Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ – Chương 549+550

26

Chương 549: Quê Nhà

Edit: Mây Hát

Khi nghe Liên Diệp Nhi nói rằng Chu thị bắt Hà thị đẩy cối xay cùng Cổ thị, Liên Mạn Nhi không khỏi mở lớn hai mắt (kinh ngạc).

“Bà nội các con lại để Nhị bá mẫu đẩy cối xay sao, có chuyện gì đã xảy vậy?” Trương thị ở bên cạch nghe được liền hỏi.

Kể từ khi trở về từ Thái thương, Chu thị luôn muốn chèn ép Cổ thị, đẩy cối xay cũng chỉ có một mình Cổ thị làm. Mặc dù Hà thị cũng bị trông coi, không cho phép ra khỏi cửa, nhưng xét về mọi phương diện thì cuộc sống của Cổ thị không thể tốt bằng Hà thị, dĩ nhiên đây là do so sánh mà ra.

Để Hà Thị cùng đẩy cối xay không phải là giảm bớt gánh áp lực trên người Cổ thị sao? Tại sao Chu thị lại muốn làm như vậy?

“Còn có thể là vì cái gì nữa chứ. Theo con thấy, Nhị bá mẫu như vậy thì Bà nội tùy tiện cũng có lựa ra một đống lớn lỗi luôn ấy.” Liên Diệp Nhi nói, “Hai ngày nay, Bà nội lại bắt đầu mắng bà ta. Ngày hôm qua đến phiên Nhị bá mẫu nấu cơm, chà nồi chưa sạch liền trực tiếp nấu canh cải, bà nội ăn một ngụm thấy đúng mùi vị nước chà nồi, đã đem Nhị bá mẫu mắng một trận, sau đó bắt bà ta đẩy cối xay với Đại bá mẫu.”

“Chuyện như vậy cũng không phải là mới một hai lần đầu.” Trương thị liền nói, “Thật ra là lúc còn ở cùng nhau, mỗi lần đến phiên nàng ta nấu cơm, ta đều phải đến nhìn một chút,nhìn xem nàng ta có làm bậy gì không, dù sao cũng chính là lười, có thể bớt việc liền bớt việc…Bà nội các con cũng biết nàng ấy có cái tính này a, trước kia không quản, lần này sao lại quản việc này chứ?”

“Vợ Hà lão lục giúp Nhị bá mẫu, cùng nhau nấu cơm.” Triệu thị liền nói, “Người ta là người ngoài, Bà nội mấy đứa nhỏ cũng không thể nhìn chằm chằm vào người ta được.” Triệu thị nói.

Liên Mạn Nhi không nhịn được xì cười một tiếng.

“Bà nội là coi thường mấy người nhà lão Hà .” Liên Diệp Nhi nói.

“Đây hẳn là do bà nội các con khôngquát mắng được mấy người kia rồi.” Trương thị suy nghĩ một chút rồi nói.

Vợ Hà lão lục mang theo khuê nữ cùng ngồi với Chu thị chung một bàn ăn, hai tiểu tử Hà gia theo Liên lão gia tử ăn chung một bàn.

Trên bàn ăn của Liên gia bây giờ vẫn như cũ, thực hiện quy định phối cấp. Như trước đây, thức ăn đều làm đủ ăn. Vợ Hà lão lục đang tuổi lớn, hai tiểu tử một nha đầu cũng ăn không ít, lương thực của Thượng phòng cũng không nhiều lắm, mà Chu thị đối với cái ăn đã giám sát chặt chẽ từ trước, trong nhà bà, từ con dâu đến cháu gái muốn nghĩ ăn nhiều hơn một chút cũng không thể, Chu thị chỉ hận các nàng không thể ăn một miếng cơm liền no bụng.

Hiện tại lại nhiều thêm vài người ngoài, mà lại giống phẩm hạnh của Hà thị không, thì Chu thị làm sao có thể cao hứng, sao có thể chào đón các nàng ấy được đây?

Nhưng mà Liên lão gia tử làm chủ cho giữ bọn họ lại, Chu thị không thể đuổi ra ngoài, vậy cũng chỉ có thể giận các chém thớt, đổ hết lên Hà thị thôi.

“Mấy ngày nay, tính khí bà nội ngày càngnóng, động một chút là mắng chửi người. Ở trên bàn cơm cũng ném đũa mà mắng.” Liên Diệp Nhi lại nói.

“Mấy người Hà gia kia thì thế nào? Có ăn cơm không?” Liên Mạn Nhi hỏi.

“Người ta đến lượt ăn thì cứ ăn. Người ta cùng Nhị bá mẫu thật đúng là người cùng một nhà.” Liên Diệp Nhi liền nói.

Tính tình Chu thị đối phó với người nhát gan như Triệu thị hay người da mặt mỏng như Trương thị là dễ như trở bàn tay, nhưng đối phó với hạn người mặt dày, lưu manh là không có hiệu quả. Người ta căn bản là không cần biết ngươi mắng cái gì, đến lượt ăn thì ăn, đến lượt uống thì uống, một chút cũng không để vào đầu, cuối cùng thì Chu thị cũng chỉ có thể chọc tức chính bà thôi.

Cũng may, Chu thị còn có thể sai xử con dâu và các cháu gái làm việc, dùng các cách xử phạt về thể xác. Còn nếu khẩu khí này mà bị kìm nén, còn không biết sẽ ra sao nữa đây.

“Đợi xem trong khoảng hai ngày nữa, bà nội liền cùng ông nội ồn ào một trận cho xem.” Liên Mạn Nhi suy nghĩ một chút, nói.

Trừng phạt Hà thị thì thế nào, mấy người Hà gia kia chắc chắn sẽ không vì vậy mà rời khởi Liên gia đâu.

“Đây là tội gì a. Vì mấy người kia mà cả nhà không yên.” Trương thị liền nói.

“Ai biết đâu đấy.” Liên Mạn Nhi than thở.

Chỉ sợ chuyện này sẽ không như Liên lão gia tử mong muốn rằng sẽ đem lại cho Liên gia tiếng tốt gì. Mà theo như Liên Mạn Nhi suy nghĩ lại cảm thấy nói không chừng người đạt được miếng ngon lại là Cổ thị.

Chu thị ngày càng đem lực chú ý đặt trên ở mấy người nhà Hà gia và Hà thị, tuy Cổ thị kia sẽ không thanh nhàn ngay đâu, nhưng dựa vào sự khôn khéo của bà ta thì chắc chắn sẽ bắt lấy cơ hội này, hơn nữa sẽ còn tạo ra cơ hội cho chính bản thân. Cuối cùng sẽ lật người, leo lên đầu Hà thị, từ tầng chót nhất trong nhà sẽ biến thành thứ hai từ dưới đếm lên. Mạn nhi sẽ không cảm thấy kì quái về chuyện này đâu.

…….

Vào trung tuần tháng mười một, nhà Liên Mạn Nhi chọn một ngày đông rét nhất để bắt đầu làm bánh trái. Trong nhà nhiều thêm vài miệng cơm, so với năm trước lần này cần làm nhiều hơn không chỉ gấp ba lần thôi đâu. Cũng may năm nay số người góp tay làm bánh trái cũng nhiều lên, trừ ba mẹ con Trương thị, Liên Chi Nhi, Liên Mạn Nhi giờ thì có thêm vợ Hàn Trung và Tiểu Hỉ, Ngô Vương thị mang theo Ngô Gia Ngọc cũng đến hỗ trợ, còn có cả Triệu thị, Liên Diệp Nhi, Trương thị còn mời được cả vợ Xuân Trụ, hai chị tỷ muội Xuân Ny, Xuân Yến, vợ Ngô Ngọc Xương còn mang thêm hai nha hoàn đến để giúp đỡ.

Nữ nhân thì chịu trách nhiệm ở trong phòng bao bánh trái, còn phía ngoài chịu trách nhiệm nhóm lửa, chưng bánh trái, đem bánh trái ra ngoài để làm lạnh nhanh đều do Liên Thủ Tín mang theo đứa ở làm.

Để làm hết chừng ấy bánh trái mất hai ngày liên tiếp, nhà Liên Mạn Nhi cung cấp đầy đủ cơm trưa, cơm tối, ban đêm còn có ăn khuya nữa. Thức ăn tuy không coi là nhiều loại, nhưng lại ấm áp và thịnh soạn. Những người nhà Mạn Nhi mời đến không phải là thân thích trong nhà thì cũng qua lại rất thân thiết. Đây không thể coi là thuê mướn bọn họ về làm việc mà là người cùng quê trợ giúp lẫn nhau, nên tình cảm đạt lên hàng đầu, vì vậy mà mấy món ăn kia là lấy tiêu chuẩn tiếp đãi khách để chuẩn bị đấy.

Trương thị cùng nàng dâu của các nhà ngồi một bàn bao bánh trái, Liên Chi Nhi, Liên Mạn Nhi cùng mấy nữ hài tử khác ngồi một bàn. Bàn của những người vợ bên đó trò chuyện về chủ đề nhà cửa thì mấy nữ hài tử bên này càng líu ríu, tay không ngừng, miệng cũng không ngừng phút nào cả.

“Nhị bá mẫu thấy mẹ muội và muội đến đây bao bánh trái, nghe nói chúng ta được ăn ngon mà đỏ cả mắt. Thượng Phòng kia còn nói với ông bà nội rằng muốn đến giúp làm bánh trái cơ đấy.” Liên Diệp Nhi đang nói chuyện của nhà cũ bên đó cho Liên Mạn Nhi, “Nói thật chứ bảo bà ấy cắt nhỏ dưa chua ra bà ấy còn không làm được, huống hồ là bao bánh trái. Vợ Hà Lão Lục và còn cả Liên Nha nhi nữa, nói gì mà Tứ thúc, tứ thẩm không để người thân vào mắt, tình nguyện mời người ngoài, đem thức ăn ngon cho người ngoài cũng không chịu giúp đỡ người trong nhà.”

“Hừ” Liên Mạn Nhi liền hừ một tiếng “Nói bậy bạ, ở đây có ai là người ngoài nào. Tùy tiện đem người nào cũng lấy ra so cũng thân hơn bà ấy. Hơn nữa, có cho bà ấy bao bánh trái đi nhưng bánh trái bà ấy làm ra có ai dám ăn?”

Một bàn các tiểu cô nương đều cười ha hả.

Hà thị lôi thôi, bẩn thỉu, tiếng tăm đó đã nổi tiếng gần xa rồi.

“Cũng không phải là không chăm quan tâm đến bà ấy nhưng cũng phải có điều kiện. Bao xong bánh trái này, chính bà ấy cũng phải có bản lãnh ăn mấy thứ đó.” Liên Mạn Nhi lại nói một câu.

“Nha đầu Mạn nhi này, thật biết nói chuyện” Bên bàn kia, Ngô Vương thị lặng lẽ nói với Trương thị.

Trương thị mỉm cười liếc nhìn qua phía Liên Mạn Nhi.

“Ta có bốn hài tử. Ngũ Lang và Chi Nhi tính tình giống nhau, Mạn Nhi và Tiểu Thất thật không biết tính tình là giống ai đấy.” Trương thị nói vậy không khen cũng không phải chê nhưng trong giọng nói mang theo vui mừng và tự đắc không dấu được.

“Bà nội trả lời thế nào?” Bên bàn này, Liên Mạn Nhi vừa nhanh tay nhanh chân đem một cái bánh vê tròn lại, dán lên đó một miếng ngô xốp xốp, rồi đoan đoan chính chính bày ở mành của vỉ hấp, vừa hỏi Liên Diệp Nhi.

“Bà nội bảo Nhị bá mẫu đàng hoàng chút đi, cứ há mồm ra đã nghĩ đến ăn, hay là muốn ăn cả người khác luôn vậy.” Tựa hồ như đang nhớ lại cảnh Chu thị mắng Hà thị, Liên Diệp Nhi nhếch miệng cười nói.

Liên Mạn Nhi khẽ mỉm cười, Chu thị đây đại khái là mắng cho vợ Hà Lão Luc nghe đây mà.

“Thượng phòng không làm bánh trái sao? Sao không nghe nói gì cả vậy?” Liên Mạn Nhi lại hỏi Liên Diệp Nhi.

“Chưa nghe nói gì cả. Đoán chừng cũng đã mấy ngày qua đi rồi, bột cũng không chịu xay nữa đấy.” Liên Diệp Nhi nói “Bà nội ngày nào cũng đứng ở của mà mắng.”

Lần này bao bánh trái bằng hạt kê vàng, hạt cao lương, vì trong nhà trừ Cổ thị ra còn có Hà thị đẩy cối xay nên không đem hạt ra ngoài để xay.

“Mấy đứa nhỏ Hà gia có còn trộm củi của các muội không?” Liên Mạn Nhi hỏi Liên Diệp Nhi.

“Trộm chứ, không trộm mới là lạ đấy. Muội xem nhà muội có còn dư lại bó củi nào chỉ sợ cũng không đủ củi mà đốt.” Liên Diệp Nhi liền cau mày nói.

“Vậy mà Tam bá chưa nói gì cả sao?” Liên Mạn Nhi hỏi.

“Cha muội có bảo mấy tiểu tử kia đến nói chuyện, bọn nó lúc đó chưa nói gì cả, nhưng sau thì vẫn cứ thế mà trộm.” Liên Diệp Nhi nói.

“Theo chân cha bọn họ một dạng.” Xuân Ny nói tiếp, “Cha ta và mẹ ta nói, chọc không nổi thì phải tránh ra. Bọn họ không trộm củi riêng nhà các ngươi đâu, còn trộm của nhà chúng ta nữa.”

“Còn trộm trứng gà nhà ta nữa này.” Xuân Yến liền nói.

“Có lần chúng ta xống chợ ở Phường Lão Nhai, ….” Ở bàn bên kia, vợ Xuân Trụ nói, “….Ngày đó, cha Xuân Yến chính tay bắt được đại tiểu tử Hà gia, vậy mà nó oa lên gào khan cổ, nói nào là hắn không có cha, muốn chết rét rồi. Bắt được tặc mà với tính tình của cha Xuân Yến đã nghĩ muốn đánh cho hắn một trận, nhỏ như vậy không học hành cho tốt, sau này cũng chỉ có thể trở nên giống cha hắn, vậy không phải là thành tai họa rồi sao?”

“Hắn gào thét như vậy, aizz. Rồi còn có, bọn họ hiện tại được đại bá cho ở nhờ, cha Xuân Yến chỉ có thể khiển trách hắn một trận chứ không có đánh hắn.”

“Không phải là ta nói gì chứ nhiều đứa nhỏ lớn lên không cha không mẹ sống trong khổ cực, cũng không thấy ai đi trộm cắp đâu.” Vợ Ngô Ngọc Xương liền nói, “Dượng hai nhẹ dạ, mà nó là con người ta, thôi thì mình cũng không nên quản.”

Liên Mạn Nhi nghe những lờn này, trên mặt lộ ra vẻ 囧. Liên lão gia tử chứ chấp cô nhi quả mẫu của Hà gia, thật ra cũng là vì tấm lòng tốt, không phải là nên được một tiếng khen ư, nhưng nhìn kết quả này xem, hình như đã đi ngược lại rồi?!

. . . . . .

Qua hai ngày thời gian đã làm ra được mười mấy vạc lớn bánh trái, điểm tâm nhà Liên Mạn Nhi liền có thêm một dĩa bánh làm món chính. Hiện tại cuộc sống nhà nàng đã tốt, lúc ăn bánh trái Trương thị cố ý chuẩn bị thêm một chén đường trắng. Đối với mấy đứa nhỏ hộ nông dân mà nói, bánh trái chấm đường trắng là một thứ vô cùng mĩ vị.

Bất quá đối với Liên Mạn Nhi đường trắng có cũng được mà không có cũng không sao, với nàng, bên trong bánh trái có bánh đậu đã đủ ngọt rồi. Thức ăn ngon miệng, hương vị thơm thơm của bánh trái, nếu có thêm một chén súp xương hầm nữa là đã có một bữa điểm tâm hoàn mỹ rồi.

Bao hết bánh trái, Liên Thủ Tín lại đem cây đậu đi đến nơi làm đậu hủ, đổi thành năm mươi bản đậu hủ trở lại. Một miếng đậu hủ lớn sẽ được cắt thành khối, ban đêm để ở ngoài, làm lạnh một đêm, là sẽ có đậu phụ đông. Bỏ từng miếng vào trong vạc lớn, rồi cũng đem cất ở ngoài phòng.

Và cũng đã đến lúc đi mua đồ chuẩn bị Tết rồi đấy nhỉ.

 

 

Chương 550: Khắc tinh của Chu thị

 

Nhà Liên Mạn Nhi vừa mới làm bánh xong không được mấy ngày thì Trương Thanh Sơn, Lý thị, vợ chồng Trương Khánh Niên, và Trương Thái Vân đã tới rồi. Đây là nhà mẹ đẻ vội tới nhà cô phu nhân để đưa lễ mừng năm mới, lệ này ở Trương gia đã có từ lâu và duy trì tới tận bây giờ.

Một bao lê đông lạnh, một bao quả lê hà bắc, một bao lê bạch đàn, một bao mận, một bao bát lý hương. Cái bao này từ lượng là một từ mà người trong núi thường hay dùng để nói về cân đo đong đếm quả. Chính là dùng dây của một loại cây bện lại thành một cái giỏ có nắp đậy phía trên, xung quanh đều lót lá cây lê, lại lấy một cái dây khác buộc chặt nắp giỏ lên phía trên của giỏ. Mùa thu khi thu hoạch trái cây, lúc ấy chưa bán vội mà đem bỏ vào giỏ rồi đặt trong hầm ngầm, có thể để được trong một thời gian tương đối lâu. Mỗi bao hoa quả đựng được ít nhất năm mươi tới sáu mươi cân. Ngoài ra còn có táo gai, táo tàu, táo chua các loại để đầy trong mấy cái rổ. Còn có một bao tải chứa đầy quả óc chó, một bao hạt dẻ, một bao quả phỉ, tất cả đều là Lý thị tự mình ướp gia vị, phơi nắng v.v… Các loại nấm tươi như nấm đỏ,nấm thông, nấm phỉ (một loại nấm mọc trên cây phỉ) còn có nấm hương khô, mộc nhĩ khô là những thứ không thể thiếu. Cuối cùng Trương Khánh Niên còn lôi từ trong xe ra hai con gà mái béo mập.

Năm nay nhà Liên Mạn Nhi cũng có gà mái rồi, nhưng Lý thị vẫn thương khuê nữ, bà nói đó là gà mái bà nuôi thả trong vườn trái cây trên chân núi, so sánh với gà nuôi thả ở đây thì bổ dưỡng hơn gấp bao nhiêu lần. Trên thực tế, Lý thị cảm thấy Trương thị vẫn còn bị tổn thương thân thể từ lần đó, bằng không, nếu muốn tặng gà thì gà trống to sẽ thích hợp để cả nhà hầm cách thủy hơn. Mọi người vào trong nhà, ngắm nhìn sắc mặt nhau thấy không tệ, tất cả đều an tâm vui vẻ, thân mật ngồi trên kháng ấm nói chuyện. Trương thị còn cố ý sai người đi lên thị trấn tới trường tư thục đón Tiểu Thất về sớm.

“Nhạc phụ, nhạc mẫu thân thể tốt không ạ?” Liên Thủ Tín cùng với Trương Thanh Sơn ngồi trên giường gạch nói chuyện.

Nam nhân hộ nông dân, đối với cha mẹ của vợ đều gọi là cha, mẹ, khi nói chuyện với người khác thì đều gọi là nhạc phụ, nhạc mẫu. Tuy nhiên, nam nhân Liên gia đều gọi giống như Liên Thủ Tín, ở trước mặt cha mẹ vợ vẫn xưng hô là nhạc phụ, nhạc mẫu.

“Ừ khỏe lắm, chúng ta khỏe lắm.” Trương Thanh Sơn cởi mở nói.

Đúng lúc này, Tiểu Thất trở về, nhóc con xuống xe tại cửa ra vào, lon ton chạy vào trong nhà. Đầu tiên là nhào vào trong ngực Trương Khánh Niên, được Trương Khánh Niên ôm xoay tròn vài vòng, lại nhào vào ngực Trương Thanh Sơn. Trương Thanh Sơn liền không còn quan tâm tới nói chuyện với Liên Thủ Tín nữa. Lý thị thấy cháu ngoại nhỏ cũng cười không ngậm miệng được, liền ôm lấy Tiểu Thất đang ở trong ngực ông ngoại.

Mọi người nói đùa một hồi, tự nhiên cũng nói tới chuyện Liên lão gia tử và Chu thị trở lại từ Thái Thương. Trương Thanh Sơn nói sẽ cho Trương Khánh Niên và Trương Vương thị tới trấn trên thăm hỏi lão gia tử Trịnh gia. Thì ra lần này bọn họ tới cũng chuẩn bị cả lễ cho Trịnh gia.

“Để cho gia súc của nhà mình nghỉ ngơi chút đi, con sẽ sai người chuẩn bị xe nhà con để đưa mấy người đó đi.” Liên Thủ Tín sắp xếp, nói: “Lúc trở lại sẽ mời lão gia tử Trịnh gia cùng mấy huynh đệ tới đây, phụng bồi nhạc phụ náo nhiệt một bữa. Uống nhiều thêm mấy chung rượu.”

Trương Thanh Sơn chưa nói gì nhưng qua vẻ mặt có thể thấy ông rất hài lòng.

“Đi, cha cũng xuống giường, sang thăm cha con một chút đi.” Trương Thanh Sơn xuống kháng, chỉ vào mấy rổ khác mới bày ra, nói với Liên Thủ Tín.

Trương Thanh Sơn cũng chuẩn bị đồ biếu cho Liên lão gia tử và Chu thị, nên muốn đi thăm họ.

Trương thị ở nhà phụng bồi Lý thị. Ngũ lang cũng không đi, hắn có chút chuyện phải xử lý, chỉ có Liên Thủ Tín đi cùng Trương Thanh Sơn. Trương Thái Vân có chút tò mò với nhà cũ bên kia nên rủ rê Liên Mạn Nhi cùng đi, Liên Mạn Nhi cũng muốn đi, Tiểu Thất thì theo tham gia náo nhiệt, Diệp Nhi cũng đi cùng. Mấy hài tử mang theo rổ đồ, đi theo phía sau Trương Thanh Sơn và Liên Thủ Tín, cười cười nói nói đi tới nhà cũ Liên gia.

Vừa mới vào trong thôn được mấy bước đã nghe thấy tiếng kêu khóc tê tâm phế liệt truyền ra từ nhà cũ Liên gia bên kia.

“Tỷ này, hình như là bà nội thì phải.” Tiểu Thất nghiêng lỗ tai nghe ngóng, nói với Liên Mạn Nhi. Tiểu tử này tinh mắt, thính tai, không thể gạt được nó cái gì.

Liên Mạn Nhi khẽ nhíu lông mày, nàng cũng nghe ra đó là âm thanh của Chu thị, trong lòng không khỏi có chút kỳ lạ. Tiếng kêu khóc kia không hề có chút thương tâm, chỉ có tức giận. Đây nhất định không phải bởi vì Liên Tú Nhi. Theo lý thuyết, hiện tại ở nhà cũ này Chu thị là lớn nhất, bà là ông trời, không ai dám trái lời bà, không ai dám làm bà giận tới mức như vậy. Mấy người vội vàng bước đi nhanh hơn, đi tới cổng lớn, đẩy cửa ra đã thấy Chu thị đang vịn vào khung cửa thượng phòng mà khóc mắng. Người bị mắng không phải là người của Liên gia mà là vợ Hà lão lục và ba hài tử của nàng.

Đã có chuyện gì xảy ra vậy? Trong lòng Liên Mạn Nhi không khỏi đặt ra một dấu hỏi thật lớn.

“….Chồng cháu đã không còn là bởi vì chết thay con của cô…. giờ chúng cháu cô nhi quả mẫu a….” vợ Hà lão lục bị Chu thị mắng, đột nhiên giơ tay lên muốn tát, vừa gào to vừa tiến lên giống như muốn chọn đồ vật đoán tương lai vậy, nhưng đến trước mặt rồi lại không dám xuống tay, mà là ngồi xuống cạnh cửa, tay chỉ thiên, chỉ địa, gào thét lên.

Tiểu nha đầu Hà gia đang ngồi bên cạnh vợ Hà lão lục, cúi đầu không lên tiếng. Hai tiểu nhi tử khác cũng học bộ dạng vợ Hà lão lục, dứt khoát nằm lăn trên đất lăn lộn.

“Tao không có cha……….chúng mày khi dễ chúng tao……..”

“Cha tao đã chết rồi……..chúng mày chứa chấp bọn tao mà không cho bọn tao ăn cơm no.”

Tiểu tử Hà gia cổ họng cũng không kém hơn Chu thị tí nào. Liên Mạn Nhi lấy tay phủ trán, nàng hối hận vì đã nghe theo dụ dỗ của Trương Thái Vân rồi, trong lòng nghĩ giờ thì không thể dứt ra mà về được.

“A má ơi!” Trương Thái Vân cũng trố mắt ra nhìn: “Mạn Nhi, đây chính là mấy người mà bọn họ cho ở nhờ ư, mấy kẻ đang lăn lộn kia ư?”

“Chính là mấy người đó đấy.” Liên Mạn Nhi nói nhỏ: “Tỷ biết nhà lão Vũ không?”

“Biết, chính là mấy kẻ thuê ruộng của thượng phòng mà còn chối cãi địa tô chứ gì.” Trương Thái Vân đối với chuyện này của Liên gia biết rất rõ ràng, chắc là lúc nhàn rỗi khôngcó việc gì làm thì nghe Lý thị kể mấy chuyện này.

“Cũng không khác biệt lắm so với mấy người đó.” Liên Mạn Nhi liền nói.

Liên lão gia tử dường như thường hay mủi lòng đối với mấy người như vậy. Cái loại này không có bản lãnh gì, điên điên khùng khùng, người khác nhìn thấy đều chán ghét, muốn tránh càng xa càng tốt, nhưng ở trong mắt Liên lão gia tử những người này thật khả ái. Được rồi khả ái là do Liên Mạn Nhi vì tức giận mà nói như vậy. Theo như lời Liên lão gia tử mà nói thì người như vậy rất đáng thương, nếu ông không giúp bọn họ, bọn họ sẽ không còn đường sống vì không có ai nguyện ý giúp bọn họ cả. Tóm lại Liên Mạn Nhi tổng kết một chút, giống như huynh đệ Vũ gia, cô nhi quả phụ nhà họ Hà này cũng là bởi vì Liên lão gia tử tâm địa mềm yếu mà lên mặt, bọn họ chỉ biết ăn quỵt, muốn làm ác cũng chỉ dám phát tác với người tốt, còn những người ác khác bọn họ không dám động đến. Nghĩ tới đây, trong lòng Liên Mạn Nhi không khỏi động. Mấy người Hà gia này với huynh đệ Vũ gia không giống nhau, Liên lão gia tử không phải là mủi lòng với bọn họ. Nhưng mà ông lại chứa chấp bọn họ, cho bọn họ ăn uống. Không cần biết Liên lão gia tử làm thế này là vì cái gì, chỉ sợ lần này không được như ông mong muốn rồi. Thật ra cũng phải nói lại, mỗi lần chuyện như vậy xảy ra, đều ngược lại hoàn toàn với mong muốn của Liên lão gia tử, nhưng ông không bao giờ chịu tiếp thu.

Trương Thanh Sơn và Liên Thủ Tín hoàn toàn không nghĩ tới sẽ gặp phải chuyện như thế này, chẳng qua là đã vào cửa lớn rồi cũng không thể quay về được, đành phải kiên trì đi vào trong thôi.

“Thân gia, tôi đến thăm ông đây.” Trương Thanh Sơn cố ý lớn tiếng nói.

Trong thượng phòng, Liên lão gia tử và tất cả những người khác đều đi ra, nhưng chỉ đi tới ngoài cửa phòng để ngăn chặn, Chu thị vẫn vịn khung cửa gào thét như cũ, mà vợ Hà lão lục mang theo ba hài tử cũng không kém, cũng ngồi nguyên tại vị trí.

“Làm cái trò gì thế này, có gì thì từ từ mà nói.” Liên lão gia tử mặt đen như đít nồi nói.

Lời này là ông muốn nói cho vợ Hà lão lục nghe, nhưng bà ta chẳng chịu nghe lời ông, thấy khách nhân của Liên gia tới, thì bà ta càng kêu khóc lớn hơn, luôn miệng gào thét rằng chồng bà ta chết thay người Liên gia.

“Có yên tĩnh ngay không thì bảo, không nhìn thấy thân gia tới hay sao.” Liên lão gia tử lại quay ra quát Chu thị, sắc mặt ông vẫn đen như cũ.

Cả nhà đóng cửa ầm ĩ trong nhà không nói, hàng xóm láng giềng cũng không thể tự mình đẩy cửa vào nhà ông mà xem được. Nhưng bây giờ là thân gia Trương Thanh Sơn tới thăm, lại còn chứng kiến một màn khôi hài như vậy, Liên lão gia tử cảm thấy rất xấu hổ. Chu thị giương mắt nhìn trước mặt là Trương Thanh Sơn, Liên Thủ Tín, Liên Mạn Nhi, Tiểu Thất và Trương Thái Vân  đang đi tới thì lau mặt một cái. Đám người Trương Thanh Sơn đi tới cửa rồi mà mẹ con vợ Hà lão lục vẫn chưa có đứng lên.

“Đám người vô lại ở đâu ra thế này?” Trương Thanh Sơn lớn tiếng nói: “Trong nhà còn có bề trên mà dám tới cửa náo loạn, muốn gây sự phải không? Tiểu Thất đâu, con chạy về nhà gọi ca của con, cậu mợ con tới đây đem đánh đuổi mấy kẻ vô lại này đi.” Trương Thanh Sơn là hán tử trong núi điển hình, thân hình cao lớn, âm thanh vang dội, lông mày dựng thẳng tương đối có uy thế.

Tiếng gào thét của vợ Hà lão lục im bặt, lôi kéo khuê nữ của mình đứng lên, hai tiểu tử đang lăn trên mặt đất kia cũng đứng lên theo, gần như trốn sang một bên, làm thành một đoàn chạy về Tây Sương phòng.

Sắc mặt Liên lão gia tử lúc trước không có tý huyết sắc nào, chỉ có một màu đen kịt, giờ cũng mơ hồ có chút sắc trở lại.

“Thân gia!” Trương Thanh Sơn nhiệt tình vương tay ra, nắm chặt tay Liên lão gia tử. Hai người cùng nhau đi vào trong nhà.

“Lão Tứ, bọn họ làm như vậy, mà mày cũng không làm chủ cho mẹ mày sao?” Chu thị ngăng cản Liên Thủ Tín, ánh mắt hồng hồng nói.

“Có chuyện gì đợi vào nhà hãy nói.” Liên lão gia tử cau mày, quay đầu nói vọng lại.

“Mẹ, người vào trong nhà nói chuyện, ở ngoài này lạnh lắm.” Liên Thủ Tín cũng nói.

Tất cả cùng vào nhà.

“….Trong nhà cũng rất bận rộn, không thể thoát thân được, nếu không tiểu đệ đã tới thăm lão thân gia lâu rồi.” Trương Thanh Sơn và Liên lão gia tử cùng nhau lên kháng, ngồi ở đầu giường đặt gần lò sưởi: “Lão ca ca, vốn tiểu đệ trong lòng vẫn nhớ nhung tới huynh. Trở lại là tốt rồi, chỗ khác dù có khá hơn đi nữa cũng không thể nào bằng được đầu giường đặt gần lò sưởi trong nhà của chính mình! Lão ca ca, và chị dâu thân thể khỏe mạnh chính là đại phúc rồi. Tất cả những thứ khác đều đã trôi qua.”

Lão gia tử miễn cưỡng gật đầu.

“Lão Tứ, con có còn coi ta là mẹ của con nữa hay không? Nếu coi tao là mẹ của von thì con phải làm chủ cho mẹ….” Chu thị cũng theo Liên lão gia tử và Trương Thanh Sơn lên kháng ngồi, miễn cưỡng nghe hai người nói chuyện vài ba câu liền nói với Liên Thủ Tín.

 

 

Discussion26 Comments

  1. Nhà cũ ngày càng rắc rối. Chu thị có ngày nháo lớn đem đuổi nhà họ Hà kia đi. Đáng đời Cổ thị vs Hà thị, toàn đem nhà dày xéo, giờ hậu quả đó. Nhà Mạn nhi thì k sao a. Thanks tỷ

  2. nha Lien lao tu dung la loan het ca len vi vo Ha lao luc ;15 sap tet roi khong biet nha Man Nhi chuan bi nhung gi ha ;67

  3. Dung la ruoc cuc vao than ma , khong dau di cho ca ha ha thi vao o , gio di gay hoa khap noi, tieng thom dau khong thay chi thay toan lam chuyen xau khong thoi, co doi khi lao gia tu cung ho do lam, co le ong khong con minh man nhu hoi truoc nua, chuyen cua dai phong lam ong bi shoc nen gio hay dua ra quyet dinh sai lam

  4. Mọi chuyện ra như thế cho lão gia tử vừa a, giờ thì ăn cắp củi, trứng sau thì chắc xong vào phòng người ta mà ăn cắp đồ đạc, tiền bạc a

  5. LLGT mà cứ quản gja kiểu này gì cũng có chuyện tiếp,2 nhà tê còn chưa tỉnh còn thêm mấy mẹ con Hà lão luc rồj ít bữa mọc thêm vài người nữa,chắc gà bay chó sủa,nhjn nhà này nát bấy rùj

  6. Liên Lão Gia Tử làm chuyện tốt nhỉ? khắp ngõ lớn ngõ nhỏ người ta chỉ dám nói sau lưng chứ chẳng ai nói trước mặt nên ông ấy không thấy chuyện mình làm vô lí cỡ nào đâu, nhà Diệp Nhi thật khổ mà, chẳng biết là Liên Thủ Lễ có dọn ra làm nhà riêng hay không? thấy Liên Thủ Lễ cũng không phân biệt phải trái gì cả? thấy vợ con chịu khổ mà không lên tiếng gì cả, bây giờ thượng phòng loạn quá rồi, không biết vợ con Hà Lão Lục định ăn bám tới bao giờ nữa, đứa con trai của lão cứ đi ăn cắp như thế rồi Liên Gia lại phải là người đứng ra giải quyết sao? Ở nhà cũ Liên Lão gia tử cũng không nhìn lại bản thân nhà mình, danh tiếng có tốt đẹp gì đâu mà còn dung túng cho mấy người đó làm bậy, một khi Liên Lão gia tử ngã xuống thì cái gia đình này ai vực dậy được, nhà Mạn Nhi cũng không rảnh mà quan tâm mấy người, với cả sau này nhà Mạn Nhi có điều kiện rồi nên mấy người muốn dựa hơi cũng phải nhìn lại bản thân mình.

  7. Liên lão gia tử này đúng là làm phúc phải tội mà rước đúng 1 đống phiền toái về nhà, giờ kêu ai còn bà Chu thị này nữa kiểu gì cũng kiếm chuyện được ;63

  8. Thích nhất là có khắc tinh này ha ha, xem lần này có đá được mẹ con nhà Hà kia đi ko, mấy đứa nhỏ đấy thật tệ quá

  9. Liên lão gia tử không chỉ muốn làm người tốt mà còn sĩ diện nữa, đó mấy người đáy xã hội có ta bao dung. Không hiểu nổi lối suy nghĩ của Liên lão gia tử, việc tốt ông làm chằng đem lại kết quả hay ho gì từ anh em họ Vũ đến vợ con của Hà lão lục. Tốt đâu chẳng thấy tự nhiên rước của nợ về nhà. Đám vô lại này đâu cần người khác thương xót đâu. Càng tỏ ra mềm lòng thì họ càng lấn tới chẳng coi ai ra gì

  10. Liên lão gia tử đúng là làm ơn mắc oán giúp nguòi thì cũng nên chọn người mà giúp chứ

  11. ko hiểu liên lão gia tử nghĩ sao mà cho họ vào ở.hay là bị bà ấy nắm dc nhược điểm rùi

  12. Chu thị đúng là ko phân biệt phải trái gì hết, lý do gì mà cứ đòi Tứ gia làm chủ cho bà ta.:3

  13. Gấu áXù Phu Nhân

    Mụ có 4 thằng con trai, mụ coi khinh lão tứ coi thường lão tam. H mụ còn muốn ng ts thay mụ đòi công đạo. Mụ thì có công đạo máu chó gì chứ.

  14. Sao lúc Chu thị đối mặt với vợ Hà lão lục ko dám tát, ko dám kêu đám con tống cổ đi mà chờ Thủ Tín đến rồi sai bảo trời, giờ ta mới thấy cặp vợ chồng già họ Liên này cưới nhau hợp lắm, ng ngoài ko dám đối phó chứ ng nhà thì thẳng tay =.=”

  15. Chu thị hay quá nhỉ ! Lúc vợ con Hà Lục làm ầm ỉ, sao k giỏi kêu nhà đại bá, nhị bá đuổi đi; mới thấy mặt Thủ tín đã trách mắng là k làm chủ cho bà. Đầu óc bị nhũn rồi

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: