Viễn Cổ Y Điện – Chương 18+19

10

Chương 18 .

Edit: Tuyết Y

Dĩ Gia thu lại nụ cười hay đeo trên mặt, lần đầu tiên cẩn thận nhìn người phụ nữ đang đứng trước mặt mình giờ phút này.

Cô có một mái tóc dài đến eo, đen nhánh suôn thẳng, bây giờ bị nước thấm ướt, dán ở trên cổ cô, giống như một mảnh rong đen lớn, sờ vào nhất định sẽ hết sức mềm mại. Làn da cô bóng loáng nhẵn mịn, tính chất giống như….. một dạng chất dịch đậm đặc do một loại cây trong rừng bài tiết ra như sữa của phụ nữ, những người phụ nữ trong bộ lạc vào lúc thời tiết trở nên hanh khô đều thích thu loại dịch sữa này bôi lên da của mình.

Tầm mắt của hắn rơi xuống bộ ngực cô.

Người trong bộ lạc nghị luận sau lưng rằng cô là ngoại tộc, phần lớn nguyên nhân là do thân thể cô không trần truồng giống như những người phụ nữ khác chỉ che lại bộ phận của họ. Hiện tại hắn đột nhiên cảm thấy, phụ nữ có lẽ nên giống như cô vậy, vào ban ngày che giấu đi thân thể của mình, đến khi trời tối thì lại do người đàn ông của các cô cởi bỏ đi những vật che đậy này để nhìn thấy tất cả thuộc về hắn, như vậy đối với người đàn ông mà nói có lẽ càng có tính hấp dẫn hơn. Hắn nhớ tới một thoáng kinh hồng khi mình xuất hiện bên bờ suối mấy ngày trước, mặc dù lúc ấy cô đã giấu thân thể đi rất nhanh, nhưng hắn vẫn nhìn thấy hơn phân nửa đường cong của cô lộ trên mặt nước, không hề giống cảm giác mảnh mai gầy yếu như ngày thường cô vẫn cho người khác. Hình dáng kia giống như quả đào no đủ dụ hoặc người ta ngắt lấy. Những phụ nữ khác trong bộ lạc đều không có một bầu ngực có hình dáng như vậy, có lẽ Nao Nao còn lớn hơn vài phần so với cô, nhưng không có hình dạng đường cong xinh đẹp như cô. Phía trên bọn chúng mơ hồ còn có vài điểm đỏ, rất có thể chính là dấu vết đêm trước Ly Mang để lại trên người cô. Lúc ấy hắn đột nhiên nổi lên một trận ghen tỵ không thể ức chế với Ly Mang, cho nên mới nổi lên ý nghĩ muốn trêu chọc cô, cố ý xuất hiện ném đá sau lưng cô, vui đùa với những người phụ nữ khác, sau đó lặng lẽ lấy đi vật nhỏ cô cởi xuống kia.

Mộc Thanh thấy Dĩ Gia chỉ nhìn chằm chằm vào ngực mình, mặc dù cô không biết hắn đang suy nghĩ gì, nhưng chắc chắc cũng không phải là chuyện gì tốt cả. Vì thế sắc mặt cô lạnh xuống, liền vòng qua hắn tự mình di về phía khu quần cư.

Dĩ Gia không nhanh không chậm đi theo sau cô – chỗ cách cô chỉ vài bước.

Nửa tháng trước, hắn và Ly Mang đồng thời đi ra ngoài săn thú, nhưng tách ra hành động một mình. Phiến rừng rậm mênh mông này, còn vùng đồng bằng rộng lớn vô biên bên ngoài rừng rậm kia, đây chính là môi trường hắn sinh sống từ nhỏ đến lớn, nghiêm khắc tàn khốc, mạnh được yếu thua, nhưng tự đáy lòng hắn yêu thương tha thiết hết thảy điều đó. Với tư cách là một trong những thợ săn cường tráng nhất ưu tú nhất, hắn đương nhiên biết rõ lực lượng thân thể trước mặt tự nhiên và mãnh thú là nhỏ bé bực nào. Nhưng mà hắn không hề sợ hãi. Đây một trận khảo nghiệm cuối cùng của cuộc thi đua tiến hành dài đến mấy năm vì cạnh tranh vị trí thủ lĩnh Bộ Lạc hạ nhiệm [ý chỉ thủ lĩnh kỳ sau] giữa hắn và Ly Mang, hai người bạn chơi chung từ nhỏ đến lớn, hoặc có thể nói là anh em. Vô luận là sức mạnh, kỹ thuật tài nghệ, đầu óc, hay là uy vọng bên trong với những người trong tộc, hắn cảm giác mình và Ly Mang cũng không phân cao thấp, cho nên một lần thi đua cuối cùng này, hắn thề với thần Mặt trời trong lòng hắn rằng, hắn nhất định phải thắng được Ly Mang để trở thành thủ lĩnh hạ nhiệm. Khi đó, hắn chẳng những muốn cho mỗi người trong bộ lạc đều được sống một cuộc sống càng tốt hơn càng an ổn hơn, mà hắn còn muốn dẫn dắt những người đàn ông trong bộ lạc đi thảo phạt sát nhập tất cả mười mấy bộ lạc lớn nhỏ đông đúc khác ở trên mảnh đất này, để không còn phải giống như bây giờ chỉ phải nằm trong trạng thái chống cự bị động. Hắn có một khát vọng vĩ đại là sẽ có một ngày, hắn muốn hoàn toàn kết thúc tranh đấu đổ máu nhiều lần phát sinh giữa các Bộ Lạc chỉ vì tranh đoạt lương thực và phụ nữ, hắn muốn mọi người lật đổ thần tượng bọn họ vốn sùng bái, chuyển sang sùng bái hắn và thần Mặt trời trong lòng hắn, hắn, Dĩ Gia, muốn trở thành vua chúa thống trị mảnh đất rộng lớn này.

Nhiệt huyết hắn sôi trào vì lí tưởng này của mình. Hắn và Ly Mang vẫn luôn cạnh tranh công bằng. Tất cả việc hắn làm đều không thẹn với lương tâm, trừ một chuyện, là Nao Nao.

Nao Nao là con gái của lão thủ lĩnh, cũng là mỹ nhân được công nhận trong tộc. Ba người bọn hắn cùng nhau lớn lên từ nhỏ. Cô trẻ tuổi xinh đẹp, thân thể nóng bỏng của cô tràn đầy sức hấp dẫn với những người đàn ông. Hắn cũng bị cô hấp dẫn, nhưng trừ dục vọng thân thể, điều hắn càng nhìn trúng cô chính là quan hệ huyết thống với lão thủ lĩnh. Tuy trong Bộ Lạc thi hành chính sách tuyển cử công bằng, nhưng đến thời khắc mấu chốt, nếu như lão thủ lĩnh đồng ý nói chuyện vì hắn, vậy thì tương đương với ưu thế hạng nhất không thể khinh thường, một câu nói của lão có khả năng trực tiếp chi phối cách nghĩ của đại đa số người trong Bộ Lạc. Cho nên rất sớm hắn đã muốn đoạt lấy cô, dù cho người cô nhìn trúng ngay từ đầu chính là Ly Mang. So với Ly Mang không hiểu phong tình, thì hắn tự tin sự dịu dàng quan tâm và cố ý lấy lòng của hắn sẽ cảm động được Nao Nao. Hắn quả nhiên đã thành công, Nao Nao rất dễ dàng bị hắn nắm vào tay, từ trước đến nay vẫn luôn duy trì quan hệ qua lại lén lút với hắn. Cô ấy không chỉ một lần oán trách trước mặt hắn rằng Ly Mang chỉ biết chọn ra vài ngày ngủ cùng cô, điều này khiến cho cô vô cùng không vui, rồi lại không thể làm gì được. Sau khi hắn nghe xong, thì đã cười đến thiếu chút nữa không thở nổi. Hắn và Ly Mang đều có khứu giác bén nhạy giống như báo, có thể nhạy bén ngửi ra được cái loại mùi vị khác biệt kia, cái mùi vị mà cứ cách một đoạn thời gian lại tỏa ra từ trong thân thể người phụ nữ, đó là mùi vị nhắc nhở người đàn ông thời điểm cô ta thích hợp để sinh sản. Hắn và Ly Mang lớn lên cùng nhau, biết hắn ta làm người luôn luôn cứng ngắc nghiêm cẩn, nhưng chỉ sợ cũng chỉ có một mình Ly Mang là có thể tuân thủ một cách nghiêm chỉnh quy củ của thợ săn sớm đã như thùng rỗng kêu to, lưu truyền từ nhiều thế hệ đến nay trong bộ lạc thôi. Vì thế hắn đã cười rất nhiều ngày.

Loại quan hệ vụng trộm giữa hắn và Nao Nao vẫn giữ vững thật lâu, hắn cảm giác mình thậm chí có chút thích cô. Điều duy nhất khiến hắn không vui chính là dường như Nao Nao cũng không nghiêng nhiều về phía hắn một chút nào. Cô lui tới với hắn, chỉ vì đạt được càng nhiều hơn sự thỏa mãn về nhục thể mà cô không chiếm được ở chỗ của Ly Mang. Nhưng hắn nhất định phải khiến cho Nao Nao một lòng đi theo hắn, đây không chỉ vì quyền lực, mà còn vì sự tự tôn của đàn ông. Cho nên có một ngày, hắn cố ý thiết kế để cho Ly Mang biết hắn và Nao Nao vụng trộm. Lấy hiểu biết của hắn về Ly Mang, với niềm kiêu ngạo của hắn ta nhất định sẽ không dễ dàng tha thứ cho một người phụ nữ không hoàn toàn thuộc về hắn ta. Hắn quả nhiên đã đạt được mục đích. Biểu hiện vội vàng của Nao Nao lại càng giúp hắn, lúc cô giải thích với Ly Mang, lại còn nói sau này có thể đồng thời lui tới cùng hai người bọn họ, sẽ giống như mấy cái gia đình nào đó trong bộ lạc. Nhưng lúc cô nói lời này, hẳn là không biết, đối với đàn ông mà nói việc có cùng chung một người phụ nữ chính là tượng trưng cho sự bất lực và ô nhục. Nếu như điều kiện cho phép, hắn tin chắc rằng mỗi người đàn ông trong bộ lạc đều khát vọng có thể cùng lúc chiếm được nhiều người phụ nữ như thủ lĩnh.

Bộ dạng rút lui khỏi trận cạnh tranh kia của Ly Mang quả nhiên giống như hắn đã đoán trước. Tên đó đối với lời giải thích của Nao Nao đầu tiên có chút phẫn nộ và kinh ngạc, nhưng rất nhanh liền quay đầu rời đi. Từ đó thỉnh thoảng tên đó vẫn sẽ chăm sóc Nao Nao, đây là một loại thói quen từ nhỏ đến lớn hình thành rồi, nhưng tên đó cũng không ngủ cùng cô nữa, nói cách khác, tên đó không hề xem cô là phụ nữ của mình nữa. Bởi vì mỗi lần Nao Nao đi làm phiền tên đó nhưng không thuận lợi thì liền trút giận vào hắn. Đây là chuyện của gần một năm trước rồi. Chuyện này cũng tổn thương đến quan hệ giữa hai người hắn và Ly Mang. Nên từ đó bọn họ cũng không có cách nào thân mật khắng khít giống như trước đây được. Dù hắn có chút tiếc nuối, nhưng hắn không hối hận. Vì trên thực tế vào lúc đó, cho dù không có Nao Nao thì cuối cùng có một ngày hắn và Ly Mang cũng sẽ rạn nứt. Ly Mang là một thợ săn ưu tú, thậm chí ưu tú hơn hắn, hắn thừa nhận điểm này, nhưng tên kia tuyệt đối không phải là người được lựa chọn tốt nhất cho vị trí thủ lĩnh của Bộ Lạc. Dưới sự lãnh đạo của Ly Mang tộc nhân có thể sẽ có một cuộc sống an ổn tự bảo vệ mình, nhưng chỉ có hắn, Dĩ Gia, mới là người có khả năng thực sự dẫn dắt Bộ Lạc phát triển cường thịnh.

Trong bộ lạc lúc đó, giữa đàn ông và phụ nữ, chỉ cần chưa sinh con thì đều được tự do lấy nhau hoặc chia tay, sẽ không có ai đi can thiệp quá nhiều vào chuyện đó, cho dù là thủ lĩnh cũng vậy. Đã hơn một năm trôi qua rồi, hắn biết Nao Nao vẫn chưa hoàn toàn hết hy vọng với Ly Mang. Hơn nữa dường như không muốn công khai quan hệ giữa hai người bọn họ trước mặt người trong tộc. Điều này khiến cho hắn ít nhiều có chút cảm giác sai lầm và thất bại. Nhưng những cái đó chỉ là chuyện râu ria, quan trọng nhất là ..hắn nhất định phải nắm lấy cơ hội lần này để trù hoạch cho cuộc đấu cuối cùng chọn thủ lĩnh bộ lạc hạ nhiệm. Cũng chính là lần đó, sau khi hắn một mình đi săn thú trở về, lần đầu tiên hắn nghe nói một vài chuyện liên quan đến người phụ nữ đang đứng đối diện với hắn đây.

Các tộc nhân nghị luận sau lưng rằng cô là một thứ khác loài, nhưng những thứ này đều không khơi dậy nổi sự chú ý của hắn. Mà điều duy nhất khiến cho hắn cảm thấy hứng thú chính là, hắn nghe nói Ly Mang vì đoạt được nữ tù binh vốn phải dâng tặng cho thủ lĩnh này, đã dùng một dạng đồ vật kỳ lạ gần giống như là vật thần kỳ có thể nhìn được ngoài ngàn dặm để đổi lại cô, lão thủ lĩnh xem vật kia như là châu báu vậy, đến cả Nao Nao cũng không được đụng vào nhiều. Ban đầu hắn còn không tin, nhưng có lần Nao Nao lén lấy ra cho hắn xem, hắn mới tin trên đời này quả nhiên có vật như vậy, cảnh tượng nhìn hết tầm mắt cũng không cách nào nhìn thấy được lại có thể trông thấy rất rõ ràng thông qua hai cái lỗ tròn kia, dường như được kéo đến trước mắt vậy. Hắn lập tức nhạy bén nghĩ nếu như sau này hắn đi chinh phạt các bộ lạc khác, trong chiến tranh vật này sẽ khiến hắn như hổ thêm cánh. Cái này khiến quyết tâm muốn trở thành thủ lĩnh của hắn càng thêm kiên định. Nhưng đồng thời hắn cũng vô cùng hiếu kỳ, Ly Mang từ đâu có được vật này chứ? Nếu tên kia chiếm được vật này, chắc chắn cũng sẽ vô cùng yêu thích, nhưng hiện tại, tên đó lại dùng đồ vật thần kỳ như trên trời thế để đi đổi một nữ tù bình không đáng gì?

Vào ngày thứ hai trên đại hội tuyển cử của Bộ Lạc hắn mới lần đầu tiên gặp được người phụ nữ này. Khi đó hắn đang thất vọng không phục, Dĩ Gia hắn vì thế lực non kém nhỏ bé mà bại vào tay Ly Mang, Ly Mang sẽ trở thành thủ lĩnh hạ nhiệm. Sau đó hắn nghe được âm thanh trẻ con gọi từ ngoài đám người, nên theo bản năng nhìn lại về phía phát ra âm thanh, nhìn thấy Do Do và người phụ nữ kia ở bên cạnh con bé.

Ngay cái nhìn đầu tiên, hắn đã cảm thấy loại đồ vật mà Ly Mang dâng lên thủ lĩnh chắc chắn có liên quan đế cô gái này. Thoạt nhìn thì cô gái này vô luận là bề ngoài quần áo hay là ánh mắt đều quá khác biệt với những người phụ nữ ở đây. Hắn vẫn luôn tin tưởng vào trực giác của mình. Nhưng lúc đó hắn quá chán nản, chỉ lo đắm chìm trong cảm xúc khi bị thất bại của mình, nên không có thừa suy nghĩ đi chú ý người khác quá nhiều.

Hắn rất nhanh liền phấn chấn nâng cao tinh thần, đối với điểm này của chính mình hắn vẫn rất hài lòng, giống như dã thú vậy, khi nó bị thương thì sẽ tự liếm miệng vết thương cho đến khi khỏi hẳn, và hắn cũng thế. Chỉ trong một đêm, hắn liền tự nói với chính mình, Ly Mang vẫn chưa thực sự trở thành thủ lĩnh Bộ Lạc này, mà cho dù là rồi, vậy cũng không sao cả, hắn đang chờ, chờ đến cơ hội thích hợp sẽ lật ngược lại cục diện. Mà việc nhận được ủng hộ của Nao Nao và cha cô ấy, điểm này chưa bao giờ bắt đầu cấp bách như bây giờ, phương pháp trực tiếp nhất chính là khiến cho Nao Nao có con của hắn, thực sự trở thành người phụ nữ của hắn.

Nhưng vô luận là cùng với Ly Mang trước đây hay là cùng với hắn sau này, Nao Nao mãi cũng không mang thai. Nhưng hắn cũng không thèm quan tâm trái tim cô ta có rào cản hay không, bởi vì thoạt nhìn trong bộ lạc không còn có phụ nữ khác thích hợp sinh dục [sinh con và dưỡng dục] đời sau hơn cô ấy. Hắn tin tưởng bắt đầu từ bây giờ trở đi mình chỉ cần cố gắng cày cấy, thì sẽ giống như thu hoạch – Nao Nao nhất định sẽ kết ra trái cây của hắn [ ý là chỉ có thai]. Cho nên hắn lấy kinh nghiệm lần trước, đợi đến thời điểm đoạn thời gian kia của Nao Nao phải tới, liền hẹn cô đến bờ suối bên ngoài cánh rừng. Khi đó cô ấy cũng không vui vẻ gì, còn có chút bực bội với hắn, nhưng không sao, cô ấy rất nhanh liền phục tùng dưới thế công của hắn, cũng giống như trước đây. Lúc hắn đang chuẩn bị rời khỏi đó, lại phát hiện cô gái này trốn đằng sau bụi cỏ. Ngay lúc đó trong nháy mắt, hắn dám dùng mười mảnh da rắn đánh cuộc với người khác, trong ánh mắt cô hắn thấy được sự hoảng hốt và sợ hãi. Nhưng mà gần như chỉ trong thời gian một cái nháy mắt, những thứ tâm tình kia đã biến mất, xem ra cô cũng không quá sợ hãi hắn. Mà hắn gần như là vô thức ngăn trở cô lộ diện, mang Nao Nao đi trước khi cô ấy phát hiện sự khác thường.

Sau đó hắn nhớ lại hành động gần như là vô ý thức của mình lúc đó, cuối cùng cũng rút ra được kết luận, hắn nảy sinh hứng thú với cô, cho nên ý chí chiến đấu cũng liền theo đó mà đến. Hơn nữa, hắn gần như đùa dai mà suy đoán, nếu như Ly Mang biết được người phụ nữ vốn thuộc về hắn ta, chỉ biết ngủ với hắn ta lại bị chính mình cướp đi, thì hắn ta sẽ phản ứng như thế nào đây? Việc này có phải là một đả kích thể diện và lòng tự tin của hắn ta – người xem như là thủ lĩnh hạ nhiệm của Bộ Lạc không? Loại ý nghĩ này khiến cho hắn cảm thấy vô cùng hưng phấn, ngay cả máu trong mạch máu dường như cũng chảy nhanh hơn.

Hắn vẫn luôn là người tràn đầy tinh lực, đối với sự vật mới lạ chưa biết tới thì hắn vĩnh viễn tràn đầy hứng thú và ý chí chiến đấu. Tựa như lúc hắn còn là một thiếu niên muốn biết thế giới bên ngoài mảnh rừng to lớn này rốt cuộc là như thế nào, nên đã xúi dục Ly Mang cùng hắn giấu diếm người trong bộ lạc, hai người liền dựng duệ mâu trong tay lên, dọc theo dòng sông rộng lớn bắc ngang qua rừng rậm kia, đi về phía hạ du gần một tháng trời, rốt cục cũng đi ra khỏi rừng rậm, nhìn thấy dòng sông chảy vào một vùng đồng bằng rộng lớn vô biên, ở nơi đó tự do chạy băng băng theo các bộ lạc không ngừng di cư khắp nơi vì mùa di trú của các loại động vật. Người trong bộ lạc nói cho bọn hắn biết, mảnh đồng bằng này sẽ là quá khứ, nơi kết thúc của dòng sông sẽ chảy về chỗ ở của thần Mặt trời, ở nơi đó nước và trời đều mênh mông như nhau, thực sự là vô biên vô hạn. Bọn họ cũng chưa bao giờ đến đó, tất cả đều là do tổ tiên mấy đời của bọn họ từ nơi đó truyền miệng đến giờ. Và cũng chính vào một khoảnh khắc kia, hắn đã có suy nghĩ dẫm mảnh đất này dưới chân mình.

Dĩ Gia trông thấy cô gái đang đi trước mặt hắn đột nhiên bước nhanh hơn, lập tức sắp xuyên qua cánh rừng này trở lại khu quần cư rồi. Trong lòng hắn khẽ động, có chút kềm nén không được, mà lập tức chạy tới, một tay dùng sức bắt lấy vai cô, buộc cô xoay người đối diện với hắn, một cái tay khác đã từ phía sau dò xét lên trên ngực cô.

Gần như trong nháy mắt khi bị hắn xoay người cô lại, một cái tát của Mộc Thanh nặng nề mà giáng lên mặt hắn.

“Đồ lót của phụ nữ không thể tùy tiện lấy đi! Ngực của phụ nữ cũng không thể tùy tiện đụng vào! Đây là một bài học nho nhỏ cho anh!”

Mộc Thanh lạnh lùng nói, gạt bỏ cánh tay vì sững sờ mà ngừng lại trên vai cô , rồi xoay người nhanh chóng đi về phía khu quần cư.

Cô chắc chắn hắn không dám gây khó dễ cho cô, bởi vì người đứng phía sau lưng cô là Ly Mang.

Một tay Dĩ Gia vẫn giữ tư thế như vừa rồi, một tay che lại một bên mặt nóng rát đau đớn của mình, có chút không thể tin nhìn bóng lưng nhanh chóng biến mất của cô.

Vừa rồi hắn nghe không hiểu cô đang nói gì, nhưng lúc cô nhìn hắn, hắn nhìn vẫn hiểu trong một đôi mắt trắng đen rõ ràng toát ra sự khinh thường và coi rẻ.

Chương 19

Mộc Thanh trở về, đúng lúc gần ăn cơm tối, trong mảnh đất trống khu quần cư, trên mỗi đống lửa khói bếp đều đang lượn lờ bốc lên trên. Na Đóa nhìn thấy cô thì ánh mắt sáng lên, vẫy tay ra hiệu bảo cô đi qua ngồi ở bên cạnh, rồi nói chuyện, Mộc Thanh chỉ bắt được hai âm tiết “Ly Mang”. Cô nhìn quanh bốn phía cũng không thấy Ly Mang, liền suy đoán Na Đóa hẳn là nói hắn đang đi tìm mình đi.

Sắc trời dần tối, nước canh bên trong cái vạc bằng sành bị ngọn lửa đun đến mức sôi trào sùng sục bốc hơi dần dần ít đi. Mộc Thanh thêm vào một chút nước, rồi nó bắt đầu sôi lên lần nữa. Chờ đến khi củi lửa tắm ngóm, Mộc Thanh mở cái nắp bên trên vạc ra cho nó nguội tự nhiên. Lúc nước canh nóng hôi hổi đã nguội bớt rốt cuộc đã có thể uống, thì ở xa xa cô nhìn thấy bong dáng của Ly Mang trở về, xem ra dường như mới từ trong rừng đi ra và đang vội vã qua hướng bên này.

Ánh sáng bốn phía có chút u ám, ở khoảng cách xa như vậy, cô nhìn không rõ vẻ mặt của hắn lắm, nhưng vẫn có thể cảm giác được phần lo lắng toát ra từ người hắn.

Mộc Thanh đang muốn khua tay với hắn, đột nhiên nhớ tới lần trước hắn cũng đi tìm mình giống như lần này, sau khi tìm được thì rất là tức giận, lúc ấy suýt chút nữa hắn vặn gãy luôn cổ tay của mình rồi. Không biết lúc này có phải cũng nổi giận với cô không? Vì thế nhất thời cô có chút do dự, cánh tay vốn đã giơ lên cũng chầm chậm buông xuống.

Ly Mang rất nhanh đã nhìn thấy được cô, bỗng chốc hắn tỏ ra buông lỏng. Ngoài dự liệu của cô, lúc hắn xoải bước nhanh chạy tới không hề phát giận, mà chỉ là ngồi xỗm trước mặt cô, khoác tay lên bả vai cô, kéo người cô lại gần như dán trước mắt hắn, lúc này mới cẩn thận xem xét cô, trong ánh mắt toát ra một chút ý ân cần.

Không tiếng nói nào mà chỉ một động tác đơn giản và ánh mắt tự nhiên như vậy, lại làm cho đáy lòng Mộc Thanh bỗng chốc hơi nhũn ra. Cô nhớ tới lúc xế chiều khi hắn bị các tộc nhân vây quanh đi phía trước vẫn không ngừng quay đầu lại nhìn, nhất định là chú ý tới bộ dạng giống như thất hồn lạc phách của cô lúc ấy, sau đó không thấy cô ở khu quần cư, nên lúc đó mới đi tìm mình.

Mộc Thanh giơ tay lên, kéo kéo túm tóc dài rủ xuống ở trên trán của hắn, rồi khẽ cười với hắn.

Ly Mang hình như là không ngờ cô sẽ làm hành động như vậy với hắn, nên sững sờ nhìn cô, nhất thời không có phản ứng.

Lúc nào có cơ hội thì cô sẽ dụ dỗ hắn cạo cái chòm râu um tùm trên mặt đi, có lẽ hắn cũng không phải rất khó coi. . . . . .

Mộc Thanh nhìn gương mặt của hắn phóng đại trước mặt mình, trong đầu đột nhiên lại toát ra ý nghĩ như vậy, bản thân cô cũng cảm thấy có chút không đúng lúc, nên vội vàng xoay người qua, chỉ chỉ vào cái vạc canh vẫn gác ở trên đống lửa đã cháy hết và mấy khối thịt nướng để trong cái chậu sành cô cố ý chừa lại cho hắn, cô suy nghĩ rồi từ từ nghiêm túc nhìn hắn nói: “Ăn cơm.”

Ly Mang nghe xong cũng biết là cô mới học được những câu này, nên tỏ ra rất bất ngờ và cao hứng, nhếch miệng ha ha cười với cô, cầm lấy cái chén sành lớn trên mặt đất kia bắt đầu ăn như hổ đói.

Mộc Thanh vẫn ngồi ở bên cạnh nhìn hắn ăn, khi hắn sắp mắc nghẹn thì đưa qua một chén canh.

Rất nhanh hắn đã ăn xong thức ăn, chùi hai tay dính chút dầu mỡ lung tung lên cái khố ở trên người mình.

Mộc Thanh hơi nhíu mày, nhưng cũng nhanh chóng giãn ra, đứng lên khỏi tảng đá cô đang ngồi.

Có lẽ cô sẽ phải cùng sinh sống trong một thời gian rất dài với người đàn ông trước mặt này. Cho nên đối với một số thói quen cô cảm thấy không tốt, sau này có cơ hội thích hợp để nói thì cô sẽ từ từ nhắc nhở hắn sửa đổi. Nhưng việc cấp bách hiện tại, vẫn là cô phải làm sao nhanh chóng học được ngôn ngữ của bọn họ, ít nhất phải cố gắng hết mức để tránh khỏi tình huống gà vịt nói chuyện với nhau đã phát sinh vô số lần trước đây.

Cô cho rằng hắn đang chuẩn bị đi trở về nhà lều, nên cô đang muốn đi về hướng kia, nhưng không ngờ hắn đột nhiên bắt lấy một cánh tay của cô, đi về hướng dòng suối bên cạnh cánh rừng.

Hắn bước đi theo thói quen, xoải bước rất dài, Mộc Thanh phải đi thật nhanh mới có thể đuổi kịp, trên đường đi theo cô thấy hắn không có ý định chậm bước chân, lại không biết rốt cuộc hắn muốn làm gì, nên không nhịn được mà dừng bước.

Ly Mang quay đầu lại, dựa vào sắc trời nửa sáng nửa tối, nhìn thấy một tay cô mặc dù bị mình kéo đi, nhưng người thì vẫn đứng yên ở đó không đi, môi thoáng nhếch lên, trong đôi mắt đang nhìn mình thoáng lộ ra chút vẻ bất mãn.

Ly Mang không nói lời nào, đột nhiên cúi thấp xuống, vác cả người cô lên vai mình, thật nhanh đi vào trong rừng, hành động giống như khi lần đầu tiên hắn nhìn thấy cô rồi kéo cô ra khỏi cái bẫy thú.

Mộc Thanh sợ hết hồn, vùng vẫy mấy cái, đột nhiên nhớ tới dưới tình huống này hắn đã từng đánh vào mông cô để đối phó với cô, vì thế bỗng chốc cô không dám động đậy nữa, chỉ thử vòng một cánh tay qua cổ hắn rồi cuốn lấy thật chặt, như vậy cô cảm thấy thoải mái hơn một chút so với việc máu nhanh chóng dồn xuống mặt khi bị dốc ngược xuống vừa rồi.

Khi bên tai Mộc Thanh nghe được một trận tiếng nước chảy róc rách quen thuộc kia, mới biết được hắn đã dẫn cô tới dòng suối cô vừa mới đến lúc chiều. Chỉ là đoạn suối này so với chỗ ngày thường cô hay đi rộng hơn rất nhiều, nhìn nước cũng sâu hơn một chút.

Ly Mang thả cô ngồi xuống trên mặt một tảng đá bằng phẳng. Tự mình cởi xuống mảnh da thú bên hông, tiện tay vứt xuống bên người cô, cả người ở trước mặt cô nhìn một cái là không sót thứ gì. Điều này khiến cho Mộc Thanh vẫn cảm thấy vô cùng không được tự nhiên, mặc dù ban đêm hai ngày trước cô vừa mới ngồi lên người hắn, làm hành động thân mật như thế với hắn.

Mộc Thanh rất nhanh liếc qua bốn phía, thấy không có người khác gần đây, lúc này mới khẽ thở phào nhẹ nhõm, chỉ là ánh mắt không chịu nhìn lên nữa, mà nhìn xuống đôi giày thể thao có chút bẩn trên chân mình, nghĩ tới ngày mai có nên bắt đầu học cách đi chân trần giống như người ở nơi này hay không đây, để tránh làm thủng đôi giày duy nhất này, nếu vậy thì đến mùa đông chỉ sợ chân sẽ phải chịu tội thôi.

Ly Mang dường như nhìn ra được khó khăn của cô, liền cười hai tiếng trầm thấp, xoay người nhảy vào một chỗ sâu ở trong dòng suối phía trước, làm tóe lên một đống bọt nước lớn. Thoạt nhìn hắn có vẻ rất quen thuộc với địa thế nơi này, hẳn là thường xuyên tới đây bơi lội hoặc tắm rửa rồi.

Lúc này ánh tà dương đã hoàn toàn chìm về phía tây, sắc trời đã tối xuống, một mặt trăng tròn đầy nhô lên cao treo ở phía chân trời hướng Đông Nam, tỏa xuống một vòng sáng nhàn nhạt, khắp cả bầu trời trên đỉnh đầu chỉ còn lại một mảnh màu xanh sâu thẳm, xanh thẳm đến mức khiến cho người ta không dám nhìn chăm chú quá lâu, dường như nhìn lâu thì ngay cả linh hồn cũng sẽ bị hút vào.

Vầng trăng thay nhau treo trên bầu trời đêm này, thoạt nhìn giống y như đúc vầng trăng thay nhau treo trên trời đêm quen thuộc trước đây, nhưng nó lại là mặt trăng của ít nhất một vạn năm trước.

Mộc Thanh đè xuống một trận ý nghĩ chua xót phát ra trong lòng, không hề nhìn bầu trời đêm nữa, chỉ là nhìn qua hắn vẫn đang vật lộn bơi lội ở trong dòng nước chảy xiết, nhìn đến mức có chút ngẩn ngơ.

Hắn và những người bạn thợ săn của hắn vì truy kích con hổ răng kiếm có uy hiếp quá nặng với bộ lạc, hẳn là đã vài ngày không có tắm rửa nghỉ ngơi thật tốt rồi? Ánh trăng chiếu vào tấm lưng và cánh tay thỉnh thoảng lộ ra khỏi mặt nước của hắn, lòe lòe tỏa sáng, cô có thể nhìn thấy rõ ràng cơ bắp săn chắc theo động tác của hắn mà không ngừng căng lên hoặc co lại.

Ly Mang bơi một trận ở trong dòng suối, rồi ngừng lại liếc nhìn cô một cái, đột nhiên lội nước đi về phía cô, ánh mắt và làn da của hắn ở trong nước đều giống nhau, thoạt nhìn hơi hơi lòe lòe tỏa sáng.

Mộc Thanh chú ý tới ánh mắt hắn nhìn qua mình, bỗng chốc có chút bối rối. Cô muốn đứng lên lui về phía sau mấy bước, nhưng mà đã chậm, nửa thân thể Ly Mang đã trườn tới, cánh tay dài kéo lấy một chân cô, hơi dùng sức một chút, cả người Mộc Thanh liền nhào vào dòng suối.

Mộc Thanh sợ hãi kêu một tiếng, quần áo toàn thân lập tức ướt đẫm, dán vào trên người cô. Nước chảy xiết hơn rất nhiều so với thường ngày, cho dù là ở bên bờ suối, cô vẫn bị nước đánh đến mức chân có chút đứng không vững, cuống quít bám vào người hắn.

Một đôi tay của Ly Mang lập tức ôm thật chặt hông cô, cười lên ha ha, tỏ ra rất vui vẻ.

Discussion10 Comments

  1. Có thể mỗi ngày 3 chương không ed? À, mà bạn thường post 2 chưng một lần nhỉ, thế thì 4 chương một ngày đi ;67 . Thôi được rồi ;62 ta biết ta có hơi… Nhưng mà bạn cũng từng có cảm giác giống như ta đúng không? Aizaa ;70 tóm lại, truyện rất hay, cảm ơn ed nhưng mà ta sẽ cảm ơn nhiều lắm lắm nếu… ;15 ;15 ;15 ;15

  2. đọc đến đoạn này cảm thấy con ng ở đây đã có suy nghĩ sâu xa r :v :v mình cứ tưởng là ko có j cơ :p Dĩ Gia cũng thông minh pết, mỗi tội dê vãi =))) a Ly Mang vào nhà r mới dê chứ k trực tiếp như tên kia =)))))))))))

  3. Minh thay suy nghi cua di gia nay la cua mot nguoi tien bo, ham muon thong tri va mo rong bo coi, khong chi o trong toc ma con mo rong ra xa hon nua, day la mot to chat de tro thanh nguoi dung dau bo toc. Lan nay moc thanh da suy nghi ky roi va gio co phan khang cung se khong ve duoc nua, sau nay moc thanh phai co gang giup do ly mang nhieu hon

  4. MT hành động wá giỏi, LM hơi hiền còn DG thì có dã tâm ng zậy khó lường wá mak

  5. coi bộ Dĩ Gia trí não phát tiển hơn người khác trong bộ tộc…cò tính độc bá,nham hiểm..Ly mang coi bộ đơn giản và bản năng hơn nhỉ,…..

  6. MT đã chấp nhận hiện tại rồi giờ chỉ việc thích nghi cố gắng học ngôn ngữ của họ rồi để giao tiếp. Cpfn việc tên dĩ gia kia dã tâm thật ghê gớm nha muốn chiếm đoạt MT rồi.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: