Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ – Chương 467 + 468

22

Chương 467:V Thái Thương.

        Edit: Rina

Beta: Sakura

“Đi, Kế Tổ ca, vậy ca hãy trở về thương lượng đi.” Liên Mạn Nhi gật đầu, để Liên Kế Tổ đi về.

“Kế Tổ trở về thương lượng với bà nội con, hắn lại lừa bà nội con lưu lại, kia thì làm thế nào?” Chờ Liên Kế Tổ đi rồi, Trương thị lo lắng nói. Chu thị thực khôn khéo, nhưng là đối với con lớn nhất, cháu đích tôn lại không có biện pháp gì. Nhìn qua thì Liên Kế Tổ thực vô dụng, nhưng muốn lừa dối Chu thị, thì hắn vẫn  có thể đảm nhiệm được.

“Mẹ, cái gì mẹ cũng không cần lo lắng. Mặc kệ bọn họ thương lượng ra kết quả gì, cuối cùng, còn phải ấn theo ý tứ của chúng ta.” Liên Mạn Nhi liền cười nói cho Trương thị.

Lúc sẩm tối, một nhà Liên Mạn Nhi ăn xong cơm chiều, đang thương lượng bố trí chuyện của vài ngày sau, thì Liên Thủ Lễ đến.

Là Chu thị phái hắn đến tìm Liên Thủ Tín.

“Kế Tổ nói phải đi về, ý tứ của mẹ, cũng…

Tính cùng trở về, càng nhanh càng tốt. Mẹ bảo hai anh em ta đi qua cùng thương lượng.” Liên Thủ Lễ nói với Liên Thủ Tín.

Liên Mạn Nhi ngồi ở trên kháng, không khỏi nhìn Liên Thủ Lễ liếc mắt một cái.

Hai ngày này, vẫn nghe Liên Diệp Nhi oán giận. Đối với việc Liên Thủ Lễ thân cận với Chu thị, giúp Chu thị làm việc, Liên Mạn Nhi không có tư cách đi ngăn trở. Dù sao kém một tầng, thực không có khả năng can thiệp vào, Liên Mạn Nhi sẽ không đi làm. Chỉ nghe Liên Diệp Nhi nói, Liên Thủ Lễ làm việc cho Chu thị,  nhưng không cho Chu thị tiêu tiền.

Này xem như bất hạnh trong vạn hạnh?

Sau khi ở riêng, trong tay Liên Thủ Lễ và Triệu thị đã có thể được cầm tiền, Liên Mạn Nhi dần dần phát hiện, Liên Thủ Lễ đối với tiền, nắm cũng thực nhanh. Mà Triệu thị cũng tinh tế, luyến tiếc ăn, luyến tiếc mặc, đối với chính bản thân mình một văn tiền cũng không chịu tiêu. Chỉ là những nơi có nhân tình lui tới, cũng chính là tùy lễ, đôi khi thì một phần cũng không chịu thiếu.

Một nhà Liên Mạn Nhi từng lén bàn luận vấn đề này.

“Còn không phải bởi vì không con trai, về sau dưỡng lão,  không có người dựa vào. Cũng không phải toàn nhờ vào tiền bạc sao.” Trương thị nói như thế này.

“Vậy ta đi qua?” Liên Thủ Tín hỏi Trương thị.

“Lão Tứ, chúng ta đi trước, bảo mẹ con các nàng từ từ rồi qua.” Liên Thủ Lễ liền đứng lên. Định cùng với Liên Thủ Tín đi trước.

“Tam bá, bá đi trước một bước đi, đợi một lát nữa cha cháu sẽ qua, chúng cháu còn có chút việc.” Liên Mạn Nhi vội nói.

“A.” Liên Thủ Lễ a một tiếng, hắn là người thành thật, nghe Liên Mạn Nhi nói như vậy, tuy có chút không tình nguyện. Nhưng vẫn thật sự đi trước.

“Mạn Nhi, còn có chuyện gì?” Liên Thủ Tín  hỏi Liên Mạn Nhi.

“Cha, cha chờ mẹ con chúng ta cùng nhau đi.” Liên Mạn Nhi nhìn nhìn ngoài cửa sổ, lại bỏ thêm một câu.”Trời đã sắp tối.”

Đây chính là lấy cớ, Liên Mạn Nhi chính là không muốn ở phía sau, làm cho Liên Thủ Lễ tiếp cận Liên Thủ Tín. Liên Thủ Lễ đã muốn để Chu thị dựa vào, ai biết hắn có thể hay không hướng Liên Thủ Tín nhắn dùm Chu thị “Từ ái” kia? Một nhà các nàng có thể từng bước đi được tới hôm nay cũng không dễ dàng, phòng bị một chút cũng đúng.

Bên ngoài trời vẫn còn sáng, nhưng Liên Mạn Nhi nói như vậy. Liên Thủ Tín cũng không nói cái gì, coi như là con gái út làm nũng.

Liên Mạn Nhi cũng không nóng nảy, chậm rãi đi hài, thu thập , người một nhà mới đi về nhà cũ.

“… Thế nào còn không có đến? Còn cao giá? Ngươi theo chân bọn họ nói rõ không, là ta bảo bọn họ lại đây…. bảo ngươi làm có chút chuyện ấy, ngươi cũng làm không xong…”

Đi vào nhà cũ Liên gia, chợt nghe thấy tiếng Chu thị trách cứ từ thượng phòng truyền ra, hiển nhiên là quở trách Liên Thủ Lễ.

“Cha cháu mới tan tầm. Mệt mỏi một ngày, cháu nói sẽ đi đưa tin cho bà, nhưng bà không đồng ý, bắt cha cháu phải đi truyền tin. Cha cháu cơm cũng chưa ăn xong, lập tức phải đi. Cha cháu đưa tin rồi, còn không đợi tứ thúc, tứ thẩm chút thời gian. Người ta cũng không phải một người cả ngày không có chuyện làm.” Là Liên Diệp Nhi đang cùng Chu thị cãi nhau.

” Tiểu nha đầu kia, cháu cũng dám cãi ta, cháu…”

Liên Mạn Nhi đi đến sân giữa, thì cố ý ho khan hai tiếng.

Trong Thượng phòng. Chu thị lập tức liền im bặt.

“Xem, người không phải đến đây rồi sao.” Liên Lan Nhi nói, “Mẹ a, mẹ chính là có tính tình vội vàng.”

“Lúc ta còn trẻ cũng cấp thốn, chướng mắt bọn họ kéo dài thời gian.” Chu thị nói, giọng điệu dịu xuống.

Cấp thốn, là thổ ngữ Tam Thập Lý doanh tử nơi này, ý tứ đại khái là tính tình gấp gáp, làm việc lưu loát, không kéo dài.

“Kế Tổ, nhanh đi tiếp Tứ thúc, Tứ thẩm.” Liên Lan Nhi ở trong phòng nhắc nhở Liên Kế Tổ nói.

Liên Lan Nhi và Chu thị ngồi ở đầu giường đặt gần lò sưởi, thấy người một nhà Liên Mạn Nhi vào phòng, thì cười tiếp đón các nàng lên kháng ngồi. Chẳng qua, người một nhà vẫn là tìm ghế, ngồi ở dưới.

“Tứ thúc, tứ thẩm.” Liên Kế Tổ ngồi bên kháng, đã mở miệng nói với Liên Thủ Tín và Trương thị, “Vừa rồi cháu đã thương lượng cùng với  bà nội…”

“Ta trở về, ta ở đây làm gì, ta không yên lòng Tú Nhi.” Chu thị tựa hồ sợ Liên Kế Tổ nói khác, lập tức tiếp lời nói.

Hai ngày này đợi Tam Thập Lý doanh tử, nàng lòng nóng như lửa đốt, trong lòng kia nói quanh co, cũng rốt cục vòng vo lại đây. Lúc ấy là muốn làm khó dễ một phen, nói muốn về Tam Thập Lý doanh tử, không nghĩ tới, người ta chỉ chờ một câu này của bà. Trở về dọc theo đường đi, bà thiếu chút nữa hối hận. Nhưng lại không có cách nào.

Gặp được chuyện, bà mới phát hiện, hai con trai cùng hai con dâu ở Thái Thương, người nào cũng không thân cận với bà, người nào cũng không phải là người nàng có thể sai sử. Về phần cháu trai và cháu dâu, gặp được chuyện, thì đều né, không có một người đứng ở bên bà. Dĩ vãng Liên Lão gia tử luôn cho bà dựa vào, nhưng chuyện lần này, Liên Lão gia tử cũng trở mặt với bà.

Bà thật sự thành lão bà cô độc.

Cũng may, Tam Thập Lý doanh tử nơi này còn có hai con trai. Một người trong nhà tuy rằng kết thù với bà, nhưng vẫn còn hoà nhã, một người trong nhà ba người tuy rằng bà không muốn gặp, nhưng đã có khuyết điểm chộp vào trong tay bà, cũng không kết hận gì, dễ ức hiếp.

Khi nắm hai con trai này trong tay, có hai con trai này chống đỡ bà, bà còn có cái để nắm chắc, về Thái Thương, đuổi tiện nhân kia đi.

Kết quả lại không như bà mong muốn, nhưng cũng may, hai con trai này cũng không có không quan tâm nàng. Liên Thủ Tín đem chuyện Liên Kế Tổ dìm xuống, thực hợp tâm ý của bà, có thể nói là làm cho bà mừng rỡ, bởi vì đây chính là truyện bà tuyệt đối không làm được.

Nhưng bà vẫn là nghiêm mặt với Liên Thủ Tín, không vì cái gì khác, vì không thể để Liên Thủ Tín lên mặt, khiến Liên Thủ Tín tiếp tục càng thêm cố gắng lấy lòng bà.

Bà hỏi Liên Thủ Tín có thể làm chủ cho bà hay không, muốn làm cho Liên Thủ Tín về Thái Thương cùng với bà, Liên Thủ Tín ra mặt, đuổi tiện nhân kia đi.

Đáng tiếc, rất nhanh nàng cũng biết. Liên Thủ Tín không đảm đương nổi. Hiện tại chủ nhà Tứ phòng là mấy đứa nhỏ kia, nhất là Liên Mạn Nhi và Ngũ Lang.

Liên Mạn Nhi nói rất rõ ràng với bà. Bà biết, Liên Mạn Nhi không giống Liên Thủ Tín và Trương thị, bà căn bản là không gây khó dễ cho Liên Mạn Nhi được. Đồng thời, mặc dù bà không muốn thừa nhận, ở trong lòng bà rất tin phục Liên Mạn Nhi. Liên Mạn Nhi nói làm cho bà về Thái Thương, vậy nhất định có thể làm cho bà trở về.

Bà không chỉ có không dám chọc Liên Mạn Nhi, nếu không phải thật sự hạ thấp tư thái, bà thậm chí muốn lấy lòng Liên Mạn Nhi. Nếu Liên Mạn Nhi hỗ trợ. Bà sẽ không cần lao lực làm thế nào có thể  đuổi con tiện nhân ở Thái Thương  kia đi.

Chu thị nói xong,  bà phải về Thái Thương, liền liếc mắt nhìn Liên Lan Nhi.

“Lão Tứ, ” Liên Lan Nhi cười mở miệng với Liên Thủ Tín. Liên Lan Nhi có một loại bản lĩnh như vậy, mặc kệ lần trước nói cứng cỡ nào, gặp mặt lần tiếp theo, nàng đều có thể làm như chưa có gì xảy ra, bày ra vẻ mặt ôn hoà. Cười như gió xuân quất vào mặt. Chẳng qua sau lưng tươi cười này, thường thường vẫn là cạm bẫy.” Lần này mẹ trở về, là theo cha náo loạn không được tự nhiên, ta làm nữ nhân không thể không quản. Đệ xem xem, có phải hay không đệ đi xem cùng, khuyên nhủ cha? Cũng không thể làm cho ta và mẹ cùng với Kế Tổ trở về như vậy, đúng không?”

“Ta đã ở đây bồi mẹ mấy ngày, cũng không thể ném ba người trong nhà ta không quản. Lúc này mẹ đi, một mình Kế Tổ, cháu nó cũng không chăm sóc được. Lão Tứ, đệ đi theo đi. Một đại nam nhân, cũng có chỗ không tiện, xem Mạn Nhi là ai, cũng đi theo đi.”

“Lão Tứ, không phải đại tỷ bố trí đệ. Hiện tại đệ không thiếu vài cái tiền này, hãy mướn một chiếc xe ngựa, vợ lão Tứ, mọi người hãy đi cùng đi, nên cấp chỗ dựa cho mẹ chúng ta, đúng không? Làm cho người ta vừa thấy, xe ngựa này trăm lượng đi. Cũng cấp thể diện cho mẹ. Làm sao có thể để cho ngoại nhân bắt nạt mẹ chứ? Đệ làm con thì mặt mũi cũng khó coi, đúng  không ?”

Chu thị chính mình nháo trở về. Cứ như vậy mà trở về cùng với Liên Kế Tổ, bà cảm thấy thật mất mặt. Đây là làm cho Liên Thủ Tín đi chống đỡ mặt mũi cho bà, thuận tiện giúp bà giải quyết vấn đề Bình tẩu.

Thật đúng là dám đưa ra yêu cầu, Liên Mạn Nhi nghĩ rằng. Chẳng qua là người mà ngươi vẫn ức hiếp, người ngươi giẫm nát dưới lòng bàn chân, hiện tại đột nhiên ngươi để cho hắn ra mặt, thay ngươi đấu tranh anh dũng, có khả năng sao? Đây không phải ảo thuật.

Hơn nữa, Chu thị cũng quá tùy hứng, đây là khoảng cách bốn trăm dặm, có thể qua lại ép buộc như vậy, này muốn cách gần một chút, hai bên đều bị bà giày vò. Tính tình này, không thể chiều bà được.

“Cô cả, Thái Thương hiện tại đều có ai?” Liên Mạn Nhi ngẩng đầu, hỏi Liên Lan Nhi.

“Ưm?” Trong lòng Liên Lan Nhi giật mình, không dám trực tiếp trả lời Liên Mạn Nhi.

“Thái Thương có ông nội, có Đại bá làm Huyện thừa, có Nhị bá đi theo Huyện thừa đương sai, muốn nói cho bà nội chỗ dựa, dù có mặt dài đến đâu, cũng không tới phiên cha cháu. Cha cháu thật muốn làm theo Cô cả đã bố trí như vậy, cha cháu không phải đi cho bà nội mặt dài, chỗ dựa, mà là đối nghịch với ông nội, Đại bá và Nhị bá.” Liên Mạn Nhi nói.

“Đây là bất hiếu, phá hư hòa thuận một nhà, Cô cả, chủ ý này ra không quá thích hợp.” Ngũ Lang nói.

Liên Lan Nhi muốn lấy lòng vài lần, chuyện không lấy lòng, nàng đều khuyến khích người khác đi làm, đáng tiếc Liên Mạn Nhi sẽ không để nàng làm.

“Người một nhà, thế nào chú ý nhiều như vậy, ta cũng không nghĩ xa như vậy. Này không đều là vì mẹ, cũng là vì mặt mũi mọi người. Ta một khuê nữ không ra cửa, lại thế nào cũng không liên quan đến ta.” Liên Lan Nhi nói, trên mặt ngượng ngùng.

Chu thị nghe nói Liên Thủ Tín, Liên Mạn Nhi cũng không cùng nàng đi Thái Thương, cũng trầm mặt xuống.

Liên Mạn Nhi nghĩ nghĩ, bước đi qua, ngồi bên kháng.

“Cô cả, kháng này ngươi đốt chưa? Trên kháng cũng không nóng a, đừng để bà nội lạnh.” Liên Mạn Nhi lấy tay sờ sờ kháng, nói.

Liên Lan Nhi phải đi xem Liên Thủ Lễ.

“Lan nhi a, con đi đi, lại đốt thêm một bó củi.” Chu thị đột nhiên nói…

 

            Chương 468: Bái cng chào.

Sắc mặt Liên Lan Nhi biến đổi, chần chờ một chút, mới đáp ứng xuống kháng đi ra ngoài.

Liên Mạn Nhi lại nhìn nhìn Liên Kế Tổ.

“Kế Tổ, bên ngoài trời sắp tối rồi, cháu đi theo Cô cả đi, giúp một tay.” Chu thị lại nói Liên Kế Tổ.

Liên Kế Tổ ngoài miệng đáp lời, thân mình lại không nhúc nhích.

“Kế Tổ ca, ca không nghe lời bà nội nói nha.” Liên Mạn Nhi liền nói với Liên Kế Tổ.

Liên Kế Tổ mọi nơi nhìn nhìn, mặc dù trong lòng không tình nguyện, cũng chỉ đi theo Liên Lan Nhi đi ra ngoài.

“Bà nội, bà phải về Thái Thương, dẫn nhiều người cũng vô dụng. Chúng ta đi theo, giúp không được gì, còn khiến mọi chuyện rối thêm.” Đuổi Liên Lan Nhi và Liên Kế Tổ ra ngoài, Liên Mạn Nhi thế này mới mở miệng nói với Chu thị.

Chu thị không nói chuyện, bán tín bán nghi đánh giá Liên Mạn Nhi.

Liên Mạn Nhi cười cười.

Chu thị phối hợp nàng như vậy, đuổi Liên Lan Nhi cùng Liên Kế Tổ đi, cái này cho thấy, trong lòng Chu thị cũng hiểu được, ai đáng tin, ai không đáng tin cậy. Nếu Chu thị hiểu được điểm này, trải qua mấy ngày nay bình tĩnh, cân nhắc như vậy, chuyện Thái Thương bên kia, phỏng chừng bà cũng đã cân nhắc đến tột cùng.

“Bà nội, bà nói một chút, bà về Thái Thương, bà muốn kết quả gì?” Liên Mạn Nhi hỏi Chu thị.

“Ta còn có thể muốn kết quả gì.” Chu thị liền chỉ vào Liên Thủ Lễ và Liên Thủ Tín nói, “Hai con đều đã nhiều tuổi, còn muốn thêm một mẹ bé?”

“Đại bá và Nhị bá có nghĩ không? Đại thẩm,… Nhị thẩm có nghĩ vậy không?” Liên Mạn Nhi lập tức nói tiếp.

Chu thị tròng mắt vòng vo chuyển, tựa hồ là nghĩ tới cái gì.

“Bà nội, việc này sau khi về Thái Thương, lại từ từ nghĩ.” Liên Mạn Nhi nói, “Bà nội, nếu bà theo ý của cháu, sau khi về Thái Thương, thứ nhất, sẽ không thể cãi nhau với ông nội.”

Chu thị liền há mồm, muốn nói chuyện.

“Muốn nháo. Cũng phải chờ đuổi người ngoài đi rồi. Người trong nhà thích nháo thế nào thì nháo, không thể để cho người khác kiểm tiện nghi.” Liên Mạn Nhi lập tức nói.

“Người muốn đuổi đi, thế nào dễ dàng như vậy!” Chu thị nói, lời của Liên Mạn Nhi thực hợp tâm ý của bà, bà chính là lo lắng, trở về sau. Khó có thể đem Bình tẩu đuổi đi.

“Bà nội, đuổi người a, dễ dàng, chính là một câu nói của bà.” Liên Mạn Nhi nói.”Nếu nàng ấy còn làm ở phòng bếp, vậy cho nàng tiền công, lập tức bảo nàng ta đi. Nếu nàng không làm việc ở phòng bếp, nàng kia không phải càng về tay bà quản sao, bà khiến nàng ta đi, cũng là một câu nói.”

“Bà nội, bà ở Thái Thương kia nhưng là lão thái thái. Việc này căn bản không cần phải tức giận, thực chính là một câu nói của bà.”

“Một câu của ta? ! Lão gia tử có thể nguyện ý?” Chu thị hừ một tiếng nói.

“Bà nội, chúng ta viết thư cho ông nội. Lúc này, bà không nháo, bà giữ mặt mũi cho ông, chuyện này, ông nội khẳng định sẽ nguyện ý.” Nói xong lời cuối cùng, Liên Mạn Nhi lại bỏ thêm một câu, “Chính là. Sợ nhiều ít làm tốn tiền của Đại bá.”

Ra chủ ý cho Chu thị, kỳ thật trong lòng Liên Mạn Nhi có chút rối rắm. Y theo ý của nàng, nàng căn bản là không muốn quản. Chuyện tệ như vậy, thích như thế nào thì như thế ấy,

Chu thị nghe Liên Mạn Nhi nói viết thư cho Liên Lão gia tử, trở về chỉ cần nàng giữ mặt mũi cho Liên lão gia tử, Liên Lão gia tử sẽ không giữ Bình tẩu, nhất thời trong lòng chính là buông lỏng, đồng thời cũng có lo lắng.

Đã có nắm chắc thì đầu óc cũng linh hoạt.

“Còn phải cho nàng ? Vừa ý nàng? Nàng chính là vì tiền a?” Chu thị lại là tức giận. Lại là khinh thường nói.

Bình tẩu có hay không thực cùng Liên Lão gia tử thế nào? Liên Mạn Nhi không biết. Bình tẩu nguyện ý trở thành thiếp của Liên Lão gia tử sao? Liên Mạn Nhi cũng không biết. Nhưng là có một chút, Liên Mạn Nhi khẳng định. Nếu Bình tẩu thật sự theo Liên Lão gia tử, kia cũng không phải bởi vì tình yêu.

Chỉ cần Bình tẩu không phải vì tình yêu phấn đấu quên mình, kia thật đúng là không có gì không tốt, dù sao Liên Lão gia tử cũng không phải cái gì đại lão quan vàng ròng, không khách khí nói, hắn mạ vàng cũng không phải.

“Có lẽ cũng không cần trả thù lao.” Liên Mạn Nhi thấy Chu thị là luyến tiếc tiền, liền lại nói, “Bà nội, chỉ cần bà cùng ông nội  hòa hảo, bà hãy  nói Đại bá, Đại bá có thể có biện pháp đem sự tình làm tốt, Đại bá là Huyện thừa, cũng không phải làm chơi không.”

Liên Mạn Nhi đây là nói cho Chu thị, phải đoàn kết giữ Liên Lão gia tử, tại Huyện thừa nha kia, bọn họ hai người nói chuyện mới có quyền uy. Lần này, nếu không phải Chu thị cùng Liên Lão gia tử nháo lên, Chu thị làm sao có thể xám xịt bị người đóng gói đuổi về. Mà Liên Lão gia tử cùng Chu thị nháo phiên, phỏng chừng hiện tại ở Thái Thương ngày cũng không qua tốt.

Bị vợ già nháo trước mặt nhóm con cháu không có thể diện, lại tuổi lớn thêm Bình tẩu này thoại nhi bả, Liên Lão gia tử ở trước mặt chúng con cháu, nói chuyện chỉ sợ là không kiên cường như vậy.

Thoại nhi bả, là thổ ngữ Tam Thập Lý doanh tử, đại khái ý tứ liền là bị người chú ý, khuyết điểm không phải chê.

Liên Lão gia tử sĩ diện, so với Chu thị tinh ranh hơn, cho nên Liên Mạn Nhi mới có nắm chắc nói cho Chu thị như vậy, chỉ cần bà trở về không hề cùng Liên Lão gia tử nháo, Bình tẩu linh tinh đều là mây bay.

“Đúng, trở về để Đại bá ngươi đuổi nàng đi, đuổi xa xa .” Chu thị nghĩ nghĩ, liền gật đầu nói.

“Đúng rồi, bà nội, ” Liên Mạn Nhi tựa hồ đột nhiên nhớ tới cái gì, liền hỏi Chu thị, “Bình thường trong phòng ông bà nội, đều là ai hầu hạ?”

“Chúng ta dùng người nào hầu hạ, cũng chính là bưng cái cơm bưng cái nước, đều là người của  Đại thẩm và  Đại tẩu cháumang theo.” Chu thị nói.

“Ừ, ta thấy ông nội là chính mình chịu khó quen rồi, không thích để người ta hầu hạ.” Liên Mạn Nhi nói chuyện, liền lại hỏi Chu thị nói, “Đại thẩm, buổi tối còn ở phòng kia gác đêm cho bà không?”

“Ba ngày hai bữa giả bệnh, bảo nàng ta gác đêm cho ta, đó là nàng ép buộc ta.” Chu thị nói, trong giọng nói rất bất mãn.

Xem ra Chu thị ép buộc Cổ thị, Cổ thị cũng không để Chu thị quá mức dễ chịu.

“Bà nội, cháu nói một câu khuyên bà, bà đừng không thích nghe.” Liên Mạn Nhi nói.

“Nói gì?” Chu thị hỏi.

“Bà nội, bà hẳn là đối xử tốt với Đại thẩm một chút.” Liên Mạn Nhi nói, “Đại thẩm người ta hiện tại là phu nhân Huyện thừa, Hoa Nhi tỷ là Tống gia thiếu phu nhân. Đại thẩm cũng là người có thể diện…. Ngay cả lần đó cháu và mẹ đi Thái Thương, thấy Đại thẩm cũng không đánh người, cũng không mắng chửi người, trên mặt mang theo cười, người trong ngoài nha lý huyện thành đều rất sợ Đại thẩm.”

“Thẩm ấy lại biết dùng tiền cho mọi thứ, Đại thẩm nói chuyện, người nghe cũng không ít kia, người giúp nàng cũng không thiếu…. Đúng rồi, Bình tẩu kia, ta thấy ai cũng không sai sử được nàng ta , thế mà Đại thẩm có thể sai sử nàng.”

“Nếu không, lúc này bà nội trở về, theo Đại thẩm nói nói, Đại thẩm có thể đem việc này giúp bà làm thỏa thỏa đáng làm.” Cuối cùng, Liên Mạn Nhi cười nói.

Chu thị trầm mặc sau một lúc lâu.

“Sáng mai, ta  sẽ trở về Thái Thương.” Chu thị nói, nếu không phải buổi tối ra đi không tốt, hiện tại Chu thị đã muốn đi.

“Ngày mai a?” Liên Mạn Nhi ra vẻ khó xử, “Bà nội, bà có phải lại ở thêm vài ngày hay không…. ông nội bên kia còn không có hồi âm.”

“Ngay ngày mai, ta lại ở lâu hai ngày, bên kia còn không định thành dạng gì.” Chu thị nói.

“Ông nội không hồi âm, trách nhiệm này trên người chúng ta, qua đi, khó mà nói.” Liên Mạn Nhi không buông khẩu.

” Ngày mai ta phải đi!” Chu thị cũng kiên trì nói.

“Bà nội, bà đã đến vài ngày rồi, còn không có đến chỗ chúng cháu xem kia.” Liên Mạn Nhi nói.

“Xem gì, không nhìn, sáng mai ta đi.” Chu thị hiện tại một lòng một dạ, hận không thể lập tức mọc cánh, bay trở về Thái Thương.

“Bà nội, nếu không, sáng mai, chúng cháu ở trước cổng chào chờ bà.” Liên Mạn Nhi lưu lại một câu như vậy, người một nhà cáo từ Chu thị, rời nhà cũ.

“Ngày mai để các nàng đi sao?” Về nhà, Trương thị liền hỏi Liên Mạn Nhi.

“Không thấy bà nội, một khắc đều đợi không được sao. Còn muốn chạy, để các nàng đi.” Liên Mạn Nhi nói, chẳng qua trước khi đi, Chu thị đến cổng chào tiến đến dập đầu là được.

Đây là hảo ý nàng Liên Mạn Nhi đối với Chu thị.

“Mạn Nhi a, con vừa rồi với bà nội nói kia, con là lòng nghi ngờ, chuyện Bình tẩu kia, là Đại thẩm con giở trò quỷ?” Trương thị lại nhỏ tiếng hỏi Liên Mạn Nhi.

“A?” Liên Mạn Nhi một lần nữa dùng ánh mắt đánh giá đánh giá Trương thị, “Mẹ, sao lại nghĩ như vậy kia?”

Nếu Trương thị đều có thể nghĩ như vậy, như vậy Chu thị tự nhiên liền càng nghĩ như vậy, Liên Mạn Nhi nháy mắt mấy cái.

“Đại thẩm của con cũng không phải là người tốt, này cũng không phải một ngày hai ngày. Bà nội con cho Đại thẩm một tiểu thiếp, lại cả ngày ép buộc nàng ta, Đại thẩm của con có khả năng chịu? Đại thẩm người kia, trên mặt, ngoài miệng gì đều tốt, xuống tay thật độc.” Trương thị nói.

“Ta đã nói ông nội lớn tuổi như vậy không thể làm chuyện như vậy, khẳng định là do nàng ta xuống tay.” Liên Thủ Tín không biết như thế nào nghe thấy được hai mẹ con nàng nói chuyện, đi qua nói.

“Gia đình không yên, này không chờ bại sao.” Liên Thủ Tín liền giận dữ nói.

Bên trong một nhà, khó tránh khỏi có cái gập ghềnh. Cãi nhau lẫn nhau, cãi nhau, qua đi liền thôi, ai cũng sẽ không thật sự phá hư. Loại đánh nhỏ nháo nhỏ này, cơ hồ mỗi hộ người ta đều tránh không được.

Nhưng mà, Cổ thị và Chu thị loại này, nhưng chỉ có ác đấu. Kết quả ác đấu, tự nhiên không có thiện.Bên trong hộ người ta, sợ nhất chính là loại này.

Nhà một ngày không yên.

Trách ai kia, Liên Mạn Nhi lười suy nghĩ.

“Cha, thấy cha biết rất nhiều đạo lý. Chúng ta có thể qua ngày như hiện tại không dễ dàng, hiện tại chúng ta thật tốt, cha đừng để chúng ta cũng chọc chút nhi ‘Gia đình không yên’ gì.” Liên Mạn Nhi liền nói với Liên Thủ Tín.

Liên Mạn Nhi là sẽ không bỏ qua một cơ hội thuyết phục giáo dục Liên Thủ Tín.

“Đứa nhỏ này, sao có thể, cha khẳng định không thể. Cha thề với mẹ con.” Liên Thủ Tín nói. Hắn còn có chút ngượng ngùng, nghĩ đến Liên Mạn Nhi nói là chuyện tiểu thiếp.

“Gia đình không yên, bà nội cũng có trách nhiệm.” Liên Mạn Nhi nói.

“Về sau, mặc kệ đến nông nỗi gì, cũng không có khả năng cho bà nội con đến quản chuyện nhà ta. Chuyện này cha rõ.” Liên Thủ Tín nói,

“Cha, vậy cha nên nhớ kỹ lời nói hôm nay.” Liên Mạn Nhi nói.

“Khẳng định, cha không ngốc.” Liên Thủ Tín liền cười nói, hắn hiện tại mỗi ngày qua vui tươi hớn hở, vợ con hòa thuận, hắn điên rồi mới có thể để Chu thị đến quấy nhiễu.”Nhà này, thì cho con với mẹ con quản, ”

Ngày hôm sau, ngày vừa sáng, Chu thị bảo Liên Lan Nhi và Liên Kế Tổ giúp đỡ, ăn mặc nghiêm chính đến trước cổng chào.

 

Discussion22 Comments

  1. Oa vừa đi vào đi ra đã có chap mới! Vốn ko muốn xem đợi nhìu thiệt nhìu rồi xem cho thoả…. But kìm ko nổi, vẫn đều đặn vào xem. Com cái lấy tem. Thanks cả nhà

  2. tuc cuoi that , may ma LTT chua den muc ngoc bi chu thi nam trong tay , con LTL thi van con banh bao ghe ah

  3. Vớj cáj mjệng gjảo hoạt của LLN may mà có Mạn nhj,k thj 2 cáj bánh bao chj có mà răm rắp,lợj thj LLN,mang tjếng thj về 2 cáj bánh bao

  4. Bà nội, nếu bà theo của cháu, sau khi về Thái Thương, thứ nhất, sẽ không thể cãi nhau với ông nội.=>theo ý của cháu
    Sau khi ở riêng, Liên Thủ Lễvà Triệu thị trong tay rốt cục có thể cầm được tiền, Liên Mạn Nhi cũng dần dần phát hiện, Liên Thủ Lễ đối với tiền, nắm thực nhanh =>Liên Thủ Lễ và…
    Không hiểu nổi, Liên Thủ Lễ bị Chu thị hành hạ vậy mà vẫn vui vẻ để bà nắm trong tay. May mà còn biết giữ tiền lại để an ủi tuổi già, không hai tay dâng cho Chu thị. Diệp Nhi phải mất công với người cha này nhiều mới khiến Liên Thủ Lễ bớt bánh bao, ít bị Chu thị lợi dụng thôi.
    Chu thị cũng biết khôn nha. Mọi chuyện trong tứ phòng phần lớn là do Mạn Nhi nhà ta làm chủ, cần biết lấy lòng nha. Trong cuộc chiến với Cổ thị Chu thị cũng chẳng chiếm được ưu thế gì. Cho Cổ thị một thiếp thì Cổ thị cũng tống cho Chu thị một Bình tỷ lù lù ra đấy. Có đấu gì thì về Thái Thương đi, đừng ở đó làm phiền đến cảnh an bình bấy lâu của tam phòng và tứ phòng nữa

  5. lần này chu thị ngoan ghê gớm a, phải công nhận là cổ thị cũng khong kếm người nha, cao tay ghê, hứ, không biết lần này chu thị với cổ thị sẽ thế nào nhỉ?
    mà thôi mấy người này về thái thương đi cho bên này yên ổn, mong là diệp nhi nhanh chóng giải phóng tư tưởng cho liên thủ lễ đi nha

  6. Chu thi tinh tao lai roi, duoc man nhi noi vai dieu thi chac ky nay ve cung se khong nhao nua, chac phai nho va co thi de duoi nguoi ta roi

  7. Mạn nhi rất thông minh khôn khéo, ứng xử không chê vào đâu được, ai dám tính kế nhà nàng đều sai lầm hết, chỉ có mà thua thảm hại và thất bại đắng cay mà về thôi.
    Cuối cùng cũng tống khứ được mụ già chu thị này đi, tốt quá, cút cho đỡ nhức đầu. Ở nhà chỉ tổ điếc tai gai mắt thêm ra.

  8. Bà chu thị này giờ mới nhận ra trong nhà liên thủ tín đều là mạn nhi làm chủ a không cần bà phải lấy lòng đâu chỉ cần bà sau này biết điều chút đừng càn quấy quậy gia đình người ta là được rồi.

  9. mẹ con vs nhau mà cứ phải tính kế nắm thóp người này người kia. mệt cho chu thị, nhà LTT, LTL đều ngoan, cách nắm thóp duy nhất là đối xử thật tốt thôi chứ cứ lôi điểm yếu ra thì cũng có ngày bánh bao vùng lên là phải

  10. Hú yê Chu thị mau đi đi. Mấy ng mà đến thì không khí yên bình cũng mất hết. Mấy ng như Chu thị vs Cổ thị phải tránh xa. Thanks tỷ

  11. thật thối a>>Chu thị tự mình gây họa thì tự đi mà gánh lấy hậu quả,,,hy vọng sau chuyện này đừng có đến quấy rối nhà tam phòng, tứ phòng nữa a>>.lâu rồi không thấy 2 huynh đệ họ Trầm xuất hiện nhỉ~~~ cảm ơn nàng nhiều

  12. Haizzzz Cuối cùng thì mụ ấy cũng đi . Cũng mong là trước đi khi cũng sẽ ko đạp đổ cổng chào nhà người ta đi nhé! ~_~”

  13. mẹ chồng con dâu không ai nhịn 1 câu nên cả nhà loạn thành 1 đoàn, do Chu thị cũng do Cổ thị, tốt nhất sau này cứ tránh xa mấy người Đại phòng ra, có chyện gì cũng kệ, mụ Chu thị tính ra cũng khôn nhỉ? biết Mạn Nhi là người thông minh, mụ ấy bị thiệt thòi nhiều nên lần này còn nghĩ cách lấy lòng Mạn Nhi để đứa cháu gái này giúp cho mụ về Thái Thương mà đuổi được Bình tẩu đi. mụ ấy đi rồi thì nhà Mạn Nhi và Diệp Nhi mới có thể sống yên ổn.

  14. Chu thị cũng nhận ra sự lọi hại của Mạn Nhi rồi sao. tốt nhất thì bà ta nên thu liễn tính tình của mình lại, nghe theo lời Mạn nhi đi. chứ cứ cái tính tình nóng nảy tùy hứng như thế thì đến LLGT cũng ko chịu nổi bà đâu. Mạn nhi phân tích mới thấy đúng, ko ngờ Cổ thị lại âm hiểm như vậy, bày trò tính kế trả thù lại Chu thị luôn

  15. có vẻ như Mạn Nhi k yên tâm lắm về Liên Thủ Tín thì phải. Có cơ hội là giáo dục luôn.
    Cố thị ra tay thật độc, cũng k màng đến mặt mũi của mình luôn rồi. mà lỗi cũng tại Chu thị, bình thường đối xử tốt với con dâu thì đâu đến bước này
    Thanks các chị editor và beta-er

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: