Chớ Hỏi Chốn Quân Về – Chương 01

20

Chương 01:

Edit: Tiểu Mộng

Beta: Tiểu Ngọc Nhi

Hiện giờ trên trần gian kinh tế không ngừng phát triển, khoa học kỹ thuật ngày càng tiến bộ, địa phủ cũng vậy, nhà cao tầng san sát, mang đầy dáng vẻ của đô thị hiện đại. Lúc Diệp Quân Lan vừa tới địa phủ chưa biết gì, đã bị dọa cho giật mình hoảng hốt.

Thật ra, địa phủ và trần gian cũng không khác nhau là mấy.

Quỷ có tiền thì mặc âu phục, ra xe vào xe, quỷ nghèo thì quần áo lam lũ, chỉ có thể đi bộ.

Diệp Quân Lan chính là một con quỷ nghèo điển hình, dù lúc ở dương gian cô cũng giàu có, là thương nhân kỳ tài nhưng bây giờ cô chỉ là một nữ quỷ nghèo kiết xác, hơn nữa còn chết bất đắc kì tử.

Hôm đó, hệ thống máy tính của địa phủ xảy ra vấn đề vô cùng nghiêm trọng, mấy tên quỷ sai nghe đồn là cao thủ cũng phải bó tay, kết quả, thật bất hạnh, bị lỗi kỹ thuật, và cô đã chết.

Vì bảo đảm danh dự cho địa phủ, giữ vững sự công bằng của địa phủ, hình như lúc ấy đã nói như vậy, địa phủ trên dưới nhất trí đồng tình quyết định tìm cho cô một số mệnh thật tốt cùng một đoạn nhân duyên tuyệt vời, điều kiện chính là cô phải ngậm miệng, không được nói chuyện này ra.

Thật ra cô cũng không định nói gì đâu. Nhưng nàng không nói cho họ biết, nhìn họ khẩn trương vội vã hầu hạ mình, hận không thể coi cô như động vật quý hiếm mà che chở, bảo vệ, cô thấy thật thú vị, vô cùng thú vị!

Vậy nên, cô giả vờ do dự một chút rồi đồng ý. Không ngờ đây lại là khởi đầu của bất hạnh!

Bởi vì cô là quỷ chết bất thường, nên địa phủ không nhận, trần gian không giữ, chỉ có thể đi đến một thời không khác mà sống, chờ mọi chuyện được sắp xếp êm đẹp thì đến thời không kia đầu thai, nói một cách văn vẻ là để làm quen dần với không gian mới, quỷ mới biết có phải thật hay không.

Chuyện này thoáng một cái đã kéo dài gần trăm năm.

Trăm năm nay, cô đã quên gần hết mọi chuyện kiếp trước, người quan trọng, chuyện quan trọng đều không nhớ rõ, nếu không phải nhờ đứa bé kia…

Cúi đầu, nhìn đường hoàng tuyền dài dằng dặc dưới chân, cô thở dài, sợ rằng ngay cả mình là ai cô cũng không nhớ được nữa rồi. Không ai gọi thì có tên cũng vô ích.

Nếu đứa trẻ kia phát hiện mình biến mất, không biết có gây ra chuyện gì không, hy vọng là không, nếu không thì thật uổng phí công sức dạy dỗ cô dạy nó nhiều như vậy.

Nghĩ nghĩ, thoáng cái đã tới cầu Nại Hà.

Diệp Quân Lan đứng trên cầu Nại Hà, im lặng nhìn hàng ngũ rất dài phía trước.

Hàng ngũ dài như vậy, thình thoảng lại có người, à không, có quỷ khóc lóc kêu gào, ồn ào huyên náo, tới khi nào mới đến lượt mình đây?

Chờ đợi, cô đã đợi nhiều năm lắm rồi, chờ thêm một chút cũng không sao. Phiêu đãng trong nhân gian trăm năm, cô không học được gì, thứ tốt nhất, chính là kiên nhẫn. Chớp mắt một cái, trăm năm đã trôi qua, nghĩ vậy, cô lại bắt đầu nhìn đông nhìn tây, đánh giá xung quanh.

Dưới cầu Nại Hạ, dòng sông quên chậm rãi chảy qua. Trên cầu lát đá xanh, cách năm bậc thang, phía tây cầu là nữ, phía đông là năm, trái âm phải dương. “Nếu ai chết năm chín bảy tuổi thì đợi trên cầu Nại Hà ba năm.” Ngàn năm quay đầu mới được ước định trăm năm.

Cầu Nại Hà, không biết vì sao kiếp trước ly biệt, không biết vì sao kiếp này chỉ thoáng qua, đành bất đắc dĩ chờ kiếp sau tương phùng.

“Này, này, phía trước.” Trong lúc hoảng hốt chợt có quỷ đẩy cô.

Diệp Quân Lan xoay người, chỉ chỉ mình, mở to hai mắt, vô tội nói: “Gọi tôi sao?”

Chỉ thấy một cô gái xinh đẹp, mái tóc đen dài nhẹ kết thành một búi, ba cây trâm lưu ly gắn chỉ bạc tinh xảo cắm trên búi tóc, một thân váy dài đỏ rực, giống như Mạn Đà Hoa nở bên kia bờ, vô cùng yêu dị mà tuyệt diễm.

Diệp Quân Lan ngẩn người, bất ngờ bị cô gái kéo đi, dọc đường còn trách cô: “Gọi cô chứ ai, ngoài đại phiền toái là cô ra thì còn ai được nữa?”

Đại phiền toái? Không phải chứ, cô vô tội mà. Diệp Quân Lan liếc mắt, cũng không giãy giụa, mặc cô gái kéo đi.

Cô gái kia dẫn cô tới một vùng đất không một bóng quỷ, cũng không nói gì chỉ đứng nhìn cô từ trên xuống dưới, trong đôi mắt phượng có một loại cảm xúc mà cô không thể hiểu nổi.

Diệp Quân Lan bị cô ấy nhìn đến mức dựng tóc gáy, đưa tay lên miệng giả vờ ho một tiếng.

Cô gái kia bỗng rùng mình, như vừa tỉnh mộng, trong mắt hiện lên vẻ cô đơn đầy thương cảm, nhưng chớp cái liền biến mất, lại khẽ thở dài một hơi.

Diệp Quân Lan thầm kì quái nhưng cũng không hỏi gì, chỉ khẽ mỉm cười: “Chị gái xinh đẹp tìm tôi có chuyện gì?”

“Chị gái? Cô gọi tôi là chị gái?” Cô gái kia ngưng mắt nhìn, nhẹ nhàng lẩm bẩm, lại như nghĩ tới điều gì, thần sắc khác lạ, một lúc lâu sau mới mở miệng: “Cô không cần khách khí, cứ gọi tôi là Mạnh bà. Chuyện là thế này…” Cô gái tự xưng là Mạnh bà nói.

Diệp Quân Lan vừa nghe hai chữ ‘Mạnh bà’ thì vội nhìn kĩ cô gái trước mắt, nhất thời cứng họng. Đầu năm này Mạnh bà trông như vậy sao, thế giới này đúng là điên đảo cả rồi.

Trong khi suy nghĩ lung tung, mơ mơ màng màng thì Mạnh bà đã nói xong hết mọi chuyện, đợi lúc cô lấy lại tinh thần đã nghe Mạnh bà nói, “… Tóm lại là vậy, bây giờ phải đưa cô xuống, à phải rồi, uống cái này trước.”

Hỏng rồi hỏng rồi, một câu cô cũng không nghe được, có sao không nhỉ? Diệp Quân Lan mơ màng uống cạn thứ Mạnh bà đưa.

Một ly rượu, màu đỏ rất đẹp, mùi vị không tồi, nhưng mà đây là thứ gì thế?

Không đợi cô nghĩ xong, Mạnh bà đã đẩy cô vào vòng luân hồi, nói: “Nhớ kĩ, đời này phải hạnh phúc đấy!” Đây hẳn là lời chúc phúc của Mạnh bà.

Cùng lúc đó, vào những năm cuối Đông Tấn, trong một đại viện ở trần gian, một đưa bé tên Diệp Quân Lan ra đời. Và từ đây, chuyện xưa bắt đầu thay đổi, vận mệnh cũng đi về một con đường khác.

Lúc đó, nàng không biết, hắn cũng không hay, thời điểm bọn họ gặp nhau còn cách rất xa.

Hiện giờ, Diệp Quân Lan đang ngủ say trên giường, nàng vẫn chỉ là một đứa bé sơ sinh chẳng biết gì cả.

————————————

Kà kà hôm nay là chính thức sinh nhật Sa tỷ, nên ta post khai trương bộ này luôn ^^

Happy birthday to Sakura Hime !!!!!

Discussion20 Comments

  1. Yê yê*bắn pháo hoa* Happy birthday to Sa tỷ. Chúc tỷ càng ngày càng xinh, càng ngày càng thành công trong việc làm, trong học tập. Cảm ơn tỷ vì đã vất vả tạo nên những bộ truyện hay. Cố lên tỷ

  2. Thanks. Happy birthday to Sakura.
    Cứ mải nghĩ lung tung k nghe dặn dò, cô ấy sẽ ra sao đây? Mà có nghe lại uống canh mạnh bà thì nhớ sao nổi chứ

  3. ôi mở đầu đã hấp dẫn rồi, nhờ phúc của Sa tỷ chúng ta mới được đọc truyện. chúc tỷ snvv ngày càng xinh đẹp và thành công trong cuộc sống ;59 ;59 ;59

  4. – phía đông là năm => là NAM
    ặc ta còn tưởng cô gái đó là người quen cũ chứ cở tình địch chẳng hạn mà thật không ngờ người đó lại là mạnh bà thật không giống với sự tưởng tượng của ta a ;21
    Sa tỷ! SINH NHẬT VUI VẺ ;26

  5. Sa tỷ sinh nhật vui vẻ, gặp nhiều hạnh phúc! ^.^
    truyện này hay thật. Mở đầu rất dễ thương ! Tỷ này chắc gặp đc hạnh phúc đấy:

  6. hihi! chung ta duoc thom lay Sa ty a! chuc ty sinh nhat vui ve,gap nhieu may man,lam viec gi cung thuan loi va thanh cong!
    mot cai ho moi da duoc dao nha! kho than Lan ty cho nhung hon tram nam moi duoc dau thai! chuc ho dong khach nha!

  7. khuongthihuongbrl

    DQL này cũng hài hước nhỉ. Mạnh bà mà đẹp như tiên vậy sao, hihi. thanks nàng!

  8. Sa tỷ sinh nhật vui vẻ
    uầy Mạnh bà đậy sao? Xinh đẹp quyến rũ là những tính từ không thể liên hệ được với lão thái thái Mạnh bà, ở đây còn được nữ chính gọi là chị gái xinh đẹp nữa chứ.
    Hí hí, đầu thai rồi. Bé Lan lớn nhanh lên để Mã Văn Tài còn xuất hiện nào

  9. Chúc mừng sinh nhật chị Sa chúc chị thêm tuổi mới ngày càng xinh đẹp trẻ trung và thành đạt ^^. Tung bông mừng truyện mới đã mở hàng nào ;59 ;59

  10. Giờ ta mới có thời gian đọc đây. Chúc mừng sinh nhật nàng Sa nhé, hơi muộn tí, chúc nàng năm nay trẻ trung xinh tươi hơn năm qua.

    Nàng sửa giùm ta chỗ này: “một đưa bé tên Diệp Quân Lan ra đời” —> đứa. Thanks.

  11. thấy truyện này lâu oài, nhưng đợi các nàng edit/ dịch xong mới đọc. cám ơn các nàng nha

  12. chậc đúng thể loại ta thích nhé, lại còn cặp đôi với mã văn tài nữa. hihihi, hình như ngta hay dùng từ nghèo kiếp xác nàng ạ

  13. giờ không dám luyện bộ đang edit nữa. Cái cảm giác chờ đợt từng chương, và nhất là khi có pass nữa. không phải trách gì nhà mình đâu :D giờ ta toàn kiếm truyện đã hoàn đọc không hà

  14. Sao văn án cha thấy liền quan gì tới mối tình Lương Chúc nhỉ. Thôi. Cày tiếp là biết

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close