Thứ Nữ Công Lược – Chương 605+606

14

Chương 605: Luống Cuống ( hạ )

 Edit: Nguyệt Nha

Beta: Tiểu Tuyền

Cẩn ca nhi vừa nghe thấy thì giống như tìm được tri âm, hắn chạy tới chỗ Thái phu nhân nơi đó.

 

Thái phu nhân ôm hắn: “Đây cũng là tấm lòng của Cẩn ca nhi chúng ta. Tấm lòng so với cái gì cũng đều quan trọng hơn. Bằng không, làm sao có điển cố ‘ngàn dặm đưa lông ngỗng, lễ nhẹ tình ý nặng ’ đây? Cẩn ca nhi của chúng ta tân tân khổ khổ mới hái được quả cam, cũng là vì để cho mọi người nếm thử đồ tươi mà! Có phải không, Cẩn ca nhi ?”

 

Cẩn ca nhi gật đầu lia lịa, tựa người ở trong ngực Thái phu nhân , lông mày trẻ con cong cong, cười đến hết sức thoải mái.

 

Vừa lúc Từ Tự Dụ tới đây.

 

Nhìn thấy trên bàn một đống quả cam lớn, hắn rất bất ngờ: “Hái được nhiều quả cam như vậy hả?”

 

Cẩn ca nhi nghiêng người vỗ vỗ túi vải thô màu xanh thêu hoa trên người, khoe nói: “Mẹ giúp đệ làm đó! Có thể chứa rất nhiều quả cam.”

 

Từ Tự Dụ lại cười đánh giá cái túi trước ngực hắn — dây đeo túi không dài, miệng túi vừa ở trước ngực Cẩn ca nhi, hình dáng có chút kỳ quái, nhưng dùng để hái quả cam cũng rất dễ dàng.(truyện được post tại: www.tamvunguyetlau.com)

 

Cẩn ca nhi thấy hắn nhìn mình chằm chằm thì chớp mắt một cái, chạy đến bên bàn cầm quả cam đưa cho Từ Tự Dụ: “Nhị ca ăn quả cam!”

 

Từ Tự Dụ cười nhận quả cam.

 

Từ Lệnh Nghi hỏi hắn: “Hôm nay không có đi ra ngoài sao?”

 

Từ Tự Dụ cung kính nói: “Tất cả mọi người đều nghĩ đến yết bảng, con cũng vậy nên không có tâm tư đi ra ngoài. Liền ở trong nhà đọc sách.”

 

“Nếu đã thi xong rồi, thì những thứ dư thừa không cần suy nghĩ nhiều nữa” Hiển nhiên Từ Lệnh Nghi có chút không vừa ý đối với câu trả lời của Từ Tự Dụ, trong giọng nói mang theo vài phần mùi vị dạy dỗ, “Nên làm cái gì thì làm tốt cái đó. Có thể khảo trúng, cũng không nên ngông cuồng vì con đường sau này còn dài; không thể khảo trúng, cũng không cần nổi giận vì còn có cơ hội. Tuổi của con còn trẻ, cuộc sống về sau không biết phải gặp phải bao nhiêu thời điểm sống còn, hiện tại chỉ là kết quả cuộc thi lần đầu tiên, nếu cứ thiếu kiên nhẫn như vậy, sau này chẳng phải sẽ luống cuống tay chân không có chủ ý sao?”

 

Từ Tự Dụ nghe xong thì nghiêm nghị đáp lời “Vâng, là học thức và tu dưỡng của con không đủ. Con nhất định ghi nhớ lời của phụ thân!”

 

Không khí trong nhà bởi vì phụ tử hai người một hỏi một đáp mà trở nên khẩn trương.

 

Từ Tự Truân và Từ Tự Giới ngồi ở chỗ đó cũng không được tự nhiên .

 

Thái phu nhân nhìn thấy liền cười ha hả: “Tốt lắm, tốt lắm! Khó có được hôm nay là ngày cuối thu, không khí dễ chịu, bọn nhỏ tụ ở một chỗ, con cũng đừng có dạy dỗ bọn nhỏ nữa. Có lời gì, đợi lát nữa đem bọn nhỏ gọi vào trong thư phòng cẩn thận nói đi.”

 

Từ Lệnh Nghi cười đáp ứng”Vâng” .

 

Từ Tự Truân và Từ Tự Giới đều thở phào nhẹ nhõm.

 

Cẩn ca nhi liền thúc dục Từ Tự Dụ: “Nhị ca ăn quả cam đi!”

 

Là muốn giải vây cho mình sao?

 

Từ Tự Dụ cảm kích nhìn Cẩn ca nhi cười cười, thuần thục lột vỏ quả cam, tách ra một phần cho Cẩn ca nhi .

 

Cẩn ca nhi lắc đầu: “Ca ca ăn!” Mắt phượng thật to lóe sáng nhìn hắn.

 

Có thức ăn thì tiên sinh ăn trước,giữa huynh đệ với nhau thì trưởng ấu có thứ tự.

 

Từ Tự Dụ không có để ý, cười muốn đem quả cam bỏ vào trong miệng.

 

Thập Nhất Nương, Từ Tự Truân cùng Từ Tự Giới ba người trăm miệng một lời, một hô lên “Dụ ca nhi”, một hô lên”Nhị ca, quả cam chua!”

 

Từ Tự Dụ kinh ngạc.

 

Liền nhìn thấy hai đầu lông mày Cẩn ca nhi hiện lên một tia ảo não, bé quay đầu lại trợn mắt nhìn Từ Tự Truân và Từ Tự Giới.

 

Hắn vốn là người rất thông minh, tâm niệm vừa chuyển , đã hiểu chút ít. Nhưng cũng không nhiều lời, cười híp mắt tách ra múi cam bỏ vào trong miệng, nhai mấy lần rồi nuốt xuống.

 

“Mặc dù không ngọt, nhưng cũng không chua!” con mắt Từ Tự Dụ nghi hoặc nhìn Từ Tự Giới.

 

Từ Tự Truân và Từ Tự Giới mắt choáng váng, Thập Nhất Nương cũng rất bất ngờ, còn Cẩn ca nhi đầu tiên là sửng sốt, sau đó tiến lên tách ra múi cam bỏ vào trong miệng.

 

Nhưng nhai một cái, Cẩn ca nhi “phụt ” một tiếng phun ra múi cam: “Quá chua, quá chua!” Bé mở lớn con mắt nhìn chằm chằm Từ Tự Dụ: “Nhị ca, ca gạt đệ!” Khuôn mặt tràn đầy phẫn nộ.

 

Từ Tự Dụ cực kỳ nhanh liếc qua Thập Nhất Nương.

 

Thập Nhất Nương đang âm thầm che miệng cười, cũng không có ý không vui.

 

Trong lòng hắn liền xác định. Vượt qua Cẩn ca nhi, chậm rãi nói: “Ta lừa đệ lúc nào?” Thần sắc có phần lơ đễnh, “Ta ăn tuyệt đối không chua. . .” Vừa nói, vừa tách ra múi cam bỏ vào trong miệng.”Thật không chua!” Hắn nhấn mạnh, khóe mắt đuôi lông mày động cũng không động một cái, sau đó đưa quả cam còn dư lại tới trước mặt của Cẩn ca nhi: “Không tin thì đệ thử một lần?”

 

Cẩn ca nhi không khỏi có chút do dự .

 

“Quỷ ranh mãnh!” Thái phu nhân cười mắng Từ Tự Dụ.

 

Nghe tiếng nói giọng điệu này, Cẩn ca nhi lập tức tỉnh ngộ. Bé chạy đến trong ngực Thái phu nhân: “Nhị ca gạt đệ! Đệ mới không mắc mưu đâu!” Dương dương đắc ý nhìn Từ Tự Dụ.

 

Từ Tự Dụ giả bộ khẩu khí bất đắc dĩ thở dài: “Cũng tại tổ mẫu!”

 

Cẩn ca nhi mím miệng cười trộm.

 

Mọi người nhìn thấy cũng cười ha ha.

 

Chỉ có Từ Tự Giới, lén lút hỏi Từ Tự Truân: “Quả cam kia rốt cuộc chua hay không chua? Làm sao mà chân mày Nhị ca cũng không nhăn tý nào?”

 

“Đó là nhị ca lừa gạt Lục đệ thôi!” Từ Tự Truân nói, “Đã muốn gạt người, đương nhiên phải giả trang giống y như thật.”

 

Từ Tự Giới gật đầu: “Vừa rồi đệ cũng thắc mắc, làm sao một quả cam có múi chua có múi không chua!” Lại nói, “Vậy hàm răng nhị ca chẳng phải cũng chua muốn rớt ra sao?”

 

Từ Tự Truân chần chờ nói: “Hoặc là, nhị ca không sợ chua? Giống Vương Doãn không sợ cay!”

 

Bọn họ tự cho là nói nhỏ nhưng lại bị đám người Thái phu nhân nghe rõ ràng hết. Mấy người lớn buồn cười, ngay cả nha hoàn, bà Tử hầu hạ trong phòng cũng len lén cười theo.

 

Gió thu mát mẻ mang theo hương bách hoa thổi chầm chậm qua Lăng khung sơn trang, (truyện được post tại: www.tamvunguyetlau.com) đem không khí vui vẻ thổi qua rừng cây quanh co, những khóm hoa cũng dận dờn dao động theo.

 

Thập Nhất Nương cười híp mắt nhìn phong cảnh trước mắt, trong lòng nàng cảm thấy cuộc sống tốt đẹp và yên bình.

 

Chỉ là thời gian duy trì tâm tình tốt như vậy không lâu.

 

Ngày thứ hai, công bố kết quả thi hương.

 

Từ Tự Dụ thi rớt.

 

Thái phu nhân ngạc nhiên, nhưng rất nhanh liền khôi phục bình tĩnh: “Con người khi còn sống khó tránh khỏi sự thăng trầm trong cuộc sống. Lúc còn trẻ mà gặp nhiều khó khăn sẽ tốt hơn khi lớn tuổi, vì khi đó thời gian không còn nhiều lắm, lại không biết biến thông thì khó khăn càng nhiều hơn.”

 

Thập Nhất Nương gật đầu, cảm thấy lời của Thái phu nhân rất có đạo lý.

 

“Sợ rằng trong lòng của Dụ ca nhi bị tổn thương!” Nàng nén thở dài nói, “Hết lần này tới lần khác bạn học của cháu nó đều ở Nhạc An. Nương xem, có nên để cho Dụ ca nhi đi Tây Sơn biệt viện ở vài ngày giải sầu hay không?”

 

“Được!” Thái phu nhân nói, “Vừa lúc thừa dịp này con hãy chuẩn bị tốt hôn sự của cháu luôn.”

 

Thập Nhất Nương ưng thuận, đứng dậy ra đi bên ngoài viện.

 

Ra khỏi cửa thuỳ hoa, lại gặp gã sai vặt bên cạnh Từ Lệnh Nghi.

 

“Tứ phu nhân, Hầu gia sai tiểu nhân tới bẩm với ngài một tiếng. Hầu gia và Nhị thiếu gia ra khỏi thành đi lên núi rồi, khuya hôm nay không trở lại ăn cơm.”

 

Thập Nhất Nương rất bất ngờ.

 

Hình như Từ Lệnh Nghi rất ít có lúc nhu tình như vậy.

 

Nàng cười bảo gã sai vặt đi rồi xoay người sang chỗ khác, lại nhìn thấy Nhị phu nhân.

 

Nhị phu nhân nhìn thấy nàng thì có chút giật mình.

 

Thập Nhất Nương lại cười hỏi nàng: “Nhị tẩu định đi thăm Dụ ca nhi sao? Hầu gia cùng hắn ra khỏi thành đi lên núi rồi.”

 

Nhị phu nhân khó nén kinh ngạc, khẽ gật đầu. Cùng Thập Nhất Nương đi về phía nội viện.

 

Hôm nay là mười bốn tháng tám, hai ngày nữa chính là tết Trung thu . Hoa cỏ trong viện phải thay đổi hoa cúc và hoa quế cho hợp với thời tiết , thỉnh thoảng có thể thấy được bà tử đang đẩy hoa cỏ. Nhìn thấy các nàng đi tới thì đều thả việc trong tay ra khom gối hành lễ, cúi đầu cụp mắt xuống đứng sát vào tường.

 

Nhị phu nhân lại đột nhiên dừng bước.

 

Nàng xoay người nhìn Thập Nhất Nương, (truyện được post tại: www.tamvunguyetlau.com) thản nhiên nói: “Liễu các lão thi liền hai lần mới đậu cử nhân, Lương các lão năm đó không có tham gia thi Hương năm sau, mà là năm dần mão mới đậu trúng cử nhân. Giống như Trần các lão, Đậu các lão, lại càng khó khăn trúng cử, khổ học mười năm mới có thể kim bảng đề danh.”

 

Tuy nói không đầu không đuôi, nhưng Thập Nhất Nương lại hiểu được ý của nàng.

 

Nàng là đang an ủi mình, không nên quá để tâm vào thất bại của Từ Tự Dụ.

 

Chỉ là lời nói như vậy…, từ trong miệng nàng nói ra, có vẻ… Có chút miễn cưỡng!

 

Thập Nhất Nương cố nén ý cười gật đầu: “Đa tạ Nhị tẩu quan tâm, huynh đệ nhà mẹ muội trong khoa cử cũng không phải là thuận buồm xuôi gió.”

 

Nhị phu nhân khẽgật đầu, cùng nàng tách ra mỗi người đi một ngả.

 

Thập Nhất Nương nhìn bóng lưng của nàng ấy không khỏi lắc đầu, cười xoay người trở về chính phòng.

 

Trúc Hương đợi nàng ở bên trong phòng.

 

“Phu nhân, buổi sáng hôm nay Đậu công tử phái người đưa thiệp cho Tứ thiếu gia, muốn mời Tứ thiếu gia mùng mườiđến quý phủ thưởng cúc. Tứ thiếu gia mượn chuyện bận rộn học bài đã từ chối!”

 

Kể từ ngày Từ Tự Truân nói Đậu Tịnh theo Đậu các lão đi Tây Sơn, Thập Nhất Nương đã bảo Trúc Hương lưu ý hành tung của Đậu công tử .

 

Hoàng thượng còn không có hồi Yên kinh, nhưng lại được thiếp mời của Đậu Tịnh . . .

 

“Đậu công tử nói trở về Yên Kinh trước sao?”

 

Trúc Hương thấp giọng nói: “Ta đã nhờ Triệu quản sự giúp đỡ đi nghe ngóng!”

 

Thập Nhất Nương “Ừ” một tiếng rồi đi phòng khách.

 

Mấy vị ma ma đang thấp giọng nói chuyện lập tức thu lại bộ dáng tươi cười, cung kính đứng thẳng.

 

Thập Nhất Nương ngồi xuống trên giường La Hán ở phòng khách .

 

Tiểu nha hoàn lặng yên không một tiếng động dâng trà.

 

Thập Nhất Nương nâng chung trà lên nhấp một ngụm.

 

Lê ma ma quản lý phòng bếp đang đứng dưới ta nàng lúc này mới dùng giọng điệu cung kính nói: “Dựa theo danh sách được trả về, ta cẩn thận tính ra mỗi bữa ăn ước chừng có tám mươi bàn, đến ngày chính, đoán chừng đến một trăm hai mươi bàn. . .”

 

Thập Nhất Nương cẩn thận nghe, tâm tư đều đặt trong hôn lễ của Từ Tự Dụ .

 

Từ phòng khách đi ra ngoài, Trúc Hương vừa đi về nói: “Đậu các lão dẫn theo là con trai lớn, Đậu Tinh Đậu công tử cũng không có theo đi tới Tây Sơn.”

 

Thập Nhất Nương nghe vậy thì trầm mặc một lúc lâu, sau đó đi tới chỗ Từ Tự Truân.

 

Từ Tự Truân không có ở nhà, mà ở chỗ của Từ Tự Giới.

 

Hai huynh đệ đang ở bên trong nhà xưởng làm hà đăng.

 

Từ Tự Truân chống cằm ngồi bên cạnh bàn vuông nhỏ trong nhà xưởng : “Ta thấy vẫn là làm Quan Thế Âm Bồ Tát thì tốt hơn. Làm một cái để trong nội đường thờ phậtcủa tổ mẫu. Chỉ sợ ngày mười lăm gió bắt đầu thổi, đến lúc đó e sẽ bị lật.”

 

Từ Tự Giới ngồi trên ghế con bên cạnh bàn vuông kiểm tra nan tre trúc đã gọt xong : “Chuyện này còn không phải đơn giản sao. Chúng ta ở trên cổ Quan Thế Âm Bồ tát thêm chuỗi ngọc không được sao. Như vậy, thân thể Bồ tát cùng nhị sen nặng bằng nhau, coi như là gió bắt đầu thổi cũng không sao.”

 

“Đúng vậy!” Từ Tự Truân nói, ” sao huynh lại không nghĩ đến nhỉ” Hắn ngồi xuống trên ghế con bên cạnh Từ Tự Giới, “Huynh đi vẽ chuỗi ngọc, đệ đi làm một thử một chút. . .”

 

Thập Nhất Nương rón rén ra khỏi sân của Từ Tự Giới, thấp giọng phân phó Hỉ nhi: “Để cho bọn họ chơi đi! Đừng nói ta đã tới.”

 

Hỉ nhi có chút nghi hoặc khom gối đáp lại “Vâng”, đưa nàng ra cửa.

 

* * * * * *

 

Đến lúc ăn mì thọ của Từ Lệnh Nghi, rất nhiều bộ hạ cũ từ trước của Từ Lệnh Nghi nghe nói con trai lớn Từ gia thành thân, hoặc là tự mình tới cửa chúc mừng, hoặc phái phụ tá tâm phúc đưa tiền biếu, hạ lễ tới. Cửa trước Từ gia ngựa xe như nước, từ trên xuống dưới bận bịu, chân không chạm đất.

 

“Không muốn làm lớn cũng không được rồi!” Từ Lệnh Nghi hơi có chút nhức đầu, “Cũng không thể thu lễ người này mà không thu lễ người kia, Đến lúc đó huyên náo lên mọi người đều không vui!”

 

“Vậy thì làm lớn một lần cũng tốt !” Thập Nhất Nương cười, nhẹ nhàng mà khoác tay Từ lệnh nghi, “Ngày đó Hầu gia nói những gì với Dụ ca nhi? Sau khi Dụ ca nhi trở về thần thái sáng láng, so sánh với trước khi tham gia thi Hương, thiếp nhìn thấy tinh thần còn tốt hơn vài phần.”

 

            Chương 606: Mệt mỏi( thượng )

 

“Không nói gì!” Từ Lệnh Nghi nói, “Chỉ là cùng trèo lên núi thôi.”

 

“Cũng không nói gì sao?” Thập Nhất Nương hỏi tới.

 

“Cũng không nói gì!” Từ Lệnh Nghi nói, “Con thi thất bại, nếu ta hỏi đến việc học của con thì cũng không quá thỏa đáng đúng không?”

 

Nguyện vọng của Từ Tự Dụ chỉ cần một cử động nho nhỏ của Từ Lệnh Nghi thôi, cũng sẽ làm cho hắn tin tưởng gấp trăm lần.

 

Thập Nhất Nương cười nhìn Từ Lệnh Nghi, lắc đầu than thở.

 

Từ Lệnh Nghi nhìn thấy ánh mắt thê tử lóe lên thì không khỏi bật cười: “Lại đang nghĩ loạn gì đấy?”

 

“Chỉ là cảm thấy Hầu gia rất lợi hại.” Thập Nhất Nương nói, “Chúng ta nói một ngàn nói một vạn, không bằng Hầu gia không nói một lời, chạy một vòng ở ngoài thành!” Vẻ mặt mang theo vài phần hài hước.

 

Nàng muốn dùng loại thái độ nhẹ nhàng này mà nói cho hắn biết nên quan tâm con cái thật nhiều sao!

 

Từ Lệnh Nghi cười nằm xuống: “Mau ngủ đi! Ngày mai không biết sẽ có người nào tới đây!”

 

Thập Nhất Nương cười thổi đèn.

 

Trong bóng tối, nàng rơi vào một cái ôm ấm áp .

 

“Mặc Ngôn” hắn cắn lỗ tai của nàng nói: “Chúng ta lại sinh đứa bé nhé?” Đang khi nói chuyện thì một đường nồng nhiệt hôn từ cổ của nàng kéo dài đi xuống, “Một tiểu cô nương giống như nàng …”

 

Thập Nhất Nương trong đầu hiện ra một tiểu cô nương mắt phượng dài, nghiêng đầu giống như Cẩn ca nhi đang chớp mắt nhìn nàng . . . Thân thể như bị đốm lửa nhỏ dần dần bốc cháy lên. . .Nàng nhẹ nhàng thở dốc, ôm thật chặc thân thể cường tráng đè ép nàng, ánh mắt trở nên có chút mê hoặc .

 

Từ Lệnh Nghi nhẹ nhàng vỗ về mặt của nàng: “Có được hay không?” giọng nói thuần hậutrầm thấp, hơi mang theo vài phần khàn giọng, trong không khí ở tràn ngập phong tình, kiều diễm làm say lòng người .

 

“Tốt!” Thập Nhất Nương ghé vào lỗ tai hắn nói nhỏ, bắp đùi thon dài quấn ở hông của hắn.

 

* * * * * *

 

Mặc dù kiệt sức, nhưng thói quen nhiều năm rồi vẫn làm cho Thập Nhất Nương giờ mão liền tỉnh.

 

Toàn thân trướng lên đau xót , cánh tay ép xuống bộ ngực làm hô hấp có chút khó khăn, nàng lại không muốn cử động.

 

Nghiêng mặt qua, liền nhìn thấy mặt Từ Lệnh Nghi đang ngủ say sưa.

 

Nàng không khỏi lặng yên đánh giá hắn.

 

Dáng vẻ Từ Lệnh Nghi lúc ngủ điềm tĩnh, nhìn qua so với ban ngày trẻ hơn vài tuổi. Lông mày trái của hắn có hai sợi đặc biệt dài.

 

Nàng đột nhiên nghĩ đến lúc còn ở đại học tâm sự đêm khuya, có bạn học nói, nam sinh lông mày thật dài sợ vợ . . . Nghĩ tới đây, Thập Nhất Nương không khỏi mím môi nở nụ cười.

 

Có lẽ cảm nhận được luồng hơi bên cạnh khác thường, dù đang ngủ ngon, Từ Lệnh Nghi cũng đột nhiên mở ánh mắt ra.

 

Nhìn thấy mặt mày Thập Nhất Nương đang mỉm cười nhìn hắn, hắn hơi sững sờ, thật giống như trong lúc vô tình nhìn thấy đồ gì làm cho hắn cao hứng, khuôn mặt đều sáng lên.(truyện được post tại: www.tamvunguyetlau.com)

 

“Nàng có khỏe không?” Tay của hắn ở bên hông mảnh khảnh của nàng tìm kiếm xuống dưới.

 

Thập Nhất Nương hơi đỏ mặt, vội vàng bắt được tay hắn: “Thiếp rất tốt!”

 

“Thật?” Từ Lệnh Nghi nhìn nàng cười.

 

“Thật!” Thập Nhất Nương có chút chật vật, ngồi dậy dường như che dấu cái gì.

 

Ánh sáng màu xanh lam phản chiếu từ rèm gấm lên đệm chăn đang rơi xuống, lộ ra thân thể nàng xanh miết như cũ, lại làm cho ánh mắt của hắn tối sầm lại.

 

Thập Nhất Nương vội vàng mặc cái yếm lên thân thể.

 

Gấm màu vàng nhạt, làm cho làn da nàng trắng trẻo trong suốt sáng lên, như không ngừng tỏa ra ngoài.

 

Từ Lệnh Nghi duỗi khủy tay, môi ấm đã ở trên lưng của nàng.

 

Thân thể Thập Nhất Nương cứng đờ, tay buộc dây thắt lưng dừng lại một chút.

 

Từ Lệnh Nghi thấp giọng cười lên, nhẹ nhàng ở trên da thịt nhẵn nhụi nõn nà bất chợt cắn một cái.

 

“Hầu gia. . . ” Thanh âm Thập Nhất Nương lộ ra vẻ có chút lộn xộn, “Bọn nha hoàn lập tức sẽ đi vào. . . Hầu hạ. . . Rửa mặt . . .”

 

“Rất nhanh là xong rồi!” trong giọng nói của Từ Lệnh Nghi mang theo vài phần vui vẻ, thân thể đã thân mật khăng khít mà dán lại với nàng.

 

Người này, mỗi lần đều như vậy. Hoặc là không làm, muốn làm liền làm triệt để…

 

Thập Nhất Nương cắn môi, nhưng ngăn không được tiếng kêu tràn ra.

 

* * * * * *

 

Thời điểm đi vấn an Thái phu nhân, tay chân Thập Nhất Nương vẫn còn muốn nhũn ra.

 

Thái phu nhân còn tưởng rằng nàng bận rộn mệt nhọc vì hôn sự của Từ Tự Dụ, nên vội vàng bảo Đỗ ma ma đưa cho nàng chén trà sâm: “Nếu bận bịu quá, hay là nói Đan Dương giúp con một chút. Việc tiếp kháchnhận quà, là nàng sở trường nhất. Trong nhà cũng không còn nhiều người, các con nên giúp đỡ lẫn nhau mới phải.”

 

Thập Nhất Nương có chút chột dạ cười trả lời “Vâng” rồi nói: “Con cũng nghĩ như vậy, con đang suy nghĩ xem làm sao để nói với Ngũ đệ muội. Vì Thành ca nhi chưa có tròn tuổi, nên không tiện mở miệng.”

 

Nàng cũng không phải trái lương tâm nói như vậy.

 

Lần này khách nhân tới tham dự nhiều, thân phận người đến phức tạp, vượt xa suy nghĩ của nàng. Bên ngoài đã có Bạch tổng quản chiêu đãi, nàng không cần quan tâm, nhưng trong nội viện lại cần nàng chủ trì đại cục. Khỏi cần phải nói, nhà Trần các lão, Lương các lão, Đậu các lão đều tặng lễ vật chúc mừng, mấy vị phu nhân cũng đã tới, nàng phải tự mình chiêu đãi thôi. Nhưng nàng tiếp mấy vị phu nhân này thì Hoàng phu nhân, Đường phu nhân, Chu phu nhân, Lâm Đại phu nhân là do ai đến tiếp đây? Còn có tiệc rượu trong nội viện, nước trà, điểm tâm . . . (truyện được post tại: www.tamvunguyetlau.com)Nàng không cần tự thân vận động, cũng cần ngồi ở chỗ đó giao việc cho quản sự, ma ma đi làm chứ? Lúc trước những việc này còn có Tam phu nhân giúp đỡ, hiện tại Tam phu nhân phân ra rồi, tất nhiên làm phiền nàng ấy nữa thì không tốt lắm. Nếu nàng không đem Ngũ phu nhân kéo đến giúp một tay thì đến lúc đó chỉ sợ có ba đầu sáu tay cũng không đủ.

 

Lời của Thập Nhất Nương còn chưa dứt, ở cửa liền truyền đến âm thanh như chuông bạc: “Mặc dù là Tứ tẩu cưới con dâu, nhưng cũng là cưới cháu dâu của muội. Muội đã sớm nghĩ tới giúp Tứ tẩu một tay rồi nhưng lại sợ Tứ tẩu ghét bỏ muội vụng về nên không dám mở miệng nói ra. Nếu Tứ tẩu không chê, vậy muội cũng sẽ không khách khí!”

 

“Ngũ đệ muội!” Thập Nhất Nương cười đứng dậy làm lễ ra mắt cùng Ngũ phu nhân, “Có những lời này của muội thì tẩu an tâm!” Sau đó hai người cười ngồi xuống quanh Thái phu nhân, thương lượng việc Thập Nhất Nương tiếp đãi mấy vị phu nhân các lão và Thị Lang, Ngũ phu nhân tiếp đãi đám người Chu phu nhân, Lâm Đại phu nhân, về phần giống như Hoàng phu nhân cùng Trịnh thái quân, liền dẫn tới ngồi ở chỗ Thái phu nhân. Nước trà do Trúc Hương chịu trách nhiệm, tiệc rượu do Tống ma ma chịu trách nhiệm, nói tới đây thì Ngũ phu nhân”Ôi” một tiếng, hỏi Thập Nhất Nương: “Đã mời gánh hát nào tới hát hí khúc chưa?”

 

Theo như lệ cũ, nếu như mời gánh hát, còn phải phái người chuyên môn tổ chức việc hát hí khúc.

 

“Định mời Tích Hương xã.” Thập Nhất Nương cố ý giữ một khoảng cách với Đức Âm ban, “Bọn họ có hí kịch mới nhiều.”

 

” Biểu diễn cưới gả tại nhà cũng không phải là nhàn rỗi vô sự, mời khách xem biểu diễn tại nhà, chủ yếu là mới mẻ chơi vui.” Thái phu nhân cười nói, “Cái vở hí ‘Cầm sắt hòa minh’ vẫn luôn phải hát .” Nói xong liền nén thở dài nói, “Ta xem hay mời cả ba gánh hát lớn đi! Bên Điểm Xuân đường dựng một sân khấu, rồi ngoại viện dựng một sân khấu. Mời Tiểu Phân phương, Tiểu Liên Châu như vậy thì từ mười một, mười hai tuổi sẽ đến Điểm Xuân đường xem hát biểu diễn tại nhà, các vở giống như Bạch Cúc Sương, hướng Tam Vãn sẽ hát ở một góc tại ngoại viện. Ty phòng sẽ chuẩn bị mười mấy đĩnh bạc bông tuyết, người nào hát thật tốt thì cho phần thưởng bạc tại chỗ, như cho ba gánh hát cùng đánh lôi đài cạnh tranh đi. Để cho tất cả mọi người đều vui vẻ!”

 

“Chủ ý này của nương rất hay!” Ngũ phu nhân gật đầu tán thưởng, “Cứ như vậy, những người đó vì danh tiếng gánh hát, chắc chắn tận tâm tận lực hát biểu diễn tại nhà.” Nói tới đây, Ngũ phu nhân có chút hưng phấn, “Lần này khẳng định rất náo nhiệt.”

 

“Mục đích là muốn náo nhiệt vậy đó!” Thái phu nhân cười nói, “Dụ ca nhi mặc dù không trúng khoa thi thì càng làm cháu nó nở mày nở mặt trong hôn sự này! Không thể bởi vì chúng ta mà để cho ngoại nhân xem nhẹ cháu!”

 

Cõi đời này vốn là nâng người ở trên cao.

 

Nếu như vậy, đến lúc đó tìm cớ giữ Từ Tự Giới ở lại nội viện là được.

 

Thập Nhất Nương gật đầu.

 

“Vẫn là Nương suy nghĩ chu đáo.” Nàng cười hỏi Ngũ phu nhân, “Vậy thì mời Thạch ma ma giúp đỡ an bài mấy vở hí kịch nhỏnhé, muội thấy thế nào?”

 

Hai vợ chồng Ngũ phu nhân đều thích hát hí khúc, Thạch ma ma mưa dầm thấm đất, so với người bình thường hiểu chuyện gánh hát nhiều hơn.

 

Ngũ phu nhân sảng khoái đáp ứng.

 

Mấy người họ thương lượng chi tiết một chút, mắt thấy đã đến buổi trưa, Thái phu nhân giữ hai người ở lại ăn cơm trưa.

 

Vừa ra cửa là gặp phải Thu Vũ.

 

“Phu nhân”, nàng khom gối hành lễ, ” lão gia của Thất di ở Cao thanh cùng Thất di phu nhân dẫn theo nhi tử vội tới đưa lễ mừng cho Nhị thiếu gia!”

 

Thập Nhất Nương rất kinh ngạc.

 

Trước đó vài ngày thời điểm nàng vì hôn sự Từ Tự Dụ mà đưa thiệp mời cho Chu An Bình cũng không thấy nói gì, còn tưởng rằng Bảo ca nhi còn nhỏ, bọn họ không định tới.

 

“Thất Nương tới!” Ngũ phu nhân cũng rất kinh ngạc, “Hai ngày trước viết thơ cho ta còn nói Bảo ca nhi đã biết nhận thức người, làm sao nói cũng không nói đã tới Yên kinh rồi.” Vừa nói, nở nụ cười, “Thường nghe trong thơ nàng nói Bảo ca nhi như thế này như thế kia, ta còn không có nhìn thấy. Lần này có thể nhìn kỹ rồi.”

 

Hai người bước nhanh đi chính phòng.

 

Thất Nương đã làm mẫu thân nhưng vóc người vẫn nhẹ nhàng như vậy, hai đầu lông mày không còn táo bạo như trước, lúc giơ tay nhấc chân đều lộ ra dáng vẻ thiếu nữ vui sướng. Cũng có phong thái lúc chưa lấy chồng.

 

Trong ngực nàng ôm hài nhi lớn chừng ba, bốn tháng, bên người còn có bé trai năm, sáu tuổi đi theo.

 

Thập Nhất Nương hết sức kinh ngạc, mặc dù đoán được thân phận bé trai kia, nhưng nàng còn muốn xác định một lần. Nàng chỉ bé trai hỏi: “Đây là?”

 

Thất Nương cười nói: “Đây là Kế ca nhi con trai lớn của tỷ.” Sau đó bảo đứa bé kia gọi, “Đây là dì Thập Nhất của con, đây là Ngũ phu nhân!”

 

Đứa bé kia cầm thật chặc góc áo của Thất Nương, nhỏ giọng chào.

 

Thất Nương áy náy nói: “Lớn lên ở chỗ nông thôn, chưa thấy qua các mặt của xã hội, không khỏi có chút sợ hãi. Nếu thất lễ, kính xin Thập Nhất muội, Ngũ phu nhân không lấy làm phiền lòng!”

 

“Làm sao mà ngươi khách khí với chúng ta như vậy.” Ngũ phu nhân cười đánh giá Kế ca nhi của Thất Nương, “Tiểu hài tử trong nhà, sợ thấy người lạ là bình thường. Lớn chút nữa sẽ tốt hơn. Nơi này không phải ở ngoài, chúng ta cũng không phải người lạ, đừng nói tới thất lễ hay không thể thất lễ .”

 

Thập Nhất Nương cũng tiến lên ôm Bảo ca nhi.

 

Hài tử trắng trắng mập mập, rất nặng tay .

 

“Cháu ngoại trai giống như cậu.” Nàng cười nói, “Lớn lên bảy phần giống Tam ca, ba phần giống Thất tỷ phu.”

 

Bảo ca nhi bị nàng ôm trước ngực liền quay người lại nhìn Thất Nương khóc lên.

 

Thất Nương bước lên phía trước nhận lại: “Ta ôm từ nhỏ đến lớn, ai cũng không được. Ngay cả Thất tỷ phu muội cũng ôm không được.”

 

Ngũ phu nhân thấy Kế ca nhi cũng có ba phần giống như Chu An Bình, nói: “Đây chẳng phải là ngay cả mẹ chồng ngươi cũng không được sao?”

 

Thất Nương cười liếc xéo Ngũ phu nhân, hơi có chút hương vị “Còn phải hỏi”.

 

Ngũ phu nhân cười rộ lên.

 

Lão thái thái Chu gia muốn đúng là cháu trai, nếu như Thất Nương đem nhi tử nuôi dưỡng không muốn tổ mẫu, lão thái thái Chu gia kiatrong lòng ngứa như thế nào, có thể tưởng tượng ra được.

 

Thập Nhất Nương cũng mím miệng cười, mời hai người đến ngồi đại kháng gần cửa sổ ở gian phía tây, cùng Ngũ phu nhân tặng lễ ra mắt cho Kế ca nhi và Bảo ca nhi. Biết một nhà Thất Nương xế chiều mới đến đang nghỉ trong nhà mình ở Yên kinh, sáng sớm hôm nay cũng đã tới đây rồi, hỏi nàng an bài mấy ngày nay, lại gọi mấy hài tử tới làm lễ ra mắt cùng Kế ca nhi, Bảo ca nhi.

 

Thành ca nhi ầm ĩ muốn đi theo tỷ tỷ Hâm tỷ nhi trêu chọc chơi đùa với Bảo ca nhi, hai người Cẩn ca nhi cùng Sân ca nhi trước khi đến đang cùng nhau chơi xúc cúc nên không kiên nhẫn ở chỗ này ngồi nghe người lớn nói chuyện, lôi Kế ca nhi muốn cùng đi phía ngoài chơi.(truyện được post tại: www.tamvunguyetlau.com)

 

Kế ca nhi bị làm cho sợ đến sắc mặt trắng bệch, núp ở phía sau Thất Nương không ra.

 

Thất Nương cười giải vây cho Kế ca nhi: “Hắn không biết chơi xúc cúc!”

 

Cẩn ca nhi xem thường: “Cháu sẽ tới dạy hắn. Ngay cả mẹ cháu cũng học được!”

 

Thật giống như Thập Nhất Nương rất là ngốc.

 

Thập Nhất Nương nghe vậy không khỏi nhẹ nhàng mà ho một tiếng.

 

Thất Nương cùng ngũ phu nhân thì cười rộ lên.

Discussion14 Comments

  1. Hjhj..chị 11 thông minh nhưng khoản chơi hơj bị kém,Cẩn ca chê kìa.Ko bjết khj nào anh Nghj và chj 11 cho ra bé gáj đáng ju nhỉ,anh Nghj cố gắng thế mà.

  2. Dụ ca nhi thi trượt thật tiếc. mới ngày nào mà em đã lấy vợ ;75 ;75 ;75 kiểu này thì Truân ca nhi cũng sắp rùi. Truân ca nhi chắc vì vụ phân biệt đối xử vs Giới ca nhi mà không chới vs mấy công tử kia nữa ah ;15 . tại sao chương nào cũng thấy Cẩn ca nhi đáng yêu thế ;69

  3. ha ha ha, Từ Tự Dụ lừa được nhóc Cẩn vui quá đi, nhóc này thật tinh ranh còn tính lừa anh mình mà ai dè bị lừa ngược lại

  4. Vậy là dụ ca lấy vợ rồi,bé nhu nột cũng rất dễ thương,lễ độ. Vc cũng coi như hìa thuận. Cẩn nhi à, bé thật là lanh lợi quá đi. Gia đình thật vui vẻ đầm ấm.

  5. Cẩn ca nhi ranh mãnh quá nha, trêu trọc cả Dụ ca nhưng mà hồ li nhỏ thua hồ li lớn cuối cùng cũng bị gạt ăn cam thôi. Tính tình Dụ ca càng ngày càng cởi mở hơn, không trầm ngâm bo bo giữ mình như trước cũng biết cười đùa rồi.
    Dụ ca rớt có chút bất ngờ nhưng anh Nghi chỉ quan tâm chút xíu mà tâm trạng đã tốt lên, hân hoan đón đám cưới rồi.
    Cẩn ca nhi cũng lớn rồi 11 nên có thêm em bé nữa thôi, chậc chậc anh Nghi nỗ lực như vậy cũng nên có thành quả rồi chứ

  6. 11 sinh thêm đứa nữa đc rồi đấy. Ai cũng 2,3 đứa. Mà 11 chỉ mới có 1 đứa àh.
    Thanks

  7. Dụ ca nhi càng ngày càng cởi mở, chắc là do được cha mẹ quan tâm, anh Nghi cũng biết quan tâm nhiều hơn đến con, tất cả là nhờ công của 11 hết. Ta ủng hộ 11 sinh thêm vài bé nữa cho có đủ nam nữ, mỗi tội sinh con thời xưa nguy hiểm lắm.

  8. Cẩn nhi cng ma lanh quá a biết cam chua mà vẫn cho dụ ca ăn, hai anh chi cố gắng cày cấy thế không biết đến bao giờ thập nhất nương sẽ có em bé đây để cho cẩn nhi được làm ca ca chứ.

  9. Mới 4 tuổi mà đã muốn chỉnh người khác rồi, nhóc con láu cá quá ah, nhưng rất là thông minh và đáng yêu… Hai vợ chồng càng ngày càng ngọt ngào, hình như là lúc cẩn ca nhi 16 tuổi thì TNN mới sinh được một bé gái, m đọc convert thì nhớ thế ko biết có đúng ko, tội cho anh TLN phải chờ dài cổ rùi….

  10. Cẩn ca nhi còn nhỏ mà miệng lưỡi đã sắc brns rồi đáng yêu quá. Dụ ca nhi đã chuẩn bị thành hôn rồi thật nhanh 11 sắp có con dâu rồi ;76

  11. Cuoi cung đa co chuong moj roi,can ca nhi lau ca wa dj.mjh cug mong 11co them em be nua cho hanh phuc mj man

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: