậc càng cao, loại phù văn này uy lực sẽ càng mạnh.

Lần này bốn Luyện Đan Sư khác biểu hiện cũng không coi là quá tốt, Lý Khôi và hai Luyện Đan Sư khác miễn cưỡng phân biệt ra ba viên đan dược trong đó, trong đó một Luyện Đan Sư Kỷ Tiến giới thiệu  tương đối xuất sắc, cũng chỉ phân biệt ra bốn viên.

Đến phiên Chu Chu cầm lấy cái kia bình ngọc, nói: “Bên trong đều là phế đan . . .”

Đám người Cung Hàng rối rít nhìn về Thành Hiểu Thương, Cung Hàng: “Thành huynh này không hợp quy củ rồi?”

Phế đan dược tính rối loạn, thậm chí rất nhiều thành phần chủ yếu ở trong quá trình luyện chế cũng đã bị hủy hư, cho dù cầm ở trên tay phân biệt đều chưa hẳn có thể phân biệt được nó là loại đan dược gì, huống chi cách một bình ngọc đặc chế như vậy? Thành Hiểu Thương rõ ràng là có lòng làm khó.

Thành Hiểu Thương cũng rất ngạc nhiên, đúng là ông ta có chủ tâm trêu chọc, nhưng căn bản không nghĩ tới Chu Chu vừa cầm lên tay là có thể biết bên trong đều là phế đan. Đổi lại là ông ta bắt được một lọ đan dược như vậy, cũng không có thể kịp phản ứng nhanh như vậy, tiểu nha đầu này thật sự cảm giác được đan dược bên trong có vấn đề, hay là chẳng qua là từ biểu hiện của hắn đoán được đây?

 

Discussion36 Comments

  1. Thanks. Đọc chương này vừa thấy bức xúc lại vừa tự hào. Mấy cái luyện đan sư nhị phẩm tam phẩm lại dám gây khó dễ cho Chu Chu sao? Đừng có mơ nhá. Mấy cái nhận biết này đối với Chu cô nương nhà ta là quá bình thường đi. Đến khi đến cuộc thi chân chính mới biết bản lãnh thật sự kìa.
    Ồ, Doãn ác bá baoe vệ cho Chu Chu kìa, đúng là thích rồi nên mới có niềm tin vào Chu Chu như thế chứ. Vả lại Doãn ác bá cũng biết mâyw cái này không làm khí được Chu cô nương nhà ca ấy đâu
    Hóng

  2. quá hay rồi, chu chu mà đụng vào đan dược thì có ai bằng được, thích câu nói của doãn tử chương quá ” sư muội ta sẽ không nhận làm, có sai cũng là các ngươi sai lầm rồi”, anh tin tưởng chị tuyệt đối luôn, ai dám nói xấu chu chu là biết tay doãn tử chương ngay, mong chờ tập tiếp theo quá đi

  3. Đương nhiên là CC luôn đúng, CC là tốt nhất rồi. Đến cả đan dược thất phẩm CC còn luyện thành, chẳng lẽ không hơn mấy cái tam phẩm luyện đan sư với nhị phẩm mấy người các ngươi. Đúng là dùng mắt chó nhìn người. Tks nàng

  4. ây, muốn khảo nghiệm Chu Chu á, để cho bọn ng vừa nhìn đã coi thường CC phải há hốc mồm đi là vừa. Doãn ác bá bình thường chuyên bắt nạt CC cơ mà đến thời khắc quan trọng thì là ng đầu tiên tin tưởng CC ấy chứ =)))))

  5. Mỗi câu “ta cảm thấy không có ” của Chu tỉ mà bao người muốn xỉu. Đừng có thử thách năng lực của Chu tỉ,chỉ làm cho mấy người muốn tự cắn lưỡi vì thua kém thôi đó.

  6. Tiểu Đào Đào

    hè hè sau lưng có chỗ dựa thật là tốt, cảm giác có 1 người luôn tin tương mình như Doãn ca thật là tốt !

  7. Đừng khinh thường Chu tỷ thế, làm khó có xíu không hà, chả bõ. Đã thế không những trả thù được mà còn bị làm cho quê mặt á. Thanks tỷ

  8. đương nhiên la người ta có thực lực phân biệt được roi62cha ơi ai như cha đã không có thực lực bang72 người ta mà còn choi xấu nữa cũng may ông làm ban giám khảo không là chết chắc voi71DTC ùi

  9. Đám người kia quả nhiên là một đám ngu ngốc, đọ gì không đọ chứ đọ luyện đan thì ta thách cả cái thành đấy thắng được Chu Chu !

  10. muốn tiếp tục coi mấy cuộc thi còn lại quá :) ko chừng cc có thể đc cấp 4 trong kì thi này cũng nên, giỏi thế mà, ai cũng lé mắt hết ^^ cc dù sao cũng là từ đệ nhất luyện đan tộc, lại là thiên tài luyên đạn sư, dù ko có trí nhớ, ko có tu vi thì mấy cái này đã là bản năng rồi, chẳng khác nào nhắm mắt cũng làm đc. Nếu cc mà xinh đẹp nữa, ng ta nhìn vào, trc h 4 ng kia đã trẻ tuổi còn giỏi thì ngạc nhiên lắm rồi, giờ thêm cc xinh đẹp lại giỏi nữa, ko ghen tỵ đến nổ con mắt là chuyện khó xảy ra :D đi tới đâu cũng đc ng ta ngưỡng mộ Vưu thiên nhận toàn đệ tử tốt

  11. hừ, đấy là chưa nhìn thấy chu chu luyện đan.ko biết lúc biết chu chu luyện được loại đan dược cao thì sẽ thế nào nhỉ ????? ghét thế ko biết

  12. tuyết thiên băng

    cái ông thành hiểu thương này đúng là ngu ngốc đần độn mà thử gì không thử lại thử thuốc với chu chu…lần này cho ̀ng ta biết thế nào mới là thâm tàng bất lộ…chỉ mới là luyện đan sư tam phẩm thôi đã hống hách đến vậy…chu chu đã luyện được đan dược thất phẩm mà còn khiêm tốn như thế thì mới đúng là thiên tài luyện đan a….nhiều khi ta thực sự cảm thấy bà ngoại chu chu khiến chu chu mất đi trí nhớ có khi nào lấy luôn trí thông minh của chu chu không nhỉ? nhiều khi chu chu thật ngây thơ a tks nàg

  13. Đám người này chỉ là luyện đan sư nhị phẩm thôi mà đã không coi ai ra gì rồi lại tiểu nhân nữa dám chơi xấu chu chu sao ngay cả sư phụ mấy người cũng không bằng chu chu đâu hừ

  14. Hihe ta thích phòn cách DTC tin tưởng CC vô đk :)) cứ chờ vòng sau các ngươi còn ngạc nhiên nữa :))

  15. Toàn những kẻ không có mắt nhìn chỉ nhìn bề ngoài mà phán đoán thì không thể thành công đc ,mình thích cái cách mà anh chương bảo vệ. Chu chu “sư muội ta không sai,có sai tthì là các người sai”thật khiến người ta ghen tỵ mà

  16. Chu chu cố lên đè bẹp bọn chúng cho bọn chúng tâm phục khẩu phục đi yeah yeah! Ta thật là bất mãn với bọn người không biết thái độ mà đối đãi hừ hừ. Trông mặt mà bắt hình dong, đánh giá quyển sách qua bìa ngoài sao có thể tốt được hừ hừ

  17. Đúng là khi dễ người,chỉ biết nhìn bề ngoài đánh giay người khác, đúng là tiểu nhân

  18. CC nhà ta là ai chứ thiên tài Đan tộc đó mặc dù không nhớ hết ý ức trước đây nhưng chút bản lãnh đó nàng vẫn có mà.

  19. CC là thiên tài đó, khảo sát mấy cái này còn không dễ như ăn kẹo sao.
    Mấy người khinh thường CC thì mở to mắt ra mà nhìn, còn hai hạng mục nữa CC nhất định cũng sẽ chiến thắng thôi.

  20. Lần này mấy lão già tha hồ mở mắt ra nhìn nhé, xách dép cho cc đi nhé. DTC đúng là tin tưởng cc tuyệt đôis luôn. ” có sai cũng là các ngươi sai , su muôi ta ko sai “. :))

  21. hứ hứ ghét khinh thường tiểu Chu Chu quá thể đúng dạng nhìn mặt mà bắt hình dong a , Doãn Tử Chương tin tưởng Chu Chu như thế đáng yêu quá moa moa moa^~^

  22. Sao mấy ng này cứ nhìn mặt mà bắt hình dong vậy nhỉ. Bản lãnh cũng chưa bằng ai mà cứ ở đó khinh thường ng khác,đến lúc thảm bại mới sáng con mắt ra.

  23. Già mà ngu a, ai biểu đi thử Chu Chu làm chi, Chu Chu là thiên tài luyện dược ngàn năm có 1 đó. ^^

  24. Chu chu lên sàn. Lên sàn rồi. Thời của chụy đã đến. Đọc mà đã con mắt nghiền con tim. Cám ơn các nàng đã cho ta đọc 1 bộ truyện hay như vây huhu k biêt nói gì hơn lun

  25. Đúng là chỉ có A Chương lúc nào cũng tin tưởng Chu Chu thôi. Nếu về đan dược và cảm nhận thì Chu Chu là nhất rồi “nếu sai thì cũng là các ngươi sai” chẹp chẹp
    Mà cái ông Thành Hiểu Thương í đầu tiên thì khinh thường sau thua thì lại chơi xấu Chu Chu. Ông tưởng là ông luyện đan cao thì có thể dở trò à?quá đáng. Mà thấy kiểu này lại bị gây khó dễ tiếp cho coi. Đúng là có tài quá cũng khổ, không tài cũng bị khinh thường.
    Chu Chu nàng ơi làm cái gì cũng giỏi,chẹp chẹp ta cũng mún được thế.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: