Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ – Chương 411+412+413

26

Chương 411: Nổi giận

Edit: Lê thanh

Trên đường đi từ Tam Thập Lý doanh tử đến thị trấn Cẩm Dương, một chiếc xe ngựa đang chạy cực kỳ nhanh. Ngồi trong xe là một nhà bốn người Liên Lan Nhi, La Bảo Tài, Kim Tỏa cùng Ngân Tỏa.

Xe ngựa liên tục xóc nảy mấy lần làm cho Ngân Tỏa cau mày, lên tiếng phàn nàn.

“Xe này đi kiểu gì vậy, lúc đi cũng không xóc nảy như vậy.” Kim Tỏa không hạ giọng mà nói to cho phu xe ở ngoài thùng xe nghe thấy.

Không biết có phải vì vách xe vô cùng dày hay không mà xa phu bên ngoài không nghe được Ngân Tỏa phàn nàn, xe ngựa lại tiếp tục xóc nảy hai cái liên tục.

La Bảo Tài thấy con gái phàn nàn liền đem cái đệm dưới người hắn đưa tới. Đây cũng không phải xe ngựa của nhà bọn hắn, xa phu cùng xe ngựa đều là của Tống gia người ta, có chút không tiện cũng cố nhịn.

Liên Lan Nhi đang trầm tư chợt nghe thấy lời nói của Ngân Tỏa liền tỉnh lại. Nàng từ nhà Liên Thủ Tín đi ra, ngồi lên xe ngựa liền bắt đầu suy nghĩ, đem một chuyện trọng yếu đã quên mất.

Liên Lan Nhi đem tay vươn vào trong tay áo, lấy ra một túi tiền, từ bên trong lấy ra một thỏi bạc. Thỏi bạc kia chưa đủ một lượng mà chỉ khoảng năm sáu phân.

La Bảo Tài thấy Liên Lan Nhi lấy ra một thỏi bạc lớn như vậy cũng có chút đau lòng, môi rung rung hai cái nhưng cũng không lên tiếng. Ngân Tỏa liếc mắt nhìn thỏi bạc, trên mặt lộ ra chút không kiên nhẫn. Kim Tỏa bên cạnh đang buồn bực nhét điểm tâm vào trong miệng. Đây là điểm tâm lấy từ bàn rượu ban nãy. Hắn vừa lên xe liền bắt đầu ăn, căn bản không rảnh đi bận tâm sự tình khác.

… …

Xe rốt cục không hề xóc nảy nữa, Liên Lan Nhi lướt nhìn qua ba người nhà bên người, nhẹ nhàng thở một hơi.

“… Ai có thể nghĩ tới, một đám mây có thể khiến trời mưa kia!… Đúng là chuyện không ai nghĩ tới a…” Liên Lan Nhi phát ra một tiếng cảm khái không đầu không đuôi như vậy .

“Chuyện này…” La Bảo Tài đến bây giờ mới dám hướng Liên Lan Nhi hỏi thăm.

“Không thành.” Liên Lan Nhi liếc qua Kim Tỏa, thấy khóe môi Kim Tỏa vướng ít bột điểm tâm, liền lấy khăn ra, vươn tay giúp Kim Tỏa lau đi. “Chuyện này của Kim Tỏa coi như xong đi. Hôm nay ta cũng thấy, nha đầu Mạn Nhi kia cũng không dễ đối phó. Thực sự mà gả cho Kim Tỏa thì chúng ta không có đường chen vào trước mặt. Nàng sẽ chèn ép hết Kim Tỏa.”

La Bảo Tài a một tiếng, liền không nói thêm lời nào. Tất cả việc trong nhà hắn đều do Liên Lan Nhi quyết định, bảo hắn làm gì hắn liền làm cái đó là được rồi.

Liên Lan Nhi lại liếc nhìn Ngân Tỏa có chút nhíu nhíu mày.

“Mẹ nhìn con làm gì?” Ngân Tỏa hỏi.

“Mẹ không phải đang cân nhắc chuyện của con sao?” Liên Lan Nhi lên tiếng.

“Mẹ, con phải nói với mẹ trước. Mẹ muốn tìm người cho con cũng được nhưng không thể ở nông thôn, bẩn thỉu chết a.” Ngân Tỏa liếc mắt quay đầu đi.

“Nha đầu nhà ngươi, con sao lại không biết tốt xấu như thế.” Liên Lan Nhi liền quở trách Ngân Tỏa. “Ở nông thôn hay không ở nông thôn đều như nhau, cũng không phải đem ngươi cho cái nhà nghèo mạt rệp… Con chưa thấy qua đại địa chủ nhà người ta thôi, mẹ cũng chưa thấy nhưng đã nghe bà ngoại con từng kể qua rồi.”

“Hay con xem cậu tư con đấy, cái sân rộng kia, cái phòng kia, xem người mà người ta kết giao, lễ vật mà người ta nhận. Đã có tòa cổng chào này, lúc này mới cái chỉ có thế thôi. Về sau a… Đồ đến thò tay, cơm đến há miệng, ai trông thấy người ta cũng phải cúi đầu khom lưng kia… Trong huyện thành những nhà chân chính có tiền có thể diện, nhà ai mà không phải đại địa chủ? Muốn mua một tòa nhà trong thành là chuyện nhỏ như nhổ một cọng tóc thôi. Như chúng ta khổ ha ha đấy, phải dựa vào tiền kiếm từ cửa hàng để ăn cơm. Một hạt gạo, một mảnh lá rau ta đều phải dùng tiền đi mua, người ta cái gì cũng không cần dùng tiền nhưng đều được ăn thứ tốt nhất, tươi mới nhất đấy. Những thứ thực sự tốt đâu có được vào đến miệng chúng ta…”

Ngân Tỏa hừ lạnh một tiếng, trong đầu lại dần hiện ra tình hình trong phòng Liên Chi Nhi với Liên Mạn Nhi.

Liên Lan Nhi đem biến hóa biểu lộ trên mặt Ngân Tỏa nhìn vào trong mắt, lại không nói thêm nữa.

Hôm nay vốn là định đem Liên Mạn Nhi nói cho Kim Tỏa, đến khi vào nhà Liên Thủ Tín nàng mới nổi lên tâm tư khác. Sau đó nàng cứng rắn lôi kéo Liên Thủ Tín đi nói chuyện cũng là vì cái tâm tư khác này.

Dù sao chuyện nói Liên Mạn Nhi cho Kim Tỏa nàng cũng dễ mở miệng, nhưng muốn đem Ngân Tỏa nói cho Ngũ Lang thì nàng lại không tốt chủ động. Nàng chỉ phải ám chỉ Liên Thủ Tín, hy vọng Liên Thủ Tín bởi vì cự tuyệt chuyện của Kim Tỏa mà áy náy trong lòng, mở miệng hướng nàng cầu hôn Ngân Tỏa.

Ngân Tỏa khác với Kim Tỏa, Ngân Tỏa dung nhan không kém, tứ chi đều đủ. Một khuê nữ nội thành cùng với Ngũ Lang nhà hắn, lại là khuê nữ của nàng, thân càng thêm thân, Liên Thủ Tín hắn còn có cái gì chọn lựa nữa.

Thế nhưng phản ứng của Liên Thủ Tín lại hoàn toàn không ngờ tới, ngược lại muốn nàng chậm rãi tìm nhà chồng trong thành cho Ngân Tỏa.

“… Trở về ta liền cho Kim Tỏa nói với hai khuê nữ nhà lão Tiền.” Liên Lan Nhi mở miệng nói. Nhà lão Tiền cùng một phố với nhà nàng, trong nhà mở cửa hàng thêu. Người nhà lão Tiền nhiều, nhất là nhiều khuê nữ, lại chỉ dựa vào một cái cửa hàng nhỏ, cuộc sống khá khó khăn. Trước kia lão Tiền gia có ý muốn đem khuê nữ cho nhà nàng nhưng nàng một mực không nói ra. Nhà lão Tiền thấy nhà nàng điều kiện tốt, về sau sẽ liên lụy nhà nàng không ít. Hiện tại không tính được nhiều như vậy, tuổi của Kim Tỏa cũng đến rồi.

“Ừ.” La Bảo Tài đáp ứng.

Kim Tỏa, sau đó sẽ đến Ngân Tỏa.

Liên Lan Nhi lại không khỏi liếc nhìn Ngân Tỏa liền đụng phải ánh mắt Ngân Tỏa nhìn qua.

Nha đầu Ngân Tỏa kia thật ra thì đồng cửa hôn sự này với Ngũ Lang đấy. Liên Lan Nhi nghĩ thầm.

“Trở về tìm người viết một phong thư cho ông bà ngoại.” Liên Lan Nhi tự nhủ nói, “Ông bà ngoại không ở nhà, thân thích nhà lão Trương cũng đã khom lưng rồi… Nhà mới của cậu tư ông bà ngoại đều chưa được ở qua mà hắn đã cho nhà lão Trương ở lại rồi…”

Khom lưng là thổ ngữ ở đây, ý tứ đại khái là cái eo cứng rắn, cái eo thẳng, chiếm thượng phong.

… …

Đêm đến, một nhà Liên Mạn Nhi đều chuẩn bị đi ngủ.

Trương Thải Vân tự nhiên là muốn đi theo Liên Chi Nhi và Liên Mạn Nhi ngủ ở trong tây phòng, Trương thị định đem chăn nệm an bài Lý thị ở đông phòng, nàng ngủ bên cạnh, hai mẹ con thuận tiện tán gẫu.

“Bà ngoại, bà ngủ trong phòng chúng con không.” Liên Mạn Nhi lên tiếng. “Bà ngoại, con ít khi được nghe người kể chuyện xưa lắm.”

“Vậy được.” Lý thị liền cười đáp ứng.

Liên Mạn Nhi, Liên Chi Nhi và Trương Thải Vân liền vây quanh Lý thị đi ra khỏi đông phòng. Đi tới cửa, Liên Mạn Nhi liền nghiêng đầu vụng trộm liếc nhìn Liên Thủ Tín và Trương thị, trong lòng không khỏi cười thầm.

… …

Nhà mới của Liên Mạn Nhi, nội viện có phòng trên năm gian, một gian chính giữa vẫn làm phòng bếp như trước. Từ bên ngoài vừa tiến vào, hai bên trái phải là hai cái bếp lò. Chỉ là cái bếp lò này khác với bên nhà cũ Liên gia.

Bếp lò ở nhà cũ Liên gia đều là bếp lớn đốt củi, hai cái bếp lò này của nhà Liên Mạn Nhi là bếp lò nấu than đá kiểu mới. Đây là lúc thiết kế phòng ốc đã làm ra.

Thời đại này than đá đã được dùng vô cùng phổ biến. Cư dân trên thành trấn phần lớn dùng than đá để sưởi ấm. Lò sắt, còn có bếp hấp lớn đều dùng than đá đốt nấu. Hướng gần để nói thì Liên Mạn Nhi cũng đã tận mắt nhìn thấy nhà Ngô Gia Hưng nấu cơm, nhóm lửa, đều dùng than đá.

Nhà Liên Mạn Nhi đã định ra quy củ, về sau phòng bếp trước viện vẫn dùng củi nhóm lửa như trước, nhưng hai phòng bếp trong viện thì dùng than củi hoặc than đá để nhóm lửa, sưởi ấm, đương nhiên chủ yếu vẫn là dùng than đá.

Dùng than đá đun bếp không như dùng củi, sẽ không làm nền đất xung quanh bị bẩn, như vậy có thể giữ gìn vệ sinh trong phòng sạch sẽ.

Hai cái bếp lò trong nội viện này có thể làm phòng bếp nhỏ, bình thường có thể nấu nước, làm chút đồ ăn vặt đều cực thuận tiện.

Hôm nay đãi khách dùng hai cái bếp này nấu nước nên trong phòng đều nóng.

Liên Mạn Nhi để Lý thị ở cùng một phòng ngủ với các nàng nhưng Lý thị không đồng ý.

“Mấy tỷ muội các cháu ở buồng trong đi, bà ở ngay gian ngoài. Bà thích giường nóng như thế này.”

Liên Mạn Nhi liền sắp đặt đệm chăn cho Lý thị. Trên giường gạch ngoài tây phòng cũng giống như các hộ nông dân khác, chính là nơi để ăn cỗ. Nhưng mà trên đó vẫn bày chăn chiên.

Chăn chiên này là dùng lông dê do dân phương Bắc ở biên cảnh chăn nuôi chế thành, rất dầy. Chăn chiên có màu tự nhiên của lông dê, không qua nhuộm màu, trải ở trên giường gạch, đông ấm hè mát. Dù sao vẫn chưa tới mùa đông, hôm nay giường lại được đốt nóng. Liên Mạn Nhi chuẩn bị giường cho Lý thị nhưng không trải thêm chăn khác.

Ngày hôm nay người đến người đi, tất cả mọi người đều mệt mỏi, Lý thị liền sớm nằm xuống. Liên Mạn Nhi, Liên Chi Nhi cùng Trương Thải Vân cũng vào buồng trong.

Phòng ngủ của hai tỷ muội cũng là một gian phòng ốc thập phần rộng rãi. Giường gạch trong buồng cũng phủ chăn chiên giống gian ngoài. Trên mặt đất là gạch xanh, bên trên lại trải một lớp mặt như sàn nhà.

Bài trí trong phòng ngủ cũng rất đơn giản. Ở tường phía bắc là một dãy bốn cái rương. Hai cái ở phía đông là dùng chung. Hôm nay thu nhiều vải vóc và những vật tinh xảo đều đặt trong hai cái rương này. Hai cái dựa vào phía tây thì một cái là của Liên Mạn Nhi, một cái là của Liên Chi Nhi.

Dựa vào tường tây là một cái bàn trang điểm bằng gỗ tinh xảo, trước đó là hai cái ghế thêu. Bên cạnh có giá áo, còn có một dãy hai cái ghế dựa, cạnh đó bày một bàn trà, trên bàn trà bày ấm trà và bát trà.

Ba tỷ muội tiến vào buồng trong liền lên giường. Liên Mạn Nhi đi kéo rèm cửa sổ, Liên Chi Nhi lấy đệm chăn gối đầu ra từ trong tủ gỗ phía đầu giường đặt xa lò sưởi, cùng với Trương Thải Vân trải trên giường gạch.

Nằm vào trong chăn, ba nàng lại cười toe toét nói đùa một hồi mới đi ngủ.

Mới nằm ngủ chưa đến một lát liền nghe thấy tiếng bịch bịch bên ngoài hợp với vài tiếng mở cửa phòng.

Liên Mạn Nhi lập tức tỉnh, nàng ôm chăn mền ngồi dậy, thoáng kéo rem cửa sổ ra một chút, mở to hai mắt hướng ra phía ngoài xem.

Liên Thủ Tín một chân không, một chân mang giầy, trên người choàng một kiện áo dài, mặt hướng về phía cửa gian ngoài, khuôn mặt khổ sở đứng dưới ánh trăng.

“… Sao chưa nói xong nàng lại nổi giận rồi, ta cũng không nói cái gì a. Giờ đã hơn nửa đêm, nàng còn đuổi ta ra ngoài…, chuyện này, ta hôm nay, không thể không đáp ứng, không…” Liên Thủ Tín tội nghiệp hạ thấp thanh âm hướng về phía trong cửa giải thích.

 

Chương 412: Lót hoa bông

Liên Mạn Nhi đang xem vui sướng, đột nhiên cảm thấy bên người có chút khác thường. Nàng nghiêng đầu sang chỗ khác thì nhìn thấy Liên Chi Nhi cùng Trương Thải Vân cũng đều ngồi dậy, hơn nữa đều vươn đầu hướng ra bên ngoài xem.

Liên Mạn Nhi nghiêng lỗ tai nghe ngóng, gian ngoài không có bất cứ động tĩnh gì. Liên Mạn Nhi âm thầm gật đầu, nhất định là hai ngày nay Lý thị quá mệt nhọc nên ngủ say rồi.

Liên Thủ Tín đứng ở ngoài cửa giải thích, sau nửa ngày cũng không nghe thấy Trương thị có động tĩnh gì. Liên Thủ Tín liền hướng phía cửa đi hai bước, tựa hồ là muốn trở về phòng. Vừa lúc đó, một cái giầy từ trong nhà bay ra nện trên lồng ngực Liên Thủ Tín.

Thân thể Liên Thủ Tín ngửa ra sau một chút, chiếc giày kia liền lạch cạch một tiếng rơi trên mặt đất. Ngay sau đó là tiếng đóng cửa, tiếp theo là tiếng bước chân nhẹ nhàng của Trương thị đi hướng đông phòng.

Liên Thủ Tín đi tới đẩy cửa, tự nhiên không đẩy ra được. Hắn chỉ phải quay người lại, nhặt chiếc giày Trương thị ném lên, rồi ngay lập tức ngồi xuống trên bậc thang.

Ban đêm lúc này trời đã có chút lạnh.

Trên người chỉ mặc áo mỏng, mặc dù Liên Thủ Tín mới ngồi một chút ở hành lang cũng đã cảm thấy lạnh. Liên Thủ Tín đứng lên, trở về trước cửa, lại thử đẩy cửa ra. Cửa như trước vẫn đứng yên. Liên Thủ Tín liền đi đến cửa sổ đông phòng, đưa tay gõ.

“Mẹ bọn nhỏ, mẹ bọn nhỏ à.” Liên Thủ Tín thấp giọng kêu lên.

Trong phòng Trương thị đã sớm nằm vào trong chăn, nghe thấy tiếng Liên Thủ Tín gõ cửa sổ, chỉ trở mình một cái rồi lại bất động.

Liên Thủ Tín ngơ ngác đứng dưới cửa sổ cả nửa ngày, rốt cục tuyệt vọng, Trương thị sẽ không mềm lòng mở cửa cho hắn vào nhà.

Liên Thủ Tín không còn cách nào, chỉ phải rì rì rời khỏi cửa sổ, cúi đầu đi hướng tiền viện.

Trong tây phòng, Liên Mạn Nhi nhìn thấy Liên Thủ Tín ủ rũ đi tiền viện mới buông rèm cửa sổ. Một lần nữa nằm lại vào trong chăn.

“Dì cả đuổi dượng cả đi à?” Trương Thải Vân nhỏ giọng hỏi.

“Ừ.” Liên Mạn Nhi gật đầu. “Muội không quản bọn họ làm khỉ gió gì, muội ngủ đây.”

“Dì cả cũng có cá tính a, tỷ nghe mẹ tỷ kể, tính tình dì cả đã rất tốt rồi.” Trương Thải Vân lại nhỏ giọng nói.

Tính tình Trương thị đương nhiên tốt, bằng không cũng không đơn giản chỉ đuổi Liên Thủ Tín ra như vậy, trong lòng Liên Mạn Nhi thầm nghĩ, ngẫm lại bóng lưng ảm đạm Liên Thủ Tín. Liên Mạn Nhi cười trộm trong chăn một hồi mới ngủ.

Ngày hôm sau thức dậy với tinh thần sảng khoái. Thu thập xong xuôi Liên Chi Nhi, Liên Mạn Nhi, Trương Thải Vân cùng Lý thị đi ra cửa hàng ăn điểm tâm.

Trương thị và Liên Thủ Tín đã dậy từ sớm, đang bận việc trong cửa hàng. Bất quá không khí giữa hai người có chút tế nhị. Trên mặt Liên Thủ Tín mang vẻ nịnh nọt, mà Trương thị lại vẫn tránh né Liên Thủ Tín, giống như nhìn đều không muốn nhìn một cái.

“Tiểu Thất.” Liên Mạn Nhi liền vụng trộm hỏi tiểu Thất, “Đêm qua cha có qua chỗ đệ không?”

Vì để thuận tiện cho việc đọc sách, Ngũ Lang cùng tiểu Thất sẽ ngụ ở tiền viện. Bọn hắn ở gian ngoài của thư phòng, kế tiếp phòng ngủ của Lỗ tiên sinh.

“Vâng.” Tiểu Thất đem một chén cơm trộn cho mèo đặt trên giường gạch, gọi mèo đại hoa đến ăn.

Những tiểu hài tử bình thường đều thích tiểu động vật như mèo con, chó con. Nhưng thích thì thích, nhiều tiểu hài tử vẫn thích cầm tiểu động vật chơi, còn chân chính có đứa bỏ công chăm sóc tiểu động thì không nhiều. Tiểu Thất lại không giống vậy, không cần người lớn chiếu cố nhiều. Hắn rất có kiên nhẫn mỗi ngày đều cho mèo đại hoa  ăn. Hắn còn không chê bẩn, mỗi ngày đều đổi cát lót ổ cho mèo đại hoa .

Không phải chỉ ham thích nhất thời một ngày hai ngày, mà là mỗi ngày, căn bản không cần ai khác nhắc nhở.

Cho nên, trách không được tất cả mọi người đều thích tiểu Thất, cũng trách không được người mà mèo đại hoa  thích nhất là tiểu Thất.

“Lúc nửa đêm, đệ và ca đều ngủ rồi, cha đến gõ cửa… Ngủ một đêm ngay trên giường gạch của chúng đệ, lại còn than thở nữa.” Tiểu Thất nói với Liên Mạn Nhi.

“Tỷ. Cha mẹ giận nhau à?” Tiểu Thất lại hỏi Liên Mạn Nhi.

Liên Mạn Nhi gật đầu. Lại cúi đầu xuống ghé vào lỗ tai tiểu Thất dặn dò một phen.

“Đệ đã biết.” Tiểu Thất mở trừng hai mắt, gật đầu.

Mọi người cùng nhau ngồi xuống ăn điểm tâm. Trương thị vẫn như trước không quan tâm đến Liên Thủ Tín, mấy hài tử cũng đều cúi đầu phối hợp tự ăn xong. Ngũ Lang và tiểu Thất liền mang túi sách chuẩn bị đến trường.

Hai hài tử đều rất có quy củ. Ngũ Lang chào hỏi từng người trong phòng mới đi ra ngoài. Tiểu Thất cũng chào hỏi từng người trong phòng nhưng lại không chào Liên Thủ Tín, chỉ buông thỏng mí mắt đi tới trước mặt Liên Thủ Tín.

Liên Thủ Tín lập tức cả kinh.

Tiểu Thất là tiểu nhi tử ngoan ngoãn, thích kề cận hắn, bảo bối của hắn vậy mà lại không quan tâm hắn.

Liên Thủ Tín cơ hồ không tự chủ được đi theo sau tiểu Thất.

“Tiểu Thất, ai con cũng chào hỏi rồi, sao con lại không quan tâm cha con vậy?” Liên Thủ Tín đuổi theo ra, hỏi tiểu Thất.

Tiểu Thất nghiêng đầu sang chỗ khác, chu miệng. Hắn cũng không nói chuyện, chỉ dùng ánh mắt lên án Liên Thủ Tín.

“Tiểu Thất, đi thôi, chậm nữa sẽ đến muộn.” Ngũ Lang ở phía trước hô.

“Vâng, đến đây.” Tiểu Thất lên tiếng, không để ý tới Liên Thủ Tín, quay đầu bỏ chạy.

Liên Thủ Tín bị gạt ngay tại chỗ, gió cuối thu thổi tới, vài chiếc lá vàng bay vòng quanh trước mặt hắn, rơi xuống dưới chân hắn lại bị gió thổi đi.

Trương thị thu thập bàn ăn, dặn dò mấy câu với Triệu thị và Liên Diệp Nhi rồi trở về xưởng dưa chua. Hiện tại xưởng dưa chua của Liên gia lại khai trương nên Trương thị chủ yếu trông coi xưởng bên kia. Cửa hàng Liên ký ở đây do Liên Thủ Tín trông coi.

Liên Thủ Tín không dám ngăn đón Trương thị, hắn ngăn cản Lý thị.

Lý thị lúc nào cũng muốn cho cô gia mặt mũi.

“Mẹ.” Lý thị ngồi ở trong giường, Liên Thủ Tín liền nghiêng thân thể ngồi vào bên cạnh. “… Chị cả là nói thân càng thêm thân, nhưng con cũng không đáp ứng. Mẹ mấy đứa nhỏ cũng tào lao, không biết chuyện quan trọng thế nào liền tức giận lớn như vậy.”

“Thân càng thêm thân, đây là hảo ý.” Tính cách Lý thị ôn hòa, nói chuyện cũng chậm rãi kéo dài âm thanh. “Hài tử mình dạng gì ta đều biết được. Kết thân a, phải chú ý tương xứng, không thể thiệt thòi chính mình để lấy phải cái không tốt, cũng không thể thiệt thòi người ta. Bọn nhỏ không xứng đôi thì cả đời sẽ không như ý. Lòng bàn tay hay mu bàn tay đều là thịt… Mạn Nhi nhà ta dung nhan gì, nhân phẩm gì, dù sao cũng phải lấy người không quá tệ. Đứa nhỏ nếu chênh lệch quá nhiều thì cũng không nên a…”

Lý thị nói rất hàm súc, nói thẳng việc Liên Lan Nhi làm là không nên hay nói Kim Tỏa không xứng với Liên Mạn Nhi không phải là phong cách của Lý thị. Đương nhiên, nếu đổi lại là Chu thị, nhất định sẽ trực tiếp mắng lên.

Bất quá, Liên Thủ Tín đã nghe rõ ý tứ của Lý thị.

“Khuê nữ nhà mình đều là miếng thịt rơi trên người mẹ xuống. Có thiệt thòi những chuyện nhỏ nhặt thì cũng không tính làm gì, nhưng chuyện đại sự cả đời, nếu thiệt thòi cho khuê nữ thì người làm mẹ sẽ thế nào? Cái này thật sự còn đau hơn lấy đao khoét thịt trên người nàng a. Đàn ông các ngươi đều vô tâm, haizzz.”

Lý thị nói xong thì mang giày xuống giường. Tuy nhiên trong lòng còn có rất nhiều lời muốn nói…, nhưng Lý thị không thể cái gì cũng nói hết, chỉ những điều này nàng mới có thể nói, còn cái khác nàng không tiện hướng sâu thảo luận.

“Hai vợ chồng không có cách đêm thù. Nói rõ thì tốt thôi. Con cứ làm việc đi.”

“Mẹ, việc này là trách con. Mẹ mấy đứa nhỏ đối với con, đối với người trong nhà con cho tới nay đều rất tốt. Mẹ, những lời mẹ vừa nói con đã hiểu.” Liên Thủ Tín vội vàng đứng lên nói.

“Hiểu là tốt rồi, hiểu là tốt rồi.” Lý thị cười nói.

Liên Chi Nhi, Liên Mạn Nhi cùng Trương Thải Vân theo Lý thị từ hậu viện cửa hàng đi ra, băng qua vườn rau, vượt qua tây viện theo cửa nách tiến vào trong nhà, vừa vặn thuận đường đi nhìn xưởng dưa chua.

Trong xưởng dưa chua, Trương thị đang cùng mọi người bận việc. Người làm năm nay đều là người cũ của năm trước, mọi người thấy các nàng đến liền đều ngừng tay, cười chào hỏi.

“Đều là người nhanh nhẹn.” Lý thị liền cười nói, “Các ngươi cứ lo làm việc các ngươi đi.”

Bởi vì sợ chậm trễ mọi người làm việc, Lý thị chỉ nhìn một chút liền đi ra.

“Mẹ về trước đi, con một hồi nữa sẽ về.” Trương thị lên tiếng.

“Con còn đang bận việc, có Chi Nhi với Mạn Nhi ở cùng ta rồi.” Lý thị nói.

Trở lại nội viện, mọi người liền đến đông phòng. Mặt trời đã lên cao, ánh mặt trời xuyên thấu qua cửa sổ thủy tinh, rải đầy trên giường gạch, chiếu sáng trưng hai gian phòng.

“Dùng thủy tinh làm cửa sổ thật tốt, sáng quá.” Lý thị ngồi trên giường nói.

Nói xong, Lý thị liền mở một cái túi lớn trên giường ra. Trong túi là mấy bịch giấy bao bông, còn có mấy tấm vải tốt. Lý thị chọn lấy một tấm vải trải rộng ra trên giường gạch.

Đó là một tấm vải mịn dùng để lót bên trong áo bông hoặc chăn, nhìn kích cỡ lớn nhỏ hẳn là dành cho Liên Thủ Tín.

Lý thị lại cầm một bao bông rồi mở ra, trước tiên xé một khối lớn, đặt lên miếng vải mịn lót bên trong áo, lại dùng hai tay đem bông xé thành một ít phiến bông hơi mỏng, một mảnh ép chặt lấy một mảnh, tầng tầng lớp lớp chồng lên nhau. Liên Chi Nhi với Trương Thải Vân cũng cầm một tấm vải lót khác, hai người bắt đầu lót hoa bông.

Liên Mạn Nhi không vội vã ngồi lên giường, nàng chuyển một cái bàn nhỏ đặt ở trên giường gạch, lại cầm một cái ấm trà, lấy một dúm lá trà trong hộp bên cạnh bỏ vào trong ấm trà, rồi quay người ra khỏi phòng. Trên bếp lò ở gian ngoài đang nấu một ấm nước to, nước trong ấm đã sủi bọt bắt đầu sôi. Liên Mạn Nhi cầm khối vải bông treo trên kệ bên cạnh xuống, kê ở quai xách của ấm nước, rót nước vào ấm trà.

Lá trà trong ấm được tưới nước nóng liền có mùi thơm ngát tỏa ra.

Pha xong nước trà, Liên Mạn Nhi lại đem ấm đặt về trên bếp, cho thêm ít nước vào ấm để tiếp tục đun, xong xuôi mới xách ấm trà vào nhà.

Đem bình trà cùng mấy bát trà đều bày ở cái bàn trên giường, Liên Mạn Nhi lại cầm một cái hộp, trong hộp đựng đầy các loại điểm tâm và trái cây, bỏ ở trên giường gạch.

“Bà ngoại, uống trà ăn điểm tâm. Thải Vân tỷ, uống trà ăn điểm tâm.” Liên Mạn Nhi mời.

Liên Mạn Nhi cũng lên giường, ngồi ở bên người Lý thị, nhìn một hồi, nàng cũng học bộ dạng Lý thị thử làm lót hoa bông.

“Bà ngoại, bà biết vì sao mẹ con không thích dì cả à?” Liên Mạn Nhi nhỏ giọng hỏi Lý thị.

 

Chương 413: Nhả nước đắng

Trương thị không thích Liên Lan Nhi, đây là việc gần đây Liên Mạn Nhi mới phát hiện ra.

Nhà Cô cả ở thị trấn, chỉ vào ngày tết mới về Tam Thập Lý doanh tử thăm Liên lão gia tử với Chu thị, bởi vì không có nhiều quan hệ với cuộc sống của các nàng nên trong nhà Liên Thủ Tín cũng rất ít đề cập tới. Mà gần đây, bởi vì nhà nàng được cổng chào vua ban, Liên Lan Nhi mới gửi thư đến, nói muốn tới chúc mừng nhà các nàng, Liên Mạn Nhi mới chính thức nhìn thấy người Cô cả này.

Sau đó, Liên Mạn Nhi liền phát hiện, mỗi khi nhắc tới Liên Lan Nhi, Trương thị liền không thích nói chuyện, biểu hiện rất buồn bực.

Liên Mạn Nhi liền đem chuyện hỏi Liên Chi Nhi, là chuyện gì xảy ra.

“Mẹ với Cô cả, hai người không thích nhau.” Liên Chi Nhi nói như vậy với Liên Mạn Nhi.

“Vì sao?” Liên Mạn Nhi có chút giật mình. Trương thị tính cách ôn hòa, mềm mại, đơn giản sẽ không xảy ra xung đột gì với ai. Nhìn nàng nhường nhịn Chu thị và Liên Tú Nhi như thế nào là biết, đối xử với người trong thôn cũng rất rõ ràng, Liên Mạn Nhi cũng không tin trước lúc Trương thị gả tới đây đã có xung đột gì.

Mà Liên Lan Nhi, tuy Liên Mạn Nhi không có gì ấn tượng với nàng ta, nhưng thông qua một số chuyện nàng nghe được thì có thể kết luận, đây là một người vô cùng thông minh, một nữ nhân vô cùng biết làm người. Liên Mạn Nhi cho rằng, Liên Lan Nhi có thể so sánh với Tưởng thị. Mặc kệ trong nội tâm như thế nào, ngoài mặt đều làm đặc biệt tốt.

Trương thị với Liên Lan Nhi lại không có lợi ích gì xung đột, người hiền lành như Trương thị làm sao sẽ không thích một người khéo léo như Liên Lan Nhi?

Liên Chi Nhi cũng không hiểu rõ ràng lắm.

“Cũng không cãi nhau, cũng không nói chuyện, tỷ không rõ thế nào, hỏi thì mẹ không nói.”

Bởi vậy, trong lòng Liên Mạn Nhi liền tồn tại nghi vấn.

Cũng chính bởi vì biết rõ Trương thị không thích Liên Lan Nhi, cho nên ngày hôm qua khi Liên Lan Nhi đến, Liên Mạn Nhi có chú ý đến nàng, thấy nàng dùng ánh mắt tìm kiếm mình, lại cố ý làm cho Kim Tỏa thân cận mình. Liên Mạn Nhi mơ hồ dự cảm được gì đó, nhưng dù sao cũng không nóng nảy.

Kết quả đúng như nàng suy nghĩ, Liên Lan Nhi chỉ cần thoáng lộ ra chút ý định ra đã bị Trương thị chặn lại.

Bất quá việc này cũng chưa cởi bỏ nghi hoặc trong lòng Liên Mạn Nhi.

Trương thị vì cái gì không thích Liên Lan Nhi?

Liên Mạn Nhi nhìn Lý thị, hy vọng có thể biết được đáp án từ bà.

Trong tay Lý thị vẫn cầm sợi bông, tựa hồ nghĩ ngợi một lát rồi mới mở miệng.

“Việc này a, lát nữa chính cháu hỏi mẹ a.” Lý thị nói, “Cháu cũng biết tính mẹ cháu đấy, kể cả với bà, nàng cũng chỉ tốt khoe xấu che. Ta cũng chỉ biết sơ sơ là nàng với Cô cả cháu không thích nhau thôi.”

“À.” Liên Mạn Nhi không khỏi có chút thất vọng, “Bà ngoại, vậy cháu hỏi mẹ, mẹ cháu sẽ không tức giận sao? Hơn nữa, cháu thấy mẹ có vẻ không thích nhắc đến chuyện này đâu.”

“Nói chuyện gì vậy?”

Đang nói chuyện, Trương thị đi dần dần từ bên ngoài vào.

“Mẹ sao trở lại nhanh như vậy rồi. Xưởng không cần mẹ trông coi nữa sao?” Liên Mạn Nhi liền hỏi.

“Đều là những người đã làm quen, đến lúc cứ tính tiền công theo hàng làm ra là được, không cần phải nhìn xem. Mẹ để cho vợ Xuân Trụ làm đốc công. Mọi thứ có nàng thay mẹ trông nom, vậy mẹ càng bớt lo. Hiện tại nhà này bên trong bên ngoài đều có nhiều việc, mẹ cũng không thể cứ cột vào xưởng dưa chua mãi được.” Trương thị lên tiếng.

Liên Mạn Nhi gật đầu, vốn nàng còn muốn nhắc nhở Trương thị chuyện này, hiện tại Trương thị chính mình đã tự suy nghĩ cẩn thận, sắp xếp xong xuôi.

Trương thị liền rửa sạch tay rồi lên giường, cùng lót hoa bông với Lý thị.

“Vừa rồi mẹ vào cửa, con với bà ngoại đang nói chuyện gì cơ mà?” Trương thị vừa lót hoa bông vừa thuận miệng hỏi Liên Mạn Nhi.

Liên Mạn Nhi thấy Trương thị tâm tình rất không tệ, nghĩ nghĩ, đem điều muốn hỏi nói ra.

“… Bà nội đối với mẹ áp bức như vậy, không nói đạo lý gì, còn có lão cô nữa, nói nàng lấy oán trả ơn cũng không sai. Thế mà mẹ đối với các nàng giống như không có chuyện gì, vậy tại sao mẹ với Cô cả lại…”

Liên Mạn Nhi nhìn xem Trương thị.

Trương thị tựa hồ đang nghĩ tới điều gì không tốt, sắc mặt lập tức cũng có chút âm u, trầm mặc không nói chuyện. Trong phòng ai cũng không nói gì, kỳ thật mọi người đều cùng có ý nghĩ như Liên Mạn Nhi, các nàng đều đặc biệt muốn biết vì cái gì Trương thị đối với Liên Lan Nhi không giống với hai người kia.

“Mẹ, có cái gì không thể nói chứ. Trong phòng này đều là người một nhà. Nói ra có thể thống khoái, còn làm cho chúng ta hiểu rõ.” Liên Mạn Nhi liền khích lệ Trương thị.

“Con đấy, đừng có chuyện gì không tốt đều nghẹn trong lòng.” Lý thị giận dữ nói.

“Mẹ cũng muốn nói nhưng không biết nên thế nào nói.” Trương thị rốt cục mở miệng.

“Mẹ cứ nghĩ đến cái gì thì nói cái đó, chúng ta đều sẽ lắng nghe.” Liên Mạn Nhi lên tiếng.

“Nói thế nào đây, bản thân ta thế nào, ta không phải tự khen chính mình… Nhưng mà cùng với người như vậy, ta cũng không thể, người gì mà không biết xấu hổ đỏ mặt. Cũng chỉ có người như Cô cả mới như vậy, không có chuyện quan trọng thì ta không muốn gặp.”

“Cô cả con là người khéo léo a, ai cũng nói nàng tốt. Nếu ai nói nàng không tốt thì trước mặt người ta không nói gì nhưng sau lưng sẽ nghĩ người không tốt khẳng định không phải là Cô cả mà là cái người nói kia mới là không tốt.”

“Cô cả con chưa mắng ta bao giờ, cũng chưa đánh bao giờ. Thế nhưng đối với nàng, ta là…” Trương thị nói đến đây liền dừng lại một chút, tựa hồ tìm không ra từ nào phù hợp để hình dung cảm thụ của nàng.

“Nàng không cần mắng, cũng không cần đánh, nàng đang nói cười ha hả với con nhưng có thể sau lưng lại nghĩ xấu về người, chỉ là một ánh mắt, một câu nói liền làm cho con…” Trương thị nói đến đây, rùng mình một cái lại dừng lại.

“Mẹ, ý mẹ có phải là nói nàng đặc biệt âm hiểm a.” Liên Mạn Nhi lên tiếng.

“Đúng, đặc biệt âm hiểm. Cũng không biết thế nào nàng có bản lãnh đó, biết rõ là nàng không có gì tốt, nhưng con lại nói không nên lời nàng không tốt cái gì.” Trương thị gật đầu nói.

“Chẳng phải là khẩu phật tâm xà!” Trương Thải Vân lên tiếng.

“Người khẩu phật tâm xà thì thanh danh thường vẫn sẽ không tốt, nhưng mà Cô cả của Chi Nhi, nhân duyên rất không tệ.” Lý thị lên tiếng.

Liên Mạn Nhi nhẹ gật đầu, nàng đã hiểu rõ. Liên Lan Nhi nhất định là đã từng chơi xấu Trương thị, làm cho Trương thị nếm mùi đau khổ, lại thông minh không để cho Trương thị nắm được nhược điểm, làm cho Trương thị có khổ mà nói không nên lời.

“Bà nội với lão cô của con, tuy rằng các nàng thực sự bá đạo, cái gì đều không nói đạo lý, nhưng tất cả đều thể hiện trên mặt, bụng dạ thẳng thắn. Mọi người cũng đều biết rõ ràng điều đó, nên mẹ không sợ. Mẹ chỉ sợ người như Cô cả con vậy.” Trương thị nói.

“Giết người không thấy máu, ăn tươi nuốt sống chứ sao.” Liên Mạn Nhi lên tiếng. Có rất nhiều cách để miêu tả loại người này, thí dụ như trong chậu lửa ngầm chứa một thanh đao, hay là người trên mặt mang cười nhưng trong tay cầm dao găm đâm bạn.

Người như vậy lực sát thương xác thực rất lớn, ví dụ như Trương thị đã bị ăn hết đau khổ, lại có khổ nói không nên lời. So sánh với người khác thì cái gì cũng biểu hiện trên mặt như Chu thị thậm chí lại có vài phần đáng yêu.

Chu thị lại được coi là đáng yêu, Liên Mạn Nhi xoa trán, nhanh chóng lắc đầu. Đem ý nghĩ này đánh bay đi ra ngoài.

“Chính là như vậy.” Trương thị gật đầu, “Ta sợ người như vậy, cũng đặc biệt dị ứng người như vậy. Nhìn thấy nàng, ta hận không thể đi vòng qua.”

Liên Mạn Nhi gật đầu.

Trương thị trong mắt Liên Lan Nhi hẳn là một người rất đần a. Nhưng muốn che giấu bản thân với người khác một lần hai lần còn có thể, nếu muốn cả đời đều che giấu thì cơ hồ là không có khả năng.

Liên Lan Nhi thủ đoạn lại âm lại diệu thì thế nào? Một người ngốc như Trương thị vẫn có thể phát hiện ra nàng xấu. Như vậy người khác thì sao? Mặc dù tất cả mọi người không nói, nhưng trong lòng nhất định đều biết. Mặc dù biểu hiện ra hòa hòa khí khí, thậm chí lấy lòng giao hảo, nhưng sau lưng, ai lại không lưu mấy phần phòng bị người như vậy.

Nhất là người tâm địa thiện lương như Trương thị, theo bản năng nàng liền chán ghét người như vậy.

Trương thị thấy tất cả mọi người tin tưởng nàng, đứng cùng một chỗ với nàng thì vô cùng cảm động.

“Ta còn tưởng ta nói mơ hồ như vậy thì mọi người sẽ không tin tưởng ta kia.” Trương thị nói.

“Con nha, con là khuê nữ của ta, con là loại người gì ta còn không biết.” Lý thị lên tiếng.

“Mẹ, chúng con đương nhiên tin tưởng mẹ. Không chỉ chúng con, nếu mẹ nói với người khác trong thôn chúng ta, khẳng định mẹ sẽ thấy họ cũng tin tưởng mẹ.” Liên Mạn Nhi lên tiếng.

Trương thị đem nỗi khổ nói không nên lời phun ra, trong nội tâm lập tức khoan khoái.

“Đây là chuyện trong nhà gì mà lại đi nói với người khác. Ta đều biết nàng là người như vậy là được rồi.” Trương thị lại bắt đầu lót hoa bông. “… Nàng còn muốn cùng ta thân càng thêm thân kia. Biết rõ nàng là loại người gì, ta còn có thể đem khuê nữ nhi tử của mình đẩy vào hố lửa sao, như thế còn không bằng làm thuộc hạ của bà nội còn hơn.”

Lót bông cả buổi, đến cơm trưa cả nhà như trước đến cửa hàng ăn.

Trong bữa cơm, Trương thị vẫn như trước không quan tâm đến Liên Thủ Tín. Cả bàn người, kể cả Triệu thị cùng Liên Diệp Nhi đều đã biết rõ chuyện gì xảy ra, bởi vậy đều chăm chú cúi đầu ăn cơm.

Sau khi ăn xong, Liên Thủ Tín rốt cục không chịu nổi, thừa dịp Trương thị đến phòng bếp rửa chén thì cùng vào. Mọi người đều biết rõ, khẳng định Liên Thủ Tín có lời muốn nói cùng Trương thị, bởi vậy đều rất thức thời tránh đi.

“Mẹ mấy đứa nhỏ, ta biết rõ sai rồi. Việc này xác thực là Cô cả nàng… Là nàng không đúng. Ta cảm thấy ta không đồng ý là được rồi, thế nhưng ta lại không nghĩ đến tâm tình của nàng, đây là ta không tốt.” Liên Thủ Tín thấp giọng xin lỗi Trương thị .

Trương thị cúi đầu rửa chén, mặc dù không ngẩng đầu, nhưng lại nghe rõ từng lời của Liên Thủ Tín.

“Kỳ thật ta cũng không muốn nói với nàng. Ta nghe Cô cả nói chuyện này, trong lòng ta cũng rất không thoải mái, nàng nói như vậy, ta cảm thấy Mạn Nhi nhà ta thật thiệt thòi. Mạn Nhi là dạng gì, Kim Tỏa nhà nàng là dạng gì. Nàng thật không nên đề cập chuyện này.”

Trương thị đưa lưng về phía Liên Thủ Tín, sắc mặt đã hòa hoãn rất nhiều.

“Chỉ thế này thôi?” Trương thị hỏi.

“Có, còn có.” Liên Thủ Tín thấy Trương thị rốt cục phản ứng lại hắn, lập tức vui vẻ. “Nàng yên tâm, ta lần này không đồng ý, về sau khẳng định cũng sẽ không đồng ý. Ai nói cũng không được. Không chỉ với Mạn Nhi, mà ngay cả đánh chủ ý với Ngũ Lang hay tiểu Thất đều cũng không được.”

“Hừ, coi như ngươi còn có chút bộ dạng làm cha.” Trương thị lên tiếng, trên mặt ẩn ẩn lộ ra nụ cười. “Còn gì nữa không? Còn có cái kia?”

Liên Thủ Tín liền lại có chút ngẩn người.

“Không phải việc này, vậy còn có chuyện gì?”

Nụ cười trên mặt Trương thị lập tức không còn, nàng đứng người lên, một nửa số chén còn lại cũng không rửa.

“Tam thẩm ơi.” Trương thị kêu Triệu thị, “Tam thẩm, trong nhà ta còn có chút việc, ngươi giúp ta rửa nốt mấy cái chén.”

“Ừ.” Triệu thị vội vàng đồng ý.

Trương thị liền xoa xoa tay, trở về phòng kêu Lý thị, Liên Chi Nhi, Liên Mạn Nhi cùng Trương Thải Vân, liền hướng trong nhà đi. Ngũ Lang với tiểu Thất cũng đều cuống quít bọc sách đeo lên lưng, cùng nói muốn đi đến trường, liền chạy mất.

Liên Thủ Tín vốn cho rằng nhận lỗi như vậy là có thể thân thiện lại với Trương thị, không nghĩ tới dường như Trương thị lại càng tức giận, mọi người cũng đều không để ý hắn.

Liên Thủ Tín có chút luống cuống, nhìn thấy tất cả mọi người đều ra cửa, chỉ có Liên Mạn Nhi bởi vì bận gãi ngứa cho mèo đại hoa nên đã chậm lại đằng sau.

“Mạn Nhi a, con giúp đỡ cha đi.” Liên Thủ Tín lập tức như bắt được cọng rơm cứu mạng.

 

Discussion26 Comments

  1. Hì hì, lần này liên thủ tín bị cả nhà “bơ” dài dài à nhà ;52 . Đúng là con gái của chu thị có người nào tốt đâu, không âm hiểm xảo trá thì cũng xấu tính đáng ghét ;58 . Bây giờ mới biết hoá ra ngoài chu thị còn con mụ lợi hại hơn, lại dám đưa thư nói xấu nhà mạn nhi chứ,bực mình ;73 . Không sợ loại người xấu , chỉ sợ người ngoài cười mà trong không cười, khẩu thị tâm phi thôi. Hừ cái mụ lan nhi này tốt nhất là nhanh nhanh cút cho khuất mắt ;50

  2. Khổ thân Liên Thủ Tín, câu trọng điểm thì k nói, Trương thị là ghét Cô cả nhà mình đó. Mạn nhi k biết có giúp cha k hay chỉ gợi ý để LTT tự biết, tự giải quyết a. Thanks tỷ 3 chương húhú

  3. Chu thj mà còn đáng ju hơn LLN là hjểu hàng,trốn gấp.Thấy LTT cũng khá dễ thương,ông chồng tốt

  4. Toi nghiep anh Tin qua di . Nay thi banh bao nay ! Cho vua , cu tuong se manh me hon rut cuoc lai ra nhu vay do . Bi lanh lung la dang. Mac cuoi chet duoc nang a !!!

  5. Thiệt là tội cho LTT quá đi, nghĩ mãi mà ko ra, cứ cái nước này thì ca còn fải nghi ngoài tiền viện dài dài ;62 mà ko bt sau khi nhâpn đc bức thơ của con mụ xấu xa kia llgt vs chu thị sei fản ứg ntn, thật đúg là cái loại đũa mốc mà chòi mâmson, cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga lại còn nói mano nhi lấy tên pần con mụ là hợp nưua chớ…… >< vừa ms đc mấy thág ngày vv lại cbị om sòm r

  6. tội nghiệp Liên Thủ Tín , không hiểu vì sao Trương thị lại giận
    cảm ơn nàng đã thêm chương. đọc rất thích, hi
    cảm ơn.

  7. Chắc Trương thị giận vì Liên Thủ Tín chưa nói sau này nếu ai nói gì tới việc gả chồng hay cưới vợ thì hắn đều trả lời là đi nói chuyện với Trương thị,để Trương thị toàn quyền quyết định,lần này Mạn Nhi giúp Liên Thủ Tín đi chứ,nhìn cảnh vợ con không ai thèm để ý cũng tội nghiệp lắm,tại Liên Thủ Tín cũng hiền lành,chưa biết xử lí mọi chuyện thôi mà,sau này sẽ quen,cũng 1 phần là con mụ Liên Lan Nhi quá âm hiểm xảo trá thôi,con người như thế này thật sự rất đáng sợ,cái loại người dày mặt cố đấm ăn xôi này không thể ưa nổi,con gái bà không có cửa để lấy Ngũ Lang đâu,muốn nói xấu gia đình người ta để mụ Chu thị chèn ép mong sẽ có kết quả tốt với cái hôn sự của con gái bà á,không lọt đâu,dù có ở chung thì với tính cách bây giờ của cả nhà này thì vẫn sẽ phản đối bằng mọi giá huống hồ bây giờ ở riêng rồi,mụ Chu thị làm gì có quyền nữa,hạnh phúc cả đời Ngũ lang chứ,lấy con chanh chua kia về để gà bay chó sủa à,qua lần này thì Liên Thủ Tín cũng không dám chọc Trương thị nữa,mà Trương thị thì ăn thiệt thòi của mụ quá nhiều lần rồi làm gì đồng ý con gái bà làm con dâu,chán không chịu được cái gen của mụ Chu Thị,cái đứa con gái của Liên Lan Nhi thì càng giống Liên Hoa Nhi,tham giàu,thấy gian phòng của Chi Nhi và Mạn Nhi đẹp,lại nghe mẹ nói là nhà Tứ thúc giàu có nên mới đồng ý lấy,lại còn nghe mát tai là sau này có người hầu hạ,tiền thì tự nó đến chắc,cái thể loại ham tiền này đáng khinh bỉ cả nghìn lần ;73 ;73 ;73

  8. ;14 Con bà LLN chỉ biết ăn thôi, xứng với MN sao…

    ;62 Kể LT Tín cũng dễ thương đó, vợ giận là xoánh lên liền. há há.

  9. Haha hnay được đọc ba chap liền, sướng. bùn cười LTT quá bị vợ giân là quýnh hết lên, đã vậy cũng không ai để ý đến nữa chứ. Tiểu thất đáng iu quá ta

  10. Cho Liên cha ăn chút đau khổ mới rút kinh nghiệm được, xem con mụ Lan kia còn kể xấu với Liên lão nữa chứ? giờ còn khuya mới làm gì được nhà Mạn nhi

  11. Con mụ LLN kia lại bắt đầu rùi vừa mới yên ổn được mấy hôm , viết thư lại đâm bị thóc chọc bị gạo đây mà. Không biết bên kia thế nào? Toàn phải dựa hơi nhà LTT vậy mà lúc nào cũng ra vẻ ta đây khinh nhà LTT . ;70 ;70 ;70 tức thế.

  12. Khổ thân bố Tín bị cô lập , hehe, cho chừa. Bùn cười nhất là đoạn : ;66 Chu thị lại được coi là đáng yêu ;66

  13. Tội nghiệp Liên Thủ Tín bị cô lập trong nhà rồi. Đến giờ còn chưa biết sai ở đâu thì còn bị bơ dài dài à. Đúng là con gái của Chu thị chẳng ai tốt đẹp cả, Liên Lan Nhi quá gian xảo âm hiểm như vậy làm sao Trương thị có thể an tâm trao Mạn Nhi hay Ngũ lang cho nhà đó được. Xí, ghét mấy người phe Chu thị, ai cũng là kẻ ích kỉ, thấy lợi thì bu vào, còn khi người ta khó khăn vất vả thì khinh khỉnh, chả coi ai ra gì

  14. “còn chân chính có đứa bỏ công chăm
    sóc tiểu động thì không nhiều. ” -> tiểu động vật. Thuc ra ta thay de “động vật nhỏ” dang iu hon ^^

  15. Tên kim tỏa đó già đầu rồi mà chỉ biết ăn không biết làm gì cả ngay cả chữ cũng không biết nữa thứ vô dụng như thế mà đòi cưới mạn nhi nhà ta a cửa sổ cũng không có đâu, còn con quỷ nhỏ ngân tỏa kia chỉ ở trên huyện thành thôi mà nhà thì chẳng giàu có gì mà chảnh chọe von mẹ gì vòn khinh thường nhà người ta nhà quê nó nói mà không nghĩ mẹ nó không biết chui từ đâu ra a cũng là thp chẳng làm được tích sự gì làm như bgũ lang thèm lắm ấy hừ đã vậy còn gửi thư cho lão gia tử với chu thị để họ ép liên thủ tín đồng ý nối hôn sự này nữa chứ ghét con mụ này quá đi. Luên thủ tín không còn cách gì nữa mà cầu cứu mạn nhi rồi không biết mạn nhi có giúp liên thủ tín không đây.

  16. Cáj này gọj là chơj hộj đồng đây mà,LTT bj cô lập rồj,mà vẫn thấy LTT rất chj dễ thương,hjền lành quá mà

  17. đc đọc 1 lúc 3 chương vui quá đi, cám ơn các tỷ nhiều
    ko ngờ Trương thị vốn hiền lành như vậy mà cũng có lúc nổi giận đuổi Liên thủ tín ra ngoài như thế. nhìn cảnh Liên thủ tín bị cả nhà làm lơ thấy cũng tội, có điều fai như vậy thì sau này Liên thủ tín mới dứt khoát từ chối mấy chuyện như vậy đc. coi bộ cái bà Liên lan nhi vẫn chưa từ bỏ ý định muốn thò một chân vào nhà Liên thủ tín đâu. bà ta cũng ko xem con mình là cái dạng gì mà cũng đòi kết thân sao

  18. hắc, cuối cùng cũng đuổi kịp tiến độ, cuối cũng vẫn sa vào hố này ;70 ;70
    Trương thị càng ngày càng có cá tính, hihi,
    mụ LLN dám đánh chủ ý trên người tiểu Ngũ ;73 rước con bả về khác gì rước thêm Chu thị vào nhà. hừm
    LTT càng ngày càng ra dáng gia trưởng, thoát dần khỏi cái tên liên gia lão tứ rùi, có người chồng người cha như LTT cũng thật hiếm thấy, thương yêu tôn trọng vợ con ;69 tuy ngày xưa bánh bao quá nên h vẫn đang trong quá trình giáo dục của LMN ;75 ;75
    LTT thật dễ nuôi lại dễ dỗ ngọt nữa chứ, chỉ cần tiểu Thất làm nũng đồi mua cái này cái kia để LTT thấy mình là trụ cột gia đình thì đang buồn bác cũng hết buồn luôn ;76 ;76 tks nàng

  19. 2 chương này cũng có vài lỗi ô vuông đấy.
    Mà e rất ghét những người như bà chị cả này đấy, âm hiểm lại thích đâm chọc sau lưng người khác. Làm người phải tự biết lấy mình chứ, nghĩ sao mà bà lại dám đặt chủ ý lên Mạn Nhi vậy? Con bà như vậy mà đòi trèo cao, mặt dầy thật, còn dai như đỉa nữa

  20. cũng phải giận dỗi như này cho lão Tứ biết, đề phòng bà cô kia viết thư cho nhà Chu thị nhờ giúp đỡ thì toi.

  21. Gấu áXù Phu Nhân

    Ôi….. chú tín bị đuổi ra ngoài cửa…. nghĩ cũng tội….. haha
    Cô trương thật oách…. phải như vậy người ta mới k coi cô là bánh bao…
    Chú tín còn phải nói sau này bọn mạn tỷ, ngũ ca tiểu thất được chọn lựa lương duyên kìa.

  22. đọc câu Chu Thị đáng yêu cười muốn điên haha. Tưởng tượng ra 1 Chu Thị đáng yêu xong ta muốn xĩu =))))))

  23. Cám ơn nàng đã post 3 chương liên tục… đọc 1 lèo sướng chết đi được.. *hun gió* hihi

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: