Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ – Chương 479+480

19

Chương 479: Hồ thạch (kiểu kiểu như đá non bộ)

Edit: Gà Gù

 

Nghe Liên Kế Tổ nói còn muốn đi tới huyện Cẩm Dương, Liên Thủ Tín liền ồ lên một tiếng.

 

“Lúc chúng cháu chuẩn bị đi, lão thái thái đã dặn dò, phải ghé qua thăm đại cô phu nhân.” Tưởng thị cười nói.

 

“Vậy buổi tối, mọi người liền trụ ở chỗ Hoa Nhi tỷ rồi?” Liên Mạn Nhi hỏi.

 

“Đúng, ở Tống gia.” Liên kế tổ gật đầu nói.

 

Hiện tại rời đi Tam Thập Lý doanh tử, buổi tối vừa vặn có thể ở lại Tống gia. Liên Mạn Nhi trong lòng cảm thấy Liên Kế Tổ thay đổi hành trình, là bởi vì ở Tam Thập Lý doanh tử không quen, “Ngày hôm qua sau nửa đêm bị đông cứng mà tỉnh lại.”

 

“Bên chỗ Đại cô phu nhân phòng ốc nhiều, bọn cháu đến đấy ở tạm cũng thoải mái.” Tưởng thị nói, “Còn cô cả bên kia, chúng cháu tới ở chỉ khiến cô thêm phiền toái.”

 

Địa vị của đại cô phu nhân, dù đã gả ra khỏi cửa nhưng vẫn tỏ rõ địa vị của nàng ở nhà mẹ đẻ. Cho nên, Liên Kế Tổ cùng Tưởng thị mỗi lần tới, đều nhất định phải đi đến huyện Cẩm Dương, bên Liên Lan Nhi nhất định phải đi, mà phía Liên Hoa Nhi cũng không thể xem nhẹ.

 

Đến thăm Liên Lan Nhi, tất nhiên sẽ được nhiều lễ vật. Lúc đó đến chỗ Liên Hoa Nhi khẳng định là không cần phải bỏ tiền ra.

 

Liên Mạn Nhi nghĩ.

 

Hành lý của Liên Kế Tổ cùng Tưởng thị vẫn còn để ở nhà cũ, phải quay về lấy. Liên Thủ Tín liền sai lão Trương lên trên trấn, thuê một chiếc xe cho bọn người Liên Kế Tổ.

 

Liên Kế Tổ cùng Tưởng thị đi đến cửa đại môn, lại cùng một nhà Liên Thủ Tín, Trương thị nói lời từ biệt, sau đó Liên Thủ Lễ, Triệu thị cùng Liên Diệp Nhi lại cùng nhau về phía nhà cũ.

 

Mấy người Liên Mạn Nhi đều đứng ở cửa chính, cũng không lập tức trở về phòng.

 

Mắt thấy đoàn người Liên Kế Tổ đã đi tới đường cái, Liên Mạn Nhi đang định xoay người vào trong nhà, đã nhìn thấy hai nam nhân ở phía cổng thông đi ra, bước nhanh tới chỗ Liên Kế Tổ, khom người hành lễ, sau đó liền theo Liên Kế Tổ đi ra ngoài thôn.

 

“. . . . . . Là hai huynh đệ nhà lão Võ .” Liên Thủ Tín liền nói, “Kế Tổ đến vào lúc này, cũng là lúc sắp phải gieo hạt, hắn cũng không nghĩ ra đồng nhìn xem thế nào.”

 

Mọi người vừa nói chuyện vừa bước vào trong nhà. Chờ lão Trương trở về, nói rằng Kế Tổ cùng Tưởng thị đã lên xe đi rồi, cả một nhà giờ mới đem chuyện này buông xuống.

 

Ngày hôm sau, nhìn thấy Liên Diệp Nhi, Liên Mạn Nhi nhớ tới chuyện ngày hôm qua, liền hướng nàng hỏi thăm.

 

“Ngày hôm qua hai huynh đệ nhà lão Võ tìm Kế Tổ ca, đã nói những gì vậy?” Liên Mạn Nhi hỏi.

 

“Chính là đối Kế Tổ ca xum xoe nịnh bợ, muốn thơm lây.” Liên Diệp Nhi nói, “Còn nói nhà bọn mới giết gà, muốn mời Kế Tổ ca qua dùng bữa.”

 

Liên Mạn Nhi ồ một tiếng, huynh đệ Võ gia làm như vậy, có chút ý tứ đối đãi với chủ nhân.

 

“Buổi tối hôm trước, ngày mà mấy người Kế Tổ ca mới tới, hai người họ cũng đã tới một lần.” Liên Diệp Nhi lại nói, “Ngày đó, đã muốn mời kế tổ ca đi ăn cơm. Kế tổ ca không có đáp ứng.”

 

“Đây là sợ sao?” Liên Mạn Nhi cười, bởi vì lần trước Liên kế tổ triệu sai dịch tới, còn có lẽ là nhìn Kế Tổ phú quý, muốn nịnh bợ ít nhiều, ý niệm muốn được hưởng một chút tài lộc.

 

“Bọn họ dập đầu với Kế Tổ ca, Kế Tổ ca nói sao cũng không đến nhà bọn họ. Sau đó bọn họ lại nói năm nay đầu xuân mưa ít, trong nhà còn có mẹ già bệnh nặng, vợ cũng bị bệnh, còn thiếu nợ người ta, rồi thì không có tiền mua hạt giống. Kể lể vô cùng đáng thương, rồi hướng Kế Tổ ca vay tiền.”

 

Quả nhiên là muốn kiếm chút lợi lộc. Hơn nữa lại không phải là thả dây dài, mà là lập tức đánh nhanh thắng nhanh.

 

“Vậy Kế Tổ ca có đưa tiền cho bọn họ không?” Liên Mạn Nhi liền hỏi.

 

“Kế Tổ ca bị bọn họ quấn lấy, chịu không nổi, liền ném tiền qua, cũng không biết nhiều ít như thế nào.” Liên Diệp nhi nói, “Đại tẩu rất mất hứng, một mình lên xe trước, cũng không thèm nói chuyện cùng với Kế Tổ ca. ”

 

Liên Mạn Nhi về nhà, đem chuyện này nói với Liên Thủ Tín cùng Trương thị.

 

“Thằng bé Kế Tổ này, tâm địa cũng mềm lòng.” Liên Thủ Tín liền nói.

 

“Mấy người bên nhà đó, dây vào là dứt ra không nổi. Không hiểu lão gia tử như thế nào lại cần dùng bọn họ.” Trương thị nói.”Ta đây là còn chưa cho bọn họ vẻ mặt hòa nhã. Bọn họ đều biết chúng ta cùng với phòng trên bất hòa, nếu không cũng đã bám lấy nhà ta rồi.”

 

“Nghèo khổ không phải là cái gì xấu xa. Người nào mà không từng có lúc nghèo khổ. Chính là cái tính này của bọn họ, ta thật nhìn không nổi.” Suy nghĩ một chút, Trương thị lại nói, “Lúc lão gia tử có thể cho bọn họ lợi ích, bọn họ liền nhao nhao lên nhận thân. Sao lúc lão gia tử còn cực khổ, lại không thấy người nào tìm tới cửa. Nếu không phải mắt thấy nhà người ta giờ phú quý hơn, bọn họ liền có thể thân thiết như vậy sao.”

 

Nói đến Liên lão gia tử, mấy người không khỏi cảm thán một phen.

 

Qua tiết thanh minh, các hộ nông dân vội vàng cởi xuống áo bông, mặc vào áo kép.

 

Ao cá cùng với hồ sen nhà Liên Mạn Nhi đã đào xong rồi, nước cũng đã được dẫn vào. Liên Mạn Nhi nhờ hai phụ tử Ngô Ngọc Quý và Ngô Gia Hưng giúp nàng mua cá bột, hôm nay, hai phụ tử bọn họ mang người đưa hàng tới.

 

Cá bột đến từ Sa Kim Đương, dùng mấy cỗ đại mã xa chở tới, trên xe là mấy thùng gỗ lớn dùng đây thừng để cố định, trong thùng gỗ có chứa nước, bên trong là cá bột mua về. Mấy chiếc xe ngựa này rời khỏi vàng cát đường từ lúc trời còn chưa sáng, đến buổi trưa mới tới Tam Thập Lý doanh tử.

 

Liên Mạn Nhi đi ra ao cá bên cạnh, xem mấy người đầy tớ đang thả cá vào trong ao.

 

Trong số cá bột mua về này, cá chép có tám trăm con, cá trích bốn trăm con, Bạch liên ngư bốn trăm con, hoa liên ngư bốn trăm, cá trắm cỏ năm trăm, cá quế là hai trăm.

 

Tổng cộng hai nghìn bảy trăm con cá bột, trên đường vận chuyển có chút tổn thất, cũng may người bán đoán trước được tình hình, thêm chút số lẻ vào, nên cuối cùng số lượng cũng không hao nhiều.

 

Nhìn một chú cá nhỏ khoan khoái bơi vào trong ao, những chiếc vảy thật nhỏ lóng lánh dưới ánh mặt trời, tâm Liên Mạn Nhi như được chiếc đuôi nhỏ của chú cá vuốt, hoan hỉ vô cùng, nàng tự hồ thấy được, những cá nhỏ này, đến lúc trưởng thành những chiếc vảy trơn bóng kia sẽ là màu bạc lấp lánh.

 

Thấy cá bột đã thả xong xuôi, Liên Thủ Tín liền mời mọi người đến tiền thính, thanh toán tiền mua cá.

 

Hai nghìn bảy trăm đuôi cá bột, giá cả là bảy ngàn hai trăm văn tiền, nhưng vì mua nhiều nên sẽ được giảm giá so với giá ban đầu, cộng thêm tiền hoa hồng làm môi giới cho hai phụ tử Ngô Ngọc Quý và Ngô Gia Hưng, rồi tiền thuê xe ngựa, tiền bốc xếp, cuối cùng số tiền Liên Mạn Nhi tổng cộng phải trả là bảy ngàn tám trăm văn tiền.

 

Ngày hôm sau, lão Hoàng mang theo mấy người tùy tùng cũng từ phía nam trở lại. Không phụ sự mong đợi của mọi người, lão đã mang về một xe ngựa sen giống, còn có hạt khiếm thực cùng củ ấu nữa.

 

Lúc gieo hạt, bên cạnh ao sen nhà Liên Mạn Nhi tụ tập không ít người.

 

Lỗ tiên sinh cũng tới, hơn nữa vô cùng hứng khởi, đích thân xắn ống quần, lội vào trong hồ để gieo hạt. Hắn là người miền Nam, theo như lời hắn nói thì lúc bé cũng đã từng theo người lớn lấy ngó sen.

 

Liên Mạn Nhi đối với điều này còn có nghi vấn. Nhưng Lỗ tiên sinh đã nói vậy, nàng cũng phúc hậu mà không đi vạch trần. Mặc dù Lỗ tiên sinh từng đến hồ sen, nhưng khẳng định là để đi ngắm hoa sen. Nàng có thể hiểu được tâm tình của Lỗ tiên sinh lúc thấy những sen này.

 

Rốt cục cũng sắp được ăn ngó sen, hạt sen rồi. Đến lúc mùa hạ, còn có thể ngắm trăng bên hồ sen, có thể được ngửi hương hoa sen thơm.

 

Liên Mạn Nhi rất cao hứng, cây sen toàn thân đều là bảo vật. Ngó sen có thể làm rau dưa ăn, có thể mài phấn. Hoa nở có thể tô điểm cho cảnh vật xung quanh, cũng có thể đem hoa sen đi ướp trà. Hạt sen là mỹ vị, mà lá sen còn có thể làm thuốc.

 

Lão Hoàng lần này đi phía nam, chính là để mua hồ thạch. Trong khu lâm viên trên núi, cần có hồ thạch để làm đẹp. Lão Hoàng thuận tiện cũng cho nhà Liên Mạn Nhi hai khối.

 

“. . . . . . Cho các người hai khối này, tùy tiện đem trong vườn mà để, ta cũng chỉ là làm theo ý của người ta. . . . . . Cái gì mà phong nhã vô cùng. Vật này, theo ta thấy, chẳng ra cái gì. Nhưng mấy cái người phú quý, lại coi trọng cái này. Cũng có người nói, tảng đá kia, càng nhìn càng có ý vị. . . . . . . Vị gì, mùi nước à. . . . . .ha ha.”

 

Ở nhà Liên Mạn Nhi uống rượu rất cao hứng, lão Hoàng nói chuyện cũng không kiêng dè gì cả.

 

“Lỗ tiên sinh, ta là kẻ quê mùa thô lỗ, chính là nghĩ gì nói lấy, mong tiên sinh đừng chê cười.” Vung tay múa chân một hồi, rốt cuộc lão Hoàng cũng ý thức được, ngồi bên cạnh còn có một nhân vật văn nhã. “Ta chính là không hiểu cái này, mấy tảng đá kia có vẻ rất hiếm. Nếu không ta đã chẳng tặng cho nhà Tứ huynh đệ.”

 

Lão Hoàng không phải không hiểu hồ thạch, hắn đi phía nam, là để hỗ trợ mang đá về. Người nào việc nấy, việc chọn lựa hồ thạch hiển nhiên sẽ do người thành thạo phụ trách. Hơn nữa, coi như là hắn không hiểu, cũng không có người nào dám lừa gạt hắn. Hắn chăm sóc cho lâm viên ở miếu thờ của hoàng hậu, lừa gạt hắn, cái này chẳng phải là coi thường hoàng gia, coi thường nhà mẹ đẻ của Trầm hoàng hậu sao, kẻ nào dám to gan như vậy.

 

Lỗ tiên sinh an tọa một chỗ, đối với loại luận điệu này của lão Hoàng, chỉ là một mực duy trì thái độ khoan dung.

 

Trong số những đồ vật phong nhã mà Lỗ tiên sinh yêu thích, dĩ nhiên cũng bao gồm hồ thạch.

 

Hai khối hồ thạch này, tuy nói là hai khối, nhưng đặt ở chỗ kia, cũng có dáng vẻ như hai ngọn tiểu non bộ. Biết Lỗ tiên sinh yêu thích, Liên Mạn Nhi rõ ràng đem việc bài trí hồ thạch đều giao cho Lỗ tiên sinh quyết định.

 

Lỗ tiên sinh đem bản đồ trang viên nhà Liên Mạn Nhi ra nghiên cứu qua một lần rồi mới ra quyết định.

 

Một khối hồ thạch liền đặt ở trong hồ nhỏ ở trước viện. Liên Mạn Nhi nhờ lão Hoàng tìm trên núi một người tay nghề giỏi, làm một cơ quan nhỏ, dẫn nước đến hồ thạch, hình thành núi giả thác chảy, trong ao nhỏ lại trồng thêm sen, nuôi thêm mấy con cá chép.

 

“Thật không ngờ, bài trí một hồi, khung cảnh của cả sân nhìn khác trước rất nhiều.” Lão Hoàng nhìn xem, vô cùng tán thán nói.

 

Một khối khác thì đặt ở hậu viện. Đợi đến lúc trong viện cây cối ngập tràn sắc xanh, sẽ cùng với hồ thạch này tạo thành môt phen phong cảnh. Liên Mạn Nhi tính toán lấy trong vườn một ít dây leo, kiểu như tường vi, đến để làm đẹp.

 

Phòng ốc của nhà Liên Mạn Nhi ít, sân có nhiều khoảng trống, nhiều chỗ dẫn nước đến, xung quanh trồng nhiều hoa cỏ, căn bản là không cần mở thêm hoa viên, bởi vì cả nhà các nàng sẽ ở trong hoa viên. Kiến trúc như vậy, là giống với bố cục lúc đầu tính toán.

 

Liên Mạn Nhi thích sống trong khung cảnh như vậy.

 

Hồ thạch, chẳng qua là là đến làm đẹp lúc mùa xuân bận rộn, việc cày bừa cho vụ xuân cũng phải khẩn cấp tiến hành rồi.

 

Vẫn như cũ nhờ phụ tử Ngô Ngọc Quý cùng Ngô Gia Hưng làm người trung gian, nhà Liên Mạn Nhi lại thuê thêm ba đầy tớ nữa, khỏe mạnh, lực lưỡng. Khế ước cũng ký là mười năm, là nô bộc bao ăn bao ở, thêm vào đó mỗi năm được hai xâu tiền công. Đãi ngộ như vậy cho nô bộc, xem ở xung quanh thôn, có vẻ hậu hĩnh rất nhiều.

 

Có ba đầy tớ giúp đỡ, Liên Thủ Tín tiến hành ương khoai lang.

 

********

 

Chương 480: Bánh trái Du.

 

*Cây du, thuộc họ Du (tên khoa học Ulmaceae, chi Ulmus), một loại cây rụng lá, lá hình răng cưa, rất phổ biến ở các nước ôn đới.

Cách làm bánh : http://home.meishichina.com/space-319935-do-blog-id-170801.html

 

 

Khoai lang giống của nhà Liên Mạn Nhi năm ngoái đã có người đến đặt mua, trong đó có vài hộ ở Triệu gia thôn đặt hai trăm ba mươicây, trước đó vào thời điểm mùa thu năm ngoái, có mấy hộ nông dân ở các thôn trấn xung quanh Tam Thập Lý doanh tử đặt ba nghìn cây. Đến đầu xuân năm nay, như trước lại có vài người lục tục đến đặt mua.

 

Vì để có thể ươm đủ giống khoai lang, suốt một mùa đông qua, cả một nhà chỉ dám lựa ra những củ nhỏ, phẩm chất không tốt lắm để ăn, hơn nữa còn phải ăn rất tiết kiệm.

Giống khoai lang mà nhà Liên Mạn Nhi chuẩn bị ươm đều được lưu giữ trong hầm ngầm qua mùa đông. Lúc này lấy ra, mọi người kiểm tra, trừ một số ít bị biến chất, còn lại đa số đều được bảo quản rất tốt.

 

Năm nay gây giống khoai lang, Liên Thủ Tính lại tính dùng thổ kháng như mùa trước. Ở ngay trong viện, bên cạnh tường có dựng một căn hầm thấp. Bên trong hầm, ở giữa có một đường nhỏ, phía hai bên dùng gạch vuông (gạch sống, phơi nắng không nung) để xây giường gạch. Liên Thủ Tín mang theo vài người đầy tớ, chở cát mịn tới đây, đem cát rải đều lên trên giường gạch, lại đem củ khoai lang xếp lên trên rồi dùng đất cát phủ lên, sau đó mấy người nhóm lửa ở trong bếp lò, thẳng đến lúc đạt được nhiệt độ thích hợp mới thôi.

 

Trong suốt thời gian ươm giống, trên giường gạch phải duy trì ở nhiệt độ nhất định.

 

Có kinh nghiệm ươm giống của năm ngoái, năm nay Liên Thủ Tín liền quen tay quen chân, đem các phần công việc an bài cho mấy người đầy tớ hết sức thỏa đáng. Mà năm nay có người làm chuyên môn đảm nhận công việc đốt kháng, Liên Thủ Tín chỉ cần đúng hạn đến kiểm tra, so với trước kia nhàn hạ hơn nhiều.

 

Liên Mạn Nhi thì không nhàn rỗi, nàng đang chuẩn bị hạt giống để trồng rau.

 

Năm nay trong nhà nhiều thêm hơn năm miệng ăn, lại toàn người tráng kiện, sức ăn tất nhiên không hề nhỏ. Vườn rau giờ đã được mở rộng gấp đôi, nàng liền phải chuẩn bị thêm nhiều giống rau.

 

Hai đầu giường đặt gần phía lò sưởi ở nhà trên của Đông phòng cùng Tây phòng cơ hồ bày đầy khay cùng bát, mà phía vườn rau lại mở thêm một khoảnh đất nhỏ, chuẩn bị làm ruộng ươm. Nếu muốn nhanh chóng có rau dưa để ăn, sớm ươm sớm gieo chính là biện pháp tốt nhất.

 

Mà trong những khay kia, đến một nửa là hạt giống cây ngô.

 

Ăn xong cơm trưa, Liên Mạn Nhi trở lại phòng của mình. Bởi vì ngoài phòng đốt bếp lò cho nên giường gạch vẫn luôn giữ nhiệt, khí trời cũng rất tốt, ánh nắng chan hòa xuyên qua cửa thủy tinh, hắt lên phía giường gạch, tuy chỉ mặc áo kép nhưng Liên Mạn Nhi cảm thấy vô cùng ấm áp, thập phần thoải mái.

 

Đại Hoa theo chân nàng tới đây, kêu meo lên một tiếng rồi nhảy tót lên trên giường gạch, dưới ánh nắng ấm áp tìm một chỗ thư thái, cuộn tròn thân mình, hai mắt lim dim bắt đầu ngủ.

 

“Đúng là cái đồ mèo lười.” Liên Mạn Nhi cười mắng một tiếng.

 

Xuân khốn thu phạt (春困秋乏,thời tiết mùa xuân và mùa thu dễ khiến con người mệt mỏi, buồn ngủ), nhìn bộ dáng ngủ ngon lành của Đại Hoa, nàng không khỏi cảm thấy chút mệt mỏi.

 

“Tỷ, chúng ta nghỉ trưa một chút đi.” Liên Mạn Nhi nói với Liên Chi Nhi.

 

Hai tỷ muội đem chiếc đệm ngồi của mình trải lên trên giường. Đệm ngồi này, chiều rộng thì bằng đệm giường, nhưng chiều dọc lại chỉ bằng một nửa. Đệm ngồi của Liên Mạn Nhi phía mặt ngoài bọc vải hoa đỏ thẫm, bên trong là vải bông trắng, còn đệm ngồi của Liên Chi Nhi bên trong cũng là vải bông đỏ. Khuê nữ ở những nhà nông dân đều chú trọng đến cái này, bình thường đều có một chiếc đệm ngồi như vậy, khi ngồi ở trên giường gạch đều lấy ra dùng, thứ nhất là để sạch sẽ, sau đó lại giữ cho quần áo không bị hỏng.

 

Mà đệm ngồi còn có một công dụng đặc biệt nữa. Đối với nữ hài tử, trong những ngày nguyệt sự tới, lúc ngủ sẽ lấy đệm ngồi này trải nên trên đệm giường, như vậy nếu có vô ý làm dơ, chỉ cần đem đệm ngồi đi giặt, không phải phiền toái tháo cả một đại đệm giường.

Đây cũng là lý do tại sao bên trong đệm ngồi của Liên Mạn Nhi là vải bông trắng còn của Liên Chi Nhi lại là vải bông đỏ.

 

Hai tỷ muội trải đệm ra thật tốt, rồi vào trong phòng lấy gối đầu cùng chăn ra, sau đó đi đóng cửa, cởi giày lên trên giường gạch, lại đem áo khoác cởi ra, xong tất cả mới nằm xuống.

 

Đại Hoa mở mắt ra, kêu meo một tiếng, rồi đứng dậy, nhảy đến bên gối đầu của Liên Mạn Nhi nằm xấp xuống, nhắm hai mắt lại, cái mông mập ú kề sát mặt Liên Mạn Nhi làm cho nàng hô hấp khó khăn.

 

“Cái con mèo mập này, mày cũng biết chọn chỗ quá đấy.”

 

Liên Mạn Nhi cười đem Đại Hoa ôm xuống, trong chăn ở trước ngực. Đại Hoa rất nhanh liền nhân đó mà cuộn cuộn người lại, đem cái đầu lông xù lộ ở ngoài chăn co co rụt rụt vào bên trong. Trong lúc hành động, ngay cả mí mắt của Đại Hoa nhà ta cũng không có nhấc lên.

 

“Đừng mắng nó, nó vẫn còn có chỗ hữu dụng mà.” Liên chi Nhi liền nói, nó ở đây dĩ nhiên là chỉ Đại Hoa.”Có nó, trong cửa hàng của chúng ta sẽ không có chuột.”

 

“Ừm.” Liên Mạn Nhi tỏ vẻ đồng ý, “Nhà ta hiện tại phòng ốc nhiều, chờ ít ngày nữa, chúng ta chắc phải mua thêm một hai con.”

 

“Hôm nọ Gia Ngọc đến, không phải nói mèo nhà lão Lục chuẩn bị đẻ con sao? Đợi đến lúc đó chúng ta đến nhà lão mua luôn đi.” Liên Chi Nhi liền nói.

 

“Muội cũng vậy nghĩ như vậy.” Liên Mạn Nhi liền nói, “Nghe nói mèo nhà lão Lục là giống mèo rừng, nhưng lại rất mập. Mấy con mèo con có khi cũng là giống mèo rừng.”

 

Nói chuyện phiếm một hồi, hai tỷ muội cũng bắt đầu ngủ.

 

Liên Mạn Nhi vẫn có thói quen đi ngủ trưa, ước chừng ngủ khoảng nửa canh giờ, cơ hồ đã trở thành đồng hồ sinh học, không cần người gọi cũng tự tỉnh giấc.

 

Nhưng do ngày xuân tiết trời ấm áp, lại có phần thư thái, lần này, Liên Mạn Nhi ngủ liền một một canh giờ mới tỉnh.

 

Liên chi Nhi đã dậy trước, đang ngồi ở bên cạnh thêu hà bao.

 

Liên Thủ Tín cùng Trương thị đều là người chịu khó, mấy hài tử đều học theo cha mẹ. Tỷ như Liên Chi Nhi, công việc bên ngoài Trương thị đều không cho nàng động vào, nàng bây giờ, trong tay cơ hồ không rời châm tuyến.

 

“Tỷ, muội cũng muốn thêu được hà bao đẹp như vậy.” Liên Mạn Nhi thu lại đệm chăn, đem Đại Hoa vẫn còn đang ngáy ngủ đặt sang một bên, hướng Liên Chi Nhi cười nói.

 

“Chờ muội lớn bằng ta, cũng không kém thế này đâu. Muội xem, đệm giường kia không phải là muội tự mình vá sao, mẹ cũng khen muội vá rất khéo đó thôi.” Liên chi Nhi nói.

 

Liên Mạn Nhi cười hắc hắc hai tiếng, tự mình có thể vá đệm chăn, điều này quả là đáng mừng, so với kiếp trước ngay cả cây kim cũng chưa từng cầm tới, nàng như vậy là có tiến bộ nhiều rồi.

 

Thu thập chăn đệm gọn gàng, Liên Mạn Nhi cũng không xuống giường, đi đến đầu giường đặt gần lò sưởi, đến chỗ khay đựng mầm, xốc vải che lên xem xét.

“Đều đã nảy mầm rồi, ngày mai chúng ta sẽ đem cây ngô đi trồng.” Liên Mạn Nhi liền nói. Vườn rau năm nay rộng gấp đôi, chỉ riêng khoảnh đất để trồng cây ngô non so với năm ngoái cũng phải gấp đôi theo.

 

“Cây ngô non nhà chúng ta năm nay còn có thể đem bán chứ?” Liên Chi Nhi vừa thêu hà bao, vừa hỏi Liên Mạn Nhi.

 

“Có thể.” Liên Mạn Nhi khẳng định gật đầu. Hiện tại, ở Liêu Đông phủ, trong tay có cây ngô giống, trừ quan phủ ra thì chính là nhà nàng. Quan phủ muốn đợi đến thời điểm cày bừa vụ xuân mới bắt đầu cấp cây giống, mà cây giống nhà nàng, người đặt mua đã nhiều lắm, đợi đến lúc cày bừa vụ xuân thì xuất ra.

 

Có khả năng gieo trồng trước tiên, đến mùa hạ có cây ngô non bán, chỉ có duy nhất nhà nàng.

 

Cho dù năm nay cây ngô cũng không còn có hiếm lạ, cao giá, nhưng cũng chưa có phổ biến rộng, muốn bán với giá tốt cũng không khó. Trừ cách đơn giản nhất là luộc ngô non, Liên Mạn Nhi tính cùng Vũ chưởng quỹ chia sẻ thực đơn mấy món ăn từ ngô non, ngô non năm nay vẫn sẽ là cây hái tiền của nhà nàng.

 

Ngày thứ hai, Liên Thủ Tín, Trương thị, Liên Mạn Nhi mang theo mấy người đầy tớ đi trồng ngô.

 

Trước tiên là đem nghé con tiểu Hoàng đi kéo cày, kéo đất thành các luống, sau đó chiếu theo các khoảng cách nhất định, dùng cuốc bổ thành các lỗ nhỏ, rồi tưới nước, gieo giống, cuối cùng lấy đất lấp vào.

 

Trồng cây ngô non ngắn ngày, so với trồng bắp ở ngoài đồng thì yêu cầu phải tinh tế hơn. Đầu tiên là chọn giống, phải chọn giống tốt nhất. Năm ngoái, Liên Mạn Nhi đã cố ý giữ lại hạt ngô chín nhất từ cây ngô tốt nhất. Tiếp đó là về phần gieo trồng, nên áp dụng phương pháp bổ lỗ gieo hạt, chứ không phải là đem ra ngoài đồng vãi hạt, như vậy cây được chăm sóc tinh tế hơn, mà cũng tránh được việc phải tỉa cây gây lãng phí hạt giống.

 

Gần tới buổi trưa, Ngũ Lang cùng tiểuThất từ trường tư thục tan học trở về, hai huynh đệ cất sách vở đi, cùng ra ngoài vườn rau giúp mọi người làm việc.

 

Ngũ Lang mặc dù hiện tại học tập rất cực khổ, nhưng vẫn dành thời gian để hỗ trợ việc trong nhà. Tuy thế, trong nhà giờ đã mướn thêm nô bộc, hắn cũng đâu cần phải làm như vậy nữa.

 

Trương thị cùng Liên Thủ Tín đều đau lòng Ngũ Lang nhưng cũng không có ai ngăn hắn lại.

 

Liên Mạn Nhi cũng không ngăn Ngũ Lang, nàng cảm thấy, làm chút công việc vận động tay chân, rất có lợi cho thân thể của Ngũ Lang. Hơn nữa, làm như vậy còn có thể thường trực nhắc Ngũ Lang không được quên việc nhà nông vất vả.

 

Giáo huấn từ phòng trên Liên Thủ Nhân cùng Liên Kế Tổ đã khắc lại vô cùng sâu sắc.

 

“Mẹ, chúng ta nên đi chuẩn bị cơm trưa thôi.” Liên Mạn Nhi ngẩng đầu nhìn trời rồi nói với Trương thị.

 

Liên Mạn Nhi hiện tại có thể căn cứ vào vị trí của mặt trời ở trên trời để phán đoán canh giờ.

 

Trương thị cùng Liên Mạn Nhi từ vườn rau đi ra ngoài, Liên Mạn Nhi còn dẫn theo tiểu Thất cùng ra.

 

“Mẹ, hai ngày này người cứ nhắc hoài đến bánh trái Du, hay là hôm nay chúng ta liền làm bánh trái Du đi.” Liên Mạn Nhi hướng Trương thị đưa ra đề nghị.

 

Trên cây Du cơ hồ không có mọc thêm lá, chỉ có dày đặc từng khóm, từng chùm quả Du. Hiện tại chính là thời điểm quả Du tươi nhất, ăn ngon nhất.

“Được rồi.” Trương thị gật đầu.

 

Liên Mạn Nhi cùng tiểu Thất liền hoan hô một tiếng, lấy rổ, hướng tới vườn cây Du mà các nàng đã sớm nhắm đi tới.

 

“Các con cẩn thận một chút.” Trương thị nhìn hai đứa nhỏ đã chạy đi xa, lớn tiếng dặn dò.

 

Hái quả Du rất đơn giản, có thể trực tiếp dùng cành cây đem quả Du làm rụng xuống, sau đó nhặt trên mặt đất. Liên Mạn Nhi cảm thấy như vậy rất lãng phí, không bằng trực tiếp trèo lên cây hái sạch sẽ.

 

Tiểu Thất cũng ước gì có cơ hội này, có thể đường đường chính chính trèo lên cây chơi. Đừng xem hắn mập mạp, trèo cây, so với hầu tử còn nhanh nhẹn hơn.

 

Tiểu Thất nhoài người trên cây, chọn quả ngon nhất, ném cho Liên Mạn Nhi.

 

Liên Mạn Nhi dùng rổ đón lấy, lại lấy một chùm quả, rửa cũng không rửa, trực tiếp ăn luôn.

 

Ở cái niên đại này cơ hồ không có ô nhiễm, lấy quả Du ăn trực tiếp như vậy cũng không sợ xảy ra chuyện gì.

 

Liên Mạn Nhi cùng tiểu Thất hái được một rổ đầy quả Du, về đến nhà, Trương thị đã đem bột cán xong, đem để ở đầu giường cạnh lò sưởi. Bột là bột ngô, để ngon hơn, bên trong có cho thêm một chút bột mì.

 

Đem quả du bỏ ra, lấy đi hạt cứng, một số lá non cũng không có vứt đi, liền trộn lẫn với bột, nhào đều, sau đó Trương thị bưng chậu bột đi vào phòng bếp.

 

Bánh nướng là món ăn yêu thích của những người nông dân ở Tam Thập Lý doanh tử.

 

Trong nồi sắt lớn ở phòng bếp đang hầm đồ ăn, là canh xương hầm rong biển cùng đậu hủ, vừa vặn mới nấu xong, đúng lúc đem nướng bánh.

 

Trương thị đem chậu bột đặt ở trên bệ bếp, một tay nhào nhào bột mì, tay kia nắn nắn, sau đó phốc một tiếng ném đến bên thành chảo, bột mì tự nhiên tạo thành một vòng tròn nghiêm chỉnh, dán tại bên thành chảo.

 

Hình dáng của bánh bột ngô chính là thước đo tốt nhất để kiểm nghiệm trù nghệ của phụ nhân trong nhà.

Discussion19 Comments

  1. Nha man nhi luon co lam ra nhung mon an ngon lam mimh them qua, lam viec cuc nhoc duoc an nhung mon an ngon the la thich lam roi, hic doi bung qua

  2. nhà Mạn nhi ra dáng phú hộ rồi, nhiều đất, có người làm thuê, lại thêm cả nô bộc nữa
    tác giả cứ 3 chương thì 2 chương nhắc tới đồ ăn, thèm quá ;15
    tks nàng

  3. Liên Kế Tổ với Tưởng thị về lại Thái Thương rồi, đỡ phải nhìn thấy thêm chán ghét, cứ nhắc đến người ở Thái Thương hay con mụ Liên Lan Nhi, Liên Hoa Nhi là ức chế, nhìn thấy đã ghét, ai bảo suốt ngày nghĩ cách hại người thân trong gia đình thôi, chả bao giờ đánh chủ ý lên người ngoài cả, đúng là phòng bị người ngoài chứ ai phòng bị người trong nhà. Lần này nhà Mạn Nhi thuê người ở lâu năm cơ đấy, tính ra là nuôi 5 người ở kí kết kế ước 10 năm, còn lại những người làm theo vụ thì không tính, bây giờ chính thức nhà Mạn Nhi đã bước vào hàng ngũ địa chủ rồi đây, sau này còn phát triển nữa. Mà thấy bà tác giả của truyện là người ưa thích làm bánh hay sao ý, thấy miêu tả cách làm của nhiều loại bánh thế,

  4. cái truyện này được viết ra bởi 1 người thích ăn hay sao ấy, cứ vài chương lại có chương nói về đồ ăn, đọc mà nước miếng dàn dụa a ;35 hix, cảm ơn nàng nhiều nha

  5. Tên LKT kia đúng là ngu ngốc quá mà để nhà họ Vũ kia dây dưa. Ngu cho chết. Nhà Mạn nhi ngày càng đầy đủ, tiện nghi nha. Nhà nàng giờ đầu tư phết, cuộc sống ngày càng tốt hơn, à nếu k có mấy nhà Liên gia kia. Thanks tỷ

  6. Cả nhà Mạn Nhi đều là người dễ thương ngay cả con mèo đại hoa cũng vậy. Cuộc sống rất yên bình ấm áp nha. Cá bột cũng đã được thả chắc nhà Mạn Nhi chăm chuẩn bị kĩ vậy chắc sẽ thành công thôi, ao cá cùng sen này sẽ thành cây hái bạc của cả nhà.
    Liên Kế Tổ còn dây dưa với anh em nhà vô lại kia làm gì không biết nữa, cứ dứt khoát tránh xa là tốt rồi toàn dây vào những rắc rối không đâu

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: