Thứ Nữ Công Lược – Chương 593+594

19

Chương 593: Đầy tháng ( Hạ )

Edit: Quỳnh Trúc

Beta: Hạ

Có một số việc, nói một chút là được, càng nói nhiều sẽ chỉ làm người ta phản cảm, thậm chí đôi khi có lý cũng trở thành không có lý. Tường Lâm tẩu chính là ví dụ điển hình  .

Thập Nhất Nương thu lại nụ cười, lộ ra vẻ mặt trầm tư.

Trúc Hương thưa một tiếng rồi đi.

Thập Nhất Nương nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Từ Tự Truân đầy vẻ ngưng trọng, cười nói: “Được rồi, để mẫu thân bảo Thu Vũ các nàng múc nước cho các con rửa mặt, mặt mày u ám, đợi lát nữa còn phải đến trước mặt tổ mẫu vấn an, cũng đừng làm tổ mẫu sợ.” Sau đó kêu Thu Vũ vào “Khiến đại thiếu phu nhân sợ bóng sợ gió một hồi, các ngươi cũng đừng phiền toái đại thiếu phu nhân nữa, để tiểu nha hoàn múc nước vào đã. Các ngươi hầu hạ Tứ thiếu gia, Ngũ thiếu gia rửa mặt cẩn thận.”  Rồi sai Thu Vũ đưa Từ Tự Truân và Từ Tự Giới đến phòng bên cạnh. Còn gọi Trúc Hương vào: “Đến chỗ Thái phu nhân thưa một tiếng, hôm nay ngư long hỗn tạp (nhiều người phức tạp), ta sợ làm Cẩn ca nhi sợ, đợi lát nữa sẽ ra ngoài nghe hí .”

Mấy năm trước, tuy Từ Tự Giới xinh đẹp, nhưng dù sao tuổi còn nhỏ, được nuôi ở nội viện, lui tới cũng là thân bằng hảo hữu. Những đứa trẻ khác của Từ gia cũng nhiều đứa có tướng mạo xuất chúng, nên mọi người còn chưa cảm thấy khác biệt. Nhưng những năm gần đây, mặt mày dần dần nảy nở, vùng trán của Giới ca dần dần khác với vẻ tuấn lãng của các bé nhà Từ gia, mà còn có mấy phần xinh đẹp hơn. Nếu như không đề cập tới, cũng chỉ cảm thấy đứa nhỏ này đẹp quá mức. Hiện tại đã có người cảm thấy được sự khác biệt đó, khó đảm bảo sẽ không nhớ lại chuyện xưa, liên tưởng đến Giới ca giống hệt con hát Liễu Huệ Phương danh tiếng vang dội năm đó. Thay vì để cho người khác chú ý rước lấy ít phiền toái, còn không bằng tìm lấy cớ ở noãn các, đợi đến khi người nghe hát hí tản bớt rồi nói sau.

Thập Nhất Nương luôn luôn để ý mọi chuyện của Cẩn ca nhi, Thái phu nhân nghe vậy cũng không  có lòng nghi ngờ, mà hai đứa bé bị Thập Nhất Nương lôi kéo kể một chút chuyện lý thú trong cuộc sống cho mình nghe, tự nhiên nghe rất say sưa, lại càng không  phát giác ra dụng tâm của mẫu thân. Chỉ có Cẩn ca nhi đang ngủ ngon nghe thấy tiếng người ồn ào bên ngoài, tiếng cười cười nói nói, chiêng trống rung trời, đâu còn ngủ được nữa, vì thế la hét muốn ra ngoài xem náo nhiệt.

Từ Tự Giới luôn thích gần gũi với Thập Nhất Nương nhất, nghe vậy cũng lộ ra vẻ mặt kích động. Bé mím môi, nhẫn nại, cuối cùng cúi thấp đầu xuống.

Thập Nhất Nương nhìn cảnh trước mắt, thầm thở dài, phân phó Trúc Hương tìm Sân ca nhi mang tới: “. . .Có một người đi theo, cũng miễn cho Cẩn ca nhi làm ầm ĩ.”

Ngũ phu nhân đối với chuyện Tam phu nhân mời nhiều bạn bè, người thân, láng giềng như vậy,  trong lòng vốn không hài lòng, sợ có người khiếm nhã dọa Sân ca nhi. Trúc Hương đến, vừa lúc cho Ngũ phu nhân có một bậc thang đi xuống, không chỉ để nhũ nương đưa Sân ca nhi đến noãn các, mà Hâm tỷ nhi cũng được đưa qua.

Phương thị ở trong sương phòng hầu chuyện Thái phu nhân và mẫu thân mình, nghĩ tới phòng đầy bé trai, chỉ có Hâm tỷ nhi là tiểu cô nương, lại nghĩ tới trước nay Hâm muội muội luôn chơi đùa với Kim thị liền gọi Kim thị qua cùng.

Người lớn nói chuyện, con trẻ ngồi nghe. Kim thị đang buồn chán, nghe vậy hớn hở vâng dạ.

Tam phu nhân nhìn không khỏi phát cáu.

Phương phu nhân từ lúc đến Yên Kinh tới nay, đã đánh mấy lần lôi đài với mình, mỗi lần toàn là mình bại trận. Lần này mình cố ý an bài Kim thị bên cạnh Thái phu nhân, chính là muốn cho Phương phu nhân bên thông gia xem Thái phu nhân cưng chiều Kim thị như thế nào. Ai ngờ Thái phu nhân còn chưa nói đến hai câu, Kim thị đã bị Phương thị dời đi sự chú ý, đã thế Kim thị còn tràn đầy vui mừng bị người ta xúi giục. Tam phu nhân không khỏi sinh ra ý nghĩ “Kẻ vô dụng, không thể giúp đỡ trông cậy.”

Kể từ khi Hâm tỷ nhi và Cẩn ca nhi vì một đôi chim hoàng anh mà kết oán, mỗi lần Hâm tỷ nhi nhìn thấy Cẩn ca nhi liền quay đầu đi. Mà Cẩn ca nhi đối với chuyện này sớm đã không còn ấn tượng, chạy đến trước mặt Hâm tỷ nhi kêu “Tỷ tỷ” . Hâm tỷ nhi tức giận, thấy Thập Nhất Nương ở trước mặt, lại không thể không để ý tới Lục đệ, không cam lòng, khẽ quát “Lục đệ” sau đó cười dịu dàng, chạy tới trước mặt Từ Tự Truân: “Tứ ca, chúng ta chơi ném bao cát đi.” Còn đắc ý nhìn Cẩn ca nhi một cái.

Cẩn ca nhi đang bị đệ đệ của Hâm tỷ nhi – Sân ca nhi đuổi theo “Lục ca, Lục ca. Chúng ta cỡi ngựa đi!”

Khác với Hâm tỷ nhi, Sân ca nhi thích nhất là chơi cùng Cẩn ca nhi. Không chỉ bởi vì tuổi của hai bé xấp xỉ nhau, hơn nữa còn do ở trong nhà Cẩn ca nhi, Thập Nhất Nương không giống Ngũ phu nhân, đối với bé (Sân ca nhi) có rất nhiều hạn chế, rất nhiều chuyện ở trong nhà mình mà không cho phép bé làm, nhưng ở nhà Cẩn ca nhi lại có thể làm. Khiến Sân ca nhi có cảm giác được tự do tùy ý.

Sân ca nhi vừa vào nhà lập tức giãy dụa trượt xuống khỏi lòng nhũ nương, lôi vạt áo Cẩn ca nhi, lấy lòng, gọi “Lục ca! Chúng ta cỡi ngựa đi!” Bộ dáng rất chi là nịnh hót.

Hâm tỷ nhi nhìn thấy liền dậm chân, hô “Sân ca nhi. Cẩn thận tỷ trở về, nói cho nương biết! Nói đệ ở trong nhà Cẩn ca nhi làm loạn.”

Phụ thân thích tỷ tỷ nhất, thế nên tỷ tỷ phát cáu là lớn nhất. Sân ca nhi đối với chuyện Hâm tỷ nhi cứ cách dăm ba bữa lại tức giận đã sớm làm như không thấy. Tiếp tục quấn Cẩn ca nhi “Có được hay không? Lục ca! Có được hay không?”

Cẩn ca nhi cũng rất thích chơi cùng Sân ca nhi.

Trong ấn tượng của Cẩn ca nhi, Từ Tự Dụ nay ở mai đi, ấn tượng không đậm, giao thiệp cũng không sâu, là một người có cũng được mà không có cũng không sao.

Từ Tự Truân mặc dù tốt, nhưng lá gan rất nhỏ. Cái này không cho mình làm, cái kia cũng không cho mình làm, còn quản mình nhiều hơn so với Cố ma ma ở bên người. Từ Tự Giới thì luôn ở một chỗ với mình, mình muốn làm gì, Ngũ ca luôn rất kiên nhẫn chơi cùng, còn làm gà con, chim nhỏ cho mình. Nhưng vẫn không bằng Sân ca nhi, hai người ở chung một chỗ, chơi lúc nào cũng hăng hái bừng bừng, tạo cho người ta cảm giác chơi rất đã.

Cẩn ca nhi lập tức đạp đạp chân nhỏ trèo lên ghế thái sư trên cái bàn dài,  lóng ngóng vụng về rút chổi lông gà trong bình hoa.

A Kim liền bước lên phía trước giúp đỡ.

Cẩn ca nhi đưa chổi lông gà cho Sân ca nhi. Sân ca nhi kẹp ở giữa hai chân làm bộ như người cưỡi ngựa, ở trong phòng “Cha! Cha! Cha!” , nhảy nhảy, còn gọi Cẩn ca nhi “Lục ca cũng tới chơi!”

Cẩn ca nhi chạy đến bên giường gạch cầm phất trần, hai người ở trong phòng cười đùa ầm ĩ.

Hâm tỷ nhi mặt  mày nhăn nhó, Từ Tự Truân vội nói : “ . . Nhị muội muội, chúng ta đi ném bao cát đi!”

Kim thị cũng dụ dỗ Hâm tỷ nhi “Được, được! Đã lâu rồi chúng ta cũng không cùng nhau chơi đùa rồi !”

Lúc này sắc mặt của Hâm tỷ nhi mới tốt hơn chút ít.

Bọn nhỏ lúc này ngươi nhìn ta không vừa mắt, ta cũng chẳng ưa gì ngươi. Nhưng khi trưởng thành rồi, mỗi khi nhớ lại sẽ là hồi ức đẹp đẽ nhất.

Thập Nhất Nương nhìn thấy, cười, nhường giường lại cho Hâm tỷ nhi ném bao cát.

Hai đứa trẻ, một bé cầm chổi lông gà, một cậu cầm phất trần đánh nhau.

Trong nhà chơi đùa ồn ào hơn cả năm mới nhộn nhịp náo nhiệt.

Thập Nhất Nương thở phào nhẹ nhõm.

Về đến nhà, nàng hỏi Từ Lệnh Nghi “Người bên ngoài truyền nhau về Giới ca nhi như thế nào rồi ?”

Từ Lệnh Nghi sửng sốt, nói “Nàng nghe được tiếng xì xào gì rồi ?”

Thập Nhất Nương kể lại chuyện phát sinh hôm nay cho Từ Lệnh Nghi nghe : “…Có lần một thì sẽ có lần hai , chúng ta không thể che chở Giới ca cả đời. Cần có tính toán trước mới phải!”

Từ Lệnh Nghi trầm ngâm nói “Ý của nàng là ?”

“Ngày mai là lập xuân, Giới ca nhi sẽ phải chuyển ra ngoại viện.” Thập Nhất Nương nói  “Thiếp nghĩ an bài cho con một sân viện vắng vẻ một chút rồi nhờ Bạch tổng quản chọn cho Giới ca nhi mấy gia đinh cơ trí. Có lời đồn đại gì, cũng không dễ truyền tới chỗ của Giới ca. Chờ thêm hai năm nữa, con cũng hiểu chuyện hơn, sẽ nói thân thế cho con biết. chuyện khác cũng không nhiều lời, chỉ nói với mẹ đẻ của Giới ca nhi là người bên ngoài của Hầu gia, sau khi mẹ đẻ qua đời, Hầu gia bế Giới ca nhi vào phủ . . . .”

Từ Lệnh Nghi suy nghĩ một chút: “Ừm, vậy theo ý của nàng làm đi !”

Qua vài ngày nữa là đông chí, Thập Nhất Nương thừa dịp giúp Thái phu nhân dán tranh cửu cửu tiêu hàn đồ* liền đem chuyện này nói ra, “. . . . . . yên tĩnh để học, cũng tốt.”

(*) Cửu cửu tiêu hàn đồ:Từ Đông chí trở đi là tiến vào ‘cửu’, người dân Trung Hoa có tập tục vẽ ‘cửu cửu tiêu hàn đồ’, tiêu hàn đồ là ghi chép ‘lịch ngày’ tiết trời âm lịch sau khi tiến vào ‘cửu’, mọi người trông mong vào nó để đoán năm sau sung túc hay thiếu thốn, là một loại lịch ngày mang tính truyền thống. Nó tổng cộng có chín chín tám mươi mốt đơn vị, cho nên mới gọi là ‘cửu cửu tiêu hàn đồ’. Tính từ ngày Đông chí, cứ chín ngày là một đơn nguyên,, tới chín chín tám mốt ngày, mùa đông sẽ qua.

(Nguồn baidu)


Con trai Từ gia đến mười tuổi sẽ được ra ngoại viện sống. Về phần an bài như thế nào, Thập Nhất Nương là mẫu thân, tự nhiên là nghe theo nàng. Thái phu nhân cũng không xen vào. Một mặt cười đút một ít miếng bánh quả hồng cho Cẩn ca nhi ăn, một mặt nói: “Con sắp xếp là được rồi!”

“Con đang bắt đầu chuẩn bị cho Giới ca nhi dọn nhà rồi!” Thập Nhất Nương vừa nói, đưa Thái phu nhân bút đã chấm thuốc màu đỏ, điểm cánh hoa trên lịch cửu cửu tiêu hàn đồ hình hoa mai — đợi khi nào điểm xong chín chín tám mốt đóa hoa, mùa đông sẽ qua.

Cẩn ca nhi đứng lên “Tổ mẫu, tổ mẫu, con giúp tổ mẫu chấm.”

“Tốt, tốt, tốt.” Thái phu nhân cưng chiều mà đem bút đưa cho Cẩn ca nhi, “Cẩn ca nhi của chúng ta giúp tổ mẫu điểm.” Nói xong  nhớ tới cái gì liền “A” , một tiếng, nói, “Lần trước nghe hí, Phương phu nhân nói mấy ngày tới, Phương phu nhân sẽ lên đường về Hồ Châu, con chuẩn bị lễ tặng theo lệ thì sai Trúc Hương gặp Ngọc Bản để lấy!”

Theo lệ đã đặt ra ở phủ, Phương phu nhân là thông gia thân thích, theo lệ là hai mươi lượng bạc. Thái phu nhân cho phép lấy bạc từ Ngọc Bản, thì chính là Thái phu nhân lấy tiền của mình, rõ ràng muốn cho thêm một chút.

Thập Nhất Nương nghĩ đến dáng vẻ hào phóng tự nhiên của Phương phu nhân ở trước mặt Thái phu nhân. Hiểu ngay là Thái phu nhân rất có thiện cảm với Phương phu nhân. Cười vâng dạ, đợi đến khi Phương phu nhân mời ăn yến tiệc trước lúc lên đường,  ngoài đưa lên lễ của Thái phu nhân, còn đưa lên lễ của mình.

Phương phu nhân cười nói tạ ơn, trở về Hồ Châu. Mùa xuân năm ngoái tặng quà cho Tam phu nhân, còn đặc biệt tặng cho Thái phu nhân hai cây nhân sâm năm mươi năm, tặng cho Thập Nhất Nương vài lạng huyết yến* thượng hạng.

(*)Huyết yến : Máu chim yến

Chiếu vào đó mà lễ của Thái phu nhân và Thập Nhất Nương tặng Phương phu nhân liền tăng thêm một chút.

Thập Nhất Nương nói cho Từ Lệnh Nghi nghe.

Từ Lệnh Nghi nói: “Cho nên ta mới nói, những nhà như thế không nên dây vào. Mình không tặng lễ cho người ta, người ta cảm thấy mình thất lễ. Mình tặng lễ cho người ta, người ta lại muốn tính toán rõ ràng với mình thêm chút, lại càng không có thú vị đặc biệt nào.”

Thập Nhất Nương nghe xong, cười không ngừng, nói: “Thiếp nghe nói Tả đô sát sứ của Đô Sát viện  rất ưng Phương thám hoa, muốn mời Phương thám hoa đến Đô Sát viện nhậm chức? Thật sự có chuyện này sao? Nếu là cứ như vậy, nhà họ lại có thêm một ngự sử rồi!”

Từ Lệnh Nghi ngạc nhiên nói: “Nàng nghe ai nói vậy”

Thập Nhất Nương cười nói: “Hầu gia chỉ cho phép mình có tai mắt bốn phương, không cho thiếp tai nghe tám hướng!”

Từ Lệnh Nghi bật cười.

Có tiểu nha hoàn đi vào: “Phu nhân, bên Cao Thanh và Nam Kinh đưa quà tết đến!”

Đồ do các quản sự ngoại viện nhập kho, nếu có ma ma theo xe thì vào vấn an, đưa lên một ít lễ vật.

Thập Nhất Nương bỏ mặc Từ Lệnh Nghi ở trong phòng, đi ra phòng khách.

Bên Nam Kinh theo thường lệ thì tặng chút đồ trang sức lưu hành một thời. Bây giờ Thái phu nhân đã không tiếp khách nữa, Thập Nhất Nương thưởng bạc, bày bàn tiệc uống rượu, rồi đưa xuống nghỉ ngơi. Thất Nương tặng ít dược liệu. Bà tử bên Cao Thanh ngoài vấn an Thập Nhất Nương, còn đưa hai phong thư tới đây.

“Một phong thư là gửi cho phu nhân , một phong thư gửi cho Ngũ phu nhân .” Bà tử kia khó nén sắc mặt vui mừng, “tháng chín vừa rồi, thái thái nhà nô tỳ chẩn ra hỉ mạch, hôm nay bình an thuận lợi, nghĩ tới phu nhân và Ngũ phu nhân vẫn vì thái thái mà lo lắng, vậy nên lập tức báo tin cho hai vị phu nhân. Lại tính có lẽ Ngũ phu nhân sinh sớm, thái thái vội làm vài bộ quần áo trẻ sơ sinh để đưa tới đây. Cho nên mới lùi lại thời gian đưa tặng lễ tết. Làm mấy chuyện cùng một lúc. Mong rằng phu nhân không lấy làm phiền lòng!” vừa nói, vừa khom gối cúi chào.

“Thật sao?!” , Thập Nhất Nương nghe xong không khỏi mừng thay cho Thất Nương, nhanh chóng bóc thư, một mắt ba dòng, liếc nhìn thật nhanh rồi vội vàng cười gọi Thu Vũ, “Dẫn vị ma ma này đến viện Ngũ phu nhân”

Bà tử đó cười khanh khách lui ra.

Thập Nhất Nương nhìn bóng lưng bà tử đó, đột nhiên nghĩ đến chuyện đứa con nuôi mà Thất Nương đã thu nhận để làm con thừa tự. . . . . . !

 

Chương 594: Dạy dỗ ( Thượng )

Ngũ phu nhân nhận được tin, lập tức tìm đến Thập Nhất Nương: “Thế nào, chủ ý của muội cũng được đấy chứ!” bộ dạng hết sức đắc ý, “Lần đó muội theo Thất tỷ tới chỗ đại phu, đại phu cũng nói, tỷ ấy đừng có gấp. Muội thấy, Thất Nương không có con chính là quá nóng lòng rồi.” Sau đó nói, “Tứ tẩu, muội xem, chi bằng tẩu tìm hai bộ quần áo sạch sẽ của Cẩn ca nhi lúc nhỏ từng mặc, muội cũng tìm hai bộ quần áo của Sân ca nhi, gửi bà tử kia đưa tới Cao Thanh cũng tốt lắm. Bảo đảm lần này Thất Nương có thể một lần mà sinh được con trai.” Nói xong, còn chắp tay trước ngực niệm “A Di Đà Phật” .

Thập Nhất Nương nhìn vậy không khỏi bật cười.

Ngũ phu nhân liền lặng lẽ đi tìm quần áo.

“Tháng chín chẩn ra hỉ mạch, thời gian sinh nở chắc là vào mùa hè.” Thập Nhất Nương cười, chọn lấy hai bộ quần áo lớn một chút, vải dệt Tùng Giang tam thoi màu trắng: “Cẩn ca nhi sinh vào mùa đông, bộ quần áo này mang qua chỉ sợ đến lúc đó đã hơi bé.”

“Ôi!” Ngũ phu nhân cười nói, “Chỉ để mang lại chút may mắn thôi. Đồ cũng không nhất thiết phải mặc!” Vừa nói, nhìn thấy trong rương có cái áo nhỏ lụa hoa đỏ thẫm trăm trẻ nô đùa, không khỏi cúi người cầm lên, nhìn: “Cái áo này thật xinh đẹp, nhưng sao muội lại không có ấn tượng gì nhỉ. . .” Nói còn chưa dứt lời, sắc mặt biến đổi, một tay chống eo, “Tứ tẩu, hình như muội muốn sinh!”

“Không phải nói giữa tháng mới sinh sao?” Thập Nhất Nương đầu tiên ở trong lòng giật mình, nhưng rất nhanh bình tĩnh lại, trước hết đỡ Ngũ phu nhân ngồi xuống ghế thái sư có trải đệm gấm đỏ thẫm, sau đó sai Thu Vũ, Phương Khê gọi bà đỡ, gọi kiệu, còn gọi Tống ma ma ở nhà trông Cẩn ca nhi, sau đó Thập Nhất Nương lập tức đi cùng với Ngũ phu nhân.

Đến giờ lên đèn, Ngũ phu nhân thuận lợi sinh con thứ.

Ngũ phu nhân vừa ăn rượu ủ trứng, vừa trách: “Nói lại với Thất Nương, tại tỷ ấy mà muội mới sinh sớm.”

Thập Nhất Nương ôm đứa bé trắng trẻo, mập mạp cười không ngừng: “Đệ muội yên tâm, tẩu lập tức viết thư cho tỷ ấy.”

Đang nói chuyện,  Thái phu nhân nhận được tin đi tới.

Thấy mắt của cháu nội còn chưa mở ra, lão nhân gia đã mừng rỡ vô cùng: “Nhìn dáng vẻ kia, lớn lên thật giống với Cẩn ca nhi!”

Thập Nhất Nương có chút dở khóc dở cười.

Thái phu nhân lúc nào cũng giắt Cẩn ca nhi ở ngoài miệng, thỉnh thoảng sẽ có lúc lỡ miệng như vậy.

Nàng vội nói: “Đúng vậy, thật giống với khi Cẩn ca nhi của chúng ta mới chào đời, lớn lên khỏe mạnh.”

Sau đó cao giọng hỏi Thạch ma ma: “Sao rồi? Ngũ Gia vẫn chưa về ?”

Thạch ma ma là người hiểu chuyện, lập tức cười nói: “Đã phái người đến ngoài cửa cung đợi. Nô tỳ lập tức sai người đi thúc dục.” Lại hỏi Ngũ phu nhân “Phu nhân xem, bên ngõ Hồng Đăng đi báo tin ngay bây giờ hay đợi sáng sớm ngày mai mới đi ?”

Tôn lão hầu gia luôn tiếc nuối không có con trai. Sân ca nhi mới ra đời cũng không để ý lễ tắm ba ngày bên ngoại mới được đến thăm cháu trai mà lập tức qua phủ nhìn cháu ngoại. Lần này Ngũ phu nhân  lại sinh con trai, không nghĩ cũng biết Tôn lão hầu gia vui sướng cỡ nào.

“Phái người đi báo cho cha ta biết.” Ngũ phu nhân nhớ tới Tôn lão hầu gia, trên mặt tràn đầy nụ cười

Thập Nhất Nương đề nghị: “Nếu không, thuận tiện cũng đưa tin sang ngõ Tam Tỉnh?” Sau đó cùng Ngũ phu nhân bàn đến chuyện lễ tắm ba ngày cho bé, “. . . Đệ muội cứ xem xét làm thế nào cho thỏa đáng đi. Đến lúc đó tẩu cũng dễ quyết định thức ăn.”

Bây giờ là mùa đông, lại là thời gian sắp đến năm mới, rất nhiều cửa hàng đã đóng cửa từ lâu, có nhiều thứ có tiền cũng mua không được. Nhưng Ngũ phu nhân luôn luôn lại là người sĩ diện lại thương con, chỉ cần nàng là người quyết định, liền muốn đồ tốt nhất. Nghe vậy trầm ngâm nói: “Muội nghĩ đến lúc đó trên bàn tiệc dùng món rau cải canh hoặc cải bó xôi, không biết có thể mua được hay không”

Mùa đông ở phương bắc, rau cải tươi đã khó mua, huống chi là rau cải bó xôi thu hoạch vào mùa xuân .

“Tẩu sẽ trở về bàn cùng các quản sự” Thập Nhất Nương nói, “Xem có thể đến lều ấm của Phong Đài tìm mua được hay không. Nếu không được, đệ muội xem dùng nước ép của củ cải hoặc dưa chuột như thế nào? Nhà chúng chuẩn bị không ít để làm thức ăn trong lễ mừng năm mới.”

Dùng nước ép cải củ hoặc dưa chuột cũng rất có thể diện. Ngũ phu nhân không có quá mức khó khăn, cười nói: “Được ạ! Tứ tẩu quyết định giúp là được. Lần trước, lễ tròn tuổi của Sân ca nhi, tất cả mọi người đều khen đấy!”

Mọi người cười cười nói nói , đem chuyện này bàn hết. Đợi Từ Lệnh Khoan trở lại, bế con trai mới sinh, cười đến độ không ngậm được miệng, rối rít tới hơn nửa đêm, quyết định gọi con là “Thành” .

“Tin tưởng, chân thật. Chính là quân tử!”

Thái phu nhân luôn miệng nói “Tốt” .

Thập Nhất Nương thì bận rộn mua rau cải bó xôi.

Cũng may Bạch tổng quản là một người có tài, xế chiều hôm đó đã đưa tới một giỏ.

Thập Nhất Nương tính một chút, thấy dùng không hết. Sai Tống ma ma dùng giấy dai bó thành hai phần, một phần đưa đến ngõ Cung Huyền, một phần đưa đến chỗ Thái phu nhân.

Buổi tối Tống ma ma trở lại, đem quần áo và đồ ăn Cam Thái phu nhân cho Cẩn ca nhi, liền nói khẽ với Thập Nhất Nương: “Đại cữu phu nhân ở Dư hàng gửi thư đến. Nói Đại cữu gia vào đầu mùa xuân sẽ đưa Ngũ thiếu gia về Dư hàng. Như vậy Vương di nương cũng có thể toàn tâm toàn ý mè chăm sóc Đại cữu gia . Lúc Vương di nương ra ngoài nhận rau, mắt đỏ hoe, vừa nhìn biết ngay là đã khóc .”

Thập Nhất Nương thầm giật mình.

Đầu xuân năm nay, di nương của La Chấn Hưng sinh con trai, xếp thứ năm trong La gia, lấy tên chữ là “Gia”. Bởi vì là con vợ kế, nên không mở tiệc chiêu đãi, chỉ có mấy người cô, bác gái là Tứ Nương, Ngũ Nương, Thập Nhất Nương đến chơi một chút, tặng lễ ra mắt.

“Người nào nói cho ngươi biết?” Nàng không khỏi nói, “Đại ca của ta nói như thế nào?”

Tống ma ma nói: “Hàng ma ma nói với nô tỳ. Nghe khẩu khí của Hàng ma ma, Đại Cữu gia cũng đồng ý.”

Nàng không thở ra nói: “Ngươi nhớ để ý! Đến lúc đó đừng quên nhắc nhở ta một tiếng, ta cũng muốn gửi về Dư Hàng vài thứ.”

Vợ chồng xa cách, người bên cạnh lại ngày đêm chung đụng, chăm sóc ân cần, còn sinh con trai. Thập Nhất Nương có chút bận tâm, sợ giữa phu thê La Chấn Hưng vì vậy mà sinh rạn nứt.

Thập Nhất Nương ngồi yên một hồi mới đứng dậy đi phòng khách, sai Trúc Hương gọi mấy vị  ma ma quản sự tới, an bài lễ  tắm ba ngày của Thành ca nhi.

Bởi vì đã đến cuối năm, các nhà đều bận rộn, ăn xong tiệc liền trở về. Lễ đầy tháng lại mới mồng tám, chính là thời điểm các phủ mời tết xuân*, đi đến nhà nhau chơi, Ngũ phu nhân bàn với Thập Nhất Nương: “. . . Vô luận thế nào thì lễ trăm ngày cũng phải làm tốt hơn! Cũng không thể để cho Thành ca nhi thua tỷ tỷ, ca ca của mình.”

(*)Mời tết xuân: một tập tục cũ, mời khách sau ngày tết.

Thập Nhất Nương có thể hiểu được tâm tình Ngũ phu nhân là muốn làm mọi chuyện công bằng , cười nói: “Được rồi! Khi đó chính là trung tuần tháng ba, là lúc thời tiết đẹp, chim bay cây cỏ tốt tươi, chúng ta cũng có thể nhân cơ hội nhộn nhịp một phen.”

Ngũ phu nhân liền nhớ tới Thất Nương : “Đáng tiếc Thất Nương không thể tới.” Nói xong, “Ôi” một tiếng, nói, “Muội hồ đồ rồi. Tháng mười là lúc Dụ ca nhi cưới vợ, đến lúc đó viết thiệp mời Thất Nương tới uống rượu mừng. . . . . .”

Thập Nhất Nương lại giội cho Ngũ phu nhân gáo nước lạnh: “Khi đó con còn nhỏ, Thất tỷ sao có thể bỏ con mà lặn lội đường xa.”

“Cũng phải!” Ngũ phu nhân không khỏi có chút như đưa đám.

Tống ma ma cười đi vào.Thỉnh an Ngũ phu nhân, xin chỉ thị Thập Nhất Nương: “Đồ vật bên trong gian xưởng của Ngũ thiếu gia làm sao bây giờ? Bên kia chỉ có sân viện nhỏ ba gian.”

Thập Nhất Nương suy nghĩ một chút, nói: “Ngươi trước hết để cho Ngũ thiếu gia tự mình đi xem trước đi. Nếu muốn mang đi, trước hết phải thu dọn, về phần chỗ để các đồ vật đó, đợi ta và Hầu gia bàn xong rồi nói sau.”

Ngũ phu nhân có chút vô vị, thừa dịp Thập Nhất Nương dặn Tống ma ma xong bèn đứng dậy cáo từ: “Tứ tẩu đã có chuyện bận rộn, muội cũng không quấy rầy. Mấy ngày nữa lại tới bàn với Tứ tẩu về lễ trăm ngày của Thành ca nhi.”

Thập Nhất Nương biết Đan Dương muốn kết thúc câu chuyện, cũng không giữ nàng cười nói “Được”, rồi tiễn nàng ra cửa, sau đó đi tới gian xưởng của Từ Tự Giới  .

Đồ vật bên trong đã được thu dọn thật chỉnh tề, trong không khí mang theo vài phần mùi vị trong trẻo lạnh lùng, giống như gần đây không có ai ở vậy.

Mấy ngày gần đây, Thập Nhất Nương bận rộn mời khách, rồi làm khách. Tết Nguyên tiêu hôm qua, nhìn thấy Từ Tự Giới còn làm cho Cẩn ca nhi và Sân ca nhi đèn con thỏ, mắt không khỏi lộ ra vẻ nghi ngờ.

Nghe hỏi, Nam Dũng tức phụ bỏ lại cái hòm đang thu dọn, vội chạy tới nói: “Đèn con thỏ mà Ngũ thiếu gia tặng Lục thiếu gia là làm lúc trước. Mấy ngày lễ tết, Triệu tiên sinh đã về quê, Ngũ thiếu gia ngoại trừ thỉnh thoảng thổi sáo, còn lại đại đa số đều ở cùng một chỗ với Tứ thiếu gia.”

Thời điểm mừng năm mới, Thập Nhất Nương khích lệ Từ Tự Truân đi mời tết xuân.

Từ Tự Truân mới đầu có chút lúng túng, không biết phải làm sao, nhưng rất nhanh hứng thú bừng bừng: “Hay quá, hay quá, Hàn Kiến đã mời tết xuân. Có gửi thiệp cho con, nhưng con sợ phụ thân không vui, cho nên không đi. . .” Vừa nói, âm thanh dần dần nhỏ lại, nghĩ đến Thập Nhất Nương nói, mình phải có gan lớn hơn một chút, vẻ mặt của Truân ca hơi lo lắng, “Con thấy phụ thân chưa bao giờ khuyến khích việc mở tiệc chiêu đãi.” Nói xong sợ Thập Nhất Nương trách cứ, lại nói, “Chính là lễ đầy tháng của Lục đệ, cũng không mở lớn như Nhị muội muội và Thất đệ.”

Giải thích việc làm của Từ Lệnh Nghi thì quá phức tạp, hơn nữa cũng không phải là lúc.

“Vậy chúng ta đi hỏi Hầu gia xem!” Thập Nhất Nương ôn nhu nói “Nếu là Hầu gia đồng ý, chúng ta viết thiệp mời tết xuân. Nếu không đồng ý, chúng ta coi như không có việc gì.”

Từ Tự Truân còn có chút do dự: “Nếu phụ thân tức giận. . . . . .”

“Chúng ta không thử một lần, làm sao biết phụ thân con không đồng ý đây!” Thập Nhất Nương động viên Truân ca, “Mẫu thân cùng đi với con. Rồi đứng ngoài thư phòng chờ con.”

Từ Tự Truân nghe vậy thì mắt sáng lên, cùng Thập Nhất Nương đi tới chỗ Từ Lệnh Nghi.

Từ Lệnh Nghi nghe con trai dập đầu rồi lắp bắp thỉnh cầu thì trong lòng khẽ vui mừng.

Mình có thể cho con thân phận và địa vị, nhưng có thể giữ được thân phận và địa vị này hay không, chỉ có thể dựa vào chính Từ Tự Truân.

Thấy dường như con trai đã nắm bắt được trọng điểm, chợt bắt đầu biết bằng hữu  quan trọng như thế nào, Từ Lệnh Nghi không chỉ rất sảng khoái đồng ý mà còn phái Triệu quản sự giúp giải quyết chuyện Truân ca mời khách.

Từ Tự Truân quả thực là thụ sủng nhược kinh (được quan tâm mà sợ hãi.). Cậu mơ mơ màng màng ra cửa, thấy Thập Nhất Nương mới thực sự có cảm giác. Chạy nhanh đến trước mặt nàng: “Phụ thân đồng ý rồi, phụ thân đồng ý rồi! Còn để cho Triệu quản sự giúp con mời khách.”

Bởi vì hưng phấn, mặt của Truân ca đỏ bừng lên.

“Con xem, mở miệng cũng không phải quá khó như vậy!” Thập Nhất Nương cười dịu dàng nhìn Từ Tự Truân.

Từ Tự Truân dùng sức gật đầu.

“Xong rồi! Chúng ta bắt đầu chuẩn bị mời tết xuân nào.” Thập Nhất Nương làm ra vẻ lên tinh thần gấp trăm lần, “Con trước nghĩ ra danh sách mời khách, sau đó đưa thiếp mời, sai người hầu bình thường hay cùng con ra ngoài hỏi thăm khách thích ăn những thứ gì, ta tới giúp con chuẩn bị rượu và thức ăn.”

Từ Tự Truân gật đầu lia lịa, rối rít nói: “Con biết, con biết. Vương Doãn không ăn đồ ngọt, Đậu Tịnh thích ăn cá, Hàn Kiến thích uống trà. . . . . .” Truân ca nhi ngẩng lên, gương mặt toả sáng, phảng phất có thể đuổi đi cái giá lạnh của mùa đông.

Trên thực tế, Từ Tự Truân là một đứa trẻ vô cùng  tỉ mỉ  !

Thập Nhất Nương cười ngẩng đầu, liền nhìn thấy Từ Lệnh Nghi đang đứng ở sau cửa sổ mỉm cười nhìn hai mẹ con.

Nàng lúc ấy hướng Từ Lệnh Nghi nhíu mày, làm vẻ mặt “Chàng xem, cũng là lỗi của chàng”, rồi khoác vai Từ Tự Truân rời khỏi thư phòng ngoại viện.

Sau đó, xuân yến tổ chức rất thành công.

Từ Tự Truân vì thế chạy đến chỗ Thập Nhất Nương, kể rõ chi tiết cho nàng nghe, đến tận giờ hợi còn chưa chịu đi. Cẩn ca nhi không được nghe nương kể chuyện xưa  liền lườm Tứ ca.

Nghĩ tới đây, Thập Nhất Nương không khỏi nở nụ cười: “Cứ để cho hai huynh đệ bọn nhỏ chơi đi! Hai ngày nữa Triệu tiên sinh trở về, cũng không được thoải mái như vậy nữa rồi.”

 

Discussion19 Comments

  1. Thất nương có thai rồi,ầm ầm ĩ ĩ cuốj cùng cũng có lốj thoát,hy vọng là con traj.Truân ca dướj sự dịu dàng dạy dỗ của chj 11 cũng có tiến bộ rồj,rjêng gjớj ca tuy thân phận đặc thù nhưng có tình thương của chj 11 và mấy huynh đệ chắc sẽ an ủ phần nào để vượt qua khj bjết sự thât. Mà trong mấy đứa trẻ Gjớj ca là tộj nhất,cha ruột thì bjết mà thờ ơ luôn

  2. Tứ tẩu, muội xem, chi bằng tẩu tìm hai bộ quần áo sạch sẽ của Cẩn anh em lúc nhỏ từng mặc
    => Cẩn anh em???!!! Mình ko hiểu đoạn này.

    Thập Nhất Nương ngồi yên một hồi mới đứng dậy đi phòng khách, sai Trúc Hương goi mấy vị  ma ma quản sự tới,
    => GỌI

    Con bé Hâm tỷ nhi kia cứ đáng ghét thế nào í. Đúng kiểu đc chiều hư, còn bé mà ko sửa thì lớn lên kiểu gì cx khổ!

  3. Chờ mãi Thất nương đã có con, hi vọng là con trai luôn đi.
    Truân ca dũng cảm hơn đôi chút rồi, dưới sự động viên của 11 cũng đã nói ra được yêu cầu của mình, không phải bộ dáng sợ sệt, làm gì cũng sợ sai, sợ bị mắng.

    • Mình đồng ý là đôi khi Cẩn ca nhi đc mọi người chiều, nhất là Thái phu nhân, nên thi thoảng có chút hư. Nhưng đứa trẻ nào chả thế, ko đến nỗi xấu tính như cậu nói đâu. Cái lườm đó chỉ là trẻ con ườn dỗi, thể hiện sự ko hài lòng của nó thôi. Mình thấy Hâm tỷ nhi mới là xấu tính. Ít nhất Cẩn ca nhi cx đã quên vụ chim chóc mà tươi cười chào hỏi với con bé. Thế mà con bé vẫn ko chịu bỏ qua, còn ko muốn Sân ca nhi chơi với Cẩn ca. Đấy mới là xấu tính!!!

  4. ah, mấy hôm nay trông ngóng trông ngóng, giờ mới thoả dạ. cứ đoạn có nhóc Cẩn là khoái. cảm ơn nàng đã không vì vài comment không thiện ý mà giận lâu

  5. TNN dạy con thật tốt, Truân ca nhi đã có chút trưởng thành rồi mong rằng sự tỉ mỉ, quan tâm đến người khác sẽ giúp bé kết giao với nhiều bạn tốt

  6. cuối cùng Thất nương cũng mang thai, thế đứa con thừa tự kia phải làm tn chứ ;15
    mình thấy hạnh phúc thay Truân ca, hạnh phúc vì khẳng định được mình, bé thật tỉ mỉ. nhũng người đc bé quan tâm thật hạnh phúc
    mình cũng thấy hạnh phúc thay TNN và Nghi ca, hạnh phúc khi thấy con mình tiến bộ

  7. Hihihi nhóc Cẩn ca nhi đã biết tính tình người nào sẽ như thế nào rồi nha.
    Thanks

  8. Thật nương rốt cuộc cũng mang thai được rồi mong là cô sẽ sinh được con trai a nếu không sẽ bị mẹ chồng chèn ép nữa. Truân ca nhi theo anh nghi quản việc vặt lâu rồi mà sao còn nhút nhát quá đi

  9. Thập Nhất Nương dạy con tốt quá, luôn đứng sau làm chỗ dựa cho mấy con trai, lúc nào cũng yêu thương hết mực chắc chắn sau này mấy đứa con sẽ hiếu thảo với Thập Nhất a.

  10. có được một người vợ hiểu biết,lễ nghĩa,làm mẹ thì chăm sóc dạy dỗ các con rất tốt như thế bảo sao Hầu gia nhà chúng ta ko iu thương TNN cho được
    cuối cùng Thất nương đã có con hy vọng là con trai để nhà cửa được ấm êm..

  11. sáng sơsm đã thấy có cháp nhưng mà không có đọc được, đau lòng quá, ta nhớ là mỗi cháp ta đều chịu khó comt mà, vì chủ nhà đã không tiếc thời gian công sức edit cho chúng ta đọc thì chúng ta sao lại tiếc comt chứ.

  12. Mừng cho Thất nương, mong là bé trai để nàng í đỡ đau đầu với nhà chồng, Truân ca cũng bắt đầu có tiến bộ rồi. Bà Tam phu nhân hay nhỉ, lúc nào cũng mong đè đầu hoặc giật giây con dâu thôi.

  13. Cẩn ca nhi dễ thương ghê, còn lườm nữa chứ. Thất nương có thai rôi, hy vọng là con trai nhưng nếu có con trai thì rắc rối chuyện con thừa tự không biết sẽ giải quyết ra sao. Giới ca nhi tội quá, may mà có thập nhất nương thương và luôn nghĩ cho bé.

  14. Truân ca thật ra là rất rễ thương, chỉ có điều lại chưa có cái trầm tĩnh của một hầu gia

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close