Viễn Cổ Y Điện – Chương 24+25

12

Chương 24

Edit: Leticia

Lúc Ly Mang ôm Mộc Thanh về, thời điểm hoàng hôn trong khu quần cư chính là lúc náo nhiệt nhất, xa xa là có thể nhìn thấy khói bếp lượn lờ trên khoảng đất trống.

Mộc Thanh uốn éo ở trong lồng ngực hắn, ý bảo hắn để mình xuống. Cô không muốn cứ bị hắn ôm vào trong ngực ở trước mắt của bao người như vậy.

Một đường tới đây, vẻ hung ác nham hiểm và tức giận trên mặt Ly Mang dần dần có chút tiêu tan đi, có điều chân mày hắn vẫn nhíu lại. Cảm giác được cô giãy dụa trong ngực, hắn cúi đầu nhìn thoáng qua một cái nhưng không có để ý đến, tự lo sải bước đi thẳng về phía trước.

Mộc Thanh nhìn thấy vô số ánh mắt nhìn về phía mình, cô có chút lúng túng. Cũng may bước chân của hắn dài, rất nhanh đã bỏ mặc ánh mắt của mọi người sau lưng, ôm cô vào phòng đặt ở trên da thú rồi xoay người đi ra ngoài. Một lát sau, hắn lại tiến vào, cầm trên tay một cái bát, bên trong là chút ít thảo dược đã được giã nát. Hắn đứng ở bên người cô, cẩn thận đắp thảo dược cho cô, sau đó dùng mảnh da thú buộc chặt lại, nhẹ nhàng xoa nắn. Làm xong những việc này, hắn liền đi ra ngoài.

Mộc Thanh ăn hết cơm mà Na Đóa mang tới cho cô, nghe cô ta nói liên miên cằn nhằn một hồi, thỉnh thoảng cô cũng dùng những âm tiết đơn giản mình học được đáp một tiếng, sắc trời dần dần tối xuống.

Na Đóa đã đi về rồi, nhưng Ly Mang vẫn không trở lại.

Mộc Thanh chờ hắn, đợi cho đến khi ánh trăng đã chiếu đến trước chỗ chân cô đứng khoảng cách hơn một tấc. Dựa theo kinh nghiệm ngày thường, lúc này hẳn là sau mười giờ tối. Ở chỗ này như thế là đã muộn rồi.

Mộc Thanh không ngừng hồi tưởng đến một màn xảy ra ở bên dòng suối lúc chạng vạng tối kia.

Ly Mang ôm cô trở lại, thời điểm rịt thuốc cho cô động tác rất dịu dàng, giống như sợ làm đau cô, nhưng cô trước sau đều không thấy hắn giãn chân mày qua.

Hắn giống như đang trốn tránh ánh mắt của cô.

Trong thời gian chung đụng một tháng cùng hắn, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy hắn có vẻ mặt như vậy. Huống chi lại chậm chạp không trở về. Từ trước cho dù cái gì cũng đều không làm, nhưng hắn vẫn rất vui vẻ bám dính ở bên người cô.

Cô biết có lẽ hắn đang rất phẫn nộ.

Đầu tiên cô vẫn cảm thấy hắn vì hành động của Dĩ Gia mà phẫn nộ, có lẽ hắn cần một mình để tỉnh táo lại.

Nhưng chờ cho tới bây giờ, cô đột nhiên sinh ra ý niệm trong đầu, Ly Mang, hắn có thể cũng sinh ra hiểu lầm với cô hay không? Dù sao, lúc ấy tình cảnh hắn chứng kiến là Dĩ Gia ngồi ở trên người cô, mà cô lại không phản kháng, rơi vào trong mắt người bên ngoài, thoạt nhìn bộ dạng của hai người giống như là bốn mắt nhìn nhau.

Trong nội tâm Mộc Thanh chậm rãi bất an. Cô vì ý nghĩ này của mình mà cảm thấy lo lắng.

Nếu như Ly Mang thật sự cho rằng cô phản bội hắn, hắn có thể vứt bỏ cô không để ý hay không? Mất đi sự che chở của hắn, những thay đổi sau này cũng không phải là cô có thể đoán trước rồi, ít nhất, so với cuộc sống hiện tại thì sẽ khó khăn hơn gấp trăm lần.

Mộc Thanh từ trên da thú bò dậy, cô muốn đi ra ngoài tìm hắn trở về.

Lúc cô đang dẫm chân phải lên trên mặt đất thì màn cửa được vén ra, một bóng người cao lớn tiến vào.

“Ly Mang!”

Mộc Thanh cơ hồ rất kinh hỉ mà thốt lên.

Nghe được âm thanh của mình mang theo chút run rẩy, cô mới giật mình, lâu như vậy, đây là lần đầu tiên cô gọi tên của hắn, dường như là bật thốt lên không chút nghĩ ngợi. Lúc trước, khi hai người ở cùng một chỗ, thời điểm cô muốn khiến cho hắn chú ý thì luôn theo thói quen dùng chân đá vào hắn, hoặc là nói “ai” một tiếng mà thôi.

Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào trên mặt Ly Mang.

Mộc Thanh không thấy hắn đáp lại. Chỉ chú ý tới hắn đang nhìn mình chằm chằm, trong mắt hắn dường như là có ánh sáng màu lam chớp động, giống như bộ dạng lúc trước cô được chứng kiến một lần

Có lẽ đó thật ra chỉ là ánh trăng mà thôi, nhưng lại làm cho cô cảm thấy lãnh đạm mà xa lạ.

Cảm xúc mừng rỡ khi mới vừa thấy hắn trở về đã không cánh mà bay. Cô khẽ co rúm bả vai lại, cúi thấp đầu, tóc dài rơi xuống che khuất nửa bên mặt. Cô từ từ ngồi vào vị trí ngủ thường ngày.

Nhưng sau một khắc, cô phát hiện mình nghĩ sai rồi.

Ly Mang giống như trận gió thổi đến trước mặt cô, ôm thật chặt lấy cô vào trong ngực, vừa lung tung hôn hít lên mặt của cô, vừa hàm hàm hồ hồ thấp giọng lặp lại cái câu mà lần trước nghe cô qua một lần: Thái tát khách mục.

Tóc của hắn nhỏ ra nước, làn da mát lạnh , giống như mới từ trong nước đi ra ngoài. Môi của hắn cũng thế, lạnh đến mức làm cho da thịt cô khi bị hắn chạm qua nhanh chóng nổi lên một tầng da gà. Hắn hôn có chút thô bạo, thậm chí cắn đau vành tai của cô, nhưng trong nội tâm cô sinh ra tia vui mừng. Ý vui mừng lúc đầu còn như bị thứ gì đó ngăn chặn, nhưng theo từng tiếng khàn khàn “Thái tát khách mục” kia , nhanh chóng vỡ toang đi ra ngoài, giống như linh xà chạy qua tứ chi bách hải của cô.

Cô nghĩ hắn đang nói”Đừng rời bỏ ta” hoặc là”Vĩnh viễn cùng ta ở chung một chỗ” . Đó là lần trước, lúc cô đi tìm Do Do học nói, thử thăm dò ở trước mặt cô bé nói câu này, đầu tiên Do Do có chút kinh ngạc, tiếp theo cô bé dùng sức gật đầu với Mộc Thanh, lập lại một lần, sau đó ôm chặt lấy cô. Cô nghĩ có lẽ là có ý nghĩa tương tự với như vậy.

Mộc Thanh đưa tay ra, ôm lấy hông của hắn, dán mặt vào bộ ngực dày rộng, nghe tiếng tim đập mạnh mẽ mà có lực của hắn.

Có lẽ hắn quả thật có chút hiểu lầm cô, nhưng cũng không tức giận với cô, hơn nữa, hắn đang sợ cô rời khỏi hắn.

Cảm giác như thế thật tốt .

Mộc Thanh yên lặng nở nụ cười. Một ý niệm đột nhiên nhảy ra trong đầu cô.

Cô buông lỏng hông của hắn ra, gỡ cánh tay đang ôm lấy mình ra, chậm rãi cởi áo trước mặt hắn, sau đó tiếp tục cởi váy rơm.

Ở trước mặt hắn, thân thể của cô không hề có chút che đậy nào. Nhưng lại rất khác với ngày thường, bây giờ, từ đầu đến chân cô đều hàm chứa một hương vị hấp dẫn, hơn nữa khi cô quỳ trước mặt hắn, khẽ ưỡn ngực lên, mái tóc dài phía sau lưng rơi lả tả chạm đến vòng eo tinh tế, nửa che nửa đậy bộ ngực đang rung rung của cô, da thịt tuyết trắng làm nổi bật một mảnh đen nhánh và trên đó có hai quả dâu hồng kiều diễm như ẩn như hiện, thoạt nhìn vô cùng động lòng người.

Thoáng cái hô hấp của Ly Mang đã bắt đầu dồn dập lên, nhìn không nháy mắt vào trên người cô.

Hắn động tay rồi lại dừng lại.

Mộc Thanh thở dài một cách kiều mỵ. Thò người ra đến trước mặt hắn, đưa tay cởi vật che đậy trên người hắn, vứt sang một bên, sau đó vươn đầu lưỡi ra, nhẹ nhàng liếm hai hạt nhỏ đã cương cứng trên ngực hắn.

Cô nghe thấy âm thanh hầu kết nhấp nhô cao thấp của hắn, khiến cô không nhịn được cúi đầu cười ra tiếng, tiếng cười ngọt lịm tựa như sô cô la được hòa tan trong ngày hè, làm hắn không tự chủ được mà liếm bờ môi khô khốc của mình.

Mộc Thanh tiếp tục liếm hắn, khiến cho hắn trơn ướt một mảnh, sau đó cô cảm thấy còn chưa đủ, lại dùng hàm răng tỉ mỉ gặm cắn.

Cô nghe thấy tiếng tim đập của hắn như đang run run.

Đó chính là điều cô muốn .

Hắn đột nhiên kéo lấy mái tóc dài của cô, đặt mạnh cô ở trên mặt đất.

Tựa như một chiếc thuyền lá nhỏ trong biển rộng, cô bị mưa to gió lớn mang theo, quấn vào bụng sóng, trong nháy mắt lại bị đưa lên đám mây cao nhất. Thoải mái phập phồng, cô phát ra âm thanh trầm thấp, nói không ra lời là thống khổ hay là vui vẻ, âm thanh này còn chưa dứt, lại bị đợt gió bão tiếp theo khiến cô phát ra tiếng ngâm nga mới. Theo hắn không ngừng tiến công, hai chân của cô không tự chủ được mà quấn lấy cổ hắn thật chặt, đùi cũng bị kéo căng thẳng tắp. Cô đã quên cái cổ chân bên phải bị đau kia, khối bao thảo dược bằng da thú cũng đã sớm không biết bị vứt đi nơi nào rồi. Cô giống như mỹ nhân xà, quấn Ly Mang càng ngày càng chặt, cho đến khi hắn không hô hấp nổi.

Hắn thở hổn hển ngừng lại, đem đôi chân dài xinh đẹp của cô từ cổ hắn dịch chuyển, dời đến cái hông của hắn, để cho cô bám thật chặt vào đó, sau đó bắt đầu tiến công càng ngày càng mãnh liệt.

Tóc của hắn không còn dính nước nữa, nhưng mồ hôi từ trán và phía sau lưng của hắn chảy xuôi xuống, nhỏ giọt lên trên thân thể nóng hổi của cô, vừa đụng vào đã bắn ra vô số tia lửa kích tình mãnh liệt. Bàn tay to của hắn mơn trớn lồng ngực của cô, nơi đó cũng có một tầng mồ hôi tinh mịn, trơn trượt khác thường, tựa như nơi mà giờ phút này hắn và cô đang kết hợp vậy.

Không biết qua bao lâu, ngay khi Mộc Thanh cảm giác trong cơ thể mình bị khoát hoạt liên tục không ngừng hành hạ đến sắp sụp đổ rồi, hắn đột nhiên ngừng lại, phát ra một tiếng gầm nhẹ, sau đó nặng nề trút xuống tất cả của mình vào chỗ sâu nhất của cô, cảm thụ được lúc cô đạt được cao trào dùng sức xoắn lấy khoái hoạt của mình.

Mộc Thanh cực kỳ mệt mỏi, động cũng không muốn động, chỉ nhắm mắt lại, chôn mặt ở cổ của hắn, cho đến khi cô cảm giác được một cái tay của hắn vòng qua vòng eo mềm mại của cô, sau đó di động lên bên trên, vén một mảnh tóc dài đầy mồ hôi, ẩm ướt trên khuôn mặt cô.

Cô mở mắt, đối diện với cái nhìn chăm chút của Ly Mang.

Cô dụ dỗ hắn, để cho hắn không thể không làm. Nhưng cô nhìn ra được, giờ phút này, trong mắt hắn tràn đầy nhu tình cùng không buông bỏ.

Mộc Thanh cảm giác mình cũng giống thế, mặc dù hiện tại cô mệt mỏi chỉ muốn uốn người ngủ trong lồng ngực hắn.

Sáng sớm ngày thứ hai Mộc Thanh đã hiểu được hậu quả của Eva dụ dỗ Adam phạm tội.

Có thể là bởi vì đêm qua lúc quấn lấy hắn, cô dùng sức quá mức khiến chân bị kéo căng, hiện tại cổ chân phải của cô sưng đau đớn đến lợi hại, sưng to giống như một cái bánh bao.

Ly Mang tỉnh lại, tựa hồ có chút không dám nhìn Mộc Thanh, vẻ mặt hơi có chút ngượng ngùng, hoặc có thể nói là hối hận? Vì đêm qua chính hắn không kiềm chế được sao? Mộc Thanh đang suy đoán. Nhưng khi nghe thấy cô phát ra một tiếng rên rỉ, rồi sau khi nhìn cổ chân cô, hắn sợ hãi kêu lên một tiếng, gần như là lăn lông lốc mà ngồi dậy, lo lắng ấn lên cổ chân cô.

Lúc bị hắn ấn lên, quả thật Mộc Thanh rất đau, hơn nữa cô cũng thích nhìn thấy bộ dáng hắn vì mình mà gấp đến độ hoang mang lo sợ, cho nên trong lỗ mũi phát ra tiếng kêu càng lớn.

Ly Mang sờ soạng đầu của cô tựa như trấn an, rồi quấn da thú lên người, xoay người chạy nhanh ra ngoài.

Mộc Thanh biết hắn đi giã thuốc cho mình, nên ngừng rên rỉ, đứng dậy mặc quần áo vào, ngồi ở chỗ đó chờ hắn trở lại.

Cổ chân của cô phải dưỡng đúng mười ngày mới khỏi. Ly Mang trừ ban ngày đi ra ngoài, về đến nhà đều ở bên người cô, chăm sóc cô vô cùng cẩn thận. Mộc Thanh thậm chí còn có chút quên mất cảm giác bước đi là như thế nào rồi.

Đợi đến lúc cô có thể bước đi bình thường thì ban ngày dần dần trở nên ngắn đi, mặc dù thời điểm giữa trưa vẫn chưa có cảm giác gì, nhưng sớm tối đã có chút chuyển sang lạnh. Trong rừng rậm khắp nơi đều có quả dại ra trái.

Mùa thu tới.

Những người đàn ông trong bộ lạc thừa dịp mùa này mà tận lực đi săn bắn, Mộc Thanh cả ngày đi theo các phụ nữ trong khu quần cư hái trái cây rau dại ở bên ngoài, mang về phơi khô, sau đó cất giữ ở một chỗ trong hầm, nơi đó đã có miếng thịt phơi khô cùng cá khô. Càng nhiều thức ăn vẫn đang được đưa vào liên tục không ngừng.

Người nơi này tương đối thông minh, biết đào hầm thật sâu, ở bên trong phủ lên đất và phân tro hút ẩm, để bảo tồn thức ăn của bọn họ.

Bọn họ đã bắt đầu thu thập dự trữ đồ ăn và da lông chống lạnh cùng với củi chuẩn bị cho mùa đông.

Trong lòng Mộc Thanh có chút mâu thuẫn, ngày hôm đó nhìn Ly Mang cứ theo lẽ thường đi ra ngoài vào sáng sớm.

Giờ cao điểm nguy hiểm của cô lại đến. Mặc dù hiện tại Ly Mang không được phép đi ngửi ở chỗ đó của cô, nhưng tựa hồ hắn vẫn nhạy cảm mà cảm thấy được sự biến hóa trong thân thể cô. Cho nên đêm qua hắn vẫn giống như vài đêm trước đòi cầu hoan với cô, nhưng bị cô cự tuyệt.

Hắn lộ ra vẻ vô cùng buồn bực, nghĩ mãi mà không rõ tại sao lúc trước cô đều rất tốt, thậm chí còn đi dụ dỗ mình, nhưng bây giờ lại cự tuyệt hắn.

Sáng nay hắn mang theo bộ dáng chưa thỏa mãn dục vọng mà đi ra ngoài. Tuy nhìn nét mặt của hắn không có gì là không vui, nhưng nhìn ra được, hắn có chút bối rối, hơn nữa trước khi chia tay còn nhìn cô bằng một bộ dáng không cam lòng và như muốn nói đêm nay cô đừng mơ tưởng chạy thoát.

Hiện tại cô nên chuẩn bị tốt tâm lý để mang thai với Ly Mang sao? Đã biết rõ là không quay về được thế giới kia rồi mà.

Mộc Thanh thở dài, bỗng nhiên rèm cửa ở bên cạnh khẽ lay động trong chốc lát.

“Mộc Thanh, đi ra ngoài.”

Cô xoay người trở về trong phòng, lúc đang muốn cầm lấy cái sọt đi ra ngoài tìm Na Đóa, thì nghe thấy phía ngoài có người kêu tên của mình.

Hiện tại cô đã có thể nghe hiểu một vài từ đơn giản, và dùng âm tiết ngắn trao đổi với bọn họ.

 Chương 25

Người gọi cô là một người đàn ông, giọng nói hơi có chút già nua.

Cô nhận ra giọng nói này là của thủ lĩnh, bọn họ đều kính trọng gọi ông là Đạt Ô. Mộc Thanh phỏng đoán Đạt Ô có thể là tôn hiệu của thủ lĩnh hoặc vương ở nơi này.

Mộc Thanh đáp một tiếng, rồi từ bên trong đi ra. Nhìn thấy ông ta chéo tay ở phía sau lưng, lẳng lặng nhìn mình.

Trừ lần đầu tiên gặp mặt , ông ta đến bên người cô, ngắt vào thân thể của cô một cái rồi lộ ra hàm răng đen làm cho cô cảm thấy buồn nôn, thì trong khoảng thời gian kế tiếp, không biết có phải là do quan hệ với Ly Mang hay không? Ngược lại ông ta cũng không đối với cô thế nào cả, ngoại trừ thỉnh thoảng tìm cô học cách thắt nút dây để ghi nhớ. Mộc Thanh tận lực đem chuyện đó xem như là đại thẩm đi chợ rau mua thức ăn lựa chọn gà vịt mập hay gầy, cho nên cảm giác chán ghét với ông ta cũng dần dần tiêu tán đi chút ít, dù sao mình cũng kiếm sống ở trên địa bàn của ông ta.

Gần đây tần suất ông ta tìm cô nhiều hơn một chút, nguyên nhân có lien quan đến một chuyện ngẫu nhiên vài ngày trước đó. Ngày đó thời điểm cô và Na Đóa trở lại giao số lượng mình thu hoạch được, nhìn thấy người phụ nữ phụ trách quản lý đếm số lượng những đồ trong giỏ xách mà những người phụ nữ phía trước thu lượm được, sau đó dùng sợi dây làm các ký hiệu khác nhau, loay hoay đến bể đầu sứt trán, tốc độ rất chậm, các phụ nữ phía sau phải chờ, đại khái vì rất vội vã trở về nấu cơm chờ người đàn ông nhà mình trở lại nên tiếng oán giận vang lên một mảnh.

Nơi này mặc dù đem các vật mà mọi người thu lượm được thành vật của công, nhưng đồ đạc mà họ có được mỗi ngày sẽ cộng gộp lại, dùng ký hiệu chia ra ghi chép ở trên tường. Mộc Thanh đoán chừng đại khái chắc là đợi mùa đông đến sẽ dùng cái này để tham khảo phân phối đồ ăn cho mỗi gia đình, ý tứ là làm nhiều được hưởng nhiều, cho nên các phụ nữ mỗi ngày làm việc đều rất ra sức. Mọi người đã có khái niệm về số chứ, nhưng nếu tính toán vượt qua mười thì có chút chậm chạp, hơn trăm thì càng không được, nhất định phải chia đồ vật làm mười cái một vũng, chờ đầy mười vũng, lại dùng dây thắt nút để ghi nhớ làm dấu hiệu, biểu thị khái niệm một trăm, chờ đến mười cái một trăm, lại dùng một nút thắt khác để biểu thị một nghìn, dùng cái này để mở rộng ra.

Mặc dù vừa mới bắt đầu Mộc Thanh và người phụ nữ kia đã kết ân oán sống chết rồi, nhưng nhiều ngày đã qua, trừ lúc gặp mặt người phụ nữ kia bày ra sắc mặt khó coi một chút, thì cũng bình an vô sự. Hiện tại thấy cô ta luống cuống tay chân, cô liền tiến lên giúp đỡ đếm vài cái, rất nhanh đã kiểm kê ra được số lượng trái cây trong một giỏ xách, một trăm hai ba viên, sau đó cô dùng nút buộc biểu thị một trăm và hai mươi, rồi nộp cho người phụ nữ dãy nút buột kia, bên cạnh vẽ ba gạch nữa. Cô đếm xong, người phụ nữ này có tỏ vẻ trăm nút buộc, có thể bỏ mười nút buộc này ra, đổi thành nút buộc biểu thị một ngàn được rồi.

Rất nhanh đội ngũ đã ngắn dần. Các phụ nữ nộp xong đồ trên tay, liền sờ sờ cái trán của Mộc Thanh, vô cùng cao hứng mà thẳng bước đi. Ở chỗ này sờ cái trán là tỏ vẻ cảm tạ.

Mộc Thanh vốn có chút bận tâm người phụ nữ quản sự kia sẽ trách mình nhiều chuyện. Nhưng nhìn cô ta chẳng qua chỉ thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt nhìn mình còn biểu lộ ra sự quái dị, giống như là khâm phục, hoặc như có chút không phục, nhưng không có nhiều ác ý, nên cũng yên tâm, cười với cô ta xong thì nộp đồ của cô và Na Đóa rồi cùng nhau trở về.

Đại khái là chuyện cô tinh thông tính toán đã truyền ra ngoài, cho nên mấy ngày qua mọi chuyện tính toán đều là do cô và vị quản sự nữ kia làm cả, thái độ của người phụ nữ kia đối với cô cũng càng ngày càng khách khí. Sau đó Ly Mang biết chuyện này, ánh mắt nhìn cô cứ như là lần đầu tiên nhìn thấy cái kính viễn vọng vậy, lần đầu tiên trong đời Mộc Thanh hưởng thụ được mùi vị của sự sùng bái, hơn nữa còn được người đàn ông cường tráng mạnh mẽ như vậy sùng bái. Mặc dù có chút xấu hổ mình chiếm lợi vì được học toán học nhiều hơn một chút so với bọn hắn, nhưng tâm tình đúng là không tệ. Cô thậm chí đã nghĩ tới, qua một đoạn thời gian nữa, đợi khi cô có thể thuận lợi trao đổi với bọn họ, sẽ dạy những hài hài tử ở đây học tập số Á Rập và số học đơn giản, dù sao đối với sinh hoạt hàng ngày vẫn rất có trợ giúp.

Gần đây Đạt Ô thường xuyên tìm đến cô, chính là muốn cô dạy cho ông ta càng nhiều biện pháp để thắt nút dây ghi nhớ. Thật ra thì cô đã sớm không có chiêu mới gì để dạy, nhưng hình như ông ta không tin, Mộc Thanh không có biện pháp, không thể làm gì khác hơn là dạy ông ta số Á Rập một hai ba mười một trăm. Đầu tiên ông ta có chút không hiểu, chờ từ từ hiểu ra đây là một loại phương pháp khác biểu thị con số, hơn nữa so với biện pháp thắt nút dây để ghi nhớ lưu truyền xuống ở thời đại này thì thoạt nhìn đơn giản, thực dụng hơn, thoáng chốc hứng thú của ông ta đã bị kích phát ra ngoài. Có đôi khi Mộc Thanh thậm chí cảm thấy được lão đầu bướng bỉnh này cũng có chút đáng yêu, ít nhất ông ta yêu thích học tập, làm cho hảo cảm của cô đối với ông ta tăng lên không ít.

Ngay từ đầu cô cho rằng hiện tại ông ta tới đây là để học con số, nhưng nhìn lại thì cảm thấy không giống.

Đạt Ô nhìn chăm chú cô trong chốc lát, đột nhiên lộ ra nụ cười nói: “Đi theo ta.” Vừa nói vừa gác tay ra sau lưng, xoay người đi về hướng bên ngoài khu quần cư.

Mộc Thanh đi theo.

Ông ta tiến vào cánh rừng, đi về phương hướng chính bắc.

Đường trước mặt càng ngày càng khó đi, đến cuối cùng đã không có dấu vết của đường đi nữa, cô có chút hối hận lúc mình đi ra ngoài không đi giày, đôi dép lê trên chân không đủ để bảo vệ hai chân của cô không bị bụi gai trên mặt đất quét đến. Trên mu bàn chân của cô đã có vài dấu máu. May là mặc quần jean, chân mới có thể được bảo hộ.

Đạt Ô còn đang đi phía trước, mấy lần Mộc Thanh do dự muốn xoay nguời quay về, nhưng dường như ông ta cảm thấy ý đồ của cô nên dừng bước, quay đầu lại nhìn cô, cười với cô, dùng ngón tay chỉ phía trước.

Ông ta cười rất tự nhiên, nhưng mang theo chút hương vị mệnh lệnh. Trong lòng cô vô ý thức mơ hồ cảm thấy có chút bất an, nhưng đến cuối cùng, tình huống biến thành cô không thể không theo sau, bởi vì dù lúc này cô quay đầu trở lại, cô cũng không tìm được đường trở về.

Thời điểm cô dừng bước không chịu đi tiếp về phía trước thì Đạt Ô vuốt cốt đao ở hông của ông ta, lạnh lùng nhìn cô.

Cô biết mình đã không còn lựa chọn. Chỉ có thể tiếp tục đi theo ông ta tiến về phía trước, vừa lo lắng nhìn bốn phía và mảnh rừng cây rậm rạp ở trên đỉnh đầu, nhưng vô dụng, cô hoàn toàn không tìm được phương hướng nữa rồi.

Ngay tại khi cô sắp thở gấp không đi nổi nữa, Đạt Ô ở phía trước đột nhiên dừng bước, quay đầu lại nhìn cô.

“Cô đi đi. Không nên trở lại nữa.”

Ông ta nhìn cô nói, thần sắc trên mặt đều là hờ hững.

Mộc Thanh cho rằng mình nghe lầm. Khi cô vẫn đang trố mắt thì Đạt Ô lặp lại lời ông ta vừa nói một lần nữa, lần này nói rất chậm, từng âm tiết phun ra từ trong miệng ông ta.

Lần này Mộc Thanh tin chắc mình không nghe lầm.

Trong chớp mắt, cô đột nhiên hiểu rõ ra.

Ông ta muốn đuổi mình rời khỏi bộ lạc của ông ta, thừa dịp lúc Ly Mang không có ở đây. Mới vừa rồi bọn họ đi ra ngoài, cũng không có người nào trong bộ lạc nhìn thấy, cho dù có người nhìn thấy thì ngoại trừ Na Đóa, cô nghĩ ai cũng không dám làm trái ý của thủ lĩnh đi nói cho Ly Mang biết là cô đi ra ngoài theo ông ta, sau đó một đi không trở lại. Ly Mang chỉ cho rằng cô chạy trốn một mình.

Về phần nguyên nhân, cô nghĩ cô đã biết rồi.

Cô cũng không tính toán đau khổ cầu khẩn ông ta, đảm bảo với ông ta sau này mình nhất định sẽ cách Ly Mang thật xa, chỉ cần ông ta không ném cô một mình trong rừng rậm mịt mờ này. Đừng nói cô bây giờ còn không nói được những lời phức tạp như vậy, cho dù biết, ông ta cũng sẽ không mềm lòng . Bởi vì ở trong mắt ông ta, cô thấy được một tia tinh quang, trộn lẫn tàn nhẫn và giảo hoạt, đây là biểu lộ mà từ trước cô chưa bao giờ chú ý tới.

Cô chỉ hối hận mình quá mức dễ tin, chỉ coi ông ta thành một ông già bình thường sắp sửa từ chức. Cô đã quên, khi còn trẻ nhất định ông ta cũng là một người đàn ông anh dũng nhất thậm chí là tàn nhẫn nhất trong bộ lạc, đàn ông như vậy mới có thể dẫn dắt tộc nhân của ông ta ngoan cường sinh tồn trong rừng, hơn nữa còn đạt được quy mô như hiện tại.

Mà bây giờ, ông ta diệt trừ đối thủ vì con gái của mình.

Trên người Mộc Thanh đổ mồ hôi, hiện tại cô chỉ cảm thấy một mảnh lạnh như băng, mà mồ hôi vẫn tuôn ra không ngừng, tóc dính sát vào cổ của cô và phía sau lưng, cả người tựa như mới đi ra từ trong nước vậy.

Cô xem chừng sức lực của mình không đủ để đối kháng với ông ta, nếu như ông ta muốn giết chết cô ở chỗ này. Mặc dù ông ta già rồi, nhưng đi đường nhiều như vậy, vẫn không một chút dấu hiệu mệt mỏi thở hổn hển, khớp xương nổi bật trên bàn tay, mu bàn tay có rất nhiều gân xanh, huống chi ngang hông ông ta còn có cốt đao bén nhọn, dư dả đối phó cô.

“Đi tiếp về phía trước có một bộ lạc, một mình cô đi tìm đi. Sau này không bao giờ…quay trở về nữa, nếu không tôi sẽ giết cô.”

Đạt Ô nhìn cô, từ từ nói, sau đó chỉ về hướng chính bắc

Mộc Thanh không hiểu tất cả, nhưng cũng hiểu đại khái ý tứ của ông ta. Điều duy nhất cô cảm thấy may mắn là bây giờ ông ta còn không có ý niệm muốn lấy mạng của cô, chỉ đuổi cô đi.

Cô không muốn chọc giận ông ta để sau một khắc khiến mình sẽ trở thành một cỗ thi thể nằm ở nơi này, bị con kiến hay dã thú cắn nuốt, sau đó từ từ thành hài cốt cô đơn hư thối.

Nhưng cho dù cô may mắn có thể tránh thoát được sự săn bắt của dã thú, cuối cùng tìm được dân bản địa khác, thì bọn họ có nhận cô và đối xử tử tế với người ngoại lai dị tộc như cô không? Hơn nữa, Ly Mang, sau khi nghĩ cô chạy trốn, sẽ khổ sở một chút, sau đó từ từ quên mất cô, hoàn toàn khôi phục cuộc sống như trước đây sao?

Tim của Mộc Thanh lạnh như băng giống như thấm đầy nước, nặng nề không ra ngoài, rơi đến chỗ sâu nhất trong thân thể cô.

Trong mắt Đạt Ô nhanh chóng xẹt qua tia sáng có chút phức tạp, nhưng rất nhanh ông ta hếch cằm lên, đi vòng qua Mộc Thanh, quay về phương hướng lúc đi đến.

Mộc Thanh nhìn thân ảnh của ông ta biến mất ở trong khu rừng rậm rạp.

Một tia sợ hãi sinh ra trong lòng cô, giống như côn trùng chậm rãi cắn nuốt tim cô.

Cô cảm thấy có chút không thở nổi, không nhịn được mà ôm đầu từ từ đứng lên trên mặt đất. Cuối cùng cô cảm thấy thư thái hơn một chút, rốt cục khi cô một lần nữa đứng lên, nhìn chung quanh là một mảnh mờ mịt.

Cô nhìn về phương hướng Đạt Ô vừa đi, hay là đi trở về?

Hướng Bắc, có thể cô sẽ bị dã thú ăn thịt, có thể bị lạc trong rừng rồi chết, cũng có thể tìm được Đạt Ô và Bộ Lạc, vào lúc này cô không biết vận mệnh của mình sẽ như thế nào?

Đi về phía nam, cô cũng có thể chết trong rừng, hoặc là vận khí tốt sẽ gặp được Ly Mang. Nhưng sau đó thì thế nào, cô trông cậy vào Ly Mang như thế nào? Vì cô mà cùng thủ lĩnh, thậm chí là cả Bộ Lạc đối địch sao?

Trong khi cô đang do dự, thì đột nhiên nghe thấy phía sau vang lên một trận âm thanh sột soạt, đó là tiếng vang do rừng cây bị tách ra.

Phản ứng đầu tiên của cô chính là dã thú, trái tim cuồng loạn muốn nhảy ra khỏi cổ họng, cô mạnh mẽ quay đầu lại, kinh hãi địa nhìn thấy trong rừng rậm lộ ra mấy khuôn mặt đàn ông.

Những người kia rõ ràng là chủng tộc người khác với Ly Mang. Vóc người nhỏ thấp hơn một chút, trên bộ ngực của mỗi người đều in dấu một đầu thú dữ tợn to bằng miệng chén ăn cơm cỡ vừa, vẻ mặt thì hung bạo.

Da đầu Mộc Thanh tê dại, sợ hãi kêu một tiếng rồi bỏ chạy, nhưng mấy người đàn ông phía sau lập tức chui ra từ trong rừng cây, trong miệng xèo xèo kêu loạn, chạy mấy bước đã bắt được cô.

Mộc Thanh hầu như không có khả năng phản kháng. Trong đó một người khiêng cô lên đầu vai, tựa như lần đầu tiên cô bị Ly Mang bắt được vậy.

Bọn họ chạy trốn trong rừng thật nhanh, gặp phải khe rãnh thì nhảy lên mà qua, Mộc Thanh bị xóc nảy gần như muốn nổi điên.

Lúc sắc trời tối xuống, bọn họ đi vào huyệt động, vứt Mộc Thanh xuống mặt đất, sau đó đốt lên một đống lửa.

Mộc Thanh cẩn thận đánh giá chung quanh, thấy nơi này thoạt nhìn không giống khu quần cư. Hẳn là bọn họ còn chưa về nơi ở của họ, tối nay tạm thời ở chỗ này qua đêm mà thôi. Một người đàn ông đem con mồi có hình dáng giống con hươu xuống, xé toạt ra, máu văng khắp nơi, sau đó gác lên trên bếp lửa nướng lung tung một hồi, rồi cùng với đồng bạn bỏ miếng thịt vẫn còn máu chảy đầm đìa vào trong miệng cắn nuốt. Ăn một hồi, một người trong đó quay đầu lại nhìn Mộc Thanh, kéo một miếng thịt xuống, đi lại gần cô, đưa tới bên miệng cô.

Thịt còn da lông, kèm thêm máu đầm đìa và gân mạch màu trắng. Mộc Thanh không muốn ăn, cũng không dám phản kháng, chỉ dám ngửa đầu ra phía sau.

“Ăn!”

Người đàn ông kia cầm thịt trong tay mạnh mẽ nhét miếng thịt vào miệng Mộc Thanh, há mồm nói câu giống với Ly Mang hay nói.

Mộc Thanh ngửi thấy được từ trong miệng gã phun ra mùi hôi thối nồng nặc, cộng thêm khối thịt kia đã vào trong miệng cô. Một trận buồn nôn khiến cô không nhịn được mà cúi người nôn ra ngoài, mặc dù hôm nay cô chưa ăn cái gì, ngay cả một ngụm nước cũng chưa uống.

Những người đàn ông nhìn thấy, liền cười lên ha hả. Một tên đàn ông trên mặt có khối sẹo đen vứt bỏ thịt trên tay, cười hì hì đi về phía Mộc Thanh, trong mắt bắn ra tia sáng màu xanh đậm.

Mộc Thanh nhìn thấu ý đồ của gã nên không nhịn được lui về phía sau, một mực thối lui đến vách tường của huyệt động thì không có cách nào nhúc nhích người được nữa.

Một đôi tay đầy lông dơ bẩn mò tới trên người của cô.

Khi cô cho rằng y phục của mình sẽ bị xé rách, thì rầm một tiếng, người mới vừa rồi nhét thịt vào trong miệng cô đạp một cước vào tên đàn ông có sẹo đen, rồi gầm lên một tiếng.

Gã nói vừa vội vừa nhanh, Mộc Thanh nghe không hiểu lắm. Nhưng tựa hồ những người này bị chấn động. Gã đàn ông có sẹo đen nhìn thoáng qua Mộc Thanh, hắn không cam lòng mà trở về bên cạnh đống lửa, nhặt lên khối thịt mới vừa rồi gã bỏ lại, tiếp tục ăn.

Bọn họ ăn xong thịt rồi, tất cả xương còn lại cũng dùng hòn đá đập nát, liếm hết máu đỏ và cốt tủy bên trong.

Mộc Thanh tựa vào góc tường, cả người run lên, cơ hồ cả hàm răng cũng không thể khép lại được, thật lâu sau mới thoáng ngừng lại.

Từ cửa huyệt động lại vang lên một trận tiếng bước chân hổn độn, mấy gã đàn ông đi ra ngoài xem xét, rất nhanh liền vui vẻ ra mặt khi có càng nhiều người tiến vào hơn nữa.

Bọn họ hẳn là cùng một phe.

Để cho Mộc Thanh trợn mắt hốc mồm chính là, Đạt Ô lại ở trong số đó, có điều thoạt nhìn tình hình còn chật vật hơn so với cô. Vết thương trên đầu vẫn còn đang rỉ máu, cả khuôn mặt đặc biệt dữ tợn, tay thì bị dây thừng trói chặt chẽ ở phía sau lưng.

Rất rõ ràng, Đạt Ô cũng giống cô, cũng thành tù binh của đám người này, hơn nữa chuyện này lại xảy ra không lâu sau khi rời khỏi cô.

Discussion12 Comments

  1. Ặc,k bjết LM có tìm được MT ko,thèn cha tù trưởng này ác quá,vất c.gáj ngườj ta trong rừng sâu,tay k tấc sắt

  2. Đúng là tự mình hại mình ai biểu dám bỏ MT chứ, đúng là vô ơn mak lấy đồ của ng ta xong rồi đuổi ng ta đi, tại con Nao Nao không ák vs cái thằng DG nữa đó

  3. Lão già thủ lĩnh đê tiện lại vứt bongươì ta ở nơi rừng sâu nguy hiểm như thế giờ thì bị quả báo rồi a cũng bị bắt rồi a ly mang đâu rồi mau đến cứu mộc thanh nhanh đi a

  4. Đáng đời ông tộc trưởng, hại người giờ hại ta, lần này không biết sao thoát được đây

  5. Tiểu Hồ Ly

    lợi dụng ngrồi vứt bỏ cũng cần có bản lĩnh nha Đạt Ô tiên sinh.hehe. cho chừa cái tính xấu xađáng gét. MT tỷlại là số phậntù binh kbít a Mang khi nèo ms cứu đkchị đây.

  6. đáng đời tộc trưởng hãm hại MT thế mà bản thân cũng bị người khác hại luôn,bị bắt cùng chung số phận. Hừ hừ tại sao lại đuổi MT đi, MT không có làm gì hại đến bộ lạc. Thậm chí còn ra chút sức giúp đỡ mọi người.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: