Kế Hoạch Dưỡng Thành Hôn Quân – Chương 99+100

2

CHƯƠNG 99

Hai lông mày của Hoàng đế chau lại, mắt chớp chớp, suýt nữa quay mặt đi ra ngoài, thật vất vả mới nhịn xuống được.

Tất nhiên hắn biết chuyện này đã truyền ra ngoài, nhưng không thèm dể ý. Mỹ nhân hậu cung thì sao, nếu tin như thế hắn cũng được thanh nhàn vui vẻ đấy. Nhưng lúc này bị người ta ở trước mặt nói hắn yêu thích nam phong, hắn vẫn không khỏi tức giận đến mặt đen xì. Cũng may thái hậu chỉ tưởng rằng hắn thay đổi sắc mặt là vì bị ngừoi biết đến cái sở thích không thể lộ ra kia.

“Trẫm đã hiểu.” Lời này hắn cũng từ kẽ răng nói ra đấy. Thời điểm Hoàng đế đi ra ngoài có chút chạy trối chết, dù thế nào, bị người khác hiểu lầm như thế, còn thẳng mặt chỉ trích, trên mặt hắn cũng nhịn không được có chút…xấu hổ.

“Ai…” gặp Hoàng đế rồi, Thái hậu lúc này mới thở dài, mặt mũi tràn đầy thần sắc ưu thương:”chả trách cảm thấy hắn cũng không hề để bụng đối với Ngọc tần, không ngờ hắn căn bản là không có tình cảm với nữ tử.”

“Thái hậu chớ tức giận sẽ hại đến thân thể.” Hồng Tiêu cười lớn, cầm quạt nhẹ phe phẩy phía sau thái hậu:”Hoàng thượng nói đã biết, nghĩa là đã rõ ràng dụng ý của Thái hậu, Thái hậu nếu thật tức giận làm mệt thân thể, còn đâu sức mà ôm tiểu hoàng tôn nữa đây?”

Thái hậu lại chậm rãi thở dài:” Mà thôi, hắn tốt xấu còn biết đại cục, không có minh xác trắng trợn kêu thái giám đi thị tẩm…nếu thật sự như thế, thiên hạ này cũng sắp sụp đổ rồi.”

Lời này Hồng Tiêu không dám nhận, chỉ cúi đầu tiếp tục quạt. Lúc vừa nghe nói chuyện này nàng cũng cả kinh đến suýt kêu to một tiếng, sống ở nội cung nhiều năm, nàng coi như đã luyện được thái sơn sụp đổ cũng không sợ hãi, lúc này mới không bị thất thố.

———————————-

“Bảo trẫm…sinh một đứa bé a.” hắn cầm lấy tay của nàng, đặt trong tay khẽ vuốt, thần trí lại không biết đã bay đến tận đâu, hồi lâu mới toát ra một câu như vậy.

Liễu Mạn Nguyệt nhíu lông mày, nghi hoặc nhìn hắn.

Thấy nàng nhìn mình như vậy, trên mặt Hoàng đế hơi đỏ, đưa tay bịt miệng ho một tiếng liền quay mặt đi chỗ khác. Hắn biết rõ lúc này tình thế bất ổn, còn không phải thời điểm tốt, vừa rồi có ý đấy vì nếu có thể cùng nàng có một đứa trẻ, hai người nhất định sẽ gần gũi thân thiết hơn vài phần.

Mặc dù hiện nay nàng không giống trước đây, có quan tâm hơn tới mình một chút, nhưng vẫn cảm thấy nàng giống như một con diều, không chừng một ngày nào đó lặng lẽ làm đứt dây liền bay mất, Nếu hai người có một đứa con, bất kể là trai hay gái, nàng nhất định sẽ an tâm ở lại bên cạnh mình. Huống hồ hắn lại không muốn cùng những nữ tử khác sinh con, có sinh cũng chỉ để nàng sinh.

Liễu Mạn Nguyệt nhìn hắn thật sâu, quay đầu nhìn ngắm non sông tươi đẹp phía ngoài, khẽ nói:” Người nọ…”

Hoàng thượng dừng tay, ôm nàng vào trong ngực, thấp giọng an ủi:” Chớ sợ, trẫm đã sai người âm thầm theo dõi hắn rồi, nếu hắn đã tới thì đừng mong rời khỏi.”

“Thiếp chỉ sợ…” cúi đầu cắn cắn môi, Liễu Mạn Nguyệt thấp giọng nói:” Thiếp sợ hắn quả thật có yêu pháp gì, không chết được thì làm sao bây giờ?” Mặc dù nàng gặp lúc hắn dùng nghi thức đoạt xác, nhưng nàng không biết sau khi giết Các chủ kia linh hồn hắn có thể lại đi tìm người dể đoạt xác hay không? Nếu hắn thật sự có bổn sự này thì làm sao có thể giết chết hắn?

“Việc này nàng đừng sợ, trẫm đã sai người đi ra ngoài tìm hiểu rồi.” Trong lòng Hoàng đế cũng có một tảng đá, nếu người nọ thật sự có bản lĩnh như vậy, làm sao phàm nhân (người thường) có thể khống chế nổi? May mà Hoàng thúc tiến vào nơi của thế ngoại cao nhân, nếu được bọn họ tương trợ, kể cả hắn ta có bản lĩnh to lớn, cũng sẽ bị vây ở trong kinh rồi.

Đã có loại người như hắn ta, không chừng trên đời này còn có người khác có biện pháp hóa giải, Liễu Mạn Nguyệt an tâm hơn một chút, nếu Hoàng thượng cũng không tìm ra biện pháp, nàng buồn cũng vô dụng.

Ôm chặt nàng vào ngực, dịu dàng an ủi, khó thấy nàng sợ hãi như thế, tuy nói nàng bởi vì ngừơi nọ mà sợ hãi, nhưng đến cùng cũng chứng tỏ nàng dựa dẫm vào hắn. tất nhiên hắn sẽ không bỏ qua người kia, sao có thể để nàng vì thế mà lo lắng bất an?

………………………………….

Ở Hạc Lâm Viên, Hoàng thượng bắt đầu nhiều lần triệu những phi tần xưa nay không xuất đầu thị tẩm, tuy vẫn có chút hạn chế, nhưng không phải chỉ chọn trong 3-5 người giống trước kia.

Lúc này, tuy nói được Hoàng thượng sủng hạnh rốt cuộc cũng có mặt mũi, nhưng chỉ cần nghĩ cũng biết mình là vì sanh con cho Hoàng thượng mới được gọi đi, nửa lời nói an ủi cũng không có, nguyên một đám phi tần như bị ăn mật đắng, khó chịu không để đâu cho hết.

“Thanh nhi biết, biết đến…” hai mắt Chu phi sưng đỏ, ngồi bên cạnh Thái hậu thút thít đáp. Trong hậu cung ngay cả những vị Thải nữ địa vị thấp cũng bị triệu qua hầu hạ rồi, chỉ một mình nàng đang ở phi vị nhưng số lần hầu hạ không thể so với Tống phi,

Ngay từ đầu đã không có thể diện, không có ý kiến bên trên nên chẳng thể vội vàng, có thể nhịn liền nhịn, nhưng thấy người khác được triệu tới triệu đi lại ngồi không yên.

Yêu thích nam sắc thì sao? Không bắt mình lại phải đối với hắn tình cảm như thế nào? Có thể được sủng hạnh mới có lợi ích thực tết đấy. Dù thế napf thì trong hậu cung, phi tử nào được tuyên thị tẩm nhiều, bọn nô tài mới hầu hạ cẩn thận. Hoàng thượng sủng tên thái giám kia cũng không có người nào biết hắn ta là ai.

“Con nha…” Thái hậu bất đắc dĩ vỗ nhẹ lên mu bàn tay nàng hai cái, thấp giọng nói:” hầu hạ nhiều hơn một hai lần, đợi có bầu, Hoàng thượng có nhi tử, tự nhiên biết rõ con tốt. Đến lúc đó còn cần cầu những a miêu a cẩu đó hay sao? Chỉ là biểu diễn một ít mà thôi, có con mới là vợ.”

Lời này thái hậu cũng chỉ nói duy nhất với mình nàng, người bên ngoài nếu là nghe thấy bất luận ai cũng phải rơi đầu.

Chu phi giương mắt cảm kích nhì Thái hậu, mặc dù trên giường bị trói, có thể đến cùng lúc hầu hạ với hoàng hậu cũng chỉ có một mình nàng, buổi sáng ngày kế tiếp sắc mặt Chu phi đã tốt hơn nhiều.

Thấy chúng phi tần liên tiếp được thánh sủng, Hoàng hậu lại nhịn không được, đêm hôm khuya khoắt đi đến Thính Vũ các một hồi.

“Ăn hết?” Hoàng hậu ngồi ở ghế trên, suy sụp suy nghĩ,

Phía dưới có một cung nữ đang đứng thẳng, nghe thấy nàng nói như thế, mới chậm rãi gật đầu:” Mong Hoàng hậu nương nương chăm sóc tốt thân thể, trong thời gian hai tháng này chắc sẽ có động tĩnh rồi.”

“Chỗ Các chủ…” thời điểm Hoàng hậu nói đế Các chủ, hai mắt nâng lên, trong mắt mang theo vài tia mong chờ nhìn cung nữ kia.

” Tất nhiên Các chủ biết rõ, nếu như Hoàng hậu nương nương đã hoài thai, thật sự là công lớn.”

Trong mắt toát ra một tia mừng rỡ, lại ủ rũ đi xuống, mang theo một vài tia ưu thương nhìn sàn nhà, đến cùng vẫn muốn nàng làm thế? Vì sao ngày đó nàng không thể ở lại trong Các, cho dù chỉ đứng xa xa nhìn…ngẫu nhiên gặp mặt một lần cũng tốt ạ. Mà tâm tư này sao có thể để người khác biết? Nếu người khác biết được thì chính là tử tội a.

Trong hậu cung, vì chuyện buổi tối có thể tranh giành nửa cây dưa leo mà náo nhiệt, trên triều đình cũng loạn thành một đoàn,

Mắt thấy đã đến giữa tháng sáu, mưa trên sông Lan vẫn không ngừng, nhiều chỗ đê điều đã quá sức, cực kỳ miễn cưỡng chôgs đỡ, chỉ sợ có gì chạm một cái, sẽ vỡ đê.

Hứa Tư Thừa liên tục thượng tấu, nhiều lần tấu về quan viên các nơi hai bờ sông Lan, từ Châu phủ, Tuần phủ đến quan huyện, cơ hồ không ai được hắn bỏ qua, như cho điên cắn cuồng mọi người.

Bị khâm sai đại thần hạch tội, chúng quan viên không thể ngồi yên chờ chết, tấu chương cũng một phong một phong nhiều như bông tuyết bay tới kinh thành, Hoàng Thượng mấy ngày nay ngay cả Lâm Tuyệt Nhai cũng ít đi, suốt ngày ngồi ở điện Hồng Tâm xem những sổ con này …cãi nhau.

Trong tay Liễu Mạn Nguyệt cầm một phong, đang đọc từng chữ, Hoàng đế nhắm hai mắt, trên mặt không vui không giận, giống như đang nhập định nghe người ta niệm kinh.

Cẩn thận nhìn Hoàng đế thêm vài lần, Liễu Mạn Nguyệt khẽ thở dài trong lòng, trước kia Hoàng đế nghe những lời tấu này còn thỉnh thoảng cười mắng mấy câu, cũng bình luận mấy câu, lúc này sợ là đã nghe nhiều đến thành kén trong tai rồi.

Đọc một chút, đem tấu chương này bỏ sang bên cạnh, cầm lấy chén trà uống một hớp, thở dài nói:” Vị Hứa đại nhân này thật sự là một nhân tài đấy.”

“A” Hoàng đế hơi mởi to mắt liếc nhìn nàng.

“Bảo hắn đi tạo phiền phức, đảm bảo mọi người đều sống chết theo dõi hắn không hề rời tròng mắt.” kéo được bằng này cừu hận cũng là một loại bản lĩnh, vũ khí sát thương lớn a.

Hoàng đế hơi hơi gật đầu:” hắn có thể làm ầm ĩ thành như vậy, tuy nói sau này hắn phải ăn thiệt thòi lớn nhưng lại có thể xé toang mặt kéo thêm mấy kẻ xuống.”

Hứa Tư Thừa làm ầm ĩ hơn cả Hoàng đế dự kiến, người đến chỗ đó, những quan viên ở đấy cũng không cho Hứa Tư Thừa mặt mũi, tất nhiên hận hắn ta đả đảo mọi người nên có ý ra oai phủ đầu. Lại không nghĩ tới, tính tình hắn ta bướng bỉnh đến cùng, không giống người bình thường nén giận hoặc cúp duôi chạy mà thấy kẻ nào liền xé rách mặt với kẻ đó, không kéo mấy kẻ xuống nước không chịu.

Như vậy quậy một trận, tuy biết hắn ta lần này xuôi nam hẳn phải không công mà lui, nhưng những quan lại lớn nhỏ này cũng không có được chỗ tốt. Đây rõ ràng là biện pháp “Lưỡng bại câu thương” (hai bên cùng chịu tổn thất), nhưng một bên chỉ có một mình Hứa Tư Thừa, bên kia lại liên lụy cả một mảng lớn nếu, Hoàng thượng thật tức giận hạ ý chỉ, hai bờ sông Lan chắc chắn thay máu (đổi người mới), ai cũng không có kết cuộc tốt.

“Hoàng thượng, học viện kia cũng có phát triển, mấy ngày nay tìm được một số hạt giống tốt (người tài), cái này cũng may mà có Hứa đại nhân đấy.” Liễu Mạn Nguyệt cầm quạt nhẹ quạt mát cho mình, cười dịu dàng nói.

“Trẫm biết rõ.” Đưa tay nhẹ gõ trên đầu nàng một cái, “Hắn quậy một trận, ngược lại so trước kia ao tù nước đọng mạnh hơn, trẫm cũng có cớ để điều động quan viên. Mặc dù hắn làm việc xúc động, nhìn không rõ đại cục, nhưng cũng là có công đấy. Đợi trở về, trước tiên đem hắn đánh xuống thấp, âm thầm trợ cấp trợ cấp, về sau lại chậm rãi bắt đầu dùng, trẫm sẽ không bạc đãi hắn.” Vốn định làm thành quân cờ thí (bỏ đi), lại không nghĩ, quân cờ thí cũng có thể đi ra con đường tốt, có thể thấy được thiên hạ này không có quan không thể dùng, chỉ cần Hoàng Thượng biết dùng, quân cờ nát cũng có thể có dụng riêng.

Hành vi của Hứa Tư Thừa coi như tiên phong khai  một con đường mới cho Hoàng Thượng, ám tử bị cài cắm, người trong gia tộc cũng có thể để hắn sai sử, chỉ cần đổi biện pháp để cho chính mình sử dụng được. Tuy nhiên, biện pháp kia không phải dễ làm.

 

CHƯƠNG 100

“Tốt xấu hắn ta cũng coi như là có thể làm việc nha.” Liễu Mạn Nguyệt cười nhẹ nhàng, bị hắn gõ lên trán nhưng một chút cũng không giận, lại uống một ngụm trà, nàng ở đây đã bị hoàng đế coi như thư ký cổ đại mà sai sử, nói thích nghe âm thanh nàng nói chuyện nên bảo nàng đọc tấu chương cho hắn nghe, cuống họng đều nhanh bị khô.

Có khả năng? Đúng là phá hoại cũng là một loại khả năng nha.

Cười vỗ vỗ tay kia của nàng, Hoàng đế có chút trầm ngâm, rồi thấp giọng nói:” Người trẫm cho đi đến Đạo môn mời người trong đó đã tới truyền tin về, nói qua ít ngày nữa liền ra đi, đến lúc bọn họ tới chúng ta liền không cần lo lắng việc kia nữa.” Nói xong lại cười khổ một cái:” Không nghĩ ra Trẫm lại có một ngày đi thỉnh những vị Mao sơn đạo nhân này giúp ổn định giang sơn…”
Liễu Mạn Nguyệt cười áp vào cạnh hắn nói khẽ:” Hoàng thượng đừng sợ mất mặt.” Nói xong, dùng ngón tay như ngọc chỉ về phía giá sách:” mặc dù thiếp không nhớ rõ lắm, nhưng trên sách cổ người ta cũng đã từng đề cập tới, những Hoàng đế khai cương thác thổ (mở mang bờ cõi, bắt đầu một triều đại) đều dựa vào một số biện pháp đó đấy. Những chuyện này, tất nhiên tin thì có, không tin thì … chỉ cần không phải kẻ vô sỉ tiểu nhân lừa gạt tiền bạc, một số đạo sỹ có đạo hạnh phải kính trọng mới đúng.”

Hoàng đế hơi nhẹ gật đầu: “Trước kia trẫm còn không tin, những chuyện này lại khiến Trẫm không thể không tin.” Nói xong, lại than nhẹ một tiếng, lúc tuổi nhỏ, từng ngẫu nhiên nghe qua một vài chuyện, nói là tiên hoàng sợ dương thọ không dài, nguyên nhân là bởi vì trước kia vào thời điểm Đông tiến Bắc thượng, sát phạt quá nặng, mà phúc tướng lại nông cạn, sợ ép không được. Lúc ấy chỉ cho là nói chuyện giật gân, về sau tiên hoàng bất ngờ mất, tuy nói là vong vì bị tiểu nhân tính toán nhưng nguyên nhân đến cùng cũng có liên quan đến chuyện kia đi.

Hơn nữa lúc này chuyện Tiên các khiến cho hắn không thể không tin, trên đời này nói quỷ thần quả thật có chút đạo lý đấy.

Hoàng đế nhiều lần điểm phi tần thị tẩm, ai đã qua hầu hạ trở về đều cẩn thận cẩn thận, chỉ sợ vạn nhất đã có, thật sợ hãi vì lần tới còn muốn trèo lên giường rồng có chút khó khăn đấy.

Mà phía nam càng ngày càng náo nhiệt, quan viên chửi bới lẫn nhau vẫn chưa xong thì chợt truyền đến cấp báo tám trăm dặm :” Đê sông lan vỡ rồi.”

Ngồi ở trên điện Hồng Tâm, chúng triều thần ở dưới cúi đầu không nói gần như nín thở, việc này, nguyên bản bao năm qua cũng là lúc có phát sinh, nhưng so với tình hình năm nay này lại không giống nhau, Hoàng Thượng phái ra thân tín đại thần đang tại chỗ kia, vì chính là việc này, có thể hết lần này tới lần khác cái đê kia lại thực vỡ rồi!

Mọi người phía dưới một đám đều cúi thấp đầu, quan thân cận Hoàng Thượng đấy, tất nhiên là trong lòng lo lắng ưu thương, có thể chế giễu, chờ Hứa Tư Thừa ngã ngựa, trước đó nguyên một đám đứng yên, đợi đến xem Hoàng Thượng xử trí như thế nào rồi nói.

“Bờ bắc sông Lan vỡ, hủy hơn ngàn mẫu ruộng tốt, việc này các khanh xem nên xử trí như thế nào mới tốt?” Hoàng Thượng ngồi yên mặt trầm xuống lạnh lùng nhìn phía dưới, trong lòng có chút tức giận.

Những năm qua mặc dù sông Lan cũng có phát sinh việc vỡ đê, nhưng không có chuyện lớn như lúc này! Không vì cái khác, chỉ vì xưa nay vốn có chỗ vỡ đê, năm nay vừa mưa to, thủy thế (thế nước) còn chưa từng mạnh mẽ mà đê chỗ phì nhiêu nhất đã vỡ rồi! Việc này nếu không phải có người từ đó quấy phá, Hoàng thượng là tuyệt đối không tin đấy.

Bọn hắn, lại bởi vì lấy quyền thế tranh đoạt, thà rằng xông hủy ruộng tốt, khiến mấy ngàn dân chúng bị chết trong hồng thủy, cũng muốn kéo xuống Hứa Tư Thừa, cho mình một hạ mã uy! Bọn chúng vẫn là thần tử? Hành vi như thế, so với nghịch tặc khởi binh đến thăm càng thêm không chịu nổi!

“Hoàng Thượng, trước kia Hứa đại nhân lập lên quân lệnh trạng xuôi nam, nhưng hôm nay mới chỉ là trận hồng thủy đầu tiên, đê sông Lan đã vỡ, lại hủy cả ngàn mảnh ruộng tốt, không biết Hứa đại nhân đôn đốc đê đập như thế nào?”

“Hoàng Thượng, Hứa đại nhân vừa đến bên bờ sông Lan, chỉ biết phỉ báng quan viên địa phương, lại không kiểm tra đê điều, phía dưới quan viên xin chỉ thị, giục gia cố đê đập đề phòng hồng tai, Hứa đại nhân tất cả không nghe, chỉ biết nóng lòng trừ đi những quan viên nhìn không vừa mắt, không để ý sống chết của dân chúng , hành vi hung hăng càn quấy như thế, quả thực làm cho người tức lộn ruột ah!”

“Hoàng Thượng! Hứa tư thừa người còn chưa tới sông Lan, liền mở miệng muốn tận trừ quan viên hai bên bờ sông, người nào không nghe hắn chính là loạn thần tặc tử, hành động lần này ở đâu còn có bộ dáng thần tử? Hoàng Thượng, nịnh thần như thế chưa trừ diệt, khó bình thiên hạ, khó có thể bình an thiên hạ dân tâm….!”

“Hoàng Thượng!”

“Hoàng Thượng!”

Trong tai nghe chỗ này một tiếng “Hoàng Thượng”, chỗ kia một tiếng “Hoàng Thượng”, vốn là sắc mặt tối tăm, lập tức trên khóe miệng khẽ nhếch, không ngờ lại nở nụ cười.

Chậm rãi đứng dậy, nhìn xem chúng thần phía dưới quỳ lạy một mảnh, hoàng đế hai tay chắp sau lưng, chậm rãi đi hai bước, lạnh lùng nhìn mọi người, lạnh giọng nói:”Hay cho một mảnh trung quân ái quốc chi sĩ (những kẻ có lòng yêu nước thương dân), lúc này đê sông Lan vỡ, các ngươi không đề cập tới làm thế nào trấn an dân tâm, như thế nào phân phối lương thực phân phát cho nạn dân, như thế nào thỉnh đưa y dược đề phòng bệnh hoạn, lại quỳ gối phía trên đại đường chờ lệnh xử tử thần tử của Trẫm?” Dứt lời, lại cười lạnh một tiếng,”Hứa Tư Thừa hắn chính là chết, cũng phải chờ an trí nạn dân, phân phát lương thực, đợi nạn lụt ở sông Lan đã qua, trở lại trong kinh mới có thể lĩnh mệnh nhận lấy cái chết!”

Âm thanh ngữ điệu này, khiến cho lòng mọi người trên triều đình đều là chấn động, kinh nghi bất định ngẩng đầu hướng Hoàng Thượng nhìn lại, trong nội tâm kinh ngạc không ngớt.

Tân hoàng mặc dù từ lúc lên ngôi, làm việc quả quyết, lại học rộng hiểu hết những điểm mạnh của người khác, nhưng vì tuổi nhỏ, lại bởi vì lên làm vua lúc còn trẻ, làm việc không dám vô cùng quyết liệt, không có quan viên nào đem hoàng đế nhỏ tuổi này để ở trong mắt (ý nói không ai coi trọng), chỉ nghĩ tới bộ dáng hắn khi còn bé theo bên người tiên đế, học tiên đế mà thôi.

Nhưng hôm nay, ngữ điệu nói năng có khí phách kia, lại một câu nói toạc ra tính toán xấu xa trong lòng mọi người, lại chỉ ra sự tình, chỗ nào giống như cái hôn quân chỉ biết vui đùa hội sẽ làm?

Lưu Huân Nguyên có chút ngẩng đầu lên, trong lòng có ý khiếp sợ, liếc nhìn tiểu hoàng đế, thấy hắn mặt lạnh lùng, quay người rời đại điện, không nhìn chúng thần đến nửa con mắt, trong lòng càng thêm hoảng sợ hơn.

Thiếu niên quốc chủ quả quyết như thế làm sao sẽ nghe lệnh để mặc trong Các an bài? Việc này phải nhanh cùng Các chủ thương lượng mới được.

Liên tiếp ba ngày sau, đại thần trong triều trung thực đến cực điểm, Hoàng Thượng nói cái gì, phía dưới liền làm cái đó. Công việc phân công xuống dưới không có một người cả gan dám mở miệng chống đối, thành thật đến khiến cho lòng người sinh nghi ngờ.

“Không nghe lời ngài thấy không thoải mái, lúc này nghe lời rồi, lại vẫn cảm thấy không tốt?” Liễu Mạn Nguyệt nghiêng đầu tựa ở trên gối nhìn hắn hỏi.

Hoàng đế thở dài: “Những kẻ này đều là lão hồ ly rồi, có thể dễ dàng thu thập như vậy hay sao? Nói mấy câu liền phục tùng? Trẫm cảm thấy có điều không tốt.”

Dùng ngón tay vạch thành vòng tròn trên gối đầu, Liễu Mạn Nguyệt cũng nhất thời không nghĩ ra, chỉ đành phải nói:” Cứ xem xét tình hình rồi lại định biện pháp? Những kẻ này có lòng thần phục hay không thiếp không thể rõ, có thể những kẻ này nguyên bản sẽ phải nhìn tình huống làm việc đấy, được phép thuận thế cúi đầu cũng không thể nói là không chính xác.”

Chậm rãi nhẹ gật đầu, chỉ là những suy nghĩ về chuyện này lại không ngừng được, ngược lại khi nói chuyện với nàng mới có thể thoải mái chút ít. Nghĩ đến, liền nằm chết dí bên người nàng, đầu gối lên bụng nàng, chỉ cảm thấy eo nàng mềm mại nhỏ nhắn, liền khẽ niết (vuốt mạnh) lưng của nàng cười nói: “thật là mềm mại, trẫm chỉ sợ buổi tối dùng lực hơi mạnh sẽ làm trật eo của nàng.”

Nhìn chằm chằm hắn một hồi, Liễu Mạn Nguyệt hừ nhẹ một tiếng, hắn lúc nào thì dùng lực yếu hơn? Nàng một chút cũng không có cảm giác hắn khi nào nhẹ nhàng.

Bị trừng mắt mà khiến trong lòng Hoàng đế mềm đi ba phần, đưa tay đã nắm lấy tay nàng mềm mại, véo nhẹ nói: “Buổi tối mai đi đến cung của Trẫm a.” Mấy ngày nay thay đổi điểm những phi tần khác qua, những người trước kia hay thị tẩm (bao gồm cả Ngọc tần) đều ít kêu đi. Một tháng rồi, Liễu Mạn Nguyệt còn chưa có đi qua thị tẩm lần nào.

Ngày ngày ở chỗ nàng mặc dù thoải mái, nhưng ngẫu nhiên vẫn muốn có cơ hội thay đổi chỗ làm, đó cũng là một loại tình thú.

Dùng ngón tay nhẹ chọc khuôn mặt hắn, Liễu Mạn Nguyệt cũng không lên tiếng, chỉ nhìn hắn, cái núm đồng tiền trên mặt kia khi cười dí dỏm cực kỳ, nhìn khiến lòng người ngứa ngáy.

—————————

“Hắn ta lại có sự quả quyết như thế?” Một người nghiêng nghiêng dựa trên đầu giường, bên người hai nữ tử mặc áo tơ trắng nhẹ quạt.

Rèm cửa trước mặt trùng trùng điệp điệp, người ở bên trong và tỳ nữ lúc ẩn lúc hiện, người đang quỳ bên ngoài liền cúi đầu thấp hơn ba phần, trầm giọng nói: “Đúng là như thế. Trước kia thuộc hạ không từng thấy tiểu hoàng đế như thế.”

 

“A.” Bên trong người nọ lạnh giọng cười cười, “Như thế nói ra, hóa ra các ngươi những năm này đều nhìn sai rồi hả?”

Người bên ngoài toát mồ hôi lạnh, thở gấp lớn tiếng cũng không dám, không phát ra nửa âm thanh.

“Cũng được, nếu như thế, vậy thì kéo hắn xuống đi.” Nói xong, bên trong người nọ tay áo vung lên, cánh tay đặt lên trên đùi, “Để hắn mất quyền lực rồi, ta cũng muốn nhìn một cái, hắn còn có thể có thủ đoạn gì.”

“Vâng.” Nghe được lệnh, người bên ngoài mới dám thở nhẹ một hơi, thân người cong lại chậm rãi lui ra ngoài.

Không bao lâu, lại có hai người cung kính đi tới, phục trên mặt đất, trong miệng hô:” Các chủ thiên thu.”

“Những nữ tử trong nội cung đều sắp xếp xong xuôi rồi?”

“Bẩm Các chủ, tất cả đều đã thừa sủng rồi, mà đồ đạc cũng đều được đưa vào.” Một người quỳ bên ngoài đáp.

“uh, cho các nàng điều trị thân thể cẩn thận, qua một tháng kế tiếp gọi người đi vào xem mạch cho các nàng, người nào có thể một lần liền sinh được con trai, thì toàn lực bồi dưỡng.”

“Vâng.”

Nâng lên một tay, phóng tới trước mặt nhìn nhiều lần, giống như đang kiểm tra móng tay chính mình, trên khuôn mặt tuấn tú khẽ hiện vẻ lo lắng: “Đợi có nhi tử, nếu hắn ta không nghe sai sử, liền trực tiếp loại bỏ đi.”

“Vâng, người đã sắp xếp xong xuôi, chỉ chờ Các chủ phân phó.”

Không thân cận nữ tử thì như thế nào? Không cần nữ tử âm thầm động thủ, thì liền rõ rệt động thủ, chỉ là thay đổi chủ nhân giang sơn mà thôi.

————–

Liễu Mạn Nguyệt cầm quạt trong trong tay tự mình quạt, Bạch Huyên đem trái cây đặc biệt cùng những viên đá nhỏ bỏ vào bát, đem thìa đưa tới trong tay nàng.

Bên ngoài Bạch Oánh vội vàng tiến đến, giương mắt nhìn liếc qua Liễu Mạn Nguyệt, nửa cúi thấp đầu nói: “Chủ tử, bên ngoài có người từ ngự thiện phòng tới, nói là phân trái cây mới lấy được cho các nơi trong nội cung.”

Cầm chuôi thìa, Liễu Mạn Nguyệt sửng sờ một chút, giương mắt nhìn lại Bạch Oánh, Bạch Huyên bên kia cũng là buồn bực nói: “Cái ăn ở chỗ chúng ta không phải đều là do phòng bếp nhỏ cung ứng sao? Làm sao ngự thiện phòng lại tặng đồ tới?”

 

"Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non sông, tim gửi em”

Discussion2 Comments

  1. Cái tay các chủ này ác thật đấy, thí mạng của bao nhiêu người. Mà không biết có thật là đoạt xác nhập hồn không, nếu thực có bản lĩnh như vậy thì quả thực rất đáng sợ. Sẽ như con gián đạp mãi không chết. Không biết hắn ta có mối thù gì với người hoàng tộc không.
    Lại còn muốn phế hoàng thượng. Có vẻ lực lượng người nọ rất mạnh thì mới thế được. Cảm giác bọn này chính là môn phái tà đạo.

  2. – Có thể được sủng hạnh mới có lợi ích thực tết đấy. Dù thế napf thì trong hậu cung => thực TẾ…thế NÀO
    – Chu phi giương mắt cảm kích nhì Thái hậu =>cảm kích NHÌN
    – cực kỳ miễn cưỡng chôgs đỡ => CHỐNG đỡ
    – như cho điên cắn cuồng mọi người. => CHÓ điên
    – không giống người bình thường nén giận hoặc cúp duôi chạy mà thấy kẻ nào liền xé rách mặt với kẻ đó => cúp ĐUÔI
    – Liễu Mạn Nguyệt sửng sờ một chút => SỮNG sờ

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: