Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ – Chương 414+415+416

26

Chương 414: Quy củ mới

Edit: Lê Thanh

Liên Mạn Nhi nhìn nhìn Trương thị đã đi ra khỏi cửa, lại nhìn Liên Thủ Tín tội nghiệp một chút. Nàng thoáng do dự chốc lát, liền ôm lấy mèo Đại Hoa, lướt qua Liên Thủ Tín đi ra ngoài.

“Mạn Nhi.” Liên Thủ Tín sốt ruột, vội vàng ngăn cản Liên Mạn Nhi.

Liên Mạn Nhi ngẩng đầu, nhìn thấy Liên Thủ Tín thân thể thoáng cúi xuống, ăn nói khép nép xem nàng.

“Mạn Nhi a, con giúp cha a.” Liên Thủ Tín nịnh nọt nói.

Liên Mạn Nhi liền quay mặt đi giơ tay vuốt tóc, không nhìn tới Liên Thủ Tín, tay kia sờ soạng hai chân mèo Đại Hoa.

“Cha, cha nói con giúp cha cái gì, cha muốn đem con cho Kim Tỏa nhà cô cả rồi phải không.”

“Mạn Nhi, cha đây không phải là…” Liên Thủ Tín muốn nói hắn đã không đồng ý, nhưng hắn lập tức nhớ tới lời nói của Lý thị, còn có Trương thị sau khi nghe hắn giải thích như vậy đã nổi giận, bởi vậy hắn vội vàng đem nửa câu sau nuốt xuống.

Hắn hiện tại cũng phải cân nhắc lại, chỉ là không đồng ý thì hoàn toàn không đủ. Trương thị cùng mấy hài tử đều vì chuyện này mà thương tâm, bực tức. Mà Liên Mạn Nhi là đứa chịu ủy khuất nhất.

Có lẽ hắn đã biết cách sửa chữa cách nói, và biết cách bảo hộ vợ con của mình.

“Mạn Nhi a, việc này là cô cả của con không đúng, nàng không nên đề nghị như thế.” Liên Thủ Tín dừng một chút, liền nói với Liên Mạn Nhi.

Liên Mạn Nhi không lên tiếng, trong tay tiếp tục sờ mèo Đại Hoa. Nhưng mà, trong lòng Liên Mạn Nhi vẫn âm thầm gật đầu. Đối với người như Liên Thủ Tín, có thể ở trước mặt Trương thị và hài tử nói đại tỷ của hắn không đúng, không nên, đây là chuyện rất khó có được. Lúc trước thì đây là chuyện có nghĩ cũng không dám nghĩ.

Liên Thủ Tín có tiến bộ.

Nhưng như thế này còn chưa đủ.

Với tình huống hiện tại của nhà nàng, khó tránh khỏi sẽ có người nghĩ cách lợi dụng. Nếu là người bên ngoài thì dễ ứng phó. Nhưng sẽ rất khó phòng bị người Liên gia. Mà những người này lại đã tìm tới tận cửa rồi, mặc dù họ không dám dùng thái độ ép buộc hay thủ đoạn gì. Hơn nữa căn bản nhà nàng giờ cũng không sợ những người này nữa, nếu như người tới dám ép buộc, sẽ chỉ làm cho cả nhà nàng càng thêm đoàn kết đối phó.

Chỉ sợ những người kia biết dùng thủ đoạn khác, ví dụ như thân tình gì gì đấy.

Trương thị, Liên Chi Nhi, Ngũ Lang hay tiểu Thất, Liên Mạn Nhi đều không lo lắng. Liên Mạn Nhi chỉ lo lắng Liên Thủ Tín. Hiện tại trong nhà nàng, Liên Thủ Tín là dễ lộ sơ hở nhất.

Muốn về sau có thể bớt lo chút ít, vậy trước tiên phải đem sơ hở của Liên Thủ Tín chắn cho kín. Mà lúc này đây là thời cơ cực kì thành thục. Có thể nói là thiên thời, địa lợi, nhân hòa đều có, vừa vặn thừa dịp chuyện lần này của Liên Lan Nhi, phải tiến hành một lần giáo dục với Liên Thủ Tín.

Liên Mạn Nhi nghĩ như vậy, nhưng trên mặt lại làm như bị ủy khuất, tỏ vé oán khí với Liên Thủ Tín.

“Mạn Nhi. Cha biết rõ con bị ủy khuất. Trong lòng cha cũng không thoải mái. Ngày đó ở tại tiền viện, dượng cả của con còn nói với ta một câu, nhưng ta không giả vờ không để ý đến. Nếu hắn hiểu, thì khẳng định biết rõ là cha không muốn, không nên nhắc lại nữa. Không nghĩ tới cô cả của con, nàng lại nói với cha.”

Liên Thủ Tín nói đến đây, thở dài một hơi.

“Chuyện này nếu là cha, khẳng định sẽ không như vậy. Nhưng biết làm sao đây, đó là cô cả của con, cha không thể đánh nàng mắng nàng. Đây là thân thích, coi như vì thể diện mà cho qua. Nàng nói chuyện đó, cha không hề nói gì. Nàng còn nói chuyện của Ngân Tỏa, cha đây cũng không đồng ý. Dù cha nói nhẹ nhàng một chút, chẳng phải là vì giữ mặt mũi cho mọi người sao. Ý tứ của cha, nàng có lẽ đã hiểu rõ rồi, về sau khẳng định sẽ không nhắc lại nữa. Về sau nếu nàng lại nói chuyện này, cha sẽ lấy cây chổi đuổi nàng đi ngay.”

“… Chuyện lớn như vậy, kể cả cha có nguyện ý, thì cha cũng không thể tự tiện đồng ý, kiểu gì cũng phải thương lượng với mẹ con.”

Liên Mạn Nhi nghe Liên Thủ Tín nói như vậy, sắc mặt liền hòa hoãn. Nàng liền cởi giày, ôm mèo Đại Hoa lên giường ngồi xuống.

Liên Thủ Tín thấy sắc mặt Liên Mạn Nhi sáng sủa, còn ngồi trên giường gạch, cũng không nói phải đi nữa, liền cao hứng trở lại. Vậy là khuê nữ của hắn đã được hắn dỗ tốt rồi, chịu giúp hắn rồi.

“Mạn Nhi, con xem, chuyện này cha đều đã nói với mẹ con những lời như vậy, thế nào mà mẹ con lại còn tức giận, không hòa nhã với cha vậy.” Liên Thủ Tín liền hướng Liên Mạn Nhi xin giúp đỡ, “Mạn Nhi, con hiểu được tâm tư của mẹ con, con nói ra cho cha nghe với. Nếu không con đi hỏi mẹ con là thế nào, trước mặt mẹ con nói giúp cha mấy lời tốt đi.”

“Tiểu Thất cũng không thèm quan tâm cha nữa. Nếu là đại ca đại tỷ con thì thôi coi như cũng được, hai người bọn họ đều đã lớn rồi, biết giữ thể diện, trong nội tâm khẳng định cũng oán trách cha.” Liên Thủ Tín lại thở dài, “Cha đây là…” Chọc ai gây ai a, Liên Lan Nhi thật không nên thế, mà hắn cũng đã cự tuyệt rồi, tại sao mọi người vẫn oán trách hắn như thế.

Liên Mạn Nhi thấy Liên Thủ Tín như vậy, liền biết rõ, có một số việc, hắn còn chưa nghĩ thấu. Mà nàng cố ý lưu lại, chính là vì việc này.

“Cha, vậy cha có biết, lúc ở hậu viện, cô cả mở miệng muốn nói chuyện cầu hôn, mẹ đã cản lại không?” Liên Mạn Nhi vừa nói chuyện vừa liếc nhìn Liên Thủ Tín.

“Có việc này à, cha không biết a.” Liên Thủ Tín cũng có chút kinh ngạc, “Nếu như vậy, cô cả con lại càng không nên nói với cha.”

“Cha, lúc cô cả nói chuyện, cha có hỏi cô cả đã nói trước với mẹ chưa không?” Liên Mạn Nhi liền hỏi.

“Cái này, không có.” Liên Thủ Tín trung thực nói.

“Cha, sao cha lại không nghĩ xem, lúc cô cả ở hậu viện, đã cùng mẹ nói chuyện nửa ngày, vậy tại sao lại không nói chuyện này với mẹ. Dượng cả nói cha, cô cả nói với mẹ. Thế nhưng vì sao cả hai người họ chỉ nói với cha? Vì sao cô cả nói với mẹ đủ chuyện, thế nhưng không hề nói chuyện này, mà chỉ nói với cha?” Liên Mạn Nhi liền hỏi.

“Cô cả con làm chuyện này không hợp lẽ.” Liên Thủ Tín liền cau mày nói.

“Đúng vậy, nhưng vì sao nàng dám làm như thế, cha có biết không?” Liên Mạn Nhi hỏi Liên Thủ Tín.

Liên Thủ Tín không nói gì.

“Cha, cô cả từ hậu viện đi ra, lúc nói chuyện này với cha, có lẽ cha nên hỏi nàng trước một câu, xem nàng đã nói với mẹ hay chưa.” Liên Mạn Nhi chậm rãi nói.

“Việc này là ta hàm hồ rồi.” Liên Thủ Tín nghĩ nghĩ, gật đầu nói.

Liên Mạn Nhi lại nhìn thoáng qua Liên Thủ Tín.

“Cha, trước kia chuyện trong nhà, cha đều nghe ông bà nội, đã nghe thành thói quen, cô cả đã làm như là nhà ta vẫn như cũ. Cha nói cha không thể tự làm chủ, mà phải hỏi mẹ con. Lời này, con cảm thấy được có chút không thật… Nếu là thật, thì cô cả cũng không thể không coi mẹ con vào đâu cả, không coi mẹ con là một người có tiếng nói?”

Liên Thủ Tín có khuyết điểm, nhưng hắn cũng có ưu điểm. Ví dụ như, hắn sẽ không ép buộc bắt vợ con theo ý mình. Hắn nói, việc hôn nhân của mấy đứa bé, hắn sẽ thương lượng cùng với Trương thị, sẽ không dấu diếm Trương thị tự mình làm chủ. Lời này, Liên Mạn Nhi tin tưởng.

Nhưng chính Liên Thủ Tín tôn trọng Trương thị, coi trọng ý kiến vợ con, so với việc hắn chủ động kiên quyết xác định với người của Liên gia rằng Trương thị cũng là người đương gia, giữa hai việc này còn có khoảng cách rất lớn.

“Mẹ con là vì vậy mà tức giận sao?” Liên Thủ Tín bừng tỉnh đại ngộ.

Ai có thể không tức giận kia? Một người nam nhân. Người khác dù đối với ngươi tốt như thế nào, nhưng đối với vợ con ngươi lại hoàn toàn không để vào mắt. Chẳng lẽ người này thực sự chân chính tôn trọng ngươi, đối đãi với ngươi như chí thân sao? Nàng chính là đánh chủ ý với ngươi thôi, chẳng lẽ ngươi không nhận ra sao?

“Cha, mẹ con vì vậy mới tức giận. Chẳng lẽ không nên sao?” Liên Mạn Nhi liền hỏi.

“Nên, nên.” Liên Thủ Tín gật đầu.

“Cha, mẹ con còn không chỉ tức giận mỗi việc kia, mẹ con là sợ hãi.” Liên Mạn Nhi lại nói tiếp, “Lần này, chuyện này cha không đồng ý. Vậy chuyện lần sau thì sao đây?”

Ai biết ngày nào đó, người nào sẽ ra tay với Liên Thủ Tín để thực hiện được chuyện này?

“Tuyệt không có lần nào nữa.” Liên Thủ Tín nghiêm mặt nói.

“Cha. Đây là chuyện không thể chỉ nói suông được. Chúng ta định ra quy củ.” Liên Mạn Nhi lên tiếng.

“Quy củ gì?” Liên Thủ Tín hỏi.

“Đầu tiên a, cha phải để cho người khác biết. Ai không tôn trọng mẹ con, đối với mẹ con không tốt, đối với chúng con không tốt, bất kể nàng là ai. Về sau đều đừng bước vào cửa nhà chúng ta.” Liên Mạn Nhi nói.

Trương thị nhân duyên rất tốt, mười dặm tám thôn quanh đây ai cũng phải kính nàng ba phần. Lại có thêm cổng chào ngự tứ này, ai dám trêu chọc nhà các nàng! Muốn nói không tôn trọng Trương thị, không tốt với Trương thị, còn có thể không tốt đối với mấy đứa Liên Mạn Nhi, không còn ai khác, chỉ có thể là người Liên gia nhà mình.

Không còn ai khác, chỉ cần Liên Thủ Tín không cố ý giả bộ hồ đồ, trong lòng hắn đều biết được.

“Việc này… được.” Liên Thủ Tín trịnh trọng gật đầu.

Liên Mạn Nhi thấy đạo lý đều nói xong xuôi, trên mặt liền lộ ra tươi cười.

“Cha a, việc này a, mẹ con đương nhiên phải tức giận với cha. Nhưng con biết rõ, cha vì quá thành thật mới phải chịu thiệt. Kỳ thật, mẹ con đều nói như vậy rồi, cô cả nếu không đi tìm cha thì cũng sẽ không có việc này. Cho dù cô cả đi tìm cha rồi, nàng nếu nói thật với cha thì cũng sẽ không có việc này.”

“Nếu không phải nàng, mẹ con sao có thể tức giận lớn như vậy với cha?”

“Cha a, đây là cha không đồng ý, nếu cha đồng ý hoặc nói sẽ trả lời sau thì việc này chắc chắn càng nháo lớn. Mẹ con khẳng định sẽ không kiêng dè gì mặt mũi, khẳng định sẽ về nhà ông bà ngoại luôn. Thời gian qua nhà ta có lẽ thịnh vượng quá muốn rời rạc đi.”

“Chẳng phải nói cô cả đặc biệt khôn khéo sao, tuổi nàng còn lớn hơn cha mẹ, các việc trải qua cũng nhiều, làm sao nàng không rõ chuyện này? Nhưng tại sao nàng vẫn làm như vậy…”

Liên Thủ Tín nghe xong sắc mặt càng ngày càng lúng túng.

Liên Mạn Nhi thấy mục đích đã đạt, nên không hề nói thêm gì nữa, mà chuyển đổi chủ đề.

“Cha, con về trước đây, cha đi hòa giải với mẹ nhé. Chờ một lát nữa, cha lại trở về tìm mẹ, đem những lời vừa nãy nói lại với mẹ. Đừng nói là con nói, chỉ nói là chính cha nghĩ ra được. Cha lại nói thêm với mẹ, mẹ thấy cha đã hiểi, trong nội tâm lại có chúng con, mẹ dễ mềm lòng, khẳng định sẽ nguôi giận.” Liên Mạn Nhi buông mèo Đại Hoa, vừa xuống giường vừa nói.

“Mạn Nhi a, con thay cha nói vài lời nói tốt đi. Chờ một lát nữa cha sẽ trở về.” Liên Thủ Tín vội nói.

“Vâng.” Liên Mạn Nhi đồng ý, nàng thật sự định nói vài lời tốt về Liên Thủ Tín trước mặt Trương thị, ví dụ như lập quy củ gì đấy.

“Cha, tiểu Thất nói với con, muốn ăn khoai lang nướng, nướng đến lúc ra dầu í.” Đi tới cửa, Liên Mạn Nhi lại quay đầu lại, cười nói.

 

Chương 415: Giết gà dọa khỉ

Liên Thủ Tín là người biết cách dùng lò lửa nướng khoai lang nhất, canh lửa cũng tốt nhất, Trương thị cũng không biết cách nướng tốt hơn.

“Lát nữa cha sẽ xuống hầm chọn khoai lang, sẽ nướng cho các con mỗi đứa một củ.” Liên Thủ Tín lập tức cao hứng nói. Cả ngày hôm nay Tiểu Thất đều không quan tâm hắn, vừa vặn nhân cơ hội này dỗ dành cho tiểu Thất vui vẻ trở lại. Lúc này, đừng nói là muốn nướng khoai lang, dù có muốn ánh trăng trên trời, đoán chừng Liên Thủ Tín cũng sẽ trèo lên thang, thử đi hái xuống.

Lúc Liên Mạn Nhi về đến nhà, Lý thị đang khích lệ Trương thị.

“… cảm thấy được thì dừng đi. Ta nhìn người phải nhìn điểm tốt. Cha của Chi Nhi có điểm tốt, đó là trung thực, phúc hậu. Đêm qua các con giận dỗi, hắn biết có mẹ ở đây, hắn cũng không dám lớn tiếng. Chuyện này nếu đổi thành người khó chơi thì thành lớn tiếng rồi, giày vò nhau mẹ cũng phải quản. Mẹ cũng phải xen vào, con là con gái ruột của mẹ, mẹ phải dạy dỗ con một chút.”

“Con với bọn nhỏ đều không để ý hắn, con thấy hắn đã bị hoảng hốt. Đó là vì trong nội tâm hắn có các con. Hắn có thể hạ thấp mình, nhận lỗi với con, dỗ dành hài tử, rất khó có được. Đổi lại là người khác, chính hắn có làm sai, nhưng vì mặt mũi, hắn cũng sẽ không nhận lỗi đâu…”

Lý thị một lòng vì khuê nữ và con rể tốt, vì sự hòa thuận của một nhà Trương thị. Những lời Lý thị nói đều là lời tốt với Liên Thủ Tín, áp đảo khuê nữ của mình. Nếu đổi lại là Chu thị, tuyệt đối sẽ không giống như Lý thị. Chu thị nhất định sẽ lửa cháy đổ thêm dầu, thêm mắm thêm muối nói xấu Trương thị, lại còn sẽ nói Liên Thủ Tín với Trương thị phân ra, quan hệ càng kém thì Chu thị mới càng vui vẻ hơn.

Cho nên nhà Trương Thanh Sơn, cũng hai đứa con trai, hai người con dâu. Cháu trai cháu gái phía dưới một đống lớn, nhưng một nhà thật sự hòa thuận. Mà Liên gia ba ngày một trận nhỏ, năm ngày một trận lớn. Dường như không cãi nhau là không sống nổi vậy.

Người với người chênh lệch nhau lớn như vậy.

“Mẹ. Bà ngoại.” Liên Mạn Nhi đi vào trong phòng, đem chuyện vừa rồi hướng Trương thị cùng Lý thị nói lại một lần. “Lát nữa, cha con khẳng định đến đây nhận lỗi với mẹ.”

Trương thị trong miệng hừ một tiếng nhưng trên mặt không khỏi hiện ý cười.

“Mẹ, trong lòng mẹ tha thứ cha rồi nhưng trên mặt cũng đừng lộ ra.” Liên Mạn Nhi chặn lại nói, lại hướng Lý thị giải thích. “Bà ngoại, con không phải không muốn cha mẹ hòa hảo. Con là nghĩ thừa cơ hội này, để cho cha con sửa chữa tật cũ.”

“Về sau, mẹ con ta muốn trải qua những ngày thư thái tốt lành thì hôm nay, mẹ phải lập quy củ với cha.” Liên Mạn Nhi nói như thế.

“Con đứa nhỏ này.” Lý thị cười cười, cũng không nói gì, chỉ đem bông bỏ hết vào một cái bao, xuống giường, gọi Liên Chi Nhi cùng Trương Thải Vân đi tây phòng.

Liên Mạn Nhi liền ghé vào bên người Trương thị, giảm thấp xuống thanh âm nói một phen.

“Mẹ, có những lời này… Mẹ nhớ tới cái gì thì nói với cha cái đấy. Đừng có mềm lòng. Mẹ cứ yên tâm, cha con chạy không được, cha nghe lời con rồi.”

Những yêu cầu của Trương thị, dù Liên Thủ Tín cho rằng quá phận, giận, vậy cũng không sao. Chỉ cần tiểu Thất ra mặt làm nũng, dỗ dành dỗ dành. Bảo đảm Liên Thủ Tín sẽ quay đầu lại, mọi chuyện đều tốt thương lượng a.

Liên Mạn Nhi cười thầm.

Nói không sai biệt lắm liền nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài vang lên, là Liên Thủ Tín chọn xong một bao khoai lang mang về rồi.

Liên Mạn Nhi liếc mắt một cái ra ý với Trương thị, liền từ trong nhà đi ra.

Liên Thủ Tín đang mở nắp lò, dùng que móc điều chỉnh lửa, sau đó mới đem khoai lang đã rửa sạch sẽ bỏ vào trong lò.

“Cha về rồi.” Liên Mạn Nhi cười đi đến.

“Về rồi, cha đang nướng khoai lang, đến buổi tối vừa vặn ăn.” Liên Thủ Tín đậy nắp lò lại, đứng lên nói.

Lúc nói chuyện, Liên Thủ Tín liền liếc nhìn hướng đông phòng.

“Cha, mẹ đang một mình trong phòng kia. Con vừa rồi đã dỗ mẹ cả buổi, tuy mẹ vẫn còn tức giận, nhưng cũng có chút tác dụng. Cha lại đi nói tốt với mẹ. Mẹ con yêu cầu cái gì, cha liền đáp ứng cái gì, bảo đảm thành.” Liên Mạn Nhi liền cố ý giảm thấp thanh âm nói với Liên Thủ Tín.

“Được, vậy được.” Liên Thủ Tín xoa xoa đôi bàn tay, hiển nhiên có chút khẩn trương.

“Cha, ngươi mau đi đi.” Liên Mạn Nhi liền cười đẩy Liên Thủ Tín vào trong đông phòng, sau đó đóng cửa.

Buổi tối Lý thị xuống bếp làm một đĩa cọng hoa tỏi non xào thịt, nói là Trương thị thích ăn. Lúc ăn cơm, Liên Thủ Tín gắp cho Trương thị một đũa đầy cọng hoa tỏi non xào thịt, Trương thị cũng không nói gì, quay đầu cũng gắp cho Liên Thủ Tín một khối thịt cá trắm cỏ kho tàu lớn.

Mọi người liền biết, vợ chồng Liên Thủ Tín với Trương thị đã hòa hảo rồi.

Không khí trên bàn cơm lập tức vui vẻ lên.

Từ ngày này trở đi, nhà Liên Mạn Nhi đã có quy củ mới. Kỳ thật cái quy củ này cũng không tính mới, nột dung là nam chủ ngoại, nữ chủ nội. Liên Thủ Tín quản lý ngoại vụ, Trương thị quản lý tất cả nội vụ.

Nói đến ngoại vụ cũng đều là đại sự, Liên Thủ Tín không có khả năng một người làm chủ. Bởi vì tiền bạc trong nhà đều ở trong tay Liên Mạn Nhi, muốn tiêu dùng chi tiền, phải qua được cửa ải Liên Mạn Nhi này. Cho nên, chuyện làm chủ bên ngoài, đó chỉ là trên danh nghĩa, thực quyền cơ hồ không có.

Bất quá, Liên Thủ Tín chính mình cũng không thèm để ý. Một người nam nhân kiếm tiền không phải để cho vợ con tiêu sao.

Nội vụ đều do Trương thị làm chủ, Liên Thủ Tín có thể đề nghị, nhưng không thể làm chủ. Ai muốn nói về chuyện nội vụ chỉ có thể tìm Trương thị, nếu không tìm Trương thị thì tìm Liên Thủ Tín. Nhưng Liên Thủ Tín chỉ có trách nhiệm thông báo lại, những chuyện này đều là Trương thị đương gia.

Dạy mãi không sửa, hoặc có can đảm coi rẻ Trương thị, bất luận là ai, đều cho vào danh sách những phần tử bất hảo.

Có can đảm đánh chủ ý lên Liên Mạn Nhi, khi dễ mấy người hài tử Liên Mạn Nhi, Liên Thủ Tín không thể khách khí, phải chịu trách nhiệm đuổi đi.

Liên Lan Nhi có ý đồ châm ngòi ly gián quan hệ vợ chồng Liên Thủ Tín cùng Trương thị, phá hư sự hòa thuận một nhà các nàng, nên bị liệt vào danh sách những người không được hoan nghênh nhất.

Không được hoan nghênh nhất, ý là không chào đón đến nhà.

Liên Thủ Tín đối với việc này có chút ý kiến bất đồng, hắn cảm thấy xử lý như vậy quá nghiêm trọng.

“Cái cổng chào ngự tứ này là ban cho mình ngươi đấy phải không Liên lão gia. Chúng ta đều tính cái gì a, ngươi bây giờ đã được tốt, tính đánh bật ta đi hả, không phải có người giới thiệu đại cô nương nội thành cho ngươi sao, đến lúc đó ngươi liền tốt đẹp rồi.” Trương thị lườm Liên Thủ Tín nói.

Liên Thủ Tín mặt lập tức đỏ lên.

“Đây là nói kiểu gì, làm gì có chuyện này. Nếu ta làm chuyện thất đức kia, liền để cho thiên lôi đánh ta.”

“Ngươi không muốn, có người khuyên ngươi, ngươi liền muốn.” Trương thị không mặn không nhạt nói.

Liên Thủ Tín nghe Trương thị ý ở ngoài lời, mặt liền đỏ hơn. Thế nhưng hắn không có lời gì có thể giải thích, dù sao Liên Lan Nhi đã châm ngòi, lại bò xin quỳ cầu nói việc hôn nhân.

“Cha a, việc này có đồng ý hay không a?” Liên Mạn Nhi đang ăn khoai lang nướng liền hỏi.

“đồng ý, đống ý, cứ như vậy đi.” Liên Thủ Tín chặn lại nói.

Cái gì gọi là giết gà dọa khỉ, đã có chuyện lần này của Liên Lan Nhi, xem về sau ai còn dám nghĩ cách lung tung. Liên Mạn Nhi âm thầm nắm tay, đại thắng lợi!

Người một nhà đang nói chuyện, thì Liên Diệp Nhi liền từ bên ngoài chạy vào.

“Một hồi nữa Kế Tổ ca với đại tẩu sẽ tới.” Liên Diệp Nhi là đến đưa tin cho bọn họ.

Giải quyết chuyện của Liên Lan Nhi, còn có Liên Kế Tổ cùng Tưởng thị.

Hai vợ chồng này đại biểu thay Liên gia đến bái cổng chào, chúc mừng một nhà Liên Mạn Nhi có nhà mới, bọn hắn mang theo lễ vật trở về.

Trương thị ở trước mặt Tưởng thị, đem lễ vật mở ra.

Là hai tấm vải, hai hộp trà. Vải là sa tanh, nhan sắc dệt nhuộm rất tục, phẩm chất cũng không tốt, có chút mòn. May quần áo khẳng định không được, kể cả làm vỏ chăn cũng không bền chắc. Về phần hai hộp trà kia là loại cực bình thường.

“… Không xoay được nhiều…” Tưởng thị nói có chút chua chát. “… Gần hai mươi miệng ăn, chi phí ăn mặc, không giống với lúc còn ở nhà, một hột cơm, một mảnh lá rau đều phải dùng tiền. Bổng lộc của đại lão gia cũng là không đến đâu. Lúc đi Hoa Nhi còn cho ít tiền. Hiện trong nhà đều là lão thái thái đương gia. Lão thái thái… tính toán chi li. Tứ thúc với tứ thẩm cũng đã sống cùng một chỗ nên biết, trong tay chúng ta một đồng tiền cũng không có. Lộ phí một chuyến đến đây là tương đối rồi…”

Liên Mạn Nhi ở bên cạnh nghe rõ, ý tứ trong lời của Tưởng thị là nói cái lễ vật này là do Chu thị làm chủ, nàng, hoặc Cổ thị đều không có quyền quản. Chính các nàng muốn tăng thêm vài thứ thì trong tay cũng không có tiền.

“Lão thái thái nói, người trong nhà, đây chỉ là bề ngoài, mấu chốt là tâm ý trong lòng là được.” Tưởng thị truyền đạt lại lời Chu thị.

Bởi vì mang Chu thị ra, Tưởng thị lại có thái độ như vậy, Trương thị cũng không nói gì.

“Đại tẩu, hộ nông dân chúng ta lui tới, chẳng cần những vật này, có cái gì xuất ra cái đấy, gì mà cần xoay tiền hay không.” Liên Mạn Nhi ở bên cạnh liền cười.

Đưa tới những vật này, nàng một chút cũng không tức giận. Về sau, bên kia khó tránh khỏi cũng có chuyện, đến lúc đó liền theo tiêu chuẩn này mà chuẩn bị lễ, bớt lo bớt việc.

Ngày đó Liên Kế Tổ với Tưởng thị ăn cỗ xong cũng không trở về Hà Gian phủ, mà ở đây. Bọn hắn còn muốn thu tô để mang về.

“Lão gia tử nói, ăn bột mì không nổi nữa, muốn mua gạo kê cái gì đấy ở chợ cũng không thích hợp lắm. Trong nhà thu tô, bán đi cũng phí mất hai phần tiền… . Ý định đem tô thu được, mướn chiếc xe chở về, vừa vặn có lương thực cho cả nhà, có thể tiết kiệm một số chi tiêu rất lớn.” Liên Kế Tổ với Tưởng thị nói như vậy.

Liên Thủ Tín với Trương thị cũng không lưu Kế Tổ cùng Tưởng thị ở nhà mới, chuyện thu tô bọn hắn cũng không chủ động hỏi đến. Hai ngày này, bởi vì chuyện của Liên Lan Nhi làm hai vợ chồng giận dỗi, vội vàng lo lắng chuyện trong nhà, căn bản không quan tâm cái khác.

Hiện tại Liên Diệp Nhi chạy tới đưa tin, mọi người mới đem chuyện này nghĩ tới.

“Diệp Nhi, bọn hắn đến có chuyện gì?” Liên Mạn Nhi liền hỏi.

“Còn có thể có chuyện gì, là chuyện thu tô chứ sao… . Kế Tổ ca bị làm tức.” Liên Diệp Nhi lên tiếng.

Quả nhiên, chỉ trong chốc lát, Liên Kế Tổ thở phì phì đến.

 

Chương 416: Thu tô

“Tứ thúc.” Liên Kế Tổ vừa vào nhà liền hướng Liên Thủ Tín nói. “Không thu được tiền thuê đất, phải xử lý thế nào đây? Lão Vũ gia là người gì mà có thể xấu như vậy a, làm cho cháu tức chết.”

Mấy người Liên Mạn Nhi trao đổi ánh mắt với nhau. Quả nhiên phiền toái đến rồi.

Liên Thủ Tín mời Liên Kế Tổ ngồi xuống nói chuyện.

Liên Kế Tổ còn chưa kịp ngồi xuống thì Tưởng thị đến, cùng đi còn có Liên Thủ Lễ và Triệu thị.

“Nói đi, có chuyện gì quan trọng?” Liên Thủ Tín liền hỏi.

Liên Kế Tổ liền lốp bốp lốp bốp nói ra.

“Cháu đi tìm lão Vũ gia để thu tô, hai huynh đệ Vũ gia đều không ở nhà, trong nhà chỉ có một bà lão lẩm cẩm, không nhìn thấy gì, nói gì với bà bà cũng không nghe được. Ngay từ đầu cháu cũng không để ý gì, chỉ nhắn lại với hàng xóm, nói bọn họ về nhà thì đến tìm cháu.”

“Cháu về nhà đợi một ngày cũng không thấy hai người đó đến.”

“Là cháu khuyên hắn, bảo hắn đi tìm người.” Lúc này Tưởng thị liền chen lời nói, “Lão gia tử, lão thái thái bảo chúng cháu trở về, bên kia vẫn chờ chúng cháu đem lương thực thu tô về làm đồ ăn, cần phải nhanh chóng thu được tô, để còn an bài người vận chuyển.”

“Bọn hắn thuê đất của ta, dựa vào nhà chúng ta mà ăn cơm, thế mà hắn không chịu chủ động chút. Kể cả cháu không đi tìm hắn đi, hắn biết cháu đã về, hắn cũng nên nhanh nhanh mà đến gặp cháu.” Liên Kế Tổ giơ tay lên nói, có vài phần giống tư thế của đại thiếu gia.

Liên Mạn Nhi nhịn không được nghĩ trong lòng, Liên Kế Tổ diễn xuất kiểu này, đối với người bình thường khác có lẽ có tác dụng. Nhưng đối với huynh đệ Vũ gia hiển nhiên không được.

Chẳng lẽ Liên Kế Tổ không hiểu gì về cách làm người của Vũ gia huynh đệ? Cho dù hắn không biết, lúc đến nhà cũng có thể hỏi thăm a. Cho dù Liên lão gia tử không nói, còn có Chu thị, Liên Thủ Nhân, Cổ thị, Liên Thủ Nghĩa cùng Hà thị, những người này có lẽ rất hiểu rõ nhân phẩm của huynh đệ Vũ gia.

Cho dù Liên Kế Tổ hồ đồ, Tưởng thị cũng không phải người hồ đồ.

Nghĩ thế, Liên Mạn Nhi không khỏi liếc nhìn Tưởng thị. Tưởng thị nhắc nhở Liên Kế Tổ đừng ở nhà đợi, phải đi tìm huynh đệ Vũ gia, có phải hay không Tưởng thị đã biết tình hình của huynh đệ Vũ gia, dự cảm bọn hắn sẽ không trả tiền thuê đất?

“Cháu nghĩ bên kia chắc chắn đang gấp gáp chờ chúng cháu đưa lương thực trở về. Nên cháu lại đi tìm người.” Liên Kế Tổ nói thêm, “Đi liên tục mấy lần đều là không thấy người, chỉ có một lão thái thái ở nhà. Thế nên cháu liền cảm thấy có chút không đúng. Không phải là bọn hắn muốn trốn ta chứ? Lúc trở về vừa vặn gặp Tam thúc, cháu liền nói với tam thúc chuyện này.”

Nói đến đây, Liên Kế Tổ thở phào một cái.

“Thế cháu mới biết, Vũ gia là người như vậy. Ông nội tại sao lại cho bọn họ thuê đất chứ!”

Lúc trở lại tuyệt không biết rõ Vũ gia là người như thế nào, nghe Liên Thủ Lễ nói mới biết. Bọn hắn nhất định là không chuẩn bị gì mà lại muốn thu tô từ Vũ gia, vậy khẳng định là muốn Liên Thủ Lễ, Liên Thủ Tín hỗ trợ a.

Liên Mạn Nhi xoa trán. Không có trách nhiệm, không có đảm đương, đây là bệnh, phải trị.

“Sau đó thế nào?” Trương thị liền hỏi.

“Đêm qua, cháu cùng Tam thúc đến nhà bọn hắn chờ.” Liên Kế Tổ lên tiếng.

Liên Mạn Nhi nhẹ gật đầu, cũng không tệ lắm, có thể nghĩ ra chủ ý này. Hơn nữa đại thiếu gia như hắn còn tự mình chờ người trong đêm.

“… Là cha muội ra chủ ý, ” Liên Diệp Nhi ghé vào bên tai Liên Mạn Nhi, nhỏ giọng nói, “Kế Tổ ca còn không muốn đi, muốn để cha muội đi một mình. Muội không cho, cha muội đi cùng hắn đã không tệ rồi. Chính hắn ngủ ngon, lại để cho cha muội làm việc thay hắn, hắn cũng không phải lão gia tử lão thái thái già bảy tám mươi tuổi bò không nổi ra khỏi nhà.”

“Thế có bắt được người không?” Liên Thủ Tín hỏi. Lần này là hỏi Liên Thủ Lễ.

“Bắt gặp.” Liên Thủ Lễ trung thực đáp. “Để cho Kế Tổ nói đi, ta không nói những cái… kia.”

“… Cháu liền nói chuyện thu tô.” Liên Kế Tổ đành phải nói tiếp. “Hai huynh đệ kia liền cùng khóc than với cháu, nói cái gì mà năm nay mùa màng không tốt, mất mùa. Còn nói cái gì mà vì thu hoạch vụ thu đưa cho chúng ta làm bọn hắn bị đói. Nói cái gì mà chúng ta hôm nay làm quan, được bổng lộc, được trăm lượng hoàng kim cái gì đấy, mà vẫn còn luyến tiếc mấy khỏa lương thực kia. Nói ta thu tô của bọn hắn chính là bức bách chết bọn hắn… Cả nhà hắn quỳ xuống, dập đầu, lại còn để cho lão thái thái kia lôi kéo lấy cháu, muốn dập đầu với cháu.”

Liên Kế Tổ tựa hồ hồi tưởng lại tình hình lúc đó, lão thái thái kia ngã vào trong ngực hắn, trên người tản ra mùi tanh tưởi, hắn liền tỏ vẻ mặt chán ghét, trên trán cũng có chút đổ mồ hôi.

“Kế Tổ ca, các ngươi thuê đoàn vận chuyển ở bên kia là chuyện lúc nào, sao chưa thấy nói qua với chúng ta? Lại có phần thưởng ngàn lượng hoàng kim nữa?” Liên Mạn Nhi cố ý cười hỏi.

“Chúng ta được phần thưởng gì?”

Liên Kế Tổ đầu tiên là sững sờ, sau đó mới kịp phản ứng Liên Mạn Nhi hỏi cái gì.

“Hai huynh đệ kia là nói nhà tứ thúc chẳng phải được ban thưởng một trăm lượng hoàng kim sao. Với lão Liên gia nhà ta chẳng phải là một nhà à.” Liên Kế Tổ lên tiếng.

Nói đến những cái… kia liền nói là “của nhà ta mà”, thu tô không được liền nói “tiền thuê đất của chúng ta”. Liên Thủ Tín được ban thưởng, hắn với Liên Thủ Tín liền là người một nhà. Lúc một nhà Liên Thủ Tín chịu khổ chịu mệt mỏi, hắn ở nơi nào?

Liên Kế Tổ một chút cũng không ngốc nha, Liên Mạn Nhi cười lạnh.

“Một trăm lượng hoàng kim kia a…” Liên Thủ Tín quay đầu nhìn nhìn thê nhi mới chậm rãi nói, “Đó là hoàng thượng ban thưởng, không thể tiêu. Chúng ta muốn làm bảo bối gia truyền, cho mấy hài tử Ngũ Lang một đời tiếp một đời truyền xuống.”

“Cha, chúng ta được ban thưởng cái này, số người dòm ngó thật không ít.” Ngũ Lang liền nói, “Người Vũ gia thật lo lắng quá rồi, hắn tính toán rõ ràng quá a!”

“Không biết xấu hổ!” Tiểu Thất lên tiếng.

“Hắn dòm ngó cũng chỉ bằng không, đó là sáu người nhà chúng ta vất vất vả vả có được. Không nghe cha con nói à. Những vàng kia không thể tiêu, đều giữ lại cho mấy người các con, về sau truyền xuống nhiều đời. Mấy người các con cũng nhớ kỹ, về sau tay làm hàm nhai, ai cũng đừng tưởng lấy vàng kia đem tiêu đi.” Trương thị lên tiếng.

“Vâng, mẹ, chúng con nhớ kỹ.” Mấy đứa Liên Mạn Nhi cùng kêu lên đáp ứng.

Người một nhà nói chuyện, trên mặt Liên Kế Tổ với Tưởng thị có chút lúng túng.

Liên Thủ Tín dù sao còn nhớ kỹ mặt mũi người Liên gia nên dừng lại, không nói thêm nữa.

“Kế Tổ, con nói đi, về sau thế nào nữa, chuyện gì cũng phải có cái cách nói.” Liên Thủ Tín hỏi Liên Kế Tổ.

“Buổi tối hôm qua cũng không nói được cái gì, quá muộn nên chúng cháu trở lại. Hôm nay cháu lại đi tìm bọn hắn. Phí công mấy ngày hôm nay mệt chết người, từ trước tới nay cháu chưa bao giờ thấy qua loại người như vậy . Nói mãi mới đưa cho chúng cháu trăm cân đậu phộng, một ngàn cân cao lương, 100 cân hạt kê, tám mươi cân đậu nành, hai mươi cân đậu đỏ. Lại còn nói đó là do bọn hắn tiết kiệm từng li một mới được.”

“Hắn nói nếu cháu lại bắt buộc hắn nữa thì lão thái thái nhà hắn sẽ treo cổ trước cổng nhà chúng ta. Để cho người ta biết chúng ta trở thành kẻ giàu có mà không có đức.” Liên Kế Tổ vẻ mặt buồn rầu.

Ngoại trừ lão thái thái với hai người con dâu thì ai ở Vũ gia cũng mặc quần áo lộ ra da thịt, còn có mấy hài tử, nha đầu mà hơi tốt một chút thì quấn mảnh vải quanh eo, toàn thân không phải tro thì cũng là bùn, tro bùn kia tựa hồ là một phần của da thịt, có rửa cũng không ra.

“Đấy là tứ thúc không thấy người một nhà ấy đó. Không có một ai có đủ một bộ đồ lành lặn, không thể nào mà nhìn nổi bọn hắn a.” Liên Kế Tổ nói.

Liên Mạn Nhi nhanh tính toán trong lòng một cái, lúc trước Liên lão gia tử giao việc thu hoạch vụ thu cho huynh đệ Vũ gia đã nói, trong đó có khẩu phần lương thực cho ba người một nhà Liên Thủ Lễ, rồi nộp thuế, còn lại chia làm bốn phần, Liên gia lấy ba phần, Vũ gia lấy một phần.

Lúc đó đã gần tới thu hoạch vụ thu. Những lương thực đó đều là người Liên gia chính mình gieo trồng, Vũ gia chỉ thu hoạch, có thể được từng ấy là đã được Liên lão gia tử dày chiếu cố bọn hắn, cơ hồ gần như là không công đưa lương thực cho bọn hắn.

Nhưng bây giờ, Vũ gia huynh đệ giao tô ra đây , rõ ràng bọn hắn cầm ba, Liên lão gia tử bên kia chỉ cầm một.

Lấy oán trả ơn. Hơn nữa tham lam quá mức.

Chuyện này nếu không quản, lại không thể để chuyện như vậy xảy ra tiếp. Nhưng nếu quản lại có rất nhiều không tiện, hơn nữa, mặc dù quản, trong lòng Liên Mạn Nhi cũng không thoải mái.

Vì cái gì biết rõ Vũ gia là người như vậy lại còn muốn đem đất cho bọn hắn thuê kia!

“Kế Tổ ca, huynh định xử lý thế nào?” Liên Mạn Nhi liền hỏi Liên Kế Tổ.

“Ta, ta đây không phải tìm Tứ thúc thương lượng sao?” Liên Kế Tổ cùng Tưởng thị trao đổi một ánh mắt, liền nói, “Tứ thúc, thúc biết rõ cháu, những năm này chỉ có học bài. Chuyện đồng áng, cháu căn bản cái gì cũng không hiểu. Bọn hắn lừa gạt cháu, cháu cũng không biết. Tứ thúc, ông bà nội ở bên kia đang đợi phần lương thực này để sống. Tứ thúc, phần tô phải thu này, thúc giúp cháu thu đi.”

“Kế Tổ ca, những năm nay tính tình cha ta là gì, huynh cùng đại tẩu khẳng định cũng biết. Chuyện này để cho cha ta giúp thế nào a. Vũ gia là loại người như vậy, cha ta là người trung thực như thế, có muốn giúp cũng giúp không nổi a.” Liên Mạn Nhi lên tiếng.

Liên Kế Tổ lập tức câm rồi.

Sau nửa ngày.

“Không hiểu ông nội nghĩ thế nào, đang tốt cho ai thuê không được, lại cứ để bọn họ thuê.” Liên Kế Tổ buồn rầu nói.

“Tứ thúc, tứ thẩm, cháu biết rõ, không nên tạo thêm phiền toái cho hai người. Bất quá chúng cháu cũng không có cách nào khác, bị bức đến bước này rồi. Tiền thuê đất này bỏ đi cũng không được a. Cháu nói thật, cũng không sợ mọi người cười nhạo. Ông bà nội mọi người đều đang chờ lương thực về để hạ nồi kia.” Tưởng thị cười khổ năn nỉ nói.

“Tứ thúc, tứ thẩm, việc này, hai người không thể nhìn mà mặc kệ a.” Liên Kế Tổ cũng nói.

Đây là hạ quyết tâm muốn một nhà Liên Mạn Nhi hỗ trợ. Liên Mạn Nhi âm thầm thở dài.

“Chuyện này a…” Liên Thủ Tín chưa nói đáp ứng hay không, mà dùng ánh mắt trưng cầu ý kiến thê nhi.

“Tam bá khẳng định cũng nói với mọi người rồi, trước kia ông nội cũng từng cho bọn hắn thuê rồi. Nhà bọn hắn cũng không phải bây giờ mới biết thành như thế, những điều này mọi người ai cũng đều biết rõ.” Liên Mạn Nhi lên tiếng, “Kế Tổ ca, đại tẩu, trước lúc hai người tới, ông nội khẳng định có dặn dò a.”

“Ông nội biết rõ bọn hắn như vậy, còn đem ruộng cho bọn hắn thuê?” Liên Kế Tổ giật mình nói.

Rất hiển nhiên là như thế.

“Trước lúc đi ông nội cũng không nói cái gì.” Liên Kế Tổ nói tiếp, giọng nói kia cùng thần thái tựa hồ có chút chần chờ.

 

Discussion26 Comments

  1. Liên Kế Tổ và Tưởng thị nghĩ hay thật,muốn tiền nhà Mạn Nhi á,không có cửa đâu,loại người này thì phải băm,còn Liên lão gia tử,biết rõ huynh đệ nhà đó dai như đỉa,lại còn lấy oán trả ơn thế mà vẫn cho người ta làm,rồi bây giờ làm thế nào thu được tô đây,lại bắt nhà Mạn Nhi nai lưng ra mà đi đòi cho mấy người sao?Trước khi về không lẽ Liên lão gia tử không nói gì,biết rằng sẽ khó đòi mà không dặn trước 2 vợ chồng nhà này à,hay là muốn mượn việc này để mụ Chu thị lại oán nhà Mạn Nhi,lại chửi bới là không giúp,hay là có ý với trăm lượng vàng nhà Mạn Nhi rồi,ở đó không được sung sướng thiếu tiền nên bóc lột con trai ở nhà hay sao?mong là không đúng.

  2. sao lại có người như vậy chứ, làm của người ta mà lại không trả tô là sao, không biết là bà liên lan nhi kia gửi thư viết gì nữa, lúc nhà mạn nhi nghèo thì chêm chọc đủ thứ, giờ lại còn đòi thân càng thêm thân, đúng là đồ mặt dày

  3. Thanks tỉ nha, mỗi lần 3 chương đọc quá thích ;23 . Liên Thủ tín lần này chừa rồi, còn lập quy củ nữa cơ mà, đảm bảo lần sau không có chuyện đồng ý gì đó nữa luôn. Hừ có phúc thì mấy nhà trên hưởng, có hoạ lại là của chung, ở đâu ra cái chuyện buồn cười thế không biết. Không biết ý tứ liên lão gia thế nào, biết mấy người kia là hạng người gì rồi mà vẫn còn cho bọn hắn thuê đất, bây giờ thì ai là người đứng ra giải quyết chứ, buồn cười ;17

  4. chẳng hiểu nổi. Liên lão gia tử biết ẽo anh em Vũ gia chuyên quỵt tiền mà vẫn cho họ thuê, giờ việc thu tô lại kêu nhờ nhà Mạn Nhi đòi hộ. Chẳng có ai muốn dây dưa với loại người ăn cháo đá bát, vô ơn, vô sỉ như anh em họ Vũ cả. Có đòi thì Liên Kế Tổ đi mà đòi.

  5. Nhà mạn nhi bây giờ lập quy củ rồi sau này liên thủ tín làmgì cũng sẽ thương lượng với người một nhà sẽ không bị người khác chui chỗ trống mà lợi dụng ông. Liên lan nhi lại là người đầu tiên nằm trong sổ đen của nhà mạn nhi a ;41 đúng thật là không hiểu nổi lão gia tử a biết rõ huynh đệ nhà võ gia như thế nào rồi mà sao lại cho họ thuê ruộng chứ giờ thì hay rồi bị người ta chèn ép như thế dù muốn giúp ngừli thì cũng phải xem hắn là loại người nào rồi hẳn giúp a hạng người như võ gia đó cứ có chết cũng là đáng đời rồi.

  6. Toi lien thu tin ghe, bi ca nha tay chau roi, hic gio phai thao giong nan ni day, cung toi nan ni xong roi co quyen han cung nhu khong, man nhi ky nay lam qua tay nha, khong so phan tac dung ah, cung may lien thu tin la nguoi thanh that xem tronh vo con.

  7. khổ thân LTT, có người nhà chẳng ra gì nên mất hết quyền lợi trong gia đình ;75 ;75
    nhà LTN chưa gì đã đánh chủ ý lên chỗ vàng đấy rùi, may mà có LMN ghê ghớm chứ không chỉ còn nước gặm chân mà sống ;51 . tks nàng

  8. Quả nhiên không uổng danh tử sĩ nha, câu chữ rành rọt, phóng khoáng, nghe thật “mát” tai. Nợ của mình là nợ của chúng ta, tiền của người ta cũng là tiền chung của chúng ta. LTN chắc hẳn rất tự hào vì có đứa con thừa tự đầy tư chất như vậy. Muốn đẩy trách nhiệm lên LTT cũng phải xem trong nhà này ai làm chủ chứ. Không muốn bị chỉnh đến thê thảm thì nên thức thời càng sớm càng tốt, chẳng phải Tưởng Thị rất thông minh và khôn khéo đấy sao, rời đi có vài tháng liền quên MN lợi hại rồi. Việc cũ của LLN chưa xong lại kéo tới chuyện nhạy cảm này, gộp cả 2 lại xử lý thích đáng dám làm Chu Thị nổi điên mà lao thẳng về mà mắng quá ;41

  9. Lai cai tao them mot chut cho banh bao LTT do ngo roi! dung la chang yen on duoc lau. may nguoi thuong phong cu nhu lu quy hut mau vay, luc nao cung quan lay nha Man nhi. ma minh chang hieu noi tai sao Lien lao gia tu co the co quyet dinh cho thue ruong nhu vay nua. lam ra quyet dinh thi tu minh phai chiu trach nhiem! cu nham nhe muon do trach nhiem cho nguoi khac lam gi! GHET!!!!!

  10. Cu tuong thoat khoi cai dam ng nha loi thoi kia roi, ai ngo =”= ta nhin ma ko muon nhin. Ma LTT cung toi ghe bi Man nhi bat nat the tham =))))

  11. chương trc còn đang thắc mắc, ko biết Trương thị còn giận LTT chuyện gì, hóa ra là vì LLN ko coi Trương thị là người trong nhà. giờ có quy củ rồi, LTT cũng sẽ ko lặp lại chuyện lần này nữa, mà cũng ko ai có thể xem thường Trương thị và mấy người Mạn nhi đc. chuyện thu tô lần này, có vẻ như LKT còn giấu điều gì đó chưa nói, định đánh chủ ý lên số vàng của nhà Mạn nhi sao

  12. Mot nha mat day cuop can , mot nha , ak ko , mot thang luoi bieng tim de tron kho . Xem xem lan nay Man Nhi giai quyet ra sao nha .

  13. Eo tưởng đi theo quan hưởng phúc, giờ quay trở lại còn muốn vơ vét, tham lam. Hứ còn lâu nhá. Nhà họ Vũ kia thật kì quặc là lạ sao a. Thanks tỷ

  14. ;73 ;73 ;73 cái này đúng là có phúc ko cùng hưởng, có họa thì cùng chia mà. đạo lý gì đây. lúc ng’ ta nghèo thì mặc kệ ng’ ta, lúc ng’ ta giầu thì là của chung. bó tay. đúng là ích kỷ cũng chỉ thế đó thôi.

  15. LTT co su thay doi tot nha , haiz may ng nha LTN dung la cho tot k muon chia cho nha LMN , den luc kho khan lai quay sang doi nha LMN fai giup do , that la het noi ma ;73 ;73 ;73 ;73

  16. Vũ gia kia cũng k vừa đâu
    nhưng mà vaansd dề dù rắc rối cỡ nào vào tay LMN cũng trở nên dễ dàng hết á
    chap trước đang thắc mắc Trương thị giận cái gì, hehee

  17. Ta thì nghĩ Liên lão biết bọn Vũ gia kia xấu xa như thế nhưng biết sẽ ép được nhà Mạn nhi giúp nên vẫn cho thuê chứ sao. Khẳng định trước lúc Kế tổ ngu dốt lười biếng kia về đã dặn là kiểu gì cũng phải ép nhà Mạn nhi giúp. Ta đã nói là căm ghét cái ông Liên lão này rồi mà, thiên vị quá đáng luôn. Còn nghĩ cái cổng chào kia là của cả dòng họ Liên nữa đó

  18. Gấu áXù Phu Nhân

    Bọn chết bằm này…. còn muốn.được chia 100lượng vàng kia…. đồ mặt.dày k biết xấu hổ….
    Thu tô giùm sao, đánh chủ ý gì đây chứ…. hừ…. lúc trước đòi 400lượng hào hùng long trọng như.vậy sao.giờ k thể thu của Vũ gia như vậy đi…. ta ghét…

  19. tiền thuê đất thì ko bảo chia, tiền 1000 lượng vàng thì nhắc.. Các chú thật mặt còn dày hơn vạn lý trường thành a.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: