Thứ Nữ Công Lược – Chương 695+696

11

Chương 695: như ý ( hạ )

Edit: Vịt

Beta: Tiểu Tuyền

          Cả nhà đều bắt đầu trông chờ.

          Người gác cổng một đường chạy nhanh tới chỗ Từ Lệnh Nghi, Thái phu nhân, Thập Nhất Nương báo tin. Từ Lệnh Nghi mặt không thay đổi gật đầu, nhưng đứng dậy đối với các quản sự trong cả phòng tới vấn an hắn nói: “Chuyện ngày hôm nay thương nghị tới đây thôi, xế chiều rồi hãy nói. Ta đi chào hỏi Cữu gia đã.”

Chào hỏi thì chào hỏi, đâu có ai hỏi câu nào? Chẳng lẽ cần theo chân những người như bọn họ để giải thích sao?

Các quản sự phía sau nối tiếp nhau mà đứng lên, đưa Từ Lệnh Nghi ra cửa. Rồi báo cho người hầu trong viện nhà mình dặn dò nhanh đi tới chố Thái phu nhân cùng Thập Nhất Nương chúc mừng.

Chi Hồng ở bên cạnh Thái phu nhân khẽ nhíu mày, thỉnh thoảng quay đầu lại thúc dục những người đảm nhiệm bà tử thô sử ở phía sau: “Các ma ma nhanh một chút, Thái phu nhân đang chờ. Ngọc Bản tỷ tỷ tìm áo choàng chậm chút cũng bị Thái phu nhân khiển trách, tất cả các ma ma hãy cho ta một chút mặt mũi, để ta có thể ở trước mặt Thái phu nhân bàn giao tốt việc này.”

“Cô nương yên tâm, nhất định sẽ không trì hoãn chuyện của ngài.” Hai bà Tử nghe nói Ngọc Bản cũng bị khiển trách, liền không dám khinh thường, bước nhanh hơn, thở hổn hển tiến vào sân, nhìn thấy Đỗ ma ma vội vả hướng bên này đi tới: “Làm sao lúc này mới đến, mau, mau, Thái phu nhân đang ở dưới mái hiên rồi!”

Hai bà Tử bị hù dọa liền kêu to một tiếng, mang kiệu chạy nhanh về phía chính phòng.

Ngọc Bản đã ôm đệm lót bằng da sóc lên kiệu, hai tiểu nha hoàn đỡ Thái phu nhân lên kiệu, nàng lập tức đem đệm lót cho Thái phu nhân dựa vào, còn có tiểu nha hoàn khác đem lò sưởi tay tới, Đỗ ma ma vịn kiệu, Ngọc Bản và Chi Hồng thì đi theo một bên, phía sau một đoàn nha hoàn, tức phụ, bà Tử vây quanh, tất cả đều đi đến chính phòng.

Thập Nhất Nương đem Cẩn ca nhi kéo tới dưới mái hiên, đang cẩn thận mà đánh giá mặt của hắn.

Có một dấu mụn nhỏ màu đỏ. Nếu không phải da tay của hắn quá trắng thì cái dấu nhỏ này cũng không tới mức rõ ràng như vậy.

“Có còn ngứa hay không?” Nàng hỏi, đau lòng mà sờ cái dấu nhỏ màu đỏ kia, “Còn gạt mẹ nữa. Nếu không phải nhị ca con kịp thời tặng thuốc tới, chỉ sợ còn không khỏi nhanh được như vậy!”

Cẩn ca nhi cười hì hì: “Mẹ, ngài vốn không cần phải khẩn trương như vậy, chẳng phải con đã nói với ngài rồi sao? Hiện tại con đã trưởng thành rồi, nhất định phải hiểu biết rồi. Nếu thật sự không thoải mái thì sẽ không giấu đi. Người không thoải mái là con, đau cũng là con, cần gì phải tự làm khổ mình? Đây không phải là ngu ngốc sao?” Lại nói, “Mẹ, ngài có nói cho Thái phu nhân biết không?” Vẻ mặt có chút khẩn trương.

“Ta không giống con.” Thập Nhất Nương giả vờ nghiêm mặt, “Chuyện lớn như vậy, tại sao có thể không nói cho Thái phu nhân biết.”

“Ai nha!” Cẩn ca nhi không khỏi sốt ruột , ” Lão nhân gia người lớn tuổi rồi, nếu như biết được còn không phải sốt ruột sao.” Vừa nói, vừa lôi Thập Nhất Nương đi ra ngoài, “Chúng ta đi nhanh tới chỗ Thái phu nhân. Tổ mẫu không nhìn thấy con, chắc là không an tâm được.”

“Con đứa nhỏ này, coi như có chút lương tâm.” Thập Nhất Nương gí vào trán của hắn, “Đạo lý này đến con còn hiểu được, chẳng lẽ nương còn không biết à” Sau đó cười nói, “Con yên tâm, chỗ tổ mẫu của con, mẹ một câu cũng không để lộ ra ngoài. Bản thân con đó, lát nữa cũng đừng nói lỡ miệng “ vừa nói vừa vuốt tóc nhi tử “ Đến lượt con, đừng nói lỡ miệng mới được!”

“Mẹ, con là loại người này sao?” Cẩn ca nhi không phục nói, còn rất hiên ngang ưỡn ngực lên, làm ra một bộ dáng nam nhi đỉnh thiên lập địa. Chợt lại bĩu miệng xuống, “Mẹ, người không thể xoa đầu của con nữa nhé, qua mấy năm nữa con cũng phải cưới vợ rồi, nếu vợ con nhìn thấy con còn giống như hài tử chưa lớn, làm sao sẽ đem lời con nói để vào trong mắt. . . . . .” vui vẻ cười đùa với mẫu thân.

“Nói hưu nói vượn!” Thập Nhất Nương buồn cười, nhưng cũng không hề sờ đầu nhi tử nữa, “Con năm nay mới mấy tuổi mà muốn cưới vợ, cần phải đi học thật tốt cho mẹ mới là đúng đắn.” Nói tới đây, thần sắc của nàng nghiêm túc, “Có gặp được ông ngoại của con hay không ? Sức khỏe của lão nhân gia ông như thế nào? Còn bà ngoại cùng mấy cậu của con, biểu huynh muội nữa, thân thể bọn họ có khỏe không?”

” Con gặp được ông ngoại rồi, người rất thích con, không chỉ mang con đi Cô Sơn, còn tặng cho con một thanh Long Tuyền bảo kiếm, bảo con qua hai năm nữa lại đi Dư Hàng xem.” Cẩn ca nhi vừa nói liền hưng phấn lên, “Ngài có biết hay không, ông ngoại còn mơ hồ nhắc tới chuyện ở trong biệt viện xây một lò luyện đan, còn nói cho con biết viết những lời thơ đẹp đẽ miêu tả hoa cỏ đấy, con nhớ được con phải viết mất một ngày a. . . . . .”

Thập Nhất Nương có cảm giác đỉnh đầu mình đầy mồ hôi rồi

” Con nói ông ngoại con bảo con qua hai năm nữa lại đi Dư Hàng thăm lão nhân gia?” Nàng vội vàng cắt đứt lời của con, ” Con trả lời như thế nào?”

“Con tự nhiên là đồng ý.” Cẩn ca nhi vừa nói, vừa có chút cợt nhả mà kéo bả vai của Thập Nhất Nương, “Mẹ, đây cũng là ý tứ của ông ngoại! Huống chi từ nhỏ người đã nói cho con biết muốn được tin cậy thì phải biết giữu chữ tín, một chữ ngàn vàng, đến lúc đó, người sẽ không ngăn cản con đúng không? “

Lúc hắn nói mang vẻ mặt hiển nhiên cộng thêm chút lơ đễnh, nhưng đáy mắt lại lộ ra mấy phần trịnh trọng. Có thể nhìn ra được hắn thật sự nghĩ sẽ lại đi Dư Hàng.

Thập Nhất Nương đột nhiên có loại cảm giác bánh rơi từ trên trời xuống người.

Nàng chưa từng ngây thơ mà cho là nhi tử đi một chuyến Giang Nam sẽ hoàn toàn gạt bỏ ấn tượng đối với Tây Bắc. Nàng chẳng qua là hi vọng nhi tử có thể thông qua hành trình đi Giang Nam lần này mà có thể hiểu nhiều hơn đối với thế giới này. Chờ tới thời điểm hắn phải lựa chọn sẽ biết bản thân mình có thể có con đường khác để đi .

“Con thật thích Giang Nam?” Nàng hỏi Cẩn ca nhi, âm thanh không khỏi mang theo vài phần cẩn thận từng chút một.

“Thích a!” Cẩn ca nhi nhìn mẫu thân có chút không hiểu.

Hắn thích Giang Nam, thích Dư Hàng, thích Ông ngoại. . . . . . Mẫu thân hẳn là cao hứng mới đúng, tại sao phải lộ ra bộ dạng có mấy phần lo lắng?

Nhận được đáp án chính xác, Thập Nhất Nương thở phào nhẹ nhỏm, nắm thật chặt hai tay của con trai, muốn tinh tế hỏi hắn những gì biết được dọc đường, thì một trận gió thổi qua lạnh lẽo, lạnh tới thấu xương.

Nàng bật cười.

Mình cũng quá nóng nảy một chút rồi.

“Chúng ta trở về phòng đi!” Thập Nhất Nương cầm tay của con trai kéo đi, “Phía ngoài quá lạnh rồi!” Vừa dứt lời, chỉ nghe thấy có người nói: “Lục đệ trở lại rồi

Thập Nhất Nương cùng Cẩn ca nhi không khỏi hướng phía cửa nhìn lại, nhìn thấy Từ Tự Dụ đang mỉm cười đi đến.

“Nhị ca!” Cẩn ca nhi tiến lên hành lễ với hắn, “Chúc mừng huynh, trúng Cử nhân. Huynh là người dẫn đầu của nhà chúng ta đó”

Từ Tự Dụ hơi kinh ngạc.

Trong ấn tượng của hắn, người đệ đệ này tính tình vô cùng cương liệt, bá đạo, không chịu thua. Không nghĩ tới gặp mặt hắn câu đầu tiên chính là mở miệng chúc mừng, trong giọng nói còn mang theo ý sùng bái.

“Đệ còn nhớ rõ ta à!” Hắn nén lại khác thường trong lòng, nhìn thiếu niên có phần xa lạ mà quen thuộc trước mặt này , “Chúng ta có hai ba năm không gặp mặt rồi.”

“Làm sao lại không nhớ rõ!” Cẩn ca nhi cười nói, ” Mỗi lần huynh trở lại đều cùng đi chèo thuyền với đệ.”

Từ Tự Dụ nhớ tới mình khi còn bé cũng mang tình cảm với hắn, liền nở nụ cười.

Phía ngoài truyền một trận tiếng vang.

Có tiểu nha hoàn chạy đi vào: “Phu nhân, Nhị thiếu gia, Lục thiếu gia, Thái phu nhân đã tới!”

Mọi người vừa nghe, vội vàng đi ra bên ngoài. Vừa vặn gặp được Thái phu nhân ở phòng ngoài.

“Cẩn ca nhi!” Xa xa , Thái phu nhân liền mở ra hai cánh tay, “Con đã trở về rồi !”

Cẩn ca nhi tiến lên ôm Thái phu nhân: “Ngài có khỏe không! Thời điểm con không ở nhà, ngài đều ở nhà làm những thứ gì? Đỗ ma ma và chi Hồng có thường xuyên phụng bồi người đánh bài hay không ? Cũng qua năm rồi, Tể Trữ sư thái có còn cầm một đống bùa bình an tới lấy tiền dầu vừng của người hay không?”

“Con đứa nhỏ này, không có bình thường.” Thái phu nhân giả vờ giận, nhưng trên mặt lại không che hết được vẻ vui sướng, “Lại dám mang chuyện của Tể Trữ sư thái ra nói. Cẩn thận mà bồ tát biết được.” Vừa nói, chắp tay trước ngực hướng Tây Phương xá lạy, “Bồ Tát thứ tội, trẻ nhỏ ít tuổi, không hiểu chuyện, ngày mai ta sẽ thắp hương cho ngài.” Lại gọi Cẩn ca nhi, “Mau, mau cúi chào với bồ tát!”

Cẩn ca nhi mang vẻ mặt đau khổ hướng về phía tây Phương xá lạy: “Bồ Tát, ta cũng không dám nói loạn nữa!”

Tất cả mọi người đều nở nụ cười.

Cẩn ca nhi đỡ Thái phu nhân, đoàn người đi vào chính phòng.

Phân chủ thứ ngồi xuống xong, tiểu nha hoàn mang trà bánh lên, Thập Nhất Nương nhớ tới La Chấn Hưng đang ở ngoại viện —— mang theo Cẩn ca nhi đi một vòng khắp nơi không nói, còn vì kịp đưa Cẩn ca nhi trở lại đón năm mới mà hắn cũng chỉ ở nhà mấy ngày để trình bày, sợ là tới thời gian cùng nhi tử hắn nói mấy câu cũng không có.

Thái phu nhân ở lại cùng Cẩn ca nhi đang cao hứng bừng bừng nói chuyện, Từ Tự Dụ và Thập Nhất Nương đi đến thư phòng ở ngoại viện .

Từ Lệnh Nghi đang cùng La Chấn Hưng vừa nói chuyện, thấy nàng đi vào, vội nói: “Cẩn ca nhi đâu?”

“Đang phụng bồi Nương nói chuyện!” Thập Nhất Nương cười tiến lên cung kính hành lễ cho La Chấn Hưng, “Đại ca, lần này đã làm phiền huynh!”

“Người một nhà nói cái gì như là hai nhà thế” La Chấn Hưng cười nói, “Cùng Cẩn ca nhi đi một vòng như vậy, chính bản thân ta cũng thu hoạch được nhiều thứ, lại nói, có khi ta dính vinh quang của Cẩn ca nhi!” Sau đó nhắc tới đám mụn nước kia của Cẩn ca nhi, “Cũng là tại ta, không có chiếu cố tốt cho Cẩn ca nhi. . . . . .”

“Vừa mới nói ‘ người một nhà không nói hai nhà’, chính mình tại sao lại nói tới những lời khách khí rồi?” Từ Lệnh Nghi cười, giơ chung trà trong tay lên, “Nếm thử đi, Quân Sơn ngân châm.”

La Chấn Hưng không nói nhiều nữa, cười nếm một ngụm trà, sau đó nhắm mắt lại thưởng thức một hồi, lại nếm tiếp một ngụm, lúc này mới cười nói: ” Vị ngọt thanh thuần thoải mái, không giống với trà Long Tĩnh có vị ngọt dịu, quả là trà ngon.”

“Vậy thì mang một ít trở về.” Từ Lệnh Nghi cười, kêu Đăng Hoa đi lấy lá trà cho La Chấn Hưng.

La Chấn Hưng cười nói tạ ơn, thần sắc lại lộ ra mấy phần chần chờ.

“Có lời gì cứ nói!” Từ Lệnh Nghi nhìn cười nói, “Hiện giờ trong nhà cũng không có người ngoài!”

Vẻ mặt của La Chấn Hưng hơi chùng xuống, nở nụ cười, nhưng vẫn là ngẫm nghĩ chốc lát rồi mới nói: “Lần này ta đi ra ngoài, thuận đường đã đến thăm Ngũ muội phu!”

“Tử Thuần!” Từ Lệnh Nghi có chút ngoài ý muốn.

Thập Nhất Nương cũng không khỏi dóng tai lắng nghe.

Ngũ nương hai năm qua vẫn ở tại Yên kinh, nếu gặp phải thời điểm năm mới hoặc là việc hiếu hỉ, nàng ấy cũng chỉ nói tới hai đứa bé một chút, ít nói đến Tiễn Minh. Cho dù là có người nói đến, nàng ấy cũng chỉ nói một chút bề ngoài . Nàng mơ hồ cảm thấy giữa bọn họ có thể đã xảy ra vấn đề gì, nhưng Ngũ nương không nói, nàng tự nhiên cũng không tiện hỏi.

“Văn Đăng là thuộc tình huống gì, ta không nói ngươi cũng có thể biết. Nếu không phải nơi đó đạo tặc thành phong trào, lưu dân khó cai trị, thì cái chức huyện lệnh huyện Văn Đăng cũng sẽ không rơi vào trên người Tử Thuần.” La Chấn Hưng nghiêm nghị trả lời, “Ta không nghĩ tới, Tử Thuần đến Văn Đăng bất quá ngắn ngủi năm, sáu năm, lại đem Văn Đăng cai trị tới mức người trên đường không nhặt của rơi, đêm không cần đóng cửa. Dân chúng chỉ đường nghe nói ta là thân thích của Tử Thuần , không chỉ có tự mình dẫn chúng ta đi nha môn, còn mang hết trứng gà trong giỏ xách đưa cho chúng ta. . . . . .”

Từ Lệnh Nghi cùng Thập Nhất Nương đều rất giật mình.

La Chấn Hưng nghiêm túc gật đầu, trên mặt có chút khổ sở: “Hắn là đồng Tiến sĩ, có một cơ hội, cũng có thể có cách cai trị tốt vậy. . . . . .” Nói tới đây, hắn ngừng lại.

 

Chương 696: Hướng Tới ( thượng )

“Huynh là nói, huynh muốn đi ra ngoài?” Từ Lệnh Nghi nhìn Thập Nhất Nương một cái.

La Chấn Hưng gật đầu.

Từ Lệnh Nghi cảm thấy La Chấn Hưng hẳn là trước tiên ở lục bộ lăn lộn một mình cho quen thuộc rồi mới đi ra ngoài, thứ nhất là ở bên ngoài có chuyện gì thì còn có một người ở Yên kinh để  nói chuyện, thứ hai là cơ hội thăng quan tương đối nhiều. Nhưng có một số việc là”Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên” , cũng không ai biết người nào sẽ ở lúc nào có được sự kỳ ngộ gì, nên hắn cũng không đem lời nói hết.

“Huynh cẩn thận suy nghĩ một chút!” Hắn cân nhắc rồi nói.

“Ta đây dọc theo đường đi đều nghĩ tới chuyện này.” La Chấn Hưng nói, “Nhân quá lưu danh, nhạn quá lưu thanh ( ý chỉ người lưu lại danh tiếng cho đời sau, còn nhạn lưu lại âm thanh ). Làm quan không thể tạo phúc dân chúng, vậy còn có ý nghĩa gì.”

Trong mắt Từ Lệnh Nghi lộ ra thần sắc tán thưởng, nhưng cũng không lên tiếng  .

Chuyện này liên quan đến tiền đồ của La Chấn Hưng, nhưng Quan Hải biến hoá kỳ lạ, hoàng thượng mấy năm này nắm đại quyền, Bắc có phạm duy cương, Nam có HàThừa Bích, ngũ quân phủ đô đốc có Tưởng Vân Phi, Ngự vệ quân còn có  Âu Dương Minh, hắn giấu tài, hoàng thượng mới đối với hắn dần dần hòa ái . Nếu như nói phủ Bảo Định là cử chỉ vô tâm, vậy đi tuyên Đồng cùng Gia Dự quan, chính là một cử chỉ cố tình muốn làm một mủi tên hạ hai con chim  . Vừa khẳng định thiên phú của nhi tử, lại để hiện tại hoàng thượng biết rõ được cách nhìn đối với hắn. Nhưng nếu như hắn muốn bãi miễn, lấy lại chức quan văn, hoàng thượng chỉ sợ lập tức sẽ cảnh giác đối với hắn.

Ở trên vấn đề của La Chấn Hưng  , hắn hiện tại không có cách nào cho La Chấn Hưng một sự bảo đảm, nên không phát biểu ý kiến của mình.

Từ Lệnh Nghi bảo lưu trầm mặc.

Trong phòng  không khí lập tức trở nên có chút ngưng trọng lại .

Thập Nhất Nương nhìn ca ca một chút, lại nhìn trượng phu một chút, nhẹ giọng cười nói: “Đại ca, thân thể Ngũ tỷ phu ở bên kia trải qua như thế nào? Lần trước hắn quay về Yên kinh báo cáo công tác, nói là có việc muốn tìm Trần các lão, cùng Hầu gia vội vã gặp mặt một lần đã đi.”

“Người gầy vô cùng ” có muội muội  này chen vào một chút, không khí đã khá hơn nhiều, La Chấn Hưng cười nói, “Nhưng tinh thần rất tốt. Thời điểm ta tới, hắn đang ngồi ở trên bờ ruộng  cùng mấy lão nông nói thu hoạch của năm nay. Nhìn thấy Cẩn ca nhi thì vô cùng vui mừng, còn để cho Cẩn ca nhi cưỡi  bò ở bên trong ruộng đi một vòng, còn thẳng hỏi Cẩn ca nhi có thường gặp mặt Hâm ca nhi hay không? Hâm ca nhi hiện tại cao bao nhiêu rồi, đi học có được hay không . . . . . .” Nói tới đây, chân mày của hắn cau lại, do dự chốc lát, đối với  Thập Nhất Nương nói, “Nếu muội rảnh rỗi, phải đi khuyên nhủ Ngũ nương, mấy năm nay Tử Thuần vô cùng cực khổ, khuyên  nàng đừng giạn dỗi với Tử Thuần nữa, mang theo hai đứa con mà đi Văn Đăng cùng Tử Thuần sống cho thật tốt. Nàng là sinh ra trong phúc mà không biết hưởng phúc. Không biết có người muốn cùng trượng phu mình đi nhậm chức mà không có cách thành công được, còn nàng thì ngược lại, nói cái gì mà Văn Đăng không tìm được tiên sinh tốt, cố ý muốn ở lại Yên kinh, đâu có một chút nào bộ dáng nào vì Tử Thuần.” Giọng nói rất nghiêm túc, cũng rất bất mãn.

“Nếu là như vậy, giữa trưa ca khuyên Ngũ tỷ tốt hơn.” Thập Nhất Nương khó khăn trả lời, “Ta dù sao cũng là làm muội muội . . . . . .”

La Chấn Hưng không khỏi nghĩ tới La Đại phu nhân.

Nếu là nàng ở chỗ này, chuyện như vậy căn bản không cần mình quan tâm.

Hắn thở dài, không có miễn cưỡng nữa. Mà Từ Lệnh Nghi nhìn thời gian cũng không còn sớm, mời La Chấn Hưng cùng đi tiểu sảnh bên cạnh, thiết yến khoản đãi La Chấn Hưng. Thập Nhất Nương cũng kính La Chấn Hưng một chén rượu, cảm ơn hắn chiếu cố cho  Cẩn ca nhi, sau đó trở về chánh viện.

Bữa tiệc bên kia  cũng tan dần , Thái phu nhân, Ngũ phu nhân, cùng mấy người hài tử tất cả đều ngồi ở trong phòng Đông thứ gian tổ chức tiệc, nghe Cẩn ca nhi nói những kiến thực mà dọc đường hắn thấy, mấy đứa nhỏ  còn bất chợt phát ra từng tiếng than phục “A” , “Thật” , “Lục ca mau nói”  , trong phòng mặc dù an tĩnh, nhưng không khí náo nhiệt cũng rộn ràng trên mặt.

Thập Nhất Nương đứng ở dưới mái hiên, trên mặt lộ ra nụ cười ôn nhu .

* * * * * *

Từ Lệnh Nghi về đến nhà, chỉ nhìn thấy Thập Nhất Nương. Hắn không khỏi ngạc nhiên: “Cẩn ca nhi đâu?”

“Ngủ qua đêm ở chỗ Nương rồi.” Thập Nhất Nương cười giúp hắn thay quần áo.

“Sao không đợi ta trở lại?” Từ Lệnh Nghi không khỏi nhỏ giọng nói thầm.

Thập Nhất Nương nghĩ đến lúc Cẩn ca nhi chạy về, không nhìn thấy Từ Lệnh Nghi nên mang vẻ mặt thất vọng, liền sẳng giọng: “Con vẫn chờ chàng, hết lần này tới lần khác chàng vẫn không trở lại. . . . . . lúc con đi còn có chút khó chịu đó.”

“Cái kia, vậy ta đi thỉnh an nương a!” Từ Lệnh Nghi do dự nói.

“Lúc này quá muộn.” Thập Nhất Nương nói, “Nương nói chuyện cùng Cẩn ca nhi rất lâu, ngay cả ngủ trưa cũng không có ngủ. Hiện tại chỉ sợ sớm đã không còn thức nữa mà ngủ rồi. Hay là sáng mai Hầu gia hãy đi!”

” Vẫn cùng Chấn Hưng thương lượng chuyện đi ra ngoài mãi.” Từ Lệnh Nghi nói thầm rồi đi tịnh phòng.

Thập Nhất Nương đi theo đi qua: “Đại ca cuối cùng vẫn quyết định đi ra ngoài nhậm chức sao?”

“Ừ!” Từ Lệnh Nghi rửa mặt, “Để cho hắn đi cũng được! Cái khác ta không dám nói, nếu là chuyện quan trọng cần về Yên kinh làm, mặc kệ là tư cách của Chấn Hưng, ta vẫn có thể giúp đỡ một chút, chỉ sợ đến lúc đó hắn sẽ treo giày mà đi. . . . . . những người đồng lứa trong La gia, cũng chỉ có Chấn Hưng đậu Tiến sĩ, ” hắn vừa nói, đi tới, “Ta nói với Chấn Hưng, bên Dư Hàng cần mời tiên sinh tốt mới được.”

Như vậy  nếu đời sau của La gia không trúng Tiến sĩ, chỉ sợ đến đời của La Chấn Hưng sẽ phải suy tàn rồi.

Thập Nhất Nương khẽ gật đầu.

Có người gõ cửa sổ của bọn họ.

Từ Lệnh Nghi và Thập Nhất Nương hai mặt nhìn nhau.

Là ai sao mà to gan như vậy. . . . . .

Ý niệm trong đầu chợt lóe lên, ánh mắt Từ Lệnh Nghi sáng lên: “Là Cẩn ca nhi. . . . . .” Nghĩ đến lúc này hắn hẳn phải ở trong nhà Thái phu nhân hầu hạ, Từ Lệnh Nghi vội vàng đi mở cửa sổ, liền nhìn thấy một khuôn mặt cười hì hì của Cẩn ca nhi.

“Cha, người có nhớ con không. Con rất nhớ người a!” Hai khuỷu tay hắn chống lên trên cửa sổ, “Người có thường xuyên đi Mã trường cưỡi ngựa hay không ? Con mấy ngày này ở Giang Nam, ngày ngày ngồi thuyền, mấy lần nằm mơ thấy được cùng phụ thân đi Tây Bắc cưỡi ngựa. . . . . .”

Cẩn ca nhi nói một thôi một hồi, hốc mắt của Từ Lệnh Nghi  đã có chút ướt át. Dường Như muốn che dấu cái gì, hắn vỗ vỗ bả vai nhi tử  : “Làm sao con chạy về đây? Không đi cửa chính lại gõ cửa sổ? Tổ mẫu con đâu? Đã ngủ hay chưa? Có biết con tới đây không?”

“Con không phải sợ cha nhớ con đến ngủ không được sao?” Cẩn ca nhi cợt nhả nói, nhưng Từ Lệnh Nghi lại không cảm thấy không tốt, mà chỉ cảm thấy thân mật, “Lấy cớ muốn đi tịnh phòng, liền chạy ra khỏi cửa tới đây để cho cha nhìn một chút, rồi phải về nói nữa!” Nói xong, liền xoay người bỏ chạy, “Con phải trở về rồi, tránh cho tổ mẫu nhìn thấy con một đi không trở lại, cho là con đã rơi xuống bồn cầu rồi, lại tự mình đi tinh phòng tìm, Chi Hồng tỷ tỷ sẽ gặp phải tai ương rồi!”

Từ Lệnh Nghi sửng sốt.

Chờ hắn phục hồi tinh thần lại, Cẩn ca nhi đã không thấy bóng dáng rồi.

“Tiểu tử này, chạy trốn so sánh với thỏ còn nhanh hơn!” nhưng trong đáy mắt lại tràn đầy cưng chiều, ” Mệt cho nó nghĩ ra cách, lấy cớ đi tịnh phòng tới thăm ta!”

Thập Nhất Nương cũng không khỏi che miệng mà cười.

* * * * * *

Mấy ngày kế tiếp, hai vợ chồng cũng không có nói tới hướng đi của Cẩn ca nhi, chẳng qua chỉ nghe Cẩn ca nhi nói về hành trình đi Giang Nam, giúp Cẩn ca nhi thu dọn đồ đạc, một lần nữa chọn lấy ngày tốt đưa đến Thanh Ngâm  Cư, lúc này cũng đã tới ngày tết tháng chạp ( tết ông táo ) trong năm.

Thờ cúng thổ địa, quét dọn sân, dán câu đối tết, bắt đầu lễ mừng năm mới rồi.

Chuyện này hàng năm, trong nhà chính là chỉnh tề nhất  . Từ Lệnh Nghi thật cao hứng, cơm tất niên cũng uống nhiều hơn mấy chén, buổi tối lúc trở lại cùng Thập Nhất Nương làm ầm ĩ cả một đêm, thế cho nên thời điểm ngày thứ hai Thập Nhất Nương tiến cung chúc mừng, thỉnh thoảng phải giơ gấu tay áo giả bộ ho khan để che dấu mình đang ngáp, kết quả làm trò cho cả điện,  các ngoại Mệnh Phụ, Hoàng hậu nương nương còn quan tâm hỏi nàng có phải là bị phong hàn hay không?

Về đến nhà, Từ Lệnh Nghi mừng rỡ, ôm nàng trêu ghẹo: “Từ trước có người phụng chỉ điền từ, không bằng nàng noi theo cổ nhân, đến phụng chỉ dưỡng bệnh đi.”

“Noi theo cái đầu chàng!” Thập Nhất Nương nhẹ nhàng mà bấm xuống cánh tay Từ Lệnh Nghi.

Từ Lệnh Nghi che lại chỗ hắn bị bấm,ngã xuống trên giường: “Cánh tay của ta làm sao nâng không nổi rồi. Nhanh đi gọi ngự y.”

Ngày tết đầu năm sợ nhất là gọi ngự y. . . . . .

Nhìn Từ Lệnh Nghi giống như hài tử, Thập Nhất Nương có chút dở khóc dở cười: “Khó trách Cẩn ca nhi bướng bỉnh như vậy, thì ra là con theo  tính tình Hầu gia  .”

“Đó là đương nhiên ” Từ Lệnh Nghi làm ra một bộ dáng tiểu nhân đắc chí ngả ngớn , không thèm để ý mà nói lớn, “Nàng cũng không nhìn một chút hắn là nhi tử của ai a!”

Thập Nhất Nương cười đến gập cả lưng rồi.

Nếu không phải Đăng Hoa tới hỏi lúc nào lên đường đi ngõ Hồng Đăng chúc tết cho Tôn lão hầu gia, thì hai người còn muốn cười đùa một phen.

Như vậy hỉ hả đến đầu năm, liền nhận được tin tức Trường Phúc công chúa qua đời  .

Những người có uy tín danh dự trong cung đều chạy tới phủ công chúa.

Những người nhiều tuổi nghe được càng đặc biệt tỏ ra sầu não. Thái phu nhân tự mình đi phủ công chúa phúng viếng, gặp được người còn lớn tuổi hơn Thái phu nhân chính là Trịnh thái quân. Hai vị lão nhân gia tụ cùng một chỗ sầu não một hồi lâu, Thái phu nhân về đến nhà liền có chút không khỏe.

Từ Lệnh Nghi ở trước giường hầu hạ thuốc thang.

Qua hai ngày, vẫn không thấy chuyển biến tốt đẹp, Từ lệnh Nghi liền xin nghỉ, cả tam phòng cũng chạy tới.

Thái phu nhân mơ hồ thấy cháo mà tỉnh ngủ rồi  hỏi”Truân ca nhi ở đâu” , “Cẩn ca nhi ở đâu” , thỉnh thoảng cũng hỏi một câu”Sân ca nhi” . Ba hài tử liền canh giữ ở trong nhà. Cộng thêm ba huynh đệ Từ thị, nhà hoàn, con dâu hầu hạ  , không khí trong phòng cũng mơ hồ lên. Thập Nhất Nương thấy đây cũng không phải chuyện riêng, nên cùng Từ Lệnh Nghi thương lượng, mấy người thay phiên ở trong phòng coi chừng dùm.

Cân nhắc đến hậu hoa viên cách chỗ ở của Thái phu nhân quá xa, Thập Nhất Nương liền đem người của ba phòng  an bài ở tiểu viện bên cạnh Điểm Xuân đường để nghỉ ngơi.

Cả nhà bọn họ tám miệng, cộng thêm nha hoàn, bà Tử, lộ ra vẻ có chút chật chội.

Khương thị mấy ngày nay giúp đở Thập Nhất Nương chủ trì việc bếp núc, Thái phu nhân bệnh , Thập Nhất Nương đem tinh lực đều đặt ở  trên người Thái phu nhân, công việc trong nhà đều do nàng tự đảm nhiệm . Thấy thế cũng tự chủ động thương lượng với Thập Nhất Nương: “Không bằng để cho đại ca cùng Tam ca đến chỗ con bên kia ở. Viện của con bên kia , viện quan trọng nhất cũng còn mấy phòng .”

Thập Nhất Nương suy nghĩ một chút, liền đáp ứng.

Ai biết Tam phu nhân lại muốn giữ Phương thị ở bên người hầu hạ: “Ta đây mấy ngày này cũng có chút không thoải mái!”

Hoặc là thấy Thái phu nhân luôn luôn khỏe mạnh trong lúc bất chợt trở nên suy yếu như vậy, Tam gia  vẫn nặng nề lặng yên. Nghe được lời nói của Tam phu nhân…, hắn vượt ngoài suy nghĩ của mọi người mà lạnh lùng liếc Tam phu nhân một cái: “Ngươi lại không thoải mái? Vậy thì trở về đi. Nếu thật sự không được, ta đưa ngươi về nhà mẹ đẻ dưỡng bệnh đi.”

Làm trò trước nhiều người như vậy, đặc biệt còn có vãn bối đang ở đây, trên mặt Tam phu nhân cũng không nhịn được rồi, nước mắt lả chả mà rơi xuống, nhưng một chữ cũng không dám nói.

Phương thị vội nói: “Cha chồng, mấy ngày nay mẹ chồng đúng là có chút không thoải mái, con ở chỗ này hầu hạ là được.”

Ôn hòa như Tam gia nhưng lại ra vẻ kiên định ngoài dự đoán của mọi người, phân phó con trai lớn Từ Tự Cần: “Đi, gọi cậu của con , bảo hắn đem Nương con đón trở về dưỡng bệnh.”

Hai vợ chồng Từ Tự Cần, Từ Tự Kiệm đều ngây ngẩn cả người.

Tam phu nhân khóc xoay người liền chạy vào nội thất, lớn tiếng hô nha hoàn thu dọn đồ đạc, những nha hoàn kia nào dám thật sự thu dọn đồ đạc, mè nheo mà kéo, hai đứa con trai nữa quỳ khuyên, chuyện này cũng liền qua.

Nhưng nơi này là ở phủ Vĩnh Bình Hầu, chuyện gì có thể dấu diếm được Thập Nhất Nương.

Chỉ chốc lát đã truyền đến trong lỗ tai của nàng.

Thập Nhất Nương không khỏi thở dài.

Nghĩ đến mình lần đầu tiên nhìn thấy Tam phu nhân tình cảnh lúc đó. . . . . . một người Thông minh lanh lợi  như vậy , làm sao lại làm ra một chuyện tình không đúng lúc này, có thể thấy được tính tình này cũng là được nuôi ra!

Không khỏi âm thầm cảnh tỉnh.

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion11 Comments

  1. đồng tiến sĩ mà cai trị đc tốt thế nên mừng mới đúng, sao lại khổ sở ra mặt thế, chẳng lẽ vì để giữ đc chức vị, chồng của ngũ nương nạp con gái nhà quan to nào đó làm bình thê, vì thế mới có chuyện ngũ nương ở yến kinh. 1 mặt tác thành ,1 mặt vì khó chịu trong lòng nên tránh

  2. Sao vẻ mặt của LCH lại nghiêm trọng thể nhỉ chẳng lẽ em rể làm quan tốt quá nên bị các cô nương quấy rầy sao hay là LCH muốn xin cho TT về lại kinh thành

  3. TNN đang cảnh tỉnh mình chớ được chiều sinh kiêu à, Tam phu nhân đúng là không có mắt mà, bình thường Tam lão gia cũng mắt nhắm mắt mở cho qua truyện, truyện mụ vờ bệnh làm khó Phương thị ai chả rõ, thế mà lúc mẹ chồng bệnh nặng lại giở trò thì bùn đất cũng không chịu đc. bé Cẩn đáng yêu quá ^^ tks nàng

  4. bà tam phu nhân này quá đáng thật làm như ở nhà bà ta ta vậy đến đây hầu hạ mẹ chồng chứ không phải đến đây diễn đâu mà bệnh với chả bệnh, tam gia lần này làm đúng rồi đấy tong mụ về nhà mẹ đẻ đi a >_<

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: