Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ – Chương 663+664

22

 Chương 663: Quan tài

Editor: Nora

“Không phải, không phải đâu!” Liên lão gia vội vàng khoát tay nói, “Cha chỉ là vô tình đi tới nơi này nên tùy tiện nhìn một chút.”

“Ai u, lão gia, ông vừa nói là muốn mua gỗ nha!” chủ sạp gỗ nói, “Người còn nói, lão nhân người nhìn trúng hai phiến này, bây giờ ông không tranh thủ mua, chờ một hồi ông đi dạo xong quay lại đây, khẳng định gỗ đã bị người khác mua mất rồi. Có lẽ ông không biết, ở cả cái chợ phiên trấn Thanh Dương này, cho dù là huyện thành đi chăng nữa, cũng không có phiến gỗ nào tốt hơn đâu.”

Ánh mắt Liên lão gia không tự chủ lại rơi xuống khối gỗ sau lưng chủ sạp, trên mặt lộ ra thần sắc do dự.

Liên Thủ Tín cũng không phải người ngốc, vừa rồi Liên lão gia phủ nhận thái quá như vậy, hiện tại lại lộ ra vẻ mặt đó, hắn tự nhiên cũng đoán được chân tướng sự việc như thế nào.

“Cha, cha muốn mua gỗ thế nào, dự định dùng để làm gì vậy?” Liên Thủ Tín hỏi Liên lão gia.

“Cũng không có gì.” Liên lão gia nghĩ một đằng nói một nẻo.

Chủ sạp kia cũng hết sức cơ trí, liền đến bên cạnh hai người, chỉ vào hai phiến gỗ cho Liên Thủ Tín nhìn.

“Lão nhân gia thật tinh mắt, trước đó đã nhìn trúng hai khối gỗ này nè.” Chủ sạp nói cho Liên Thủ Tín nghe.

Liên Mạn Nhi cũng nhìn theo hướng ngón tay chủ sạp chỉ, liền thấy cũng không phải là gỗ gì, mà là hai cánh cửa gỗ thật lớn. Cửa gỗ này rõ ràng cũng đã có nhiều năm tuổi, mặt trên có vài chỗ loang lỗ nước sơn, bên trong hiện ra một vài đường vân. Liên Mạn Nhi cũng không phải người am hiểu gỗ, lúc trước nhà nàng xây nhà mới, có nhờ Trương Thanh Sơn giúp đỡ mua thật nhiều gỗ, bởi vậy nàng đối với miếng gỗ này cũng có chút am hiểu.

Cánh cửa này đã được phủ Liêu Đông chế tạo từ gỗ cây tùng, đường vân miếng gỗ bằng phẳng thẳng thớm, theo đường vân bên trên để xem có thể thấy được nó ít nhất cũng phải trên… trăm năm tuổi. Gỗ tùng già cỗi, dễ dàng phết nước sơn, phủ Liêu Đông thích nhất loại gỗ trân quý này. Hơn nữa cửa này đã trải qua xử lí cẩn thận, bề mặt khô ráo, lại không có bất kỳ vết nứt hay tỳ vết nào, nhìn qua độ dày ít nhất cũng tới hai tấc.

Chủ sạp đã hướng Liên Thủ Tín giới thiệu lai lịch hai phiến cửa gỗ này, nói rằng đây là hai cánh cổng chính của một nhà giàu có Lân Huyền nào đó, bởi vì gia cảnh sa sút, đành phải cầm cố gia sản mà sống, cuối cùng cũng mang hai cánh cửa chính này đem bán đi. Vì thế, cũng chỉ có nhà giàu mới xứng dùng hai cánh cửa này, cửa ngõ kín ít nhất có thể phòng được vài kẻ trộm vặt. Mà nhà người bình thường, không có gia sản gì nhiều để lo lắng, tùy tiện làm một cái cửa gỗ cũng được.

“Cha, cha muốn mua cánh cửa này, là định dùng để làm gì vậy?” Liên Thủ Tín hỏi, “Để con đánh xe tới đây, nếu cha vừa ý thì một hồi con tiện thể kéo về luôn.”

Liên lão gia thấy đây cũng là việc có thể nói, suy nghĩ một chút, cũng nói thật với Liên Thủ Tín.

“… Ta nghĩ chuẩn bị một bộ quan tài…” Liên lão gia nói với Liên Thủ Tín.

“Lão gia, người thật có mắt nhìn.” Chủ sạp gỗ giơ ngón tay cái lên, “Hai khối gỗ này nếu dùng làm cái khác thì thật là lãng phí vật liệu, làm quan tài là thích hợp nhất.”

Sống chết là chuyện đại sự, trong mắt dân chúng Đại Minh triều, chết so với sống còn là việc trọng yếu hơn. Trong đời sống người nông dân, ngày ngày trôi qua nghèo khó nên việc gì cũng phải tiết kiệm, dù cho không thể tổ chức lễ tắm rửa sau ba ngày ra đời cho hài tử, hay lễ đầy tháng, nhưng dù phải đập nồi bán sắt cũng phải làm cho tang sự của lão nhân hoàn mỹ hết khả năng.

Mà đại sự lớn nhất khi lo liệu tang sự chính là có được một cái quan tài tốt.

Có lẽ bởi vì tin chắc có sự tồn tại của thế giới sau khi chết đi, hơn nữa còn được miêu tả thập phần tỉ mỉ xác thực, mà dân chúng Đại Minh triều tuyệt đối không hề kiêng kỵ việc chết. Chỉ cần có điều kiện, phần lớn bọn họ khi còn sống sẽ vì mình chuẩn bị một cái quan tài tốt. Mà ở nhà người có tiền, có quyền thế, thường thường cũng không chỉ chuẩn bị mỗi quan tài. Tỷ như hoàng đế, có người thậm chí vừa lên ngôi vị, đã bắt đầu xây dựng lăng tẩm cho chính mình.

Quan tài, là nơi cuối cùng mà người ta tồn tại ở trên đời, tựa hồ khi có một cái quan tài hợp ý, thì sau đó người ta sẽ không còn sợ hãi việc chết đi nữa, có lẽ do biết rằng mình đã có được nơi yên nghỉ thật tốt.

Tuy rằng không thể nhận thức hoàn toàn, nhưng Liên Mạn Nhi cũng biết rằng một cái quan tài ở trong mắt dân chúng Đại Minh triều này rất là quan trọng. Nàng thậm chí từng thấy qua một tiền lệ như thế này trong sách sử, mỗi khi có một trận chiến tranh khốc liệt, chỉ cần tướng lĩnh đồng ý chuẩn bị cho mỗi người tử trận sa trường một cái quan tài, mà có thể dấy lên tiềm năng vô tận không sợ chết nơi binh sĩ.

Liên lão gia tử cả đời, lúc trước trong lòng ông có cốt khí, tự cho thân thể mình cường tráng, hơn nữa cũng không tính là già mà một lòng muốn cung cấp nuôi dưỡng hai cha con Liên Thủ Nhân và Liên Kế Tổ. Đương nhiên, khi đó Liên lão gia tử nghĩ sẽ chờ được Liên Thủ Nhân làm rạng danh gia tộc, đến lúc đó ông cũng sẽ chọn được cho mình một bộ quan tài thích hợp với thân phận. Sau này lại xảy ra liên tiếp các chuyện kia nên Liên lão gia càng không thể để ý tới việc này nữa.

Hiện tại, một mình Liên lão gia đến xem gỗ, dự định tự chuẩn bị quan tài cho mình, trong lòng ông sẽ cảm thấy thế nào?!

Nghĩ đến những chuyện trong lòng Liên lão gia hiện tại, Liên Mạn Nhi không khỏi có chút thở dài.

Mà đến Liên Mạn Nhi còn não nề, thì tâm tình Liên Thủ Tín giờ khắc này chắc chắn càng phức tạp hơn.

“Cha, nếu như nhìn thấy được vậy cứ mua đi. Nếu cha muốn đóng quan tài thì để con đi mời người cho.” Liên Thủ Tín nói những lời này xong thì mang theo hạ nhân tiến đến đem hai cánh cửa lật qua lật lại xem xét thật kĩ một phen.

“Tạm được.” Sau khi xem xong, Liên Thủ Tín đối với hai cánh cửa này cũng rất hài lòng.

“Cha, vậy mua hai tấm này nhé?” Liên Thủ Tín lại hỏi Liên lão gia.

“Liền mua hai tấm này đi.” Liên lão gia cúi đầu suy nghĩ một chút, cuối cùng cũng gật đầu. Ông vừa vào cửa hàng gỗ đã chú ý hai tấm này.

Tấm ván gỗ này đã được xử lý tốt rồi, sớm đã khô ráo hoàn toàn, nếu có chút khuyết điểm nào sẽ rất dễ nhìn ra, nhưng cho đến bây giờ cũng không có thấy tỳ vết nào, như vậy có thể thấy rằng sau này cũng sẽ không có bất kỳ dấu hiệu rạn nứt nào nữa. Ván gỗ cũ này cũng còn tốt hơn bất kì khối gỗ mới nào.

Liên lão gia đã gật đầu đồng ý, Liên Thủ Tín lui về phía sau một bước, thấp giọng thương lượng với Liên Mạn Nhi.

“Mạn Nhi, tấm ván gỗ này, ta mua cho ông nội con nha.”

“Dạ.” Liên Mạn Nhi không có một chút do dự liền gật đầu, “Cha, dứt khoát đem việc đóng quan tài chúng ta cũng làm luôn đi. Nếu ca ở đây cũng sẽ làm như vậy.”

Liên Thủ Tín vui mừng gật đầu, mặc kệ là Trương thị vợ mình hay mấy hài tử này, tấm lòng đều giống như hắn nhu hòa, lương thiện.

Liên Thủ Tín tiến lên cùng chủ sạp gỗ thương lượng giá cả hai cánh cửa này.

“… Một miếng là tám lượng ba bạc, nếu như ngươi đều mua cả hai miếng, ta giảm cho ngươi số lẻ, ngươi cho ta mười sáu lượng bạc, hai miếng gỗ này ngươi kéo về đi.” chủ sạp cười nói, “Ta vừa cùng lão nhân gia nói là giá này. Ngươi vừa nhìn cũng thấy được, đây là gỗ đã sử dụng, nếu không, giá hai miếng này còn mắc gấp đôi, chưa chắc ngươi đã mua được. Ngươi mua cái này về đã là có lời rồi.”

Chủ sạp này nói tuy rằng có chút khoa trương, nhưng cũng không tính là giả dối. Nếu như hai miếng gỗ này chưa từng được đụng đến, giá cả thậm chí trên bốn mươi hai lượng.

“Được, ta mua.” Liên Thủ Tín cũng không cùng chủ sạp cò kè mặc cả nữa, thống khoái mà đồng ý.

“Vị đại gia này, người thật thống khoái.” chủ sạp thấy người mua hào sảng như vậy, cũng tươi cười rạng rỡ.

“Đừng, Lão Tứ, cái này quá đắt.” Liên lão gia vội vàng đưa tay ngăn trước người Liên Thủ Tín nói. Hai phiến gỗ tốn hơn mười lượng bạc, tiếp theo đóng quan tài còn phải tốn tiền. Đối với nhà người nông dân, một cái quan tài tốn nhiều tiền như vậy có chút hơi quá.

“Cha, người không phải vừa ý phiến gỗ này sao, vậy là được rồi.” Liên Thủ Tín khẩn thiết nói, lại quay sang gọi hạ nhân đến dời gỗ, mặc khác bảo quản sự Hàn Trung đến trả tiền.

“Lão Tứ, việc này không được, quá đắt. Cha không dùng được đồ tốt như vậy.” Liên lão gia vội vàng nói, thấy Liên Thủ Tín vẫn kiên trì như trước, ông lại nhượng bộ một chút, “Nếu nhất định phải mua thì mua một phiến là đủ rồi.”

Phiến gỗ dầy như vậy, mua một phiến rồi cắt làm hai, cũng đủ đóng một cái quan tài.

“Cha, cha chỉ cần vừa ý là được rồi. Những chuyện khác hãy cứ giao cho con đi.” Liên Thủ Tín nói, “Cha vất vả cả đời, mua phiến gỗ này con còn thấy ủy khuất cha đó.”

“Ai…, vậy mua đi.” Trong lòng Liên lão gia kỳ thực cũng thực thích hai phiến gỗ này, “Bất quá, không cần con phải bỏ tiền đâu. Tiền quan tài này cha đã sớm chuẩn bị rồi, vẫn còn dư một ít.”

Toàn bộ thu nhập và chi tiêu của nhà cũ, Liên Mạn Nhi đều nắm trong lòng bàn tay, nàng biết, hiện tại Liên lão gia và Chu thị có trong tay ít nhất hai mươi hai lượng bạc chẵn.

“Ông nội, bạc của ông thì ông cứ giữ lại để từ từ dùng với bà nội. Quan tài này chúng con làm cho lão nhân gia người.” Liên Mạn Nhi nói, “Hai ngày trước, cha mẹ con và ca ca đều đã thương lượng rồi, sẽ làm cho người cái quan tài thật tốt. Hôm nay vừa lúc ông vừa ý phiến gỗ này, nếu ca con ở đây thì cũng sẽ làm như vậy thôi.”

“Đây là con trai, cháu trai chuẩn bị quan tài cho ông a! Cần phải như vậy! Lão gia, ông thật có phúc khí, vừa nhìn ông đã thấy phúc hậu rồi!” chủ sạp cười nói theo.

“Ông nội, mẹ con cũng đã mua vải bố, lát nữa sẽ mang hết qua cho lão nhân người.” Liên Mạn Nhi lại nói.

Không chỉ có quan tài, còn có đồ khâm liệm, cũng chính là quần áo đưa vào quan tài cũng phải sớm chuẩn bị trước. Đã làm quan tài, Liên Mạn Nhi đương nhiên cũng không để ý gì mấy cuộn vài vóc.

“Tốt, tốt.” giọng Liên lão gia có chút nghẹn ngào, ông quay đầu đi, không muốn để cho con cháu thấy trong mắt ông lúc này đã ngấn lệ.

Liên Thủ Tín trả tiền mua hai phiến gỗ, lại cầm thêm một khúc gỗ táo tốt lên xe, Liên lão gia và hắn ngồi cùng một chiếc xe trở về Tam Thập Lý Doanh Tử.

Đến Tam Thập Lý Doanh Tử, Liên Mạn Nhi thì trực tiếp trở về nhà, Liên Thủ Tín đưa Liên lão gia cùng với hai phiến gỗ đi về nhà cũ.

Về đến nhà, Liên Mạn Nhi kể lại chuyện mua hai phiến gỗ cho Trương thị và Ngũ Lang.

Trương thị và Ngũ Lang đều gật đầu, nói chuyện này làm rất tốt.

“Một mình ông nội đi tìm gỗ làm quan tài, ai…” Ngũ Lang khẽ nhíu mày.

“Mấy người ở nhà cũ kia không dùng được, ông lại ngại tìm đến cha và Tam bá con thì còn có biện pháp gì nữa.” Trương thị nói, “Mạn Nhi hứa cho ông quần áo liệm, để mẹ đi chọn mấy sấp vải, lát nữa đưa qua bên đó.”

Trương thị làm việc thập phần lưu loát, chỉ trong khoảng thời gian ngắn đã chọn xong hai xấp vải trắng, hai xấp gấm xanh. Mấy mẹ con đang xem vải thì Liên Thủ Tín từ bên ngoài trở về.

 

Chương 664: Lo chuyện hậu sự trước

 

Liên Thủ Tín từ bên ngoài đi vào nhà. Liên Mạn Nhi, Ngũ Lang và Trương thị không tự chủ đều đánh giá sắc mặt của hắn. Thấy sắc mặt Liên Thủ Tín không có gì khác thường, ba mẹ con tựa hồ cũng thở phào nhẹ nhõm.

“Ta đã nghe Mạn Nhi nói lại, chàng đưa gỗ sang bên đó rồi lão phu nhân có nói lời gì không? Những người khác ở nhà cũ nói sao?” Trương thị kéo Liên Thủ Tín lên kháng ngồi, thân thiết hỏi thăm hắn.

“Lão gia tử đã nói với bọn họ, gỗ là ta mua, tiền đóng quan tài cũng là ta trả. Lão thái thái cũng chưa nói gì, những người khác càng không thể nói được.” Liên Thủ Tín nói.

“Sao bây giờ lại yên tĩnh như vậy?” Trương thị nhẹ giọng nói một câu.

Liên Mạn Nhi cũng vô cùng kinh ngạc, mọi người ở nhà cũ hầu như những lúc chạm mặt Liên Thủ Tín đều không che giấu tâm tình thực. Vậy mà lần này Liên Thủ Tín đưa Liên lão qua đó, lại không có ai châm chích, ngay cả Chu thị cũng không nói gì, sao lại không kỳ quái cho được.

Lẽ nào những người ở nhà cũ cuối cùng cũng đã đổi tính? Chu thị hiểu được dùng lời nói làm tổn thương người khác đều là vô nghĩa sao?

Không, không, dĩ nhiên không phải.

Liên Mạn Nhi cẩn thận nghĩ lại một chút cũng hiểu rõ chuyện này.

Nguyên lai thái độ mọi người ở nhà cũ như vậy là do người dân Đại Minh triều đối với chuyện Sinh Tử vô cùng xem trọng. Việc chuẩn bị cho Liên lão gia một bộ quan tài tốt còn có ý nghĩa lớn hơn nhìu gấp mấy lần khi đưa cho ông tiền bạc hay tài vật có giá trị khác, vật chất tốt cỡ nào cũng không có ý nghĩa bằng. Đối với một hộ nông dân bình thường mà nói, một bộ quan tài trị giá mười mấy lượng bạc không thể tưởng tượng được có bao nhiêu xa xỉ và tôn quý.

Hơn nữa gỗ này cũng là do Liên lão gia chọn trúng, không ai có thể buông lời châm chọc, cũng không ai dám làm như thế, dù cho có là Chu thị đi chăng nữa cũng không dám.

Hôm nay, hành động này của nhà các nàng có thể so với bất luận việc nào trong tất cả các chuyện trước đây, bao gồm những khổ sở trước khi ở riêng hay các loại hành động nhường nhịn, hiếu thuận, phụng dưỡng, cùng với đủ loại mệt mỏi khi phải thu dọn hậu quả rối rắm sau khi ra ở riêng thì chuyện này cũng có cân nặng hơn… ít nhất … là ở trong mắt Liên lão gia cùng với những người ở nhà cũ. Đương nhiên, rất nhiều người khác cũng có khả năng sẽ nghĩ như vậy.

Đây là phong tục, sức mạnh của tập quán, mặc kệ có hợp lý hay không hợp lý.

Sau hồi lâu, Liên Thủ Tín cũng nhìn thấy trên giường đất bày đầy các loại vải vóc.

“Đây là chuẩn bị đưa sang cho lão nhân gia sao?” Liên Thủ Tín hỏi Trương thị.

“Ừ.” Trương thị gật đầu, “Mấy cuộn vải bố này là làm đồ khâm liệm, lát nữa sẽ đưa qua nhà cũ bên kia. Chăn đệm để liệm, ta tính tự mình dùng vải bố, bông vải khác để may cho cha.”

“Cũng là nàng nghĩ chu đáo.” Liên Thủ Tín hướng phía Trương thị cười, bởi vì tự đáy lòng đều cảm kích sâu sắc mà sắc mặt đã có chút phiếm hồng.

Có lẽ đã trở thành thói quen, hoặc là nói Chu thị đã tự định ra nguyên tắc là phải tự mình quản trượng phu cùng con cái. Quần áo, giày, chăn đệm những năm này của Liên lão gia đều là Chu thị tự mình may. Chính bản thân bà cùng với Liên Tú Nhi lúc trước khi xuất giá cũng là một mình bà ôm lấy mọi việc.

Chu thị tự hào tay nghề bà làm rất đẹp, có thái độ ta đây trên cao nhìn xuống, ai cũng bị bà xem thường. Vì vậy, tuy rằng nàng là người con dâu hiếu thuận cũng không dám làm may vá cho bà. Cho tới bây giờ, đồ đạc trên người Liên lão gia và bản thân bà toàn bộ đều do bà may. Trong suy nghĩ của bà, đây là sự kiêu ngạo, lãnh địa quyền lực của bà, bất kì ai khác cũng không được can dự vào.

Trương thị nghĩ đến cái tính tình này của Chu thị nên không có chủ động ôm đồm đi nhận làm quần áo liệm cho Liên lão gia tử. Quần áo và đồ dùng hàng ngày để cho Chu thị an bài đi, mà chăn đệm này nàng nhận làm là để biểu thị chút hiếu tâm của con dâu.

“Cha, mua phiến gỗ này rồi, cha muốn khi nào thì đóng quan tài?” Ngũ Lang hướng Liên Thủ Tín hỏi.

“Sớm thôi.” Liên Thủ Tín hầu như không chút nghĩ ngợi nói, “Cha xem lão gia tử cũng có ý tứ này.”

Không phải ở Tam Thập Lý Doanh Tử, cũng không đơn thuần chỉ có ở nhà người nông dân, mà tất cả dân chúng ở Đại Minh triều đều có suy nghĩ như vậy, chính là muốn khi còn sống được tận mắt nhìn thấy quan tài và quần áo khâm liệm, đệm chăn mấy thứ này. Thậm chí rất nhiều nữ nhân ở nhà nông đều tranh thủ lúc còn mạnh khỏe đem từng món quần áo liệm của bản thân tự mình may tốt.

Đương nhiên, bình thường làm như vậy đều là hỉ tang, cũng chính là sống đến cao tuổi mà tự nhiên chết đi.

Ngũ Lang thương lượng với Liên Thủ Tín vài câu rồi đều đứng dậy đi tìm thợ mộc thích hợp.

“Tam bá không làm được sao?” Trương thị hỏi.

“Tam bá dựa vào tay nghề này để kiếm sống. Mấy ngày này trong tay bá ấy cũng nhận không ít việc. Lão nhân gia lại có điểm nóng lòng nên vẫn là không tìm đến bá đi.” Ngũ Lang nói.

Làm quan tài cho Liên lão gia sẽ làm trễ nải công việc của Liên Thủ Lễ, ảnh hưởng đến thu nhập của nhà hắn.

“Có điều một hồi phái người đi qua cho bá ấy biết tin, đến lúc đó Tam bá có thể bớt ra chút công sức đi qua phụ giúp mấy ngày, vậy là đã tẫn hiếu đạo.” Ngũ Lang lại nói. Có thể nói, hắn đã thay Liên Thủ Lễ bên kia suy tính tương đối chu đáo.

“Được, vậy hai người đi đi.” Trương thị thấy Ngũ Lang làm việc thoả đáng như vậy, không khỏi vừa kiêu ngạo vừa thoả mãn, khoát tay cùng Liên Thủ Tín và Ngũ Lang nói, sau đó lại hỏi, “Buổi trưa có trở về ăn cơm không?”

“Trở về ăn.” Liên Thủ Tín và Ngũ Lang đều cười nói.

Chờ Liên Thủ Tín và Ngũ Lang đều đi, Trương thị lại gọi Liên Chi Nhi đến, nàng mang theo Liên Chi Nhi và Liên Mạn Nhi mở ngăn tủ, chọn vải vóc may chăn đệm liệm cho Liên lão gia.

Trong lúc đó, Trương thị thường nói về nhiều chuyện lễ nghi mai táng ở nhà nông bình thường là như thế nào, cần chuẩn bị nhiều ít bao nhiêu bộ quần áo, bao nhiêu chăn liệm, cần kiêng kị cái gì …vân vân.

Liên Chi Nhi và Liên Mạn Nhi cẩn thận nghe, những kiến thức này đều có ích cho cuộc sống thông thường của các nàng sau này. Mặc dù mọi người đều mong ước trưởng bối, thân nhân của mình sống lâu đến trăm tuổi, nhưng cũng sẽ có một ngày nào đó họ phải rời bỏ chúng ta đi. Khi lão nhân còn sống đương nhiên phải làm tròn hiếu đạo, mà sau khi họ chết đi rồi các nàng càng phải an bài thỏa đáng.

Ba người mang vải vóc, bông vải dùng để may chăn liệm cho Liên lão gia ra, đặt trên giường đất ở Đông phòng.

“Hai ngày này nếu có thời gian rỗi thì mẹ liền bắt đầu làm.” Trương thị vói với Liên Chi Nhi và Liên Mạn Nhi, “Mẹ định kêu Tam bá mẫu các con đến, hai chúng ta cùng nhau may.”

“Vậy liền đi mời Tam bá mẫu và Diệp Nhi lại đây nha, chúng ta cùng nhau trò chuyện.” Liên Mạn Nhi vừa nói chuyện, vừa phái người đi mời Triệu thị và Liên Diệp Nhi đến.

Trương thị đã đem sự tình nói lại với hai mẹ con Triệu thị, Triệu thị gật đầu liên tục. Có thể làm quần áo liệm và chăn liệm này cho lão nhân không chỉ để tẫn hiếu, nó còn là một loại “Quyền lực” và “Vinh dự”. Triệu thị cũng không phải gắng sức làm cái gì, Trương thị đều đã chuẩn bị xong mọi đồ vật, thỉnh thoảng để cho nàng giúp đỡ vá vài mũi kim, đây là cố ý dìu dắt, coi trọng nàng. Triệu thị không thể không cảm động.

” Từ mai ta bắt tay vào may, nhanh chút may xong rồi đưa sang cho lão gia tử. Để lão gia tử tận mắt thấy cũng sẽ yên lòng.” Trương thị hướng Triệu thị nói.

“Được.” Triệu thị cảm kích nói, “Còn có chuyện đóng quan tài kia, cha Diệp Nhi cũng sẽ không tranh làm, mới vừa rồi đã thương lượng với Tứ thúc và Ngũ Lang, đến lúc đó lại đi qua phụ một chút. Chúng ta cũng không có tiền, chỉ có thể ra chút sức lực.”

Quan tài tốt phải đẹp, thoải mái, hơn nữa còn phải thật rắn chắc, nhất là các khe hở phải xử lý tốt, nói cách khác phải làm cho thật tinh tế. Đóng quan tài là một chuyên môn, hiện nay Liên Thủ Lễ thật sự chưa đảm đương nổi việc này.

“Có tâm ý là được rồi.” Trương thị nói.

Buổi trưa, Liên Thủ Tín và Ngũ Lang đã trở về, người một nhà ăn cơm trưa, Liên Thủ Tín thấy Trương thị đem ra một đống lớn vải vóc và bông vải, lại thêm vài phần cảm kích và thỏa mãn với Trương thị.

“… Bên nhạc phụ và nhạc mẫu, ta cũng chuẩn bị một phần thế này đi.” Liên Thủ Tín thương lượng với Trương thị.

Chuyện này, không cần Liên Thủ Tín nói, buổi sáng Liên Chi Nhi và Liên Mạn Nhi cũng đã nói với Trương thị. Nhưng chuyện này, tự Liên Thủ Tín một cái cô gia (con rễ) mở miệng đề suất có ý nghĩa không giống với Trương thị tự mình làm chủ, hay mấy người Liên Mạn Nhi tự thu xếp.

Lời này Liên Thủ Tín còn chưa nói xong, trên mặt Trương thị đã bừng sáng, đó là cao hứng.

“Bà ngoại và ông ngoại bọn nhỏ bên đó gia đình đều đã chuẩn bị, không cần ta phải làm gì… . Chàng nếu có lòng này …thì hãy tự định đoạt đi.” Trương thị nói, có chút xấu hổ.

Mấy người Liên Mạn Nhi trao đổi một ánh mắt, đều cười từ trong nhà đi ra ngoài, tiện tay đóng cửa phòng lại.

Chạng vạng, Tiểu Thất từ trường học trở về, người một nhà ăn cơm tối, cũng đã đem vải vóc chuẩn bị cho Liên lão gia cầm sang nhà cũ.

Thái dương ngã về tây, cái nóng bức dần dần bị thay thế bởi một tia mát mẻ, dưới đại thụ hai bên đường có vài người vừa ăn xong cơm tối đi ra hóng mát trò chuyện. Ở nông thôn, không có chuyện gì là bí mật chân chính, huống chi chuyện Liên Thủ Tín ở phiên chợ mua hai phiến gỗ tốt đưa đến nhà cũ như vậy, những người này tự nhiên cũng có thể nhìn thấy được.

Ân cần thăm hỏi cùng dò hỏi liên tiếp, người người đều cảm thán Liên lão gia có phúc, có thể có nhi tử, con dâu, tôn tử, tôn nữ hiếu thuận như vậy.

Đi vào đại môn nhà cũ, đã nhìn thấy đặt dưới mái hiên hai tấm ván gỗ, hôm nay nhà cũ phá lệ an bình, Chu thị nghênh tiếp các nàng mà không có mắng chửi.

Người nhà cũ lúc này cũng đều đã ăn cơm xong, ngồi cả trong thượng phòng, thấy một nhà Liên Mạn Nhi tiến vào, đều vội vàng đứng dậy nhường chỗ ngồi.

Chờ đại gia đình một lần nữa ngồi vào chỗ của mình, Trương thị đem xấp vải trắng và vải gấm đi tới, nói rõ là dùng làm quần áo liệm cho Liên lão gia.

“… Chăn đệm con đều đã chuẩn bị rồi, nhưng không có mang tới. Con tính nhờ Tam tẩu giúp đỡ may, làm xong sẽ mang tới cho lão nhân người.”

“Tốt, tốt.” Liên lão gia liên tục gật đầu, rồi thở dài, nói Liên Thủ Tín và Trương thị tốn kém quá.”Còn dùng vải gấm, ta là người nông dân, không dùng được thứ tốt thế này, đổi vài thước vải bố xanh là được.”

“Nội, đây đều là chuẩn bị cho lão nhân người, ông cứ giữ lại đi a.” Ngũ Lang nói.

Chu thị ngồi xếp bằng yên lặng ở trên giường đất, bà cúi đầu, tay đem vải bố và gấm vóc lật nhìn xem, nhất là ở hai cuộn gấm xanh, nhìn xem hồi lâu mới thu hồi tay. Bà cái gì cũng chưa nói, chỉ là tựa đầu rũ xuống trước ngực.

Discussion22 Comments

  1. phong tục chuẩn bị đồ này lạ quá. Thời nay, con cái mà tự chuẩn bị trước khi ba mẹ còn khỏe mạnh thì bị nói cho thúi đầu luôn.

  2. Đấy,cứ yên bình thế này có phải hay k,mọi việc đều tốt đẹp,mọi người đều thoải mái.

  3. người VN mình cũng thế, các ông bà cứ phải mua quan tài bỏ dưới gầm giường mới yên tâm ấy

  4. đọc tới đây tự nhiên thấy tội cho liên lão gia tử quá, mặc dù ông có nhìu cái đáng giận nhưng mà ông cũng là một ông lão đáng thương, bao nhiêu mong mỏi, kỳ vọng vào con trai trưởng đều tan thành bọt nước, giờ còn phải lén lút 1 mình đi mua quan tài, haizzzz

  5. Phong tục ngộ quá thường thường không ai muốn chết cả a không ai lại đi chuẩn bị quan tài trước cả xui xẻo sao ấy khi không tự mình trù mình chết sớm a,bà chu thị im lặng như thế chắc là định nổi gió lên rồi thế nào cũng quậy chì chiết liên thủ tín để được bộ quan tài như lão gia tử cho coi.

  6. Hoàng Lan Phương

    Đúng là ở nào cũng có nhiều phong tục khác nhau, nhưng cung thật là đám người nhà cũ ăn hại không giúp được gì để cho cha mình phải tự mình đi mua. CT im hơi nặng tiếng cũng đúng là khác lạ không biết có phải là cảm đọng quá rồi không

  7. Chu thị cũng biết buồn phiền a, dù sao cũng là con người cả, cuộc đời dài mãi đâu. Mà sau cái chết cuộc sống có tốt thế à, đúng là người cổ đại luôn có một tín ngưỡng nào đó a. Thanks tỷ

  8. Không ngờ thời Minh lại chuẩn bị quan tài cùng nhiều đồ như vậy từ lúc còn sống. Nhờ phong tục này mà Chu thị mới yên tĩnh, không có phát huy khả năng chửi mắng của mình.
    Liên lão gia tử cũng khổ. Kì vọng bao nhiêu vào thằng con cả, tính để nó đạt công danh rồi lo cho mình cuối cùng thì…

  9. Thời xưa có phong tục kì thế, nhưng mà qua lần này mới thấy được, người nhà cũ không ai lo lắng cho Liên lão gia tử cả, nếu lần này không có Liên Thủ Tín thì chắc chắn cái quan tài bằng gỗ thượng hạng này Liên Lão gia tử sẽ không mua đâu, ông còn lo lắng cho mấy người nhà cũ nên số tiền này khó mà bỏ ra được, nghĩ ông cả đời lo cho con cháu nhưng cuối đời thì lại chỉ có thể dựa vào đứa con út mà ông không để ý đến. Trương thị cũng là người tâm thiện lương chứ nếu không làm gì có chuyện như thế này chứ, chuẩn bị vải khâm liệm cũng là đồ tốt nhất, làm cho mụ Chu thik không còn gì để nói, mụ này toàn tìm xương trong trứng thôi, đáng ghét như thế là cùng.

  10. rùi, thế nào Chu thị cũng gầm lên nữa cho xem, bà ta ko thể nào để mình chịu thiệt mà.

  11. Tục lệ lo trước áo quan cũng hay,ít nhất lúc sắp chết cũng an lòng,bớt cho con cháu một phí tổn
    Thời nay vẫn có người để dành cho mình tiền mua quan tài đó thôi

  12. Liên lão gia tử chuẩn bị hậu sự cho tốt, ông sợ đến lúc ông chết con chấu lo tranh cãi để ông lạnh nằm đấy, còn bà Chu thị chắc chương tới lại gây chuyện cho coi, cả ngày đi so sánh, ganh đua với người còn không hết, bây giờ không náo để đến khi nào mới náo?

  13. Mình nghĩ tại vì hồi xưa khó khăn, ngta cũng mong khi mất đi có 1 cỗ quan đàng hoàng, nên mới phải để dành tiền rồi mua trc vậy ah

  14. Chu thị đây là đang lo lắng không biết các con các cháu có chuẩn bị cho mình hay không. Cũng tội cho Liên lão gia tử cảm giác 1 mình đi lo trước hậu sự cho mình đúng là không dễ chịu

  15. Còn may là hai ông bà đẻ ra đc đứa con có hiếu chứ trông chờ vào cha Ltn thì có đến bao giờ

  16. yêu thương ,che chở rồi bao che lẫn giúp đỡ 2 con trưởng bao nhiêu mà đến cái quan tài cho cha ko đứa nào nghĩ đến. Nhưng ta chắc Liên lão gia cũng chẳng bỏ được 2 cục nợ đó . haizz

  17. Đọc đến đây tự nhiên ta cảm thấy thương cho Liên Lão gia. Hy sinh cả đời cho con cháu để làm rạng rỡ gia tộc nhưng chỉ vì nhìn sai người mà khổ đến già, cũng may còn cả nhà LiênThủ Tín. Lúc này chắc Chu Thị đang nghĩ tới những ngày cuối đời của mình và những gì mình đã làm thương tổn cho nhà LMN

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: