Trái Tim Của Ta Nguyện Ý Cho Nàng – Chương 1

6

Chương 1:

Edit: Mị

Beta: Tiểu Ngạn

Mười bốn năm sau ——-

Đêm nay, mưa to ầm ầm trút xuống khiến cho không gian xung quanh một mảnh tối đen. Ban đêm nhiệt độ hạ xuống rất  thấp, rừng rậm vang lên từng tiếng sột soạt quỷ dị.

Trong thôn trang, có một gia đình mở rộng cửa chính. Đèn đuốc sáng trưng, loáng thoáng có ba bóng người chiếu trên cửa sổ.

”Bà đừng như vậy.., có chuyện gì từ từ nói.”

” Không có gì để từ từ nói hết! Không còn cách nào khác tốt hơn thế! Hôm nay ông phải cho ta câu trả lời! Chọn nó hay là ta!”

”Bà…”

” Hừ, ta sẽ khiến cho nó cút khỏi –”

Lời vừa dứt không lâu, từ trong cửa phòng có một đứa bé lăn ra ngoài, thân thể gầy yếu không chịu nổi vùng vẫy từ mặt đất đứng dậy, đúng, chính là lảo đảo mà đứng lên. Tóc đen của đứa nhỏ rủ xuống che mất khuôn mặt nên bộ dáng chật vật này của nó không phân biệt được trai hay gái, hình như tay trái của nó đang cầm một cái gì đó.

”Bà..!”

” Bà cái gì mà bà! Ông nhìn nó xem! một đứa con gái nhỏ xíu như thế có thể làm được chuyện gì! Chỉ lãng phí lương thực!”

” Bà..!”

”Ông mới là đồ vô liêm sỉ! Cái gì mà con của huynh đệ ông, hắn đã chết rồi mà ông vẫn còn muốn thay mặt hắn nuôi con của hắn! Lúc huynh đệ kia của  ông còn sống thì cả ngày cứ ngồi bần thần rồi lẩm nhẩm giống như đồ điên.”

”Ngươi vô liêm sỉ!”

”Được lắm! Ông lại dám đánh ta!”

Đứa nhỏ đứng ngoài cửa thoáng chần chừ, bước chân vốn dĩ đang do dự nhưng giống như đã tìm ra được đáp án gì đó, chậm rãi xoay người, lảo đảo chạy đi.

Ngoài trời mưa vẫn rơi rất to không có một chút dấu hiệu nhỏ lại, bầu trời vang động sấm sét, sắc trời kỳ lạ. Đêm nay dường như có một thứ gì đó muốn tách mặt đất chui lên, quỷ dị không nói nên lời.

Trên núi ở phía ngoài thôn trang, có một cái miếu hoang. Vài tấm vải đỏ tiêu điều được treo trước miếu hoang đang phất phơ theo gió, trong đêm đen tạo nên khung cảnh vô cùng ma quái. Bên trong đổ nát, nóc nhà bị dột từng hạt mưa tí tách nhỏ xuống, tia chớp đánh xuống, cả toà miếu giống như có nguy cơ có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.

Tượng thần trong miếu đổ nghiêng ngã, thân ảnh lạnh run đứng đối diện với tượng phật đang mỉm cười tạo thành hình ảnh vô cũng đối lập. Sấm chớp lại chợt loé, chiếu sáng cả thân  ảnh nhỏ nhắn đang chật vật, chính là đứa nhỏ  vừa bị xua đuổi kia.

Một lát sau, hình như đứa bé kia nghĩ ra được chủ ý gì đó, thân hình chênh vênh nhảy xuống khỏi bệ, chạy thẳng vào bên trong miếu đổ nát.

Đứa bé đứng đó, nhẹ nhàng nâng một bàn tay nhỏ lên rồi mở ra, một tờ giấy được viên tròn nằm trong lòng bàn tay. Đứa bé lau lau tay rồi bớ̉i gọn mái tóc đen có trộn lẫn chút bùn đất, loáng thoáng để lộ ra một gương mặt thanh tú, đang biểu lộ nét kiên định.

Mở tờ giấy thẳng ra để trên mặt đất, đứa nhỏ chạy loạn trong miếu để dọn dẹp đống đổ nát, vừa chạy vừa tiện tay nhặt lên một tảng đá trên mặt đất, rồi dừng lại cúi người dùng tảng đá đó đào bùn đất giữa hai chân.

Sấm chớp lại xuất hiện, chiếu sáng lên trang giấy để trên mặt đất trong miếu, chỉ trong một cái chớp mắt. Trên giấy là một vòng tròn rườm rà, như một trận hình. Bởi vì bị dính nước mưa, nên nét mực trên trang giấy đã sớm bị loè nhoè, mơ hồ không chịu nổi.

Không biết qua bao lâu, đứa nhỏ dừng lại, ngã xuống bên chính vòng tròn mình vừa đào vừa khắc xong, nước mưa hoà với bùn đất dính trên mặt, nhìn rất chật vật.

Nghỉ ngơi một thoáng, đứa nhỏ lại cố gắng vận động cơ thể của mình. Nàng đi đến trung tâm của đồ hình (vòng tròn phức tạp nàng vừa đào bùn để vẽ) ngồi xổm xuống, bắt đầu lùa bùn đất xung quanh. Thời gian dần trôi qua, một đống bùn đất nhỏ được tạo thành.

Đứa nhỏ chần chừ một chút, mới chậm rãi mở miệng. Giọng nói lanh lảnh kiên định truyền ra từ trong ngôi miếu đổ nát.

” Lấy danh nghĩa của ta, chủ nhân của giọt máu này – Khung Ly, triệu hoán ngươi đến, để người hầu cho ta, cùng sống cùng chết, thành tâm cống hiến sức lực cho ta!”

Sấm sét vang  dội, mưa gió mãnh liệt. Nhưng mà, trong phòng lại không có chút phản ứng nào, vẫn yên lặng đến quỷ dị.

Sờ sờ đống đất, nhìn qua trận pháp dần dần bị mưa xoá nhoà, vẻ mặt Khung ly hung ác, cầm lấy tảng đá bén nhọn trong tay, cắt mạnh một cái trên cánh tay bé nhỏ, máu tươi hoà với nước mưa trên tay nhỏ xuống đống đất phía dưới.

” Lấy danh nghĩa của ta, chủ nhân của giọt máu này – Khung Ly, triệu hoán ngươi đến, làm người hầu cho ta, cùng sống cùng chết, thành tâm cống hiến sức lực cho ta!” Khung Ly lớn tiếng lặp lại lần nữa.

Nhưng hết thảy đều không có gì thay đổi.

Máu chảy thành sông.

Bị mất máu quá nhiều nên Khung Ly không nhịn được hôn mê bất tỉnh, nặng nề ngã xuống đống đất, khiến cho nó bị văng ra tứ tán.

Mưa lớn từng giọt, từng giọt trút xuống, tẩy rửa bùn đất trong ngôi miếu đổ nát, và tất cả.

Máu từ từ chảy xuống, xuôi theo từng vết đào trên mặt đất chảy qua và lưu lại, cuối cùng tạo thành một trận pháp phức tạp bằng máu. Phát ra ánh sáng lóng lánh, bùn đất bốn phía dần dần tụ tập lại —- ngưng tụ, ngưng tụ, ngưng tụ!

Bùn đất dưới thân thể Khung Ly dần dần mở rộng, giống như đang được bàn tay con người đắp nặn, đống đất dần dần thành hình người. Người  đất ôm Khung Ly, đứng dậy đi vào trong trung tâm trận pháp. Màu máu chợt phát ra ánh sáng rực rỡ, cấp tốc xuôi dòng thông qua lòng bàn chân người đất mà rút vào, biến mất sạch sẽ, không sót lại giọt nào.

 

 

CÁI GỌI LÀ YÊU HẬN, CẦU KHÔNG ĐƯỢC, BỎ KHÔNG NỠ, YÊU KHÔNG ĐƯỢC, HẬN KHÔNG ĐÀNH!

Discussion6 Comments

  1. khuongthihuongbrl

    Không lẽ đứa nhỏ này là con gái của người phụ nữ bí ẩn đó sao, chắc là nữ chính đây. mười mấy năm rùi không lẽ còn nhỏ xíu vậy hà. Người đất là nam chính chăng, thật kì bí ah. thanks nàng!

  2. Bé này là bé gái người phụ nữ bí ẩn kia gửi. Lão nhân gia này không hoàn thành lời hứa vì không giả quyết được bà vợ chanh chua của mình. Hứa chắc nịch rằng cả đời đứa bé không đặt chân vào nội thành mà giờ đây để mặc nó ở bên ngoài không biết đi đâu về đâu

  3. đúng là thế sự khó lường, không biết bé gái có trở thành hồn sư không nhỉ

  4. này là bé gái của ng fụ nữ chắc lun mới bik pháp thuật. cái ông hồn sư gì đó hứa giỏi lắm mak sao bây h lại thành zậy… ng đất là nam chính hả ta

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close