Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ – Chương 575+576

26

Chương 575: Trời đông giá rét

Edit: Ly Ly

Beta: Tiểu Tuyền

Nghe nói Liên Thủ Lễ nhảy sông tự vận, người một nhà đến cơm cũng không ăn, đều vội vàng mặc áo khoác ngoài, đi theo người báo tin ra ngoài.

 

Tam Thập Lý Doanh Tử chỉ có một con sông, con sông này cũng không lớn, trừ lúc mùa hè nước dâng cao ra, còn lại cũng không sâu, nhưng cũng có mấy khúc sông, nước rất sâu, mọi người trong thôn cũng biết mấy khúc sông này nằm ở đâu, nên đều cảnh báo trẻ con không thể tới gần.

 

Bởi vì như thế, cho nên trong lịch sử của Tam Thập Lý Doanh Tử rất ít có người bị chết đuối, nhảy sông tự vận chết thì lại càng ít, nói chung phong thủy nơi đây rất tốt, người dân lại vô cùng đôn hậu, chất phác, không khí của thôn rất hòa thuận.

 

Nhưng đối với một người có lòng muốn chết, sông nhỏ như vậy, khúc sông sâu như vậy cũng đủ rồi. Hơn nữa, bây giờ còn là mùa đông.

 

Dọc theo đường đi, đứa bé báo tin kia liền thuật lại quá trình phát hiện Liên Thủ Lễ nhảy sông tự vận cho mấy người Liên Mạn Nhi nghe.

 

Phía đông ở đầu thôn, có một khúc sông sâu nhất, bây giờ còn trong tháng giêng, nơi đó là nơi đóng băng dày nhất và bằng phẳng, vì vậy đó là nơi mà bọn trẻ trong thôn thích nhất, bọn chúng thường chơi trượt băng trên đó. Có điều ở nơi đó, vài ngày trước, trên tầng băng dày bỗng xuất hiện một lỗ lủng lớn, nghe nói là do mấy đứa trẻ vì muốn bắt cá nên mới tạo ra.

Trước kia chưa bao giờ có chuyện này, năm nay lại có mấy đứa trẻ làm như vậy, cũng là có nguyên nhân.

 

Đó là bởi vì năm trước, trong ao cá nhà Liên Mạn Nhi đã từng đập vỡ mặt băng mò lên được rất nhiều loại cá mới, béo khỏe.

 

Mấy đứa trẻ trong thôn cũng học theo, con sông nhỏ của Tam Thập Lý Doanh Tử, bởi vì không lớn, cho nên rất ít có cá lớn, nhưng bọn chúng vẫn ôm hy vọng, nghĩ rằng chỗ nước sâu sẽ mò được cá. Còn về kết quả, đương nhiên chỉ là tốn công vô ích, có điều mấy đứa trẻ này cũng không quá thất vọng, dù sao việc này cũng giống như chơi đùa, nếu có thể mò được cá thì tất nhiên rất tốt, nhưng không mò được, thì bọn chúng cũng hưởng thụ niềm vui trong quá trình làm.

Không thể không nói, bản tính chơi đùa so với cái gì cũng lớn hơn.

 

Không mò được cá nhưng khe nứt do đập băng vẫn còn đó, cũng may cái khe không phải quá lớn, bọn nhỏ ở trong thôn cũng biết, vì vậy cứ theo lẽ thường, tiếp tục chơi đùa ở bên cạnh.

 

Mới vừa rồi, khi trời sắp tối, ngay lúc bọn trẻ chơi đùa ở trên băng đều về nhà ăn cơm hết, thì có một người nam nhân mất hồn mất phách đi đến mặt băng, bước đi giống như âm hồn.

 

Người nam nhân này chính là Liên Thủ Lễ, trong tay của hắn còn cầm cái búa và cái đục của thợ mộc.

 

Liên Thủ Lễ đi lên mặt băng, đến trước cái khe nước, liền ngồi chồm hổm xuống, hết sức chuyên chú dùng đục và búa, bắt đầu đục Băng.

 

Có một đứa trẻ tên là Khả Xảo, vốn định về nhà ăn cơm, đã đi thật xa khỏi chỗ đó rồi bỗng nhiên quay đầu lại, liền nhìn thấy Liên Thủ Lễ. Hắn thấy hành động đục băng của Liên Thủ rất kỳ quái, đứa bé này cho rằng Liên Thủ Lễ muốn đập băng để bắt cá, cho nên hắn không về nhà, mà lén lút quay trở lại, tính toán một hồi, nếu như Liên Thủ Lễ mò được cá, hắn sẽ đi đến mò cùng.

 

Cũng vì tính toán nho nhỏ này của đứa bé kia mà cứu được một mạng của Liên Thủ Lễ.

 

Khi đứa bé này phát hiện, khe nứt trên mặt băng càng ngày càng lớn, mà lần thứ hai Liên Thủ Lễ đưa đầu vào trong đó, đứa bé này bỗng phát hiện ra có cái gì không đúng, chờ đến khi quỷ thần xui khiến làm cho hắn len lén đi đến phía trước một đoạn, khi thấy rõ vẻ mặt của Liên Thủ Lễ, đứa bé bị dọa hoảng sợ.

 

Hắn không muốn kinh động đến Liên Thủ Lễ, cho dù muốn mượn ánh sáng để bắt cá thì cũng không phải như thế, đứa bé này cũng có chút cơ trí, hắn thấy Liên Thủ Lễ có cái gì không đúng, liền vội vàng chạy về nhà, nói chuyện này với người lớn trong nhà.

 

Chuyện của vợ Hà lão lục và Liên Thủ Lễ đã nổi tiếng trong thôn, cha mẹ của đứa bé nghe nó nói như thế, bỗng chốc liền kinh ngạc, đều là người cùng một thôn, mọi người rất hiểu tính tình và bản chất của nhau.

 

Liên Thủ Lễ là một người đàng hoàng, mà người đàng hoàng thì rất dễ dàng để tâm vào chuyện vụn vặt.

 

Người lớn trong nhà này vội vàng đi ra ngoài, còn nói với mọi người trong thôn, cũng chính lúc này đã có người vội tới nhà Liên Mạn Nhi báo tin.

 

“Vạn lần đừng xảy ra chuyện gì, sao Tam bá bọn nhỏ lại suy nghĩ nông nỗi như vậy?” Trương thị vừa vội vả đi về phía trước, vừa nói liên miên cằn nhằn. Nàng rất khẩn trương.

 

“Hắn là trụ cột của cả nhà a. Nếu thật sự xảy ra chuyện. . . . . . , đúng là làm bậy a. . . . . . , vậy Diệp nhi và mẹ của con bé lại càng thê thảm hơn.” Ngô Vương thị cũng nói.

 

“Tại sao trời lại lạnh như vậy? Thật là. . . . . .” Liên Thủ Tín ngẩng đầu nhìn bầu trời, thấp giọng mắng một câu.

 

Liên Mạn Nhi ở bên cạnh nghe thấy, đây là lần đầu tiên Liên Thủ Tín mắng chửi người.

 

Mùa đông, nhảy xuống khe nứt tự vận không thể so được với mùa hè nhảy sông tự vận. Vào mùa hè chỉ cần có người biết bơi nhìn thấy, kịp thời cứu lên thì sẽ không có vấn đề gì. Nhưng mùa đông lại không giống như vậy, mùa đông phải mặc áo bông quần bông, một khi rơi vào hầm băng, lập tức sẽ chìm xuống đáy, muốn cứu lên là chuyện rất khó khăn, hơn nữa, cho dù cứu lên được, người đã bị đông lạnh trong nước đá, không nhất định có thể sống được, cho dù sống thì thân thể cũng sẽ bị hao tổn.

 

Mà nghe đứa trẻ này báo tin, Liên Thủ Lễ tính nhanh chóng chết đi, trước khi người khác phát hiện ra.

 

Liên Thủ Tín gấp gáp, sợ không kịp cứu người, liền nói với Trương thị một câu, sau đó mang người chạy trước.

 

Chờ lúc mấy người Liên Mạn Nhi chạy tới bờ sông, thì bên bờ sông, trên mặt băng đã đông nghìn nghịt, cơ hồ là đứng đầy người, còn có nhiều người từ trong thôn đang chạy tới.

 

Tiếng khóc của Liên Diệp Nhi và Triệu thị truyền tới từ trên mặt băng, chỗ đám người dầy đặc nhất.

 

“Này, đây là. . . . . .” Trương thị và Ngô Vương thị đứng sát vào nhau, còn mấy người Liên Mạn Nhi cũng nương tựa vào cùng một chỗ, lôi kéo tay nhau, mím chặt môi.

 

Chẳng lẽ, mọi người đã tới chậm!

 

“Nhanh đi mời lang trung.” Ngũ lang đang ở trong đám người liền la lên, ngay sau đó, có nhiều người trong đám đông đi ra ngoài, chạy thẳng tới nhà của Lý lang trung.

 

Vậy là còn cứu được! Liên Mạn Nhi nghĩ.

 

Trên mặt băng, đám người đó từ từ tách ra, Liên Thủ Tín và Ngũ lang đi đầu, phía sau mấy hán tử nâng một người đi ra ngoài, chính là Liên Thủ Lễ. Triệu thị và Liên Diệp Nhi thì lảo đảo ở bên cạnh, vừa đi vừa khóc.

 

Mấy người Liên Mạn Nhi vội vàng nghênh đón.

 

“Sao rồi, người sao rồi?” Trương thị liền hỏi.

 

“Ngực vẫn còn ấm, còn thở.” Người trả lời chính là người đang nâng Liên Thủ Lễ ở phía sau, cũng là cha của đứa bé đã phát hiện ra Liên Thủ Lễ khác thường đầu tiên.

 

“. . . . . .Lúc chúng ta đến, Tam ca đã nhúng nửa người vào hầm băng, ta vẫn còn đang sửng sốt, chưa kịp kéo lên, cũng may còn có Cường Tử khiêng lên, chậm thêm một bước là haizz.”

 

“Nhanh chóng mang về nhà, còn có một nửa cơ hội cứu được.” Có người nhìn thấy bộ dạng của Liên Thủ Lễ, liền lớn tiếng nói.

 

Liên Mạn Nhi kéo tiểu Thất đến gần đó, nàng chỉ vừa nhìn thấy khuôn mặt không có chút sinh khí của Liên Thủ Lễ, đã bị Ngũ lang ở phía trước chặn lại.

 

Ngũ lang và Liên Thủ Tín theo sát bên cạnh Liên Thủ Lễ, không để cho Liên Mạn Nhi và tiểu Thất nhích tới gần.

 

Muốn mang Liên Thủ Lễ về nhà chữa trị, ý niệm đầu tiên của Liên Thủ Tín và Ngũ lang là mang người về nhà của mình, nhưng nơi này rõ ràng cách nhà cũ gần hơn, trong chốc lát, mọi người một đường vây quanh, đã mang Liên Thủ Lễ về nhà cũ.

 

“Nhanh lên, nhanh lên . . . . . .” Một người ở phía sau, đứng trước cửa hét lớn.

 

Liên Thủ Tín vốn đang đi ở đằng trước, nghe thấy âm thanh, liền quay đầu lại, phát hiện người nọ chính là Liên Thủ Nghĩa. Liên Thủ Tín thoáng cái cơn giận xông tới não, chỉ mấy bước đã đuổi kịp, liền giơ chân lên đạp cho Liên Thủ Nghĩa gục xuống.

 

“Lão Tứ, đệ làm gì vậy? Đệ muốn làm gì? Đệ có còn biết lớn nhỏ hay không, có mấy đồng tiền dơ bẩn là giỏi lắm sao, ta là anh của đệ, ta là anh ruột của đệ a.” Liên Thủ Nghĩa không kịp chuẩn bị, đến khi phản ứng kịp thì lập tức mắng lớn.

 

“Ngươi còn mặt mũi nói ngươi là anh ruột à, người đang nằm ở kia không phải là anh em ruột của ngươi sao? Tại sao ta đánh ngươi, trong lòng ngươi tự hiểu.” Liên Thủ Tín tức đến tay phát run, chỉ vào Liên Thủ Nghĩa nói.

 

Liên Thủ Nghĩa bò dậy từ trên mặt đất, phô trương thanh thế, chuẩn bị đạp Liên Thủ Tín, nhưng thấy tất cả mọi người đều nhìn mình, Liên Thủ Nghĩa liền chột dạ.

 

Nhị Lang ở phía trước, đang giúp mọi người khiêng Liên Thủ Lễ, hắn quay đầu lại nhìn một chút, liền cúi thấp đầu, cũng không lên tiếng.

 

Mọi người trong thôn đi tới, tách Liên Thủ Tín và Liên Thủ Nghĩa ra.

 

“Cứu người quan trọng hơn.” “Có chuyện gì, để sau rồi hãy nói.”

 

Mọi người hỗn loạn chạy về nhà cũ .

 

Đám người Liên Mạn Nhi và Trương thị đi chung một chỗ, đột nhiên cảm thấy cái trán phát lạnh.

 

“Tuyết rơi.” Liên Mạn Nhi vươn tay, một bông tuyết bay xuống, hòa tan ở trong lòng bàn tay của nàng.

 

Lúc này, trời đã tối rồi, Tiểu Hỉ và Tiểu Phúc đang thêm dầu vào đèn, cũng có người đốt đuốc, ánh lửa chiếu rọi vài bông tuyết lẻ tẻ bay đầy trời.

 

“Liên lão tam nhà ta là một người đàng hoàng a. Chuyện này, hắn nhất định bị oan.” Trong đám người, đã có người rối rít nghị luận ra.

 

“Tính tình của nhà Lão Hà như thế nào, thử nghĩ xem, chuyện này nhất định là do vợ của Hà lão lục làm bộ. Quá không biết xấu hổ, làm bậy a.”

 

“Đây là thấy người ta có tay nghề, có thể kiếm tiền, lại là người đàng hoàng, nên muốn người ta giúp nàng nuôi hài tử, sao có thể làm chuyện như vậy, quá thất đức rồi.”

 

“Bức bách người chân thật đến trình độ này, haizz, lão Hà gia a, tám đời thất đức, cũng đã hiểu vì sao Hà lão lục lại để cho quan phủ chém đầu.”

 

“Bộ dáng của vợ Hà lão lục bẩn thỉu, lôi thôi, chó ngoan nhìn thấy nàng ta còn phải trốn.”

 

“Liên Tam ca say rượu, không biết gì, có thể làm nên chuyện gì a, vợ của Hà lão lục rõ ràng là gạt người.”

 

“Quá lang tâm cẩu phế (lòng lang dạ sói) rồi, cả thôn này, ai nguyện ý chứa chấp bọn họ? chỉ có lão Liên gia chịu chứa chấp họ thôi, còn cho ăn cho ở, vậy mà họ lại không ghi nhớ trong lòng, còn trộm đồ của người ta.”

 

“Đúng vậy, ngày đó còn khiến cho Lão Thái Thái tức giận đến muốn ngất luôn, quả thật là phản rồi.”

 

“Nhà của bọn họ, khiến cho người ta không có cách nào sống yên ổn.”

 

“Với bộ dạng bẩn thỉu, chó ngoan nhìn thấy còn phải trốn của nàng ta thì không với tay tới mấy nam nhân góa vợ có cuộc sống khá giả được. Nàng không thông đồng với người khác được, nên khi thấy Liên Tam ca ngủ thiếp đi, nàng liền tới chiếm tiện nghi. Đây là Liên Tam ca lỗ lả a.” Trong đó còn có một giọng nói ngọt xớt vang lên.

 

Tiếng khóc của Liên Diệp Nhi và Triệu thị càng lớn hơn.

 

Liên Mạn Nhi đi ở trong đám người, nghe mọi người nghị luận, đều đứng về phía Liên Thủ Lễ, trong lòng không khỏi trăm mối cảm xúc ngổn ngang. Những người này, lúc xảy ra chuyện thì không phải nói như vậy.

 

Chương 576: Quyết tâm

 

Lúc tin tức vừa mới truyền đi, rất nhiều người, rất nhiều người đều mang thái độ hoài nghi và cười nhạo đối với Liên Thủ Lễ. Cũng không biết tại sao, chuyện quan hệ bất chính đều là như vậy, chỉ cần dính đến một chút, mọi người sẽ thà tin là có, cũng sẽ không tin là không, bọn họ rất ít khi xem xét cảm giác của người trong cuộc, còn bàn luận say sưa, thêm dầu thêm mỡ vào.

 

Trong chuyện này có ít người, ngươi thậm chí không thể nói trong lòng bọn họ cố tình có ác ý, chẳng qua bọn họ đần độn, nghe gió tưởng là mưa, phụ họa theo để xem náo nhiệt, bị lợi dụng hoặc chủ động làm đồng lõa. Bọn họ cũng không suy nghĩ tới hành vi của bọn họ sẽ tạo thành thương tổn như thế nào đối với người trong cuộc.

 

Miệng người cách hai lớp da, chính là lương bạc, thô thiển, bất đắc dĩ như thế.

 

Hiện tại Liên Thủ Lễ bị buộc phải tìm đến cái chết, mọi người liền chuyển hướng, một lần nữa tìm về “Lương tâm” .

 

Liên Mạn Nhi thở dài, thế giới này chính là như vậy, có ban ngày thì sẽ có đêm tối, có mặt trời thì sẽ có mặt trăng, khi xảy ra chuyện thì lập tức cười nhạo, hoài nghi Liên Thủ Lễ, nói những lời nói không chịu trách nhiệm, nhưng Liên Thủ Lễ tìm tới cái chết thì sẽ có người sẵn sàng đứng ra giúp đỡ, mà không quan tâm đến chuyện gì sẽ xảy ra ở hiện tại và tương lai, cũng có một số ít người dùng sự công bằng, tấm lòng thiện lương đánh giá chuyện này.

 

Đồng thời, Liên Mạn Nhi cũng nghĩ đến mình.

 

Ngay cả khi Liên Thủ Lễ có thật nhiều khuyết điểm, nhưng nói thật thì Liên Thủ Lễ là một người đàng hoàng, chính hoàn cảnh của cuộc sống đã tạo nên cá tính hèn yếu của hắn. Rất lâu trước kia, Liên Mạn Nhi vô cùng bất mãn với một vài hành động của Liên Thủ Lễ, nhưng cho dù thế, Liên Thủ Lễ cũng là người vô tội, hắn không nên bị đối đãi như thế, kết cục của hắn không nên là như vậy.

 

Liên Thủ Lễ là người bị hại, mặc dù Liên Mạn Nhi giận hắn không biết tranh giành, nhưng nàng quyết tâm không thể để mọi việc tiếp tục chuyển biến theo hướng xấu, để cho người ác có thể ung dung tự tại như vậy.

 

Phải đòi lại công đạo cho Liên Thủ Lễ, đòi lại công đạo cho Triệu thị và Liên Diệp Nhi.

 

Cho dù Liên Thủ Lễ và Triệu thị hèn yếu, vô năng, khiến cho người ta không nói được lời nào, nhưng công đạo sở dĩ được gọi là công đạo, bởi vì nó cứu giúp tất cả người trong thiên hạ thoát khỏi những chuyện không đúng.

 

Mọi người mang Liên Thủ Lễ vào nhà cũ của Liên gia.

 

Hầu như tất cả người trong nhà cũ đều đi ra ngoài, thấy Liên Thủ Lễ được nâng vào, sắc mặt của đám người Liên Thủ Tín xanh mét, Triệu thị và Liên Diệp Nhi khóc đến thở không ra hơi, Chu thị thì vịn khung cửa, đứng ở cửa chính phòng, sắc mặt trắng bệch.

 

Hà thị, vợ của Hà lão lục đứng ở cửa Đông sương phòng, thấy trận chiến này, vợ của Hà lão lục liền mang theo ba đứa trẻ lặng lẽ, không chút âm thanh chạy vào Đông sương phòng.

 

Liên lão gia tử đi tới cửa lớn, xem bộ dáng có lẽ là đang muốn chạy đến bờ sông khi thấy tình hình này, chân Liên lão gia tử hơi vấp một chút.

 

“Lão Tam, lão Tam sao rồi?” Liên lão gia tử bước lên nhìn Liên Thủ Lễ, giọng nói run rẩy hỏi.

 

Nhà chính hỗn độn, Liên Thủ Lễ bị mang tới Tây Sương phòng, đầy tớ nhà Liên Mạn Nhi là Đại Lực nắm dây buộc con la vội vàng chạy nhanh tới, Lý lang trung ngồi trên lưng con la, thì ra hôm nay Lý lang trung đi đến nhà Triệu gia trong thôn uống rượu, là Ngũ lang bảo Đại Lực lấy la đi đón người.

 

Lang trung tới, mọi người đều vội vàng rút lui, Ngô Ngọc Quý chủ trì trật tự, chỉ chừa lại mấy người bảo mọi người tạm thời rời đi, tránh quấy rầy đến việc cứu trị Liên Thủ Nghĩa.

 

Liên lão gia tử và Chu thị cũng bị người khác khuyên trở về chính phòng ở trong nhà chờ đợi tin tức.

 

Liên Thủ Tín và Ngũ lang theo vào Tây Sương phòng, ở bên trong phụng bồi, Triệu thị và Liên Diệp Nhi đương nhiên đã ở trong nhà. Trương thị, Ngô Vương thị, Liên Mạn Nhi, tiểu Thất, Trương Thái Vân đều đứng trong sân.

 

“Tứ thẩm, biểu thẩm, bên ngoài lạnh, mau vào trong nhà ngồi đi.” Tưởng thị không biết từ đâu đi tới, nói với Trương thị và Ngô Vương thị, “Bên Đông phòng nhiều người, phòng của chúng ta đã đốt lửa để sưởi ấm, giường cũng đã sưởi ấm rồi, rất ấm áp…đừng để mấy đứa trẻ bị lạnh.”

 

“Đại tẩu, chúng ta đứng ở đây, không lạnh.” Liên Mạn Nhi liền nói.

 

“Vợ Kế tổ, cháu mau đi lên, đừng quan tâm tới chúng ta, chúng ta ở nơi này không có chuyện gì.” Trương thị cũng nói.

 

Tưởng thị mời một hồi, nhưng mọi người vẫn chăm chú vào Tây sương phòng, không để ý tới những thứ khác, nên cũng đành phải thôi.

 

“Hôm nay Đại đương gia thái thái tự do, dì hai của chúng ta không quản nàng sao?” Khóe mắt Ngô Vương thị quét đến Cổ thị, sau đó giảm thấp âm thanh, hỏi Trương thị.

 

Trương thị quay đầu nhìn Cổ thị một cái, nhưng ngay sau đó liền thu hồi tầm mắt.

 

“Ai biết, có lẽ bị chuyện này nên chẳng quan tâm.” Trương thị cũng thấp giọng nói.

 

“Khi đó ở trong phòng, nàng còn nói là lão thái thái bảo nàng canh chừng Tam tẩu Tử.” Ngô Vương thị nói.

 

“Nàng không giống người đàng hoàng, nói chưa chắc đúng sự thật, lời của nàng không chính xác.” Trương thị cũng có chút mạn bất kinh tâm (thờ ơ, không để ý) nói.

 

“Quá tinh ranh rồi, nắm bắt thời cơ, tận dụng mọi khả năng có thể. . . . . .” Ngô Vương thị thở dài.

 

“Mẹ, thím.” Liên Mạn Nhi nhìn một chút, liền thấp giọng thương lượng với Trương thị và Ngô Vương thị “. . . . . . Tam bá mẫu đoán chừng muốn hồ đồ rồi, Diệp Nhi còn nhỏ, cũng chưa từng trải qua chuyện lớn như vậy, hiện tại ta Tam bá sinh tử không biết như thế, không thể để cho vợ Hà lão lục chiếm tiện nghi như vậy.”

 

Liên Mạn Nhi vừa nói, vừa lấy tay chỉ về hướng Đông sương phòng, mới vừa rồi, sau khi vào nhà nàng thấy vợ Hà lão lục mang theo mấy đứa trẻ trốn vào trong nhà.

 

“Đúng rồi, sao lại quên nàng ta được? Nàng ta muốn trốn cũng không thể trốn được.” Ngô Vương thị liền nói.

 

Hai người bọn họ nói chuyện, cũng không hạ thấp giọng xuống, những người bên cạnh nghe được, đều rối rít phụ họa theo.

 

Liên Mạn Nhi nhìn Tiểu Phúc một cái.

 

Tiểu Phúc liền mang theo người, đẩy Hà Thị đang muốn ngăn cản ra, xông vào Đông sương phòng, sau một lúc liền bắt vợ của Hà lão lục đi ra ngoài, bắt các nàng xếp thành một hàng, quỳ gối trong viện.

 

“Mau chóng niệm Phật đi, nếu người ta có chuyện gì, mấy người các ngươi đều phải đền mạng.” lập tức có người nói.

 

“Đã đến nước này, người cũng đã bị ngươi ép phải nhảy xuống khe nứt của băng tuyết, mọi người đều biết hết rồi, Hà quả phụ, ngươi còn không nói thật? Ngươi không sợ phải xuống âm tào địa phủ để đối chất sao?” Ngô Vương thị nói.

 

Mọi người đều rối rít phụ họa.

 

Vợ Hà lão lục bị hù dọa đến nỗi mặt không còn chút máu.

 

“Ta… trời đất chứng giám, ta thật sự không muốn bức tử Liên lão Tam, không phải tại ta không còn cách nào khác sao, cả nhà một đống người phải ở chung một chỗ, có được bao nhiêu cơm để ăn a. Ta là quả phụ thất nghiệp, còn có cách nào nữa, Liên lão Tam rất tốt, vợ hắn lại không thể sinh con trai, bọn ta sống chung với nhau, hắn nuôi gia đình, ta sinh con trai cho hắn.”

 

“Ngươi nói thử xem, có phải ngươi vu oan cho người ta không?” Ngô Vương thị nhịn không được liền nói.

 

“Ta chỉ muốn sống chung với hắn, ta không muốn bức tử hắn. Hắn là một Đại lão gia, chuyện này cũng không phải chuyện gì to tát, mà hắn lại tìm đến cái chết….” Vợ của Hà lão lục ấp a ấp úng nói.

 

“Ngươi đúng là thất đức, ngươi cho rằng mọi người đều giống ngươi sao, không cần mặt mũi, đem mặt của mình làm đáy giày cho người ta giẫm lên.” Ngô Vương thị chán ghét nói.

 

Nghe vợ của Hà lão lục nói mình vu hãm Liên Thủ Lễ, mọi người đều lười để ý tới nàng, chỉ một lòng chờ tin tức trong Tây Sương phòng.

 

Một hồi lâu, Lý lang trung, Liên Thủ Tín và Ngũ lang đi ra ngoài, trong phòng liền truyền tới tiếng khóc của Triệu thị và Liên Diệp Nhi.

 

“Tam bá sao rồi?” Mọi người đều chen chúc đi tới, lo lắng dò hỏi.

 

“Ta trở về viết toa thuốc, uống mấy thang thuốc xong, chăm sóc hắn cho cẩn thận.” Lý lang trung liền nói.

 

Ngũ lang bảo Tiểu Phúc và Đại Lực đưa Lý lang trung trở về, thuận tiện cầm toa thuốc đi hốt thuốc luôn.

 

“Tính mạng đã được bảo vệ, nhưng hàn khí vào phổi, phải chăm sóc. . . . . .” Liên Thủ Tín thuật lại đơn giản tình huống của Liên Thủ Lễ cho Trương thị nghe.

 

“Bây giờ, trời đông lạnh lẽo, không phải chuyện giỡn, chuyện này thật đúng là. . . . . .” Trương thị và Ngô Vương thị đều than thở.

 

“Lão Tam sao rồi?” Trong phòng chính, Liên lão gia tử nghe thấy động tĩnh, liền lớn tiếng hỏi.

 

“Tính mạng đã được bảo vệ.” Liên Thủ Tín đáp.

 

“Con của ta a. . . . . .” Trong chính phòng, Chu thị liền bộc phát ra một tiếng kêu khóc.

 

Ngay sau đó, Liên lão gia tử và Chu thị đều từ chính phòng đi ra ngoài, đang lúc mọi người vây chặc, vào Tây Sương phòng. Những người đó đang chen chúc trong Tây Sương phòng, mấy người Trương thị, Ngô Vương thị, Liên Mạn Nhi vẫn đứng ở trong sân như cũ.

 

Sau một lúc, đã nhìn thấy Liên Diệp Nhi mắt sưng đỏ từ trong nhà đi ra.

 

“Diệp nhi. . . . . .” Liên Mạn Nhi vội vàng nghênh đón, cầm tay Liên Diệp Nhi.

 

Mặc dù vẫn đợi trong phòng, nhưng tay Liên Diệp Nhi lại lạnh như băng .

 

“Diệp nhi, muội phải suy nghĩ thoáng một chút.” Liên Mạn Nhi nhỏ giọng khuyên Liên Diệp Nhi, “Anh tỷ đã đi hốt thuốc cho Tam bá rồi, Lý lang trung nói, thân thể của Tam bá bền chắc chỉ cần uống mấy thang thuốc là có thể điều trị tốt lắm.”

 

“Mới vừa rồi hỏi vợ Hà lão lục, nàng ta đã thừa nhận là vu hãm Tam bá .” Liên Mạn Nhi thấy Liên Diệp Nhi nhìn về phía mấy người vợ Hà lão lục, liền nói, “Hiện tại, bảo các nàng quỳ. Diệp nhi, muội có yêu cầu gì thì nói đi, chúng ta đều ở đây.”

 

Ánh mắt Liên Diệp Nhi ngó chừng vợ Hà lão lục, vốn có chút bốc lửa, nghe Liên Mạn Nhi nói như thế, lập tức chạy vội tới trước mặt vợ Hà lão lục, tay đấm chân đá.

 

“Dám vu hãm (vu oan + hãm hại) cha ta, dám tính kế chúng ta, thiếu chút nữa ngươi đã hại chết cha ta, hại chết một nhà ba người chúng ta.”

 

Vợ Hà lão lục dưới con mắt nhìn trừng trừng của tất cả mọi người, cũng không dám đánh lại, chỉ tận lực bảo về mặt của mình, có điều vẫn bị Liên Diệp Nhi đánh bầm dập.

 

“Ngươi biến, các ngươi đều cút cho ta, sau này không bao giờ … cho phép vào cửa nhà chúng ta nữa.” Liên Diệp Nhi đánh mệt mỏi, mới dừng lại tay, khóc mắng.

 

Chuyện đã xảy ra như vậy, dĩ nhiên không thể chứa chấp mấy người Hà gia nữa, về phần cái gì phải chờ tới đầu mùa xuân, trời ấm áp, cái gì bây giờ là ban đêm, đang có tuyết rơi …, ai sẽ quan tâm? Đây là vợ Hà lão lục gieo gió gặt bão, không thể oán trách người khác được.

 

“Đánh một trận, đuổi người đi, đuổi ra khỏi thôn của chúng ta.” Ngũ lang liền phân phó mấy người Tiểu Phúc.

 

“Cút xa cho ta, đừng để cho chúng ta lại nhìn thấy các ngươi. Sau này, nếu còn dám bước vào thôn của chúng ta nửa bước, sẽ đánh gãy chân của các ngươi!”

 

Đuổi vợ của Hà lão lục đi, tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.

 

“Cái gì? Lão Tam muốn xây nhà, chuyển chỗ ở? Các ngươi dọn cái gì? Không phải đã đuổi vợ Hà lão lục đi rồi sao?” trong Tây Sương phòng, truyền tới giọng nói của Chu thị.

 

“Mạn Nhi tỷ, mới vừa rồi cha muội nói, chúng ta lập tức tìm chỗ xây nhà, không ở đây nữa.” Liên Diệp Nhi nói với Liên Mạn Nhi.

Discussion26 Comments

  1. Hôm quá tớj gjờ ngồj ngóng,k bjết kết quả sẽ thế nào,cuốj cùng cũng yên ổn,kẻ xấu phảj đền tộj nhưng còn LTN,Hà thj thj thoát,hơj phj.Lần này LTL quyết tâm rồj đây,phảj thế,chứ gjặc ở ngay sát đâm chết lúc nào k bjết

  2. Ôi. A di đà phật. LTL cuối cùng cũng tỉnh ngộ ra rồi ko thì ta điên mất. Cũng đã đuổi được mẹ con nhà Hà lão lục rồi. Còn LTNghĩa và Hà thị nữa ko thể để yên cho bọn vô sỉ đó được. Chu thị kia giờ còn định cản trở sao. Nực cười

  3. lần này kiên quyết đuổi rồi, thở phào nhẹ nhõm, nhưng còn sức khỏe của LTT nữa, mùa đông lạnh lẽo, đk có hạn, bệnh này kéo đến hết đời ý chứ, cái giá quá đắt rồi ;15

  4. lien thu tin tu tu thanh ra lai duoc loi nhieu hon, khong phai lo chuyen ha lao luc ma ltl cung tinh ra muon di xay nha nhung cung toi nghiep ltl chac sautran nay suc khoe giam sut

  5. Cũng may mọi người cứu giúp kịp thời bếu không liên thủ lễ đi theo ông bà rồi triệu thị với diệp nhi còn khổ hơn nữa a. Mọi chuyện đã được giải quyết mà quá chuyện này thì chu thị nên cảm tạ liên thủ lễ đó nha nhờ hắn mà tiễn được đám người họ hà kia đi cho bà rồi đó, cuối cùng liên thủ lễ cũng biết nghĩ một chút mà muốn dọn nhà rồi mong là sau này ông đừng có như lúc trước nữa a hại mình thì thôi chứ đừng kéo vợ con mình cũng chết theo luôn a. Bà chu thị la lên như thế chắc là không muốn cho liên thủ lễ dọn đi rồi, chuyện dọn nhà của diệp nhi chắc sẽ không được thuận lợi rồi.

  6. dọn đi, lập tức dọn đi, ở với cái loại người thân như vậy thì mất mạng như chơi>>>>

  7. Lần này Liên Thủ Lễ phải tỉnh ra rồi chứ, ở cái nhà Liên gia đầy thị phi này làm gì? Vợ Hà lão lục đã bị đuổi đi nhưng Liên Thủ Nghĩa còn đó, việc này không có chân Liên Thủ Nghĩa dính vào ai tin, tốt nhất rời đi tránh xa thị phi. Ở nhà này Liên lão gia tử hiểu lễ nghĩa nhưng lại là người mềm yếu, bao che, thiên vị hai thằng con cả vậy thì có hiểu biết cũng chẳng giải quyết được cái gì cả. Còn cái loại mặt dày như vợ con Hà lão lục bị đuổi là đúng rồi

  8. Chuyen toi nuoc nay moi co quyet tam nhu vay that met moi, cung mai lien thu le khong chet neu nhu chet thi nha diep nhi cung chet theo luon, co nhi qua phu , dang doi nguoi lam chuyen xau da vay con noi ra nhung cau vo liem si nhu the dung la het thuoc chua ma

  9. may ma LTL k sao,nhung ma qua chuyen nay cuoi cung thi LTL cung sang mat ra roi,Lien gia k the song yen duoc nen phai chuyen di la dung roi,xem Lien lao gia tu con gi ma phan doi nua,nhieu chuyen xay ra voi gd ho qua roi.LTL cung ran len,chuyen nha,chuyen nha thoi.

  10. Trong cái rủi cũng có cái may, trong họa có phúc. Sau vụ này bộ mặt thối nát của đám người phòng trên càng lộ rõ hơn. Liên thủ tín đạp liên thủ nghĩa là một cách trực tiếp nhất để biểu hiện thái độ của mình với đám này.
    Nhà hà gia bị đuổi đi, rồi liên thủ lễ quyết tâm dọn đi. Dù sao cũng ở riêng rồi, việc quyết định ở đâu không phải là điều mag liên lão gia tử can thiệp được. Vì đó là quyền của nhà liên thủ lễ. Chắc liên thủ lễ cũng bị vố này mà sẽ thay đổi hơn một chút.

  11. Lần này Liên Thủ Lễ chắc đã thông minh hơn r, k chịu chèn ép nữa mà dứt khoát ra ở riêng tránh đêm dài lắm mộng a. Thanks tỷ

  12. qua chuyen nay thi hy vong Lien Thu Le sang mat ra khong con ngu hieu nua, voi lai co the don ra ngoai han thi se song tot nhu nha Man Nhi thoi. Cam on cac ban da edit & beta

  13. Con thỏ nóng nảy cũng sẽ cắn người mà ^^ qua phen nay ma ko khon ra thi chet luon cho roi =”=

  14. cau cho LTL quyet tam xay nha a~~~, o chung vs LLGT thi khi nao moi ngoc dau len noi. Toi ngay lay nhan nghia hieu dao ep buoc nguoi thoi. Cai ten LTN do sao chua bi danh cho mot tran, mat day nhu trai dat vay a.

  15. không biết nên nói thế nào về tính cách của liên thủ lễ, quá ngốc lại hay, trong trường hợp này thì tính cách đó lại giúp ích rất nhiều,…… một người thành thật

  16. chuyển nhà, không biết đây là lần thứ mấy kêu chuyển nhà của Thủ Lễ nữa. Không biết lần này TL có thể dứt khoát mà thoát ly khỏi nhà cũ ko nữa

  17. ôi, có biến cố này cũng giúp Liên Thủ Tín hiểu ra đc nhiều điều, mong Liên Thủ Tín cũng đừng có hèn yếu nữa :3 phải thẳng sống lưng lên mà làm người chứ.

  18. Lão Tam nước vào đầu nên tỉnh táo ra được tý rồi, bây giờ mà ko đi lần sau ko đơn giản chỉ là bị tội oan thông dâm ko đâu. Đại phòng đâu còn ai còn lương tri với lương tâm nữa.

  19. Hai nhà LTL và LTT đều phải trả giá thật đắt mới hoàn toàn tách ra ah. Hai nhà đều có người dạo qua quỷ môn quan một lần mới được buông tha.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: