Viễn Cổ Y Điện – Chương 10+11

12

Chương 10

Edit: Tiểu Tuyền

Mộc Thanh đến bên bờ con suối chảy lần trước, giờ phút này nơi đây không có một bóng người. Cô suy nghĩ một chút rồi cố ý đi dọc theo dòng suối lên thượng nguồn ước chừng khoảng cách 200m, chọn lấy chỗ có khối đá nham thạch lớn che chắn, để cởi quần áo ra rồi đi xuống nước. Đầu tiên là cô đem áo sơ mi và quần lót ngâm vào trong nước rồi chà xát để giặt, cố gắng vắt cho khô xong rồi giũ ra, sau đó phơi ở trên khối nham thạch. Mặc dù phơi không đụng được ánh mặt trời chiếu đến, nhưng bởi vì vào ban ngày tảng đá kia đã hấp thu nhiệt lượng nên hiện tại đưa tay sờ vào cũng rất nóng, đoán chừng đợi cô tắm xong, nó đã bị hong đến khô rồi.

Mộc Thanh thử đem đoạn nhánh cây kia làm bàn chãi đánh răng, hiệu quả rất đáng hài lòng, trừ việc dễ bị rụng lông ra. Đánh răng sút miệng xong, Mộc Thanh liền gội đầu, sau đó chà lau thân thể, ngẩng đầu nhìn lên đã thấy những đám mây bồng bềnh trôi nổi trên bầu trời màu xanh, bên cạnh cô cũng tụ lại không ít đom đóm đang bay múa… nhớ tới lần trước ở lòng sông gặp phải con muỗi đặc biệt lớn, trong lòng cô vẫn còn sợ hãi nên vội vàng đứng dậy đi ra khỏi mặt nước, nắm lấy áo sơ mi lau khô qua loa nước ở trên người, rồi quay người đi trở về. Chỉ có cái quần lót vải bông vẫn còn có chút ẩm ướt, cô do dự một chút sau đó chỉ mặc có quần jean, đem quần lót gấp lại cẩn thận nhét vào túi quần, định trở về giắt phơi ở trong liều, sáng mai hẳn có thể mặc, lúc này đầu ngón tay chạm đến mấy viên nút trong túi quần .

Mộc Thanh sợ sắc trời tối xuống sẽ đụng phải dã thú gì đó, nên vừa vội vàng hướng về phía khu quần cư mà đi, vừa đi vừa nghĩ ngày mai có thể hướng mẹ của Do Do mượn một ít kim chỉ hay không? Đem mấy nút áo vá lại trên y phục. Cô chú ý tới đồ vây quanh bao lấy hạ thân của họ có dấu vết may vá, chỉ có điều sợi chỉ giống như là được kéo sợi từ vỏ cây.

Mộc Thanh đi được vài bước, bên tai đột nhiên nghe thấy một chuỗi tiếng nói, dừng lại một chút, cô theo tiếng nói nhìn qua, lúc này mới phát hiện phía trước cách bờ suối chảy khoản vài chục bước, có hai người đang giằng co. Lại còn là một nam một nữ. Mặt của người đàn ông quay về phía cô, nên cô nhận ra chính là người tuổi trẻ ngày hôm qua vừa cùng Ly Mang đối chọi, mà người phụ nữ, thì Mộc Thanh từ bóng lưng của cô ta cũng nhận ra được, chính là Tiểu Bàn Nữu. Cô ta tựa hồ có chút không muốn, nên không ngừng giãy dụa, người đàn ông kia thì không ngừng thấp giọng như đang nói gì đó, sau đó rốt cục cũng đem cô ta đè xuống một bụi cỏ bên cạnh giòng suối. Có thể là do quá mức chuyên tâm với chuyện của mình, nên bọn họ không nghe thấy tiếng bước chân của cô.

Mộc Thanh bị sợ hết hồn, trực giác đầu tiên chính là không thể để hai người kia phát hiện ra mình, cô bối rối không nhìn xuống phía dưới, sau đó ngồi xỗm xuống đống cỏ dại bên cạnh cao hơn bả vai cô, rồi không nhúc nhích.

Có thể nhìn ra được, Tiểu Bàn Nữu vẫn có chút không muốn, chỉ là không chịu nổi thế công của gã kia, rất nhanh, nơi đó liền truyền đến một trận tiếng ừ a liên tục không ngừng.

Mộc Thanh đang nghĩ có phải nên thừa cơ hội dịp này, lén lút đi vòng qua họ hay không? Nhưng cô không dám bảo đảm mình sẽ không kinh động hai người này. Thay vì bị phát hiện, còn không bằng cứ đợi ở chỗ này, chờ bọn hắn rời đi trước, dù sao loại chuyện thân mật nơi dã ngoại này sẽ không kéo dài quá lâu.

Mộc Thanh mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, vừa cẩn thận xua con muỗi đang bay lượn bên cạnh mình, vừa tận lực không phát ra tiếng vang. Cũng may là có dòng suối róc rách rung động, âm thanh của nó cũng giúp cô phần nào.

Thời gian người đàn ông kia kéo dài không ngắn, cho đến khi sắc trời hoàn toàn đen lại, thì âm thanh kia mới ngừng lại, hai người trước sau đứng lên.

Mộc Thanh thở phào nhẹ nhỏm, trong lòng âm thầm hi vọng hai người này mau chút ít rời đi.

Nhưng mà, cô lại không tưởng được chuyện xảy ra tiếp theo. Người đàn ông đó lại nhắm hướng Mộc Thanh đang ẩn nấp đi tới. Mộc Thanh nhìn khắp mọi nơi, lúc này mới phát hiện trên một tảng đá lớn bên cạnh bụi rậm này hẳn là nơi hắn bỏ cung tên. Có lẽ lúc trước hắn đã đặt nó ở nơi này . Vậy mà vừa rồi mình vẫn không có phát hiện.

Trong lòng Mộc Thanh quay cuồng một trận. Nhìn trộm người khác vụng trộm từ đầu tới cuối, còn bị người trong cuộc phát hiện, cái này thật sự không phải là một chuyện tốt, nhưng mà hiện tại cho dù cô muốn lui về phía sau nữa cũng đã không còn kịp rồi. Người đàn ông kia đã một cước giẫm vào trong bụi cỏ, cúi người đang muốn cầm lấy cung tên trên tảng đá. Đột nhiên hắn phát hiện ra Mộc Thanh, rồi ồ lên một tiếng.

Phía sau, bộ dạng của Tiểu Bàn Nữu có chút không kiên nhẫn, nên gọi mấy tiếng”Dĩ Gia”, ngày hôm qua thời điểm những người đó hướng về phía trước mặt hắn và Ly Mang đặt mấy cục đá, cô cũng nghe được qua âm thanh này, hẳn là tên hắn.

Ánh mắt của Dĩ Gia ngó chừng cô chằm chằm, nhưng không phát ra một âm thanh nào, Mộc Thanh cũng có chút ít hoảng sợ. Cô không biết người này sau khi biết chuyện mình cùng con gái thủ lĩnh vụng trộm bị người thứ ba phát hiện, sẽ xử trí cô như thế nào. Cô hiện tại vô cùng hối hận tại sao mình lại chạy đến cái chỗ này tắm.

Tiểu Bàn Nữu đã có chút ít bất mãn hướng chỗ này đi tới.

Mộc Thanh hít một hơi thật sâu, nghĩ thầm dù sao cũng tránh không khỏi, cô đang muốn từ trên mặt đất đứng lên, thì đột nhiên, cô nghe thấy ở dưới hạ du của dòng suối truyền đến mấy tiếng thét gọi, nghe giống như là tiếng của mẹ Do Do, mà cô ấy đang gọi tên của cô.

Sắc mặt Dĩ Gia khẽ biến đổi, hắn nhanh chóng đi qua lấy cung tên, rồi đột nhiên hướng Mộc Thanh nở nụ cười âm u, sau đó mới xoay người lại kéo lấy Tiểu Bàn Nữu đi vào trong rừng, bóng dáng của hai người họ liền biến mất rất nhanh.

Mới vừa rồi trái tim của Mộc Thanh nhảy thiếu chút văng ra ngoài, lúc này đã đập chậm lại một chút. Cô nghe thấy âm thanh gọi tên của mình dần dần trở nên yếu đi , có lẽ là mẹ của Do Do thay đổi phương hướng, đi qua bên rừng rậm tìm cô. Nhanh chóng đứng lên, cô hướng về nơi phát ra âm thanh kia hô đáp lại, vừa vội vả đi về phía khu quần cư. Đi không đến khoảng cách chừng mười thước , thì cánh rừng bên tay phải đột nhiên lại nhảy ra một bóng đen, cánh tay của cô bỗng chốc bị nắm lấy thật chặc, một trận đau nhức truyền đến, như muốn chặt đứt cánh tay.

Mộc Thanh bị làm cho sợ đến không nhẹ, kinh hô lên một tiếng, chăm chú nhìn lại thì thấy là Ly Mang, lúc này mới thở dài một hơi.

Trên mặt Ly Mang lộ ra vẻ rất tức giận, kéo lấy cánh tay cô lớn tiếng nói chuyện, bộ dáng giống như đang chất vấn cô.

Mộc Thanh không cách nào nói cho hắn biết tại sao cô phải chậm chạp không về, mặc dù cô biết nói tiếng nói của bọn họ, nhưng chuyện như vậy, cô cũng muốn lập tức quên đi, thì tuyệt đối sẽ không nhắc tới với người khác, hy vọng duy nhất hiện tại của cô chính là hắn mau buông cô ra, cổ tay của cô sắp bị đứt rồi, không nhịn được nữa cô liền dùng tay trái chỉ chỉ tay phải đang bị hắn nắm lấy của mình, vẻ mặt đầy thống khổ.

Ly Mang bỏ tay cô ra. Hắn hẳn cũng ý thức được giữa hắn và cô tồn tại chướng ngại trong việc trao đổi, nên không nói gì nữa, chỉ nhíu lông mày nhìn cô.

Mộc Thanh xoa cổ tay giống như bị bóp nát của mình, trong lòng dâng lên giận dữ, hừ một tiếng quay đầu liền đi về hướng khu quần cư. Ly Mang đi theo phía sau cô được mấy bước, rồi hướng trong rừng hô lên vang dội, hẳn là báo cho mẹ của Do Do biết đã tìm được người rồi.

Mộc Thanh trở lại khu quần cư, Do Do vừa nhìn thấy cô, liền kêu to một tiếng hướng về phía cô chạy tới. Mộc Thanh sợ cô bé đi lại bất tiện, vội vàng xông về phía trước mấy bước bế cô bé lên. Do Do ôm cổ cô, trong miệng không ngừng thì thầm cái gì đó, vẻ mặt rất là vui mừng. Mẹ của Do Do cũng trở về rất nhanh, thấy cô bình yên vô sự, trên mặt liền lộ ra nụ cười. Điều này làm cho Mộc Thanh có chút băn khoăn, cô cảm thấy mình đã tạo ra phiền toái cho họ. Vài hớp ăn xong cơm tối chừa lại cho cô. Bắt gặp Ly Mang vẫn đứng ở một bên nhìn mình, gương mặt dưới ngọn lửa nhấp nháy lộ ra vẻ sáng tối khó đoán, nhớ tới cử động đêm qua hắn đối với mình , trong lòng thật sự có chút không muốn trở về.

Do Do cùng mấy chị em bị mẹ của cô bé bắt vào nhà lều đi ngủ, đống lửa có chút tối xuống, sau đó cô nhìn thấy một người đàn ông đi về hướng này, nhìn dáng dấp hẳn là người đàn ông của nhà lều này.

Mộc Thanh đành bất đắc dĩ đứng lên, trở về nhà lều của Ly Mang, thời điểm đi qua bên cạnh hắn, mặt của cô nhăn lại.

Hắn tựa hồ đối với việc cô mất tích mới vừa rồi rất là bất mãn, sức xoa nắn da thịt cô so sánh với đêm qua nặng hơn một chút, khi đầu của hắn lần nữa trượt tới nơi đó, Mộc Thanh đột nhiên cong một chân lên, hướng bả vai hắn nặng nề đạp tới.

Chỗ đó của hắn, là vết thương mấy ngày hôm trước bị con quái điểu mổ trúng đã kéo màn, nhưng còn không có khỏi hoàn toàn.

Mộc Thanh nghe thấy hắn phát ra âm thanh đau đớn, lúc này cô mới ý thức được mình làm cái gì.

Cô cũng không biết mới vừa rồi tại sao mình phải vọng động như vậy, cứ thế mà một cước đạp tới.

Mấy ngày nay phải chịu cuộc sống kiểu dã nhân không giải thích được, trên cổ tay bị đau, rồi nụ cười âm u của Dĩ Gia trước khi đi, còn có cảm giác không thư thích mà mới vừa rồi hắn mang tới cho mình, đều kích thích thần kinh của cô. Cô cơ hồ dưới sự vọng động của đại não, một cước này đã hung hăng đạp đi ra ngoài.

Cô đá xong, lúc này mới ngồi dậy, cung đầu gối ôm quanh người, ngó chừng người đàn ông rõ ràng đang hết sức tức giận ở trước mặt cô.

Rất kỳ quái, cảm giác hiện tại của cô chẳng những không có e ngại, ngược lại còn rất là thống khoái, phảng phất như uất khí chồng chất trong lòng mấy ngày nay đều theo một cước này phát tiết ra ngoài. Nếu như có thể, cô thật muốn ở chỗ miệng vết thương nặng của hắn đạp thêm mấy cái nữa.

Cô chắc chắn người đàn ông này sẽ không làm gì cô.

Hắn quả nhiên không làm gì, chẳng qua chỉ cúi đầu rống lên một tiếng, rồi mãnh liệt đem cô đẩy trở về da thú, lúc này hắn có chút thô bạo giạng chân ở trên eo cô, hai tay đè lại bả vai cô, tàn bạo đưa mắt nhìn xuống cô.

Mộc Thanh hơi vùng vẫy một chút rồi bỏ cuộc, cô không đẩy được người đàn ông như ngọn tháp sắt đặt ở trên người mình, chẳng qua ánh mắt vẫn nhìn hắn chằm chằm giống như trước, không một chút ý tứ muốn thối lui. Hai người không nói lời nào, chỉ còn lại tiếng hít thở càng ngày càng nặng của hắn.

Hắn đột nhiên cúi người đi xuống, lè lưỡi liếm bộ ngực của cô, sau đó đổi thành dùng hàm răng gặm cắn, một cảm giác vừa đau vừa ngứa hướng cô đánh tới, cô cúi đầu a một tiếng, rồi vươn hai tay ra tùy tiện bắt được mái tóc trên đầu hắn hướng bên cạnh đẩy đi. Hắn hơi ngẩng đầu, đem hai tay cô gắt gao đặt trên mặt đất ở đỉnh đầu , lưỡi lướt qua nách cô rồi lần nữa trở lại bộ ngực, sau đó thì trượt dần xuống dưới.

Mộc Thanh tức giận cực kỳ, lúc này cong cặp chân lên bởi vì mới vừa rồi dằn co mà nó được tự đo, chỉ là cô còn chưa kịp đạp ra ngoài, hắn đã dùng một cái tay bắt được hai cái cổ chân của cô, mạnh mẽ nhấc lên. Mộc Thanh sợ hãi kêu lên một tiếng, nửa thân thể đã nằm trên không. Sau đó hắn đem đầu gối của cô mạnh mẽ đẩy đến bụng, một cái tay khác của hắn đã nặng nề đánh lên mông của cô.

Dù Mộc Thanh không giãy dụa, thì tay của hắn cũng không có dừng lại, trong màn đêm yên tĩnh, tiếng bành bạch không ngừng vang lên, nghe hết sức vang dội, lại mang theo chút mùi vị sắc tình.

Mộc Thanh cảm nhận được sỉ nhục cùng cực.

Cô rốt cục ngưng giãy dụa, nước mắt chảy ra, chảy tới khoan tai của cô, có cảm giác lành lạnh .

“Khốn kiếp, anh là tên khốn kiếp, con rùa khốn kiếp, ngày mai ra cửa bị sét đánh chết, bị xe đụng. . . . . .”

Cô vừa nức nở, vừa không ngừng mắng.

Tay của hắn rốt cục ngừng lại, bàn tay như gông cùm xiềng xiếc ở chân cô cũng thả ra.

Mộc Thanh một khi đạt được tự do, lập tức xoay người hướng phía bên trong đem mình co lại thành một đoàn, càng không ngừng nức nở.

Chỗ bị hắn đánh qua có chút rát đau, nhưng đây không phải là nguyên nhân làm cô khóc. Cô chẳng qua là cần phát tiết tâm trạng hoảng sợ và bất lực ở sâu trong nội tâm của cô, mặc dù chính cô cũng không có ý thức được, nhưng mà trong lòng cô đúng là hoảng sợ và bất lực, hiện tại vừa vặn có một cơ hội làm cho cô khóc mà thôi.

Người đàn ông kia không có làm gì cô nữa, cho đến khi tiếng nức nở của cô ngưng lại, liều kéo áo sơ mi của mình loạn xạ lau đi nước mắt trên mặt, lúc này mới cảm giác có một cái tay nhẹ nhàng vòng qua thắt lưng cô, mang theo chút ít cảm giác thăm dò.

Mộc Thanh không quay đầu lại, chỉ nặng nề hất tay của hắn ra, sau đó đem áo sơ mi che ngang hông mình, che luôn cái mông.

Hắn không có đưa tay đụng cô nữa, Mộc Thanh cảm giác được hắn ở bên cạnh mình lăn qua lộn lại, qua một lúc lâu, hắn rốt cục cũng ngừng lại, hẳn là đã ngủ.

Chương 11 . . .

Edit: Mèo

Hắn mặc dù đã trở thành thủ lĩnh kế nhiệm, nhưng trước mắt vẫn không nhìn thấy có chỗ nào khác biệt với lúc trước. Vẫn là đi sớm về trễ .

Sáng sớm ngày thứ hai sau khi bị hắn đánh, Mộc Thanh đã tỉnh lại, có điều vẫn nằm bất động mặt hướng vào trong. Bên ngoài hắn đã ngồi dậy, do dự một hồi, sau đó thò người ra đem đầu tiến tới trước mặt cô nhìn xuống, thấy cô mặc dù nhắm hai mắt, nhưng mí trên lại có chút sưng vù, liền đưa tay ra làm như muốn sờ mặt cô, Mộc Thanh đột nhiên mở mắt ra, tránh qua, né tay khỏi của hắn, rồi tung mình ngồi dậy lạnh lùng nhìn hắn.

Tay Ly Mang dừng ở giữa không trung một hồi rồi rụt trở về. Sau đó hắn rất nhanh đứng lên chỉnh lý tốt chính mình, sau đó vén rèm cửa lên đi ra ngoài. Đến thời điểm buổi tối, hắn mang đến cho cô một bao trái cây dùng chiếc lá lớn gói lại, có một vài loại trái mà từ trước đến giờ cô chưa từng gặp , thoạt nhìn rất hấp dẫn, hơn nữa cũng đã rửa qua, trong mấy ngày liên tiếp hắn đều làm như vậy. Có một lần còn mang đến vật khác là tổ ong dính đầy mật ong .

Lúc hắn làm điều này, thoạt nhìn có chút che che giấu giấu, phải đợi trời tối xuống sau đó mới lấy ra vứt xuống trước mặt cô . Mộc Thanh phỏng đoán hắn hẳn là sợ bị tộc nhân của hắn nhìn thấy. Dĩ nhiên những thứ này phần lớn đến ngày thứ hai cũng bị Do Do cùng với mấy em trai em gái của cô bé ăn hết .

Dường như hắn đã nhìn ra cô đang tức giận, cho nên những thứ hành động này có thể lý giải thành việc đang lấy lòng cô. Nhưng buổi tối lúc ngủ vẫn muốn đem cô kéo đến bên cạnh mình, chỗ khác biệt duy nhất là cô cảm giác lực đạo trên tay đã nhẹ đi chút ít, có khi còn lưu ý quan sát thần sắc của cô.

Trông cậy vào hắn không động vào mình là chuyện không thực tế, hơn nữa mấy đêm này so với vài đêm trước quả thật cho cô cảm giác tốt hơn chút ít. Duy nhất làm cho cô cảm thấy bất đắc dĩ như trước chính là, hắn ít nhất cách một hai ngày là sẽ ngửi nơi đó của cô .

Lúc ban đầu cô đối với hành động của hắn cảm thấy rất mờ mịt, từ từ, rồi cô lại cảm thấy hắn dường như đang đợi cái gì đó. Về phần là cái gì thì cô vẫn không giải thích được.

Trên thực tế, ý nghĩ này ở trong đầu cô cũng chỉ chợt lóe lên rồi biến mất, về sau vì lập đi lập lại nhiều lần nên cô đối với hành động này của hắn cũng không để ý mấy, bởi vì từ đầu đến cuối hắn chỉ ngửi qua mà không có cùng cô tiến thêm một bước phát sinh quan hệ nào. Điều này làm cho cô cảm thấy an ủi một chút, mặc dù trong lòng có khi cũng hiểu loại an ủi này thật ra cũng là lừa mình dối người mà thôi.

Trong thời gian mấy ngày qua, cô dần dần đối với cách sống của khu quần cư ở đây càng thêm hiểu rõ. Dựa theo quan sát của cô, trong lúc này phương thức sống căn bản hẳn là một người đàn ông cùng một phụ nữ tạo thành gia đình tương đối ổn định rồi sanh con dưỡng cái. Nhưng mà cũng có ngoại lệ, cô chú ý tới có vài nhà lều bên trong chỉ có một nữ nhân, nhưng mà ra ra vào vào lại có hai nam nhân. Mộc Thanh suy đoán, có lẽ bởi vì phái nữ tương đối ít, cho nên điều kiện tiên quyết là nếu bản thân tự nguyện thì phương thức gia đình như vậy cũng được cho phép .

Cô đi theo bên người Do Do cùng mẹ cô bé, hiện tại vốn chỉ nghe mang máng đã có thể đoán biết một chút phát âm đơn giản , tỷ như ăn cơm uống nước, tốt hoặc là không tốt …, cô cũng biết mẹ của Do Do tên gọi là Na Đóa. Mỗi ngày đồ cô ăn đều có hương vị nhạt nhẽo , muối ở chỗ này hẳn tài nguyên vô cùng hiếm có. Nhưng người ở bên trong khu quần cư thoạt nhìn lại không có người nào có dấu hiệu cơ thể bị phù thũng, rất nhanh cô liền hiểu nguyên nhân. Bọn họ không có làm rơi hay lãng phí bất kì một giọt máu nào của con mồi mới săn bắt được, mỗi ngày đều tập trung lại nhỏ giọt vào trong thùng, rồi nấu chín, sau đó mọi người cùng chia nhau ăn sạch . Cô đã đến chia mấy lần, cũng nếm thấy mùi vị muối bên trong.

Mộc Thanh thử hướng Na Đóa nói liên tục cùng khoa tay múa chân mà hỏi chuyện may vá, cuối cùng khi cô thấy cây kim bằng xương kia so với lỗ nút áo của cô còn muốn to hơn, thì không thể làm gì khác là bỏ qua ý niệm vá lại nút cài trong đầu. Nhưng cũng dùng kim và chỉ gai đem hai vạt áo sơ mi may dính liền cố định lên, chỉ để lại một phần chỗ cổ áo, biến thành bộ áo tròng đầu dễ dàng mặc và cởi. Điều này làm cho cô cảm thấy gánh nặng nhẹ đi không ít, ít nhất vạt áo không cần mỗi một lần lại theo động tác của cô mà thường xuyên bị mở rộng ra.

Ly Mang đối với hành động này của cô mang theo chút ít vẻ châm chọc, nhất là đối với cái vật nhỏ cô treo ở trên đầu gió của màn cửa, đó là quần lót cô giặt xong, sau đó dùng nhánh cây làm giá áo treo lên. Hắn tựa hồ không hiểu tại sao cô thích mặc vật này, sau đó còn không sợ người nào đó bực mà đem giặt sạch rồi hong khô, phơi xong lại giặt. Có khi tâm tình tốt hắn liền đi qua kéo xuống xem thậm chí còn ngửi mùi vị. Mộc Thanh nhìn quen cũng không trách, chỉ làm như không nhìn thấy.

Nhưng mà rất nhanh, Mộc Thanh liền nghĩ đến một vấn đề tương đối phiền toái là kinh nguyệt của phụ nữ.

Khiến cho cô nghĩ tới vấn đề này là do nhìn thấy một phụ nữ trong bầy đàn có kinh nguyệt. Cô không biết người phụ nữ kia có kẹp cái gì để che chắn ở bên trong hay không? nhưng mà cô chứng kiến một vũng máu đỏ sẫm dọc theo bên đùi chảy xuống, sau đó người đàn bà kia làm như không có việc gì dùng vỏ cây cạo cho sạch sẽ, dù còn để lại một dấu vết ngấn đỏ thật dài.

Mộc Thanh có chút kinh ngạc, hoặc nói chính xác hơn là khiếp sợ. Sau đó rất nhanh cô liền chú ý tới những phụ nữ khác cũng là loại tình huống này. Rốt cục có một ngày cô đi đến một cái chiến hào bên cạnh khu quần cư, đó là địa phương mở ra chuyên dùng để bài tiết, cô ngẫu nhiên nhìn thấy người phụ nữ kia từ bên dưới kéo ra một đầu dây lưng hẹp hẹp giống như là dùng nhánh cỏ bện ra, phía trên còn một bãi cỏ khô có hình dạng đồ vật.

Cảnh tượng này để cho Mộc Thanh trải qua một hồi khó quên. Cô chợt nghĩ tới lúc kinh nguyệt mình đến thì nên làm cái gì bây giờ. Cô nhớ được lần trước có kinh nguyệt là hai mươi bốn tháng trước, bốn ngày sau đó là ngừng, sau ngày đó, cô đã bị sét đánh đến nơi này, mà hôm nay là ngày thứ mười cô đến chỗ này, nói cách khác là còn có ước chừng thời gian nửa tháng, cô cũng phải gặp phải quẫn cảnh giống nữ nhân nơi này.

Buổi tối lúc cô nằm trên da thú ở mặt đất trong nhà lều, trong đầu hiện lên toàn là cảnh tượng ban ngày nhìn thấy kia. Cô suy nghĩ thật lâu, cảm thấy chỉ có thể hạ thủ từ vải vóc nơi vạt áo sơ mi, vá trên dưới hai tầng băng vệ sinh, ở giữa đổ đầy tro rơm rạ. Trước mắt chỉ có phương pháp xử lý cổ xưa này thoạt nhìn là tốt nhất. Cô không muốn mình cũng một đường vừa đi vừa cầm lá cây hoặc là vỏ cây cạo lau chất lỏng chảy xuống.

Cô nhớ tới con dao găm Thụy Sĩ của mình bị hắn cầm đi, thì có chút không nhịn được liền đẩy Ly Mang đang liếm cắn mình ra, thấy hắn ngẩng đầu nhìn, liền khoa tay múa chân diễn tả hình dáng cái ba lô của mình với hắn, sau đó vừa bắt chước động tác hắn lần đầu tiên kéo ra lưỡi dao cạo ở lòng bàn tay, trong miệng nói chữ”dao” .

Nhìn ánh mắt hắn, hẳn là hiểu ý trong lời nói của cô . Nhưng hắn không một chút ý tứ nào là để ý tới, liền cúi đầu lo tuột xuống đến bụng cô.

Mộc Thanh có chút tức giận, giơ chân lên ở sau lưng hắn dùng sức đạp thùng thùng mấy cái, cố gắng khiến cho hắn chú ý.

Cô hàng đêm ngủ cùng hắn, mặc dù vẫn không có thói quen có người bên cạnh, nhưng so với mấy ngày đầu, hiện tại hai người chung đụng đã thoải mái rất nhiều. Mỗi khi cô bị hắn khiến cho có chút không thoải mái, thì cô sẽ nắm tóc hắn, hoặc là đá hắn mấy cái. Hắn không những không hề nổi nóng, mà thoạt nhìn có chút hưởng thụ loại phương thức biểu đạt tâm tình này của cô, có khi hắn thậm chí cố ý ở trên người cô làm ra chút ít cử động, khiến cô không vui, phảng phất là vì muốn nhìn cô có vẻ tức giận.

Mộc Thanh ý thức được giữa hai người có loại biến hóa tế nhị này, càng nghĩ lại càng cảm thấy được hành động của mình có chút giống một phụ nữ đang làm nũng với người đàn ông của mình. Điều này làm cho cô có chút chịu không được. Cho nên đêm qua cùng đêm trước cô liền thay đổi phương thức, mặc hắn làm sao chuẩn bị cô cứ khép hai chân lại thật chặc, không thèm để ý tới hắn. Hắn tựa hồ có chút thất vọng, nhưng cũng không có mạnh bạo tách hai chân cô ra giống như trước , cuối cùng đành ấm ức nằm xuống ngủ .

Giờ phút này hắn lại bị Mộc Thanh dùng chân ra sức đánh sau lưng, trong cổ họng của hắn liền phát ra tiếng cười trầm trầm, thuận thế tách chân cô ra, rồi đưa lên cao. Thậm chí Mộc Thanh còn cảm thấy chóp mũi cùng đôi môi hắn đụng chạm tới mình, một mảnh nong nóng giống như là hơi thở của hắn phun tới đây.

Mộc Thanh có chút bất đắc dĩ, chỉ đành phải nằm bất động, chờ hắn tự động kết thúc giống như những lần trước. Nhưng mà lần này có chút khác biệt so với trước, hắn dừng lại thời gian rất dài, làm Mộc Thanh có chút chịu không được rồi, đang muốn đứng dậy níu lấy đầu tóc hắn ngăn lại, thì hắn đột nhiên bổ nhào trở về trên người cô một chút, trên mặt lộ ra vẻ cực kỳ hưng phấn, đôi mắt của hắn lòe lòe tỏa sáng ở trong bóng đêm.

Mộc Thanh còn không có hiểu rõ tại sao hắn phải lộ ra vẻ mặt như vậy, thì phát hiện lúc này hắn muốn tới thật . Đợi cảm giác khiếp sợ và khó chịu lúc cô bị dị vật bỗng nhiên xâm nhập qua đi, thì vừa sợ vừa giận, không chịu đựng được nữa cô liền nắm kéo mái tóc dài của hắn, liều mạng giãy dụa. Nhưng mà hiển nhiên hắn không hề tôn trọng ý kiến của cô, chỉ đem hai tay cô kìm chế lại, thoáng một cái liền không chút kiêng kỵ.

Mộc Thanh chỉ từ chối một lúc, liền buông tha. Trên thực tế ngay từ đêm đầu tiên, lúc nằm ở phía trên khối da thú này, thì đã cô chuẩn bị tâm lý, chỉ vì lúc trước hắn chậm chạp bất động đã tạo cho cô ảo giác, cảm thấy hắn thật giống như vĩnh viễn chỉ biết đánh sát biên như vậy. Hiện tại hắn đột nhiên phát thế tấn công, đối với cô mà nói, chỉ chứng minh được mình chuẩn bị tâm tư đã không vô ích, chẳng qua chỉ chậm mấy ngày mà thôi.

Mộc Thanh không nhúc nhích, cho đến khi cô nghe được trong cổ họng của Ly Mang đang ở trên người cô phát ra một tiếng gầm nhẹ, trong cơ thể liền cảm thấy một dòng nước xiết đang nặng nề bắn vào, tay cô không tự chủ mà bấu chặc sau lưng của hắn.

Trái tim của hắn đập thật nhanh, thình thịch thình thịch giống như đang gõ lên khoang ngực của cô.

Bị hắn đè ép lâu như vậy, cô cảm thấy có chút thở không được, làm xong việc còn không chịu đi xuống, cô bèn níu lấy mái tóc tán loạn của hắn đang che ở trên cổ và mặt của mình, dùng sức kéo sang một bên. Chắc là bị cô nắm đau nên hắn kêu lên một tiếng, cử động thân mình ngó chừng cô một hồi, thấy cô há mồm bộ dáng tựa hồ đang cố hô hấp, thì đột nhiên hắn đưa một tay qua, nắm lấy thịt trên gương mặt của cô kéo qua lại mấy cái, sau đó cúi đầu cười một tiếng, lúc này mới tung mình lăn xuống .

Mộc Thanh xoa nhẹ gương mặt bị hắn nắm có chút đau của mình, oán hận phun ra một ngụm thở dài, nghiêng người theo thói quen liền quay vào trong ngủ. Nhưng mà lúc này cô không có sống yên ổn bao lâu, Ly Mang liền xoay mạnh mặt cô trở về hướng của hắn, rồi đem đầu của cô gối lên trên cánh tay của mình như thường ngày, một tay kia đặt ở eo của cô , lúc này mới giống như là đã hài lòng, không đến một lúc liền vang lên tiếng ngáy.

Quá nửa đêm gần về sáng, khó khăn lắm mới đi ngủ được, Mộc Thanh lại bị hắn đè ép đến tỉnh một lần. Ngày thứ hai đợi cô từ trong khốn đốn tỉnh lại, mới phát hiện sắc trời đã sáng choang, ánh mặt trời từ giữa khe hở nhà lều rọi vào, sáng rõ làm ánh mắt của cô có chút không mở ra được.

Discussion12 Comments

  1. đúng là bàn tay vàng của nữ chính, chưa gì đã gặp đc những cảnh đầy bất ngờ rồi

  2. Lan nay bi an thiet roi, mat du hoi bao luc chut xiu, nhung thoi tien xu thieu thon du thu ca, co len moc thanh

  3. Cái này là bị nuốt tuột zô bụng òy nha khỏi cần đề phòng mak e thấy nó zô zuyên sao ak

  4. ah mình biết Ly mang ngửi gì ở chỗ đó rồi, chắc là hắn đang canh thời kì dễ mang thai của cô để tiến hành giao hợp cho độ chắc chắn tăng cao đây mà, người xưa cũng hay nhỉ chỉ cần ngửi là có th6ẻ biết được còn hay hơn y học bây giờ

  5. Cuối cùng Mộc Thanh cũng bị ăn một chách tàn bạo không thương tiếc, khô thân MT quá, giao tiếp với người tiền sử đã khó , giờ còn phải giao phối nữa ;48

  6. Xong chị đã bị ăn sạch rồi mong là sau này anh sẽ càng lo lắng và yêu chị hơn a.

  7. Rồi bị ăn sạch ăn sạch một cách thô bạo. Thời tiền sử bất đồng ngôn ngữ thế này làm sao giao tiếp để hiểu nhau nhỉ.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: