Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ – Chương 535+536

27

Chương 535: Tài Nguyên Thu Vào

 Edit: Tiểu Tuyền

Liên Thủ Tín về đến nhà, liền đem chuyện đó nói với Trương thị.

 

“Cái cối đó đẩy không nhẹ. Ngay cả một người đàn ông cao lớn, chỉ trong vòng một ngày, xay cũng không được bao nhiêu bột. Ý của bà nội bọn nhỏ, là tính toán sau này gạo và mì ăn mỗi ngày cũng bắt đại bá mẫu của đám nhỏ xay. . . . . . . Ta còn không có trở về , bà nội đã sai đại bá mẫu bọn nhỏ bắt đầu xay bột mì.”

 

“Làm vậy có xay đến chết cũng chưa đủ ăn.” Trương thị liền nói, “Ông nội bọn nhỏ chưa nói gì sao, trong nhà không có người khác ư, tại sao cái gì cũng không nói?”

 

“Lão gia tử không lên tiếng. Còn người khác, tất cả đều không dám nói gì hết.” Liên Thủ Tín liền nói.

 

Liên Thủ Nhân, Liên Thủ Nghĩa và Liên Kế Tổ sau khi đi rồi, nhà cũ bên kia chỉ còn lại Liên lão gia tử, Chu thị, Cổ thị, Tưởng thị, Liên Đóa Nhi, Đại Nữu Nữu, còn có Hà thị, Nhị Lang, Tứ lang, Lục lang, Liên Nha Nhi cùng Nhị Nữu Nữu. Đám người của Liên Thủ Nghĩa, đối với chuyện này khẳng định sẽ không lên tiếng. Có thể nói chuyện giúp Cổ thị cũng chỉ có Tưởng thị và Liên Đóa Nhi.

 

Hiện tại Chu thị tiếp tục quản lý ăn mặc chi phí của mọi người trong thượng phòng, nếu đem chuyện này ra để uy hiếp, thì Tưởng thị và Liên Đóa Nhi cũng sẽ không ra mặt đối chọi thẳng với Chu thị.

 

Nhà cũ bên kia, có thể lật đổ quyết định của Chu thị, chỉ có Liên lão gia tử thôi.

 

Lần này trở về, Chu thị hành hạ Cổ thị, Liên lão gia tử vẫn mặc kệ nó .

 

Liên Mạn Nhi cảm thấy, Liên lão gia tử mặc dù không nói, nhưng mà trong lòng, chỉ sợ cũng thống hận Cổ thị .

 

“Nghĩ lại bà nội bọn nhỏ cũng thật bá đạo. Nhưng mà, những chuyện đại bá mẫu bọn nhỏ đã làm thật là quá ác, quá xấu. Nàng ta rơi vào hoàn cảnh hôm nay cũng là tự tìm lấy.” Trương thị suy nghĩ một chút, liền nói.

 

Trương thị là người mềm lòng nhất. Hiện tại cũng không chịu đem lòng đồng tình cho Cổ thị nữa.

 

Người bên nhà cũ lên đường đi phục vụ đã có một khoản thời gian rồi, mỗi ngày Liên Diệp Nhi cũng sẽ đến chỗ của Liên Mạn Nhi, nói cho Liên Mạn Nhi biết một chút tin tức của bên nhà cũ.

 

Trong khoảng thời gian này, nhà cũ bên kia tương đối yên tĩnh. Dĩ nhiên cái vấn đề yên tĩnh này, chỉ có thể duy trì được một thời gian ngắn thôi, không thể đem ra so sánh với nhà người khác. Bọn Liên Thủ Nhân cũng đã hồi âm trở lại. Nhưng chỉ nói chút lời nói nhớ thương Liên lão gia tử và Chu thị thôi…, còn lại thì toàn nói thân thể hắn và Liên Kế Tổ chịu không nổi như thế nào, muốn Liên lão gia tử tìm cách, đưa bọn họ trở về.

 

Học vấn của Liên Thủ Nhân lúc này đã dùng được trên lá thư rồi, theo lời của Ngũ lang là sau khi xem thư xong nói, lá thư kia viết đến người ta phải đau lòng rơi lệ.

 

Liên lão gia tử mặc dù than thở, nhưng vẫn kiên trì chịu đựng. Cũng không có đồng ý với thỉnh cầu của Liên Thủ Nhân, mà thư hồi âm gửi qua lại liên tục dạy dỗ Liên Thủ Nhân và Liên Kế Tổ, muốn bọn họ đàng hoàng làm việc.

 

Chu thị mỗi ngày đều nhìn Cổ thị đẩy cối xay. Lúc khí trời tốt, Chu thị an vị ở trong sân nhìn Cổ thị. Khí trời không tốt. Chu thị sẽ trở lại trong phòng, ngồi ở trên giường gạch cách cửa sổ nhìn Cổ thị. Ban đầu khi đem cối đá đặt ở vị trí dưới cửa sổ, cũng chính vì để cho Chu thị tiện giám sát đốc thúc Cổ thị .

 

Sáng sớm mỗi ngày, Chu thị sẽ từ trên giường gạch đuổi Cổ thị đẩy cối đá xay lương thực cho đến tối, Chu thị buồn ngủ rồi, mới để cho Cổ thị đi ngủ. Ngày thứ hai cũng vẫn như thế. Trong một ngày, thời gian Chu thị cho Cổ thị nghỉ ngơi rất ít. Gạo và mì của người một nhà ăn mỗi ngày, thì nhất định phải do Cổ thị xay ra. Nếu như Cổ thị xay không ra, thì một vài người trong gia đình phải chịu đói bụng.

 

Và người chịu đói dĩ nhiên cũng có thứ tự , người đầu tiên chính là Cổ thị, người thứ hai chính là Liên Đóa Nhi.

 

Nói cách khác, nếu Cổ thị không làm xong việc mà Chu thị đã giao cho bà, thì bà và Liên Đóa Nhi sẽ phải chịu đói.

 

Chu thị còn không cho người khác giúp đỡ Cổ thị, ngoại trừ Liên Đóa Nhi. Chu thị cho phép Liên Đóa Nhi giúp Cổ thị, nhưng mà Liên Đóa Nhi cũng là chân bó, tuổi lại còn nhỏ những gì giúp được đều có hạn. Cổ thị không nỡ, mà Liên Đóa Nhi cũng không có cướp việc để tới hỗ trợ.

 

Lực chú ý của Chu thị bởi vì một lòng một dạ ở trên người Cổ thị, nên không có đi tìm những người khác gây phiền toái. Những ngày qua, Triệu thị và Liên Diệp Nhi mặc dù còn ở tại nhà cũ, nhưng mà cuộc sống cũng không quá khó khăn.

 

“Đại bá mẫu len lén để cho mẹ muội xem, chân và cánh tay của bà ấy đều sưng lên, trên tay có những chỗ bị cọ đến toàn là máu, mụn nước. Bà ấy còn để cho mẹ muội nhìn chân của bà ấy, vừa bắt đầu sưng không còn hình dạng gì, sau đó sưng từ từ giảm đi, nhưng sau đó lại bị cọ chảy ra nhiều máu. . . . . . . Nhìn thấy rất đáng sợ.” Liên Diệp Nhi len lén nói cho Liên Mạn Nhi biết, “Mạn Nhi tỷ, cũng may là muội không có bó chân. Muội thấy chân kia của đại bá mẫu, nhìn thôi cũng đã thấy đau.”

 

Những ngày qua, Liên Mạn Nhi cũng có đi thăm Cổ thị một hồi. Theo nàng thấy thì Cổ thị đã bị Chu thị hành hạ không còn hình dạng gì cả.

 

Chẳng qua là, Cổ thị lúc nào lại cùng Triệu thị thân cận như thế? Đây là muốn tranh thủ lòng đồng tình rồi, Liên Mạn Nhi nghĩ.

 

“Tam bá mẫu có nói gì không?” Liên Mạn Nhi liền hỏi Liên Diệp Nhi.

 

“Mẹ muội có thể nói gì.” Liên Diệp Nhi bĩu môi, “Chẳng lẽ bà ấy còn trông cậy vào mẹ muội có thể thay bà ta nói chuyện, hay là thay bà ta làm việc? Muội sẽ là người đầu tiên không đồng ý. Bà ta bây giờ nhìn qua thật đáng thương , nhưng mà muội và mẹ muội cũng biết bà ta là hạng người gì, và vì sao mà bà ta có kết quả như ngày hôm nay. Hơn nữa, đại tẩu và Liên Đóa Nhi cũng không có giúp bà ấy, bà ấy còn có thể trông cậy vào người khác giúp à.”

 

Lúc đó vì chuyện này Liên Mạn Nhi còn hỏi cách nhìn của Trương thị.

 

“. . . . . . tạo nghiệt rồi, thời điểm còn sống, còn có thể trả chút nào thì nên trả chút đó, nếu không sau này chết đi, đến âm tào địa phủ, nợ này vẫn phải mang theo. Khi đó còn có thể bị hành hạ hơn.” Trương thị nói như thế.

 

Liên Mạn Nhi 囧囧 khi nghe xong lời nói của Trương thị…, không khỏi nghĩ đến, cái gọi là mê tín của phong kiến, nghe nói do giai cấp thống trị vì củng cố sự thống trị của mình mà tuyên dương ra ngoài, nhưng mà mọi việc cũng không chỉ nhìn có một mặt. Nói thí dụ như ở dân gian, loại mê tín phong kiến này có tác dụng rất lớn cho người ta hướng thiện, làm cho người ta không dám làm ác, loại sức mạnh tinh thần này không thể khinh thường.

 

Khí trời ngày từng ngày mát mẽ đi, lá xanh trên cây cũng chuyển dần sang màu vàng, từ dày đặt chuyển sang thưa thớt, thời tiết đã tiến vào cuối mùa thu, người một nhà của Liên Mạn Nhi đều đã đổi lại áo kép.

 

Thùng gỗ hẹn giao với đám thợ mộc đều đã hoàn thành, lục tục được chuyển đến. Ngũ lang mang người đi kiểm tra chất lượng thùng gỗ, Liên Mạn Nhi thì ở phía sau hạch toán tiền công. Liên Thủ Lễ là một người chịu khổ, giỏi giang, ban ngày đi lên núi bắt đầu làm việc, về nhà liền làm nghề mộc, chỉ mỗi một mình hắn thôi đã lấy được tiền công gần một lượng bạc từ chỗ nhà Liên Mạn Nhi.

 

Thời điểm Triệu thị và Liên Diệp Nhi nhìn thấy một xâu tiền nặng trịch kia, trong đôi mắt đều ngấn lệ.

 

Đây không chỉ là một xâu tiền, đó là cuộc sống tốt đẹp ở tương lai của bọn họ. Liên Thủ Lễ có thủ nghệ này trong tay,thời gian mới có bao lâu mà đã có thể kiếm được nhiều tiền như vậy, đây là chuyện mà trước kia bọn họ nghĩ cũng không dám nghĩ đến.

 

“Cứ như vậy. Đừng nói ba gian nhà ngói lớn, ta thấy mọi người muốn xây năm sáu gian cũng không thành vấn đề.” Làm trò trước mặt Triệu thị và Liên Thủ Lễ, Liên Mạn Nhi liền nói với Liên Diệp Nhi, “Sau này dù có thêm nhân khẩu. Vẫn có phòng để ở, dè đặt phải sữa chữa lại thì khó khăn thêm nữa.”

 

“Đúng vậy , đến lúc đó Diệp nhi kén rể rồi, vẫn nên có một cái sân sẽ tốt hơn. Tương lai các ngươi có cháu trai, cháu gái, vậy cũng có thể ở được.” Trương thị cũng cười nói theo.

 

Liên Diệp Nhi không nói gì, Triệu thị nhìn Liên Thủ Lễ một chút, thấy Liên Thủ Lễ không có lên tiếng, Triệu thị cũng không lên tiếng theo.

 

Đối với chuyện nhà của Liên Diệp Nhi, nhà của Liên Mạn Nhi không thể bao biện làm thay, nhưng mà các nàng thỉnh thoảng cứ gõ cổ vũ như vậy. Thì chút ý nghĩ thâm căn cố đế. Sẽ có thể từ từ biến chuyển, cũng may Liên Diệp Nhi tuổi còn nhỏ.

 

Thùng gỗ đều đã chuẩn bị xong, rượu nho bên kia cũng lên men thành công, người một nhà liền bận rộn lọc rượu nho bỏ vào thùng.

 

Lần này thùng gỗ làm theo yêu cầu, cũng là thùng gỗ lớn có dung lượng năm mươi cân. Cuối cùng đã đóng ra sáu trăm thùng rượu nho cao cấp, hai trăm hai mươi thùng rượu nho trung đẳng. Nước nho thì vẫn như cũ dùng vò rượu để chứa, mỗi đàn hai mươi cân, tổng cộng có hai trăm tám mươi đàn.

 

Rượu nho đóng vào thùng xong, Liên Thủ Tín lại dẫn đứa ở bắt đầu đào ngó sen. Ngoại trừ để lại cho nhà mình ăn cùng với ngó sen năm sau làm giống ra, còn lại toàn bộ ngó sen đều mang ra bán. Ngó sen mang ra bán lại dựa theo đẳng cấp chia làm hai loại, một loại ngó sen làm giống, một loại khác là ngó sen bình thường dùng để ăn.

 

Rượu nho và ngó sen trước khi đem ra ngoài bán, nhà Liên Mạn Nhi đã cho người đến phủ thành đưa tin cho Trầm gia. Bất kể là rượu nho hay là ngó sen, thì đều đưa cho Trầm gia trước.

 

Chung quản sự rất nhanh liền mang theo người đến. Lần này, tổng cộng ông chọn lấy một trăm thùng rượu nho cao cấp, nước nho năm mươi đàn, giống ngó sen ba trăm cân, ngó sen dùng để ăn bảy trăm cân, ngoài ra còn lấy hạt khiếm thảo cùng củ ấu làm giống mỗi thứ một trăm cân.

 

Trầm gia một lần mua nhiều như vậy. Rượu và nước nho tự nhiên không chỉ để dùng riêng. Vì Trầm Tiểu mập đã nói với Ngũ lang, Trầm gia đã dùng rượu nho mua từ nhà nàng làm quà biếu tặng. Về phần giống ngó sen, do thôn trang dưới danh nghĩa của Trầm gia cũng có ao nước, hồ, đây là bọn họ tính toán sang năm sẽ trồng ngó sen, hạt sen, hạt khiếm thảo cùng củ ấu tại nông trang của mình. Mà bảy trăm cân ngó sen dùng để ăn, đối với một ít gia đình lớn mà nói, cũng không coi là nhiều.

 

Liên Thủ Tín kêu người quen biết dắt lừa thuê xe , giúp đở Chung quản sự, đem những món đồ này đưa đi phủ thành, đồng thời cũng mang bạc trở về. Nhiều vô số đồ xếp đặt ở chung một chỗ, trừ đi tiền bốc xếp, còn có các loại chi phí bắt buộc phải đưa…, cuối cùng số bạc mang về là một ngàn lẻ hai mươi lượng.

 

Bởi vì trước đó đã cùng Trầm Lục nói chuyện qua, rượu nho trừ ưu tiên cung ứng cho Trầm gia , còn lại thì nhà Liên Mạn Nhi có thể tự do bán ra. Các nàng chân trước vừa thả ra tin tức, thì chân sau người đặt hàng đã theo nhau mà đến.

 

Rượu nho cao cấp và rượu nho trung bình, đều dùng thùng gỗ để chứa. Phía trên thùng gỗ có ghi rõ ngày tháng cất rượu, cùng với đề nghị chọn nơi để cất trữ, ngoài ra Ngũ lang còn tìm lão thợ thủ công thiết kế logo cho Liên gia.

 

Người tới đặt hàng không chỉ hướng về phía rượu nho, mà còn có hướng về phía ngó sen, hạt sen, hạt khiếm thảo và củ ấu , trong đó cũng có một phần là tính toán mua giống trở về, để sang năm nhà mình cũng trồng. Dù sao thấy được tiền lời năm nay của Liên gia, rất nhiều người cũng đã động tâm .

 

Chỉ trong thời gian có nửa tháng, bạc trắng nhà Liên Mạn Nhi thu vào trương mục gần hai nghìn hai trăm lượng.

 

Mà nhà Liên Mạn Nhi vẫn còn dư lại bốn trăm thùng rượu nho cao cấp, một trăm lẻ năm thùng rượu nho trung bình, một trăm ba mươi đàn nước nho, giống ngó sen, ngó sen dùng để ăn, hạt sen, hạt khiếm thảo, củ ấu các loại đều còn không ít cân.

 

“Cái này chúng ta vẫn còn cá ở bên trong ao, năm trước cũng có thể bán ra một số tiền lớn” Nghe mấy đứa bé tính sổ, Trương thị liền cười chen miệng vào nói.

 

“Đừng quên còn có lương thực, năm nay lương thực chúng ta còn không có bán đó.” Liên Thủ Tín cũng cười nói.

 

Trương thị và Liên Thủ Tín nói không sai, thu vào hơn ba ngàn lượng bạc này, vẫn chỉ là một phần nhỏ của thu hoạch năm nay mà thôi.

 

“Vậy năm nay ta còn phải mua thêm một chút đất không?” Trương thị liền hỏi.

 

“Đó là đương nhiên.” Liên Mạn Nhi từ trên sổ sách ngẩng đầu lên, “Cha, mẹ con tính toán sẽ vào thành một chuyến.”

 

Chương 536: Mua Nhà

 Edit: Midori

 

Hôm nay Liên Mạn Nhi vào thành, trời trong nắng ấm. Hai chiếc xe ngựa, một trước một sau, buổi sáng ăn điểm tâm rồi xuất phát đi từ Tam Thập Lý Doanh Tử, đầu giờ tị, Liên Mạn Nhi ngồi ở trong xe đã nhìn thấy tường thành của huyện Cẩm Dương rồi.

Đi qua cửa thành là con đường rộng lớn trải cát , hai bên đường trồng hàng bạch dương cao ngất thẳng tắp. Gió thu thổi qua, lá cây liền như mưa ào ào rơi xuống. Trên con đường chồng chất lá rụng, có chỗ lá cây còn tạo thành vòng xoáy nho nhỏ. Rèm xe bị vén lên, tiểu Thất tò mò từ trong xe nhô đầu ra. Một đám lá vàng theo chiều gió thổi qua , vừa lúc dán ở trên mũi hắn.

 

Tiểu Thất vẫn duy trì tư thế nửa ngẩng mặt lên, chỉ có đôi mắt to không ngừng chuyển động trái phải.

 

Liên Mạn Nhi bị trêu chọc không nhịn được phải cười ra tiếng, nàng thò người ra bên ngoài, giơ tay lên đem mảnh lá rụng lấy xuống ném ra ngoài xe, tiểu Thất mới hì hì cười hai tiếng, lui trở về trong xe.

 

Nha đầu Tiểu hỉ cười đem màn xe hạ xuống.

 

“Tỷ, lần trước đệ cái gì cũng không nhìn, bây giờ chúng ta đi dạo ở huyện thành được không?” Tiểu Thất ngồi ở trong xe, hỏi Liên Mạn Nhi ngồi ở bên cạnh hắn.

 

” Phải đợi việc chính làm xong xuôi đã.” Liên Mạn Nhi liền nói, “Tỷ nhất định phải mang theo Tiểu Hỉ đi rồi, còn đệ thì tỷ không biết nhé.”

 

Tiểu Thất nghe Liên Mạn Nhi nói như vậy, cũng có chút khẩn trương.

 

“Tỷ, sao tỷ có thể không biết chứ? Tỷ cũng phải mang theo đệ biết không?” Tiểu Thất dựa vào Liên Mạn Nhi làm nũng.

 

“Lời tỷ nói có thể không tính.” Liên Mạn Nhi liền nói, “Nhưng đệ còn nhớ rõ lúc từ trong nhà đi ra đã nói như thế nào không?”

“Nhớ được, nhớ được.” Tiểu Thất gật đầu lia lịa, “Tỷ, tỷ yên tâm, đệ nhất định sẽ mỗi ngày học bài thật tốt, để cho ca ca hài lòng.”

 

Lần này vào thành, trừ chiếc xe bên trong có Liên Mạn Nhi, tiểu Thất cùng nha đầu Tiểu Hỉ tùy tùng của các nàng ngồi ra, thì còn có một chiếc xe khác là Liên Thủ Tín và Ngũ Lang ngồi bên trong.

 

Hai chiếc xe này có vòm của xe La, là gần đây nhà Liên Mạn Nhi mới đặt mua . Đánh xe chính là đứa ở trong nhà, gã sai vặt là tiểu Phúc lần này cũng đi theo . Ngồi ở chung một chiếc xe cùng Ngũ Lang và Liên Thủ Tín.

 

Trong nhà chỉ để lại Trương Thị và Liên Chi Nhi, nhưng mà tất cả đều đã sắp xếp ngay ngắn rõ ràng, nên không cần quá lo lắng. Trong nhà và bên ngoài thì đã có quản sự Hàn Trung trông nom, ngoài ra Lỗ tiên sinh cũng có thể hỗ trợ, bên trong có vợ Hàn Trung hầu hạ. Bên kia của Liên gia Trần chưởng quỹ hiện tại hoàn toàn có thể xử lý thông suốt mọi việc, về phần chuyện vặt trong trang viên đã có đám người Đại Đầu Lực. Chỗ xưởng dưa chua cũng không cần lo. Trương Thị và Liên Chi Nhi chỉ cần mỗi ngày đến kiểm tra sổ sách là được.

 

Vốn là tiểu Thất cũng bị để ở nhà, nhưng chính bản thân hắn nhất định năn nỉ để được đi. Là đứa trẻ nhỏ nhất trong nhà, bản thân lại thông minh đáng yêu, hễ là trong nhà có chuyện gì tốt, náo nhiệt, chuyện mới mẻ, luôn là không thể thiếu tiểu Thất. Cuối cùng, tất cả mọi người đều đồng ý mang Tiểu Thất vào thành với điều kiện là không thể bỏ quên bài học.

 

Có Lỗ tiên sinh và Ngũ Lang dạy bảo, tư thục bên kia trở nên có chút có cũng được mà không có cũng không sao. Chỉ là, nếu không có việc gì lớn, Tiểu Thất vẫn kiên trì mỗi ngày đều lên trên đó học.

 

Cỗ xe tiến vào thành, xe của Liên Mạn Nhi thì đi phía trước còn xe của Ngũ Lang thì ở phía sau, đi được một đoạn đường thì xe quẹo vào một cái hẻm nhỏ. Cuối cùng ngừng lại ở trước một cửa nách.

 

Gã sai vặt Tiểu phúc liền nhanh chóng xuống xe đi gõ cửa, hắn vừa tới trước cửa, thì cửa nách kia liền từ bên trong đẩy ra. Một nam tử trung niên quần áo chỉnh tề từ phía trong đi ra ngoài, cùng với Tiểu phúc cùng nhau đem cửa nách mở rộng ra, hai cỗ xe la liền một trước một sau vào cửa nách.

 

Vừa qua cửa nách liền tiến vào một cái viện vô cùng rộng rãi. Xe la dừng lại ở trong sân. Tiểu Hỉ đã nhảy xuống xe, sau đó mới lại đem Liên Mạn Nhi cùng tiểu Thất dìu xuống xe .

 

Ngũ Lang và Liên Thủ Tín cũng xuống xe.

 

“Tứ lão gia, Đại gia, Nhị cô nương, Nhị gia. . . . . .” nam tử trung niên kia nhanh chóng hướng mấy người họ vái chào, trong miệng chào hỏi ân cần.

 

” Lưu môi giới, không cần khách sáo như thế.” Ngũ Lang liền nói.

 

Người nọ vẫn còn hành lễ, ngẩng đầu lên,mặt nhưng lại đỏ, tuổi lớn khoản ba mươi lăm ba mươi sáu, gương mặt luôn luôn tươi cười.

 

Người này tên là Lưu Phúc Thuận, là người môi giới nổi danh trong huyện thành này, cũng có chút giao tình với cha con Ngô Ngọc Quý, Ngô Gia Hưng. Nhà Liên Mạn Nhi muốn ở huyện thành đặt mua sản nghiệp, liền nhờ hắn. Lúc trước, Ngũ Lang và Liên Thủ Tín đã từng tới huyện thành mấy lần, nên cũng quen thân với môi giới họ Lưu này.

 

“Mạn Nhi, muội xem một chút, chỗ này có được hay không?” Ngũ Lang liền nói với Liên Mạn Nhi.

 

Liên Mạn Nhi liền bắt đầu đánh giá mọi nơi.

 

Đây là một tòa nhà có hậu viện và cửa hàng ở phía trước được người môi giới họ Lưu tìm giúp ở huyện thành, mặt tiền của cửa hàng ở giữa bốn gian phòng khác nhau đối diện đường cái phía trước, phía sau mặt tiền của ngôi nhà là một cái sân rộng. Viện này được một bức tường ngăn thành hai phần, ở trong viện không có nhà giữa chỉ có sương phòng hai bên phân biệt là nhà kho, phòng bếp, ngoài ra còn có chuồng ngựa, ở dưới nhà kho còn có thêm một cái hầm. Rồi đến hậu viện, một mình đến xem thì đây chính là một ngôi nhà hoàn chỉnh, chính phòng có bốn gian, hai bên trái phải có ba gian, đằng sau còn có cổng sau nối thẳng với hẻm nhỏ bên ngoài.

 

Chỗ Liên Mạn Nhi đứng bây giờ chính là trung viện.

 

Nhà nàng nhờ người môi giới họ Lưu ở huyện thành tìm một tòa nhà có mặt tiền cửa hàng, đây là một chỗ người môi giới họ Lưu tìm giúp, Ngũ Lang cùng Liên Thủ Tín đã đến xem qua, rất là vừa ý, bây giờ mang theo Liên Mạn Nhi và Tiểu Thất, là để cho Liên Mạn Nhi xem lại. Nếu như ngay cả Mạn Nhi cũng vừa ý nhà cửa chỗ này, như vậy hôm nay có thể đem cái chuyện mua bán này quyết định rồi.

Đầu tiên Liên Mạn Nhi ở trong viện nhìn một vòng, sau đó đi phía trước mặt tiền cửa hàng nhìn. Phía trước cửa hàng chính là phố Quảng Mạo, mặt tiền cửa hàng ở phía nam của phố. Phố Quảng Mạo nằm ở nơi có dân cư đông đúc của huyện thành, mặt tiền cửa hàng này vốn là cửa hàng tạp hóa, bởi vì chủ cửa hàng có việc phải về quê, cho nên vội vã bán đi.

 

Hàng hóa trong tiệm tạp hóa đã thanh lý hết, chỉ còn lại có một ít quầy hàng trống trơn.

 

Liên Mạn Nhi lên lầu hai, mở cửa sổ sát đường ra, nhìn thấy vùng lân cận phòng ốc dày đặc, đường phố bốn phương thông suốt, trên đường dòng người lui tới không ngừng, lại hỏi qua người môi giới họ Lưu, nói là gần đây cũng không có tiệm tạp hóa nào, trong lòng Liên Mạn Nhi đã nguyện ý đến bảy tám phần.

 

Nhưng nàng không có lập tức tỏ thái độ, mà từ trên lầu đi xuống, liền đến xem hậu viện. Thấy trong nhà bố cục có trật tự, lại nhìn mái hiên, sau đó liền đi vào trong nhà nhìn nóc nhà, xà nhà các loại…, đều là những vật liệu tốt, hơn nữa lại không quá cũ, lúc này Liên Mạn Nhi mới âm thầm gật đầu.

 

Người môi giới họ Lưu kia biết Liên Mạn Nhi có thể quyết định vì vậy hắn hết sức ân cần, hỏi một đáp mười.

 

“. . . . . . Giá để hàng, quầy cũng đã có sẵn , lập tức là có thể khai trương cửa hàng . Bàn trong nhà này, tất cả đều làm bằng gỗ tốt, đây cũng là kiểu đang lưu hành ở huyện thành. Chỉ cần đem hành lý tới là có thể ở. . . . . . . Chủ nhân cũ nói cái này để tặng, không lấy tiền.”

 

Liên Mạn Nhi liền lại từ trong nhà đi ra ngoài, đi qua nhà giữa cùng Tây Sương phòng ở giữa cửa tròn. Đi tới sau nhà. Phía sau nhà này là một vườn hoa nho nhỏ, trồng mấy cây mai vàng, còn có thêm hai cây đào. Phía sau bức tường có cổng tò vò bằng gạch xanh, trên đó gắng hai miếng cửa gỗ bị khóa thật chặt.

 

“. . . . . . mai vàng này mùa đông nở hoa, đúng lúc có thể ngắm, cùng mùi thơm của hoa khác vẫn là một loại ý vị. . . . . . . Cây đào đã có thể kết quả rồi, sang năm sẽ có quả đào để ăn. Đây cũng không phải là đào lông, là Đại mật đào.”

 

Người môi giới họ Lưu giới thiệu xong mai vàng cùng cây đào trong hoa viên, lại từ bên hông lấy ra cái chìa khóa. Đem khóa của cửa sau mở ra, để cho Liên Mạn Nhi nhìn. Bên ngoài cửa này là một con hẻm trồng hàng liễu ngay ngắn,hai bên đều là những gia đình trung – thượng đẳng.

 

Lại nhìn trong trong ngoài ngoài viện một lần, Liên Mạn Nhi trong lòng liền có chú ý, hướng Ngũ Lang gật đầu.

 

Ngũ lang hội ý. Biết Liên Mạn Nhi cũng vừa ý nhà cửa nơi này.

 

Cả tòa nhà này cùng với phòng ốc có toàn bộ hai mươi ba gian , phía trước cửa hàng phía sau hậu viện, cũng chính là phù hợp với yêu cầu mà cả nhà đã thương lượng ra.

 

Gia nghiệp của nhà Liên Mạn Nhi mở rộng, Ngũ Lang hôm nay lại là tú tài, cần thường xuyên đến huyện thành, ở huyện thành đặt mua một căn nhà đã là chuyện phải làm. Với lại, sau này thời điểm lui tới phủ thành, ở huyện thành có một chỗ ở như vậy, cũng dễ dàng hơn rất nhiều.

 

Hơn nữa. Các nàng cũng cần một cửa hàng mặt tiền và một cái nhà kho.

 

Trên mặt hàng điền trang sản xuất của nhà Liên Mạn Nhi, cần tiêu thụ đi đến các nơi, mặc dù ở Tam Thập Lý Doanh Tử cũng có rất nhiều người tới cửa mua, nhưng nếu như ở huyện thành mở ra cửa hiệu mặt tiền, như vậy phạm vi ảnh hưởng của sản xuất trong điền trang của các nàng sẽ tăng lên rất nhiều.

 

Huyện thành nhân khẩu nhiều, buôn bán càng thêm phát đạt. Giao thông lại tiện lợi. Ở huyện thành mở cửa hiệu mặt tiền, sẽ tiến thêm một bước mở rộng tiếng tăm Điền Trang sản xuất của nhà mình, lại thuận tiện cung cấp cho người mua, như vậy lượng tiêu thụ tự nhiên sẽ tăng thêm.

 

Mà huyện thành Cẩm Dương, chỉ là bước đầu tiên các nàng từ trong Tam Thập Lý Doanh Tử bán hàng ra bên ngoài. Sau này, mượn bước đầu tiên này, mượn bậc thang thứ nhất này, việc sản xuất tiêu thụ của các nàng càng có thể mở rộng hơn, càng xa hơn nữa.

 

Dù sao, khi đem chuyện tiêu thụ bắt đầu phát triển , mới có thể đem sản xuất thô sơ bên trên chuyển đổi thành lưu thông tiền tệ, từ đó đạt tới mục đích giàu có.

 

Liên Thủ Tín, Ngũ Lang cùng Liên Mạn Nhi đều vừa ý ngôi nhà này, Tiểu Thất dĩ nhiên không có ý kiến, như vậy chuyện kế tiếp tương đối thuận lợi. Người môi giới họ Lưu rất nhanh đã mời chủ nhân cũ tới , lại mời hàng xóm hai bên để làm chứng, lúc này mới viết khế ước mua bán nhà.

 

Loại mua bán nhà này cùng với mua bán đất đai tương tự. Một loại là lén giao dịch, không thông qua huyện nha, như vậy có thể tiết kiệm được không ít thuế Ngân. Nhưng nếu như chọn dùng loại phương pháp này tiến hành mua bán nhà, giống khế ước mua bán thông thường, cũng chính là khế ước mua bán nhà bên trên chỉ viết rõ ràng tên người bán nhà, cùng với chữ kí của người môi giới và nhân chứng, tên họ của người mua nhà cũng không xuất hiện ở trên tờ khế ước.

 

Mà ở niên đại này, khế ước mua bán nhà là tài liệu duy nhất chứng minh bất động sản. Phương thức mua bán nhà này, bất kỳ người nào giữ khế ước mua bán nhà, chính là chủ nhân của ngôi nhà đó. Bởi vậy khi khế ước mua bán nhà mất đi nhà cũng đổi chủ, hơn nữa còn có những hoạt động lừa gạt xuất hiện.

 

Liên Mạn Nhi đã sớm nghe Ngô gia Hưng nói chuyện về phương diện này, vì vậy, tất cả đất đai nhà các nàng mua bán đều chọn dùng một loại phương thức khác có bảo đảm , cũng chính là phương thức chính quy. Mua bán nhà, dĩ nhiên cũng phải như thế.

 

Cách thức mua bán nhà này, đầu tiên là phải đi huyện nha mua khế ước bán nhà đã được quan phủ đóng một dấu thống nhất, sau đó, hai bên mua bán điền vào khế ước, người làm chứng của hai bên và người môi giới ký, tiếp đó, đem khế ước ký tên xong đưa đến huyện nha, nộp thuế ngân theo quy định. Như thế, thủ tục sang tên nhà đang lập hồ sơ ở quan phủ, sau này, cho dù khế ước mua bán nhà có mất, hoặc là xuất hiện tranh cãi gì, thì chỉ cần giở hồ sơ tài liệu huyện nha lập ra bổ sung khế ước mua bán nhà, thì tất cả tranh cãi, cũng theo như nội dung trong hồ sơ đã lập để giải quyết.

 

Người môi giới họ Lưu chuẩn bị rất đầy đủ, sáng sớm liền từ huyện nha mua khế ước, toàn bộ phía trước cửa hàng phía sau hậu viện, bao gồm tất cả các chuyện bố trí bên trong, tổng cộng cần đến một trăm hai mươi lượng bạc. Rất nhanh tất cả liền kí xong khế ước mua bán, Liên Mạn Nhi ở bên này trả tiền , ngoại trừ giá tiền là một trăm hai mươi lượng bạc ra còn có sáu lượng bạc thuế Ngân, thì số bạc còn lại sẽ giao cho chủ cũ, tiền thuế năm lượng năm tiền còn lại là giao cho người môi giới họ Lưu, vì người môi giới họ Lưu chịu trách nhiệm đi nha môn, giao nộp tiền thuế, đem thủ tục sang tên vào hồ sơ, cuối cùng lại đem khế ước có con dấu của nha môn cầm về.

 

Khế ước này, chính là khế ước mua bán nhà của nhà mới, đương nhiên là do Liên Mạn Nhi cẩn thận cất giữ.

 

Discussion27 Comments

  1. Nhà LTN gjờ hết kêu aj,LTN viết thư than khóc cũng ko lay chuyển được,Cổ thj thj ko tìm ra được 1 ngườj đồng tình vớj mình.Ác quá mà.Nhà Mạn nhj gjờ là gjàu nhất làng rồj,gjờ mở rộng ra huyện thành rồi…,trời ời là gjàu

  2. Liên lão gia tử nhịn đau cải tổ lại Liên gia cũ là đúng rồi, lời lẽ trong thư của Liên Thủ Nhân có bi đát thế nào chăng nữa thì chẳng phải lão vẫn chịu đựng được đấy thôi, thêm ít lâu nữa là quen à, thế này khi đến mùa vụ lao động ở nhà mới không bỡ ngỡ.
    Thù hằn của Chu thị thật kinh khủng, đem Cổ thị hành hạ đến vậy, nhưng nhân phẩm của Cổ thị này quá kém, đến con gái cũng không giúp đỡ, người khác có thương cảm chút xíu nhưng không ai giúp đâu ai bảo làm việc ác cho lắm vào đến Trương thị, Triệu thị hiền lành vậy còn không chịu nổi nữa là người khác

  3. Cái con mụ cổ thị cũng là đáng bị đối xử như vậy thôi, chưa bị tống cổ ra khỏi nhà là còn tốt chán. Người đâu mà độc ác vô lương tâm, hại bao nhiêu người trong nhà.
    Nhà liên mạn nhi bắt đầu vươn cánh tay ra bên ngoài tam thập lý doanh tử, mua nhà ở huyện thì giao dịch mua bán thuận tiện hơn nhiều và tiếng tăm cũng bay xa hơn nữa. Đúng là chịu khó làm ăn thì sẽ được hưởng cuộc sống tốt đẹp thôi. Không như nhà nhất nhị kia càng ngày càng sa sút đi.

  4. Nhà Mạn nhi đã giàu lại càng giàu a, nay còn mua đc cả nhà ở huyện thành nữa. Aiz ăn ở thất đức là thế nên bị trời phạt, đừng tưởng giở bản mặt đáng thương tranh thủ chút đồng tình thì ng ta sẽ giúp. Thanks tỷ

  5. Nhà Mạn Nhi làm ăn càng ngày càng sinh lời nha, mua nhà trên trấn rồi, đúng là trời không phụ người mà, có làm thì có ăn

  6. Nha man nhi mo rong gia san den huyen thanh roi, day cung la buoc phat trien ra ngoai , con mo hangg tap hoa de mo rong nong san nha minh trong day la cach hay hien dai hay lam nha minh trong sau do tieu thu ra ngoai dieu la von o nha. Lan nay ngu lang co cong danh them nha man nhi lam an thuan loi chang may choc nua la giau roi

  7. mua thêm nhà rồi, mở thêm cửa hàng , chuẩn bị mở hệ thống bán lẻ toàn quốc , sau đó xuyên lục địa. tương lai tươi sáng.

  8. có nhà mới, nhà Mạn nhị lại tiến thêm 1 bước trên con đường giàu sang rồi, thanks nàng nhiều lắm

  9. Nhà mạn nhi năm nay làm ăn phát đạt a còn mua được nhà ở huyện thành nữa cứ cái đà này thì sang năm chắc là sẽ mua được nhà ở phủ thành quá a ;52

  10. Nhà Mạn Nhi đã bắt đầu mua nhà ở huyện thành rồi, sau này Ngũ Lang đi đâu cũng tiện hơn rồi, huống hồ nhà ở huyện thành có cửa hàng mặt tiền để có thể buôn bán, nhà Mạn Nhi phát triển buôn bán như vậy thì chẳng mấy chốc có thể mở rộng phạm vi ảnh hưởng rộng hơn rồi, còn nhà cũ Liên gia thì chán không để đâu cho hết, sao không thể chuyên chú làm một người nông dân bình thường mà còn mơ mộng tới cuộc sống trước kia, đã làm sai không bị mất mạng đã là may mắn lắm rồi. Cổ thị làm việc ác nên giờ bị báo ứng, đứa con gái Liên Đóa Nhi cũng chỉ biết bản thân thấy mẹ ruột chịu khổ nhưng mà quen với cuộc sống trước kia nên cũng không chịu khổ được một chút mà giúp mẹ mình , cái con này lớn tuổi thì ai sẽ lấy chứ, lấy về để cuộc sống gia đình không êm đẹp à, có vết xe của Liên Thủ Nhân chỏ sợ ở Tam Thập Lí Doanh Tử không có ai nguyện ý cưới đâu mà, mụ Chu thị thì tìm được niềm vui mới nên có lẽ không gây khó dễ cho Triệu thị nữa, 2 vợ chồng chịu khó làm ăn chẳng mấy chốc có thể có của ăn của để, cũng có thể xây được nhà mới, chuyển ra sống riêng độc lập với nhà Liên Thủ Nhân, Liên Thủ Nghĩa. Với cái tính cách của Liên Thủ Nhân quả nhiên mới đi có vài ngày đã viết thư kêu khổ? chịu không được cũng phải làm, cho hai bố con nhà này biết việc kiếm được đồng tiền khó khăn như thế nào, ăn chơi mãi nên sinh lười biếng. Phải bắt rèn luyện dần cho quen, cứ ỷ nại công việc cho ai, Liên Thủ Nhân bây giờ còn thua kém một người nông dân bình thường ấy, vậy sau này lấy công việc gì mà nuôi cả một gia đình, lấy tiền đâu mà thuốc thang khi bệnh tật, lại muốn nhà Liên Thủ Tín bỏ ra chứ gì, đúng là cái loại lười, lười không để đâu cho hết.

  11. LMN đúng là quyết đoán nói là làm, cả nhà MN làm đúng theo tôn chỉ MN là đương gia, ;76 , có một nhà đòng lòng như thế dù cho cuộc sống có mưa to bão táp như thế nào thì sẽ đều vượt qua được hết ;76

  12. Phải nói là Chu thị đúng là thâm độc quá ấy chứ, hành cho Cổ thị tơi tả luôn, nhà Mạn nhi giờ lại mở rộng rồi, càng ngày càng phát triển mạnh mẽ hơn!

  13. giàu quá giàu quá, mua nhà mặt tiền phố huyện nữa. cơ mà làm ăn cái gì cũng thuận lợi suôn sẻ tốt ghê, vậy nhưng cả nhà LMN vẫn chăm chỉ và tích cực

  14. “Khí trời ngày từng ngày mát mẽ đi, lá xanh trên cây cũng chuyển dần sang màu vàng…” => mát mẻ
    “Liên Thủ Tín kêu người quen biết dắt lừa thuê xe, giúp đở Chung quản sự…Nhiều vô số đồ xếp đặt ở chung một chỗ…” => giúp đỡ, nên bỏ từ “nhiều” đi, vì “vô số” nghĩa là nhiều rồi
    Em hơi thắc mắc cách viết tên nhân vật. Nhiều lúc “tiểu” trong “tiểu Hỉ, tiểu Phúc” được viết hoa, lúc thì k. Cả “Ngũ lang, tiểu Thất” cũng vậy. Lúc thì viết hoa cả 2 từ, lúc thì chỉ 1 từ viết hoa. Gần cuối chương 536 có lỗi type “Ngô gia Hưng”

  15. ko biết thấy nhà tứ gia bây giờ phát đạt như vậy, Liên lão với Chu thị có cảm giác như nào đây.

  16. tách ra một cái thì lên như diều gặp gió =)) chứ cứ ở mãi cái nhà kia làm được bao nhiêu đổ hết vào mồm một nhà liên thủ nhân

  17. chà mua nhà rồi, nghĩ đến mở cửa hiệu mà ta hưng phấn quá, bước đầu tiên trở thanh doanh nhân hihih

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: