Duyên Tới Là Anh – PN 2

19

Phiên ngoại 2: Xin chào, mình tên là Triệu Thừa Dư

Lần đầu tiên anh nhìn thấy cô, là vào tháng mười năm lớp mười kia.

Khi ấy, anh mới chuyển trường tới trường cấp ba thành phố S, trong lòng vừa không nỡ vừa bất đắc dĩ. Thật ra anh không muốn đi, nhưng lại không muốn cha mẹ buồn.

Có đôi khi, quá hiểu chuyện, cũng là một loại khó xử.

Vào dịp kỷ niệm ngày thành lập trường trung học J, Lục Khải bạn cùng bàn hồi học cấp hai hẹn anh đi chơi. Bởi vì là thứ bảy, anh liền bắt xe buýt đến đó. Lục Khải chờ anh ở bên xe buýt.

Có thể gặp lại bạn học cũ, anh rất vui. Xuống xe, anh và Lục Khải cười vỗ vai nhau.

Khi ấy, anh còn không biết, ngày này sẽ hoàn toàn thay đổi cuộc đời anh.

Hội trường lớn trường trung học J rất rộng, anh và Lục Khải đứng ở phía sau, xuyên qua đám đông chật ních, nhìn về phía sân khấu. Tức thì, có vài phút anh không thể rời mắt.

Cây đàn pi-a-nô màu đen, cô gái mặc bộ lễ phục nho nhỏ màu đen an tĩnh ngồi đó, ngón tay như có sinh mệnh độc lập ấy, nhảy múa trên phím đàn đen trắng đan xen, tóc dài đen mượt như tơ thả tung sau lưng, ánh đèn hắt ánh sáng ngọc trên gương mặt trắng nõn, nụ cười nhàn nhạt, vừa đẹp mắt vừa dịu dàng.

Trong nháy mắt đó, anh chỉ cảm thấy tim đập rộn lên, khuôn mặt nóng hầm hập khiến anh cực kỳ mất tự nhiên, nhưng lại không nỡ rời mắt.

Bản nhạc rất quen thuộc, cũng rất bình thường, ‘Gửi Elise’. Trước đây không phải anh chưa từng nghe, nhưng lần đầu tiên cảm thấy, dường như mỗi một nốt nhạc đều nhảy vào đáy lòng anh…

Lần đầu tiên anh biết, thì ra, tiếng tim đập có thể vang dội như thế, anh chậm rãi hô hấp, ôm ngực, rất sợ tiếng tim đập quá kịch liệt của mình sẽ hù dọa người khác.

Về sau anh mới hiểu được, thì ra, đây là nhất kiến chung tình (vừa gặp đã yêu). Vào cái mùa lá phong bắt đầu chuyển đỏ, anh, thu hoạch được khởi đầu, cũng là cuối cùng trong cuộc đời, rung động!

Cuối tuần đó, anh chuyển trường đi thành phố S, hành trình đi xe bốn tiếng đồng hồ cứ như thiên sơn vạn thủy (trăm núi nghìn sông). Cho nên, cuối tuần tiếp theo, anh lại về nhà. Cha mẹ thật ra rất vui, anh lại có chút chột dạ. Mà khi anh ngồi trên xe buýt tới trường trung học J thì tim lại bắt đầu đập loạn xạ.

Buổi chiều thứ bảy đó, anh ngồi trong quán cà phê nho nhỏ đối diện trường trung học J, uống một ly cà phê giá rẻ, mới rốt cuộc thấy được hình bóng mới chỉ gặp một lần nhưng cứ như đã quen biết từ lâu. Không phải là bộ lễ phục nho nhỏ nữa, không hề là mái tóc dài xõa tung, chỉ là đồng phục trường bình thường, tóc đuôi ngựa hoạt bát, vẫn đẹp như thế.

Anh ôm ngực, không nháy mắt nhìn cô gái học bù xong đang đi về nhà kia. Anh nghĩ, đợi một thời gian nữa. Yêu đương thời cấp ba, áp lực quá lớn, anh không muốn cô trở thành học sinh hư hỏng trong mắt các giáo viên. Còn có hai năm rưỡi mà thôi, đợi sau hai năm rưỡi nữa, anh nhất định phải thi cùng trường đại học với cô. Đợi lên đại học rồi, anh có thể tìm một cơ hội tỏ tình với cô, nói cho cô, mình thích cô cỡ nào…

Buổi tối nhận được giấy báo trúng tuyện đại học Z, một đêm anh không ngủ. anh tưởng tượng ra cảnh gặp gỡ cô trong khuôn viên trường đại học hết lần này tới lần khác, tưởng tượng mình nên bắt chuyện với cô thế nào. Thế nhưng thì ra chẳng ích gì, anh thật không ngờ tới ngay ngày đầu nhập học, anh đã gặp cô ở ký túc xá rồi.

Lúc đó, anh đang đi ra khỏi phòng tắm, bưng chậu rửa mặt, chuẩn bị lau lại bàn học, vừa ngẩng đầu liền thấy hình bóng quen thuộc, tươi cười đứng dưới ánh đèn.

Thật ra, ngay lúc ban đầu, anh còn cho rằng mình đang nằm mơ. Thật giống như cảnh mơ mấy ngày qua càng ngày càng rõ rệt, mang theo sự chờ đợi và sốt sắng gần như sắp thực hiện được giấc mộng.

Đến khi phát hiện cô là thật, tim ánh thoáng cái đập liên hồi. May là, cô ngoảnh đầu đi, cho nên không thấy dáng dấp hoảng loạn, vừa đỏ mặt vừa luống cuống chân tay của anh.

Chờ đến lúc anh gắng gượng kiềm chế được rối loạn tự đáy lòng, ổn định lại hô hấp, bạn cùng phòng với anh đã đang chào hỏi cô và bạn cô rồi. Khi rốt cuộc tầm mắt cô trở lại trên người anh thì anh nghe thấy mình dùng giọng điệu coi như là bình thản nói: “Xin chào, mình tên là Triệu Thừa Dư.”

Anh vừa ảo não vừa vui vẻ.

Anh nghĩ: thật tốt, mình nói với cô ấy ‘xin chào, mình tên là Triệu Thừa Dư’, tuy rằng không mỉm cười như trong tưởng tượng của mình. Đúng vậy, vừa rồi anh quên nở nụ cười, không biết cô ấy có nghĩ mình quá lạnh lùng không?

Nhưng mà, anh nghĩ, cả đời này anh sẽ luôn nhớ kỹ ngày này…

Phát hiện ý của Cao Thần, thật ra rất dễ. Bởi vì ánh mắt nóng rực của cậu ấy luôn dán vào cô, giống như ánh mắt của anh nhìn thấy qua gương.

Quả nhiên, sau Quốc Khánh, Cao Thần liền nói cho anh, cậu ấy tỏ tình rồi, với cô gái mình vẫn nhớ thương.

Anh nhìn ánh mắt mang theo thâm ý của Cao Thần, đáy lòng vừa đau vừa vội.

“Thừa Dư, mình biết, cậu cũng thích cô ấy, thật ra, mình không ngại cạnh tranh công bằng với cậu.”

Cạnh tranh công bằng sao? Anh ngẩng đầu, ánh mắt sáng lên. Tuy rằng, thoạt nhìn quan hệ của cô và Cao Thần rất tốt, nhưng nói không chừng…

Anh và Cao Thần đi tới dưới lầu ký túc xá thì gặp cô và bạn cùng phòng. Anh nắm chặt tay, điều chỉnh hô hấp, nhưng khi bắt gặp nụ cười ngọt ngào xán lạn như sao của cô dành cho Cao Thần, đột nhiên, những câu nói đã chuẩn bị cả dọc đường đã biết mất tăm.

Anh nên nói cái gì?

Có phải là nên tự giới thiệu trước? Đối với cô, mình chỉ là bạn cùng phòng của Cao Thần mà thôi. Giống như hiện tại, rõ ràng anh và Cao Thần đứng cạnh nhau, nhưng cô căn bản không nhìn thấy mình.

Lòng anh chậm rãi lắng xuống, vừa chua xót vừa đau đớn.

Anh là bạn thân của Cao Thần, nếu như tỏ tình, sợ rằng cô sẽ vừa kinh ngạc vừa lúng túng đi.

Anh nhếch nhếch khóe miệng, nghe được tiếng trái tim mình tan nát.

Cần gì? Nếu cô căn bản không thấy mình, sao phải khiến cô khó xử?

Vì vậy, anh cúi đầu, lùi ra sau một bước, buồn bã xoay người.

Dường như cô vẫn đứng tại chỗ, vừa chìa tay là có thể chạm tới, nhưng anh biết, thật ra đó là cự ly xa không thể với tới, thì ra mình đã cách cô ngày càng xa rồi…

Không quá vài ngày, anh nghe nói cô đã tiếp nhận Cao Thần rồi. Anh cười cười, nhưng miệng lại tràn ngập vị đắng chát. Hai mươi tuổi, anh đã nếm tới đau đớn và khắc khoải tình yêu khó mà nói nên lời.

Không muốn cô khó xử, cho nên, anh chọn lựa ăn nói cẩn thận. Không muốn khiến Cao Thần hiểu lầm, cho nên, anh yên lặng rời xa, không muốn lấy thân phận bạn của Cao Thần tiếp tục đối mặt với cô.

Anh nghĩ, chỉ cần cô hạnh phúc là tốt rồi. Ở bên người yêu dấu, cô mới có thể cười rực rỡ như vậy. Những điều này, anh không cho được.

Về sau, anh ra nước Anh một mình, đơn giản là thỉnh thoảng nghe cô nhắc tới muốn đi khi còn trẻ.

Khi một mình mờ mịt lang thang trên phố nước Anh, anh nhìn những người nước ngoài xa lạ nơi đất khách, đáy lòng nghĩ: thật tốt, cô theo Cao Thần tới thành phố S rồi, cô đang nỗ lực chấp nhất vì tình yêu của bản thân! Cô rất hạnh phúc đi!

Anh khẽ mỉm cười, nhìn người đến người đi trên đường, đáy lòng hoảng hốt và đau nhức.

Nhớ nhung, rất đắng, những cũng rất ngọt…

Anh nghĩ, mất đi cô, anh còn có rất nhiều.

Anh có người nhà, có bạn bè, có học sinh, còn có nhiều hồi ức như vậy.

Cho nên, dù là từ nay về sau không còn cơ hội gặp mặt, một mình anh cũng có thể sống rất tốt.

Đã nhiều năm, mỗi ngày trong giấc mộng, anh đều có thể trông thấy trời thu năm lớp mười ấy, cô gái tóc đen váy đen kia, một thoáng ngoảnh đầu lại đã có thể khiến anh ngừng thở!

Mãi đến một ngày Phạm Ý Mân gọi điện thoại tới. Anh đờ đẫn, như quay về tới năm lớp mười ấy, tim đập đập hẫng một nhịp, người hoảng hốt, như là không thể chạm chân xuống đất rồi.

Nhiều năm như vậy, một mình anh trôi giạt ở nước Anh, bởi vì, nơi này, đã từng ở trong giấc mơ xưa của cô, đây là một chút liên quan tới cô, thứ duy nhất anh có thể bắt được, anh có thể sở hữu, giấc mơ xưa cũ của cô…

Nhưng hôm nay, còn có ý nghĩa gì?

Anh thế mới biết, thế giới của anh có thể rất lớn, nhưng trái tim anh, rất nhỏ rất nhỏ, bên trong chỉ chứa một mình cô…

Mà trái tim đó, đã sớm đánh mất vào trời thu năm lớp mười ấy, cũng không thể tìm về. Mấy năm nay, trái tim anh, chỉ còn lại một cái xác trống rỗng, hôm nay, ngay cả cái xác này, cũng tan thành bụi phấn…

Ngày đó, anh cũng không biết mình từ trường học trở về nơi ở như thế nào. Anh chỉ cảm thấy lạnh, cái lạnh kín bầu trời, khắp mặt đất, như nước biển bao phủ lấy anh, mà anh mờ mịt thất thểu, cuối cùng không muốn giãy dụa…

Anh thuận lợi mua được vé máy bay về nước nhanh nhất, loại gấp rút này gần như muốn cắn nuốt anh. Nhưng anh cầm vé máy bay, đứng trong đại sảnh sân bay rộng lớn, lại vô cùng mờ mịt.

Anh muốn về nước, nhưng người kia, đã mất…

Xuống máy bay, anh nóng ruột lên xe, mấy ngày liền không ngủ, nhưng anh chỉ lo lắng ngay cả gặp mặt cô lần cuối mình cũng không kịp tới. Quả nhiên, chờ anh chạy tới, chỉ có bức ảnh chụp nụ cười tươi đẹp kia trên tấm bia mộ, vẫn cởi mở cười tươi với anh.

Anh, vẫn luôn tới quá muộn…

Anh suy sụp ngã xuống trước bia mộ, nhẹ chạm lên tấm bia mộ lãnh lẽo, hai tay dịu dàng xoa xoa tấm bia, nước mắt nóng hổi tuôn xuống theo gương mặt anh, thẩm thấu xuống dưới tấm bia mộ.

Phía dưới có cô gái xinh đẹp, tao nhã, đáng yêu, đã ở trong lòng anh mười chín năm kia đang nằm, cô tên là, Cố Hàm Ninh…

“Cố Hàm Ninh… Hàm Ninh…” Anh nhẹ giọng gọi, cái tên anh nhớ thương sâu tận đáy lòng đã rất nhiều năm không dám thốt ra, trúc trắc như vậy, rồi lại quen thuộc như thế.

Cố Hàm Ninh, nếu như, giờ anh chết đi, trên đường xuống suối vàng, anh còn có thể theo đuổi em không…

Vi đã khóc cho a Dư kiếp trước, một người như thế nay có sao!

Thời gian đến và đi, con người cũng vậy. Đừng sợ nói lời tạm biệt với quá khứ. Nói tạm biệt là để chuẩn bị cho một tương lai tươi sáng và hạnh phúc hơn

Discussion19 Comments

  1. Thương Dư ca quá.huhu. 19 năm đấy. Yêu ko cần hồi báo. Ninh tỷ kiếp trước thật ko có mắt nhìn người mà. Ôi! Dư ca em yêu a chết mất

  2. Tình yêu 19 năm, trên đời bây giờ có ai được như Thừa Dư nữa, cái kết của Thừa Dư kiếp trước thật buồn, thương cho một mối tình đẹp đến khi Hàm Ninh chết đi mà vẫn còn nghĩ nếu bản thân mình chết thì có thể theo đuổi cô ấy ở dưới kia hay không? Không biết là nên nói thế nào nữa, nhưng mà đọc chương này xong không kìm được nước mắt, thấy tội cho Thừa Dư, cái kẻ hại chết người, vô lương tâm kia thì vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.

  3. Đọc pn này mà khóc sưng cả mắt. Tiếc cho triệu thừa dư, trong tình yêu mà lại nhường nhịn nhyw vậy, đến lúc hối hận thì đã quá muộn rồi. Như vậy trong bao nhiêu năm, triệu thừa dư vẫn cứ ôm lấy mối tình đơn phương không lối thoát đó, để rồi một ngày nhận được tin người đó đã ra đi mãi mãi, và nếu như biết sự thật thì sẽ ra sao, hối hận đã là quá muộn.

  4. Thật buồn a, Dư ca cứ cố chôn kín mối tình những 19 năm. Thật dài a, nhưng đơn phương thì thật đau khổ. May là lần sau, Ninh tỷ đã đáp lại tình cảm. Thanks tỷ

  5. khuongthihuongbrl

    Mối tình đi lạc lối của HN ah, tội cho TD quá, bi ai thay ah, thật sự thấy đắng lòng cho a Dư. Chỉ vì nhường nhịn mà cả đời đau khổ, làm khổ cả hai rồi. Chắc cũng nhờ vậy trời cao thương tình cho anh chị được quay lai từ đầu ah. Ngoài đời làm gì có tình yêu giống TD đây. thanks nàng!

  6. Anh Dư nhát quá người ta yêu nhau từ hồi mẫu giáo còn có kìa, anh lại chậm chân nhút nhát chẳng dám thổ lộ ngậm ngùi ôm mối tình đầu hơn hai năm chờ cô nữ sinh lớn hơn rồi đến đại học lại không chủ động ngố không tả nổi. Không thích phiên ngoại này tẹo nào, anh Dư nhà mình bị dày vò quá đáng luôn, 19 năm đơn phương si ngốc thầm lặng đến mức trong ấn tượng của người ta anh chỉ là bạn của Cao Thần. Đọc 2 phiên ngoại này lại thấy việc chị Ninh trọng sinh cứ như là giấc mơ vậy

  7. Đọc phiên ngoại này thấy thật tiếc cho HN đã bỏ lỡ 1 người tốt như TD cũng tiếc cho cả TD nữa, chẳng mặt dày như sau này gì cả.
    1 người phụ nữ có thể bỏ lỡ 1 vài tiếc nuối trong cuộc đời nhưng nhất định không thể bỏ lỡ 1 người đàn ông yêu mình như thế!
    Cám ơn b đã edit & beta truyện.

  8. ;55 Quân tử là như vậy, đôi khi yêu mà phải giữ ở trong lòng, cảm giác đó đau đớn đến như thế nào chỉ có người đã từng yêu đơn phương mới biết. 19 năm, đời người có bao nhiêu 19 năm, một giấc mơ, một lần gặp gỡ khắc sâu vào trái tim, một lần yêu một đời nguyện trọn đời… Có lẽ ngoài kia sẽ có những người giống như anh…nhưng mà 2-3 năm 5 năm cũng đã là quá hạn, không ai ngốc nghếch ôm mãi một hi vọng, một giấc mơ mà không bao giờ có thể trở thành sự thật. Khi đọc convert truyện này, mình đã quyết định edit một phần vì nội dung của nó, một phần vì PN này, có lẽ cuộc sống quá vô tinh nên cũng cần có những câu chuyện cảm động thế này để khiến lòng người bớt lạnh giá ;55

  9. :( tội nghiệp quá tình yêu 19 năm thịt khó kiếm :( cám ơn editor đã dành thời gian edit truyện tới những chương cuối cùng:)

  10. Đọc PN này ta vừa khóc vừ tức TTD sao kì zậy ty của mình mak đi nhường cho ng khác, yêu đến chết đi sống lại lun mak tức chết lun cuối cùng nhìn vào cái mộ đó khóc làm đc j, hên là c Ninh trọng sinh ak k thôi mak hối hận cả đời đi

  11. Chung qui cũng chỉ vì đã bỏ qua nhau mà thôi, ai bảo anh nhát quá chứ, nên ms tạo thành kết cục như vậy, suy nghĩ cho quá nhiều người mà lại quên đi mình, không thử sao biết, aizzz.
    Thank nàng nhiều!

  12. Hazz kiếp trước tội nghiệp bạn học Triệu. Người ta nói lấy vợ thì lấy liền tay, ai biểu anh kg chịu tấn công chị, chờ HN lớn lên tí nữa làm chi. Làm mình trắng tay. Nhưng kiếp này anh happy end rồi.
    Thanks

  13. Haiz…yêu mà k dám 1lần tranh đấu.ng như vậy tuy đáng thương cũng đáng giận.vì vậy theo ta thấy a D ở kiếp trc có kết cục như vậy là đúng

  14. thật cảm động quá. tình yêu của TTD thật đẹp, thật cao thượng, vì người mình yêu mà chấp nhận hi sinh, chỉ cần cô ấy hạnh phúc. =.=

  15. Chương đầu và phiên ngoại này là để lại xúc cảm nhất trong lòng mình. Nghe bài For Elise đọc chương này thật sự đau lòng cho anh Dư ở kiếp trước.
    Thât sự mà nói thì minh cảm thấy cả bộ minh ấn tượng chuong đầu va phiên ngoại. Va khoảng thời gian A Dư còn iu đon phương trong sáng ở kiếp này. Về sau truyện nhẹ nhàng giống điền văn. Ko có cao trào, nhẹ nhàng quá. Nhưng cung cảm ơn ad đã mang đến cho mình bộ truyên này. Gợi nhớ nhiều kỷ niệm thời đại học lắm.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close