Y Thủ Che Thiên Q5 – Chương 09+10

29

Chương 09: Ngoài dự tính trở về

 Edit: Tiểu Kim Châu

Beta: Sakura 

Ba người nhìn nhau cười một tiếng, Mộ Chỉ Ly nói: “Không nghĩ tới ngươi cũng có, ha ha, thoạt nhìn thật thú vị.”

 

Mộ Dật Thần gật đầu cười nói: “Vốn là ta đối với tên tiểu tử này xuất hiện  rất kỳ quái, bây giờ nhìn lại là không có cái gì kỳ quái  rồi.”

 

Lúc trước hắn từng để cho tiểu ác ma đứng ở trước mặt Thiên nhi hỏi nàng có thấy cái gì hay không, Thiên nhi cũng lắc đầu nói không có, hắn cũng hiểu là tên tiểu tử này chỉ có mình mới có thể thấy được.

 

Trên mặt Xảo Xảo và Tuấn Tuấn hiện lên rất kinh ngạc: “Sao Tiểu ác ma lại ở chỗ này, Éc. . . . . .”

 

Nhìn sắc mặt kì quái của Xảo Xảo và Tuấn Tuấn, Mộ Chỉ Ly không khỏi lên tiếng hỏi: “Tiểu ác ma làm sao? Tại sao bộ dáng của các ngươi kỳ quái như thế?”

 

“Không có gì, trước kia chúng ta cùng hắn vẫn luôn là đối thủ đây, đột nhiên một chút biến thành đồng minh, biến chuyển này thật đúng là rất kỳ quái.” Xảo Xảo bĩu môi nói, từ bên trong ánh mắt của nàng thì có thể nhìn ra bọn họ trước kia quan hệ không có nhiều thân cận.

 

Nhìn trước mắt Xảo Xảo cùng với tiểu Ác ma, Mộ Chỉ Ly nghĩ tới một cái vấn đề, không khỏi lên tiếng hỏi: “Không đúng, Xảo Xảo cũng biết sự tình của Hắc Ám Chi Tử, tại sao tiểu ác ma lại không biết? Nếu như hắn biết đến , hẳn là đã sớm nói cho Dật Thần đi.”

 

Nghe lời nói của Mộ Chỉ Ly, Hàn Như Liệt và Mộ Dật Thần cũng chợt hiểu: “Đúng là, lúc trước không nghĩ tới cái vấn đề này, bây giờ nghe ngươi vừa nói thật đúng là như vậy.”

 

“Các ngươi đây cũng không biết sao.” Tuấn tuấn đắc ý nói: “Các ngươi và Mộ Dật Thần không giống nhau, bởi vì sư phụ các ngươi đã qua đời rồi, cho nên trí nhớ của ta và Xảo Xảo đều có, nhưng là lão nhân Hắc ám bây giờ vẫn tồn tại, nên tiểu ác ma vô cùng nhiều trí nhớ cũng bị phong ấn , trừ phi Mộ Dật Thần trở thành một tân lão nhân Hắc Ám hay là lão nhân Hắc Ám chết, thì tiểu ác ma mới có thể khôi phục trí nhớ.”

 

“Vậy tại sao Dật Thần phải cẩn thận lão nhân Hắc Ám?”

 

“Cái này rất đơn giản, bởi vì một khi Mộ Dật Thần lớn lên, sẽ uy hiếp được lão nhân Hắc Ám, nếu hắn đón nhận Hắc Ám truyền thừa, như vậy cũng chỉ có hai kết quả. Thứ nhất, hắn thành công trưởng thành, cuối cùng thay thế lão nhân Hắc Ám hiện tại trở thành một tân lão nhân Hắc Ám, thứ hai chính là chết trong tay lão nhân Hắc Ám.” Tuấn tuấn chậm rãi giải thích

 

Xảo Xảo gật đầu nói: ” Lão nhân Hắc Ám và Hắc Ám Chi Tử nhất định chính là phe đối lập, Hắc Ám Chi Tử muốn thay thế lão nhân Hắc Ám, mà Hắc Ám lão nhân muốn tiếp tục tồn tại cũng chỉ có bóp chết Hắc Ám Chi Tử. Lão nhân Hắc Ám hiện tại cũng là từ Hắc Ám Chi Tử từng bước đi tới.”

 

Nghe lời của Xảo Xảo và Tuấn Tuấn, trong lòng ba người đều có chút trầm trọng , nói như vậy tình huống Mộ Dật Thần chẳng phải rất nguy hiểm?

 

Hàn Như Liệt không khỏi nhíu mày: “Theo ngươi nói như vậy, một khi chúng ta trở thành lão nhân Thời gian, lão nhân Không gian hoặc là lão nhân Hắc ám, cuối cùng đều bị đời sau uy hiếp, có phương thức nào thay đổi hay không?”

 

“Có, nếu như lão nhân Hắc ám nguyện ý buông tha cho…, như vậy hắn chính là sư phụ của tân lão nhân Hắc Ám, dĩ nhiên tính mạng sẽ không chịu ảnh hưởng, còn có thể trên thế gian tiêu dao, nhưng ta đã từng thấy qua lão nhân Hắc Ám, ông ta là một người vô cùng ác độc, có thể nói cho các ngươi biết, ông ta tuyệt đối sẽ không buông tha cho thân phận lão nhân Hắc ám.”

 

“Nhưng là, thực lực lão nhân Hắc ám mạnh như vậy, ông ta chỉ cần ra tay thì ta đâu còn có mạng sống?” Trên khuôn mặt anh tuấn của Mộ Dật Thần hiện lên vẻ lo lắng.

 

” Lão nhân Hắc ám không thể ra tay, đây là quy củ của truyền thừa, ông ta chỉ có thể không ngừng phái người để đối phó ngươi, đây cũng là một loại lịch lãm đối với Hắc Ám Chi Tử. Còn có một điểm rất quan trọng chính là kèm theo thực lực ngươi tăng lên, thực lực của ông ta sẽ từng chút một giảm xuống, nếu như ngươi có thể tránh thoát một lần lại một lần công kích, cuối cùng chiến thắng lão nhân Hắc ám cũng không phải là chuyện không thể, chẳng qua là, nguy hiểm rất lớn mà thôi.”

 

Sau khi biết được những chuyện này, tâm tình của mọi người đều có chút trầm trọng , đột nhiên phát hiện ra một địch nhân cường đại như vậy, áp lực thật sự không nhỏ.

 

“Đến thì đến, có cái gì đáng lo!” Mộ Dật Thần đang tiếp thụ điểm này sau đó lên tiếng nói, cho tới bây giờ hắn đã sợ qua cái gì!

 

Hàn Như Liệt vỗ vỗ bờ vai của hắn nói: “Yên tâm, còn có chúng ta ở bên cạch!” Chuyện của Mộ Dật Thần chính là chuyện của bọn họ, mặc dù lão nhân Hắc ám nghe rất là kinh khủng, cũng không có nghĩa  bọn họ sẽ không lập tức chống lại lão nhân Hắc ám?

 

“Không tệ, quản hắn khỉ gió là ai, chúng ta cuối cùng nhất định sẽ thành công .” Mộ Chỉ Ly cười nói, trên gương mặt tinh xảo tràn đầy tự tin, bởi vì bọn họ trẻ tuổi, cho nên bọn họ vô cùng bốc đồng!

 

“Còn có ta!” Cung Tuấn Bân cũng lên tiếng nói, ngay từ lúc ban đầu đi theo đám bọn hắn cùng nhau vọt vào trong gió lốc màu đen hắn cũng đã quyết định đem tánh mạng của mình và bọn người Hàn Như Liệt ở chung một chỗ.

 

Nhìn thấy một màn này, mọi người nhìn nhau cười một tiếng, tương lai sẽ có rất nhiều nguy hiểm, nhưng chỉ cần bọn họ ở chung một chỗ cũng không cần sợ!

 

Đang lúc đám người Mộ Chỉ Ly đồng tâm hiệp lực, sức mạnh như thành đồng, thì không khí ở một góc khác cũng là hoàn toàn bất đồng.

 

Một tòa xa hoa trong cung điện, một gã cả người áo bào màu đen bao vây đoan chính ngồi ở trên cao, ẩn vào trong quần áo đen làm cho không người nào có thể thấy rõ khuôn mặt của hắn, hai tay của hắn chậm rãi nắm chặt, trong mắt lại càng hiện lên vẻ tàn nhẫn.

 

“Hắc Ám Chi Tử xuất hiện sao, ha hả.” Lời nói khàn khàn và trầm thấp từ trong miệng của ông ta truyền ra, giọng nói tối tăm làm cho người ta nghe giống một loại bị nắm cổ họng cả người không thoải mái.

 

“Bao nhiêu năm trước đã từng xuất hiện một gã Hắc Ám Chi Tử , nhưng đã chết thảm ở trong tay ta, lần này cũng không ngoại lệ, không có ai có thể lấy được thân phận này!” lão nhân Hắc ám lạnh lùng nói, một cỗ nhàn nhạt  lệ khí tràn ngập ra .

 

Vung tay lên, một đám người áo đen từ ngoài điện nhanh chóng tràn vào, thành kính quỳ gối trên mặt đất, nhìn chỗ ngồi trên cao lão nhân Hắc ám giống như là mình thờ phụng một loại thần minh.

 

“Đi tìm tung tích Hắc Ám Chi Tử, tìm được trước tiên bất kỳ mọi giá phải giết chết! Ta sẽ không bạc đãi người có công.” lão nhân Hắc ám tùy ý nói, vuốt vuốt Ngọc ban chỉ trên tay mình, tựa hồ như không có để chuyện này ở trong lòng.

 

Chẳng qua là không tự chủ nắm chặt tay hiện ra trong lòng lo lắng của ông, ông cũng là từ Hắc Ám Chi Tử từng bước đi tới , chẳng qua là lão nhân Hắc ám đời trước cũng không có đối phó ông, mà là trực tiếp truyền vị trí lão nhân Hắc ám cho mình, còn ông ta đi dạo chơi thế giới.

 

Ông cũng sẽ không giống như lão nhân Hắc ám đời trước, quyền lợi và kính ngưỡng như vậy ông sẽ không buông tha, vì giữ được một phần vinh quang này, bất cứ giá nào ông cũng không tiếc phá hủy bọn họ!

 

“Dạ, bọn ta nhất định hoàn thành nhiệm vụ!” Trong điện người áo đen rối rít lên tiếng nói

 

“Đi đi” lão nhân Hắc ám vung lên ống tay áo, người áo đen nhanh chóng biến mất ở trong đại điện, đi lại chỉnh tề, không có phát ra nửa điểm thanh âm.

 

Đại điện lại khôi phục sự yên lặng, phảng phất hết thảy cũng chưa từng phát sinh qua.

 

Thời điểm đám người Mộ Chỉ Ly  lần nữa đi tới cửa trại huấn luyện hạt giống, trong lòng đều không nhịn được hiện lên vẻ cảm khái, nghĩ tới lúc bọn họ rời đi, còn như  bọn hắn bây giờ, suýt nữa đã trải qua một phen sinh tử đương nhiên bọn họ tránh không được cảm xúc này.

 

“Cuối cùng đã trở lại.” Cung Tuấn Bân không khỏi sinh ra cảm khái nói, trên mặt khắp nơi mở ra nụ cười.

 

“Đúng vậy a, mặc dù chỉ rời đi hơn một tháng, cảm giác này lại giống như đã qua rất nhiều năm.” Thiên nhi đồng ý gật đầu

 

Vương Chí Đào vẫn như dĩ vãng canh cửa, lúc trước bởi vì chuyện đám người Thiên nhi, hắn trở về nghỉ ngơi thật tốt trong một thời gian ngắn, cho đến nghe tin tức nói bọn họ bỏ mình lúc này mới về tới đây tiếp tục canh cửa, chẳng qua là hôm nay hắn lại thấy được mấy tên sát tinh này?

 

“Ngươi. . . . . . tại sao các ngươi trở về rồi?” Vương Chí Đào có chút sợ nói, chẳng lẽ bọn hắn biến thành quỷ đến tìm mình?

 

Nhìn thấy Vương Chí Đào, tất cả mọi người không có sắc mặt gì tốt, loại tiểu nhân này đáng giận đến cực điểm, nếu như hắn không phải là người của trại huấn luyện hạt giống, bọn họ đã sớm để cho hắn đi thấy Diêm vương gia!

 

“Chẳng lẽ chúng ta trở về còn muốn trải qua đồng ý của ngươi hay sao?” chân mày Mộ Chỉ Ly khẽ nhếch, lạnh lùng  nhìn chăm chú vào Vương Chí Đào trước mắt  , nàng cảm giác, thấy Vương Chí Đào hôm nay  có chút không giống.

 

Cho dù bọn họ lúc trước đánh Vương Chí Đào thành trọng thương, hắn cũng sẽ không sợ hãi như vậy, nàng rõ ràng nhớ rõ ban đầu thấy được trong mắt Vương Chí Đào cảm xúc oán hận.

 

“Các ngươi. . . . . . Không phải là đã chết rồi sao?” Vương Chí Đào chậm rãi lên tiếng hỏi

 

Thiên nhi một cái tát trực tiếp vỗ tới, đánh Vương Chí Đào qua một bên, nói: “Nói mò cái gì, chúng ta đã chết? Ta thấy ngươi mới là muốn chết!”

 

Bọn họ vốn là đại nạn không chết, Vương Chí Đào này lại nói bọn họ đã chết, thật sự quá ghê tởm.

 

Lập tức, đám người Mộ Chỉ Ly cũng không để ý tới Vương Chí Đào, thật sự không cần thiết lãng phí thời gian vào loại tiểu nhân vật này, trực tiếp đi về phía  nhiệm vụ đại sảnh.

 

Tại nhiệm vụ đại sảnh chịu trách nhiệm tiếp đãi người như cũ vẫn là cô gái lúc trước, Cung Tuấn Bân rất tự giác đi phía trước, nói: “Chúng ta là tới nộp nhiệm vụ thành Thiết Thạch  .”

 

“A, tốt.” Lâm Kỳ Vũ chuyên nghiệp hóa nói, tùy ý quét mắt người phía trước một cái, này vừa nhìn, cả người sửng sờ tại chỗ, kinh ngạc chỉ vào đám người Cung Tuấn Bân nói: “Các ngươi. . . . . . Các ngươi không phải là đã chết sao?”

 

“Ai nói chúng ta đã chết?” Mộ Chỉ Ly nhíu mày, xem ra lúc trước  Vương Chí Đào cũng không phải là cố ý , mà là thật cho là như thế a, nhưng là tại sao mọi người sẽ cho rằng bọn họ đã chết?

 

“Lúc trước tổng huấn luyện viên trở về từ thành Thiết Thạch, hắn nói các ngươi bị cuốn vào trong cơn lốc, còn nói nhiệm vụ lần này các ngươi hoàn thành, nhưng chúng ta đều cho rằng các ngươi đã chết, bởi vì nghe nói những người bị cuốn vào trong gió lốc không có ai sống sót, các ngươi làm sao sống được?” Lâm Kỳ Vũ tò mò hỏi

 

Nàng ở chỗ này tin tức vẫn là rất linh thông , đối với chuyện thành Thiết Thạch lúc trước đều có hiểu biết nhất định, nàng rất tò mò với chuyện bọn người Cung Tuấn Bân có thể còn sống trở về.

 

“Chúng ta cũng không biết là chuyện gì xảy ra, cuốn vào cơn lốc màu đen sau lại hôn mê, đến khi…tỉnh lại đã là chuyện của nhiều ngày sau.” Cung Tuấn Bân nói  dối đem chuyện này che đi, sự việc lúc trước bất luận như thế nào cũng không thể nói cho những người khác, nếu không sợ là sẽ phải đưa tới phiền toái.

 

“Kỳ quái như thế?” Lâm Kỳ Vũ nhíu mày, nàng đối với lời của Cung Tuấn Bân cũng không có hoài nghi, năm người bọn hắn khó có thể chiến thắng Phong Bạo màu đen? Nghĩ như thế nào cũng không thể có khả năng đó, đoán chừng cũng chỉ có một loại khả năng này.

 

Cung Tuấn Bân gật đầu: “Cũng không phải, đến bây giờ chúng ta cũng còn có chút không giải thích được .”

 

Thấy không có những thứ tin tức khác, Lâm Kỳ Vũ cũng lưu loát đem thủ tục cho làm tốt, nói: ” Này, đây là số ngày phần thưởng của các ngươi, về phần làm sao phân phối  thì  tùy các ngươi .”

 

“Chẳng lẽ không cần chúng ta nói cho ngươi biết kết quả?” Cung Tuấn Bân nghi ngờ hỏi, cái phần thưởng này cho không khỏi cũng quá sảng khoái một tí đi.

 

Lâm Kỳ Vũ lắc đầu, nói: “Không cần, lúc trước tổng huấn luyện viên lúc trở lại đã nói nhiệm vụ này coi như là các ngươi hoàn thành , muốn hỏi các ngươi tự đi hỏi tổng huấn luyện viên a.”

 

Trên thực tế, Giang Văn Đình cũng là cảm thấy mấy người bọn hắn là thanh niên ưu tú cứ như vậy rơi xuống thật sự là đáng tiếc một chút, cho nên khi trở lại giải thích nhiệm vụ này là do năm người bọn họ hoàn thành đấy, coi như là đối với năm người bọn họ một chút an ủi.

 

Đám người Hàn Như Liệt từ trong nhiệm vụ đại sảnh đi ra ngoài, chọn phương thức chia đều, mỗi người một trăm ngày thời gian tu luyện, như vậy công bằng nhất, tất nhiên mọi người cũng không có cái gì dị nghị.

 

Mà lúc bọn họ từng người trở về, Hàn Như Liệt lại phân phối hắc tinh thạch  , đây là mọi người cùng nhau tìm được , bây giờ trở về  đương nhiên cũng có thể phân chia một phen, lúc trước hắc tinh thạch vẫn luôn đặt ở chỗ hắn.

 

Mặc dù hắn và Ly nhi đối với  hắc tinh thạch cũng không để ý, vật này đối với  Dật Thần hữu hiệu nhất, cho nên bọn họ cũng không tính toán  muốn, nhưng là cũng muốn chia cho Cung Tuấn Bân một phần đấy.

 

” Số lượng hắc tinh thạch của chúng ta cũng không nhiều, tổng cộng có hai mươi ba viên hắc tinh thạch, nếu không Cung huynh cầm sáu viên, Dật Thần và Thiên nhi tổng cộng mười một viên, về phần ta và Ly nhi cũng cho Dật Thần rồi, các ngươi nhìn như vậy được không?”

 

“Hàn đại ca, này. . . . . .” Mộ Dật Thần có chút ý không tốt, Hắc tinh thạch này  có giá trị cực cao .

 

Nhìn Mộ Dật Thần như vậy, Mộ Chỉ Ly lên tiếng nói: “Dật Thần, đệ là đệ đệ của ta, vật này đối với đệ có lợi còn đối với chúng ta lại không có tác dụng gì, đệ cũng muốn khách khí với tỷ tỷ sao? Như vậy ta sẽ tức giận.”

 

Thiên nhi lôi kéo ống tay áo Mộ Dật Thần, Mộ Dật Thần cười lên tiếng nói: “Được rồi, đệ đây nhận lấy.”

 

Ý tứ của Mộ Chỉ Ly và Hàn Như Liệt hắn hiểu, dù sao bọn họ chung sống nhiều năm như vậy, cũng là thật lòng muốn tốt cho đối phương, đổi lại là hắn và Thiên nhi cũng sẽ làm như vậy .

 

Cung Tuấn Bân lúc này lại đột nhiên lên tiếng nói: ” Hắc tinh thạch này đối với ta cũng không còn cái gì dùng, đều cho Mộ huynh đệ. Ngươi cũng đừng khước từ, mọi người chúng ta coi như là huynh đệ, ít đồ này chẳng lẽ chúng ta sẽ để ý? Nếu ngươi khước từ đó chính là không coi ta làm huynh đệ!”

 

Nghe được Cung Tuấn Bân nói…, Mộ Dật Thần do dự một khắc liền gật đầu nói: “Tốt, những chuyện này ta đều ghi tạc trong lòng, sau này tất cả mọi người là huynh đệ tốt!”

 

“Thế này mới đúng a!” Cung Tuấn Bân cười nói, trong mắt tràn đầy đều là chân thành, Hắc tinh thạch này cho hắn thì tối đa cũng là bán đổi lại ít tiền tài thôi, so ra tuyệt đối kém tình huynh đệ .

 

“Chúng ta bây giờ đi trước phòng tu luyện sao, lúc trước ở thành Thiết Thạch đã trải qua một phen mạo hiểm, cần an tĩnh  tu luyện một phen.” Hàn Như Liệt lên tiếng nói

 

Nói đến đi phòng tu luyện, trong lòng mọi người đều có chút mong đợi, nhất là trải qua một lần sống chết trước mắt, mọi người đối với khát vọng thực lực tăng lên tới điểm cao nhất.

 

Đúng như ban đầu bọn họ đã lường trước, hiện tại phòng tu luyện cũng như lúc đầu nhiều người ở như vậy, dù sao số ngày tu luyện không phải là dễ đạt được , đại đa số đệ tử đều đi ra ngoài thi hành nhiệm vụ, cho nên bọn họ ở chỗ này không cần đợi chờ, cùng người tiếp đãi nói một phen rồi trực tiếp có thể đi vào tu luyện.

 

Đang lúc đám người Mộ Chỉ Ly chuẩn bị đi vào phòng tu luyện, lại ngẫu nhiên gặp được đám người Âu Dương Hào.

 

Trên mặt Âu Dương Hào mang theo nồng đậm kinh ngạc, không thể tin nhìn  đám người Hàn Như Liệt nói: “Các ngươi. . . . . . Các ngươi. . . . . .”

 

“Chúng ta không có chết, đã trở lại.” Hàn Như Liệt cười nói, nhìn vẻ mặt đám người  Âu Dương Hào kinh ngạc cũng biết ý nghĩcủa bọn hắn, không nghĩ tới bọn họ đi ra ngoài một chuyến lại  gây ra hiểu lầm như vậy.

 

Chẳng qua nếu như không phải là Mộ Dật Thần tức thời đón nhận truyền thừa, có thể bọn họ thật sự bỏ mạng ở trong cơn lốc.

 

Trên gương mặt Trầm Tinh tràn đầy nụ cười mừng rỡ, bận rộn đi tới bên cạnh Mộ Chỉ Ly lôi kéo tay nàng nói: “Chỉ Ly, các ngươi không có chuyện gì thật tốt quá! Ngươi cũng không biết nghe được tin tức lúc các ngươi rơi xuống, chúng ta có nhiều khổ sở, tin tức kia còn truyền về  Linh Viêm quốc rồi, cả Linh Viêm quốc cảm xúc đều rất kém, không nghĩ tới thế nhưng nháo cái Ô Long a!”

 

Mộ Chỉ Ly bất đắc dĩ cười: “Đúng vậy a, chúng ta cũng là vừa mới biết tin tức kia, coi như là sợ bóng sợ gió một hồi.”

 

“Ừ! Chúng ta nhất định mau chút truyền tin tức này về Linh Viêm quốc đi, đám người Quán chủ khẳng định thật vui mừng.”

 

“Các ngươi đây là mới từ trong phòng tu luyện đi ra phải không?” Hàn Như Liệt nhớ được lúc trước bọn Âu Dương Hào là từ trong phòng tu luyện đi ra , không khỏi lên tiếng hỏi

 

Âu Dương Hào khẽ gật đầu: “Đúng vậy a, một thời gian ngắn trước chúng ta cũng đi thi hành nhiệm vụ một lần, có được phần thưởng mười lăm ngày tu luyện, nhưng bây giờ thời gian đã dùng hết rồi, cho nên chuẩn bị lại đi làm nhiệm vụ.

 

Các ngươi lần này đoán chừng  ở phòng tu luyện một thời gian ngắn không ra đi, phần thưởng nhiệm vụ thành Thiết Thạch  thăm dò này ta nhìn rồi, phong phú, lại nói các ngươi thật là lợi hại.”

 

“Đâu có, vận khí tốt thôi.” Hàn Như Liệt cười nói: “Vậy thời điểm các ngươi làm nhiệm vụ cẩn thận một chút, chúng ta phải đi tu luyện.”

 

“Gặp lại sau!” Âu Dương Hào trò chuyện một lúc liền cùng đám người Trầm Tinh rời đi, xem ra trong khoảng thời gian này Âu Dương Hào cùng với đệ tử Linh Viêm quốc chung đụng có chút không tệ.

 

Năm người từng người chọn một gian phòng tu luyện sau đó tiến vào, bọn họ đều cần phải bế quan một thời gian ngắn.

 

Mộ Chỉ Ly mới vừa gia nhập phòng tu luyện liền cảm nhận được Thiên Lực vô cùng nồng nặc, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc, nói: ” phòng tu luyện này quả nhiên thần kỳ, không giống với động Hạo Thiên do tự nhiên sinh ra, cái này con người chế tạo ra thế nhưng cũng có hiệu quả như vậy, thật sự rất cao minh.”

 

Xảo Xảo lơ đễnh nói: “Cái này không là gì, chắc hẳn phía dưới phòng tu luyện  này có một tòa mỏ tinh thạch, kích thước cùng với tinh thạch  đều chỉ có thể coi như là một loại, chân chính đại quy mô  ngươi ngày sau sẽ có cơ hội nhìn thấy .”

 

Mộ Chỉ Ly âm thầm chắc lưỡi hít hà, nàng xem tới đây phạm vi đã rất lớn rồi, ở trong mắt Xảo Xảo chỉ là loại hàng bình thường, tầm mắt của tiểu nha đầu này thật là cao.

 

“Không nói nữa, ta tu luyện trước, nhất định phải mau sớm hồi phục thực lực mới được!” Mộ Chỉ Ly lên tiếng nói, chợt trực tiếp tiến vào trạng thái tu luyện.

 

Nàng khẩn cấp muốn tăng lên thực lực của mình, mấy ngày nay thực lực yếu như vậy, cảm giác thật sự rất khó chịu, hôm nay Dật Thần tùy thời cũng có thể gặp phải nguy hiểm, nàng hi vọng đến lúc đó mình có thể giúp đỡ được, mà không phải trở thành gánh nặng, chẳng những không thể giúp Dật Thần, còn cần bọn họ tới bảo vệ mình, đây không phải là điều nàng mong muốn.

 

Trừ lần đó ra, thực lực đột nhiên giảm xuống nàng còn không hiểu được lo lắng, khoảng cách thời gian Hạt giống chiến không xa, nàng chỉ có thời gian mười tháng, nếu như thực lực của nàng không cách nào tăng lên  mà nói…, thời điểm Hạt giống chiến nên làm thế nào bây giờ?

 

Nàng không muốn không theo kịp bước đám người Hàn Như Liệt, đến lúc đó bọn họ thông qua Hạt giống chiến, mà mình lại không được chọn, như vậy hết thảy nên đi nơi nào? Nàng biết được đám người Đông Phương Khiếu rất hi vọng vào nàng, nàng không muốn làm cho bọn họ thất vọng.

 

Từ sau khi trải qua mấy ngày thực lực biến mất, áp lực của nàng vẫn rất lớn, chẳng qua là không muốn đám người Hàn Như Liệt lo lắng mới không có biểu hiện ra, nhưng không thể phủ nhận trong lòng của nàng rất vội vàng.

 

Tu luyện ở đây, Mộ Chỉ Ly phát hiện ở chỗ này tốc độ tu luyện so với bên ngoài nhanh hơn mấy lần, mà tu vi của mình đã nhanh chóng tăng lên, khi phát hiện điểm này, một ngày hai mươi bốn giờ nàng không gián đoạn tu luyện, thậm chí hận không được đem hai mươi bốn giờ biến thành bốn mươi tám giờ, tham lam hấp thu Thiên Lực chung quanh.

 

Xảo Xảo tránh về Thiên Sát Cổ giới, lúc Chỉ Ly bế quan tu luyện nàng lại ở Thiên Sát Cổ giới chơi, dù sao không gian trong này lớn hơn phòng tu luyện, mà thời gian này Mộ Chỉ Ly tu luyện khẩn trương không ngừng trôi qua.

 

Linh Viêm quốc.

 

Ba người Lăng Lạc Trần, Tư Đồ Diêu cùng với Liễu Tuyết Nghiên tiến vào Đông Phương gia cũng hiểu được Chủ thế giới đủ loại thần kỳ, như vậy bọn họ mới hiểu được thì ra là thực lực của hai người bọn họ không phải là Càn Khôn Kính, mà là Trúc Cơ cảnh, ở Phân thế giới bọn họ đã đột phá cũng không cách nào phân biệt ra được .

 

Ở chỗ này, bọn họ hiểu đến Mộ Chỉ Ly và Hàn Như Liệt đã phát sinh đủ loại sự tình, căn cứ mọi người hình dung bọn họ có thể rất khẳng định, Đông Phương Ly chính là Mộ Chỉ Ly!

 

Bọn họ cố gắng tu luyện, vì chính là sớm ngày đi tìm bọn người Mộ Chỉ Ly, bọn họ cũng rõ ràng với thực lực bọn họ hôm nay đi tìm bọn Mộ Chỉ Ly căn bản là không thực tế , thực lực như vậy ở Chủ thế giới chính là đá kê chân mà thôi.

 

Song, đang lúc bọn họ cố gắng phấn đấu thời điểm, cũng là đột nhiên nghe được từ Trì Mân quốc truyền đến  tin dữ, Mộ Chỉ Ly và Hàn Như Liệt lại ngã xuống.

 

Tin tức kia tựa như sấm sét giữa trời quang, để cho bọn họ lâm vào nồng đậm  khiếp sợ, lúc ban đầu là không tin tưởng đến từ từ  tiếp nhận, dù sao cũng sẽ không có ai đem chuyện như vậy nói giỡn, bọn họ giống như là quả bóng xì hơi, tâm tình nhất thời rất kém.

 

“Lăng huynh, ngươi nói bọn Ly nhi thật đã chết rồi sao?” Tư Đồ Diêu có chút chưa từ bỏ ý định nói

 

Lăng Lạc Trần lắc đầu: “Không biết, tin tức truyền đến chỉ nói là bọn họ bị cuốn vào cơn lốc màu, cũng không có khẳng định bọn họ đã chết. Theo ta thấy, kết quả này không nhất định.”

 

“Tại sao vậy?” Liễu Tuyết Nghiên thấy Lăng Lạc Trần có bộ dáng tự tin nghi ngờ hỏi

 

“Bởi vì bất luận là Chỉ Ly hay là Hàn Như Liệt, trên người của bọn họ đều từng phát sinh kỳ tích. Ban đầu thời điểm Hàn Như Liệt biến mất, chúng ta không phải là đều cho rằng hắn đã chết không thể nào trở về? Cuối cùng còn không phải là trở lại?

 

Chỉ cần không phải kết quả khẳng định, ta sẽ không tin tưởng.”

 

            Chương10 Âu Dương Hào cầu trợ

 

Ở trong phòng tu luyện Mộ Chỉ Ly gần như là điên cuồng tu luyện không ngừng nghỉ, chỉ mong thực lực của mình có thể nhanh chóng khôi phục.

 

Ở nơi này tốc độ tu luyện đúng là rất nhanh, nhưng coi như tốc độ tu luyện nhanh hơn nữa cũng không thể trong khoảng thời gian ngắn khôi phục lại tất cả thực lực, dù sao tu vi lúc trước cũng là do tu luyện nhiều năm mới được.

 

Xảo Xảo nhìn Mộ Chỉ Ly điên cuồng tu luyện, rốt cục cũng không nhịn được mở miệng nói: “Chủ nhân, ngươi cứ tu luyện như vậy, thì thân thể của ngươi cũng sẽ chịu không nổi .”

 

Liên tiếp nhiều ngày bế quan tu luyện như vậy đối với Mộ Chỉ Ly cũng không có bao nhiêu ảnh hưởng, nhưng bây giờ tu vi của nàng cũng không phải là ở Trúc Cơ cảnh, nàng bây giờ chỉ ở Đỉnh Điểm cảnh mà thôi, so với Trúc Cơ cảnh chênh lệch sao mà to lớn?

 

Nghe lời nói của Xảo Xảo, lúc này Mộ Chỉ Ly mới thối lui ra khỏi trạng thái tu luyện, nói: “Xảo Xảo, ngươi nói ta cũng hiểu, nhưng là ta nghĩ muốn mau chút đuổi theo kịp cước bộ của mọi người.” Nàng không sợ chịu khổ, chỉ cần có thể hoàn thành mục tiêu, quá trình cực khổ hơn nữa bọn nàng cũng không để ý.

 

“Nhưng mà, cứ tu luyện như vậy đối với ngươi cũng không có chỗ tốt, đối vói ngươi bây giờ vừa tăng lên thực lực vừa tiến hành tìm hiểu thiên đạo mới là tốt nhất.

 

Có rất ít người có thể có được một cơ hội như vậy, nếu như ngươi có thể thật sớm lĩnh ngộ thiên đạo pháp tắc, như vậy càng về sau thời điểm ngươi vận dụng thiên đạo pháp tắc sẽ càng thuận buồm xuôi gió, hơn nữa ngày sau tìm hiểu thiên đạo pháp tắc cũng sẽ dễ dàng không ít.

 

Người bình thường cũng là đến Càn Khôn Kính mới có thể bắt đầu tìm hiểu thiên đạo pháp tắc, cũng chỉ có đạt tới tu vi như vậy thì tâm cảnh mới đủ vững chắc khả năng tìm hiểu sẽ dễ thành công hơn, bước khởi đầu tuy muộn nhưng cũng không thể làm gì được.

 

Mặc dù bây giờ ngươi đang tu luyện lại, nhưng là tâm cảnh của ngươi vẫn còn, thừa dịp này nên tìm hiểu thiên đạo pháp tắc, điều này đối với ngươi rất tốt, ngươi hiểu chưa?”

 

Nghe Xảo Xảo tận tình khuyên bảo, Mộ Chỉ Ly lập tức cảm giác cách làm của mình hiện tại thật có chút cô phụ ý tốt của Xảo Xảo. Cơ hội như vậy khó có được, mình lại không nắm thật chặt.

 

Thế nhưng mà, nàng thật hi vọng mình có thể mau chút khôi phục lại thực lực như dĩ vãng, loại cảm giác yếu ớt như vậy thật sự rất khó chịu, hơn nữa sau Hạt giống chiến, áp lực quá lớn mới có thể đưa đến trong khoảng thời gian ngắn hiểu sai.

 

“Xảo Xảo, ngươi nói rất đúng, ánh mắt của ta nên nhìn xa một chút mới đúng.” trong mắt Mộ Chỉ Ly hiện lên vẻ nghiêm túc, vì trước mắt lợi ích mà buông tha cho ích lợi lâu dài, này thật sự lỗ nặng rồi.

 

Nhìn thấy Mộ Chỉ Ly đã nghĩ thông suốt, khóe miệng Xảo Xảo lộ ra nụ cười an ủi: “Ngươi có thể nghĩ thông suốt là tốt rồi, ta biết trong lòng ngươi lo lắng, nhưng chúng ta nên nhìn từ một góc độ khác xem.”

 

Mộ Chỉ Ly khẽ gật đầu, ngắt vào hai má của Xảo Xảo, nói: “Cám ơn ngươi, Xảo Xảo.”

 

Xảo Xảo nhìn Mộ Chỉ Ly chân thành nói cám ơn, một chút cũng không quen, bĩu môi nói: “Ai bảo ngươi là chủ nhân của ta.”

 

“Ha ha, ta đây thật đúng là có phúc khí a.” Mộ Chỉ Ly cười ha ha nói, mỗi lần thấy bộ dáng thẹn thùng của Xảo Xảo thì nàng đã cảm thấy thú vị rồi.

 

Kế tiếp, Mộ Chỉ Ly liền thay đổi phương thức tu luyện của mình, vừa tu luyện vừa tìm hiểu thiên đạo pháp tắc, cũng may lúc trước tu luyện liên tiếp nhiều ngày cũng không có tạo thành cái ảnh hưởnglớn gì, hiện tại nàng nên vì bản thân mình mà tìm hiểu về thiên đạo pháp tắc.

 

Mộ Chỉ Ly bắt đầu tìm hiểu Hỗn Độn Quyết tờ thứ hai, mỗi lần thấy Hỗn Độn Quyết, trong lòng của nàng hiện vẻ bất đắc dĩ, mỗi làn tìm hiểu cũng đều rất khó khăn, nhưng muốn đem tất cả Hỗn Độn Quyết đều hiểu thấu, nếu không tốn nhiều năm thời gian thì không thể nào.

 

Song, thời điểm Mộ Chỉ Ly tìm hiểu tờ thứ hai, nàng kinh ngạc phát hiện so với trước kia mình tìm hiểu đơn giản hơn không ít, vì vậy không bao lâu nàng đã tìm hiểu được hơn phân nửa, nhưng về sau càng khó khăn, nhìn suốt một canh giờ cũng không có nửa điểm tiến triển.

Thấy không có tiến triển, nàng cũng không có cưỡng cầu, hôm nay có thể lấy được đột phá lớn như vậy cũng đã không dễ dàng, tìm hiểu Thiên Đạo pháp tắc cùng tâm tình nhất định là có quan hệ đấy, ngày mai lại tiếp tục tìm hiểu, gấp quá cũng không được.

 

“Chẳng qua là, tại sao lần này mình tìm hiểu lại đơn giản như vậy?” Mộ Chỉ Ly nhíu mày lẩm bẩm nói, sau một khắc Mộ Chỉ Ly đại khái đã nghĩ ra được nguyên nhân: “Hẳn là lúc trước mình ở thành Thiết Thạch đạt được chỗ tốt a, tính ra cũng một thời gian rồi mình không có tìm hiểu thiên đạo pháp tắc.”

 

Nghĩ tới đây, trong lòng Mộ Chỉ Ly cũng có chút bất đắc dĩ, chính mình thật không để ý đến sự tình này, lúc trước vì chuyện thực lực hoàn toàn mất đã làm đầu óc của nàng choáng váng một trận.

 

Đột nhiên, Mộ Chỉ Ly tựa hồ là nhớ ra cái gì đó rồi hướng Xảo Xảo hỏi: “Xảo Xảo, nếu Dật Thần có Hắc Ám truyền thừa, như vậy ta cũng có truyền thừa phải không?”

 

Sau khi có được Hắc Ám truyền thừa, Dật Thần đối với  hiểu biết về thuộc tính Hắc Ám trực tiếp đạt đến tầng thứ tư, loại tốc độ này thật đúng là làm cho người ta chắc lưỡi hít hà không dứt.

 

“Có a” Xảo Xảo gật đầu nói: “Nhưng trình độ của ngươi bây giờ còn chưa đủ, khi nào đạt đến trình độ đó thì nói tiếp.”

 

“A?” trên mặt Mộ Chỉ Ly lộ ra một tia kinh ngạc: ” Tiếp nhận truyền thừa còn có yêu cầu a?”

 

“Đó là đương nhiên, Dật Thần tiếp nhận truyền thừa cũng phải trải qua đủ loại khảo nghiệm, nhưng ngươi và Dật Thần không giống nhau, ngươi không cần trải qua khảo nghiệm, ngươi chỉ cần đủ yêu cầu ở những phương diện khác thôi, chờ ngươi có tư cách gia nhập môn phái thì sẽ biết.”

 

Nghe lời nói của Xảo Xảo, trong lòng Mộ Chỉ Ly đại khái sẽ không nghĩ tới vấn đề này nữa, dù sao từng bước đi đến đây cũng không có gì đáng lo, nàng chỉ hi vọng mình sớm có thể vận dụng được Không Gian chi lực, đến lúc đó có thể sửa chữa thông đạo số 16, để trở về gặp mẫu thân.

 

Đại Lục Thiên Huyền giống như là cố hương của nàng, ở đây nàng có quá nhiều thứ không thể vứt bỏ được, nháy mắt mình đã đi tới Chủ thế giới lâu như vậy, mẫu thân bọn họ hẳn là rất là lo lắng cho mình.

 

Thời điểm Mộ Chỉ Ly nghĩ tới chuyện này, bên ngoài đột nhiên truyền tới dồn dập tiếng gõ cửa.

 

Chân mày Mộ Chỉ Ly khẽ nhíu lại, trong mắt hiện lên vẻ nghi ngờ, ai tìm mình đây?

 

Mở cửa ra, nàng kinh ngạc phát hiện vẻ mặt vội vàng của Âu Dương Hào đang đứng ngoài cửa, không khỏi lên tiếng hỏi: “Sư huynh, đã xảy ra chuyện gì sao?”

 

“Ly sư muội, ta tới cầu ngươi giúp đỡ.” Âu Dương Hào khó xử nói, hắn thật không muốn quấy rầy bọn Mộ Chỉ Ly tu luyện, nhưng tình huống hiện tại mình cũng không thể giải  quyết được, chỉ có thể dựa vào bọn họ mà thôi.

 

“Đã xảy ra chuyện gì? Từ từ nói, có thể giúp ta đây nhất định giúp.” Mộ Chỉ Ly lên tiếng nói, nàng đối với tính tình của Âu Dương Hào cũng coi như hiểu rõ, nếu như không phải là xảy ra chuyện tình rất quan trọng thì hắn tuyệt đối sẽ không làm vậy.

 

Đông tĩnh bên này của Mộ Chỉ Ly tự nhiên đưa tới chú ý của Hàn Như Liệt, hắn lập tức mở ra đại môn đi tới, nhìn thấy Âu Dương Hào sau lên tiếng hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì?”

 

Cùng lúc đó, Cung Tuấn Bân, Thiên nhi cùng với Mộ Dật Thần cũng rối rít từ trong phòng bên cạnh đi ra, phòng tu luyện của bọn hắn cũng là liền một chỗ , cho nên chỉ cần phát sinh một điểm động tĩnh bọn họ đều có thể nghe rõ ràng.

 

Trên mặt Âu Dương Hào lộ ra rất bất đắc dĩ cùng với thất bại nói: “Chuyện là như vậy, thời điểm ta và Tiểu Tinh bọn họ cùng nhau đến đại sảnh nộp nhiệm vụ thì gặp một nhóm người thuộc Bắc Hoàn quốc, mà Bắc Hoàn quốc Hà Kế Trung coi trọng Tiểu Tinh, sau vẫn quấn Tiểu Tinh không tha, ta cùng hắn đã từng trải qua nhiều lần xung đột.

 

Hôm nay, Hà Kế Trung khiêu chiến với ta, người thất bại thì phải rời xa Tiểu Tinh, chuyện này căn bản ta không muốn đáp ứng, nhưng mà có một nhóm người Bắc hoàn quốc đã đem chuyện này truyền đi cho mọi người đều biết, nếu như ta không ứng chiến, chứng tỏ ta rất hèn yếu, nhưng thực lực của hắn so với ta mạnh hơn rất nhiều, ta tuyệt đối không thể mất đi Tiểu Tinh, ta. . . . . .

 

“Hà Kế Trung này quá khốn kiếp! Trầm Tinh căn bản là không thích hắn, thế nhưng hắn còn có thủ đoạn đùa bỡn hèn hạ như vậy!” Thiên nhi tức giận nói, Âu Dương Hào đối với Trầm Tinh cũng là chân tâm thật ý , nếu như không phải là đâm lao phải theo lao, thì vô luận như thế nào cũng không thể đáp ứng chuyện này.

 

Chân mày Hàn Như Liệt khẽ nhíu lại: “Lại là người Bắc hoàn quốc? Người Bắc Hoàn quốc thật đúng là thích gây chuyện.” Ban đầu bọn họ vừa tới trại huấn luyện Hạt Giống, người dẫn dắt Bắc Hoàn quốc đã chê cười bọn họ, hiện tại đệ tử Bắc Hoàn quốc cũng có thái độ như vậy, quả thực chính là vũ nhục!

 

“Đám người Bắc Hoàn quốc thật là kiêu ngạo và bá đạo, không dạy dỗ bọn họ một phen thì không biết trời cao đất rộng a!” Trên mặt Cung Tuấn Bân lộ ra một tia tức giận, ban đầu chuyện tình của Bắc Hoàn quốc hắn vẫn ghi ở trong lòng, bây giờ lại xảy ra chuyện như vậy nữa.

 

“Huynh hi vọng chúng ta giúp đỡ như thế nào? Hiện tại đem Hà Kế Trung phế đi, để cho hắn không thể khiêu chiến?” Mộ Chỉ Ly chậm rãi lên tiếng hỏi, những lời này bây giờ nói ra đúng là rất hiệu quả.

 

Nghe Mộ Chỉ Ly nói như vậy, mọi người đều ngẩn ra, Mộ Dật Thần cười hắc hắc: “Chỉ Ly tỷ, ý nghĩ này của ngươi thật đúng là không tệ.”

 

“Kỳ thật, chuyện này cũng không có phức tạp như thế, lúc trước Hà Kế Trung sợ ta không đáp ứng, cho nên nói chỉ cần ta tùy tiện tìm người nào ở Linh Viêm quốc  xuất chiến đều không có vấn đề, mặc dù trước kia ta ở Đông Phương gia là cao thủ đệ nhất, nhưng trong lòng ta rất rõ ràng thực lực của các ngươi mạnh hơn ta!” giọng nói của Âu Dương Hào mang theo một chút tiêu sái nói.

 

Thừa nhận tài nghệ mình không bằng người, cũng không phải là một loại cảm thấy thẹn, mà là chính xác nhận biết mình, ngay từ lúc đầu hắn đã biết thực lực của đám người Hàn Như Liệt nhất định sẽ cao hơn mình, thời điểm trước khi bọn họ đi đến Trì Mân quốc, từ trong thái độ của Quán chủ Đông Phương đã có thể nhìn ra bọn họ coi trọng Mộ Chỉ Ly và Hàn Như Liệt như thế nào rồi.

Hắn không có tự coi nhẹ mình, hắn đã biết bọn Hàn Như Liệt chắc chắn sẽ mạnh hơn hắn, nên hắn đã xem bọn họ như là động lực khích lệ mình càng cường đại hơn.

 

“Tuy làm vậy ta sẽ thật mất mặt, thế nhưng mà mặt mũi so với Tiểu Tinh cũng không tính là cái gì, huống chi. . . . . . Quân tử báo thù, mười năm chưa muộn!” Tay Âu Dương Hào không tự giác nắm chặt lại, một cổ tức giận xông lên, ở hắn xem ra không thể dùng lực lượng của mình để bảo vệ người mình yêu chính là sỉ nhục, cũng có một ngày hắn sẽ dùng máu tươi rửa sạch sỉ nhục này!

 

“Vậy thực lực của Hà Kế Trung như thế nào?” Hàn Như Liệt lên tiếng hỏi, hiện tại thực lực của Ly nhi đã biến mất, có thể ra sân chỉ có mình, hắn cần biết được thực lực của đối phương mới có thể tính toán tốt hơn, dù sao chuyện này có quan hệ đến Âu Dương Hào và Trầm Tinh, hắn tuyệt đối không thể qua loa.

 

“Thực lực của Hà Kế Trung là Nguyên Anh cảnh trung kỳ, trong hàng đệ tử ở Bắc Hoàn quốc thực lực của hắn đứng hàng thứ hai, hắn còn có một đại ca tên là Hà Kế Quán, mà thực lực của Hà Kế Quán là Nguyên Anh cảnh hậu kỳ, lần này Bắc Hoàn quốc sở dĩ có thể kiêu ngạo như vậy, cũng bởi vì có hai huynh đệ bọn họ.

 

Ta biết chuyện này rất khó khăn, bất luận kết quả cuối cùng như thế nào, ta cũng sẽ không trách ngươi, nếu quả thật thua mà nói, cùng lắm thì ta liền mang theo Tiểu Tinh cao bay xa chạy!” Âu Dương Hào chân thành nói

 

Thực lực của Hà Kế Trung đúng là rất cường hãn, hắn nhớ được khi bọn hắn tới trại huấn luyện hạt giống , thực lực của Hàn Như Liệt mới là Linh Tịch cảnh hậu kỳ, so với Nguyên Anh cảnh thì có chênh lệch rất lớn.

 

Song, trừ Âu Dương Hào ra, tất cả mọi người đều nở nụ cười, nguyên bản trong lòng lo lắng giờ phút này cũng là biến mất đi.

 

Nhìn thấy mọi người cười không ngớt, sắc mặt Âu Dương Hào có chút kỳ quái: “Sao vậy? Các ngươi cười cái gì?”

 

“Âu Dương huynh, không nói gạt ngươi, thực lực của ta bây giờ cũng là Nguyên Anh cảnh trung kỳ.” sắc mặt Hàn Như Liệt cổ quái cười nói

 

“Ngươi nói cái gì?” Âu Dương Hào hít một hơi lãnh khí: “Tới trại huấn luyện hạt giống không được bao lâu, mà thực lực của ngươi lại tăng lên mau như vậy?” Hắn ở trong phòng tu luyện cũng tu luyện một đoạn thời gian, nhưng bất quá chỉ đột phá một cấp nhỏ mà thôi, so với Hàn Như Liệt thì hắn không là gì a.

 

Hàn Như Liệt khẽ mỉm cười, cũng không giải thích cái gì, hắn đột phá được là do lấy mạng mình đổi lấy đấy, nếu như có thể hắn còn hi vọng không nên gặp phải những thứ nguy hiểm kia, dù sao tư vị đau lòng như vậy thật sự không dễ chịu.

 

“Sư huynh, huynh cứ yên tâm đi, cho dù thất bại, huynh cũng không cần và Trầm Tinh cùng nhau cao bay xa chạy a, sử dụng chút thủ đoạn làm cho Hà Kế Trung biến mất ở trên thế giới này không phải tốt hơn hay sao?” Mộ Chỉ Ly nhàn nhạt cười, nàng có biện pháp làm cho thần không hay quỷ không biết biến mất, chỉ cần Hà Kế Trung chết đi, thì hết thảy mọi vấn đề đều được giải quyết.

 

Cảm xúc của Âu Dương Hào đang nặng nề trải qua đoạn thời gian nói chuyện với nhau cũng nhẹ nhõm không ít, nói: “Thật là cám ơn các ngươi, bằng không mà nói, ta thật đúng là. . . . . .”

 

“Đều là người mình, còn nói cám ơn cái gì.” Hàn Như Liệt vỗ vỗ bả vai Âu Dương Hào, không thèm để ý chút nào nói, hắn hiểu được cảm thụ của Âu Dương Hào, đổi lại là bất kỳ một nam nhân nào khi đối mặt với chuyện này trong lòng cũng sẽ không dễ chịu.

 

“Vậy khi nào bắt đầu thi đấu?”

 

“Nửa canh giờ nữa, Hà Kế Trung cố ý không để cho ta có thời gian chuẩn bị, mới có thể lựa chọn thời gian như vậy để tiến hành tỷ thí.”Vẻ mặt Âu Dương Hào tức giận nói

 

Nghe lời nói của Âu Dương Hào, ánh mắt Mộ Chỉ Ly đột nhiên sáng ngời, nói: “Vậy hiện tại chúng ta liền đi qua đi, cũng không thể đến chậm, thuận tiện nghĩ biện pháp để cho hắn phun ra ít đồ .”

 

“Có ý gì?”

 

“Nếu thua huynh phải rời xa Trầm Tinh, còn hắn thế nhưng chỉ buông tha cho thứ vốn không thuộc về hắn, trận đấu căn bản vốn không công bằng rồi.” Mộ Chỉ Ly ý vị thâm trường nói

 

Nghe Mộ Chỉ Ly nói, trên mặt mọi người đều hiện lên nụ cười, Mộ Chỉ Ly nói không sai, bọn họ cũng sẽ không để Hà Kế Trung chiếm tiện nghi như vậy.

 

Âu Dương Hào nhìn Mộ Chỉ Ly cười đến nham hiểm như vậy, nhất thời cảm thấy Hà Kế Trung sợ là gặp xui xẻo a.

Discussion29 Comments

  1. Không biết cái lão nhân Hắc Ám kia có làm hại được Thần ca không nữa, già đầu rùi mà còn tham tài vị, hết nói nổi. Hehe hai cái tên nước Bắc kia nữa, không biết sẽ bị Ly Tỷ và Liệt ca chỉnh cho thảm đến cỡ nào nữa?
    Cám ơn nàng nhiều!!!

  2. Không ngờ nha, nhóm Ly tỷ trở về như dội bom vào đám người quen biết vậy. Mà chỉ có cái đám ác nhân, hớn hở khi người gặp nạn, lại có suy nghĩ muốn báo thù mới bị dọa sợ vậy chứ cứ nhìn Âu Dương Hào và Trầm Tinh xem hai người này chỉ có ngạc nhiên thôi chứ đâu bị dọa mất hồn như thằng cha gác cổng kia đâu.
    Đám người Bắc Hoàn quá kiêu ngạo rồi, may mà Ly tỷ không dùng biện pháp mạnh trực tiếp độc chết cho rảnh nợ. Nhưng Hà Kế Trung lần này gặp vận xui rồi, tự đem mình lên thớt để Ly tỷ chặt. Chậc tiền tài đến cửa mà không nhận là kẻ ngố rồi. Lần này để Liệt ca ra tay thể hiện bản lĩnh thôi, cho lũ người Bắc Hoàn bớt vênh đi

  3. -Chúng ta cũng không biết là chuyện gì xảy ra, cuốn vào cưn lốc màu đen sau lại hôn mê => CƠN lốc
    -Nàng biết được đám người Đông Phương Khiếu rất hi vong vào nàng => hi VỌNG
    -ta tuyệt đối không thể mất đi Tiểu Tình, ta. . . . . => Tiểu TINH
    -không dạy dỗ bọn họ một phenthì không biết trời cao đất rộng a => phen thì
    ôi thật không biết thực lực của Ly tỉ có thể tăng lên không. Bây giờ khôi phục thực lực đã là một vấn đề rồi, nói gì đến tăng lên. Thời gian lại không có nhiều :( nhìn m.n xung quanh thực lực ca như thế mà giờ yêu nghiệt như Ly tỉ lại thế này chẳng vui gì cả.
    tks nàng

    • Hihi, cũng nên thông cảm đi nàng, các tỷ ấy k ngại vất vả mỗi ngày đều post truyện cũng k dễ dàng j rồi, sai sót là k thể tránh khỏi

  4. Lâu lâu mới thấy Ly tỷ xảo trá như vậy, tên Hà Kế Trung coi như xui xẻo r. Đã thế thua dưới tay Liệt ca thì mặt mũi cũng k cần nữa đi. Nhưng thể nào anh trai tên đó sẽ chõ mõm ngăn cản cho xem. Thanks tỷ

  5. – Chỉ Li tỷ, ý nghĩ này của ngươi thật đúng là không tệ.” => Chỉ LY
    không biết khi đến tư cách chiến thì ly tỷ có hồi phục lại thực kịp không a, khjgờ bọn lăng lạc trần cũng gia nhập vào đông phương gia luôn, lần đối chiến giúp đông phương hào thì liệt ca thắng là cái chắc rồi mà không biết ly tỷ sẽ đòi đồ gì từ bọn bắc hoàng quốc khốn kiếp kia a

  6. Hahaha ta mắc cười chết mất, ta có thể tưởng tượng được nụ cười nham hiểm của Chỉ Ly rồi, nàng ko chịu thiệt bao giờ cả, mà lần này tên Hà Kế Trung đúng la xui xéo thật rùi :))

  7. Lão nhân Hắc Ám đúng là xấu xa, lão nhân nào cũng truyền thừa cho đệ tử vậy mà hắn chỉ muốn giữ cho riêng mình, thật tham lam. không biết phải đạt đến yêu cầu nào Chỉ Ly tỷ và Liệt ca mới có thể được tiếp nhận truyền thừa giống như thế nhỉ, tên HKT đúng là không phải hèn hạ bình thường, làm gì có ai như thế chứ, lần này hắn chết chắc rồi ;73 ;73 ;73

  8. Thực lực của Chỉ Ly tăng dần dần nhưng lại hiểu thiên đạo phép tắc rất nhiều, chỉ một khoảng thời gian ngắn mà có thể hiểu được nửa trang Hỗn Độn Quyết tờ thứ hai, như thế thì quá giỏi rồi, không biết thời gian 100 ngày Chỉ Ly sẽ tu luyện lại được đến mức nào đây, mong chờ xem, mới yên ổn được vài ngày lại có kẻ tìm đến gây sự, lần này nhân thể giết gà dọa khỉ làm cho mấy người ỏ trại huấn luyện biết điều một chút đừng tìm họ gây sự nữa, có gì thì đợi lúc tổ chức thi đấu, lần này xem Hàn Như Liệt phát uy và xem Chỉ Ly giả trư ăn cọp, có lẽ Hà Kế Trung của Bắc Hoàn quốc sẽ bị lỗ nặng rồi, cho sướng, cứ thấy gái đẹp là híp mắt lại, xe Chỉ Ly sẽ bóc lột được những gì nào.

  9. cai ten Ha Ke Trung dung la dang ghet dam co y dinh voi Tieu Tinh ;17 hy vong ki nau Nhu Liet se cho ten do ;15 len duong di

  10. Xui cho MDT đc truyền thừa nhưng đụng ngay lão hắc ám độc ác, kg chịu buông quyền lực ra. Đội của HNL lại chiến đấu tiếp.
    Thanks

  11. khuongthihuongbrl

    Việc bắt đầu tu luyện lại cũng giúp cho CL lĩnh ngộ thiên đạo pháp tắc dễ dàng hơn như vậy cũng tốt ah. Lần này tên HKT muốn xui xẻo rồi ah, CL là người đâu dễ gì chịu thiệt thòi, với lại đám người bắc hoàn quốc đó coi thường người quá đáng rồi mà. bây giờ trong nhóm thì DT mạnh nhất nhưng cũng là người gặp nguy hiểm nhất ah, hy vọng là CL có thể nắm vũng được thiên đạo pháp tắc lên một tầng cao thì sẽ tốt hơn để tham gia tư cách chiến ah. thanks nàng!

  12. Mộ chỉ ly hãy cố gắng lên, trước bị coi là phế vật còn tu luyện vượt nhanh so với bao nhiêu người khác nữa là bây giờ đã có sẵn căn cơ.
    Trận đánh hàn như liệt với tên kia thì đúng là hài hước rồi, phải đòi được nhiều chỗ tốt mới được. Bình thường đánh vượt cấp còn thắng nữa là đánh ngang cấp.

  13. :( Không biết khi nào MCL mới khôi phục thực lực đây nha, Bắc Hoàn quốc này cứ đợi đó hừ hừ, Liệt ca uy vũ một khi đã ra tay thì các ngươi chẳng còn chỗ sống muahahahHhH. Cơ mà ta vẫn hơi lo lắng cho Ly tỷ a :3

  14. haiz hà trung kế cưng ak, cưng tuổi gì mà đồi đấu với đám người Chỉ Ly vậy ;40 ;40 ;17 cưng không nhìn xêm người ta là loại người nào ak hahaha ;31 ;68 ;31 ;31 . chậc chậc không biết lần này chỉ ly bắt hắn nôn cái gì ra đây haha hảo mong chờ chắc là thứ gì đó giá ;35 đi ;33 ;33 ;35 đúng là mấy tên không biết lượng sức mình đi gây chuyên với nhóm của chỉ ly ;52 ;41 ;41 ;41 ;41

  15. nguyenthuythuy

    Không biết khi nào thì thực lực của chỉ ly khôi phục lại đây, đến khi hạt giống chiến bắt đầu thì thực lực đạt đến mức nào a. Lại có người không biết sống chết mà động vào anh chị a, tên này là trộm gà không được còn mất nắm gạo a

  16. Gặp ai k gặp mấy ng iu nghiệt này sợ là vận may ng đó hết rùi ak nha hắc hắc cho đáng đời Bắc gì gì đó, gặp Ly tỷ ngươi một mống cũng k còn nữa ak nha…..

  17. Gặp fảj Ly tỷ xem như vận khí hắn xấu a . Cơ mà cg~ hy vọg tỷ mau chóng lấy lạj thực lực nhoé :3

  18. CL nóng lòng tu luyện nếu rơi vào người mình chắc mình còn điên cuồng hơn, tự dưng từ 1 người có thực lực thành người ko còn thực lực đó là mottj cơn ác mộng, hy vọng CL sớm ngày khôi phục thực lực ;51
    Lão nhân hắc ám này người cũng như tên thế độc ác vô sỉ thế này, hi vọng DT vượt qua được tất cả ;14
    Bọn người não ngắn kia dám động vào người của CL, lần này trộm gà ko đc còn mất thêm lắm gạo cho coi, xem CL tính kế nào ;76

  19. – haiz Chỉ Ly trở nên cường đại như bây h đâu phải là chuyện dễ dàng, v mà bây h mất hết lại phải tu luyện lại từ đầu @@
    nếu ta mà gặp trường hợp v chắc ôm gối khóc nức nỡ lâu rồi :s
    cố lên Ly tỷ !!

  20. Pham Thi To Uyen

    Ai cha, kieu nay ten HKT kia lai sap gap hoa lon roi, nghe giong dieu MCL minh doan lai co kich hay day.
    Chi Ly, co len. Thuong qua.

  21. Chap 9 : Vương Chí Đào vẫn như dĩ vãng canh cửa …..—–> Lý Chí Đào . ( Sao tự nhiên đến chap này họ Lý bị đổi thành Vương rồi ?? ? )

  22. hị hị.. càng đọc càng ghiền.. mỗi tội truyện hay như này vẫn chưa xuất bản ở vn :3

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: