Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ – Chương 645+646

20

Chương 645:  Quang cảnh nông thôn

Edit: Thu Chang

Beta: Tiểu Tuyền

Trầm Lục nghiêm nghị nói có thể thử một lần, tự nhiên sẽ không giống Liên Mạn Nhi các nàng, chỉ nghĩ chơi đùa thôi. Một rạp hồ lô, bị chia làm hai phần, Liên Mạn Nhi, Trầm Cẩn, Trầm khiêm và tiểu Thất chỉ phân một ít trong góc, phần lớn là bị Trầm Lục trưng dụng.

Trầm Lục muốn làm gì, Liên Mạn Nhi không có hỏi. Nàng cùng Trầm Cẩn, Trầm Khiêm, Tiểu Thất tụm cùng một chỗ, bận rộn ngồi viết chữ, vẽ tranh.

Bất kể là khắc chữ hay vẽ tranh, các nàng đều đã viết xong rồi, bức tranh cũng vẽ tốt rồi, liền mang đi tìm thợ thủ công khắc khuôn, chế tác khung hình. Trừ khắc chữ, vẽ tranh, mấy hài tử còn muốn cải tạo hình dáng của hồ lô. Bản vẽ hình bát giác , hình tứ phương đều được vẽ một đống.

Mấy hài tử đem bản vẽ cầm tới cho Trầm Lục nhìn, Trầm Lục không nói gì, chỉ nói một miếng đất như vậy, mặc cho các nàng chơi đùa. Mấy người Liên Mạn Nhi nghe xong rất vui mừng, liền tìm thợ thủ công tới chế tác khung hình.

“Không cần, tất cả bản vẽ đều để lại nơi này.” Trầm Lục nói cho các nàng biết, “Chuyện còn lại, ta sẽ an bài người đi phủ thành tìm thợ thủ công để làm.”

Xem ra Trầm Lục muốn đem tất cả chuyện này quản hết trong tay.

Mấy hài tử mặc dù không thể tự thân thực hiện mà hơi có chút tiếc nuối, nhưng cũng không quá quấn quýt. Các nàng có thể làm, cũng chính là vẽ bức tranh, còn bắt tay vào làm, vẫn phải tìm người khác. Người Trầm Lục tìm tới, tự nhiên làm tốt hơn so với các nàng.

“Lục gia , hồ lô này trưởng thành rồi, nên có phần của chúng ta.” Mấy hài tử quan tâm chính là cái này, Trầm cẩn là người lớn tuổi nhất, cũng cười cùng Trầm Lục nói như vậy nói.

“Yên tâm!” Trầm Lục nhìn mấy tờ bản vẽ trong tay, có chút ghét bỏ mà nói.

“Lục gia, cái này nói thì rất đơn giản, nhưng thực sự bắt tay vào làm, hơn nữa còn muốn làm thật tốt thì sợ cũng không dễ dàng.” Liên Mạn Nhi nhắc nhở Trầm Lục, làm vật này không chỉ có cần có kỷ xảo mà còn cần thêm một chút vận khí, tỷ lệ thành công sợ là sẽ không quá cao. Liên Mạn Nhi nghĩ đến Trầm Lục hẳn là có ý định muốn đem hồ lô này sử dụng rộng rãi, sợ hắn mù quáng mà đặt kỳ vọng quá cao.

“Ừ.” Trầm Lục nhìn Liên Mạn Nhi một cái, gật đầu nói.

Trầm Lục muốn làm cái gì chuyện, động tác cũng tương đối nhanh. Một ít rạp  hồ lô các nàng xem qua, đều có chuyên gia chăm sóc. Chờ Trầm Lục an bài  thợ thủ công từ trong phủ thành tới đây, sau đó bắt đầu công việc, phía bên ngoài rạp hồ lô kia còn bị vây lại, tránh cho những kẻ rảnh rỗi vào nhầm.

Nhưng những điều này đều là nói sau.

Cơm tối huynh muội Trầm gia vẫn muốn giữ Mạn Nhi và tiểu Thất ở Niệm Viên ăn như cũ, nhưng lại bị Liên Mạn Nhi và Tiểu Thất nhã nhặn từ chối. Lúc Trầm Cẩn đưa Liên Mạn Nhi ra khỏi Hà Hiên, đã cùng Liên Mạn Nhi thương lượng tốt, bảo ngày thứ hai nàng tới Niệm Viên chơi như trước.

Ngày thứ hai, Liên Mạn Nhi và Tiểu Thất mới vừa ăn xong điểm tâm, thì cỗ kiệu của huynh muội Trầm gia đã sai tới đón các nàng đã đến. Vẫn là La đại nương tới.

“Không phải thương lượng xong là không cần đến đón sao?” Liên Mạn Nhi liền nói.

Nàng vốn tính toán, hôm nay Tiểu Thất tự nhiên phải đi Niệm Viên cùng Trầm Khiêm đọc sách, có thể để Hàn Trung đưa qua đó. Mặc dù nàng đã hứa với Trầm Cẩn sẽ đi, nhưng không có ý định đi sớm như vậy. Trầm Cẩn còn ở lại Niệm Viên một thời gian nữa, nàng không thể ngày nào cũng đi phụng bồi

“. . . . . . Là cô nương chúng ta cố ý căn dặn, xin cô nương đi sớm. . . . . .” La đại nương cười nói.

Liên Mạn Nhi và Tiểu Thất đến Niệm Viên, liền trực tiếp bị đưa đến Thường Thanh Viên, lúc hai người bước vào gian phòng trên, liền thấy Trầm Lục, Trầm Cẩn và Trầm Khiêm đều đã ở đó. Hơn nữa, Trầm Cẩn và Trầm Khiêm đang có bộ dạng rất vui vẻ.

“Tới rồi sao, tỷ chờ các muội lâu rồi.” Trầm Cẩn cười đứng dậy, nói với Liên Mạn Nhi.

Mọi người chào lẫn nhau xong đều lần lượt ngồi xuống.

” Hôm nay Lục ca có ý định dẫn chúng ta ra ngoài .” Trầm Cẩn nói cho Liên Mạn Nhi biết.

Liên Mạn Nhi bừng tỉnh đại ngộ, không trách được Trầm Cẩn và Trầm Khiêm cao hứng như vậy. Trầm Cẩn là nữ hài tử, hoàn cảnh Trầm phủ như vậy, chỉ sợ lón lên cũng ít được đi ra ngoài. Mặc dù ra cửa, thì chỉ là đi từ cổng này đến tới cổng khác, chân chính đi du ngoạn thì cực ít. Mà Trầm Khiêm, tự nhiên là cao hứng có thể được nghỉ một ngày, không cần học bài.

Tối thiểu làLiên Mạn Nhi phỏng đoán như vậy.

“. . . . . . Tiểu Cửu và Tiểu Thất hôm nay đều được nghỉ một ngày, ” Trầm Lục ngồi phía trên nói, “Nhưng mà hai người các ngươi không cần vui mừng sớm. Sau khi trở về, sẽ phải bổ sung bài học.”

Trầm khiêm và Tiểu Thất liếc nhau một cái, đều cười hắc hắc

Liên Mạn Nhi nghe lời này của Trầm Lục, liền vui mừng.

“Lục gia định đi nơi đâu ngắm cảnh?” Liên Mạn Nhi liền nói.

Nếu như nói muốn ngắm phong cảnh, trong vòng trăm dặm phương viên quanh đây, chỉ có Niệm Viên là đẹp nhất.

“Tùy ý đi chung quanh, nhìn một chút hoa mầu chung quanh đây.” Trầm Lục liền nói.

“À.” Liên Mạn Nhi gật đầu, xem ra cho dù là đang nghỉ ngơi, Trầm Lục cũng không quên chính sự.

“. . . . . . bên trên thôn trang ta đều không có đi qua, vừa lúc xem một chút quang cảnh nông thôn bên này.” Trầm Cẩn rất vui mừng nói với Liên Mạn Nhi.

“Nếu đi xem hoa mầu, vậy bây giờ đứng dậy vừa vặn.” Liên Mạn Nhi liền nói.

Hiện tại mùa này muốn xuống ruộng, sương sớm còn chưa tan, trong đất vẫn còn ẩm ướt, nhưng nếu đi quá muộn, lại thành ra đi phơi nắng. Hiện tại đi lúc này, là thích hợp nhất, hộ nông dân cũng chọn thời điểm này xuống ruộng làm việc tay chân.

Trầm Lục, Trầm khiêm và Trầm Cẩn nghe Liên Mạn Nhi nói xong đều gật đầu.

Huynh muội Trầm gia muốn xuất hành, bên ngoài hết thảy đều chuẩn bị thỏa đáng. Tất cả mọi người không ngồi xe, cũng không ngồi kiệu, Trầm Lục mang theo Trầm khiêm và Tiểu Thất cỡi ngựa, Liên Mạn Nhi và Trầm Cẩn ngồi trên võng.

Cái võng này được bốn người khiêng trên vai, đặc biệt thiết kế  cả rèm che, Liên Mạn Nhi và Trầm cẩn ngồi bên trong, cũng không sợ bị người ở bên ngoài nhìn thấy mặt, lại đồng thời có thể thoải mái mà xem xét phong cảnh bên ngoài.

Bởi vì xuất hành ngắn ngủi, nên huynh muội Trầm gia hôm nay đều mặc  hết sức nhẹ nhàng.

Trầm Cẩn là một bộ váy áo đỏ tươi, Liên Mạn Nhi hôm nay mặc chính là một bộ váy áo màu lam mỏng, hai người các nàng ngồi chung một chiếc võng. Hôm nay Trầm Khiêm và Tiểu Thất cũng chỉ mặc một chiếc áo choàng màu xanh ngọc, Trầm Lục mặc một kiện trường bào màu trắng tay áo rộng có hoa văn chìm hình đám mây, ngồi ở trên ngựa, gió thổi vào ống tay áo rộng, vô cùng chói mắt.

Đoàn người từ cửa phía tây Niệm Viên đi ra ngoài, xuống núi, trước hết đến xem trang viên trồng nho của nhà Liên Mạn Nhi.

Tiểu Thất cùng với Trầm Lục, Trầm Khiêm cỡi ngựa đi ở phía trước, tự nhiên là muốn dẫn bọn họ xem một chút Điền Trang của nhà mình. Hơn nữa, chung quanh đây, phong cảnh nông thôn muốn khá hơn một chút, cũng không có chỗ nào ngoài nhà nàng.

Vườn nho mùa này, cành lá rậm rạp, đâu đâu cũng thấy một màu xanh ngắt, trên giàn nho đã kết quả, chỉ là còn nhỏ. Trong vườn nho, có một đám đứa ở đang làm việc, nhìn thấy Tiểu Thất, đều bận rộn thả việc trong tay xuống, đi tới làm lễ ra mắt.

“Một hồi ngươi trở về nói với phòng bếp, truyền lời của tỷ ta…, hôm nay buổi trưa nấu thêm đồ ăn.” Tiểu Thất nhận lễ xong, liền gọi Tiểu Đào tới phân phó.

Đông gia cô nương và tiểu thiếu gia tới  bên trong ruộng xem một chút, phân phó làm thêm món ăn, tự nhiên đồ ăn sẽ nhiều, một đám đứa ở rất vui mừng, hành lễ với Tiểu Thất. Tiểu Thất lúc này mới khoát khoát tay, để cho bọn họ rời đi.

Liên Mạn Nhi ngồi trong võng, nhìn ra âm thầm gật đầu.

Vườn nho đã nhìn qua, đoàn người lại vòng qua phía sau núi, hướng về đồng ruộng dưới chân núi phía Nam .

“. . . . . . Năm trước gieo xuống là lúa mì vụ đông, qua nửa tháng nữa, là có thể thu hoạch.” Liên Mạn Nhi nói với Trầm Cẩn.

“Ta có nghe Tiểu Thất nói.” Trầm Khiêm ghìm ngựa, tới gần võng nói, “Gặt xong lúa mạch này, còn có thể trồng một vụ nữa có phải không?”

Liên Mạn Nhi cười cười, xem ra Trầm Khiêm quả thật là nghe Tiểu Thất nói không ít, nếu không cũng không có thể nói ra”Trồng một lần nữa” mà người nông dân trong nghề hay nói.

“Không sai, còn có thể trồng thêm cây đậu.” Liên Mạn Nhi liền nói.

Trầm Lục ở phía trước nghe thấy Liên Mạn Nhi nói chuyện, cũng thắng ngựa thả chậm tốc độ.

“Nói như vậy, phủ Liêu Đông chúng ta cũng có thể một năm hai vụ?” Trầm Lục hỏi Liên Mạn Nhi.

“Theo ta thấy, ở đây của chúng ta không có vấn đề gì.” Nghe Trầm Lục hỏi như vậy, Liên Mạn Nhi cũng rất cẩn thận hồi đáp, “Năm ngoái thử trồng lúa mì vụ xuân, vụ thứ hai là trồng  cây đậu, thời gian không đủ, lại không phải quá quen thuộc, về sau cắt làm cỏ khô, bán đậu tương, tiền lời cũng còn hơn. Năm nay lúa mì vụ đông, so với lúa mì vụ xuân có thể thu hoạch sớm hơn nửa tháng, lại trồng cây đậu, hẳn là có thể chín.”

Trầm Lục không lên tiếng mà chỉ gật đầu. Diện tích lãnh thổ phủ Liêu Đông bát ngát, khí hậu từ nam ra Bắc cũng không hoàn toàn giống nhau, nhưng địa phương có khí hậu giống như ở Tam Thập Lý Doanh Tử này rất nhiều .

Ruộng đất ở Tam Thập Lý Doanh Tử có thể trồng một năm hai vụ, như vậy nơi có khí hậu giống như vậy cũng có thể.

“Chẳng qua loại cây này trồng năm trước, năm thứ hai không thể trồng lại. Nghe cha ta nói, để cho đất nghỉ một chút. Năm thứ hai sẽ trồng ngô.” Liên Mạn Nhi lại nói.

” Như vậy, so với người khác thu hoạch nhiều gấp đôi sao.” Trầm Cẩn đối với mấy chuyện này không có hiểu biết nhiều, nhưng cũng nghe ra một chút ý, liền thử dò hỏi.

” Đúng.” Liên Mạn Nhi gật đầu, “Nhưng mà, chúng ta cũng cực khổ  gấp đôi người khác, gấp đôi còn nhiều thứ kia.”

Không chỉ có nhân lực, còn có phân chuồng. Đây là hai điều kiện căn bản để chống đỡ sản lượng .

“Chờ Ngũ Lang trở lại, cuối năm bảo hắn ghi lại quá trình.” Trầm Lục nói với Liên Mạn Nhi.

“Ừ.” Liên Mạn Nhi nặng nề gật đầu.

Lúc mạch này đã xem đủ rồi, khi gió nhẹ thổi qua, nghe tiếng xoàn xoạt, nhìn sóng lúa cuồn cuộn, đây là cảnh sắc đồng ruộng xinh đẹp nhất.

Trầm Lục, Trầm Cẩn và Trầm Khiêm cũng bị cảnh sắc trước mắt hấp dẫn, đối với Liên Mạn Nhi mà nói, cả đời này của nàng, thậm chí đời sau, kiếp sau sau nữa, đều cảm thấy xem thế nào cũng không đủ .

Đoàn người ở tại ruộng lúa mạch nghỉ chân quan sát, thì thấy có người từ trên đường nhỏ chạy tới.

Người nọ chạy đến trước mặt, đã bị hộ vệ  của Trầm gia ngăn cản lại.

“Ta tìm Mạn Nhi tỷ có việc.”

Liên Mạn Nhi nghe thấy giọng nói, lập tức nghiêng đầu nhìn sang, thấy là Diệp nhi, liền vội vã lên tiếng, lúc này hộ vệ Trầm gia mới tránh đường, để Liên Diệp nhi đi tới.

“Là em gái họ của ta, Liên Diệp nhi.” Liên Mạn Nhi nói cho Trầm Cẩn biết.

“Diệp nhi, trong nhà có chuyện gì sao?” Liên Mạn Nhi liền hỏi Liên Diệp nhi.

 

Chương  646: Nậu Nậu

Edit: Quỳnh Mai

Beta: Tiểu Tuyền

Liên Diệp Nhi bước lên phía trước, nói với Liên Mạn Nhi: “Mạn Nhi tỷ, cậu cả của tỷ đã tới, hiện đang ở nhà.”

Cậu đã đến. Mùa này, trong núi nhiều sản vật mới mẻ, bên ngoại nhất địnhsẽ đưa tới mấy thứ mới mẻ trong núi cho gia đình Mạn Nhi. Do ông ngoại tuổi đã lớn, trong nhà lại nhiều việc, cho nên Cậu chỉ ăn xong bữa cơm liền phải về.

Liên Mạn Nhi bận rộn cùng Trầm Cẩn nói lời tạm biệt, muốn cùng tiểu Thất sớm về nhà đoàn tụ.

Cậu ruột tới thăm, hơn nữa còn phải trở về rất nhanh, tuyhuynh muội Trầm gia không nỡ, nhưng cũng vui vẻ để Mạn Nhi cùng tiểu Thất trở về.

Liên Mạn Nhi cùng mọi người cáo từ, Trầm Lục an bài cho Liên Mạn Nhi một cỗ kiệu. Mạn Nhi và Diệp Nhi liền ngồi chung, tiểu Thất như cũ cưỡi ngựa vội vàng hướng  về nhà.

Vừa vào cửa, Trương Thái Vân liền đi ra đón.

“Mạn Nhi, tỷ nhớ muội muốn chết.” Trương Thải Vân đi lên kéo tay Liên Mạn Nhi, sau đó nhìn sang tiểu Thất bên cạnh nói:  “Tiểu Thất nhìn thật giống như cao hơn trước.”

Mấy hài tử cười cười nói nói đi vào phòng. Trương Thanh Sơn và Lý thị lần này không tới, chỉ sai vợ chồng Trương Khánh Niên, Trương Vương thị  mang theo Trương Thái Vân cùng hai cháu nội trai. Mọi người chào hỏi qua với nhau, sau đó lại một phen hàn huyên náo nhiệt.

Trương thị và Liên Chi Nhi xuống bếp thu xếp nấu cơm, Trương Thải Vân liền mang Liên Mạn Nhi cùng tiểu Thất đi xem đồ ăn mang đến.

Như mọi khi vẫn là hai rổ Hạnh, một rổ táo ương, mấy giỏ xách đựng đầy nấm tươi, mộc nhỉ tươi, còn hai rổ khác, bên trong đựng đầy trái cây màu đỏ rực.

“Nậu nậu.” mấy thứ khác thì bình thường, nhưng khi tiểu Thất thấy  hai rổ trái cây đỏ rực, lập tức hai mắt liền tỏa sáng.

“Biết ngay các ngươi thích nhất ăn cái này.” Trương Thải Vân cười, “. . . . . . Là hôm qua chúng ta lên núi hái, sợ để không được lâu, nên hái cả trái vừa chín. Các ngươi chọn trái chín ăn trước, còn lại  mang cất vào hầm, còn có thể để ăn trong vài ngày.”

Nậu nậu, là một loại quả dại đặc sản trong núi, gần thôn Thêu Oa. Là bụi cây nhỏ, trái cây chỉ to bằng đốt ngón tay, lúc chín có màu đỏ rực, mùi vị cực kỳ ngọt. Tỷ muội Liên Mạn Nhi thích nhất ăn cái này, cũng nhất trí cho rằng đây là loại quả dại ngon nhất từng ăn.

Nậu nậu sinh trưởng nhiều trong núi sâu, cho dù là vườn trái câytrong núi của Ông ngoại cũng không có. Muốn hái nậu nậu, nhất định phải đi sâu vào núi, đường đi hiểm trở. Hơn nữa, số lượng loại quả dại  này cũng không nhiều.

Trương gia cố  ý lên núi, chỉ vì muốn  hái được nhiều nậu nậu đưa tới, Liên Mạn Nhi cảm thấy phần tâm ýnày có dùng ngôn ngữ gì cũng không thể diễn tả được.

Mạn Nhi để Tiểu Hỉ đi rửa ít nậu nậu mang lên, sau đó lôi kéo Trương Thái Vân lên giường gạch ngồi nói chuyện.

“Ông ngoại, Bà ngoại sao không tới?”

“Năm nay không phải mua thêm vườn trái cây ư, hiện tại đang kết quả, việc không rời người. Thuê thêm người làm cũng bận không qua nổi. Ông bà không yên tâm, nê phải ở lại trông coi .”

Trong một hai năm nay, cuộc sống của Trương gia càng ngày càng khá giả, vì vậy đầu mùa xuân năm nay lại mua thêm vườn trái cây. Có đều ở Thôn Thêu Oa, một nhà cũng có tới mấy vườn cây ăn quả, cũng có thể coi như một làng cây ăn trái.

“Cậu và mợ hôm nay phải trở về sao, không thể ở lại một hai ngày à?”

“Một hồi cơm nước xong thì phải trở về.” .”Đúng rồi, muội và Tiểu Thất có cùng trở về không? Đến ở chơi một hai tháng rồi về, Ông nội và bà nội ở nhà cứ nhắc tới các muội mãi.”

“Sợ rằng còn phải qua vài ngày nữa.” sau đó Liên Mạn Nhi liền cùng Trương Thái Vân nói về Trầm Cẩn, còn có chuyện Tiểu Thất đi Niệm Viên cùng Trầm Khiêm cùng nhau đọc sách.

“Cái này là chuyện tốt, chuyện học của Tiểu Thất là quan trọng nhất. Còn chúng ta, lúc nào đi cũng được.” Trương thái Vân lập tức mang theo hiếu kỳ, lôi kéo Liên Mạn Nhi hỏi: “Cái Trầm Cẩn kia, hình dáng ra sao? Cách nói chuyện có phải khác biệt chúng ta hay không? . . . . . . Ai nha, thiên kim tiểu thư Trầm gia ở phủ thành, ta còn chưa từng thấy qua đâu.”

Trầm Cẩn cảm thấy ở nông thôn mới lạ, Trương Thái Vân cũng như thế, đối với cô nương nhà giàu ở phủ thành cũng cảm thấy tò mò. Hơn nữa, cùng một câu, Liên Diệp nhi cũng đã từng hỏi qua.

Liên Mạn Nhi cười nói  “Tỷ ở đây vài ngày, chẳng phải sẽ biết sao? Dù sao ở nhà cũng mướn người làm rồi, một hồi mẹ muội khẳng định giữ tỷ lại. Đến lúc đó, muội dẫn tỷ đi Niệm Viên xem một chút” Trương Thái Vân mặc dù còn nhỏ, nhưng là con gái đầu lòng của Trương Thanh Sơn cùng Lý thị , là Trương gia tôn nữ rất được cưng chìu, cuộc sống tuy khá giả, nhưng Trương gia không nuông chiều con cháu khiến chúng sinh ra lười biếng, nhưng cũng sẽ không cứng rắn bắt con cháu làm việc. Cho nên đến giờ Trương thái Vân vẫn sống rất tự tại.

Trương thái Vân hì hì cười. Nếu là người khác, nhất định phải khách sáo mấy câu, song Trương Thái Vân thì không có làm như vậy. Thứ nhất là do tính cách nàng đặc biệt hào sảng , thứ hai là giữa chị em họ với nhau không cần phải làm như thế.

“Có thể được sao?”.

Trương thái Vân chưa từng đi Niệm Viên, tự nhiên là muốn đi xem, nàng còn muốn xem Trầm Cẩn một chút.

“Có thể .” Liên Mạn Nhi gật đầu, “Nhưng đợi hai ngày nữa mới được.” Phải đợi Trầm Lục đi, vì Trầm Lục là người quy củ. Dĩ nhiên những lời này Liên Mạn Nhi không giám nói ra.

“Chờ hai ngày thì chờ hai ngày.” Trương Thái Vân cũng không hỏi nhiều, thật cao hứng mà nói.

Buổi trưa, Trương thị chuẩn bị một bàn thức ăn thịnh soạn đều là người một nhà, mọi người cũng không có phân bàn, mà ngồi cùng một bàn ăn cơm, Liên Thủ Tín còn cùng Trương Khánh Niên uống hai vò rượu.

Ăn cơm xong, nghỉ ngơi một hồi, nhìn khí trời mát mẻ, Trương Khánh Niên và Trương Vương thị liền cáo từ muốn về.

Hai người là trụ cột trong nhà, không thể ở lại, Trương thị  liền nói muốn giữ Trương thái Vân ở lại chơi.

“. . . . . . Cũng không thiếu tiền, việc trong nhà và trên núi, đã thuê thêm người làm rồi, hai người phải về vội. Muội không giám giữ, nhưng ít nhất phải để Thái Vân ở lại nhà muội chơi mấy ngày.” Trương thị  nói.

Trương Khánh Niên và Trương Vương thị liền vui vẻ đáp ứng.

“. . . . . . Nghe lời cô con…, đừng làm cho Mạn Nhi, tiểu Thất theo con chơi đến điên, theo Chi Nhi tỷ học chút may vá, có thể giúp cô con chút gì hay chút đó.” Trương Vương thị lúc ra cửa, còn không quên dặn dò Trương Thái Vân.

“Con biết rồi, mẹ.” Trương Thái Vân cố ý làm ra vẻ vâng lời đáp ứng nói.

Mọi người thấy thế  ai cũng bị nàng làm cho tức cười.

Buổi chiều, Liên Mạn Nhi sai người đi dò hỏi tin tức, biết Trầm Lục buổi chiều mang theo Trầm Cẩn cùng Trầm Khiêm đi nhìn Tiểu Trầm Truân thôn trang, sau đó đã trở lại Niệm Viên.

Liên Mạn Nhi thương lượng cùng Liên thủ Tín, Trương thị: “. . . . . .Con nghĩ một hồi rồi cùng tiểu Thất đi xem một chút, đem sản vật mới mẻ trong núi phân ra một phần, ngày mai mang một ít đến cho Lục gia coi như là chút lòng thành của chúng ta  .”

Liên Thủ Tín và Trương thị tất nhiên là không có ý kiến, liền bắt đầu bận rộn chọn những thứ tốt nhất bỏ ra ngoài, chuẩn bị đưa đến trên núi cho Lục gia.

Liên Mạn Nhi lại cố ý nói với Trương Thái Vân, trước tiên là để Liên Chi Nhi và nàng ở nhà đợi tin tức.

“Cái này ta hiểu, nhà người khác nhiều quy củ, khách nhân muốn tới chơi, trước  tiên còn phải cho người ta đi đưa bái thiếp trước. Hơn nữa, ta cũng không phải người ngoài. Các muội cứ đi đi, ta sẽ theo đại Cô, còn có Chi Nhi tỷ học chút thiêu thùa may vá.” Trương thái Vân mặc dù  không đi học, không biết chữ, nhưng đạo lý đối nhân xử thế, nàng vẫn là hiểu rõ ràng.

Lúc này Liên Mạn Nhi mới cùng tiểu Thất mang theo mấy rổ sản vật núi rừng đi đến Niệm Viên .

Các nàng được đưa đến Thường Thanh Viên như cũ, Trầm Lục, Trầm Cẩn cùng Trầm Khiêm đều ở đó.

Liên Mạn Nhi để Tiểu Hỉ và Tiểu Khánh đem mấy rổ đồ mang lên, sau đó liền cười nói: “Đây là đồ ngày hôm quaCậu tađưa tới, cũng không phải là cái gì quý hiếm, chỉ là ít sản vật mới hái từ trong núi.”

“Hay quá.” Trầm Cẩn nhìn thấy mấy thứ nấm tươi cùng mộc nhĩ tươi , liền cười nói.

Sản vật núi rừng tươi mới, nhất là mấy thứ nấm tươi, được đựng trong rổ, đều có nhàn nhạt mùi thơm phát ra.

“Mấy thứ này, dùng để nấu canh, nấu lẩu là ăn ngon nhất.” Liên Mạn Nhi liền nói. Lúc này, trời bên ngoài đã có chút mây đen. TamThập Lý Doanh Tử mùa này, sập tốitrời đổ mưa, là chuyện rất thườngtình.

Trầm Lục đột nhiên lên tiếng: “Buổi tối liền nấu lẩu đi.”

Phía sau có người tới đem mấy rổ nấm cùng mộc nhĩ mang đi rửa.

Trầm Khiêm nhìn cái rổ trong tay Liên Mạn Nhi, hỏi: ” Mạn Nhi , Cái này là cái gì?”

Liên Mạn Nhi nhìn về phía Trầm Cẩn cùng Trầm Lục, nàng nghĩ hai người kia dù có tài giỏi đến đâu chắc cũng không nhận ra đồ trong giỏ xách là cái gì, liền không nhịn được hé miệng cười.

Nậu nậu rất hiếm gặp, nhà người ta trong núi, trừ trường hợp hài tử trong nhà đặc biệt thích ăn, nếu không sẽ không cố ý đi hái cái này, về phần trên thị trấn, lại càng không có bán.

Giống như huynh muội Trầm gia, mặc dù được ăn nhiều sơn hào hải vị thì như thế nào, bọn họ sẽ không được ăn nậu nậu trong núi sâu là món mà trẻ con nông thôn thích. Mà nậu nậu, bất luận nói về mùi vị hay dinh dưỡng, một chút cũng không kém hơn những thứ quý giá như nước trái cây, thậm chí còn là món ăn hiếm lạ.

“Đây là nậu nậu. . . . . .” Liên Mạn Nhi không thể không cố gắng mà giải thích một phen, lại đem rổ giao cho nha đầu hầu hạ, bảo nàng rửa một chút rồi bưng lên.

Trầm Cẩn cùng Trầm Khiêm ăn, liền khen không dứt miệng. Trầm Lục mặc dù không nói gì, nhưng cũng gật đầu tỏ vẻ tán thành.

Liên Mạn Nhi ngồi cạnh Trầm Cẩn, vừa ăn vừa nói chuyện, nàng liền lơ đãng nhắc tới Trương Thái Vân.

Trầm Cẩn liền nói: ” Biểu tỷ của muội? Nếu ở trong nhà muội, làm sao không mang nàng cùng đi tới đây chơi?”

Liên Mạn Nhi liền cười nói: “Chờ thêm hai ngày, ta sẽ mang nàng tới thỉnh an Ngũ tỷ.”

Các nàng bên này nói chuyện một lúc lâu, bên ngoài trời đã phủ kín mây đen, còn vang lên tiếng sét ầm ầm, tia chớp phá vỡ trời không, ngay sau đó mưa to như trút nước từng hạt từng hạt rơi xuống mặt đất.

” Tỷ đệ các ngươi không cần phải gấp gáp  trở về, cơm tối cùng nhau ăn đi.” Trầm Lục ăn xong  nậu nậu, đang lau miệng, thấy trời mưa to, liền quay sang nói với  Liên Mạn Nhi à tiểu Thất.

Liên Mạn Nhi làm ra vẻ từ chối, sau đó cũng đồng ý.

Cơm tối quả nhiên chuẩn bị là một nồi  lẩu súp nấm nóng hổi, phía ngoài mưa rơi không ngớt, Trầm Lục cùng Trầm Cẩn, Trầm Khiêm, Liên Mạn Nhi, tiểu Thất liền ở lại Thường Thanh Viên, cùng nhau ăn cơm.

Ăn lẩu, vốn là phải ăn nhiều người mới có có chút không khí vui tươi.

Trong bữa tiệc, thái độ của Trầm Lục đặc biệt ôn hòa , cảnh này khiến Trầm khiêm bình thường hay đi theo hắn đều có chút câu nệ  cùng Trầm Cẩn khiêm tốn nhã nhặn cũng nhanh chóng thả lỏng đi nhiều, mọi người cười cười nói nói, không khí rất vui vẻ, hòa hợp.

Trầm Lục nói không nhiều lắm, nhưng khó có được lúc mỉm cười.

Ăn xong cơm tối, mưa tuy nhỏ dần một chút, nhưng còn không có ngừng. Bọn nha đầu bưng trà lên, Trầm Cẩn và Trầm Khiêm liền  lưu luyến nói với Mạn Nhi cùng tiểu Thất đang uống  trà, đợi cho mưa tạnh hẳn rồi hãyxuống núi về nhà.

Trầm Lục bất giác đứng lên nói: “Mạn Nhi, ngươi tới đây, ta có chuyện muốn nói với ngươi.”

Discussion20 Comments

  1. Ối!!! Nói j?!?!?! Anh 9 nói j vs chị 9 >___<,,, thiệt là thích ko khí ấm áp thanh thản trong TSTĐC mà gia đình hòa thuận gần gũi ấm no hạnh phúc

  2. Hoàng Lan Phương

    Hai chương này mọi người nhàn nhã ăn với vui vẻ quá, mấy người Trầm gia được mở rộng tầm mắt nhé nhiều cái mới lạ được ăn nhiều thứ ngon he he, không biết TL muốn nói gì với MN nhỉ

  3. Phương Đông

    Tram luc co y voi man nhi roi, lan nay o lai niem vien nhieu hon so voi du tinh, tuoi lai hai anh chi se phat sinh nhieu chuyen va se con gap nhau dai dai

  4. Những ngày bình yên tận hưởng không khí thôn quê của anh em trầm gia. Tâm tình của trầm lục cũng tốt hơn rất nhiều.
    Không biết lần này trầm lục gọi liên mạn nhi nói chuyện riêng là chuyện gì nhỉ, chắc là về chuyện cấy hái nuôi trồng đây. Ta nghĩa chưa tới thời điểm để trầm lục thổ lộ một cách rõ ràng với mạn nhi. Nhưng nếu để lâu cũng sợ là mạn nhi lớn phải đính hôn với ai đó. Hic hic

  5. Ồ Trầm Lục định nói gì với Mạn Nhi mà thần bí thế. Mọi người vừa dạo chơi, ăn no uống say xong thì phải nghỉ ngơi một lúc chứ, chả lẽ là chuyện liên quan đến mấy quả hồ lô kia à. Thanks tỷ

  6. tks tỷ
    chắc là 2nguoi TL+Mạn nhi nói ề chuyện khắc tranh lên hồ lô r, lại vô tình suy nghĩ ra tài lộ ^^

  7. Lục ca kêu mạn nhi lại nói chuyện bí mật gì thế sao không nói trước mặt mọi người a, tiểu cửu chắc sẽ tò mò chết thôi. Hj

  8. Trầm Lục hiếm khi cười mà không câu nệ tiểu tiết nữa, lại còn có ý học hỏi từ Mạn Nhi làm cho Mạn Nhi được dịp cười trộm hai anh em nhà này. Trầm Lục dạo này có vẻ quan tâm Mạn Nhi thế, toàn đáp ứng yêu cầu của Mạn Nhi thôi, bây giờ còn muốn nói chuyện riêng nữa. Trầm tiểu béo sẽ ghen tị chết mất.

  9. Nói chuyện gì ý nhỉ?! Nhớ phải order trước nha.
    Mạn Nhi đắc show lắm á, chậm chân là mất.
    TL mới bước đầu thổ lộ tên thôi, MN mới 13 tuổi, tỏ tình cũng khó. Đợi 3 năm nữa thì thế thời thiên biến vạn hóa.
    Muốn MN vô tư vô lo làm con cá tung tăng bơi lội. Nếu ràng buột vào hào môn thế gia như cá nướng trên lửa nóng. Làm sao để vẹn toàn???

  10. Nghe tả những loại trái cây,sao thứ nào cũng ngon ơi là ngon
    TL biết em mình thích MN nhưng sao anh không có ý lui vậy

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: