Mèo Trên Lầu – Hoa Dưới Lầu – Chương 03

5

Chương 03

 

Lâm Vi Vi  thét chói tai hù dọa Lucy bỏ chạy, cô tay chân lính quýnh chạy đi dùng xà phòng rửa tay mà quên mất đóng cửa. Lâm Vi Vi đem nước rửa tay không ngừng  xoa xoa tay, cái chỗ bị cào trúng rất nhanh liền sưng đỏ lên, còn nổi bong bóng nước nhỏ nữa, vừa ngứa vừa đau. Cô không nhịn được phải kêu rên một tiếng, cố cầm xà phòng thơm lên rửa sạch sẽ.

 

“Tôi thấy cô không có đóng cửa nên tiến vào, cô không sao chớ.” .

 

“A a!” Lâm Vi Vi đang hết sức chăm chú rửa tay, căn bản là không có phát hiện có người đi vào cửa nhà mình, hơn nữa còn xuất hiện ở cửa phòng vệ sinh, cô bị làm cho sợ đến xà phòng cũng rơi trên mặt đất.”Anh anh. . . Làm sao anh lại vào được!” . “Cửa của cô không khóa, tôi ở trên lầu nghe được tiếng kêu của cô nên đã đi xuống, xem một chút cô có cần giúp đỡ hay không.” chủ nhân của Lucy cười rực rỡ.

 

Anh đừng cười nữa! Lâm Vi Vi rất nội thương, mỗi lần anh ta cười một tiếng, là cô không có sức chống cự lại.

 

“Tay của cô nhìn qua như bị sưng đỏ, là dị ứng sao?” Chàng trai hướng phía trước tiến tới gần một bước, thuận tay khóa lại vòi nước đang không ngừng chảy.

 

“Không có chuyện gì. . . Tôi thật không có chuyện gì. . . . . .” Lâm Vi Vi lúng túng  hướng về sau lui một bước, đem tay dấu ở phía sau, trong đầu cô nghĩ Chàng trai ở trước mắt này là mèo yêu. Đâu có mèo yêu làm ân nhân cứu mạng bao giờ.

 

“Tôi đề nghị cô mau sớm đi bệnh viện kiểm tra. . . Tôi thật xin lỗi bởi vì tình huống đặc biệt, nên năm nay vắc-xin phòng bệnh của Lucy còn không có tiêm.” Chàng trai khẽ nhíu mày ánh mắt rất chân thành nhìn Vi Vi  nói, “Dĩ nhiên, bởi vì Lucy đã gây ra chuyện, nên tôi sẽ chịu trách nhiệm tiền chữa trị, về điểm này thì không cần lo lắng.”

 

“. . . . . . Không có. . . Không có tiêm vắc-xin phòng bệnh. . . . . .” Lâm Vi Vi trong nháy mắt, não của cô bởi vì bị câu ‘mèo không có tiêm vắc-xin phòng bệnh’ mà bắt đầu xuất hiện các loại hậu quả do không có chạy chữa kịp thời. Không không không, cô thừa nhận trí tưởng tượng của cô có chút phong phú. . .”Tôi. . . tự mình đi bệnh viện là tốt rồi. Anh có thể nhường lối cho tôi không? tôi muốn đi thay đồ. . . . . . A!” .

 

Không cần hoài nghi, đây là khối xà phòng bị hai người quên lãng ở trên sàn nhà. Lâm Vi Vi một cước giẫm lên xà phòng, cả người hướng về sau phía sau 135°, té xuống. Chàng trai thấy thế liền tay mắt lanh lẹ  kéo Lâm Vi Vi lại, nhưng bởi vì trọng lực quá lớn chàng trai cũng bị cô đụng ngã. Hai người cùng ngã vào trong bồn tắm với tư thế kỳ lạ. Sống mũi của Lâm Vi Vi đụng vào xương bả vai của chàng trai, chất lỏng ấm áp theo xoang mũi chảy xuống nhỏ trên chiếc áo cộc tay màu trắng của chàng trai. . “. . . . . . Cũng là lỗi của con mèo nhà anh.” Lâm Vi Vi ngẩng đầu nắm lấy lỗ mũi, lệ rơi đầy mặt. .

 

“Thật xin lỗi, lỗi của con mèo nhà tôi.”

 

Cuối cùng quần áo vừa thay xong, Chàng trai trực tiếp mang theo Lâm Vi Vi đi bệnh viện gần khu nhà trọ. Có năm người xếp trước bọn họ, nên có đầy đủ  thời gian ngẩn người và nói chuyện phiếm. Chỉ là Lâm Vi Vi rất khẩn trương, nên trong khoảng thời gian này một câu nói hai người cũng không có nói chuyện, vẫn là Chàng trai mở miệng trước tiên đánh vỡ  sự im lặng này. . “Nghĩ lại đến bây giờ tôi còn không có tự giới thiệu mình, tôi tên là Lâm Mục.” Chàng trai mỉm cười, “Còn cô?”

 

“Lâm Vi Vi, Vi của Hoa Tử Vi.” .

 

“Thật là một cái tên hay, tôi có thể gọi cô là Vi Vi không?” Lâm Mục nói, “Tôi mới chuyển đến hơn một năm, trước kia cũng không nhìn cô lần nào, chỉ nghe hàng xóm cách vách nói đó là phòng ở của nhà cô.”

 

“Ừ. . .” Vi Vi gật đầu, phòng này là nhà cô không sai. Nhưng mà bây giờ nhà cô đã dọn đi thành phố B rồi, bộ phòng ốc này, cô cũng là thừa dịp ngày nghỉ mới trở lại ở. .

 

Bởi vì Lâm Vi Vi vẫn cảnh giác chủ đề giữa hai người không có bao nhiêu, sau khi mở danh sách ra gọi tên thì bác sĩ nhìn một chút vết thươngcủa cô, cho cô chút ít thuốc dị ứng, nhưng chủ yếu là phải tiêm thuốc ngừa. Vô duyên vô cớ bị mèo cào còn chưa tính, còn bị tiêm! Lâm Vi Vi rất sợ tiêm, mỗi lần tiêm cô đều gào khóc thảm thiết .

 

Cô lôi kéo tay y tá không ngừng nói nhẹ một chút nhẹ một chút, lúc kim tiêm muốn đâm vào da thì cô liền né tránh, khiến cho một mũi tiêm này thật lâu cũng tiêm không được, cuối cùng ngay cả Lâm Mục cũng chịu không được. Hắn đi tới ôm lấy Lâm Vi Vi, thừa dịp cô bị cái ôm đột ngột làm cho ngẩn người, tiểu thư y tá liền quyết đoán  một kim đâm xuống. Đại khái trong lòng cũng cố ý, nên kim đâm vào khá đau, Lâm Vi Vi liền gào thét lên. . “Đều lớn như vậy rồi còn kêu la cái gì, nhanh bảo bạn trai ôm đi, để tiêm xong sớm!” Tiểu thư y tá nhức đầu nhìn Lâm Vi Vi còn đang gào thét, liền nói ra lời kinh người.”Cô về nhà mà hò hét, sợ tiêm như vậy thì sau này đừng có đòi tự tử.”

 

“Cái gì? !” Lâm Vi Vi kinh hãi, đây là tình huống gì? Vi Vi thoáng cái phản ứng không kịp, suy nghĩ trọng điểm của cô nên đặt ở là “Bạn trai” hay là”tự tử” đây? .

 

Cô bối rối  đẩy Lâm Mục ra, “Anh ta không phải là bạn trai tôi!” mặt Lâm Vi Vi đỏ lên như sắp nhỏ ra máu.

 

“Thôi đi, xấu hổ như vậy. giờ định chia tay sao?”

 

“. . . . . .” Lâm Vi Vi liền phát điên, ngay cả thẻ tiêm ngừa cũng chẳng quan tâm nữa, xoay người liền chạy ra khỏi phòng tiêm thuốc

Discussion5 Comments

  1. – nên trong khoản thời gian này một câu nói hai người cũng không có nói chuyện => KHOẢNG thời gian
    – Thật là tên khá hây => khá HAY
    – Thôi đi, xấu hỗ như vậy. giờ định chia tay sao => xấu HỔ
    “Cô về nhà hò hét, sợ tiêm như vậy sau này đừng có đòi tự tử.” ta suy nghĩ suy nghĩ a câu này của cô y tá là có ý gì vậy sao vi vi lại muốn tự tử chớ ;70 thật lạ mà. Hix giờ mới tìm được người giống mình là sợ chích thuốc a ;07

  2. chậc chậc.. mình cũng mún có 1 con mèo như thế .. ;15 nhưng hok phải để tìm chồng mà là để cào con nhỏ hàng xóm… ;73 ;73 ;73 mỗi lần nó khóc là 2 tiếng đồng hồ là ít nhát ;48 ;48

  3. Vi tỷ ngốc, k ngờ chị lớn thế mà sợ tiêm mà mỗi khi tiêm lại khóc toáng lên giống hệt đứa em to xác hơn muội. Mà giờ ms biết tên nam 9. Lần này hiểu nhầm khiến Vi tỷ bối rối thôi, còn Mục ca thì sao a. Thanks tỷ

  4. tiêm chủng mèo cào sao lại thành tự tử nhể :-?
    chuyển đến hơn 1 năm rồi mà lại chưa hề gặp nhau sao :))

  5. trời ạ con y tá cái mo~ hơn cái mồm ác thía nhỉ ai mà ko có nỗi sợ riêng zị mà cũng lạ nữa nhưng mèo cào thôi mà liên quan gì đến vấn đề tự tử nhỉ ;19

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: