Trọng Sinh Chi Ôn Uyển – Q04 – Chương 169+170

38

Chương 169: Gặp mặt lại

 Editor: Nhạn Linh
Beta: Tiểu Tuyền

Ở thời điểm Ôn Uyển cảm giác mình muốn nóng chết, buồn chết thì cỗ kiệu nhẹ nhàng hạ xuống. Dưới ánh sáng sáng ngời chiếu vào có một đôi tay vịn lấy cánh tay của nàng, Ôn Uyển nhìn xuống dưới chân, bước ra khỏi cỗ kiệu. Vừa ra cỗ kiệu, mặc dù còn có khăn voan uyên ương phủ ở trên đầu, nhưng không khí phía ngoài lại vô cùng trong lành.

Mới ra khỏi cỗ kiệu thì đã có một đoạn dây lụa đỏ được nhét vào trong tay của nàng, sợ lụa đỏ bị rớt, còn cuốn thêm hai vòng trên tay Ôn Uyển, Ôn Uyển giống như tượng gỗ bị nắm dẫn đi. Ôn Uyển vẫn lo lắng là minh cưới, nhưng đến lúc lụa đỏ được quấn vào trên tay của nàng, đặc biệt khi nàng nhìn thấy một đôi giày đỏ thẫm phía trước, thì nghi ngờ của Ôn Uyển đã bị loại bỏ. Căn cứ vào những gì Ôn Uyển biết, minh cưới là mang theo bài vị bái đường thành thân .

Ôn Uyển bước đi rất chậm, nói đúng ra là bị hai vị hỉ bà kéo đi. Ôn Uyển không nhìn thấy bộ dáng của chú rể. Nếu mà nàng nhìn thấy tuyệt đối sẽ mắng một câu bịp bợm a. Bộ dáng đó nơi nào giống như thành thân, quả thực giống như người khác thiếu hắn một ngàn tám trăm vạn lượng bạc vậy. Những người bên cạnh cũng thấy rất rõ ràng, chú rể mặt mũi không tốt; tân nương lại còn đi cũng không nguyện ý đi, hoàn toàn là bị hai hỉ nương kéo đi.

Ôn Uyển nhìn xuyên qua khăn voan uyên ương. Nhìn thấy nam tử phía trước đi một đôi giày màu đỏ chót. Xuyên qua khăn voan lay động đong đưa, mờ mịt suy đoán người nam nhân này rất cao. Nam tử đi giày đỏ ở phía trước, nện bước vững vàng có lực.

Ôn Uyển không cần nhìn người, chỉ từ cách nện bước cũng biết thân thể người này rất khỏe mạnh. Nói không chừng đánh chết một con bò cũng không thành vấn đề. Người như vậy cần gì phải xung hỉ, Ôn Uyển nghĩ đến, người này, rất có thể tới bái đường thay chú rể thật. Gả thay, chú rể cũng là thay người khác tới bái đường, việc thành hôn này, hẳn là trước nay chưa từng có.

Nam tử bước đi chậm chạp, hiển nhiên là suy nghĩ vì cô dâu. Dù sao bây giờ Ôn Uyển cũng là tượng gỗ, tùy ý bọn họ định đoạt. Ôn Uyển tự an ủi mình, coi như là trải nghiệm quá trình thành thân ở cổ đại để cho lần thành thân thật, cũng không phải là không có kinh nghiệm.

Hỉ nương nhắc nhở Ôn Uyển phải bước qua ngạch cửa, Ôn Uyển liền nâng cao chân lên. Dưới sự nhắc nhở của hỉ nương Ôn Uyển bước qua ngạch cửa, chậu than, và làm xong một loạt lễ nghi.

Đến thời điểm bái lễ, Ôn Uyển liều mạng không muốn cúi đầu bái đường cùng nam tử đối diện. Hỉ bà liền đè đầu nàng xuống, một lần vẫn bấtđộng, hai hỉ bà liền cùng nhau đè xuống, cuối cùng cũng đè được đầu của nàng xuống.

“Nhất bái thiên địa”, “Nhị bái cao đường”, “Phu thê giao bái”, kết thúc buổi lễ. Ôn Uyển bị ép buộc bái đường cùng người đối diện đã hoàn thành xong ba lần dập đầu.

Những người tham dự hôn lễ, nhìn hôn lễ quái dị này, đều là ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi. Còn có mấy vị phụ nhân, khóe miệng rõ ràng đang mím môi cười. Chẳng qua là ngại người trên cao đường, không dám cười ra tiếng thôi.

Trong lòng Ôn Uyển cảm thấy quái dị tới cực điểm. Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Không phải là minh cưới, tại sao ngay cả tiếng kèn lễ cũng không có. Ôn Uyển âm thầm cảm thán. Khó trách nữ nhân kia không muốn gả!

“Đưa vào động phòng…” Lạy xong thiên địa, Ôn Uyển bị hai vị hỉ nương bên cạnh dìu vào, Ôn Uyển nghĩ tới lần này phải tiến vào động phòng trong truyền thuyết rồi.

Ôn Uyển còn đang như đi vào cõi thần tiên (lần này nàng ngoài đi vào cõi thần tiên ra thì cái gì cũng không làm được), cũng cảm giác được hỉ nương lui về phía sau. Một thân ảnh cao to đi đến bên cạnh nàng. Vươn đôi bàn tay to đầy vết chai, nắm lấy tay nàng. Đôi tay tràn đầy vết chai ấm áp khô ráo mà có lực. Ôn Uyển vốn đang nóng đến không thở nổi, trong lòng bàn tay tất cả đều là mồ hôi (Ôn Uyển chết không thừa nhận đây là do khẩn trương mà ra mồ hôi). Nàng hiện tại chỉ muốn quăng đôi tay đang nắm tay nàng, làm tay nàng đau ra thôi. Đây là tay của người bao nhiêu tuổi a, không phải năm mươi cũng là bốn mươi đi!

Khi Ôn Uyển suy đoán rất có thể là cưới lần hai. Trên đầu liền có một bầy quạ đen bay qua.

Tướng mạo cô dâu được che bởi khăn trùm đầu nên không nhìn được, nhưng mọi người thấy cô dâu này có đôi tay mềm mịn như không xương, nhỏ và dài, trắng noãn như ngọc. Chỉ dựa vào bàn tay thon ngọc này suy đoán, chắc chắn là cô nương được nuôi dạy, vạn phần sủng ái ở nhà. Suy ra toàn thể, phải là một mỹ nhân.

Chú rể đưa nàng đến cửa phòng xong, một chữ cũng không nói, liền đi ra ngoài. Không lưu lại một người hầu hạ nào ở tân phòng. Ngay cả nha hoàn hầu hạ cũng không có.

Mặc dù Ôn Uyển biết rằng tình huống này rất quỷ dị, nhưng cũng không còn biện pháp. Tình huống ngày hôm nay, nghĩ nhiều hơn nữa cũng chỉ uổng công thôi. Hiệu lực thuốc còn chưa hết, toàn thân Ôn Uyển đều không có khí lực. Ôn Uyển muốn tìm cách tháo khăn voan uyên ương xuống, oi bức muốn chết người. Cái tay không đủ sức nâng lên, nên cố gắng hết sức lắc lắc cái đầu. Lung lay hồi lâu, làm cố lắc đến đau nhức, rốt cục khăn voan uyên ương cũng bay xuóng.

Ôn Uyển được tự do rồi, liền chuyển động ánh mắt, cẩn thận đánh giá phòng tân hôn này. Màn trướng đỏ rực giăng đầy phòng tân hôn, đèn cung đình với hoa văn hình đôi uyên ương, còn có một ngọn đèn trường mệnh bày trên cái bàn tròn ở trong phòng. Trên cái bàn dài dựa lưng vào tấm bình phong có chữ hỉ phía trước cửa sổ, đốt một đôi đèn cầy chế hình long phượng đang cháy. Thỉnh thoảng vang lên tiếng lốp bốp.

Ôn Uyển đánh giá tỉ mỉ hỉ sàng mình đang ngồi: “Hỉ sàng được làm bằng gỗ trầm hương, bục gỗ được chạm trổ họa tiết: phía mui là mũi thuyền cuộn vào, bậc thềm giẫm chân, cột trụ và khung phía trước có khắc hình hoa, các bông hoa sát vào nhau thành một dải dài nhìn như mái nhà. Phía bên phải có hai cái cổng nhỏ bên trong. Ở phía trên có gác một cái chuông nhỏ, ống trụ, bình hoa, tủ gương, trà cụ, đế đèn, phía bên kia còn đựng một thùng vệ sinh. Trở lại với phần chính cái giường, cửa giường được chạm trổ hình qua có màn che hai bên, vải phủ gối rủ xuống, ba mặt giường có bình phong hoa văn màu vây lại. Loại bình phong này không chỉ có đông ấm hè mát, mà ở bên trong phòng lại thêm một chức năng, giữ kín rất tốt cuộc sống riêng tư hàng ngày. Chăn đệm cùng gối chữ nhật tất cả đều được làm bằng gấm vóc thượng hạng màu đỏ chót.

Ngay trước mặt, là ba tấm bình phong cùng một bàn trang điểm sơn son nhũ kim khắc hoa: mặt bàn có hình mặt quạt, trên đó có ba ngăn kéo nhỏ. Trên bàn dựng ba cây cỏ nhũ kim khắc hoa, bình phong với hoa văn hình hạc tiên, quỳ văn (*) và hình răng cưa ở trong góc. Đi cùng với hoa văn hình rồng, ở gữa hai tấm bình phong là trang sức ngọc trai quý giá. Trên mặt bàn cùng khung trong bình phong được quét nước sơn đen, trang trí vô cùng đắt tiền.

(*) Quỳ văn: Ngày xưa tương truuyền có một giống quái ở gồ đá, giống như con rồng, nhưng có một chân gọi là con quỳ, các đồ chuông đình có khắc hình con quỳ gọi là quỳ văn.

Giữa nhà là một cái bàn tròn, dùng gỗ lim tốt để làm. Trên cái bàn tròn bày một bộ trà cụ tử sa (**) thượng đẳng. Ngay cả rèm cửa sổ cũng làm bằng lụa mỏng yên la.

(**) Tử sa: là một loại đất sét, có nhiều ở Nghi Hưng, tỉnh Giang Tô. Đất rất mịn, hàm lượng sắt cao, khi nung có màu nâu đỏ, tím đen, chủ yếu dùng để nặn làm bộ đồ trà.

Ôn Uyển lại cúi đầu, nhìn chăn trên hỉ giường, trên giường bày chính là một cái chăn bách tử thiên tôn, trên sa tanh đỏ thẫm thêu hơn trăm hình thái trẻ nhỏ, rất sống động, sinh động, rất vui mừng.

Ôn Uyển đã tổ chức hôn sự của Thượng Đường. Biết chăn trên hỉ sàng này, không nói sợi tơ phía trên đã phí một phen công phu khó tìm, tay nghề thêu thùa nhất đẳng thế này, thì phải tốn không ít thời gian.

Ôn Uyển mơ hồ, nhìn tất cả xung quanh, có thể đoán ra nhà này nhất định là nhà hiển quý, nơi nào tùy tiện lấy lụa gấm nào cũng có thể mang ra dùng. Cái triều đại này đối với đồ dùng có quy định nghiêm khắc, không được sai một bước. Cho nên, ít nhất cũng phải là Bá tước mới có thể dùng.

Nghe lời bọn hắn nói, cùng với bố trí nơi này, thì nam tử này rất có địa vị. Người như vậy, làm sao lại không kiếm được vợ. Trừ phi, đón dâu không phải là bản thân hắn. Nghĩ tới đây, Ôn Uyển thầm thả lỏng, đúng là không phải cùng hắn bái đường thành thân. Là một tên sắp chết cũng tốt, quản hắn khỉ gió cái gì có chết hay không, không có quan hệ gì với nàng. Đợi thân thể nàng hoạt động được sẽ tìm cơ hội tốt chạy đi.

Ôn Uyển nghĩ đến các loại phương án, lấy loại phương thức nào chạy trốn tốt nhất. Đáng tiếc hiện tại cái bộ dáng này, ngay cả bước đi đều đi không được, dù có một trăm loại phương án cũng vô dụng. Hơn nữa bụng lại kêu ọt ọt, đói bụng đến không chịu được. Từ buổi sáng đã không được ăn cái gì, thật là đói chết nàng.

Đầu óc Ôn Uyển nghĩ mãi mà không rõ. Tại sao ngay cả nha hoàn cũng không đặt ở bên cạnh. Nhìn bố trí trong phòng chứng tỏ là người phú quý, tại sao ngay cả đặt thiếp thân nha hoàn ở bên người cũng không nguyện ý. Quá trình thành thân hôm nay thật quái dị nha! Xung hỉ cũng không nên như vậy. Ôn Uyển hoàn toàn không nghĩ tới, nguyên nhân hết thảy là do nàng.

Lúc này ở tiền viện, Bạch Thế Niên nói với Thần Tiễn Hầu và Bạch lão phu nhân rằng hắn muốn đi Ngọc Tuyền Sơn tìm người. Phải tìm được Ôn Uyển Quận chúa. Thật ra thì hắn muốn đi tìm tiểu hồ ly. Hắn biết, tiểu hồ ly so với Ôn Uyển Quận chúa càng nguy hiểm hơn. Mệnh của thế thân không đáng giá tiền.

Bạch lão phu nhân nhìn trên mặt cháu trai không một chút vui mừng, cũng không muốn ngăn trở nữa: “Không được. Hôn lễ đến đoạn mấu chốt nhất cũng không làm xong. Có thể xem là hôn lễ hoàn thành sao? Hôm nay con đàng hoàng hoàn thành cái hôn lễ này cho ta, sau này con muốn làm cái gì, tổ mẫu cũng không quản con cái gì nữa.”

Bạch Thế Niên chỉ đành phải nhịn xuống, trở về hỉ phòng. Trong lòng hắn lần đầu hoài nghi, Giác Ngộ đại sư, phán mệnh thật nhất định đúng sao?

Ôn Uyển đang suy nghĩ lung tung thì một tiếng kẽo kẹt vang lên, cửa hỉ phòng bị đẩy ra. Một nha hoàn mặc xiêm y màu xanh đậm đi đến giúp đỡ nàng sửa sang lại khăn voan một lần nữa, phủ ở trên đầu nàng, nhẹ giọng nói: “Tiểu thư, nếu đã gả tới rồi, hơn nữa cũng đã bái đường cùng tướng quân rồi, sau này đi theo tướng quân của chúng ta yên ổn sống là được! Chỉ cần người sinh cho tướng quân chúng ta một tiểu tử mập mạp. Người yên tâm, lão phu nhân và tướng quân cũng sẽ không bạc đãi ngươi. Lại nói, tướng quân của chúng ta tuổi còn trẻ đã là tướng quân nhị phẩm, tay nắm trọng quyền, tương lai nhất định sẽ phong hầu bái tướng. Tương lai người cũng sẽ được là một nhất phẩm Cáo Mệnh phu nhân tôn quý. Đây cũng là chuyện bao nhiêu người cầu mà không được. Người gả cho tướng quân là người đã với cao rồi. Cho nên, đây là phúc khí của người. Người khác muốn cũng muốn không được.”

Ôn Uyển nghe đến đó, đầu óc như được cài bom, ầm một tiếng liền nổ tung. Tướng quân, từ nhị phẩm tướng quân, đi theo tướng quân bái đường. Cô gái chết sống không muốn gả, đào hôn cũng không nguyện ý gả. Tướng quân này sẽ là ai? Dùng đầu ngón chân nghĩ, cũng có thể nghĩ ra được.

Trong lòng Ôn Uyển thầm kêu, sẽ không xui xẻo như vậy chứ? Không đâu, tuyệt đối không. Nàng sẽ không xui xẻo như vậy. Kể từ khi Ôn Uyển biết người bái đường chính là Bạch Thế Niên thì trong lòng khủng hoảng. Bởi vì Giác Ngộ đại sư đã nói, nhân duyên định mệnh của nàng chính là Bạch Thế Niên. Cho nên nàng đối với Bạch Thế Niên, có một loại bài xích theo bản năng.

Ở Ngọc Tuyền Sơn, đoàn người Trịnh vương rốt cuộc đã tìm được Hạ Ảnh với toàn thân là máu. Hai người trốn tại một cửa động chỉ có thể chứa một người, hơn nữa cửa động bị cây cối che lại. Nếu không phải Hạ Ảnh xác định là Võ Tinh thì cũng sẽ không ló mặt ra. Đáng tiếc, thế thân đã chết.

Hạ Dao nhìn thế thân đã chết kia, ở bên tai Trịnh vương nói thầm hai câu. Anh mắt Trịnh vương híp thành một cái nói: “Ngươi dám xác định Ôn Uyển rời khỏi Ngọc Tuyền Sơn rồi?”

Hạ Dao gật đầu: “Vương gia người nghĩ xem, Quận chúa có thể nói phúc ngữ. Ngày hôm qua nhiều khách hành hương, Quận chúa lại thông tuệ như vậy, có thể đánh lừa mà vượt qua kiểm tra.”

Hạ Dao lại nhìn thi thể thế thân: “Vương gia, thuộc hạ đề nghị. Vương gia tuyên bố với bên ngoài là đã tìm được Quận chúa rồi. Người ẩn núp ở trong bóng tối, cũng sẽ không đi tìm Quận chúa nữa, Quận chúa sẽ an toàn hơn rất nhiều.”

Trịnh vương cảm thấy cái chủ ý này có thể được. Trịnh vương tự động quên Ôn Uyển có thể sẽ xảy ra chuyện. Nếu như Ôn Uyển hoàn hảo ẩn núp tốt ở trong bóng tối, cách này sẽ giúp Ôn Uyển giảm bớt rất nhiều nguy hiểm: “Cẩn thận đem Quận chúa đặt lên.” Thái y đi theo chính là Diệp thái y và Vương thái y. Mặc dù biết là đã chết, nhưng Trịnh vương nói cứu, vậy thì liền cứu!

Ở một mặt khác, Ôn Uyển ngồi trên hỉ sàng, đang suy nghĩ hết sức lung tung thì nghe thấy bên ngoài có tiếng bước chân mãnh lực từ xa đi đến. Nghe tiếng bước chân này, trong lòng Ôn Uyển sợ đến lợi hại. Sẽ không, sẽ không xui xẻo như vậy. Chuyện xui xẻo ngày hôm qua của nàng tất cả đều là Bạch Thế Niên gây ra, nàng còn không có tìm hắn tính sổ. Lần này còn phả làm cô dâu của hắn. Trong lòng Ôn Uyển suy nghĩ nếu thật là Bạch Thế Niên, nàng sẽ giết tên khốn này.

Tiến vào trong phòng, trừ tiếng âm vang tiêu sái còn có một tiếng bước chân nhỏ vụn. Hai người tới hỉ trước giường, một người kêu: “Chú rể vén khăn voan lên.”

Dứt lời, Ôn Uyển đã nhìn thấy một cây gậy nhỏ đưa qua về phía mình, rồi nhấc lên, lấy khăn voan uyên ương ra.

Bạch Thế Niên nhìn thấy tân nương của hắn, mặt mày lớn nhỏ không đồng nhất, mặt như màu đất, đôi môi màu xanh. Cái trán và cổ tất cả đều là mồ hôi. Nếu như không phải đang mặc một thân giá y. Còn nói cô dâu cái gì, trực tiếp gọi là tên khất cái ven đường không khác mấy.

Ôn Uyển nhìn người nam nhân này, đầu óc như bị chập một chút. Trong đầu nhảy ra một người tí hon, liều mạng kêu điều này sao có thể, cái này không thể nào? Nàng sẽ không xui xẻo như vậy chứ. Ông trời đùa bỡn nàng, tuyệt đối đang đùa nàng.

Hỉ nương thấy vẻ mặt cô dâu cùng đôi mắt ngơ ngác, cũng biết là bị dọa. Hỉ nương nhìn về chú rể ở một bên mà lắc đầu.

Chú rể cao lớn uy mãnh, mày kiếm mắt sáng, khí vũ bất phàm. Lại thêm một thân đồ cưới đỏ thẫm càng lộ vẻ đặc biệt có tinh thần. Muốn nói thứ không tốt, thậm chí hỏng bét tới cực điểm, là toàn thân nam nhân này lộ ra sự trong trẻo lạnh lùng cùng cao ngạo, càng làm cho người chịu không nổi là mặt giống như khối băng, ương ngạnh, lạnh lùng, dường như người khác đều thiếu nợ hắn một ngàn tám trăm vạn vậy. Bộ dạng này chỗ nào giống là lập gia đình, giống áp giải hắn đi pháp trường chém đầu hơn. Ngay cả khi mặc một thân xiêm y màu đỏ của chú rể, trước ngực treo dải lụa đỏ thẫm thì mặt cũng lạnh tanh. Dù bị màu sắc đỏ tươi chung quanh làm nổi bật nhưng trên mặt cũng không có một chút vui sướng, rất giống Diêm vương.

Không nói đến tiểu cô nương nũng nịu, ngay cả người đã gặp vô số người như bà, thấy chú rể như vậy, trong lòng cũng bồn chồn. Nếu không phải bởi vì thù lao gấp mười lần bình thường. Bà cũng không nguyện ý làm mai ở trong tình huống này. Mặc dù trong lòng cũng thương cho cô dâu này, nhìn bộ dáng cũng biết là một vạn lần không muốn gả. Nếu không đang thành thân yên lành, cần gì phải đem mình biến thành bộ dạng tên khất cái. Nhưng hỉ nương đã cầm tiền rồi, thì phải làm tốt, cao giọng nói: “Ơ, cô dâu nhìn chú rể đến ngây ngốc mất rồi. Thật là đường nhân duyên ngàn dặm quanh co.”

Lời nói của hỉ nương khiến Ôn Uyển từ ngu ngơ giật mình tỉnh lại. Ôn Uyển rất nhanh trấn định lại. Nhìn lại chú rể lần nữa, mặc dù sắc mặt cứng ngắc. Nhưng trong mắt cũng không có không cam lòng. Người nam nhân này hẳn không phải là bị buộc cưới, mà tự đồng ý thành thân. Cũng phải, nam nhân như vạy, làm sao có thể sẽ bị người ta bức hôn.

Ôn Uyển nghĩ tới đãi ngộ của mình. Khó trách tiểu thư Đinh gia có chết cũng không lấy chồng. Nếu gả qua hiển nhiên là chờ chết. Đáng tiếc hiện tại người xui xẻo chính là nàng mà không phải là Đinh gia tiểu thư kia. Hắn làm sao đang tốt đẹp, hết lần này tới lần khác lại muốn thành thân hôm nay chứ? Người nào xem ngày cưới thế, Ôn Uyển chuẩn bị trở về sẽ đập phá chiêu bài của kẻ đó?

Bạch Thế Niên nhìn ánh mắt sững sờ cỉa cô dâu, ngược lại cảm xúc trong mắt hàng vạn hàng nghìn biến hóa. Trong lòng nổi lên nghi ngờ, có ý xem kỹ Ôn Uyển.

Ôn Uyển nhìn vẻ mặt người nam nhân này đang tìm tòi nghiên cứu, lập tức dời đi tâm tư, bày ra thái độ của mình. Nếu không cái bộ dáng này, nhất định khiến cho hắn hoài nghi. Nam nhân này, cũng không phải là đèn đã cạn dầu, hay là tiếp tục giả vờ ngu vậy! Ôn Uyển nghĩ như thế liền lập tức cúi đầu.

Thật ra thì Ôn Uyển cũng cảm thấy đáng tiếc, nam nhân đẹp trai như vậy, cao ngạo thì cao ngạo một chút, lạnh thì lạnh quá một chút, nhưng đúng là một nam nhân vô cùng ưu tú. Nếu là ở thế kỷ hai mươi mốt, nam nhân cực phẩm này sẽ bị vô số nữ nhân đuổi theo van xin đòi gả đây! Nhưng mà ngược lại nghĩ đến lịch sử chói lọi của nam nhân này, nàng liền bình thường trở lại. Hiện tại mọi người rất mê tín, gả cho hắn chẳng khác nào chịu chết nên người nào muốn gả? Trừ kẻ xui xẻo là nàng ra, cộng thêm phúc khí tràn trề, gan lớn không mê tín. Đoán chừng bất kể người nào gả cho hắn, nhìn thấy nam nhân như vậy, cũng bị hù dọa muốn chết. Còn nữa khiếu thấm mỹ ở thời đại này và hiện đại không giống nhau. Cô gái nơi này đều chỉ yêu mến nam tài tử văn tài phong lưu, tay trói gà không chặt. Đối với nam tử thế này rất bài xích. Thậm chí, rất nhiều người cho rằng gả cho người làm lính, quả thực là rơi vào hố lửa.

Lúc Ôn Uyển ở trong kiệu hoa còn suy nghĩ, không thể vọng động trong nháy mắt, vạn nhất mà xảy ra tình trạng không thể vãn hồi, không có biện pháp nào khác thì nàng sẽ đem thân phận nói ra. Bọn họ không to gan đến nỗi dám làm chuyện gì với mình.

Nhưng khi nhìn thấy người này, thì nàng có chết cũng không mở miệng. Người này là một kẻ giết người không chớp mắt, còn sợ gì ông ngoại hoàng đế trách tội hay không trách tội. Dù sao đã bái đường động phòng rồi thì chính là vợ của hắn, cộng thêm hắn lại là cưới không được vợ, bắt được mình mà nguyện ý buông tay đó mới gọi kỳ quái đó? Nếu hiện tại nàng bại lộ thân phận của mình, chính là đưa vợ đến nhà của hắn.

Bạch Thế Niên nhìn tân thê tử của mình, đầu tiên là kinh ngạc sau đó thì cúi đầu, không có sợ hãi và khủng hoảng như trong tưởng tượng của hắn.

Trong lòng hắn buông lỏng không ít, ít nhất nhìn bộ dáng vợ hắn cũng không giỗng lời đồn đại, không có vẻ không tình nguyện, cũng không có vẻ oán hận như đã đoán trước. Mặc dù nàng biến mình thành không còn hình dáng, nhưng từ biểu hiện mới vừa rồi có thể thấy được, là một kẻ gan lớn không sợ hắn. Lúc trước những cô nương nhìn thấy mình, không phải là nơm nớp lo sợ tránh lui ba thước, thì đều hận không thể cách mình thật xa. Ngay cả Ôn Uyển Quận chúa vang danh thiên hạ, ở trước mặt hắn cũng lộ ý e sợ. Có thể thấy được, cô dâu này của hắn đúng là một đứa trẻ gan lớn. Ừ, tốt hơn so với hắn tưởng tượng.

Có ý nghĩ này, trong lòng Bạch Thế Niên thoải mái không ít. Chỉ thấy cô dâu ôn nhu im lặng cúi đầu, hắn cẩn thận đánh giá cô dâu của mình: bộ dạng nhỏ thấp, thân cao chưa tới một mét sáu, đại khái vừa tới bả vai hắn. Thần sắc trên mặt như màu đất.

Hỉ nương cười nói: “Nương tử, nên ngẩng đầu lên.”

Ôn Uyển mới không ngẩng đầu lên đâu, càng cúi đầu đến nỗi không thể thấp hơn được nữa.

Bạch Thế Niên tâm tình đang tốt, nên vẻ mặt cũng nhu hòa không ít. Dựa theo trình tự bình thường, chú rể phải lấy hoa cài trên đầu nương tử xuống, sau đó hỉ nương sẽ nói cho chú rể biết, hôm nay hướng tốt là hướng nào, chú rể sẽ theo lời hỉ nương đem hoa cắm ở cái phương hướng này. Đáng tiếc trên đầu Ôn Uyển không có gì cả.

Hỉ nương trực tiếp lướt qua lễ vợ chồng kia, để cho hai người đối ẩm uống rượu hợp cẩn, nhưng Ôn Uyển tay chân vô lực vẫn đang cúi đầu, không muốn ngẩng đầu. Bạch Thế Niên nâng cốc đặt ở trong tay Ôn Uyển.

Ôn Uyển không tiếp, dù sao tay nàng vốn không có sức. Bạch Thế Niên đem hai tay nàng nắm lại. Lạnh mặt nói: “Cầm lấy, đây là rượu hợp cẩn, phải uống.”

Ôn Uyển không thể mở miệng nói ra, tức giận trừng mắt nhìn hắn một cái. Bởi vì Ôn Uyển không có trang điểm, vẫn là bộ dáng màu đất mà ở dưới cái mũ phượng hoa lệ lại càng khó coi. Trên người từ trên xuống dưới, chỗ duy nhất không tỏ vẻ yếu kém chính là ánh mắt. Cũng do ánh mắt tức giận đến muốn bốc cháy kia mới làm cho cả người có sức sống.

Bạch Thế Niên sửng sốt, Ôn Uyển vừa nhìn thấy ánh mắt của hắn. Trong lòng kinh hô một tiếng. Xong đời, vạn nhất người này nhận ra mình thì làm sao bây giờ? Nên nhanh chóng cúi đầu.

Ôn Uyển dưới sự giúp đỡ của Bạch Thế Niên, nói đúng ra là bị Bạch Thế Niên đổ vào. Nàng nơi nào nguyện ý uống loại rượu này nên toàn bộ đều phun ra, vì ói ra nhanh quá, kết quả lại bị rượu làm cho sặc, Ôn Uyển dùng sức ho khan.

Bạch Thế Niên cầm khăn lau khô sạch sẽ cho nàng, Ôn Uyển uốn éo người không để cho hắn lau. Bạch Thế Niên đè lại Ôn Uyển ra lệnh: “Không nên cử động.” Nói xong thì nhè nhẹ lau sạch cho Ôn Uyển.

Ôn Uyển liền cúi đầu, chết cũng không ngẩng đầu, cũng không nhìn về phía Bạch Thế Niên. Trong lòng không ngừng mắng, ngươi là tên khốn kiếp, đã đem ta đè chặt như vậy, muốn động cũng không nhúc nhích được chớ đừng nói chi nàng đã uống nhuyễn cân tán. Ôn Uyển làm sao cũng nghĩ không thông. Một thiếu nữ khuê các, tại sao có thể có thứ đồ như nhuyễn cân tán?. Còn xui xẻo hơn là dùng ở trên người nàng.

“Ơ, chú rể thật biết chăm sóc, cô dâu thật có phúc khí.” Hỉ nương ở một bên vui tươi hớn hở.

Nếu có Ôn Uyển thể mở miệng, tuyệt đối sẽ mắng to ra ngoài. Quỷ mới có phúc khí, phúc khí như vậy người nào muốn thì cầm lấy đi. Hiện tại nàng chỉ muốn về nhà.

“Chú rể nên đi tiếp khách.” Thái thái đón dâu đấy hắn ra cửa. Phía ngoài cũng có người tới gọi, làm chú rể nghe xong lập tức thối lui khỏi tân phòng, đi ra ngoài đãi khách.

Hỉ nương nhìn Ôn Uyển, cười nói: “Cô dâu không thể động, ngươi phải hướng về phương vị hỉ thần ngồi xếp bằng ở trên giường gạch, không được nói đùa, không được tùy tiện xuống đất đi lại, cái này gọi là ngồi tài, ngồi tới màn đêm buông xuống, sau lễ hợp cẩn thì ngày kế mới có thể xuống đất. Như vậy mới có thể bảo vệ nhân duyên mỹ mãn, bạc đầu giai lão, ân ái lâu dài.”

Ôn Uyển bĩu môi, vừa có được cơ hội ta liền chạy. Còn cái gì nhân duyên mỹ mãn, bạc đầu giai lão. Hỉ nương nhìn Ôn Uyển bất động liền mở cửa sổ đối diện cho nàng, thu dọn một hồi mới đi ra ngoài. Rất nhanh liền nghe thấy tiếng bước chân đi tới, căn cứ vào tập tục, hẳn là phụ nhân trong nhà.

Ôn Uyển biết đại đường tỷ Thanh Hà ở bên trong. Nếu nàng ta tới đầu tiên, vạn nhất nàng bị nhận ra, thì phải gả cho người nam nhân này rồi. Cho nên, lại đem cúi đầu xuống.

Ôn Uyển nghe được một giọng nói khó nghe, trong lời nói còn có chút hả hê: “Ơ, xem một chút, cháu dâu chúng ta xinh đẹp giống như búp bê vậy. Mới vừa rồi ta nghe thái thái đón dâu nói, Lục ca nhi nhìn xong vợ thì mừng, cười đến không khép miệng. Một chút cũng không có bộ dạng ủ rũ như ban đầu. Xem ra lão phu nhân chọn lựa cháu dâu này là chọn lựa vô cùng không tệ. Đến đây , lần này, ta nhưng phải cố gắng nhìn một cái xem.” Lời này, Ôn Uyển không biết người khác nghĩ thế nào, nhưng nàng thì tuyệt đối khẳng định, đây là lời châm chọc, trần trụi châm chọc. Nếu ở ngày thường, thì một cái ánh mắt của nàng thôi tuyệt đối có thể giết chết nữ nhân buồn nôn này. Nhưng bây giờ, Ôn Uyển lại càng cúi thấp đầu.

Lão phu nhân thấy cô dâu này có bộ dáng kháng cự, không thể không nhíu chân mày. Nhưng nghĩ tới việc nhất định phải cưới cho thành, còn nghe được hạ nhân hồi báo, mới vừa rồi cháu trai từ trong hỉ phòng đi ra ngoài, vẻ mặt hòa hoãn không ít chắc là tương đối hài lòng. Khó coi thì khó coi chút ít, thể cốt cũng đơn bạc chút ít, nhưng sau này cố gắng bồi bổ là được.

“Ơ, cô dâu thẹn thùng.” Một vị phụ nhân cười ha hả. Mấy người họ trêu ghẹo vài câu, nhưng Ôn Uyển vẫn không ngẩng đầu lên. Nàng biết, nơi này có thể có người biết nàng. Mặc dù có lớp đất dày che dấu, nhưng vừa ngẩng đầu, sẽ lộ tẩy ngay.

Lão thái thái biết thật ra tiểu thư Đinh gia không muốn gả tới đây. Trận hôn lễ này có thể tiến hành bình thường, cũng may mắn là có đồ phụ trợ. Những thứ này bà đều biết, vì đồ này là bà cho người ta đưa qua. Cho nên bà biết, trong lòng cô dâu tất nhiên còn có oán khí. Bạch lão phu nhân sợ cô dâu đem tràng diện ầm ĩ, đến lúc đó mặt mũi người nào cũng không giữ được. “Đi thôi, ngày mai hãy nhìn kỹ.”

Bạch lão phu nhân cho toàn bộ mọi người đều đi ra ngoài. Còn mình thì ở lại.

Bạch lão phu nhân phân phó nha hoàn canh giữ ở phía ngoài coi chừng dùm, bà ngồi ở mép giường bên cạnh. Lôi kéo tay Ôn Uyển hòa ái nói: “Ta biết, vì danh tiếng của tôn nhi ta nên trong lòng ngươi không muốn. Nhưng mà ngươi yên tâm, nếu hắn đã cưới ngươi, hơn nữa bây giờ ngươi vẫn bình an khỏe mạnh. Đại sư cũng coi qua, chứng minh bát tự các ngươi cũng hợp. Sau này Bạch gia chúng ta sẽ đối đãi tốtt với ngươi, ngay cả Thế Niên cũng sẽ coi ngươi trở thành người yêu thích mà đối đãi.”

Ôn Uyển bĩu môi, cho xin, còn người yêu thích. Người con trai này, nhìn bộ dạng như người gian ác vậy. Cô nương nào nhìn thấy cũng sẽ bị hù chết. Cũng là chỉ có người như nàng đã trải qua huấn luyện biến thái của ông ngoại hoàng đế, mới có thể kháng được áp lực lãnh khí này.

Thấy Ôn Uyển không nói lời nào, lão phu nhân có chút không vừa ý, nhưng vẫn nhẫn nại tính tình nói: “Nếu đến Bạch gia chúng ta rồi, thì chính là con dâu của Bạch gia chúng ta. Sau này nên vì Thế Niên khai chi tán diệp, tất nhiên, Thế Niên sẽ đối với ngươi ngàn tốt vạn tốt.”

Bạch lão phu nhân tận tình khuyên bảo một trận, lời hữu ích cát tường, tương lai có cuộc sống tốt đẹp… tất cả đều nói hết. Ôn Uyển vẫn như đầu gỗ, cúi đầu không muốn ngẩng đầu. Nói xong lão phu nhân cũng nổi giận. Xem ra còn phải dạy dỗ cái nha đầu này, nếu không, nhân duyên của cháu mình thật sự không thuận rồi.

Lão phu nhân nói thêm hai câu, Ôn Uyển vẫn không phối hợp. Lão phu nhân nghĩ tới, dù sao gả đều đã gả tới rồi, chờ tôn tử đem nàng sửa trị ngoan ngoãn vậy. Rồi bỏ đi ra ngoài.

Ôn Uyển nhìn thấy lão phu nhân đã đi ra ngoài rồi liền thở phào nhẹ nhõm. Đám người kia đi rồi, nàng vẫn ngồi ở trên hỉ sàng. Cố vặn vẹo uốn éo thân thể, có thể vì đung đưa lâu nên thân thể bắt đầu có chút thoải mái. Nàng khẽ giật giật chân, nhưng cũng chỉ có thể di chuyển chân một chút, hơn nữa giống như đang đeo vật nặng ngàn cân, đợi đại khái gần nửa canh giờ nàng đói đến bụng kêu ọt ọt mà trong hỉ phòng một người cũng không có.

Trương Nghĩa cười nhìn Bạch Thế Niên nói: “Như thế nào, cô dâu như thế nào? Hài lòng không?”

Bạch Thế niên cười nhẹ nhàng một tiếng: “Cũng không tệ lắm.” Ít nhất không có sợ hắn, cái này đã hiếm thấy rồi. Bạch Thế Niên nhớ tới cặp mắt kia, mắt hạnh ngập nước tràn đầy tức giận, trừng về phía hắn, không chỉ không có một chút lực sát thương, ngược lại giống như đang câu dẫn người khác.

Trong đầu Bạch Thế Niên bỗng ầm một tiếng, ánh mắt kia, ánh mắt kia hắn phải rất quen thuộc mới đúng. Tiểu hồ ly, đúng là ánh mắt của tiểu hồ ly. Trong lòng Bạch Thế Niên vừa lo lắng, vừa thấp thỏm, liền chạy như bay về hỉ phòng.

Cũng may ngày hôm nay, khách nhân tới dự không nhiều lắm, nếu không bộ dáng con khỉ nôn nóng này sẽ bị người ta chê cười chết.

Lúc Bạch Thế Niên đi vào, vừa đúng lúc Bạch lão phu nhân đi ra ngoài, nhìn thấy bộ dáng tôn tử vộii vã: “Làm cái gì vội vã như vậy. Để cho hỉ nương cùng nhau đi vào. Thế Niên, Đinh thị có chút không vui vẻ. Nhưng con cố kiên nhẫn một chút. Hôn lễ này đã làm cho nàng ủy khuất rồi, Bạch gia chúng ta sẽ bồi thường lại cho nàng.”

Bạch Thế Niên dạ một tiếng, lập tức chạy về hỉ phòng. Hỉ nương đang ở bên ngoài hầu. Mặc dù bà lấy làm kỳ quái, chú rể này làm sao chỉ nháy mắt một cái đã quay trở lại rồi. Nhưng vẫn bước chân đi theo phía sau hắn vào hỉ phòng.

Ôn Uyển đang trăm mối vẫn không có cách giải, thì nghe thấy bước chân tiêu sái của người nam nhân kia. Ôn Uyển kinh ngạc, làm sao lại trở về nhanh như vậy. Hiện tại trời còn không có tối người nam nhân này đã vọt vào rồi. Nàng nhớ lúc Thượng Đường thành thân, mời rượu uống đến gần nửa đêm mới quay về hỉ phòng. Cái tên nam nhân chết tiệt này, mười tám đời chưa từng thấy nữ nhân sao? Bộ dạng thế này của nàng cũng chịu.

Hỉ nương theo chú rể cùng nhau vào động phòng.

Bạch Thế Niên vừa vào phòng đã muốn hỏi, nhưng khi nhìn thấy hỉ nương đi vào theo. Nghĩ đến tình cảnh bây giờ, liền nhẫn nại nóng vội ở đáy lòng. Lúc này hỉ nương để cho hắn cùng với tiểu hồ ly ngồi đối diện nhau, lại đem một chậu đồng để ở giữa hai người, còn gọi người ta đưa mì trường thọ lên, để cho hai người dùng.

Tay của Ôn Uyển không có sức, chiếc đũa bạc cũng không cầm nổi, bị rơi trên mặt đất.

Bạch Thế Niên càng nhìn càng cảm thấy là tiểu hồ ly, nhưng ngại hỉ nương ở bên cạnh nên hắn không mở miệng nói. Hắn chỉ nhếch miệng, dùng đũa gắp sợi mì đưa đến miệng Ôn Uyển.

Ôn Uyển đang đói bụng đến cuống cuồng, đâu còn quản cái gì thể diện hay không thể diện, trời đất bao la, bụng là lớn nhất. Ăn một chén mì trường thọ, ăn đến ngon lành, không chút để ý tới chú rể nở nụ cười, còn có hỉ nương đứng trợn mắt há mồm ở bên cạnh.

Bạch Thế Niên vừa cho nàng ăn vừa cẩn thận quan sát, Bạch Thế Niên càng nhìn càng cảm thấy người ở trước mặt chính là tiểu hồ ly. Kiềm chế vội vàng cùng vui mừng ở đáy lòng, nhìn một cái lại bón một cái. Chờ đến khi nàng ăn xong bát mì này, liền hỏi còn muốn ăn nữa không? Ôn Uyển lắc đầu tỏ vẻ không cần.

Hỉ nương ở một bên nhìn thấy trong mắt chú rể vui mừng và nóng vội, mặc dù bà đối với bộ dáng vội vàng của chú rể rất nghi ngờ. Nhưng chú rể thích là tốt rồi. Mang theo nụ cười nhìn Bạch Thế Niên đem hơn phân nửa chén mì con trước mặt hắn toàn bộ đều đút cho cô dâu ăn.

Chờ sau khi ăn xong, nếp nhăn trên mặt hỉ nương đã thành đóa đóa hoa nở rộ. Bà nhận lấy chén rồi cười híp mắt để xuống màn, nói hai câu Cát Tường sau đó lui ra ngoài. Chỉ chừa một đôi tân nhân ở lại trong phòng.

Sau khi hỉ nương đi ra ngoài, liền gặp Bạch lão phu nhân nói chú rể không chỉ thích tân nương, mà ánh mắt kia cũng không rời nương tử.

Ôn Uyển rất muốn mắng một câu lão tặc thiên, làm sao lại gả cho người này đây? Thay gả thay gả, thay gả cho ai không tốt, gả cho ma quỷ, cũng không cần gả người này, tại sao hết lần này tới lần khác là người này.?

“Nhìn cái gì, bộ dáng của ta rất kinh khủng sao?” Tâm tình của Bạch thế Niên vô cùng tốt, nên trước tiên thử dò xét xuống.

Ôn Uyển mím môi không nói lời nào. Thật ra thì Ôn Uyển cảm thấy tiếc hận cho Bạch Thế Niên. Ngươi nói xem, nam nhân thành công trong sự nghiệp, bởi vì một danh thanh xấu mà không tìm được lão bà thật là đáng tiếc! Nhưng mà thử nghĩ xem lại cảm thấy bình thường, bởi vì nữ nhân ở thế giới này đều thích mặt trắng nhỏ. Dĩ nhiên, có lẽ là Đinh tiểu thư đã thề ước với người khác. Hơn nữa gả cho hắn thì phải chết bởi ma chú, cũng chỉ có thể dùng nàng tới thế thân. Ôn Uyển đầu óc đúng là loạn thất bát tháo, lần này còn có tâm tư suy nghĩ đến số mệnh Bạch Thế Niên không tốt.

Bạch Thế Niên rất có kiên nhẫn hỏi: “Ta rất dọa người sao? Tại sao không ngẩng đầu lên?”

Qua một hồi lâu Ôn Uyển cũng không nói, sắc mặt Bạch Thế Niên thay đổi một chút, hắn nghĩ đến một chuyện đáng sợ, tiểu hồ ly trước mặt sẽ không…. Lời nói có chút run rẩy: “Nàng, nàng, nàng không biết nói chuyện? Nàng, nàng câm hả?”

Ôn Uyển nghe được lời nói hoài nghi này, trong lòng lộp bộp một chút, nha nha, người nam nhân này quá thông minh rồi. Nhanh như vậy liền đoán được. Bỗng nhiên vô lý lại bị gả cho tên khốn này rồi. Nàng nhanh chóng lắc đầu, há miệng chỉ chỉ. Ý là bị bỏ thuốc rồi .

Bạch Thế Niên nhìn bộ dáng này của Ôn Uyển, mà đoán được nàng chính là tiểu hồ ly, thì tất nhiên là biết nàng bị bỏ thuốc: “Nàng bị hạ độc?”

Ôn Uyển gật đầu. Bạch Thế Niên nhanh chóng đi ra ngoài, qua đại khái mười phút đồng hồ sau, liền đi vào. Ở trong tay hắn có một chén nước. Cái miệng nhỏ của Ôn Uyển ừng ực uống xuống. Uống xong, cổ họng đang nóng bỏng liền mát mẻ lên. Ôn Uyển liều mạng ho khan.

Bạch Thế Niên ở bên cạnh nhìn Ôn Uyển ho khan: “Yên tâm, rất nhanh nàng có thể mở miệng nói chuyện lại.”

Ôn Uyển cúi đầu, không nói lời nào. Bạch Thế Niên nâng mặt của Ôn Uyển lên, cẩn thận nhìn. Ôn Uyển cương quyết muốn cúi đầu, không để cho hắn nhìn. Một muốn xem, một không để cho nhìn. Hai người giống như muốn so xem ai kiên nhẫn hơn.

Bạch Thế Niên đột nhiên cười nói: “Được rồi, hẳn là có thể mở miệng nói chuyện.”

Ôn Uyển mở to miệng, a một tiếng, ừ, quả thật có thể nói chuyện. Nhưng cũng chỉ có như thế, liền cúi đầu tiếp.

Bạch Thê Niên cười nhẹ nói: “Tại sao vẫn cúi đầu, ta đáng sợ như vậy sao? Nàng sợ ta đem nàng ăn à? Lá gan của nàng rất lớn mà?”

Ôn Uyển vẫn cúi đầu.

Bạch Thế Niên nâng đầu Ôn Uyển lên, hai người mắt đối mắt: “Ta thật rất dọa người sao? Bị làm cho sợ đến nhìn cũng không dám liếc mắt nhìn sao?”

Ôn Uyển suy nghĩ lại, hiện tại trời dường như còn không có tốt, còn không bằng hai người nói chuyện với nhau, vạn nhất không có chuyện gì làm, tên khốn này muốn Bá Vương ngạnh thượng cung (chỉ chuyện xxx) nàng. Nàng hiện tại tay chân vẫn không có sức. Nếu có thể đem thuốc câm giải được, nói không chừng nhuyễn cân tán cũng có thể giải. Trước cùng tên khốn kiếp này kéo tốt quan hệ đã. Cho nên không tiếp tục giữ vững trầm mặc mà nói: “Không có nha, lớn lên đẹp trai nha!” Câu này là Ôn Uyển thực tâm nói. Đi tới cái thế giới này, nhìn những công tử tốt đẹp nhẹ nhàng nhiều rồi, đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy nam nhân uy mãnh như vậyy. Mặc dù đây là người nàng ghét.

“Đẹp trai, có ý gì?” Bạch thế Niên mang vẻ mặt nghi ngờ hỏi.

Ôn Uyển híp mắt híp cười. Thật ra thì Võ Tinh cũng rất đô con, nhưng mà vẫn có chút âm nhu: “Chính là rất anh tuấn, rất có mùi vị nam nhân. Lúc trước ta nhìn thấy toàn là người có chút  ẻo lả, một chút cũng không giống nam nhân. Ngươi là người duy nhất có mùi vị nam nhân mà ta gặp đến giờ.”

“Thật sự, nàng không sợ ta.” Ôn Uyển theo thói quen lắc đầu.

Bạch Thế Niên nhìn thái độ của Ôn Uyển, vẻ mặt càng thêm hòa hoãn. Ôn Uyển cố ý giả dạng thật tò mò mà nhìn Bạch Thế Niên. Lần này nàng muốn dùng chiêu giả bộ ngu. Vì trừ biểu hiện này ra, nàng không biết mình nên mang vẻ m̀ặt gì.

 

Chương 170: Nhận ra

Phía ngoài có người kêu lên: “Tướng quân, canh giải rượu tới”. Bạch Thế Niên nghe thấy lập tức đứng lên, đi ra ngoài bưng canh giải rượu vào.

Bạch Thế Niên ngồi ở bên giường, chuẩn bị uống. Ôn Uyển biết là canh giải rượu. Muốn giành lấy, nhưng tay lại mềm nhũn, không còn khí lực. Nàng không muốn hắn uống canh giải rượu, sau khi uống rồi ai biết hắn định làm cái gì. Không có biện pháp khác, nàng mượn lực té vào trong ngực nam tử, nam tử theo phản xạ có điều kiện ôm lấy nàng. Canh giải rượu vì thế mà vung vãi đầy người hai người.

Lại nói, thời gian ngắn như vậy, Bạch Thế Niên cũng chỉ uống hai, ba chén rượu. Chẳng qua Thanh Hà muốn mọi chuyện được tận thiện tận mỹ, nên vẫn chuẩn bị xong canh giải rượu mang tới đây. Dù Bạch Thế Niên uống hay không cũng không quan trọng.

Bạch Thế Niên cười haha: “Đã muốn động phòng tới như vậy sao?”

Ôn Uyển nhìn Bạch Thế Niên cười, cười đến rất đẹp, rất rạng rỡ. Thấy vậy Ôn Uyển cứ nhìn hắn trân trân, trước kia nàng cũng từng nhìn trân trân nam nhân khác, nhưng đây là lần thứ ba nàng nhìn trân trân người nam nhân này.

Ôn Uyển đột nhiên thật không biết làm thế nào cho phải, mặt đỏ hồng, tiếng nói giống như muỗi kêu. Nhưng Bạch Thế Niên vẫn không nhúc nhích , Ôn Uyển bận rộn giải thích lại: “Không phải là ta sợ, ta muốn uống chút rượu cho thêm can đảm.”

Bạch Thế Niên nghe vậy, ánh mắt híp híp, ngược lại cười ha hả lên, cầm lấy bầu rượu trên bàn rượu, bưng tới đây: “Uống sẽ say đấy.”

Ôn Uyển uống một ít trong chén, đang định nói chuyện. Phía ngoài lại có người đến: “Thiếu gia, nước đây.” Ôn Uyển mở mắt thật to, bưng nước, bưng nước đi vào làm cái gì.

Nam tử đem nước bưng tới, tay cầm lấy khăn lông. Vắt khô nước, chuẩn bị rửa mặt cho Ôn Uyển. Bây giờ trên mặt Ôn Uyển bám đầy bụi, trừ đôi mắt ra thì nơi nào giống như cô dâu, không khác người chạy nạn cho lắm.

Ôn Uyển không nguyện ý để hắn lau mặt, nhưng tay nàng giờ không còn lực. Chỉ đành phải giương mắt nhìn Bạch Thế Niên: “Ta như vậy rất tốt rồi, không cần rửa. Cũng không cần làm phiền ngươi.”

Bạch Thế Niên cười một tiếng, hắn đã xác định được tám phần, cô dâu chính là tiểu hồ ly. Không muốn rửa mặt thà tình nguyện đội lên bộ mặt xấu xí, cũng không muốn muốn đem dung nhan hình dáng của mình lộ ra. Sợ là bị mình nhận ra đi!

Bạch Thế Niên cũng không quản Ôn Uyển đang vô lực giãy dụa, nghiêm túc rửa. Rửa rất sạch sẽ. Chỉ một lát sau liền lộ ra mày liễu mắt hạnh, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn tròn trịa. Ôn Uyển biết là hỏng bét rồi, rất tức giận nhìn chằm chằm Bạch Thế Niên.

Nhưng ở trong mắt Bạch Thế Niên, cô dâu có một đôi mắt hạnh, tròng mắt đen nhánh, tức giận trừng hắn tràn đầy ý nhị, môi anh đào hồng nhuận, thật là hấp dẫn.

Trong lòng Bạch Thế Niên bỗng tràn ngập vui mừng. Đôi mắt hạnh tràn đầy tức giận kia lọt vào mắt hắn thì biến thành xấu hổ long lanh nước. Trên thế giới này không ai có thế làm như vậy. Bảy năm rồi, chính là đôi mắt hạnh ngập nước này, để cho hắn nhớ bảy năm.

Bạch Thế Niên đang nắm lấy mặt Ôn Uyển, lẳm bẩm hỏi: “Tiểu hồ ly, tiểu hồ ly, thật sự là nàng sao? Là nàng sao. Tiểu hồ ly? Ta không có nằm mơ chứ?”

Ôn Uyển thật muốn chửi ầm lên, ngươi mới là hồ ly, cả nhà ngươi cũng là hồ ly. Có điều những thứ này cũng chỉ dám nghĩ ở trong lòng thôi, chỉ đành phải thở dài trong lòng là mình quá xui xẻo. Vẫn bị người này nhận ra. Ôn Uyển giả bộ ngu: “Cái gì tiểu hồ ly. Ngươi đã gặp hồ ly tinh?”

Bạch Thế Niên sờ khuôn mặt nhỏ nhắn mà không biết mình đã nhớ nhung bao nhiêu lần: “Suối nước sau Ngọc Tuyền tự. Năm ấy, nàng còn lấy nước rửa chân của ta rửa mặt, nhớ không?”

Ôn Uyển mỗi lần nghĩ tới cái này liền đặc biệt tức giận. Cho nên nàng bắt buộc mình không được nhớ tới. Lần này, cũng không ngoại lệ, nghe xong trong mắt liền bốc hỏa. Không che dấu nữa nổi giận đùng đùng mắng: “Không biết ngươi đang nói gì đây? Tốt nhất ngươi hãy thả ta ra. Ta còn phải trở về đưa tin. Nếu ngươi làm trễ nải chuyện của ta, ta cũng nhắc nhở ngươi, đến lúc đó ngươi không gánh nổi đâu…” Người biết chuyện rồi thì không cần nói tiếng lóng. Người này đã gặp cậu Trịnh vương, gặp thế thân của nàng. Lại nhìn hình dạng của nàng. Còn có thể không biết nàng là người nào sao ?

Ôn Uyển còn chưa nói hết lời, miệng liền bị một vật nhu mềm ngăn lại. Kẻ khiến người ta chán ghét này còn đem đầu lưỡi khuấy đảo ở trong miệng nàng. Ôn Uyển giận dữ, dùng sức cắn xuống, lần này, cần phải cắn đứt cái lưỡi này. Để cho hắn đã trở thành một người câm.

Bạch Thế Niên ấn xuống một huyệt vị ở phía sau lưng Ôn Uyển, miệng Ôn Uyển liền mở ra, cắn không được.

Bạch Thế Niên cười ha ha: “Còn nói không phải, còn không thừa nhận. Tiểu hồ ly, bảy năm rồi, công phu cắn người này dù qua thời gian bảy năm vẫn không thay đổi, không có một chút tiến bộ a.”

Ôn Uyển phi phi phi hồi lâu. Buồn nôn chết nàng. Cái nam nhân biến thái bỉ ổi này. Bảy năm rồi, bảy năm cũng không thay đổi, vẫn ghê tởm như vậy.

Bạch Thế Niên không để ý đến chuyện Ôn Uyển tức giận và buồn nôn, ngược lại rất kích động ôm Ôn Uyển vào trong ngực đáp: “Tiểu hồ ly, ta nhớ nàng bảy năm rồi, tìm nàng bảy năm rồi. Rốt cục cũng tìm được nàng.”

Ôn Uyển biết lần này giả bộ cũng khôngđược nữa. Nhịn không được tức giận mắng: “Ngươi là cái đồ biến thái bỉ ổi, khi dễ một oa nhi sáu tuổi. Năm ấy ta mới sáu tuổi, sáu tuổi ngươi cũng có thể hôn được. Ngươi có phải mười tám đời chưa từng thấy nữ nhân hay không? Ngươi còn có mặt mũi ở trước mặt ta nói ngươi nhớ ta bảy năm. Ngươi còn nói mình tìm bảy năm, nhớ bảy năm. Cả nhà ngươi biến thái. Đại biến thái.” Dù sao giả bộ cũng không nổi nữa.

Bạch Thế Niên nghe lời nói này, một chút cũng không giận, ngược lại rất vui mừng. Tiếng nói của tiểu hồ ly thật là dễ nghe, giống như trong tưởng tượng của hắn, thanh thúy dễ nghe, tao nhã phát sáng giống như khuyên tai ngọc bích. Mặc dù là tiếng mắng chửi người, nhưng giọng điệu lại không có chút lực sát thương nào. Rơi vào trái tim Bạch Thế Niên lại tạo nên từng vòng gợn sóng: “Lúc ấy cũng là quỷ thần xui khiến. Điều này cũng chính là duyên phận của chúng ta.”

Ôn Uyển không giữ vững trạng thái thục nữ nữa, tiếp tục mắng, nếu không phải không nhúc nhích được, nàng nhất định sẽ đánh người này một trận: “Quỷ mới cho duyên phận, ngươi mau cho ta giải dược, thả ta ra. Ta muốn trở về. Chậm sẽ không kịp.”

Nếu không phải cái gặp cái tên khốn này, sao nàng có thể rơi vào tình cảnh hiện tại. Lần này nàng thật sự là lỗ vốn. Không chỉ có cản tai họa cho hắn, còn thay làm tân nương gả cho hắn.

Bạch Thế Niên tháo tóc Ôn Uyển xuống. Một đầu tóc đen nhánh xinh đẹp như thác nước mềm mại, mềm mại đúng như hắn nghĩ: “Bắt đầu từ hôm nay, nàng chính là vợ ta. Nàng yên tâm, chờ thêm hai ngày, ta sẽ cầu tình cùng Ôn Uyển Quận chúa. Tin tưởng nàng sẽ thành toàn cho chúng ta.”

Ôn Uyển trong lòng thầm mắng, có quỷ mới thành toàn cho ngươi, ta không đem ngươi tháo thành tám khối thì không xả hết hận được. Càng so sánh với người trước mắt này càng làm cho nàng phẫn hận. Trên mặt lại mang bộ dạng cực kỳ kinh ngạc, thậm chí còn có chứa ý sợ hãi: “Ngươi nói cái gì? Ta làm sao nghe không hiểu đây?”

Bạch Thế Niên vuốt làn da trơn bóng nhẵn nhụi của Ôn Uyển, một tay ôm nàng vào trong ngực: “Ta biết những năm này nàng đã chịu khổ. Nàng yên tâm, ta sẽ không thả nàng ra để chịu khổ. Chờ thêm một thời gian ngắn, ta dẫn nàng đi biên quan. Người ở biên quan chưa từng thấy Ôn Uyển Quận chúa, nàng cũng không cần lo lắng bị người ta biết thân phận.”

Ôn Uyển lắp ba lắp bắp hỏi: “Ta, ta có thân phận gì?” Ôn Uyển phải giả vờ rồi, đến bây giờ, người này còn không biết nàng có thân phận gì thì chính là ngu ngốc.

Bạch Thế Niên ôm lấy trán Ôn Uyển hôn một ngụm, hôn đến toàn thân Ôn Uyển run lên. Trong lòng suy nghĩ, thật buồn nôn. Người nam nhân này, người nào a! Đáng tiếc hiệu lực thuốc vẫn còn, nàng không nhúc nhích được. Nếu không nàng phải đánh chết hắn.

Giọng nói của Bạch Thế Niên rất ôn nhu: “Tiểu hồ ly, đừng trách ta. Ta không biết nàng là thế thân của Ôn Uyển Quận chúa, nếu như ta biết, ta nhất định sẽ không để cho nàng bị khổ nhiều năm như vậy. Nàng yên tâm, nếu như Ôn Uyển Quận chúa không đáp ứng, ta sẽ đi cầu hoàng thượng. Hoàng thượng nhất định sẽ đáp ứng. Chẳng qua cần một thời gian ngắn nữa, hiện tại Quận chúa sống chết không rõ.”

Trong lòng Ôn Uyển rất muốn ói một cái, ngươi cũng biết hiện tại thời kì đặc biệt, thời kì đặc biệt mà ngươi còn cưới lão bà. Thật choáng mà, chưa từng thấy ai xui xẻo như nàng vậy: “Đầu óc ngươi có phải bị nước vào hay không ? Nếu đã biết, còn không thả ta ra. Ta phải đi báo tin đi cứu Quận chúa. Nếu làm trễ nải, ngươi chịu trách nhiệm được không hả?”

Bạch Thế Niên nhẹ nhàng cười một tiếng: “Nàng biết Ôn Uyển Quận chúa ở đâu sao?”

Ôn Uyển giương đầu nói: “Ta dĩ nhiên biết.”

Bạch Thế Niên nhìn Ôn Uyển cười. Lúc ấy thời điểm bọn họ chạy trốn, toàn bộ đều đã tách ra. Tiểu hồ ly làm sao có thể biết Ôn Uyển Quận chúa ở nơi đâu.

Ôn Uyển bị hắn cười đến sợ hãi: “Ngươi mau cho ta giải dược rồi thả ta ra. Ta cho ngươi biết, hôm nay Ninja là hướng về phía ngươi đúng không? Quận chúa đã thay ngươi ngăn chặn tai họa, ngươi có nghĩ một khi hoàng thượng biết, sẽ như thế nào không? Bây giờ ngươi còn đem ta cột vào nơi này, nếu bị hoàng đế biết ngươi đến cứu Quận chúa trễ, tội ngươi sẽ thêm một bậc.”

Bạch Thế Niên trầm mặc. Hoàng thượng một khi biết chuyện này, tội lỗi có thể lớn có thể nhỏ. Phải xem Ôn Uyển Quận Chúa có thể bình an trở về hay không ?

Ôn Uyển cũng không nhìn sắc mặt hắn, chỉ đành phải nhẹ nhàng nói: “Ngươi là Đại tướng quân hoàng thượng cần trọng dụng, cho dù hoàng thượng biết, cũng chỉ trách cứ hai câu, nhiều nhất phạt chút ít bổng lộc, sẽ không đến nỗi mất mạng. Nếu như Quận chúa có tam trường lưỡng đoản (*) gì, mà thế thân như ta lại còn sống, ngươi biết sẽ như thế nào sao? Nô tài hộ chủ bất lực, thiên đao vạn quả, chết không có chỗ chôn. Chớ cùng ta nói ngươi sẽ bảo vệ ta, ai cũng không bảo vệ được ta. Quận chúa thật sự có chuyện, ta chết một vạn lần đều không đủ để cho hoàng thượng bớt giận. Ngươi để ta đi thôi, ta không muốn chết.”

(*) Gặp điều gì bất trắc

Sắc mặt Bạch Thế Niên ngưng trọng, suy nghĩ rồi nói: “Càng là như vậy, ta càng không thể thả nàng trở về. Nàng trở về chỉ có con đường chết. Sáng sớm ngày mai ta sẽ dẫn nàng đi ra ngoài, sẽ đem nàng giấu thật tốt. Qua một thời gian ngắn rồi nàng hãy theo ta đi biên quan. Nàng yên tâm, dù ta có liều mạng, cũng sẽ bảo vệ nàng bình an.”

Ôn Uyển nghẹn họng nhìn hắn trân trối. Người nam nhân này, đầu óc rốt cuộc đang suy nghĩ gì. Chẳng lẽ trong mắt hắn, Ôn Uyển Quận chúa còn không có quan trọng bằng thế thân như nàng. Ôn Uyển cẩn thận thử dò xét nói: “Ngươi giúp ta giải thuốc trên người, để cho ta đi thôi. Ta muốn đi tìm Quận chúa. Ít nhất như vậy, ta còn có một đường sống.”

Ánh mắt của Bạch Thế Niên trở nên sắc bén: “Không cho đi, ta nói rồi phải bảo vệ nàng bình an, thì nhất định sẽ đem hết khả năng bảo vệ nàng bình an.” Nói xong, liền ôm Ôn Uyển thật chặt trong ngực.

Ôn Uyển rất buồn bực: “Ngươi bảo vệ không được ta bình an đâu. Một khi Quận chúa có việc, ta vô sự, hoàng thượng và Trịnh vương gia tuyệt đối không tha cho ta. Tướng quân, ngươi muốn ta chết sao ? Ta không muốn chết, ít nhất, ta không muốn bị sống không bằng chết.”

Bạch Thế Niên kiên quyết cự tuyệt: “Bây giờ sắc trời đã tối, ta với nàng có đi cũng vô dụng. Ôn Uyển Quận chúa phúc lớn mạng lớn sẽ không có việc gì. Tiểu hồ ly, ta sẽ không để cho nàng có việc gì.”

Ôn Uyển khinh thường: “Ngươi tại sao phải như vậy? Hoàng thượng cùng Vương gia muốn giết ta, ngươi còn có thể ngăn cản được sao. Đến lúc đó ta chết, ngươi vẫn làm Đại tướng quân, cưới mười tám người…”

 

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion38 Comments

  1. ai nha nha đợi mãi đợi mãi cũng đến lúc hai anh chị gặp nhau rồi, mệt ghê cơ *vuốt vuốt mồ hôi*, với tình trạng này thì diễn biến tình cảm quả là có hơi chật vật, bao h thì OU mới không hiểu nhầm Bạch ca đây, chắc tầm thêm vài chuyện nữa quá =.=. Cơ mà hình như Bạch ca đi đến đâu cũng bị cô nương nhà người ta ghét bỏ a~~~~, cũng chỉ có OU nhà ta là chứa chấp được vì anh đẹp trai thôi =)))))))))))))))))))))))

  2. Ha ha. Cuối cùng cũng cưới a, quá vui rồi. Ôn uyển tự theo ý bạch thế niên biến mình thành thế thân thì chỉ làm anh này giấu nàng bên cạnh thôi. Không biết phải tính sao đây. Động phòng thì xong hú hú hú. Mong chờ a. Ôn uyển cũng bị vẻ ngoài của chồng mình làm cho ngây ngất còn gì

  3. Nhìn tình cảnh Bạch ca bị Ôn Uyển mắng té tát mà vẫn còn cười được, đúng là thích bị ngược mà, anh này sắp thổ lộ rồi đây, chắc chắn Ôn Uyển sẽ không ghét như xưa nữa, nhưng mà không biết là có thoát được anh này hay không vì bị quản chặt quá, sợ mất đi tiểu hồ ly nên mới giữ khư khư như vậy, lúc truyền tin Ôn Uyển được tìm thấy rồi thì càng thảm, anh này đem Ôn Uyển đi luôn biên quan ấy chứ.

  4. Trời ơi =))) chưa j đã hôn chùn chụt rồi =))))))))))))))))))))))))))) vụ này sẽ được giải quyết ntn đây??!?!? Hóng quá :x thnks các nàng

  5. Hoàng Lan Phương

    Anh BTN này có khả năng làm thê nô lắm đây ha ha, gặp được người trong mộng lên đầu ốc ca Niên có vẻ chậm chạp ấy thế mà hành đọng lại rất nhanh hura hun ÔU đến mấy phát liền, bị mắng mà cười trong sung sướng nó mới chết chứ. Ca Niên chỉ giỏi ăn đậu hũ của ÔU mà không biết người ta toàn phỉ nhổ mình trong đầu ôi chết cười….

  6. thanks. ôi trời, gặp nhau như thế này sao? niên ca ơi là niên ca, ca vbij thông minh với hồ đò , chúng nó hại rồi. lần trước gawph hai thế thân khác nhau hoàn toàn rồi mà, sao bây giờ còn bảo Ôn uyển là thế thân nữa sao? haz, tự nhiên tháy bực bực thế nào ấy. may mà anh đã ăn được chút đậu hũ rôi nha.
    không biết Ôn Uyên sẽ làm gì tiếp theo đây/ chẳng lẽ lại nói thật? rắc rối a. ta phục bà tác giả này sát đất luôn

  7. hahaha, hên là btn còn thông minh mà nhìn ra cái con mèo lem luốc đó là tiểu hồ ly, ko thì mình tức ói máu luôn nesu 2 ng bỏ lỡ nhau nữa. chẳng may btn chưa nhìn tân nương mà hôm sau đi biên quan tới mấy năm mới về thì bik làm sao. mà chỉ có gả thay này thì ou mới đc gả cho btn. chứ heo mức độ yêu thương OU của 2 ng kia thì sẽ ko đồng ý gả ou đâu, còn YKH nữa.
    mà bạch ca cũng đủ vô sỉ và biến thái, Ou mới 13t ah, mới bc qua 13 hôm trc thì hôm sau bị ép hôn, mà bạch ca còn cưỡng hôn OU,

  8. khong biet khi ngay mai nhan ra vo cua minh lai la On Uyen Quan Chua thi The Hien se phan ung nhu the nao day nhi , thu vi ghe. Thanks

  9. Nguyen Thi Mai Oanh

    Chúc mừng anh Niên đã rước đc em Uyển về nhà. Chắc sau này sẽ được làm đám cưới lần 2 đấy. Anh lại gia nhập vào đội ngũ thê nô của nhà rùi. Gửi anh cái thẻ thành viên CLB thê nô nhà Tầm. Không biết em Uyển có thoát khỏi móng vuốt của anh Niên để báo tin k đây.

  10. Trùi ui cái khúc dài dòng tả từa lưa trên kia, ta đọc nhảy thì là ko dc, dù gì công sức editor ko bỏ dc, nóng ruột muốn chết, cuối cùng 2 ng cũng động phòng =))

    BTN anh đúng chất thê nô, có máu bị ngược nữa, bị OU mắng thúi đầu mà vui mới ghê chứ

    Trịnh vương với hoàng đế càng lúc càng thấy lơ là với OU, giờ đến cả tính mạng OU thì chỉ 1 câu phúc lớn mạng lớn là xong sao?

  11. Mà BTN cũng ko vừa đâu, OU mắng cho mắng đã, lấy chút lợi tức = hôn môi thôi là dc

  12. trc kia tưởng btn ôn nhu, chu đáo, trầm ổn, ko ngờ cũng có mặt bá đạo này :)) cái này chẳng khác gì cưỡng ép con gái nhà lành rồi haha, vừa ôm vừa hôn còn tuyên bố chủ quyền, chết cười mất, mà là cười hạnh phúc. Ko bik có động phòng ko nữa, tuy thik 2 ng này, nhưng ou có 13t ah, niên ca đừng làm gì dại dột, dù sao 2 ng tuổi tác cách nhau xa thế, ou ko chịu nổi dày vò đâu =)) hãy thư thả, đợi 2n nữa cũng chưa muộn

  13. hjhj Anh Niên thỏa mong nguyện gặp OOU r nhé chương típ có cảnh … ko vậy *hắc hắc*
    ta nghe câu *bá vương ngạnh thượng cung* của OOU mà cũng muốn anh Niên làm theo ak nha =)))

  14. đùng một cái đám cưới liền thật là khó đỡ mà :v . Mà cái đọn đối thoại cuối của 2 người sao mà thiếu muối quá =3= OU ty mà gặp a Niên một cái là mất bình tĩnh liền @.@

  15. Ôu thật giỏi nha, lừa đc cả Bạch ca, đã thế còn là đêm động phòng nha, hìhì. Sáng hôm sau phải thỉnh an cha mẹ, Ôu có trốn đc k đây. Thanks tỷ

  16. khuongthihuongbrl

    cho OU ghe, neu OU biet tat ca cac the than deu het het thi co khoc ko ah, da nhu vay BTN ma biet OU la nguoi song sot duy nhat thi the nao day. Ta da hiu vi sao Trinh vuong hoi han roi, don gian vi BTN da uop di bao boi cua han ma, hjhj. OU bay gio de gi duoc BTN buong tha chu, khong co cua quay lai hoang cung roi. BTN da biet la tieu ho ly nhung neu nhung xac nhan la OU thi co ngac nhien khong day, toan phu Bach gia nua chu. Khong biet su that se phoi bay nhu the nao nua. Thanks nang!

  17. Sau bao mong mõi tìm tiểu hồ ly cuối cùng bạch thế niên cũng thành công rồi a mà còn bái đường thành thân nữa chứ, ôn uyển sẽ làm sao để thoát được BTN để về cung đây, còn phải cho tên triệu Vương đáng ghét kia biết tay nữa chứ.

  18. Ca đúng là quá xúc động mà. Mới gặp người ta mà đã xông vào hôn người ta rồi. Thật là…hắc hắc. Nhưng ta thích a. Nhưng mà OU có cần sát phong cảnh như vậy hay không =..= . Khó khăn lắm 2 người mới gặp nhau, nay còn tiến triển lớn là thành thân luôn. Không thể cho mấy cái reader sốt ruột vì 2 anh chị như ta được thỏa mãn chút sao. Một lúc là đòi bỏ chạy, một tý là đòi thả người. Thả, thả, thả, thả cái đầu ý. Tks nàng

  19. vẫn là chap này hay nhất, đọc lui đọc tới không thấy chán, cảm giác của BTN lúc gặp lại tiểu hồ ky khiến mình cũng sôi sùng sục lên, thật phấn khích

  20. Tr ơi hai cái ng này thông minh wá nó z đó nghĩ sao z OU ngồi chần dần một đóng đó mak tìm chi cho xa, ta nói OU càng diễn càng k đc tha nàk, đầu thú đi hắc hắc OU gặp đối thủ r ak

  21. Toàn bộ mấy lần hôn từ đầu đến giờ của OU đều bị BTN lấy hết :)))))))
    Mặc dù BTN ít xuất hiện nhưng cũng nhờ vậy mà mấy đoạn Niên ca xuất hiện đọc hồi hợp lợi hại, lãng mạn ko chỗ nào tả hết, phục tác giả sát đất, cũng cảm ơn editor và beta nhiều lắm, đọc từ đầu đến giờ đều ngóng nam chính, giờ cảm giác thỏa mãn ko nói nên lời ~^^ ya ya ya!!!

  22. Ôi…màn gặp nhau xúc động quá… đọc đến giờ mới thấy KH nhu nhươc, trong sáng quá độ… chỉ có anh Bạch bá đạo là hợp với OU thôi : D

  23. Kaka,cuối cùng cũng lấy nhau rôi.anh thật là bá đạo,cứ hun chị chùn chụt.k biết bao giờ chị mới yêu anh đây?mà với thân phận của 2 ng thì cũng rất khó đc ở bên nhau

  24. Đọc đoạn này buồn cười quá đi mất. Cơ mà Yến Kì Hiên ko xứng làm nam chính cũng phải thôi. Kề cận như vậy mà giáp mặt người ta cũng ko nhận ra, không bằng cả La Thủ Huân.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close