Thịnh Thế Đích Phi – Quyển 1- Chương 02

83

Đồ cưới

Edit: Leticia

Beta: Ly Ly

 

            Tuy mọi người đều biết Định Vương là phế vật, nhưng đến cùng tên phế vật này vẫn là siêu nhất phẩm thế tập Vương gia duy nhất của vương triều Đại Sở. Vì thế mà từ trước đến giờ Diệp thượng thư và lão thái thái của Diệp gia vốn luôn thờ ơ với Diệp Ly, nay hiếm khi lại triệu nàng đến nói chuyện.

 

            “Cháu gái thỉnh an tổ mẫu, thỉnh an phụ thân.” Diệp Ly đến Vinh Nhạc đường của Diệp lão phu nhân, Diệp thượng thư cùng Vương thị, còn có tứ tiểu thư Diệp Oánh cũng đang ở đây.

            Diệp lão phu nhân gật gật đầu, vẻ mặt yêu thương, cười nói: “Ly nhi, đứng lên đi. Hôm nay cháu được chỉ hôn cho Định Vương, tháng sau Oánh nhi lại đại hôn với Lê Vương, nhà chúng ta cũng coi như là song hỷ lâm môn rồi.”

            Diệp Ly đứng dậy, rủ mắt nhìn xuống mặt đất, nhưng biểu hiện trên mặt lại vô cùng cung kính, “Khiến tổ mẫu phải cố ý gấp gáp trở về từ bên ngoài, là cháu gái bất hiếu, đã để cho tổ mẫu phải vất vả.” Tuy không thể nào thích Diệp Ly được, nhưng mấy câu nói của nàng vẫn khiến Diệp lão phu nhân hết sức cao hứng, nên khi nhìn Diệp Ly, vẻ mặt của Diệp lão phu nhân cũng nhiều thêm mấy phần tình cảm ấm áp, nói: “Nhà chúng ta có hỷ sự, sao ta có thể không trở về được. Đồ cưới của hai nha đầu đã chuẩn bị thỏa đáng chưa?” Vương thị vội vàng đứng dậy, có chút khó xử nhìn lão thái thái, nói: “Bẩm lão thái thái, vốn tháng sau chỉ có một mình Tứ nha đầu thành thân, nếu tranh thủ chuẩn bị thì cũng kịp, nhưng bây giờ lại có thêm Tam tiểu thư, chỉ sợ…”

            Diệp lão phu nhân cũng là người thành tinh, sao lại không biết những tính toán nhỏ nhặt trong lòng Vương thị, suy nghĩ một chút nói: “Thời gian thành thân của Ly nha đầu còn chưa định ra, cứ gấp rút chuẩn bị cho Oánh nhi trước đi.”

            Nghe lão thái thái nói vậy…Vương thị vui mừng thưa vâng.

            Diệp lão phu nhân nhìn hai cháu gái, liền ra lệnh cho nha hoàn lấy hai cái hộp ra, đặt lên bàn, nói: “Hai nha đầu các cháu đều là người có phúc khí, một gả cho Lê Vương, một gả cho Định Vương. Ta làm tổ mẫu thì sẽ không nặng bên này nhẹ bên kia, những vật này các cháu mỗi người một phần, tương lai Ngũ nha đầu, Lục nha đầu cũng được một phần giống như vậy. Trong phần của hồi môn của ta có mấy thôn trang, hai cháu mỗi người một cái, về phần quỹ chung phải xuất ra bao nhiêu để mua của hồi môn cho các cháu thì phải xem ý của mẫu thân và phụ thân các cháu.” Vương thị cười nói: “Vẫn là lão thái thái thương cháu gái, con dâu và lão gia đã thương lượng qua, Oánh nhi gả cho Lê Vương, của hồi môn mà ít chỉ sợ hoàng gia cũng sẽ không hài lòng. Từ quỹ công xuất ra hai vạn hai ngàn lượng đặt mua đồ cưới, còn có sáu thôn trang và sáu gian cửa hàng, ngoài ra còn cho nàng thêm hai thôn trang từ trong của hồi môn của con dâu.” Diệp lão phu nhân nhíu nhíu mày, nói: “Có phải là quá nhiều hay không?” Mặc dù nói Diệp Oánh gả cho Vương gia thì đồ cưới nên nhiều một chút mới tốt, nhưng nếu như chệnh lệch quá lớn so với những cô nương xuất giá phía sau thì đối với thanh danh của Thượng thư phủ cũng không tốt, “Đồ cưới của Ly nha đầu, ngươi tính thế nào?” Rốt cuộc Lão thái thái vẫn có kiến thức hơn Vương thị, cho dù Định Vương là phế vật, thì đó cũng là phế vật có nền tảng gia tộc vững chắc. Nếu không phải vì sự cố xảy ra, chỉ sợ hắn còn tôn quý hơn Lê Vương nhiều. Nếu quá khắt khe với đồ cưới của Diệp Ly, chỉ sợ những gia tộc mấy đời trung thành với Định Quốc vương phủ sẽ có lời bàn ra tán vào.

            Hiển nhiên Vương thị không nghĩ tới lão thái thái sẽ hỏi trực tiếp như thế, do dự một chút mới nói: “Dù sao Định Vương cũng không giống với thân đệ đệ của hoàng thượng, quý phủ chúng ta thật sự có chút. . . Con dâu nghĩ nên đợi Định Vương phủ đưa sính lễ tới rồi hãy xem xét. Đến lúc đó thêm vào hai thôn trang nữa là được.” Ẩn ý của nàng chính là xem sính lễ của Định Vương phủ như đồ cưới mà đưa trở về, về phần đến cùng có thể đưa trở về bao nhiêu thì còn phải xem ý của nàng.

            Nghe vậy, sắc mặt Diệp lão phu nhân trầm xuống, nói: “Vô liêm sỉ! xem sính lễ như đồ cưới đưa trở về, chuyện như vậy mà ngươi cũng nghĩ ra được. Ngươi có cần thanh danh của Diệp gia nữa hay không hả? Ngươi có cần cái thanh danh mẹ kế này nữa hay không? Những năm nay quả thật Từ gia có chút sa sút, nhưng cũng không phải là gia tộc mà Vương gia của ngươi có thể so sánh được!”

            Bị lão thái thái răn dạy không lưu tình chút nào như vậy, mặt Vương thị lập tức đỏ bừng, liên tục kêu oan nói: “Lão thái thái, con dâu thật sự rất oan uổng a, mấy năm nay con dâu có chỗ nào khắt khe với Tam cô nương? Thật sự là. . . thật sự là. . . trong phủ chúng ta có chút khó khăn, phía sau còn mấy cô nương chưa xuất giá, tương lai Dung ca nhi lập gia đình cũng cần bạc…” Lão thái thái bị đứa con dâu có ánh mắt thiển cận này khiến cho tức giận đến nỗi phải vuốt vuốt ngực, năm nay Dung ca nhi mới bảy tuổi, còn không biết đến năm nào mới thành thân. Bà liếc mắt nhìn Diệp thượng thư đang ngồi yên lặng ở một bên: “Nữ nhi của ngươi, ngươi nói thử xem nên làm gì bây giờ?” May là mình trở về hỏi một câu như vậy, nếu thật sự để cho Vương thị gả Ly nha đầu ra ngoài như vậy, không chỉ đắc tội với Định Vương phủ mà còn đắc tội với Từ gia. Mấy năm nay Từ gia có ít người trên quan trường, thế nhưng gia tộc lớn trăm năm có thể dễ đắc tội như vậy hay sao? Diệp thượng thư khó xử nhìn mẫu thân rồi lại nhìn thê tử, nói: “Tam nha đầu cũng là đích nữ (con của vợ cả, dòng chính thất), vậy thì giống với Oánh nhi đi.” Có thể làm đến vị trí Thượng thư, Diệp thượng thư cũng không phải là tên đần, đương nhiên biết rõ mẫu thân sầu lo cái gì.

            “Giống với Oánh nhi? !” thanh âm bén nhọn của Vương thị vang lên: “Trong phủ chúng ta làm gì có nhiều tiền như vậy? Lão gia, không phải là thiếp thân, người mẹ cả này muốn bạc đãi Tam cô nương, thật sự là gia kế (sinh kế của gia đình) của chúng ta rất khó khăn. Oánh nhi là muội muội ruột của Chiêu nghi trong nội cung, gả cho đệ đệ ruột của Hoàng thượng. Nếu đồ cưới ít thì vương gia sẽ rất mất mặt, Chiêu Nghi cũng sẽ rất hổ thẹn. Cùng lắm thì . . . cùng lắm thì thiếp thân cho Tam cô nương thêm hai thôn trang trong của hồi môn của mình, thiếp vốn dĩ định để hai thôn trang đó cho Dung ca nhi đấy.” Vương thị lau nước mắt kêu oan, trong lòng lại vô cùng thống hận Diệp Ly đang trầm mặc ngồi đối diện. Sao nàng có thể để cho nữ nhi của tiện nhân kia giống với Oánh nhi của mình được? Nghĩ cũng đừng nghĩ!

            “Cái này…” Diệp Thượng thư sững sờ, khó xử nhìn Diệp Ly. Hiện tại trong nội cung Diệp Chiêu nghi đang rất được cưng chìu, lại đang có thai, nếu có thể sinh hạ hoàng tử…

            Diệp Oánh thấy Diệp thượng thư buông lỏng thần sắc, cắn cắn môi, thấp giọng nói: “Phụ thân không cần khó xử, chia một ít đồ cưới của Oánh nhi cho Tam tỷ là được, nhưng vạn lần không thể để chi tiêu của Đại tỷ tỷ trong nội cung bị thiếu, ngoài ra còn phải giữ lại một ít cho Ngũ muội và Lục muội.” Thấy nữ nhi mình yêu thương nhất hiểu chuyện như thế, vẻ mặt Diệp thượng thư càng thêm nhu hòa, nhìn về phía Diệp Ly, muốn nàng cũng nói vài lời.

            Trong lòng Diệp Ly cười nhạt một tiếng, ngẩng đầu lên nhìn bốn người ở đây, nói khẽ: “Phụ thân, mẫu thân, với Tứ muội không cần phải khó xử.” Vương thị nghe vậy, trong lòng rất vui vẻ. Những năm nay, Diệp Ly luôn không tranh không đoạt, khiến nàng cảm thấy tính tình Diệp Ly có phần mềm yếu, dễ bị ức hiếp, đang cho rằng nàng muốn nhượng bộ, thì lại nghe Diệp Ly nói: “Trước khi mẫu thân qua đời đã từng nói với nữ nhi, lúc trước, khi nàng gả vào Diệp gia, ngoại tổ phụ và ngoại tổ mẫu cho nàng tám thôn trang, mười hai gian cửa hàng và ba miếng đất. Mẫu thân nói những thứ này đều để lại cho nữ nhi làm của hồi môn. Còn những thứ khác, phụ thân mẫu thân cứ đặt mua theo lệ như lúc đặt mua cho Nhị tỷ là được rồi, vẫn nên tăng cường thêm một ít cho Tứ muội thì tốt hơn.” Hai năm trước Nhị tiểu thư của Diệp phủ gả cho Tam công tử của Ngự sử, Vương thị chỉ cấp cho một vạn lượng đồ cưới.

            “Cái gì? Chuyện này làm sao có thể? ! Những thứ kia. . .” Vương thị nhịn không được thét lên, nàng muốn giữ những thứ kia lại làm của hồi môn cho nữ nhi của mình và lưu lại cho Dung ca nhi đấy.

            Diệp Ly kỳ quái nhìn nàng nói: “như thế nào?” Nàng hơi rũ mắt xuống, có chút e lệ nhìn về phía Diệp lão thái thái nói: “Lúc trước, mẫu thân nói của hồi môn của mình đều để lại cho cháu gái, điều này mợ cháu cũng biết. Tổ mẫu nói đúng không?”

            Sắc mặt Diệp lão phu nhân cũng có chút lúng túng, lúc trước Từ thị gả vào Diệp gia có thể nói là mười dặm hồng trang, nếu đưa hết cho Diệp Ly, thì đồ cưới của Diệp Oánh sẽ có chút khó coi. Mấy năm nay, Diệp gia tiêu tiền như nước, vốn dĩ nhập không đủ xuất, muốn chuẩn bị một phần của hồi môn giống của Từ thị năm đó, thì sau khi Diệp Ly gả đi, cả nhà đều không cần sống nữa. Nhưng Diệp Ly nói cũng đúng, lúc Từ thị qua đời, Thiếu phu nhân của Từ gia cũng có mặt, chính tai nghe được những lời nhắn nhủ hậu sự của Từ thị. Thấy Diệp lão phu nhân không nói lời nào, Diệp Ly cũng không nóng nảy mở miệng, chỉ cười lạnh trong lòng, nàng thật sự không có ý kiến quá lớn đối với việc của hồi môn nhiều hay ít, nhưng đồ cưới của mẫu thân không thể cho nữ nhi của Vương thị làm của hồi môn được. Mặc dù sau khi Từ thị qua đời, nàng mới có trí nhớ của kiếp trước nhưng cũng không thay đổi được sự thật, Từ thị là mẫu thân của nàng. Nàng không hề quên từ nhỏ bà đã cẩn thận che chở, dốc lòng dạy bảo nàng như thế nào, còn có những uất ức mà Từ thị phải gánh chịu. Từ khi gả vào Diệp gia, Từ thị không có được một ngày vui vẻ, có thể nói là buồn bực sầu não mà chết. Nếu như còn lấy đồ cưới của bà đi trợ giúp cho nữ nhi của tiểu thiếp của trượng phu mình, Diệp Ly không tin quỷ thần nhưng không biết người mẫu thân đã mất có lo lắng mà bò dậy từ trong mộ hay không.

            Qua nửa ngày, Diệp lão phu nhân mới nói: “Chuyện này trước hết cứ để đấy đã, sau này ta sẽ thương nghị lại với phụ thân và mẫu thân của cháu.”

            Diệp Ly nhàn nhạt nhướn mày, nhẹ giọng thưa vâng.

Discussion83 Comments

  1. Vương Thị đúng là đồ thiếu não có một chút chuyện mak cũng k có ra cái j đúng là mún làm mẹ kế k có cửa đâu… cha như là dượng z k đán ta khinh cả nhà đó k có ai tôtd lành j hết trừ nữ chính of ta ak nha….. gã đi phải lấy hết của hồi môn để lại ta ức chết…mấy con mụ đó chờ đi lấy lại cả vốn lẫn lời lun

  2. stukihime_hami

    móa đúng là bà già khốn nạn, mẹ kiếp của hồi môn của Ly tỷ mà cũng dám cắn xén ;58 ;58 , khốn nạn thật, ;63 ;63 đó là của mẫu thân của ly tỷ mà, ;70 hừ, bọn chúng đúng là đáng ghét……. ;17 rùi thể nào hai anh chị cũng cho bọn chúng đẹp mặt nhất là cái con nhỏ tứ tiểu thư hừ đê tiện mà còn bày đặt khốn nạn thật hừ….. ;73 ;73 ;73

  3. Hix chị này cũng là đích nữ nữ mà cái mụ Vương thị cùng Cha của tỷ í quá đáng thiệt, Lại còn định lấy lun đồ cưới của mẹ tỷ í nữa, hix chắc tưởng tỷ này là quả hồng mềm thiệt mà nắn thế nào cũng được, hưzz quá đáng mà không biết cái vụ đồ cưới này rồi kết cục sẽ ra sao nữa?
    Cám ơn Leticia và Ly Ly nhiều nhé!!!
    ( ak cho ta hỏi ngu tí truyện này có lịch post chưa vậy?)

    • Ly Ly

      chưa nàng ơi, mọi người trong nhà đang bận nên chưa có lịch post cụ thể, làm tới đâu post tới đó thôi ;15 khi nào mọi ng hết bận thì sẽ tăng chương

  4. Chỉ sắp gả mới nhận ra tỷ ấy hk mềm yếu à ;74 . Haiz anh Định Vương bị tàn tật hai chân chắc ảnh võ công cũng …….nhỉ . Ta thì thấy việc anh ấy bị hủy dung so với xấu từ bé dễ chấp nhận hơn . Còn chuyện ảnh ko đi dc thì ta đang cố gắng tiêu hoá . ;15 ……Dù sao ta mới gặp anh nam 9 thế này , bản thân lại cổ hủ để iu thương ảnh . Ta cần thời gian !!!!!!! ;56
    Hok bik ảnh có vì bản thân mình sinh ra tự ti , lúc nữ chính vào cửa gây khó dễ cho nàng ko , ta ko muốn nàng ấm ức ;66

  5. Loại gia đình kiểu gì vậy đi ăn bớt của hồi môn của con dâu và cháu.đáng khinh bỉ còn con mụ vương thị kia cùng vs 2 con tiểu thư kia nữa nguyền rủa đi chết đi aaa hừ hừ.thak ty

  6. Hừ cái gia đình thối nát muốn dựa vào con gái để trèo cao thì sẽ có ngày mang hoạ diệt gia. Thanks tỷ

  7. mụ Vương thị đó đúng là vô liêm sỉ mà, dám nghĩ lấy của hồi môn mẹ Ly tỷ cho con bà ta, mặt dày đến không thể chịu nổi. Diệp Oánh giống hệt mẹ cô ta, giả vờ hiểu chuyện, ôi đọc mấy chương này mà tức hộc máu. phụ thân Ly tỷ cũng không tốt đẹp gì, chỉ lo nghĩ muốn thăng quan tiến chức nhờ con gái trong cung mà khôn suy nghĩ gì cho Ly tỷ. may mà tỷ ấy thông minh nếu không thì bị thiệt thòi rồi

  8. Đọc đến đoạn con mụ kế mấu vô liêm sỉ muốn đoạt đồ cưới của Diệp Ly mà mình tức ói máu, muốn đập cho mụ này 1 trận tơi bời luôn.

  9. Tks các tình yêu đã edit ;69 Mình thích thể loại gia đấu như này, nữ chính là cường nữ thế này mới phê, cơ mà đọc đang hay thì đứt mất dây đàn rồi ;15 ;15 ;16 Híc, mỗi chap hơi bị ngắn í ạ.
    Bộ này chưa có lịch post cố định nhỉ? Các nàng cmt nhiệt tình vào để được đọc tiếp nào.

  10. Móa tức quá đi ai là con của tiện nhân hả đồ thứ vợ nhỏ nếu không phải mẹ của diệp ly mất thì thứ không lên được mặt bàn như mụ có được làm kế thất sao giờ còn định chiếm của hồi môn của mẹ người ta nữa tối ngủ không sợ người ta về lôi đầu à ;73 ;08 không biết diệp ly có lấy lại được đồ cưới của mẹ mình không a mong là lấy lại được không thiếu thứ gì, nếu không được thì lén ra tay hủy luôn đi đừng có cho cái thứ khốn nạn đó chiếm được thứ gì.

  11. thiên minh lạc hoa

    mk gja djh nay toan ten dag pam vam tham lam ruj cug co ngay chet tham chu k paj thg
    Thanks

  12. đúng là mẹ kế ác nhân mà, vô liêm sỉ cũng vừa phải thôi chứ, 2 nữ nhi đều gả thì ít nhất đồ cưới cũng phải gần bằng nhau mới đc chứ, bà ta tham quá dồn hết cho con gái mình rồi cho DL có chút xíu đồ như vậy mà coi đc ah, cũng ko sợ người khác biết rồi cười cho vào mặt. DL cứ lấy hết tài sản thuộc về mình đem đi luôn đi, tốt nhất là đừng để 1 phân tiền cho bọn họ. cơ mà cái nhà vô liêm sỉ này ăn xài vào cả đồ cưới của mẹ DL rồi nên chắc cũng chẳng nhả ra hết đâu
    tỷ sửa chỗ này chút nha
    -Nếu đồ cưới ít thì vương gia sẽ rất mắt mặt -> mất mặt

  13. Ta khinh, đúng là đồ mẹ kế vô sỉ, muốn lấy của hồi môn của vợ cả cho con gái rồi còn con trai mình, khôn vậy bao giờ mới chết được, cứ làm như tính toán của mình không ai biết đấy, cứ làm như ngoài mình ra ai cũng ngu hết vậy. Đích nữ đúng ra chỉ có Diệp Ly thôi nhé. Diệp Oánh chỉ là con của thiếp thất sau thăng chức làm phu nhân tính ra cũng chỉ là thứ nữ vênh gì chứ, tên Lê vương kia mắt mù rồi mới cưới Diệp Oánh, giả tạo, đạo đức giả gì mà lấy hồi môn của con chia cho tam tỷ, vốn dĩ những thứ đó đều là đồ của mẹ Diệp Ly để lại nhé, Diệp gia toàn lũ vô ơn, không có của hồi môn của mẹ Diệp Ly thì sao có thể sống tốt qua ngày vậy mà còn mặt dầy lạnh nhạt, khinh Diệp Ly nữa, khốn nạn không tả được

  14. Diệp gia này đúng là một lũ tham lam, ích kỉ, đê tiện(-trừ nữ9 và nha hoàn của she). Thanks

  15. ợ, đúng là mẹ kế có khác, ghê tởm kinh khủng, ;74 k muốn rỉ ra chút đồ nào cho con người ta đi lấy chồng, thế mà còn đòi lấy của hồi môn của người ta để cho con cái của mình chứ, sao lại có loại người đáng ghét vậy hở trời, ;73 nhưng mà sao chị ly đi lấy chồng sớm quá, k ở lại chỉnh bà này vài lần nữa cho bõ tức nhỉ, ;03 còn lão già diệp kia nữa, con nào cũng là con lại còn thiên vị 1 trời 1 vực vậy, đã thế còn là loại tai mềm, mới nge con mụ vương thị kia kêu 1 cái là đã chả biết gì nữa r, chả có tý tiền đồ nào, ;56 chỉ khổ thân mẹ chị ly thôi, gả cho loại người như thế đúng là uất ức, chết sớm thế có khi là 1 loại giải thoát ý ;55

  16. khuongthihuongbrl

    Mẹ kế này đụng sai người rùi, DL là tính cho cả gia tộc ra ngoài đường ở nha, haha, muốn chiếm tiện nghi của người ta cho con mình, mụ mẹ kế Vương thị này chán sống mà. Đọc mà thấy mẹ của DL chịu đựng cũng quá giỏi nha, nhưng DL nhà ta thì không hiền giống mẹ đâu, muốn bắt nạt hơi khó ah. Truyện hay quá, thanks các nàng!

  17. Mấy người này thật là đáng hận mà, ko lo được cho Diệp Ly thì thôi đi đằng này muốn nuốt luôn của hồi môn của mẹ nàng nữa chứ. DL cố gắng làm cho mẹ con này tức chết đi, ko phải chỉ là chiêu nghi thôi sao đâu phải là hòang phi đâu kênh kiệu gì chứ, để xem sau này nàng sẽ trừng trị mấy mẹ con nhà này như thế nào

  18. diệp ly làm quá tốt, đò của mình thì phải lấy hết về, không nên để tiện lợi cho mẹ con nhà diệp oánh được, lấy hết đi cho tức chết hai mẹ con nhà kia hahaha ;75 ;75 ;75 ;33 ;33 ;33

  19. lấy lại hết đồ cưới của mẫu thân Diệp Ly cho bọn người đó cạp đất ăn đi. dám ức hiếp NV chính của ta ah ;73 ;73 ;73 ;73 ;73 ;73 ;73 ;73 ;73 ;73 ;73 ;73

  20. Vương Thị não tốt wa sẽ mệt Diệp Tỷ đấy ;75 ;75 ;75 ;75 ;75 ;75 vì vậy Vương thị tốt nhất là nhũn não luô đi

  21. đúng là kiểu mẹ kế điển hình, nhưng lại thiển cận không thể chịu được nếu không muốn nói là ngu ngốc. Diệp Ly người ta không tranh giành thì tưởng Ly tỷ là quả hồng mềm dễ bóp, bà ta chắc chưa nghe qua câu chân nhân bất lộ tướng thì phải.

  22. Doc het chuong nay tuc qua di mat. Mong cho nu chinh ga di de khoi phai gap may ke dang ghet nay nua. Tuc that la tuc……!

  23. Hừ hừ ỷ ng ta mồ côi mẹ nên bắt nạt sao? Nhà ngoại của nữ 9 có vẻ sa sút nên ko có ng lo cho? Nếu vậy thì kêu dì Tư kia về mở miệng đòi đồ cưới về vậy

  24. Bà Vương thị kia thật ngu xuẩn,thiển cận quá đi, nghĩ rằng con chính thất mất mẹ thì không có chỗ dựa ah. Thanks tỷ

  25. Mụ Vương thị kia thật là công phu sư tử ngoạm mà, nghĩ sao dám lấy phần hồi môn của mẫu thân tỷ Diệp Ly cho con nhỏ Oánh kia chứ >:( Hừ dám bắt nạt nữ 9 của ta *chém chém* tưởng Diệp Ly tỷ ấy là hổ giấy thôi chắc!! Mơ đi *0*
    Tks editor nhé

  26. ăn cướp đồ cưới trắng trợn mà còn la làng, 1 nhà từ già tới trẻ, trừ Ly tỷ cùng mẹ tỷ, ai cũng đáng khinh hừ >”<

  27. Hừ,ăn cho đẫy vào rồi giờ nhả ra cũng khó mà nuốt cũng k trôi,hừ cho các ngươi mắc nghẹn hết đi.

  28. Hừ, tính toán cũng tốt lắm, chưa chi đã đòi nuốt của người khác làm thành của mình, mình thì cần mặt mũi còn người khác thì vứt đi cũng được, con mụ vương thị này đúng là đặc trưng mẹ kế.
    Diệp thượng thư này cũng thuộc loại tai mềm y BHH, ghét thế không biết, Diệp lão phu nhân cứ tưởng hiểu chuyện ai ngờ cũng chẳng tiến bộ hơn lũ người kia là mấy.
    Ly tỉ nhìn thì nhu thuận chứ có phải người ngu đâu mà tính toán kiểu đấy, của mình thì cứ phải đòi về chứ

  29. Hứ. Dám nuốt đồ người khác ngon lành ý vậy không đồ mẹ kế kia. Định vương còn tôn quý hơn thằng Lê vương kia ý mà bày đặt

  30. Hồng Nhung Thị Phạm

    Sao bà Diệp lão phu nhân lại ko thích Diệp Ly nhỉ,ko biết đời trc có khúc mắc j đây.
    cái mụ Vương thị chả tốt đẹp j,nhìn đã ko ưa.chỉ chăm chăm găm tiền cho con Diệp Oánh.cái j mà đồ cưới của DO thì 1 đống,đồ cưới của Diệp Ly thì xem sính lễ như đồ cưới đưa về r thêm 2 thôn trang chứ. tham ăn hết cả đất xung quanh.
    Thế là đồ cưới của mẹ Diệp Ly năm xưa cũng bị lũ sâu mọt Diệp phủ nuốt hết rồi à.mụ Vương thị còn định găm cho con trai con gái nữa chứ,mặt dầy đến thế là cùng.Diệp Ly đòi lại là đúng,phải đòi cho bằng hết.
    Đúng là điển hình của loại mẹ kế xấu xa.

  31. Tức thế không biết . Mụ vương thị đó đúng là thiển cận thật còn tên lão gia nữa k biết ông ta nghĩ j lão phu nhân thì thật là . Ly tỷ không biết có hạ đo ván con mụ vương thị không ta. Ngóng

  32. đời nào cũng thế nào có mẹ kế thương con vợ cả bao giờ .. ăn bớt đồ cưới là chuyện bình thường thôi ai bảo ngta là kế maascu còn con ngta là thứ nữ haizzzzz

  33. nữ chính thông minh quá, nhìn cách của tỷ ấy đối phó với bà mẹ kế lòng dạ độc ác, đọc mà hả lòng hả dạ

  34. má nó. con quỹ cái kia là gì mà lấy của hồi môn của DL cho nó z trời. nguyên đáp ng diệp gia toàn thứ chó không à. thử nghĩ coi của hồi môn là của ai???? mà để suy nghĩ kĩ lại có đưa hay là k? nge mà mắc cười. k nói mấy của hồi môn đó là của DL đi thì DL k phải là con ông, cháu bà hay sao? ở đó mà đối xứ như z. đúng r cũng nhờ mấy ng mà mẹ DL mới chết sớm đó
    còn cái mụ vương thị này nữa. má con mấy ng giống nhau cùng chung một ruột k à, chi bk đi câu dẫn đàn ông của ng khác trở thành của mình r ở đó mà sủa ì xì đùng hết trơn. nói ng ta là tiện nhân thì coi lại bản thân mình coi, mình là thứ gì còn tiện hơn chữ tiện là quá tiện á bk hơm

  35. Hiên Viên Trích Thần

    Cái bà hồ ly tinh vương thị kia muốn cắn nuốt hết đồ cưới của Ly tỷ ak , một gia đình toàn là thiên vị luôn ủy khuất Ly tỷ không có cửa đâu nhé

  36. Độc cô nương

    Thật đúng là mấy đời bánh đúc có xương mà.cái loại mẹ kế này đúc là nên băm nka.còn ra vẻ mẹ hien dâu thảo nữa chứ,t khinh vạn lần. có loại nào mà đồ ng chết cũng k tha.chị Diệp Ly k đk yếu thế nka

  37. Người qua đường

    thói đời, mẹ ghẻ con chồng, lại còn là một mẹ kế cực phẩm như vậy, thật không thể chấp nhận được. lại còn cái lão phụ thân chết tiệt kia nữa còn nào mà chả là con không nên như bù nhìn thế chứ. haixx đúng là gia đình cổ đại điển hình lúc bấy giờ, đích nữ mà mất mẹ thì chỉ ăn đủ khổ thôi, nếu người gả mà không phải là Định Vương xuất thân gia thế ( mặc dù bị đồn là phế nhân) không biết DL bị ức hiếp đến đâu nữa. Lại còn bày đặt thương nghĩ suy nghĩ, đến lúc Vương Thị cứ gào mồm lên kêu thì ko biết đồ cưới cả DL còn lại cái mảnh gì?? gia môn bất hạnh a !!~ gia môn bất hạnh a !!~

  38. Tr ạ đã bạc đãi ngừơi Ly ty ty ma con lam ra ve nhan tu nua chu. DO dung la haj mat ma. Da the con cuop di cua hoi mon cua Ly ty ty de lam cua hoi mon cho minh nua. Dung la me nao con nay an xen thi thoi con soi moi khong cho Ly ty ty lay nua chu tra laj ma bao la dem lam cua hoi mon cua DO roi thiet la thay thuong Ly ty ty thiet, nhung ma Ly ty cung ranh thay mồ choi chjeu laj không cho me con DO lay do cua me minh de laj Ly tyty cua kiep truoc hoa thanh dung la thong minh wa aà

  39. Tức hộc máu. Mấy người này cùng phe, muốn ăn hết của hồi môn đây mà! >:(
    Mà không hiểu sao ông Diệp thượng thư yêu thương được mụ họ Vương kia nhỉ? :o

  40. Thực ra truyện này có tình tiết mà ta thấy không hợp lý, Thượng thư phủ có 1 nữ nhi làm chiêu nghi được sủng rồi, đã tứ hôn 1 nữ nhi cho Lê vương thân đệ đệ của HĐ làm chính phi, lại tứ hôn thêm 1 nữ nhi nữa cho Định vương có tước vị thế tập làm chính phi tiếp, có vẻ quá tập trung quyền lực cho Thượng thư phủ rồi, HĐ vốn dĩ đều phải kiêng kị mấy việc này!!
    May mà tổ mẫu này của Thượng thư phủ không hồ đồ vô sỉ như 1 số truyện khác a, an ủi!!!

  41. Việt Anh Vịt

    Bà mẹ kế này quên mất ly tỷ là đich nữ ak, lại còn gả cho vương, đung là đồ não chỉ gói trong hậu viện, ông thượng thư kia phải gọi là sợ vợ kinh điển, Ly tỷ nói quá đúng, của hồi mon mẹ tỷ để cho tỷ chứ có lấy của túi bà kia đâu, hét vs rú cái j

  42. Ông Hoàng Đế này bảo đảm hôn quân, gì mà vừa tứ hôn vừa từ hôn, lại còn thiên vị Lê Vương nữa. Còn mụ mẹ kế này ta chỉ có thể nói 1 câu: hàng ko lên được mặt bàn. Chưa gì đã muốn bắt chẹt Diệp Ly rồi, còn ko coi lại có năng lực ko . Nhưng ta đoán mụ Vương thị này thua Diệp Ly chắc rồi.

  43. Diệp Ly nuber one! Đã quá mới mở đầu mà đã cho mụ hồ ly kia 1 bài rồi. Mình ghét hồ ly, ghét tiểu tam. Càng đọc càng thấy trang tamvunguyetlau.info hợp gu với mình. Cực khổ cho các nàng rồi.

  44. nhà này giàu khiếp, của hồi môn phải là đất cát nhà cửa mới chịu, nữ chính cũng mạnh mẽ lắm chứ k vừa, thích kiểu ghê gớm mà giả bộ ôn nhu như thế này, hắc hắc =)))

  45. Chịu chết cái gia đình thượng thư này. Con gái không có mẹ khổ thế đấy. Cái bà mẹ kế kia đúng là đồ không ra j. Con gái bà mà cũg dám so vs Ly tỷ à

  46. =))) bà mẹ ghẻ kia bị Diệp Ly chơi 1 cú….. THỐN =)) Đừng nghĩ ngta không lên tiếng là tưởng hiền nhá ,,, thì ra là đang chờ đợi thời cơ phụ thù đấy =)))

  47. nam chính tàn tật cũng có sao đâu. đừng quên nữ chính của chúng ta là xuyên qua đó. y học hiện đại so với cổ đại biết đâu lại khá hơn. rồi sau đó ta ta la…… mấy nàng kia ghen đỏ mắt đó

  48. Vương thị đúng là mẫu vợ kế đúng kiểu, nhan hiểm độc ác,bủn xỉn,còn người cha thì tệ hại,Ly tỉ vào đúng hang sói, không biết lão thái thái có giúp gì cho Ly tỉ không đây…Ly tỉ xuyên qua mà có gì phải sợ…

  49. Phải công nhận cái bà Vương thị gì đó mặt dày dễ sợ. Không! Phải nói là vô liêm sỉ thì đúng hơn! Bộ là người được sủng ái yêu thương rồi muốn làm gì thì làm sao?! Còn ông cha thượng thư gì đó nữa, nếu không yêu thương gì DL ít lắm phải tỏ rõ thái độ trước cái thái độ của bà ta chứ?! Bình thường là ta chúa ghét cái thể loại đối xử bất bình đẳng trong gia đình. Huống chi, DL vốn là đích nữ, con dòng chính thất, cứ cho mẹ đã mất thì tại sao lại phải chịu đựng sự đối xử như thế?! Cũng may DL không phải là người dễ bị ức hiếp. Ta tin sau này những người đã đối xử bất công với nàng trong ngôi nhà này phải nhận một cái giá thích đáng mà thôi. Ừ mà ta thắc mắc một chỗ là khúc DL nói rằng nàng có được trí nhớ của kiếp trước khi mẹ nàng mất. Vậy là nàng xuyên không lúc đó sao? Hay là bản thân nàng vẫn chính là bản thân nàng, chỉ là có được kí ức của kiếp trước mà thôi??

  50. Trời ơi, đọc mà bực mình qá đi á. Đúng là”Mấy đời bánh đúc có xương … mà”. Cái ông phụ thân kia cũng quá là bất công mà @@~

  51. Lấy của hồi môn của Diệp tỷ, ko pit có nuốt trôi ko à nha! Công nhận một gia đình vô sỉ từ nhỏ tới lớn luôn mới gê!

  52. Mới chương hai là đã thấy sự đê tiện, vô liêm sỉ của nhà họ Diệp mặt dày bày ra rồi, số Diệp Ly lúc này cũng khổ, sống chung với một đám hỗn độn, ảnh hưởng hình tượng quá, có một lão cha bất tài nữa thì thua luôn. Suốt ngày nghe bùa mê thuốc lú của mụ Vương thị, bởi vậy sau này mới có kết cục như vậy.
    Muốn ăn chặn ăn bớt của hồi môn của trưởng đích nữ, lại bày vẻ mặt thê thảm, như ai ăn hết của bã vậy, lại còn có thái độ đần nữa, cứ la oai oái lên nên muốn gì đều lộ ra mặt, bởi vậy như mụ Tổ mẫu kia, nhìn là biết liền, ả đang muốn gì.

  53. Trời ạ, công phu sư tử ngoạm mà, bà mẹ kế này cũng thật quá quắt. Ta rất hứng thú mong chờ thủ đoạn sau này của nữ chính nha, gia đấu thôi ấy mà , :)) nhất định sẽ ăn miếng trả miếng đầy đủ !

  54. Gia định nhà quan luôn có những mẫu thuẫn về tài sản như vầy, chị Ly ở đây đúng là chịu không ít mệt mỏi, không phải không đấu lại, mà là có quá nhiều chèn ép, đấu tranh quá mệt mỏi nha. Mong chị mau chóng gả cho Định vương.

  55. Đúng như các cụ nói: “mấy đời bánh Đức có xương, mấy đời mẹ ghẻ biết thương con chồng” . Tội Ly tỷ ghê, mẹ mất sớm, cha ko thường, bà nội thì bo bo giữ mình, lại được quả mẹ kế cực phẩm nữa chứ. Mong tỷ có thể khổ tận cam lại.

  56. Đọc truyện muk miiix lần Diệp Ly nói lời nào là hay lời đấy ah, hêhheee đáp trả nhẹ nhàng muk như quả bom ném vào bà mẹ kế vậy. Haizzzzz muk nàng ơi Diệp Ly là trọng sinh từ khi còn trong bụng mẹ ah?hay là như thế nào vậy? Ta thấy không nói rõ ràng lắm.
    Cảm ợ các nàng đã dịch truyện nhé, câu văn hay lắm ;61

  57. Không có lời nói với cái bà Vương thị, tham lam vơ vét hết cho mình và con mình, mặt dầy chiếm đồ của người khác còn bày ra bộ dáng như là đúng rồi. Đúng là thứ não ngắn mà.

  58. Vương thị kia đúng là tham lam, tưởng nuốt trôi được của hồi môn của Diệp Ly à, xem có mắc nghẹn ở cổ không? Diệp Ly đấu cho bà ta một trận đi.

  59. Đúng là con không có mẹ chẳng ai thương. May mà nữ 9 cũng không phải dễ bắt nạt :)

  60. Gái già đợi gả

    Đúng là có mẹ kế thì có cha dượng, mụ ghẻ vs con quỷ kia vừa nước mắt ngắn nước mắt dài là lại thiên vị vs ly tỷ.cả bà tổ mẫu nữa tham của lại còn muốn tiếng, đúng là cái thói đời khốn nạn ;54 . Ủng hộ ly tỷ vét sạch của cải nhà họ diệp đi

  61. Đúng là mẹ kế. Định lấy hết hồi môn của mẹ c lý. Cả cái đúa Oanh nhỉ gì đó nữa, chỉ giỏi giả vờ. C làm đúng lắm, đồ mẹ mình để cho mình ko thể để lũ vô liêm sỉ lấy đc.

  62. Ha ha coi có vẻ vương thị sẽ không nuốt trôi được của hồi môn … 2 đứa con gái cùng gả đi nên phải có của hồi môn như nhau hoặc gần bằng không hơn kém nhau. Chưa gì mà vương thị đã muốn nuốt hết của hồi môn của từ thị mẹ diệp ly để chia cho các con gái của bả rồi… hãy đợi đó sau này diệp ly sẽ thu thập bà vương thị này đẹp luôn9 ;69

  63. Diệp ly nghĩ đúng quá. Tội gì phải tiện nghi cho mẹ con mụ ác độc kia. Vừa tham lam vừa độc ác. Hẳn nào cũng tìm cách hại DL cho xem. Mà cái ông diệp thượng thư cũng k tốt lành gì ;96 ;96 ;96

  64. Hấp dẫn ghê, mà mới chương hai thôi đấy. Công nhận nhà chọn truyện tuyệt cú mèo ấy. Mình cực thích nữ chính thông minh, ẩn nhẫn thế này. Edit cũng rất mượt mà. Cứ muốn đọc hết cả truyện ngay lập tức ý.

  65. Đúng là “mấy đời bánh đuc có xương, mấy đời mẹ ghẻ mà thương con chồng” Không biết Diệp Ly xuyên không từ năm mấy tuổi? Hay là đã nhắc qua mà mình bỏ sót?

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close