Nga Mỵ – Chương 66

32

Chương 66: Heo ngốc nhà ta

Edit: Kẹo

Beta: Sakura

Chu Chu đứng ở trên đài, ủ rũ nhìn Doãn Tử Chương ở phía đối diện, không biết là nên cảm thấy may mắn hay là nên buồn bực.

Nếu muốn nói nhận thua thì Doãn Tử Chương chắc chắn sẽ không làm khó nàng, nhưng mà nàng đã cầm hai kiện pháp khí mà sư phụ đưa lại cộng thêm mười cái bùa mà đại sự huynh đưa, vốn còn định thử đọ sức, kết quả vừa vào trận đầu đã phải nhận thua, nàng cảm thấy hổ thẹn với hai người kia.

Trọng tài khốn kiếp tại sao hết lần này tới lần khác lại rút trúng bọn họ đối địch với nhau đây? Có âm mưu gì a!

Chu Chu suy nghĩ lung tung, chỉ chờ trọng tài lên đài tuyên bố cuộc tranh tài bắt đầu thì sẽ lập tức nhận thua rút lui.

Các đệ tử dưới đài vây xem cảm thấy trận này thật sự là rất không có ý nghĩa, người mạnh nhất gặp người yếu nhất, thì còn đánh cái gì? Không ít người đem ánh mắt chuyển qua tới trên hai lôi đài lân cận.

Người trọng tài vội ho một tiếng, nhìn Chu Chu có lòng tốt hỏi: “Các ngươi. . . . Có người nào muốn nhận thua không?” Đừng lãng phí thời gian của mọi người.

Chu Chu đang muốn mở miệng, bỗng nhiên nghe thấy người đối diện nói: “Có! Ta nhận thua!”

Giọng nói trong suốt lạnh lùng, cảm giác quen thuộc nói không ra lời.

Chu Chu mờ mịt ngẩng đầu, thấy vẻ mặt đặc biệt bình tĩnh của Doãn Tử Chương trên lôi đài theo lễ nghi của cuộc thi đấu rút lui hướng về phía nàng vái một cái thật sâu, sau đó đứng thẳng người đi xuống khỏi lôi đài.

Nhận thua?

Doãn Tử Chương lại nhận thua?

Vậy mà ở trước mặt mọi người Doãn Tử Chương lại khom lưng hướng về phía nàng nhận thua?

Chu Chu đứng ở trên đài, cảm thấy núi thái sơn có sụp đổ thì cùng lắm cũng chỉ như thế.

Người xem ở dưới đài kịp phản ứng, cũng là một mảnh xôn xao! Một ít người phản ứng kịp thời thì rất nhanh đã hiểu được, hôm qua Tô Kinh đã từng nói Chu Chu.

Trong cuộc thi tuyển chọn, nếu như trọng trận chung kết cũng sẽ liên tiếp bại trận. Cũng coi như đây là lý do, muốn đem Chu Chu trục xuất khỏi sư môn, mặc dù cách thắng được một cửa ải của cuộc thi tuyển chọn không được tính là đẹp, nhưng mà cuối cùng vẫn qua, trận chung kết hôm nay đúng là do Doãn Tử Chương đã chủ động nhận thua, tương đương với rõ ràng là Chu Chu thắng một trận, “Liên tiếp bại trận” cách nói này đã không gọi là đúng nữa.

Mọi người trên trung tâm đài vẫn chú ý đến tình huống bên này lại thấy được kết quả cực kỳ ngoài dự đoán của mọi người này, vẻ mặt lại khác nhau. Thân là sư phụ của người thua trận Vưu Thiên Nhận trợn mắt há mồm, chỉ về phía hướng của Doãn Tử Chương, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói: “Ngươi, ngươi, người tiểu tử này. . . . Ai!”

Trong lòng ông đều nghĩ tới Doãn Tử Chương bỗng nhiên nổi tiếng đoạt được toàn thắng trong Đại Bỉ đạt được danh hiệu đệ nhất khiến cho mình hãnh diện. Không nghĩ tới trận đầu tiên hắn ta đã bị thua, bị thua không hiểu ra sao cả.

Mặc dù nếu nghĩ sâu hơn một chút, thì hành động lần này của Doãn Tử Chương nói không chừng còn có thể thay đổi tình hình, khiến cho thầy trò Trịnh Quyền danh chính ngôn thuận được lưu lại, đối với phái Thánh Trí là việc rất tốt. Nhưng mà ômg vừa nghĩ tới mấy đệ tử lúc trước. Không có người lấy được toàn thắng vô địch của Đại Bỉ đệ tử ngoại môn, đến giờ lão đắc ý nhất, ôm lấy hi vọng lớn nhất vào một đệ tử mà hết lần này tới lần khác lại đánh mất như vậy, thì cảm thấy khó có thể quên được.

Sư phụ của người thắng đang nhìn Doãn Tử Chương đứng thẳng. Vẻ mặt giống như đang hoảng hốt, từ trên người Doãn Tử Chương, dường như ông thấy được mình năm đó, xuất thân bần hàn. Thiên tư xuất chúng lại kiêu ngạo hiếu thắng, mà Doãn Tử Chương lại có thể vì Chu Chu mà buông tha cho vẻ vang bỏ xuống lòng tự tôn ở trước mặt mọi người cúi đầu nhận thua. Còn ông thì sao?

Khó trách “Người kia” sẽ giao phó Chu Chu cho hắn. . . . .

Phù Ngọc và Kinh Lệ, và mấy vị trưởng lão này lại cảm thấy ý vị, rối rít mỉm cười. Tô Kinh âm dương quái khí hướng về phía Tư Biện Thái giới thiệu nói: “Vị mới vừa rồi nhận thua kia chính là đệ tử nhập thất của Vưu tổ sư mà năm nay tự mình thu nhận, lúc trước Vưu tổ sư còn tuyên bố rằng người này cũng muốn toàn thắng đoạt giải quán quân, vậy mà không nghĩ tới trận đầu tiên lại không chiến mà bại, ha ha! Thật là thú vị a.”

Vưu Thiên Nhận trợn mắt nhìn ông, Tô Kinh nghĩ đến ở chỗ này đã hoàn toàn đem Phù Ngọc, Trịnh Quyền bao gồm cả ông ta cũng đều đắc tội rồi, đương nhiên cũng sẽ không né tránh. Trong lòng ông cười lạnh: Cho là chỉ cần như vậy là có thể giữ được xú nha đầu kia lưu lại được Trịnh Quyền? Ta sẽ để cho nha đầu kia chết ở trên lôi đài, xem các ngươi còn cười như thế nào được!

Chu Chu đần độn đi xuống đài, tới trước Đề Thiền Thượng đang xem cuộc chiến một tay kéo lấy nàng, cười nói: “Được a! Tiểu sư muội. Không ngờ muội lại có bản lĩnh như vậy có thể khiến tiểu tử kia nhận thua muội ở trước mặt mọi người, Lão Tử nhận sư muội này, sau này ở phái Thánh Trí ai dám gây sự với muội. Chính là gây sự với lão tử!”

“Cái gì mà thiên tài đệ nhất của phái Thánh Trí từ khi lập phái tới nay? Thì ra cũng chỉ là đồ không chiến mà bại, so với phế vật còn phế vật hơn! Ha ha! Còn nói cái gì mà muốn toàn thắng đạt được đệ nhất danh của Đại Bỉ. Thật là chuyện cười!” Tiếng cười của Tô Lăng bén nhọn như một cái dùi đâm vào trong tai Chu Chu.

Đề Thiền Thượng nhíu mày, tức giận nói: “Chỗ nào đến phiên gà mái già như ngươi, kêu thật khó nghe mà!”

Tô Lăng bị hắn nói năng cay nghiệt tức giận đến mức gần như muốn hôn mê, Hàn Hanh ở bên cạnh cũng giống như thế không dám đắc tội với Đề Thiền Thượng, chỉ đành phải đối với Chu Chu cười lạnh nói: “Ngươi nên cầu thần bái phật để không rút trúng phải tỷ thí cùng ta! Hừ Hừ, không ngờ Doãn Tử Chương lại nhận thua với phế vật như ngươi vậy, tự mình thừa nhận không bằng phế vật một điểm tu vi không có, xem sau này hắn làm thế nào có thể ngẩng đầu làm người trước mặt các đồng môn!”

Nói đúng ra thì Đề Thiền Thượng nhìn Doãn Tử Chương không vừa mắt, nhưng mà cũng không có nghĩa là người ngoài ở trước mặt hắn có thể sỉ nhục sư đệ của hắn, hai mắt hắn nhìn một chút, nắm thắt lưng nói: “Tiểu tử thối, có bản lĩnh thì tự mình đi tìm Doãn Tử Chương mà đánh một trận, ngươi có thể sống quá một hiệp, thì Lão tử cũng hướng về phía ngươi cúi người nhận thua, cái quái gì chứ! Hừ!”
Hàn Hanh bị hắn quát nhưng cũng không dám nói nhiều, lôi kéo Tô Lăng và mình cùng đi nói chuyện với các đệ tử núi Ngẫu Nguyên, cách từ phía xa xa chỉ trỏ về phía Chu Chu.

“Này, này, muội khóc cái gì? Muội cũng đã đủ xấu rồi, lại còn khóc có phải là muốn khiến ta buồn nôn chết hay không?” Đề Thiền Thượng bỗng nhiên thấy Chu Chu nước mắt rơi như mưa, thì sợ hết hồn.

“Heo ngốc, những con chó điên kia sủa loạn, thì ngươi khóc cái gì?” Doãn Tử Chương như người không có chuyện gì đi tới, thuận tay gõ nàng một cái.

Chu Chu thút tha thút thít nói: “Ta… có phải là ta rất vô dụng không?”

Doãn Tử Chương thở dài nói: “Đúng a!”

Sao hắn lại có thể nói trực tiếp như vậy a! An ủi nàng hai câu thì sẽ thiếu mất miếng thịt nào sao?
Chu Chu tức giận trợn to một đôi con ngươi, thấp giọng biện hộ nói: “Ta sẽ luyện đan, có thể làm cơm, lại biết làm việc nhà. . . . “

Doãn Tử Chương vỗ xuống đầu của nàng, bất đắc dĩ nói: “Ngươi hữu dụng hay vô dụng, thì cũng là heo ngốc nhà ta.”

Chu Chu xoa xoa chỗ bị hắn vỗ, bẹt miệng dừng nước mắt, trong lòng âm thầm hạ một quyết định trọng đại – bất kể trận tỷ thí kế tiếp có bao nhiêu khó khăn, thì nàng vẫn muốn kiên trì, nàng không muốn mình trở thành nhược điểm để người khác công kích giễu cợt Doãn Tử Chương.

Trên đài thay đổi người thành người khác tỷ thí, lần này Chu chu xem rất cẩn thận, hiện tại mỗi người lên đài, đến lúc đó đều có thể trở thành đối thủ của nàng, mà trên tay nàng lại chỉ có hai kiện hạ phẩm bảo khí của sư phụ cho có thể tự động tiến hành công kích, còn có mười cái bùa mà đại sư huynh cho, nếu muốn chống đỡ được qua bốn trận thì cũng không phải là chuyện đơn giản như vậy.

Đều do nàng vẫn thờ ơ không để ý, không đem Đại Bỉ đệ tử ngoại môn để ở trong lòng, nếu không nàng mà làm một chút chuẩn bị thì cũng sẽ không trở thành như hiện tại hai tay trống trơn, không thể làm được bất cứ cái gì.

Đang ở lúc Chu Chu vô cùng ảo não, thì trận tỷ thí thứ hai của nàng đã tới. . . .

Người trọng tài lại một lần nữa rút trúng cái thẻ tên của Chu Chu: “Tổ thứ bảy trận thứ chín, núi Ứng Bàng Chu Chu với núi Cương Chủy Tưởng Hữu Đương đối mặt với nhau!”

Discussion32 Comments

  1. A chương này toàn gọi cc tỷ là heo ngốc thôi a thật khổ cho cc k biết bao jờ mới thoát khỏi kiếp bị bắt nạt đây.lần tỷ thí sau k biết cc có thắng k ta mog wá.thak tỷ

  2. Anh Doãn nój chu chu là heo ngốc nhà ta đó nha.Nếu ko đụng độ đệ tử lão Tô,chắc Chu chu qua được,ngày thường Chu chu cũng tốt luyện đan xịn cho các sư huynh đệ mà

  3. Càng ngày càng thấy thích Chương ca. Hôm nay ca thật sự quá man, quá tuyệt. Thích chết được. Chỉ tội nếu như ca không tiếp tục gọi CC là heo ngốc nữa là được =..= tks nàng

  4. doãn tử chương hôm nay nói một câu quan hệ tới tận mai sau heo ngốc nhà ta, là nhà ta nha ;35 ;29 ;04 , chư gì đã nhận người là của mình rồi xí

  5. bạn tiểu Doãn đúng là idol ;69 ;69 ;69 tuy bạn ăn nói khó nghe nhưng cũng thật lãng mạn ;67 bao giờ mới gặp con bé TL kia đập cho nó biết sợ ;73 lão TK đắc tội hết vs những người có thực lực của môn phái, một luyện đan sư, một nguyên anh duy nhất, lão mà bò lên đc chức trg môn cũng chả làm ăn đc gì ;65 ;65

  6. heo ngốc nhà ta ôi heo ngốc nhà ta kìa :333 sủng qúa sủng quá đi thôi >x< DTC ngoại trừ độc miệng ra thì cái gì cũng hoàn hảo cả, quá xứng với CC rồi :33

  7. Chương ca rất là bảo hộ Chu tỷ nha, nhận thua thay tỷ nữa. Cách ăn nói của đại sư huynh Đề Thượng Thiền thật khiến ng ta khen hay. Hứ mấy ng họ Tô kia cứ vênh mặt lên đi rất giống chó điên đó. Thanks tỷ

  8. khuongthihuongbrl

    Thật là sao ông trời sinh ra con nhỏ TL đó giống tổ phụ của nó thế nhỉ, thật là đanh đá quá mà. Mong là CC sẽ gặp con nhỏ đó đánh cho te tua luôn, khỏi phải khinh thường, cho lão TK sáng mắt ra. Thật muốn cả đám CC đi khỏi môn phài cho khỏe ah. thanks nàng!

  9. haiz thật sự là đã đoán trúng rui` DTC nhg CC a !!!
    cơ mà nhờ zị ta sẽ bỏ qua cho anh cái thói xấu hay bắt nạt CC a ^^
    ta nghi chg sau khi CC ném bùa thì sẽ đạt hiệu quả kinh ng` a, vì CC là cao nhân mà ha ha ha

  10. Ặc chuyện xảy ra ngoài dự đoán a không ngờ tử chương lại nhận thua. Móa con quỷ nhỏ tô lăng chết tiệt hãy đợi đó chu chu gặp mi sẽ cho mi nổ tan tành luôn, thích đại sư huynh rồi a bênh vực chu chu như vậy giờ chu chu cho hắn một nắm đan dược mà tiểu trư ói ra thì sẽ càng bảo vệ chu chu hơn a

  11. ghê chưa, tuyên bố chủ quyền rồi cơ đấy, cái con Tô Lăng cứ khoác lác đi, chuyến này mà gặp Chu Chu thì tha hồ vui vẻ nha, cứ tưởng dễ bắt nạt mà có thể ức hiếp cơ đấy, bị đại sư huynh của Chu Chu chế giễu như thế mà còn vênh váo chứ, đối với người yếu thì ức hiếp, người giỏi thì nịnh hót, đúng là cái loại gió chiều nào che chiều đấy, giống với Tô Kinh thật, phải nói là người một nhà nên có gen di truyền, không biết cái người ở trận thứ hai Chu Chu gặp là ai đây, có thể thuận lợi vượt qua hay không? mong chờ chương tiếp để nhìn xem sự hi sinh của Doãn Tử Chương có làm Chu Chu mạnh mẽ lên hay không?

  12. Oi yeu chuong ca hic anh hi sinh co hoi thanh danh de chu chu o lai, thich nhat la cau heo ngoc nha ta ha ha yeu roi nha

  13. doãn tử chương thật galang quá đi, tội nghiệp chu chu , hiền lành mà lại bị ăn hiếp, tu tiên mà tâm như vậy đúng là khốn kiếp

  14. Yêu DTC quá đi vì Chu Chu mà nhận thua ;76 thích nhất câu của DTC nói với Chu Chu “Ngươi hữu dụng hay vô dụng, thì cũng là heo ngốc nhà ta.” ;76 ;76 ;76 ;76 ;76 ;76 ;76
    Ko biết trận đấu sau Chu Chu có mánh khóe gì để vượt qua ko nhỉ ;51 ;51 ;51 ;51

  15. Ta biết ngay doãn tử chương sẽ nhận thua để giữ chu chu lại mà, hôm qua hắn đã nói sẽ không để chu chu phải rời khỏi hắn. Thế mới xứng là nam chính chứ.
    Ôi heo ngốc nhà ta, vui quá xá luôn. Mà tay sư hynh đề thiền thượng có vẻ cũng có tình cảm với chu chu rồi, nhưng hắn kiêu ngạo tự đại nên tỏ vẻ thôi.

  16. Chương ca phong độ quá đi, nhận thua vì nghĩ cho Chu Chu kia, 2 người tình cảm ngày càng tốt hơn rồi ;76 ;76 ;76 . ĐTT nói mấy câu mà TL đó ngậm miệng luôn, đúng là lợi hại mà, độc mồm độc miệng không ai bằng cơ mà dễ thương quá đi. Chu Chu lần này quyết tâm rồi, chắc chắn sẽ thắng thôi

  17. càng ngày mình càng thích TC hihi đối với người mình yêu thì tự tôn cũng có là gì. Sư huynh ĐTT cũng đáng yêu nữa một bộ dáng bao che khuyết điểm

  18. Huhu, không biết mấy bạn đọc được không, sao bên mình phong chữ có vấn đề rùi……..Please, can u help me?????

  19. Xem ra đại sư huynh của bạn Chu Chu cũng dễ thương quá chứ, tính bao che khuyết điểm cũng cao…vậy là Chu Chu lại có thêm chỗ dựa lớn rồi…đúng là tình cảm thu được thong qua cái dạ dầy…nhỉ

  20. Chu chu thật khiến người ta hâm mộ chết mất.Có thể khiến cho AChương cao ngạo vì có thể khiến nàng lưu lại không tiếc bỏ đi niêm kiêu hãnh sự tự caonhân thua trước bao người.chu chu nhìn không nhầm người ” tin doãn tử chương có thịt ăn”

  21. ôi!! chu chu thật là tốt số mà. Cả ngọn núi ứng bàng,các sư phụ, sư huynh của nàng đều là người cực bao che khuyết điểm cả.Còn A Chương nữa chứ, sao lại là ” heo ngốc nhà ta” chứ. >_<

  22. Nghe từ heo ngốc nhà ta sao lại thấy thân thiết thế, DTC cao cao tự đại vậy nhưng nếu mọi việc liên quan đến CC thì cũng vất hết ra sau, nếu chỉ vì chịu nhờ vả mà chăm sóc cho CC thì cũng không cần tốt đến thế đâu.
    Trận tiếp theo mong Cc thắng cho bọn mắt chó kia tức hộc máu ra, xem ai mới là phế vật.

  23. Núi ứng bàng nì sư huynh sư đệ dánh chém nhau ùi chửi bới nhau rồi bắt nạt chu chu nữa nhưng muk đc cái là chỉ ta mới có thể trêu chọ chứ ng ngoài đừng hòng.mình là mình kết cái này đấy kekkee
    “Heo ngốc nhà ta”nghe dễ thương muk thân cận thế. Đến lần tiếp theo rồi k bít chu chu sẽ xywr lý thế nào hem
    Mik cái con tô lăng vs lão già tô kinh nữa ta thấy thuẹc ghê tởm

  24. “Con già mái già kêu khó nghe” chửi quá đã, Tô lăng nghe mà xém hôn mê lun. Like cho sư huynh nè.
    “mấy con chó sủa bậy có gì đâu mà khóc”. Tử chương chửi câu nào là nghe mún bãi não câu đó lun. Hắc hắc.

  25. Thiệt là cảm động mà. Phải như bạn Doãn mới là đàn ông chứ. Mà nghi lắm nha. Nếu đối thủ của Cc Ko phải là đệ tử của thằng già Tô Kinh thì có lẽ mỗi người đều nhường 1 Chu 1 lần á ^^. được nhiều hơn mất mà

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: