Kế Hoạch Dưỡng Thành Hôn Quân – Chương 121+122

6

 ☆, Chương 121

 Tiếng vũ khí rền vang rung trời, giống như thiên binh giáng trần. May mắn, hai ngày này mới là đầu tháng giêng, mọi người đều canh giữ ở trong nhà. Nghe động tĩnh địch tập kích, ngoại trừ những người chiến đấu bên ngoài, bộ đầu trong nha môn dù đang trực nhưng nghe động tĩnh liền đóng chặt đại môn, chỉ dám trốn ở trong khe cửa vụng trộm nhìn quanh, nếu có chuyện không tốt, liền bỏ chạy về phía sau đại môn, mặc kệ bên ngoài có chuyện gì cũng quyết không mở cửa.

Trên đường phố, nơi mà quân đội phòng thủ kinh thành đang đóng, lại bị quân địch như thế trẻ che tấn công phá vỡ tuyến phòng thủ tấn công vào trong thành. Không biết từ nơi nào lại xuất hiện một đội quân thẳng tiến đến bên ngoài Hoàng thành, một vị tướng quân oai hùng phi phàm lập tức đứng ở cửa thành, cầm thánh chỉ Hoàng Thượng trong tay tuyên đọc, những tướng sĩ bên trong thành hai mặt nhìn nhau, không biết là thật là giả.

Lưu đại nhân nghe động tĩnh lúc người này đã truyền vào trong cung, vốn định điều binh khiển tướng dự đánh một trận, ai ngờ lại nghe tiếng chém giết truyền vào, cửa cung cứ như vậy phá rồi?!

Trong hoàng thành mọi người thầm nghĩ, hoàng đế biết rõ chuyện này, đương nhiên trong các bọn hắn cũng biết. Triệu đại nhân vốn là thống lĩnh đứng đầu cận vệ của Hoàng Thượng, chỉ vừa lộ diện, liền cầm trong tay binh phù, mà những binh lính này đều không biết chuyện tình xảy ra trong Hạc Lâm Viên, đương nhiên sẽ không phản kháng.

Tuy trong các đã có người âm thầm sai khiến, nhưng có thể thấy đại thế đã mất, làm sao mà còn sức chống cự?

Trong hoàng thành sau hai ba canh giờ chém giết mọi thứ đã thành cục định, quân đội trong thành bị khí thế của đội quân mới vào thành trấn áp, xu thế như sét đánh không kịp trở tay, hoàng thành sau ba tháng đổi chủ lại lần nữa quay về trong tay tiểu hoàng đế.

Trước kia thời điểm cùng Lưu gia tranh đấu, trong triều liền thiếu đi một phần nhỏ quan viên, lúc này Lưu gia lại bị lật đổ, những người này thấy tình thế không ổn, lại không cùng một phe với tiểu hoàng đế, dứt khoát quay đầu, dắt gia quyến vụng trộm rời kinh, thừa dịp quân đội tiến đánh Hoàng thành liền chạy ra ngoài.

Dân chúng tầm thường thì chỉ trốn ở trong nhà của mình, một đại gia đình ngồi chung quanh phòng sắc mặt trắng bệch trong tâm niệm Phật. Bọn họ không quan tâm người nào sẽ ngồi trên cái ghế cao ấy, cho dù đổi thành người nào đi chăng nữa chỉ cần không gây thương tổn đến bọn họ thì ai muốn làm sao thì cứ làm!

Thanh âm tiếng vó ngựa dồn dập, cả trong lần ngoài kinh thành đều được bảo vệ nghiêm ngặt, một chút cũng không có không khí của lể mừng năm mới. Trên đường phố lạnh lẽo vắng tanh, không có lấy một người nào dám ra đường lúc này, mọi người đều trốn ở trong nhà.

Đám người đang tấn công vào thành rốt cuộc là người nào? Sẽ đóng giữ nơi này bao lâu? Trong kinh mọi người đều có cảm giác không tốt. Chỉ biết là, nghe nói chỉ trong một đêm bên trong Hạc Lâm Viên đình đài đền các cùng với nhà cửa xa hoa đều bị thiêu rụi sạch sẽ. Sau đó, vệ binh thủ hộ kinh thành do Tống đại nhân chỉ đạo đã phát lệnh giới nghiêm hoàng thành trong hai ngày, có thể đám người kia chính là quân do Lưu đại nhân mang theo binh lính trở về trực tiếp đối đầu với đám người của Tống đại nhân, hẳn là sẽ xảy ra một hồi chém giết a.

Hai ngày sau, trên phố có thấy rất nhiều bóng dáng người Tây Vực, bí mật nghe nói, người Tây Vực đã cắt hơn phân nửa đồng cỏ tươi tốt, đồng thời lại còn cống nạp châu báu cùng mĩ nữ. Người Tây Vực vừa đi, không ngờ tới lại có người tiến đánh, có trời mới biết bọn họ đã trù tính trong bao lâu a? Phía sau nhưng còn có người khác đang chờ phân chia a?

Lại qua hai ngày, giới nghiêm trong thành cũng đã được nới lỏng, lúc này đám đại thần đang giả chết trong nhà mới biết được tin tức quan trọng, hóa ra những quân lính tấn công vào hoàng thành ngày ấy lại chính là quân của Hoàng Thượng!

Lúc trước Lưu đại nhân như thế nào cưỡng ép Hoàng Thượng, mọi người đều là thấy rõ trong mặt, nếu vậy chuyện bên trong Hạc Lâm Viên cùng Lưu đại nhân chắc hẳn cũng có liên quan? Trong lòng mọi người lúc trước đều không tin. Nhưng không ngờ lần này, Hoàng Thượng lại trực tiếp quay lại phản kháng?!

Không nói quan viên ở trên, ngay cả dân chúng phía dưới cũng là kinh ngạc cực kỳ, lại có một ít lời đồn, nói vị hoàng đế này là giả, hoàng đế thật đã sớm chết rồi! Người hiện tại vào kinh cùng với Lưu gia không phải là hoàng thượng thật!

Cái chuyện thay mận đổi đào này cũng không phải dễ làm, mặc dù người biết sự thật cũng có nhưng cũng không tránh khỏi việc mọi người nghi ngờ cùng đàm luận.

Hai ngày sau, trên đường phố được rửa sạch sẽ, lúc này đang nghênh đón sa giá chạy chầm chậm trên đường, đúng là Hoàng Thượng hồi kinh rồi.

Trong lòng mặc dù còn bán tín bán nghi, cho dù chỉ là nhìn xa xa, không thể nhìn rõ người ngồi bên trong, cũng chỉ thấy thoáng qua thân ảnh của vua! Nhưng khi nhìn thấy những người cưỡi ngựa đi theo hộ giá phía sau, chính là người của Triệu thống lĩnh và các cận thân hầu hạ đại tiểu thái giám ở Thính Vũ Các, thì những nghi ngờ đó cũng hoàn toàn biến mất.

Chả trách hai người kia trốn ra khỏi kinh a! Bọn họ chắc chắn sớm biết Hoàng Thượng không có chuyện gì nên sớm chạy ra khỏi kinh đi hộ giá a! Lần này mà luận công ban thưởng thì không thể thiếu công lao của họ rồi.

“Không tìm được?” Bên trong cung điện, trên mặt Hoàng Thượng còn mang theo mấy phần tiều tụy, nghiêng người dựa vào giường, nhìn xuống Triệu thống lĩnh đang quỳ bên dưới.

“Khởi bẩm Hoàng thượng, ngày ấy sau khi tiến vào cung, đã không thấy đám người Lưu gia, Lưu hoàng hậu, bọn người của Phương Lương nhân cũng không thấy…”

“Còn gì nữa?” Đã lâu mình cũng không có hồi kinh, mà bọn người đó cũng sớm biết được những ngõ ngách trong kinh, những năm này chắc cũng đã đào không ít mật đạo. Lúc này mình phản đòn lại cũng không thể nắm hết cục diện lúc này, chỉ là những người đó ngay cả một người cũng không bắt được, thật sự làm cho nước cờ của mình bị xáo trộn.

“Còn gì nữa…” Triệu thống lĩnh hơi nâng mắt, nhìn Hoàng Thượng, trầm giọng nói, “Mấy vị công công đã kiểm kê qua, trong nội cung ngoại trừ năm vị Thải Nữ ở ngoài, thì trong nội cung có một số cung nữ cùng phi tần chết, tử trạng đều là chết do độc phát. Sai đó, hình như là do hoàng hậu thần trí không được tốt, sợ tin tức bị bại lộ, nên một số phi tần vốn qua lại gần gũi với hoàng hậu đều bị giết, chỉ còn lại năm người không có gây chú ý gì, lúc đó họ vẫn luôn ở trong viện của mình.

“Uh”. Hoàng thượng hạ mi mắt, chỉ hừ một tiếng, trên mặt cũng không biểu hiện thần sắc gì. Vốn là thấy những nữ tử này vướng bận, đang lo không biết xử lý như thế nào, không nghĩ rằng bọn họ lại giúp hắn giảm bớt được một chuyện. Ngón tay thon dài gõ nhẹ trên mặt bàn, “Ngươi đi xuống trước, phái người điều tra bốn phía, xem những người kia chạy tới nơi nào. Phía bắc thì không cần lo, chỉ là nơi cư ngụ của người Tây Hồ, ngược lại phía nam là nơi trọng yếu nhất, bọn hắn mang theo hai người phụ nữ có thai, sẽ không thể nào đi nhanh được trừ khi không để ý đến hài tử trong bụng bọn họ.

“Vâng!” Triệu thống lĩnh ôm quyền, khom người lui ra.

Lúc này một đám đại thần đi vào, Hoàng thượng giơ tay lên hướng bốn phía gật một cái: “Trong nội cung đều là ám đạo của bọn chúng, thật giống như một cái hang chuột, làm sao mà con người có thể sống? Mà Hạc Lâm Viên cũng bị bọn hắn đốt rồi. Các ngươi sắp xếp cùng bố trí xây lại hoàng cung.”

“Cái này. . .” Mấy vị đại thần cúi đầu trái và phải nhìn nhau, trong lòng thấp thỏm không yên. Việc này ngày trước đã muốn khuyên can Hoàng Thượng, còn kéo theo mấy vị đại thần dâng tấu, nhưng lúc này, người thì chết người thì chạy biết đâu mà tìm chứ?

Một vị đại thần bước ra nói: “Khởi bẩm Hoàng Thượng, hộ bộ bởi vì phản quân nên ngân lượng thiếu hụt, nếu muốn trùng tu cung điện, chỉ sợ. . . Chỉ sợ. . .”

“Không có bạc?” Hoàng Thượng khóe miệng nhếch lên, hai mắt híp lại, “Vừa vặn, nơi đây trẫm  còn có chút bạc, chắc là đủ đấy. Cung điện dời sang hướng bắc khoảng bốn đến năm dặm, không cần quá lớn, bên trong cung điện phòng ốc cũng không cần nhiều, chỉ cần một cái, mới lạ mà tinh xảo thoải mái cùng thuận tiện, chút nữa các ngươi tìm người vẽ mấy sơ đồ phác thảo rồi trình lên cho trẫm, sau khi xem xét trẫm sẽ chi bạc cho các ngươi.”

Nghe Hoàng Thượng nói như thế rồi, mấy vị đại thần đang quỳ trong lòng cũng là yên lòng một chút, nếu Hoàng thượng đã có bạc, vậy thì chuyện này dễ xử lý rồi.

“Còn nữa, việc hộ bộ thiếu hụt ngân lượng, nhớ kỹ chút nữa tìm người của Hình bộ liên hệ với các Tiểu Châu cùng mấy vị đại nhân hảo hảo điều tra thêm, nhìn xem mấy ngày nay loạn lạc, còn có những người nào đục nước béo cò.” Việc Hộ bộ thiếu hụt ngân lượng đã sớm muốn tra xét, trước kia muốn điều tra cũng không được, càng không thể tuỳ tiện thăm dò, lúc này vừa vặn có cơ hội thanh lý.

May mắn, lúc này hai vị Thiếu tướng Tôn gia đột nhiên mang binh tiến vào, thoáng cái liền đem thế cục ổn định, trực tiếp kê biên tài sản Lưu gia, cùng vài hộ vây cánh của Lưu gia, trước khi Tống gia rơi đài lúc kê biên tài sản thì bạc này cũng tự nhiên chảy vào túi những người này, đều là loại đục nước béo cò, Hoàng Thượng làm sao mà bỏ qua chứ? Những thứ tài sản đó đừng nói là trùng tu cái cung điện, nếu muốn xây dựng hai cái Hạc Lâm Viên cũng dư giả a!

Sau đó lại tuyên người của Lễ bộ tiến đến, Hoàng Thượng chỉ phân phó vài câu: “Hoàng hậu Lưu thị làm loạn cả gan hành thích vua, nhưng đã thất bại. Mỹ nhân Liễu thị ôn nhu hiền lương, tại trong loạn quân có công hộ giá, có có mang long thai, phong làm Hoàng hậu chấp chưởng lục cung, đợi sau khi qua quốc tang, liền tiến hành đại điển sắc phong, chiêu cáo thiên hạ!”

“Chủ tử –! !” Người vừa được mang đến, Bạch Huyên trông thấy người đang ngồi chính là Liễu Mạn Nguyệt, hai mắt mở to, lập tức hai mắt rưng rưng hít mũi nhào tới, Bạch Oánh bị hù một trận nhanh chóng ngăn cản nàng, Bạch Hương cũng nhanh chóng bước lên phía trước ôm lấy nàng, không cho nàng hướng Liễu Mạn Nguyệt nhào tới.

“Ngốc nha đầu! Không có nhìn thấy bụng chủ tử sao? Ngươi mà cứ như vậy nhào tới, lỡ làm chủ tử động thai khí, xem Hoàng Thượng sẽ phạt ngươi ra sao a!” Mấy tháng không gặp, chính là Bạch Oánh lại nhìn thấy nha đầu Bạch Huyên này trong lòng cũng đau xót, miệng thì là đấy, nhưng trong mắt cũng dâng lên hơi nước a.

Bạch Huyên khóc đến thương tâm, thút tha thút thít nói: “Chủ, chủ tử. . . Nô tỳ còn tưởng rằng. . . Chủ tử phúc lớn, mạng lớn. . . Nô… nô tỳ còn tưởng rằng không thể gặp lại ngài a!”

Thấy nha đầu kia bình an vô sự, Liễu Mạn Nguyệt trong nội tâm cũng thương cảm cười hướng nàng vẫy vẫy tay, kéo đến bên người mình xem nàng, gật đầu nói: “Uhm tướng mạo vẫn còn tốt, người cũng có chút cao lên, bây giờ đã có thể tìm một nhà khá giả gả ngươi đi được rồi.”

“Chủ tử!” Bạch Huyên còn đang khóc, bị Liễu Mạn Nguyệt nói vậy lại đỏ mặt, dậm chân giận dỗi nấc nấc a.

Bạch Hương nghiêng đầu nhìn kỹ nàng gật đầu hướng Liễu Mạn Nguyệt nói: “Quả là đẹp hơn trước nhiều a!”

Bên ngoài nguyên bản những tiểu thái giám hầu hạ Liễu Mạn Nguyệt bên trong Thủy Các cùng nhóm ma ma ngày ấy khi tiến đến dập lửa, thấy tình thế không ổn, mọi người đều nhanh chóng đi xách nước, về sau khi người của Thính Vũ Các đi qua báo tin biết Liễu Mạn Nguyệt cùng Hoàng Thượng bình an vô sự, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, đợi trời sáng, lửa tắt, lúc này mới đi gọi người kiểm tra nhân số mang về trong nội cung.

 ☆, Chương 122

Liễu Mạn Nguyệt vốn là thường ngày ở Hạc Lâm Viên, tuy rằng sau đó Hoàng Thượng có quay lại, tuy không thể hiện ra sự sủng ái, nhưng ngày ấy loạn thế ngay cả tánh mạng tiểu hoàng đế còn khó có thể giữ được, huống chi nàng chỉ là một mỹ nhân đâu?

Người trong Các vốn muốn lợi dung tin tức Thái Hậu bệnh nặng tranh thủ để bắt tiểu hoàng đế, chắc chắn sẽ bảo Liễu Mạn Nguyệt tự mình trở về, tối đa thì chỉ phái thêm hai tên thái giám đi theo, lúc sau kiểm tra số người sống sót thì không thấy nàng, thì nghĩ là có thể chết trên đường, nào biết đâu rằng nàng lại mang theo mọi người che chở tiểu hoàng đế xuất cung rồi.

Nàng vốn không làm mọi người chú ý, các cung nữ thái giám lại càng không gây chú ý, chỉ vội vàng kiểm lại nhân số, sau đó cùng nhau hồi kinh. Hai ba tháng qua đối với Bạch Huyên quả thật gian khổ, nếu không có mấy cái tiểu thái giám ở Thu Thủy các âm thầm che chở, thì thời tiết lạnh như vậy nhưng vẫn ra ngoài quét dọn, thì tay không chừng sẽ đông lạnh hư mất. Vậy nên cũng không trách nàng khi thấy Liễu Mạn Nguyệt liền khóc thành như vậy.

Mọi người đều bình an vô sự, mà mấy tháng này lại cực khổ, Hoàng Thượng rõ ràng là đang truy đuổi phản nghịch cùng những kẻ tiểu nhân lợi dung lấy bạc trong kim khố, nên ngoại trừ một ít ngân lượng được sử dụng, còn lại đều giao cho Liễu Mạn Nguyệt tùy ý sử dụng, lúc này nàng cũng hào phóng, phát cho mỗi người một bao lì xì, làm cho mọi người yên tâm ở lại phục vụ.

Trong nội cung phi tần cũng không còn lại bao nhiêu, muốn đợi tới người mới vào cung thì cũng phải tới mùa đông năm sau, lúc này Thái Hậu lại băng hà, như vậy kỳ tuyển tú năm sau liền không thể tiến hành rồi.

Nhìn nhìn bụng đã bắt đầu tròn của Liễu Mạn Nguyệt, Bạch Huyên trong đầu càng thêm an tâm, chủ tử nhà mình đúng là cùng Hoàng Thượng trở về, lại có thai, chính mình gầy một vòng như vậy sớm muộn cũng có thể mập trở lại a!

Trong nội cung vốn là loạn thành một đoàn đấy, hơn nữa trước sau đều có nhiều người gặp nạn, lúc này mặc dù thu thập thỏa đáng một ít, nhưng cũng chỉ đỡ được phần nào.

Hoàng Thượng lúc này bề bộn nhiều việc, Liễu Mạn Nguyệt đều là nghỉ ngơi ở trong tẩm cung phía sau ngự thư phòng, Bên cạnh đó, bởi vì có rất nhiều ám đạo khắp nơi cần được phá bỏ để tránh có người âm thầm quay trở lại hành thích, nên nhóm năm người Thải Nữ lúc này đã sớm đem đến một chỗ khác an bày, hiện cũng không có động tĩnh gì.

Lúc này trở về, Liễu Mạn Nguyệt lại có thai nên Hoàng Thượng cũng không che giấu, trực tiếp mang nàng đến tẩm cung, đợi đầu mùa xuân sẽ có cung điện mới ở phía bắc, nên lúc đó cũng sẽ dọn đi, nơi này cũng sẽ không cần lưu lại để sử dụng.

Người có thai, nên rất dễ buồn ngủ, trong nội cung mặc dù không có thoải mái dễ chịu như bên Hạc Lâm Viên, nhưng chỗ này cũng coi như là tốt nhất trong nội cung rồi. Hai mắt nặng trĩu, đã muốn ngủ, mới nhắm mắt được một lát đã nghe thấy có người đến.

Nàng liền mở mắt ra, lại thấy Hoàng Thượng trên mặt mang theo nụ cười, hướng bên nàng ngồi xuống: “Chính sự đã xử lý xong rồi?”

Hơi gật đầu, Hoàng Thượng tựa ở bên người nàng ngồi xuống: “Nàng mệt sao?”

“Cũng không có mệt, chỉ là mấy ngày nay chỉ muốn ngủ thôi.” Liễu Mạn Nguyệt cau mày hướng bụng mình nhìn, bĩu môi, giống như đang trách thai nhi trong bụng làm cho nàng mệt mỏi vậy.

“Chủ tử người trước kia chính là mỗi ngày đều ngủ rất nhiều a!” Bạch Hương cùng hai người nữa đang mang theo điểm tâm tiến vào, nghe Liễu Mạn Nguyệt nói như vậy, nhịn không được nói chen vào.

Thấy nàng trừng mắt nhìn Bạch Hương, nghiến răng nghiến lợi, lộ ra vẻ ta đây rất tức giận a, Hoàng Thượng cười lớn đưa tay nhéo nhéo cái mũi của nàng. Thấy vậy Liễu Mạn Nguyệt liền né nhưng lại bị hắn nắm được gò má, sau khi suy tính Hoàng Thượng gật đầu nói: “Ừ, quả nhiên mập, xấu rồi.”

Lúc này Liễu Mạn Nguyệt thu ánh mắt trở về, rồi lại nghiêng người hướng trên người Hoàng Thượng, trên mặt cười đến thản nhiên như hoa, ngay cả lún đồng tiền cũng hiện ra: “Hoàng Thượng yên tâm về sau thiếp sẽ cẩn thận, nếu không sau này trên người lại dư thêm một miếng thịt, sẽ không đúng ý của ngài?”

Không có tăng thêm thịt? Đây chẳng phải là nói nàng không muốn lại mang thai?!

Hoàng Thượng hơi sững sờ, ho khan một tiếng, nghiêm mặt nói: “Sao lại nói vậy? Trẫm lại thích nàng đẫy đà như thế a.” Dứt lời, cúi đầu tại bên tai nàng nói, “Chút nữa thử xem tư vị chắc chắn là bất đồng đấy.”

Nhìn thấy hai vị chủ tử liếc mắt đưa tình, Bạch Huyên liền giơ tay lên xoa xoa mắt, cái này cũng quá. . . Quá. . . Hoàng Thượng xưa nay khi ở cùng với tần phi đều là bộ dáng này hay sao? Như thế nào. . . Như thế nào lại cùng với suy nghĩ của mình khác nhau đến vậy?! Mà hai người thế nhưng giữa ban ngày mà lại như vậy… Có chút ngượng a.

Bạch Oánh và Bạch Hương cũng đi theo, đã sớm thành thói quen, lúc trước ở tại bên trong Thu Thủy Các khi gác cửa những thứ mắc cỡ hơn cũng đã nghe qua, ban đầu cũng giống như Bạch Huyên cũng ngượng ngùng như vậy nhưng lâu dần cũng quen a.

Đem đầu nàng nhẹ nhàng dựa vào trong lòng ngực của mình, đưa tay cầm một viên mứt quả đưa lên miệng của nàng, nói: “Trẫm đã cho người đi thiết kế vẽ lại, chút nữa khi bọn hắn vẽ xong nàng liền xem xem thích cái nào, hay có cài gì cần chỉnh sửa thì cứ yêu cầu. Trẫm tính toán đợi mùa xuân tới sẽ động thổ xây dựng. Nội cung tuy lớn nhưng chỗ vô dụng quá nhiều, nên muốn bọn hắn xây dựng ít đình đài lầu các, làm sao cho thuận tiện, đã làm thì phải làm cho thật tốt.”

Liễu Mạn Nguyệt đầu nằm trong lòng ngực của hắn rất thoải mái, chỉ miễn cưỡng hừ hai tiếng, há miệng đón lấy mứt ăn, ngay cả nói cũng không nói.

“Trẫm đã tuyên chỉ cho bọn hắn chuẩn bị, đợi qua năm liền tiến hành nghi lễ sắc phong, chiêu cáo thiên hạ.”

Nghe thấy vậy, Liễu Mạn Nguyệt sững sờ, mứt quả như bị nghẹn lại trong họng, ho khan mấy tiếng, Hoàng Thượng liền đưa tay vỗ lưng giúp nàng thuận khí, thật lâu mới bình ổn được, nàng mặt đỏ rần, kinh ngạc quay đầu nhìn hắn, cau mày, mới nói: “Hoàng Thượng, thiếp. . . Không có gia thế…”

Trước kia Hoàng Thượng đã nói qua một lần, chính mình cũng không có tiếp lời, nghĩ đến việc này nếu muốn thực hiện thì chắc hẳn các vị đại thần sẽ phản đối đấy. Lúc này nghe hắn nói đơn giản như vậy, sự tình trong triều nàng cũng có biết chút ít, lúc này tuy đã không còn người dám trực tiếp cùng hắn đối nghịch, nhưng chuyện này nếu nói ra, chỉ sợ…

“Trẫm nói nàng được, thì nàng được.” kéo nàng vào trong ngực, cúi đầu khẽ hôn trên trán nàng, giọng nói trầm thấp, như dòng nước ấm chảy vào trong tai nàng, “Nếu không có nàng, trẫm ngay cả mệnh cũng không có. Người bên ngoài không biết, sao trẫm lại không biết. Ngay đó trong lúc mơ hồ tỉnh lại, đều ngửi thấy mùi thơm trên người của nàng, biết rõ nàng luôn ở bên người của trẫm, tình nghĩa này trẫm làm sao không cảm động cho được? Huống chi, trước kia trẫm vẫn luôn có ý định này, lần này chỉ thuận nước đẩy thuyền, quản chi người nào dám nói “Không”!

Không nói cái khác, chỉ nói tới việc có công cứu giá, lại mang long thai, chỉ cần Hoàng Thượng nguyện ý, liền có thể phong tước vị cho nàng, cho dù nàng không có gia thế cũng không quan trọng.

“Phúc khí này. . . Cũng quá lớn rồi.” Rủ mắt xuống, trong lòng không biết tư vị gì, nhẹ nhàng vuốt ve trên mu bàn tay hắn, cảm thấy độ ấm trong tay, mới có thể an tâm một ít.

“Thiên hạ này, trẫm có thể ngồi được, nàng có thể cùng ngồi với trẫm được!” Lời nói ra như chém đinh chặt sắt, nếu là trước kia còn sợ sau khi nàng thượng vị, sẽ có phi tần khó xử nàng, nhưng hôm nay hậu cung đã trống trơn, thứ hai khi nghe nàng nói tỉ mỉ những phương pháp kia, cũng biết nàng cực thông minh đấy, chỉ là lười động thôi, nhưng chưa từng nghĩ, lúc gặp phải đại sự nàng lại có thể có khí độ cùng bản lãnh như thế.

Nếu người con gái như thế mà không gánh được vị trí Hoàng hậu, thì còn ai có thể gánh được? Lưu thị trước kia ngoại trừ lớn lên có chút xinh đẹp cùng đoan trang đấy, nhưng không có chỗ nào có thể so được với nàng hay sao?! Người con gái tài năng như thế, không sủng lại đi sủng ai chứ?

Hoàng Thượng tâm ý đã định, cho dù có người phản đối cũng là vô dụng. Mà nàng ấy lại có công cứu giá đấy, nếu mấy tên đại thần có ý kiến thì bọn hắn cũng thử nghĩ lại xem có gia thế thì như thế nào, chính vì có gia thế mà lại dám hành thích vua cùng mưu phản?! Hay vẫn là không có gia thế mới tốt, ít nhất giang sơn này ngoại trừ kẻ thù bên ngoài, bên trong sẽ không còn gì thay đổi nữa.

Vốn là định màu xuân sang năm sẽ tiến hành đại điển sắc phong Hoàng hậu, Trong nội cung lúc này đã nằm ở trong tay Liễu Mạn Nguyệt, mặc dù phi vị vẫn là mỹ nhân thượng cấp, nhưng thực chất đã đứng đầu chưởng quản lục cung. Những người trong nội cũng đã đổi cách xưng hô thành “Nương nương”.

Trong mấy đạo thánh chỉ Hoàng Thượng ra, đầu tiên là chỉ chứng Lưu gia mưu nghịch, hạ lệnh thanh tra tất cả vây cánh của Lưu gia. Sau lại hạ chỉ sửa lại một ít quy củ lớn nhỏ, trong đó có một phần chính là chỉ tiêu tuyển tú.

Sau một hồi cung biến, sự tình đều do hậu cung mà thành,  loạn thế cũng vì chuyện này mà thành. Vì vậy, con gái quan viên trong triều, có thể tự mình hôn phối, nếu là hoàng tử con của Hoàng Thượng, tất yếu Hoàng Thượng đích thân hạ thánh chỉ, cần phải xem xét kỹ tính tình cùng phẩm hạnh mới có thể định đoạt, sẽ không còn luật ba năm tuyển tú nữa.

Còn trong nội cung, cung vị cũng được sửa chửa, ngoại trừ Hoàng hậu, bên dưới chỉ cần một vị thải nữ.

Một cái nữa chính là chuyện Quan cung nữ, chính là lấy ý kiến từ Liễu Mạn Nguyệt, phàm là cung nữ, mười hai vào cung, mười chín xuất cung, thời điểm rời cung tùy theo tình hình mà xét.

Sau khi tuyên chiếu thánh chỉ, những cung nữ trong nội cung đều sinh lòng chờ đợi, nguyên bản cần phải tới hai mươi lăm tuổi mới có thể xuất cung, với tuổi tác như vậy, đã không thể tìm kiếm được hôn phối rồi! Phần lớn hoặc là tự chải đầu, chết già trong nhà. Hoặc là bị những đại gia đình đưa về nhận làm con gái. Cho dù lập gia đình, cũng chỉ có thể gả cho người ta làm vợ kế, phần lớn đều là cuộc sống không thoải mái.

Nếu có thể mười chín xuất cung, liền cũng giống như tuổi tác của những nha đầu bình thường, tất nhiên là có thể kiếm được chỗ hôn phối tốt! Cho dù là trong gia đình có định thân thì chỗ bên gia đình nam tử vẫn có thể đợi được!

Những cung nữ độ tuổi không sai biệt lắm, nghe xong tin tức này đều sinh lòng chờ mong. Còn những người đã qua tuổi tác, thì cũng chỉ cảm thán, dù sao cũng là đợi chết gài trong cung thôi.

“Chủ tử người không sợ sau khi chúng ta đi rồi sẽ không có người thân tín để dùng sao?” Bạch Oánh nhìn Liễu Mạn Nguyệt khoan thai ngồi ở đó đang ăn, trong nội tâm nghi hoặc.

“Sợ cái gì, còn hơn là ép các ngươi ở lại, trong nội tâm các ngươi cũng sẽ oán ta a.” Mấy ngày nay tiểu hoàng đế thường xuyên cho người đưa đồ ăn đến, nói là an thai đấy, tuy là mùi vị thịt tươi non, nhưng mà ăn lâu rồi cũng thấy chán a!

“Chúng ta khi nào thì oán a…” Bạch Oánh bĩu môi, nếu nói trong tâm không muốn thì cũng không phải! Vốn tưởng rằng sẽ chết già trong nội cung đấy, lại không ngờ Liễu Mạn Nguyệt lên tiếng, muốn tìm người gả các nàng, lại còn chuẩn bị đồ cưới, muốn cho các nàng mở mày mở mặt xuất cung.

“Các ngươi không có oán, nha đầu kia còn không phải là còn băn khoăn rồi hả?” Nói xong, nhướng mày hướng Bạch Huyên nhìn lại, nha đầu kia bị nàng nói trúng tâm sự vừa tức vừa đỏ mặt, dậm chân cúi đầu, thật lâu cũng không có ngẩng đầu lên.

Discussion6 Comments

  1. tình hình đã bắt đâù ổn định rồi, nhưng cái đám người hoàng hầu và tài nữ họ Phương kia vẫn chưa tìm được. Không biết đám người này còn bày mưu gì được không. Mà cái lão cac chủ kia chả biết ngỏm thiệt hay chưa nữa?
    Cám ơn nàng nhiều!!!

  2. Trái tim lưu ly

    mọi chuyện đã bắt đầu đến hồi kết.muốn xem kết quả của Lưu hoàng hậu kia thế nào quá

  3. thiên minh lạc hoa

    Van chua pat dk pn nay hjx k pjt co gay chuyen j nua k? Hjhj c sap lam hoag hau ruj vo djch ah
    Thanks

  4. Mới ổn định bề ngoài thôi, vẫn cần phải tiêu diệt tận gốc Tiên các mới là chính sự a. Bên đó chắc cũng ngạc nhiên và phẫn nộ khi biết mình có gián điệp a. Thanks tỷ

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: